<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.10.2014 22:28:53 bởi Ct.Ly>
Tủ sách Z.28
Người Thứ Tám
TÂY BAN NHA
200 TẤN VÀNG ĐẪM MÁU
nguồn : coithiênthai
đảtự : trandatrau
Kính tặng Ct.Ly
Lời chú thích quan trọng của tác giả :
Như mọi lần, tác giả xin trân trọng nhắc lại là mặc dầu dựa vào thực tế địa lý và thời sự nóng bỏng, tất cả những tình tiết mà pho truyện này chứa đựng (đặc biệt về xứ Tây ban nha ) chỉ là sản phẩm tưởng tượng sáng tác. Bởi vậy, trong muôn một, nếu có sự trùng hợp hoặc gần gặn với sự việc xảy ra ngoài đời thì chỉ là ngẫu nhiên, ngoài ý muốn và trách nhiệm của người viết.
NGƯỜI THỨ TÁM
Trước khi vào truyện …
Sau hơn 30 điệp vụ, Văn Bình Z.28 đã đi gần khắp thế giới. Tại châu Âu, Văn Bình mới hoạt động ở các nước phía đông, thuộc quyền kiểm soát của Liên sô với GRU và KGB. Phía bên này bức màn sắt, Văn Bình chỉ ghé lại thương cảng quốc tế Hăm bua (Đêm loạn Hăm bua ), xứ ái tình phóng khoáng Đan mạch (Đan mạch : người chết hồi sinh ), quốc gia trung lập Thuỵ sĩ ( Mây mưa Thụy sĩ ) và nước Pháp ( Ba lê, Mắt biếc môi hồng ).
Với tác phẩm mà các bạn sắp đọc, Văn Bình đến Tây ban nha, quốc gia châu Âu được coi là có nhiều màu sắc độc đáo và kỳ lạ nhất.
Đặc điểm của nước này hầu như quanh năm ngập nắng, lý do thu hút hàng năm 20 triệu du khách thèm mặt trời và nước biển trong mát. Khí hậu cũng độc đáo, nơi thì đồng khô cỏ cháy, chốn thì ruộng lúa phì nhiêu xen kẽ vườn cam chĩu trái đỏ ối, rồi đến vùng đồi xanh ngắt và những đỉnh núi Py rê nê phủ tuyết trắng.
Người Tây sùng đạo Thiên chúa và có tinh thần hãnh diện dân tộc mạnh mẽ. Về can đảm, có lẽ ít dân tộc nào hơn họ. Sự can đảm đến liều lĩnh khiến họ mê đấu bò rừng, một hình thức giải trí và thể thao nguy hiểm luôn luôn đẫm máu. Về thú liên hoan, họ cũng đứng đầu. Không tháng nào là không hội hè, đấu bò, nhảy múa, ca nhạc, đốt pháo bông. Khi họ yêu, họ yêu vũ bão, yêu đam mê. Khi họ lừng khừng -lừng khừng trong công việc, lừng khừng với giấc ngủ trưa kéo một mạch đến chiều, lừng khừng về giờ hẹn quá cao su – thì ôi thôi, họ đáng mặt đàn anh.
Tây ban nha có 33 triệu dân, tọa lạc ở tây nam châu Âu, giáp giới nước Pháp với rặng núi Py rê nê ( Pyrénées ), cách châu Phi với eo biển Gibraltar, tây bắc và tây nam là Đại tây dương. Về phía tây giáp nước Bồ đào nha ( Portugal ), phía đông nam chạm Địa trung hải ( Méditerranée ). Thủ đô là Mađờrít ( Madrid ), ba triệu dân.
Cuộc nội chiến ác liệt giữa năm 1936 giữa hai phe quốc cộng đã gây ra một triệu thương vong, thủ đô Mađờrít bị tàn phá trầm trọng. Một chương trình tái thiết và tối tân hoá được thực hiện. Ngày nay, Mađờrít trở thành một thị trấn đầy đủ tiện nghi.
Tướng Franco, người hùng Tây ban nha, cư ngụ trong một tòa lâu đài cách thủ đô 14 cây số. Cách 50 cây số là lăng tẩm của các vì vua chúa.
Thành phố Bạtxơlon ( Bercelona ) trên bờ Địa trung hải là trung tâm du lịch nổi tiếng với bờ biển hoang Costa Brava dài 130 cây số. Cách Bạtxơlon gần 200 cây số vê phía nam, 16 tiểu đảo quây quần với nhau họp thành thiên đường nghỉ mát độc nhất vô nhị, gọi là đảo Balêa ( Balearic Island, Iles Baléares ). Gần đó là vùng Costa Blanca, bờ biển trắng, cũng là thiên đường nghỉ mát.
Thèm ca nhạc, vũ flamenco, và giai nhân núi lửa thì đến vùng Anđalusia, cách thủ đô một giờ rưỡi máy bay. Hoặc bờ biển Costa del Sol, khu nghỉ mát mới nhất ở châu Âu. Hoặc bay đến quần đảo Canari ( Canary Island ) nước biển, thời tiết và thân hình phụ nữ đều tuyệt vời...
Qua điệp vụ Tây ban nha của Z.28, tất cả thiên đường đầy hoa và mộng ấy sẽ nằm trong vòng tay các bạn.
I
Tráng sĩ đấu bò
Tất cả đều do cặp mắt.
Trên phương diện y học, mắt Văn Bình không khác mắt thiên hạ bao nhiêu, kích thước khối mắt nhỏ hơn trái bóng ping pong, với những bắp thịt li ti mỗi ngày cử động khoảng một trăm ngàn lần, võng mạc chứa đựng 130 triệu tế bào hình que để nhìn đen trắng, và 7 triệu tế bào hình nón để nhìn màu sắc. Mỗi khi nhìn, một luồng điện nhẹ độ một phần triệu vôn chuyển hình vật vào óc với tốc độ 480 cây số một giờ. Nói cách khác, khi Văn Bình - hoặc bất cứ ai - gặp một giai nhân núi lửa trên lề đường, chỉ cần hai phần ngàn giây đồng hồ là những đường cong tuyệt mỹ được chụp hiện rõ ràng, khêu gợi trên màn ảnh đại vĩ tuyến của óc.
Tuy nhiên, gia đình và bè bạn gần gũi chàng hồi bé đều nhìn nhận mắt chàng chứa những đặc tính kỳ lạ. Trong những tháng đầu tiên sau ngày oe oe chào đời, mắt chàng không bị viễn thị như mắt hài nhi bình thường. Từ 6 đến 8 tuổi, nhỡn lực mới sáng, nhưng về phần chàng, chàng được Trời phú cho cái nhìn « đèn pha xe hơi » ngay từ thuở chập chững tập đi (1)
(1) những điều này đã được các y sĩ nhãn khoa công nhận. Đại đa số con người đều có nhỡn lực đầy đủ từ 8 tuổi trở đi. Con nít mới đẻ chỉ nhìn được ánh sáng và bóng dâm, chưa thấy được mọi vật.
Lớn lên, cái nhìn của Văn Bình mang khả năng xuyên phá những trái tim được phòng thủ kiên cố. Chàng nhìn ai, người ấy phải bủn rủn. Nhiều cô gái lì lợm, kinh nghiệm yêu đương đầy mình, tâm tư được đúc trong bê tông đã phải đỏ mặt, tay chân bủn rủn trước khi ngả vào lòng chàng như trái cây chín tới. Nếu là phụ nữ giàu tình cảm, chàng khỏi cần nhìn giữa mắt, chàng chỉ nhìn trũng gáy. Trong vòng một phút, đương sự nóng ran châu thân, trũng gáy nhột nhạt và quay lại.
Hôm ấy, Văn Bình đang nhẩn nha hút thuốc Salem chờ ăn heo sữa quay thì bắt gặp trũng gáy đẹp như nặn của Nàng. Heo sữa quay là món ăn bất hủ của nhà hàng Bôtin, thủ đô Mađờrít. Nó được dọn nguyên con trên cái mâm đất nung cổ xưa, lên nước đen sì, láng bóng. Vị thơm ngon của nó bỏ xa nhiều tiệm ăn ở Hồng kông.
Bôtin là nhà hàng đượm màu sắc bản xứ -cũng như những nhà hàng bò 7 món, chạo tôm, phở gà hoặc nai đồng quê của Sàigòn- Văn Bình thường đến đó mỗi chuyến tạt qua Mađờrít. Chẳng phải vì chàng thèm thuồng cái món đầy mỡ nặng nề, dễ làm tăng vòng bụng ấy. Chàng thường đến đó vì du khách thường đến đó. Nữ phái thuộc nhiều quốc tịch khác nhau, sự chọn lựa dễ dàng hơn.
Văn Bình từ Ba lê tới hồi sáng. Chàng lên phòng khách sạn, rửa ráy và làm nửa chai huýt ky. Chàng dặn bồi treo tấm bảng chữ đỏ ngoài cửa « Yêu cầu giữ im lặng » rồi kéo một giấc ngủ trưa đã đời, đúng theo truyền thống Tây ban nha.
Tiếng là ngủ trưa, kỳ thật là ngủ chiều. Người Sàigòn mang tiếng ngủ trưa , nhưng 2, 3 giờ đã dậy. Và đó là người rủng rỉnh tiền bạc, người nghèo thì đừng hòng phục vụ thần mắt. Còn ở đây, giàu hay nghèo đều ngủ trưa, bữa ăn sớm nhất là 2 giờ. Ba giờ hoặc ba rưỡi cũng chưa muộn vì bữa tối suýt soát nửa đêm, cùng với giờ chiếu xi nê.
Đúng 3 rưỡi, Văn Bình mới khua chân xuống giường tìm giép vào phòng tắm. 15 phút sau, chàng lững thững bước vào tiệm Bôtin trên đường Thợ Rèn dao, ở sau công trường Thị sảnh, một khu phố nên thơ. Tiệm heo sữa quay cũng nên thơ trong một tòa nhà cũ rích của thế kỷ 17.
Các bàn ăn đã chật ních. Bàn của Văn Bình bị dồn vào tận trong cùng, chàng nhìn ra chỉ thấy lưng là lưng, và lưng đàn ông thì chẳng có gì đáng cho chàng « rửa mắt ». Đùng một cái, hai gã to xác án ngữ luồng mắt của chàng ra quầy trả tiền, để lại một khoảng bàn trống. Đùng một cái, chàng thấy lưng nàng. Và thấy cổ nàng.
Trời ơi, ngắm phía sau nàng có cái lưng và cái cổ giống hệt một nữ hoàng Pháp thật đẹp và thật lẳng, Diane de Poitiers. Người đàn bà này toát ra hấp lực khác thường mặc dầu không hề dùng son phấn trang điểm. Về già vẫn quyến rũ như thời xuân sắc. Tuổi gần ngũ tuần mà ai cũng lầm tưởng chưa đến 30 (2).
(2) năm 15 tuổi, Diane de Poitiers lên xe hoa. Lớn tuổi, nàng trở thành tình nhân của vua Henri đệ nhị, kém nàng 20 tuổi. Nàng từng là tình nhân của vua François đệ nhất, cha của Henri đệ nhị. Bí quyết giữ nhan sắc của nàng là dậy sớm mỗi ngày, cưỡi ngựa từ 2 đến 3 tiếng đồng hồ. Bức tranh Diane de Poitiers do danh họa François Clouet ( 1510 – 1572 ) vẽ.
Văn Bình ngây người chiêm ngưỡng. Tuần trước, đến xem danh họa tại viện bảo tàng Quốc gia Mỹ, Hoa thịnh đốn, chàng đứng trước bức tranh Diane de Poitiers gần nửa giờ đồng hồ, bất động như thể bị thôi miên. Chàng thầm cầu nguyện để dung mạo của cô gái trong nhà hàng không quá thua sút dung mạo của Diane trong tranh.
Bồi trịnh trọng bưng khay heo sữa quay lại. Văn Bình quên đói. Bao tử trống rỗng của chàng đột nhiên đầy úp. Chàng nghiêng đầu chào nàng. Chàng áp dụng chiến thuật điện xẹt nhằm chinh phục nàng. Nhưng không chinh phục bằng cử chỉ hoặc ngôn ngữ « nịnh đầm » cố hữu của nam giới bản xứ. Tây ban nha có một danh từ hẳn hoi chỉ sự tán gái : pirôpốt. Gặp gái đẹp ngoài đường, buông lời ong bướm công khai gọi là pirôpốt. Trong số đàn ông thế giới, đàn ông ở đây ga lăng nhất. Đàn ông lẽo đẽo theo sau với điệp khúc lải nhải « cô đẹp lắm, tôi thương cô lắm » không sợ bị mắng là mất dậy. Văn Bình dư bản lãnh tấn công bằng pirôpốt ồn ào, song chàng quyết tấn công bằng cặp mắt thầm lặng (3)
(3) piropos. Theo tâm lý học gia Albert Mehrabian thì piropos không lợi. Công thức thành công có thể được viết như sau : 7% nội dung của lời nói, 38% âm điệu của giọng nói, và 55% do những động tác thầm lặng của mắt và miệng.
Mỗi dân tộc, mỗi thị trấn có một lối nhìn riêng. Nữ du khách trên đường phố Tel Aviv , thủ đô Do thái, không thể đỏ mặt tía tai trước cái nhìn “bóc trần” của đàn ông. Sở dĩ đàn ông Do thái nhìn gái sống sượng vì nam nữ ở đó bình đẳng tột đỉnh, gái cũng vác súng đi lính như trai. Trai nước Anh cũng nhìn trân trân nhưng có vẻ nghiêm trang hơn nhiều. Họ bộc lộ sở thích bằng nhỡn tuyến rồi ngó lơ. Đàn ông Á đông ưa liếc trộm hơn nhìn thẳng. Đừng tưởng đàn ông Mỹ sành sỏi, họ là bậc thầy về mọi địa hạt trừ địa hạt tán gái. Họ chỉ dám nhìn giữa mặt người đẹp trong một tích tắc. Trong khoảng cách hai thước, họ cúi đầu(4). Họ còn cù lần ở chỗ không biết tấn công ái tình bằng kỹ thuật nhướng mày và chớp mắt (5).
(4) những nhận xét này đã được giới khoa học tình hiệu ( kinesics ) công nhận. Tác giả đã giải thích về kinesics trong các bộ truyện vừa xuất bản.
(5) theo bác sĩ kinesics hữu danh Ray L. Birdwhistell, có 23 cách nhướng mày khác nhau để biểu lộ ý muốn của nội tâm.
Đòn mắt của Văn Bình không giáng mạnh như quả đìa rét mà nàng vẫn xửng vửng. Da nàng hồng hồng, dấu hiệu của một nhan sắc quí phái và vô bệnh. Miệng nàng đẹp hơn miệng Diane, rộng, dầy, và đài các. Văn Bình nói :
-Haga (6) … xin phép được mời cô một ly rượu khai vị.
(6) khi xin lỗi thì mở đầu bằng “haga “.
Mời xong chàng mới biết lố. Ngu ôi là ngu, trước khi mời lẽ ra chàng phải quan sát xem nàng đang uống gì. Trước mặt nàng chềnh ềnh cái ly cối, loại nửa lít, đựng đầy chất nước đỏ với đá cục, kèm theo cái ống hút xinh xắn. Đó là Anđaluza, món giải khát thịnh hành số một trong mùa nóng bức. Nó gồm phân nửa rượu nho bản xứ, phân nửa nước cam ép pha lẫn sô đa và đá. Người đẹp ưa Anđaluza mà chàng mời rượu huýt ky đốt cháy cuống họng. Ngu ôi là ngu !
Lắm lúc vụng về, quê mùa lại tốt vì nàng đáp liền :
-Hân hạnh.
Chàng xách luôn chai huýt ky lại bàn nàng :
-Tôi là Văn Bình. Xin cô tha lỗi cho sự đường đột. Tôi vừa được coi tranh Diane de Poitiers ở Hoa thịnh đốn. Cô giống Diane quá. Diane là người đàn bà nổi tiếng trong lịch sử. Cô còn vượt xa Diane nên tôi liều mạng làm quen với cô (7).
(7) cái anh Z.28 dại gái hết chỗ nói.
-Mặc dầu tôi chưa nói tên ông đã biết tên tôi rồi đó. Tôi như đúc khuôn với bà Diane, gia đình tôi mới gọi tôi là Diane. Ông hơi quá lời. Tôi chưa bằng cái móng tay của bà Diane.
-Ngược lại.
-Ông khéo nói hơn cả đàn ông Tây ban nha từng được khen là khéo nói nhất châu Âu. Tôi xin chịu thua ông. Ô kìa, ông chưa ăn gì, dĩa heo của ông đã nguội.
-Cám ơn cô. Tôi no rồi.
-Chúa ôi, nếu Manêlitô cũng biết no như thế này thì hạnh phúc cho con biết mấy.
Nghe nhắc đến tên Manêlitô, Văn Bình cụt hứng. Té ra nàng đã có ý trung nhân. Chàng phát ghen với hắn. Hắn thiếu đức tính ga lăng cần thiết. Nàng vẫn yêu, thế mới lạ. Manêlitô là cái thá gì ? Hừm, trừ phi hắn là ông trời con…
Thấy chàng đờ đẫn, Diane vội hỏi :
-Ông đã nghe danh Manêlitô ?
Văn Bình tức muốn nghẹt thở :
-Chưa.
-Vì ông là du khách. Chắc là du khách từ xa tới. Du khách các nước Bắc Âu, hoặc Hoa Kỳ, thậm chí từ Liên sô tới đều biết. Manê là ngôi sao trẻ matađo (8) đang lên. Chàng mới xuất hiện từ hơn năm nay. Tiếng tăm của chàng nổi như cồn. Trận đấu nào chàng cũng thắng vẻ vang.
(8) tức matador. Con bò rừng là toro. Trận đấu, côriđa ( corida ). Tất cả những người tham dự cuộc đấu bò đều là toreto, riêng tráng sĩ giữ phần hạ thủ con toro được gọi là matador. Tráng sĩ matador được một số người phụ tá, gọi là cuadrilla.
A, tình địch của Z.28 làm nghề tráng sĩ đấu bò. Chưa nghề nào được đàn bà yêu thương bằng, tôn thờ bằng nghề matađo ở Tây ban nha. Tráng sĩ đấu bò có hàng trăm, hàng ngàn người đẹp sẵn sàng quỳ mọp dưới chân là thường. Minh tinh màn bạc, đại danh ca như Bít tơn đi tới đâu được công chúng ái mộ bao vây tới đó. Đàn bà, con gái chen nhau, xô nhau, dẫm nhau, đánh nhau loạn xạ để được xán lại gần, rờ mó da thịt, ôm hôn, hoặc giựt xé một mẩu quần áo. So sánh với các tráng sĩ đấu bò thì sự ái mộ này vẫn chưa thấm vào đâu.
Vì cuộc đấu bò hội đủ tất cả những gì nữ phái lãng mạn và sự hùng tráng. Nó là thiên trường ca về vũ nhạc. Mọi cử chỉ của matađo được cân nhắc, tính toán từng vi phân tích tắc, từng milimét. Chậm là chết. Nhanh cũng chết. Gần thêm một vài milimét cũng chết. Nếu đẩy xa một vài milimét thì tránh được cái sừng nhọn hoắt của con bò rừng nặng hơn nửa tấn, tượng trưng cho Tử thần, nhưng lại bị khán giả la ó là kém nghệ thuật, kém can đảm.
Tráng sĩ đấu bò được khán giả coi như thần tượng là đúng. Từng giây, từng sao đồng hồ họ phải thách thức Tử thần. Họ còn sống là do họ khôn hơn, lẹ hơn khối thịt hung hãn, bùng sôi thù hận phóng lại với sức nặng của chiếc xe tăng, và sức nhanh của mũi tên bắn.
Văn Bình vẫn ngồi im. Cô gái say sưa nói tiếp :
-Lát nữa có trận đấu của Manê.
No mất ngon, giận ( ghen ) mất khôn, Văn Bình phun ra một câu lãng nhách :
-Cô đi coi ?
1974
NGƯỜI THỨ TÁM
Sách này in 2.000 cuốn tại nhà in Phan Thanh Giản, số 21 đường Võ Tánh, Sàigòn 2.
Giấy phép số 6378 ngày 24-12-1974 của Bộ DVCH. In xong ngày 30-03-1975. Phát hành ngày 03-04-1975.
Đang in : Z.28 – NAM TƯ, ANH HÙNG BẠC BỊP
cuộc phiêu lưu của Văn Bình từ Ý đại lợi qua Nam Tư phía sau bức màn sắt Âu châu.