[class="bfont"]
Mặt Nguyệt Thanh tỏa ra một sức hấp dẫn dị kỳ : hấp dẫn vì đôi mắt đen láy luôn luôn mở rộng, hấp dẫn vì cặp lông mày thạnh tú, hấp dẫn nhiều nhất vì cái miệng vừa vặn, với hàm răng đều đặn trắng muốt, và làn môi trái tim, hơi cong, và hơi dầy, lại hơi ướt và đỏ chót, hình như vừa hôn đàn ông xong và đòi hôn nữa.
Bộ ngực tròn trịa của Nguyệt Thanh tố cáo nàng còn con gái. Nàng hơn Quỳnh Ngọc ở chỗ có nhan sắc già dặn, song vẫn còn lại hương vị thanh tân của người xử nữ, chưa hề chăn gối với đàn ông.
Quỳnh Ngọc ngây người ngắm nàng, quên cả trao đổi khẩu hiệu. Nguyệt Thanh cũng đứng sững một giây đồng hồ. Niềm hãnh diện đệ nhất hoa khôi của nàng tan dần, tan dần... Lần đầu nàng đã gặp một người đàn bà không đến nỗi thua kém nàng...
Nguyệt Thanh nói trước :
- Chào chị. Có phải chị là Phong Liên không?
Quỳnh Ngọc đáp :
- Không, tôi là Thái Chân.
Đó là mật hiệu liên lạc. Lúc rời Vọng các nàng được Mồrít dặn học thuộc mật hiệu này, báo hiệu người đến gặp là nhân viên quan trọng của ông Hoàng ở Hà nội.
Quỳnh Ngọc nói :
- Em chờ chị đã lâu.
Nguyệt Thanh đưa một ngón tay lên môi :
- Gấp lắm. Mời chị theo em.
Hai người đàn bà đẹp sánh vai nhau xuống nhà dưới. Hai người công an trố mắt nhìn bộ ngực của mỹ nhân, quên không hỏi Quỳnh Ngọc đi đâu.
Ra đên đường, Quỳnh Ngọc hỏi hạn :
- Chị vào tận đây, đưa em ra không sợ lộ à ?
Nguyệt Thanh cười :
- Mục đích của em là cốt cho địch biết.
- Cốt cho địch biết ?
- Vâng. Để địch phái người đi theo.
- Trời ơi.
- Nếu không, chúng ta sẽ không thể cứu Văn Bình được. Đêm nay, chắc chắn anh ấy bị giết.
- Văn Bình bị giam ở đâu ?
- Em chưa biết. Vì thế, em phải dùng chị làm cái mồi.
- Bây giờ chung ta đi đâu ?
- Đen trụ sở gặp mẹ em.
- Xin lổi, bà cụ là ai ?
- Em quên khuấy đi mất. Mẹ em là Z.62.
- Z. 62 là một bà già.
Nguyệt Thanh cười :
- Không riêng gì chị, Văn Bình cũng sửng sốt khi gặp mẹ em. Anh ấy đinb ninh Z. 62 phải là một người đàn ông lưng heo, hàm én, cân nặng một tạ, nhu đạo đệ thất đẳng, có thể giết người trong trăm thước như lấy đồ trong túi.
Nguyệt Thanh mời nàng lên một chiếc Citroen cũ kỹ. Quỳnh Ngọc hỏi :
- Sao chị không cho Vũ Kính biết ?
- Mẹ em dặn không nên cho anh ấy biết sợ lộ. Em bị lộ rồi, em nên ra mặt là hơn.
- Chị đã nhìn thấy địch núp ở đâu chưa ?
- Chúng gác nhan nhản ở bên ngoài. Sở dĩ Văn Bình bị bắt vì địch đặt người ngoài đường và đi theo.
Nguyệt Thanh lái băng băng trên đường đầy xe đạp và xe bò chở nặng hàng hóa. Tuy lái xe giỏi, Quỳnh Ngọc phải thầm phục tài lái xe của cô bạn gái mới quen.
Mặt Nguyệt Thanh tỏa ra một sức hấp dẫn dị kỳ : hấp dẫn vì đôi mắt đen láy luôn luôn mở rộng, hấp dẫn vì cặp lông mày thạnh tú, hấp dẫn nhiều nhất vì cái miệng vừa vặn, với hàm răng đều đặn trắng muốt, và làn môi trái tim, hơi cong, và hơi dầy, lại hơi ướt và đỏ chót, hình như vừa hôn đàn ông xong và đòi hôn nữa.
Bộ ngực tròn trịa của Nguyệt Thanh tố cáo nàng còn con gái. Nàng hơn Quỳnh Ngọc ở chỗ có nhan sắc già dặn, song vẫn còn lại hương vị thanh tân của người xử nữ, chưa hề chăn gối với đàn ông.
Quỳnh Ngọc ngây người ngắm nàng, quên cả trao đổi khẩu hiệu. Nguyệt Thanh cũng đứng sững một giây đồng hồ. Niềm hãnh diện đệ nhất hoa khôi của nàng tan dần, tan dần... Lần đầu nàng đã gặp một người đàn bà không đến nỗi thua kém nàng...
Nguyệt Thanh nói trước :
- Chào chị. Có phải chị là Phong Liên không?
Quỳnh Ngọc đáp :
- Không, tôi là Thái Chân.
Đó là mật hiệu liên lạc. Lúc rời Vọng các nàng được Mồrít dặn học thuộc mật hiệu này, báo hiệu người đến gặp là nhân viên quan trọng của ông Hoàng ở Hà nội.
Quỳnh Ngọc nói :
- Em chờ chị đã lâu.
Nguyệt Thanh đưa một ngón tay lên môi :
- Gấp lắm. Mời chị theo em.
Hai người đàn bà đẹp sánh vai nhau xuống nhà dưới. Hai người công an trố mắt nhìn bộ ngực của mỹ nhân, quên không hỏi Quỳnh Ngọc đi đâu.
Ra đên đường, Quỳnh Ngọc hỏi hạn :
- Chị vào tận đây, đưa em ra không sợ lộ à ?
Nguyệt Thanh cười :
- Mục đích của em là cốt cho địch biết.
- Cốt cho địch biết ?
- Vâng. Để địch phái người đi theo.
- Trời ơi.
- Nếu không, chúng ta sẽ không thể cứu Văn Bình được. Đêm nay, chắc chắn anh ấy bị giết.
- Văn Bình bị giam ở đâu ?
- Em chưa biết. Vì thế, em phải dùng chị làm cái mồi.
- Bây giờ chung ta đi đâu ?
- Đen trụ sở gặp mẹ em.
- Xin lổi, bà cụ là ai ?
- Em quên khuấy đi mất. Mẹ em là Z.62.
- Z. 62 là một bà già.
Nguyệt Thanh cười :
- Không riêng gì chị, Văn Bình cũng sửng sốt khi gặp mẹ em. Anh ấy đinb ninh Z. 62 phải là một người đàn ông lưng heo, hàm én, cân nặng một tạ, nhu đạo đệ thất đẳng, có thể giết người trong trăm thước như lấy đồ trong túi.
Nguyệt Thanh mời nàng lên một chiếc Citroen cũ kỹ. Quỳnh Ngọc hỏi :
- Sao chị không cho Vũ Kính biết ?
- Mẹ em dặn không nên cho anh ấy biết sợ lộ. Em bị lộ rồi, em nên ra mặt là hơn.
- Chị đã nhìn thấy địch núp ở đâu chưa ?
- Chúng gác nhan nhản ở bên ngoài. Sở dĩ Văn Bình bị bắt vì địch đặt người ngoài đường và đi theo.
Nguyệt Thanh lái băng băng trên đường đầy xe đạp và xe bò chở nặng hàng hóa. Tuy lái xe giỏi, Quỳnh Ngọc phải thầm phục tài lái xe của cô bạn gái mới quen.