📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hòn Vọng Phu

299 trả lời, 34.467 lượt xem — Trang 5 / 10
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-07 18:17:10diên vỹ>
Ngày Xưa Hai Mươi
-Trường Phi Bảo-


Chị ngày xưa tuổi hai mươi
Cũng như em chẳng có người để thương
Mặc cho lắm kẻ đơn phương
Tánh con gái thích soi gương chuyện thường

Lược là, áo lụa, má hường
Xinh xinh ra phố ai thường ngẩn ngơ
Cây si rụng lá bài thơ
Thế mà tim chẳng biết mơ một người

Phải nào đâu tại biếng lười
Tại duyên chưa tới,tại người chưa ưng
Hai mươi tuổi rất ngập ngừng
Hơi thỏ đế, lại lo gần lo xa

Mùa xuân mấy lượt đi qua
Hai tuần trăng nữa, hăm ba mất rồi!
Cửa lòng vẫn khép chặt thôi
Trầu tiêm trước mắt còn ngồi quay tơ

Ước gì sét giáng bất ngờ
Ước gì giờ bỗng tình cờ chung đôi
Được yêu, được khóc, được cười
Như người ta có một người sẽ chia.

22-6-2006

r
Đăng nhập để trả lời
0
Khép Chuyện Tình Xưa
-Trường Phi Bảo-


Khép thiên tình sử não nùng
Người thương kẻ nhớ muôn trùng cách ngăn
Yêu đương hai phía dùng dằn
Thì người ở lại, thì rằng tôi xa

Khép rồi dư ảnh hôm qua
Những gì kỷ niệm xin mà ngủ yên
Từ ngày chân bước xuống thuyền
Hẳn con bến đã tục huyền với trăng

Khép mắt chôn chặt vĩnh hằng
Em nào tham phú bỏ đăng phụ đèn
Chẳng còn anh giữa thân quen
Mất nhau trong cõi bạc đen cuộc đời

Còn thì lặng tiếng im hơi
Cảnh xưa người cũ rối bời nhịp tim
Lệ rơi theo dấu chân chim
Tìm nhau chắc chỉ nhận thêm khổ sầu.

21-6-2006

Đăng nhập để trả lời
0
Lại
Trường Phi Bảo


Giá mà quên dược một người
Tin yêu lại nở nụ cười trên môi
Sau mưa, nắng lại lên rồi
Tim tôi lại một mặt trời sáng soi

21-6-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Còn một bóng hình
-Trường Phi Bảo-


Giờ em đi sớm về trưa
Hết duyên hết kẻ đón đưa cuộc tình
Đêm đêm thui thủi chỉ mình
Trong tim còn một bóng hình chửa quên


26-6-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-26 16:18:30Dương Vũ>
Còn duyên hết duyên

Còn duyên tựa gốc cây đa
Vậy mà lắm kẻ lại qua trộm nhìn
Hết duyên tựa gốc hồng đào
Ngày qua tháng đến xanh xao mắt chờ
Đăng nhập để trả lời
0
Người Ta
-Trường Phi Bảo-
Tặng NVT


Người ta tới gặp người ta
Hơi đâu mà giận rõ là...trái tim
Nhạy cảm thế dễ buồn thêm
Người ta đâu cố tình làm khổ nhau

Thế mà tim nó nhói đau
Mặc người ta nói thế nào cũng ghen
Người ta tánh chẳng yếu hèn
Nên thành thật nhận không quen dối lừa

Người ta bảo gặp người xưa
Chỉ là gặp chứ tình xưa... hết rồi!
Người ta yêu chỉ mình thôi
Sao còn hờn để mắt môi cay nồng

Giải thích mãi, tội ngưòi không?
Yêu nhau thì phải cảm thông mọi điều
Tim không chịu hiểu khóc nhiều
Người ta cứ thế nuông chìu người ta

Nhưng tình đâu có nhạt nhòa
Giận rồi thì lại cười xòa làm thân
Ai biểu mắc nợ người dưng
Để cho chín nhớ, mười lần đợi mong

19-8-2005
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-29 07:19:33Trường Phi Bảo>
Về thôi
-Trường Phi Bảo -
Tặng NVT


Về thôi, kịp chuyến đò duyên,
Nợ ba sinh vãn từ tiền kiếp xưa.
Trời thương chẳng nở đổ mưa,
Sợ câu thề ướt người chưa nhớ người.

Đã thương từ bấy nhiêu thời
Đã yêu từ thuở mặt trời mới sinh
Đã mong dẫu một trái tình
Đã chờ nhau giữa muôn nghìn giấc mơ

Ngại gì cách một bến bờ
Về thôi kẻo lỡ tiếng tơ điệu đàn
Dây chùng lạc phím...tình tang...
Không về kịp ắt nhỡ nhàng đôi ta

Về thôi mình nhé, mình à!
Buồn, vui, chua, chát, thật thà sẽ chia
Bên nhau một phút chẳng lìa
Bù bao nhiêu kiếp tình chia không thành

Em về với cuộc đời anh
Anh về cùng với tháng năm ngọt ngào
Bao nhiêu vốn liếng ngày sau
Đổi bằng hạnh phúc cho nhau ấm nồng

11-8-2005
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Dương Vũ

Còn duyên hết duyên

Còn duyên tựa gốc cây đa
Vậy mà lắm kẻ lại qua trộm nhìn
Hết duyên tựa gốc hồng đào
Ngày qua tháng đến xanh xao mắt chờ


Hữu Duyên, Vô Duyên
-Trường Phi Bảo-


Hữu duyên ắt gặp tình cờ
Dẫu xa vạn dặm cũng ngờ gần nhau
Vô duyên trầu héo, khô cau
Cách dăm ba bước mà sao muôn trùng

3-7-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-03 19:56:09Viet duong nhan>



Xin Đừng Trách Bậu
-Trường Phi Bảo-


Bậu nào tham phú phụ bần
Bậu đi trả món nợ trần trót vai
Hiếu tình chẳng thể kèo nài
Hiểu lòng Bậu chớ oán ai phụ mình

Thân Bậu nào khác lục bình
Sông sâu chìm nổi phận mình lênh đênh
Nhớ hình, nhớ ảnh, nhớ tên
Nhớ người xưa ở phía bên trời sầu

Ra vào ngơ ngẩn không đâu
Bậu giờ như cá cắn câu mất rồi
Chim hót giờ chẳng ra hơi
Lồng vàng bặt tiếng nói cười thanh tao

Thương người gỡ mối thương đau
Ngồi ôm hờn tủi hận trào đêm đêm
Yêu mà chẳng thể kiếm tìm
Biết không Bậu sợ gia nghiêm giáo điều

Muốn về ngại nắng trở chiều
Đò không có chuyến, giông nhiều bão giông
Muốn về như gái chửa chồng
Ngặt vì tay ấy bế bồng con thơ

Cách nhau chỉ một giấc mơ
Bậu đi tình cũng dại khờ bước đi
Thề non hẹn biển làm chi
Cho đau lòng buổi phân ly não nùng

3-7-2006
R
Đăng nhập để trả lời
0
Chốn cũ về thăm
-Trường Phi Bảo-


Bậu về vật đổi sao dời
Người xưa hiếu khách đón mời lòng nhau
Gượng cười gắng cất câu chào
Mà nghe trong dạ buồn đau bạt ngàn

Giấu che ngấn lệ đôi hàng
Chỉ xin lại chút ngỡ ngàng làm duyên
Như là buổi gặp đầu tiên
Thưở tim Bậu chửa lụy phiền chi ai

Hạnh phúc thoáng tiếng thở dài
Bậu về xuân sắc nhợt phai mấy mùa
Ru con kẽo kẹt võng đưa
Chồng theo bên cạnh... xin thưa với người...

Bậu về chơi ít bữa thôi
Vui vầy bác mẹ nặng lời hiếu ân
Sát vách mà chẳng được gần
Khổ tâm lắm mong ai đừng trộm mong

Gối đầu trên cánh tay chồng
Ngỡ rằng êm ấm mặn nồng lắm đây
Đắng cay người có nào hay
Trăng chìm đáy nước Bậu đầy ngổn ngang.

3-7-2006


Đăng nhập để trả lời
0
Đóa Hồng
-Trường Phi Bảo-


Đóa hồng hắn tặng hôm qua
Hương còn thoang thoảng lòng ta dịu dàng
Tối nằm thao thức mơ màng
Sáng ra hồng đã héo tàn xác xơ!

Thả yêu, thả nhớ vào thơ
Ta ngồi ta tiếc ngẩn ngơ đóa hồng
Sợ tình hắn sớm phai bông
Tặng chi Ta một cành hồng có gai?

Bâng khuâng thở vắn than dài
Biết lòng hắn có thẳng ngay thật thà
Tim ta hắn lỡ ngang qua
Còn trong tim hắn bóng ta nơi nào?

Hồng xinh một đóa hắn trao
Ta đem ép thắm duyên nhau tỏ tường
Ngại gì một cuộc mến thương
Mai sau ai chắc chung đường với ai?

6-7-2006

Đăng nhập để trả lời
0
Trăm Dâu Nuôi Đổ Đầu Tằm
-Trường Phi Bảo-


Trăm dâu nuôi đổ đầu tằm *
Bao nhiêu tủi hổ lỗi lầm em mang
Anh về kịp chuyến đò ngang
Mà vui bên kẻ giàu sang một đời

Mộng vàng tan giấc vỡ đôi
Buồn dau em chịu chớ lời miệt khinh
Về đi anh với cuộc tình
(Đã quen trăng gió, đã rành phong sương)

Hừ, ai nỡ phụ người thương
Trắng trong giờ chết theo hương ái tình
Bùn nhơ dấy bẩn niềm tin
Anh về đi em một mình có sao...

Đã gây thương tổn lòng nhau
Đã thay đổi thế nói sao cũng thừa
Về đi anh kẻo trời mưa
Dây oan em buộc cho vừa bụng anh.

7-7-2006

*Thành ngữ
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Niềm Thị Nở
-Trường Phi Bảo-


Xấu người tốt nết là em
Miệng đời sao cứ pha dèm không đâu
Chớ lo em sẽ chết sầu
Cái duyên ngầm giấu thật sâu trong lòng

Một đêm trăng sáng bến sông
Hiu hiu gió thổi mơ mòng giấc quen
Ruợu say tình cũng ủ men
Khéo khôn thì cứ gieo duyên giữa đời

Nghĩ mình cũng thật xứng đôi
Trời sanh một cặp buồn cười như nhau
Em xấu thì đã làm sao
Mà anh đâu có chổ nào đẹp hơn

Ngàn năm hương ấy mãi còn
Tình em thơm bát cháo ngon vị hành
Làng Vũ Đại vắng bóng anh
Nhớ lò gạch cũ gọi thầm Chí ơi!

8-7-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ gởi Người Dưng
-Trường Phi Bảo-

Câu thơ dại trót buông vần
Người dưng từ ấy chẳng ngừng mến thương
Gặp nhau ngơ ngác giữa đường
Người dưng thôi sao mà vương vấn lòng

Tiếc rằng em đã có chồng
Mang chi lục bát đặn hòng kết se
Muộn màng xin hãy giấu che
Thơ buồn giờ lại sắt se thêm buồn

Người dưng khắc khoải đêm trường
Đôi bờ vọng nguyệt sầu tương tư sầu
Ừ thôi mộng chẳng tròn đâu
Cũng đành hẹn lại kiếp sau nhé người!

12-7-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Hồn Thơ Em
-Trường Phi Bảo-


Thiên thu chôn chặt hồn thơ
Đón em về với bụi mờ thời gian
Chữ tình chừ đã ố vàng
Lần trang kỷ niệm lệ tràn ướt mi

Trăm năm quên chuyện từ ly
Nhân tình thế thái còn chi hỡi người?
Em về lệ vẫn tuôn rơi
Hồn thơ vẫn cứ một đời trầm kha

Tóc xanh giờ tuyết sương pha
Vần thơ trãi mộng mượt mà đường tơ
Cầu duyên lỗi nhịp đâu ngờ
Tương phùng cũng chỉ trong thơ buồn buồn

Trót sanh lạc kiếp má hường
Đa đoan một gánh đêm thường suy tư
Một mai đi chẳng giã từ
Thơ em đời giữ mà tương tư đầy.

13-7-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Trót sanh lạc kiếp má hường
Đa đoan một gánh đêm thường suy tư
Một mai đi chẳng giã từ
Thơ em đời giữ mà tương tư đầy.




TÌNH TRÁI NGANG

Dẫu sinh ra ở cùng thời
Mà sao như thể đất - trời đối nhau
Sao hôm trước, sao mai sau
Thế gian chung một nỗi đau vĩnh hằng
Yêu trong trong cõi đất bằng
Mà tình ngang trái buồn chăng hỡi người.
xót xa héo hắt nụ cười
Tiếng than vọng mãi đất trời thiên thu.

ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
Chào anh NGYEU rất vui anh tới thăm vườn thơ của em, chúc anh một ngày vui vẽ!

Không đề
-Trường Phi Bảo-

Thì thôi em sẽ ra đi
Để ngưòi ở lại thầm thì cùng ai
Người trao nàng ấy vòng tay
Mà ngày xưa bảo vẫn hoài của em

Tình xưa đổi trắng thay đen
Và em vẫn cứ vẹn nguyên cuộc tình
Ra đi không hiểu nổi mình
Mong lá hạnh phúc trên cành đừng rơi

Chẳng còn chi nữa người ơi!
Bến trăm năm lỡ cuộc chờ nhân duyên
Thì thôi lê bứơc truân chuyên
Bến tan vỡ mặc tình em ngậm ngùi

20-3-2005
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng chết đầu non
-Trường Phi Bảo-


Vầng trăng từ độ lên ngôi
Trăm năm bến cũ em ngồi quay tơ*
Chàng đi biền biệt... mịt mờ
Bóng chim tăm cá... thẩn thờ con trăng
Guồng tơ em để đầu nằm
Ba thu trống lạnh tuốt thành sợi đau
Lá phong nhuộm thẳm bờ ao
Em bên khung cữi quay bao tiếng lòng
Qua thời con gái lưng ong
Mà tin người ấy vẫn không thấy về
Vầng trăng ủ rũ não nề
Trong em đã chết lời thề tin yêu
Tơ lòng phơ phất mĩ miều
Trăng nằm khép nửa những điều trái ngang
Ngày này năm trước bên đàng
Đôi tình nhân thệ chén vàng chung đôi
Nhưng rồi chàng đã quên lời
Con trăng giận lắm trách người bội vong
Hồn trinh nàng chết bên song
Trăm năm gẫy đổ cong cong nhịp cầu
Ánh vàng thả xuống ao sâu
Con trăng treo cổ chết sầu đầu non

21-3-2005

*ca dao
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Thơ gởi Người Dưng
-Trường Phi Bảo-

Câu thơ dại trót buông vần
Người dưng từ ấy chẳng ngừng mến thương
Gặp nhau ngơ ngác giữa đường
Người dưng thôi sao mà vương vấn lòng

Tiếc rằng em đã có chồng
Mang chi lục bát đặn hòng kết se
Muộn màng xin hãy giấu che
Thơ buồn giờ lại sắt se thêm buồn

Người dưng khắc khoải đêm trường
Đôi bờ vọng nguyệt sầu tương tư sầu
Ừ thôi mộng chẳng tròn đâu
Cũng đành hẹn lại kiếp sau nhé người!

12-7-2006


THƠ GỞI NGƯỜI DƯNG

Người dưng ơi hỡi người dưng...
Gặp nhau chi giửa lưng chừng cuộc chơi
Con thuyền ra giửa mù khơi
Chở theo một mớ chơi vơi chập chùng

Đêm qua mơ giấc mông lung
Nụ cười ai đó vở tung tim này
Ta như nửa tỉnh nửa say
Giật mình tỉnh giấc đong đầy nhớ thương

Người dưng thoáng gặp trên đường
Ừ thì nổi nhớ vô thường thế thôi
Đêm nay ngọn gió mồ côi
Đi ngang gác trọ vào ngồi với ta

_____________________

Hiii Trường Phi Bảo lâu ngày quá mới vào thư quán. Cho gởi chút thờ ơ thơ ở đây nha !![:D]
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Chào huynh maicon, lâu ngày không gặp, Thuquan bà con nhắc huynh nhiều lắm đó, mà huynh còn nhớ tới Bảo, Bảo xúc động phát khóc đây nè, chúc huynh luôn vui vẽ và dồi dào sức khoẻ[:)]

Tìm Chồng
-Trường Phi Bảo-


Tôi lên phố thị tìm chồng
Chẳng may vấp sợi tơ hồng vướng chân
Chồng tôi sắp phải thành thân
Ngày mai nên nghĩa châu trần cùng ai

Ba năm tôi để tóc dài*
Ba năm hoa trắng vẫn cài tóc xinh
Trúc xinh trúc mọc sân đình*
Tôi xinh anh mới kết tình phu thê

Ba năm vẹn giữ câu thề
Chén đồng chặt dạ đuề huề yêu thương
Hạnh phúc như đóa vô thường
Chợt tàn chợt nở ai lường được đâu

Chồng tôi cái bụng nông sâu
Cái tâm chằng có, cái đầu chẳng thông
Học đòi chi tánh đèo bòng
Trúc anh chặt góc trồng hồng trăm gai

Hồng gai, gai chạm trúng tay
Tim tôi nhói anh đổi thay mất rồi
Đồng phận đàn bà cả thôi
Hơn thua nhau ở mấy lời chua ngoa

Tôi cười trong nỗi xót xa
Chị vui khéo kết đèn hoa động phòng
Nhờ lương tâm gọi tên chồng
Quê mùa về với ruộng đồng mình ơi!

21-8-2006

* thơ Nhathao
* Ca dao
Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-22 08:24:48maicon108194>
Yêu Ngậm Ngùi

Ta yêu em rất thật lòng
Mà sao duyên phận long đong lở làng.
Phải chi là giấc mơ hoang,
Để khi tỉnh giấc bàng hoàng là xong.

Nào ngờ đôi gọt nhớ mong
Rơi vào khoảng lặng lại đong thật đầy
Lạc vào tận xứ tình say
Ngậm ngùi nhận chịu đắng cay muộn phiền.

Ai ơi có thấu niềm riêng
Âu là số phận kiếp duyên bột bèo
Dốc tình vách đá cheo leo
Ta thì sức mỏng chẳng theo kịp người

Đôi khi ta cố gượng cười
Để ai có được phút vui phập phồng
Ta như nước chảy trên sông
Rầy đây mai đó buồn trông đời mình

---------------------------8.06

Lâu quá mới lại vào thư quán được tưởng bà con quên mình rồi [:)] may là ca nhà con nhớ mình , vui ghê hiiiiii. Còn tất nhiên là huynh nhớ Bảo rồi , vì huynh là fan thơ của Bảo mà. Xí nhỏ , hông biết tuổi tác thế nào xưng hô vậy có được hông đó...?[:D]
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-06 13:08:57Viet duong nhan>
Tôi Ơi!
-Trường Phi Bảo-
(Viết tặng riêng cho mình)

Tôi là con bé dỡ hơi
Mẹ sinh tôi chẳng chọn nơi chọn thời
Khi tôi mở mắt chào đời
Quê mùa lọt giữa đất người thành đô

Nghèo nàn đeo bám tuổi thơ
Nhưng nào tôi dám ước mơ sang giàu
Phù du thôi chỉ chiêm bao
Thực tại mới thật nhát dao phũ phàng

Vâng lời mẹ sống hiền ngoan
Tôi trọng nhân nghĩa đâu màng lợi danh
Mẹ mong tôi sẽ khôn lanh
Kiếm về manh áo đặn lành tấm thân

Khổ thân tôi quá nhọc nhằn
Bởi dốt học mới than rằng ngu ngơ
Mười sáu tuổi tập làm thơ
Đường tương lai bụi mù mờ lấp che

Ương ương dỡ dỡ khó nghe
Được cái sống chẳng màu mè bon chen
Bạn bè chung lứa hay khen
Khối anh để ý tình nhen nhóm tình

Cũng từng yêu, cũng thất tình
Vui buồn trộn lẫn cũng mình xót xa
Chừng hăm ba tuổi thôi mà
Câu thơ trẻ dại hóa già hơn tôi

Lệ rơi ngập cả bờ môi
Nết tôi giản dị quen rồi nhà quê
Mặc đời lắm cảnh nhiêu khê
Giữ nguyên an phận chớ hề lụy ai

Đời tôi phía trước còn dài
Cứ nuôi hy vọng, cứ hoài vững tin
Ở hiền ắt sẽ gặp lành
Có đau khổ mới trưởng thành tôi ơi!

4-9-2006

R
Đăng nhập để trả lời
0
Dằn Lòng
-Trường Phi Bảo-


Dằn lòng cho lệ thôi rơi
Sẽ không tiếng nức nghẹn lời xót xa
Như là chẳng có phôi pha
Nói câu "tạm biệt" thế mà lại hay

Dù rằng mai hết sum vầy
Dù anh mai tựa chim bay cuối trời
Niềm đau quẳng phía mù khơi
Tôi về xứ lạ ru hời bão giông

Thương mùa nước nổi trên sông
Hoa lục bình tím ngược dòng ước mơ
Rồi thơ vẫn chỉ là thơ
Chim trời cá nước bao giờ mới quên???

Đừng anh, đừng có bắt đền
Biết lấy gì trả, biết đền duyên chi
Thôi đành nén lệ phân ly
Mênh mang lối cũ ngập chi lá vàng?

3-9-2006
(7 giờ 5 phút sáng, viết tại KS Phong Lan - Phan Thiết)
Đăng nhập để trả lời
0
Tìm Lại Mình

Cảm ơn Mẹ đã sinh tôi
Cảm ơn đời đã dạy tôi thành người
Ngày xưa mẹ ẳm , ru nôi
Bây giờ phiêu bạt nổi trôi thị thành

Tôi mơ thấy cánh đồng xanh
Chân trời xa thẳm ngọt lành mẹ ru
Tôi mơ ngọn gió mùa thu
Thổi tan hết những mịt mù gian nan

Tôi mơ chạy ngược thời gian
Về ngang qua ngõ hồng hoang một thời
Tôi mơ... nhưng bởi cuộc đời
Quanh tôi rất thật nơi nơi bộn bề

Nhiều khi lạc giử u mê
Buông xuôi cuộc sống không hề tiếc thân
Đời tôi một kiếp phong trần
Đôi lần hẹn ước đôi lần xót xa

Đôi khi sống giửa phồn hoa
Dạt xô kí ức ra ngoài trái tim
Để khi bừng tỉnh lại tìm
Hỡi ôi yêu dấu nổi chìm thời gian

Phải không ta quá vội vàng
Để rồi có lúc trách than...tại trời
Để rồi có lúc lệ rơi
Để rồi có lúc chơi vơi..tại mình

Hoang hôn rồi lại bình minh
Đông tàn xuân lại tươi xinh mặn mà
Bước qua giấc mộng phù hoa
Bây giờ tôi mới nhận ra chính mình.

hiii đi làm về mệt quá mà vẫn muốn ngoáy bút... hình như bài thơ có gì đó ko ổn nhưng tui buồn ngủ quá..có thời gian sẽ kiểm tra lại nghe Bảo...[:D]


Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0

Chào Hiền, đi làm mà còn nhớ đường vào nhà thăm tui, quả thật xúc động quá, chúc Hiền ngủ ngon nha![;)]

Không đề
-Trường Phi Bảo-

Thèm gì một miếng trầu tiêm
Phết thêm vôi bạc, bạc thêm lòng người
Để buồn thân quả cau tươi
Bổ ba, ra sáu, thành mười thiệt đau

Ruột tằm ai rút về sau
Thắt bao sợi hận thế nào.... cũng xa
Trầu cay, nhai chỉ mình ta
Tìm hoài chẳng có ai mà nhai chung

Mưa dầm, gió bấc lạnh lùng
Miếng trầu tiêm lỗi hẹn cùng cau tươi
Qua tim ta chỉ có người
Chết trong tim vẫn lại người ta yêu

4-5-2005

Đăng nhập để trả lời
0
Tôi Không Là Gái Thời Nay
-Trường Phi Bảo-


Mấy cô con gái thời nay
Vào trong đúng mốt ra ngoaì thời trang
Còn đâu cái nết dịu dàng
Học dòi chi thói cao sang thị thành

Xe xua chưng diện khá rành
Mắt môi đủ cả sắc xanh sắc hồng
Đặn mai vớt phải tấm chồng
Cho em cửa rộng, lầu rồng, ngói cao

Ham chi cuộc sống sang giàu
Tôi là cô gái chẳng bao giờ cần
Giản đơn, thanh khiết, trong ngần
Gia tài duy nhất vô vàn vần thơ

Bình thường đã đẹp như mơ
Tâm hồn đài cát sống nhờ nghĩa nhân
Yêu đời quý tuổi thanh xuân
Yêu anh để được ngàn lần đắm say

Tôi không là gái thời nay
Có ngu đánh mất thẳng ngay dịu dàng.

5-9-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-06 06:30:34Hiền Văn Trần>
Lở Duyên


" Quả tim tôi chỉ có người
Chết trong tim vẫn lại người tôi yêu "
Đường về tôi bước liu xiu
Chông chênh đau xót nghiêng chiều hoàng hôn

Hẹn lòng chung thủy sắc son
Trăm năm tóc bạc vẹn tròn tơ duyên
Bây giờ " đau xót chim Quyên " (*)
Sao tôi lẽ bước đi riêng một mình

Gói vôi vào lá trầu xinh
Ăn cùng cau miếng cho tình thắm tươi
Mà sao dở khóc dở cười
Vôi khô , trầu héo, cau tươi được gì...?!

(*) Có câu hát rằng :...ngày nào chim Sáo sang sông chin Quyên còn đứng lẻ loi một mình.Chạnh lòng đau xót chim Quyên sao anh đành nở qua cầu quên em...
Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
Nói Với Em

Tôi thương cái nét chân quê
Hiếm hoi còn giửa bộn bề đổi thay
Khóc cười con gái thời nay
Đua đòi sống giửa vòng quay bạc tiền

Còn đâu cái nết dịu hiền
Giản đơn mà đẹp như tiên gián trần
Dẫu không mặc áo tứ thân (*)
Thì xin em giử đôi phần Việt Nam

Sỏi sành gì mấy cho cam
Mà em ăn mặc...thiệt làm tôi đau
Từ chân lên tận tới đầu
Quần bò, áo hở , tóc nâu... điệu đàng

Em ôm giấc mộng giàu sang
Rồi đêm hạnh phúc đổi vàng được chăng ?!
Tôi nào đủ sức can ngăn
Chỉ mong em hiểu dẫu rằng ít thôi...

Cuộc đời biết mấy nổi trôi
Đừng nên buông thả để rồi xót xa...!




Nắng có còn như những ngày xưa cũ...?!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»