📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hòn Vọng Phu

299 trả lời, 34.473 lượt xem — Trang 9 / 10
Đa đoan
Trường Phi Bảo


Xưa chồng chị, nay chồng em
Có gì đâu lạ mà dèm pha chi
Nén đau lòng, nén sầu bi
Em đây biết lấy lời gì biện minh

Khổ thân chị khóc một mình
Cho em thai nghén mối tình trái ngang
Chát chua sau những muộn màng
Chị yêu anh cũng vô vàn em yêu

Xưa anh với chị nuông chìu
Trách gì phận hẩm duyên thiu lúc này
Xưa anh với chị tình đầy
Trách gì trăng khuyết lúc này, tình xa

Mặn nồng chỉ ở hôm qua
Lạnh chăn, lạnh gối buồn da diết buồn
Nghĩ hoàn cảnh chị em thương
Tình yêu nào có biết nhường nhịn ai

Đời nhìn em thật mĩa mai
Ghen tuông chị cứ mãi hoài thở than
Đò tình dẫu cắm suối vàng
Tình em chị hỡi bền gan chặt lòng

Thời con gái trót đi rong
Kiếp này lỡ nhận lầm chồng người ta
Đa đoan gói phận đàn bà
Em như chị dại tình mà mất khôn

5-5-2007
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-20 14:10:01Viet duong nhan>

[color=darkorchid]Tình già
Trường Phi Bảo[/color]
[color=darkorchid]


Buột miệng
nhắc chuyện ngày xa
Buồn vui nhợt tóc sợi đà mất xanh

Nhà giờ...
không phải nhà tranh,
Có đâu vách lá phong phanh...
anh cười.

Con mình
chúng lớn hết rồi
Chúng đi đường chúng
sống đời "tự do"

Qua thời rét mướt co ro,
Đói cơm, rách áo,
sầu lo tháng ngày.

Tảo tần
em cũng một tay
Cùng anh
gánh vác đêm dài đa mang

Giờ xây nhà gạch
khang trang,
Vẫn còn hai quả tim vàng đấy thôi!

Tình yêu gần đất xa trời
Thủy chung nên trọn một đời
răng long

Giờ thì anh lên chức ông
Em thành bà lão
ngồi hong tình già

Mai sau
mong cháu của bà
Bền duyên cầm sắc như bà với ông

12-5-2007
 
[/color]R
Đăng nhập để trả lời
0

Người Dưng và Tôi
Trường Phi Bảo


Ngây thơ liền với dại khờ
Người dưng mắc mớ gì chờ đợi nhau
Vườn hồng đã có lối vào
Thôi đừng quét lá mà nao nao lòng

Người ta mai phải theo chồng
Coi như an phận ...
...đèo bòng nửa thôi?
Quên đi ánh mắt, bờ môi
Hữu duyên thiên lý có trời mới hay

Tình mình thoáng chốc bèo mây
Người dưng ở lại chốn này gắng vui
Bao nhiêu kỷ niệm chôn vùi
Người ta cũng luống ngậm ngùi cho xem

Thà rằng chửa biết, chửa quen
Lỡ quen, lỡ biết thì nhen nhúm sầu
Mai người ta bước qua cầu
Người dưng... đem nốt cau trầu hỏi ai

Chúc người vẹn nghĩa trúc mai
Thương người ta, chớ giận dai nhé người!
Mong người giữ vững nụ cười
Cho người ta một phần mười ủi an.

Dù rằng đau khổ ngập tràn!

14-5-2007
Đăng nhập để trả lời
0

 
Người yêu dấu ơi!
Trường Phi Bảo


Anh người yêu dấu tôi ơi!
Anh như cánh gió bên trời phiêu du
Ngược từ cõi thực về hư
Tôi mang theo những tương tư võ vàng

Lòng anh lắm nỗi khô khan
Câu thơ gẫy gánh, lệ tràn tim côi
Tình thì tha thiết than ôi...
Chỉ tôi, chỉ có riêng tôi lúc này!

Anh về, bỏ nhớ lại đây
Tháng năm ngoe ngẩy tròn đầy chục năm
Tóc tơ giờ luống hoa râm
Tìm ai định giá trăm năm bây giờ?

Anh người yêu dấu tôi mơ
Thôi đành ở vậy, đợi chờ kiếp mai
Kiếp mai tay lại chung tay
Xin yêu nhau cả giấc dài thiên thu.

20-5-2007

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Bỗng dưng...
Trường Phi Bảo


Bỗng dưng tôi gặp lại người
Rất tình cờ giữa một trời tháng năm
Người nhìn tôi mắt đăm đăm
Nửa yêu thương lẫn hờn căm, nửa sầu!

Nhắc làm chi thưở ban đầu
Kỷ niệm như nước qua cầu chảy xuôi
Bỗng dưng nước mắt nghiêng rơi
Niềm đau không bật thành lời thở than

Tình cờ gặp gỡ giữa đàng
Lối xưa hoa nắng cháy vàng ước mơ
Đã đành sang buổi đợi chờ
Níu chi hư ảo bụi mờ mong manh

Ngày xưa tôi cánh rừng xanh
Lá tôi làm tổ cho chim anh về
Rừng nay úa lá tả tơi
Cánh chim ưng rộng xa rời chốn dung

Ngỡ như chẳng được trùng phùng
Phút giây thoáng gặp nên mừng hay đau
Tình duyên chết yểu hôm nào
Hồi sinh chi để nghẹn ngào hoài mong

Người đi vương vấn trong lòng
Tôi về ủ ấm cho chồng năm canh
Lỡ đời nhau, lỡ xuân xanh
Phiên buồn người nhận, quanh năm tôi sầu.

21-5-2007
[/align]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi yêu
Trừơng Phi Bảo


Vì thơ rót mật tim tôi
Gót tiên sa phải lứơi ngừơi trần gian
Trăm năm mộng chỉ bóng chàng
Chớ cho tôi những nhỡ nhàng về sau

Cốt tiên tôi lắm nghẹn ngào
Chỉ còn phàm tục, nhẽ nào...tổn thương
Soi tình nguyên vẹn như gương
Duyên tôi mắc đọa về phương có ngừơi

Đừng làm tan vỡ nụ cừơi
Đừng làm tôi phải một đời kêu than
Đừng gieo lắm những phũ phàng
Tình tôi đã quyết đá vàng cùng ai

Vì thơ chàng chẳng phôi phai
Xin cho vẹn nghĩa trúc mai sau này
Hồng trần đắm mộng hồn say
Người tiên cam chịu lưu đày cõi yêu.


28-5-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm tư kỷ nữ
Trường Phi Bảo

Môi hồng tặng kẻ lãng du
"Nụ hôn" trái đắng không dành riêng ai
Tóc xanh sợi ngắn, sợi dài
Bao chàng làm lược chải hoài sợi duyên

Má hồng đôi lúm đồng tiền
Mắt phượng, mày liễu vóc huyền dáng mơ
Tay này dâng rượu, hoạ thơ
Tay này làm gối đợi chờ tình quân

"Ngàn vàng một khắc đêm xuân"
Em lơi lã với những lần giao hoan
Cuộc vui suốt mấy canh tàn
Ái ân tựa chiếc lá vàng rơi mau

"Đưa cửa trước, rước cửa sau"*
Không trinh nguyên cũng biết bao nhiêu người
Chẳng nợ duyên, chẳng sống đời
Mà sao chung chạ như đôi vơ chồng

"Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi"**
Chưa từng bén tiếng người ơi
Ngủ đi anh giấc mộng rồi sẽ qua

Nụ cười thay ngấn lệ nhoà
Trả anh về lại mái nhà riêng anh
Thôi đừng mơ nữa hương thầm
Áo xiêm thôi níu mà nhanh quay về

Tò vò nhìn chỉ tái tê
Xác thân nhớp nháp ê chề ố hoen
Tư cách gì để hờn ghen
Về đi anh với vợ hiền, con ngoan

Em loài cỏ dại bên đàng
Mọc lên từ những hoang tàn phai phôi
Khách đi ngàn hướng xa xôi
Đoạn trường nán lại, em ngồi ưu tư.

24-12-2006
 
*Thơ Nguyễn Du
**Ca dao
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-10 19:23:42Đăng Từ>
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Về đi Anh
-Trường Phi Bảo-


Em nào chờ đợi chi anh
Về đi khuất nẻo xa xăm ngàn trùng
Về đi cho vẹn thuỷ chung
Em naò chờ đợi tương phùng lòng nhau

Với người, em trót đến sau
Buồn này xin giấu, phận nào dám mơ
Em đành cam chịu bơ vơ
Với anh, em chỉ tình hờ mà thôi

Về đi có lứa, có đôi
Về đi sống trọn một đời răng long
Về làm tròn bổn phận chồng
Về đi vun đắp mặn nồng sớm hôm

Em nào gan ruột bồn chồn
Em nào có trách, có hờn chi ai
Về đi, anh hỡi những ngày...
Những ngày yêu dấu tàn phai cuối đường

Vầng trăng xẻ nửa yêu thương
Thân em xẻ nửa đoạn trường vì anh
Khoảng trời thôi sắc mây xanh
Em thời con gaí chòng chành bến mơ.

Dặn lòng chửa đợi, chửa chờ
Anh về em khóc dại khờ si mê

29-4-2007



Anh Quyết Không Về
 
Anh nào có muốn xa xăm
Tại mây cuối nẻo tơ tằm chẳng trong
Thì tại trời mưa não lòng
Duyên chưa se thắm môi nồng tóc thơm
 
Tình em lúc giận lúc hờn
Cho đêm con mộng chập chờn giường anh
Bơ vơ? Em có nỡ đành...
Hôm qua đôi mắt còn tình đấy thôi
 
Có về thì phải có đôi
Với em anh quyết một đời với em
Nắm tay mới biết lòng mềm
Nhìn nhau một chút gần thêm một ngày
 
Không tin em lại gần đây
Đêm qua tim khóc chưa đầy... đêm qua
À quên! Khóc nát trăng ngà
Mắt em mà ướt... chẳng thà lòng anh
 
Em ơi! Gió quyện trên cành
Tóc tơ có vướng chút tình cho nhau?
Biết rằng sẽ khổ sẽ đau
Cớ sao em lại gợi sầu trong thơ
 
Xua đuổi rồi... cũng đợi chờ
Thôi anh ở lại cho vừa lòng em
 
Đăng Từ
 
hihihihihi..... cười chút coi, làm gì não nề thế vậy Bảo
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đăng Từ

Anh Quyết Không Về
 
Anh nào có muốn xa xăm
Tại mây cuối nẻo tơ tằm chẳng trong
Thì tại trời mưa não lòng
Duyên chưa se thắm môi nồng tóc thơm
 
Tình em lúc giận lúc hờn
Cho đêm con mộng chập chờn giường anh
Bơ vơ? Em có nỡ đành...
Hôm qua đôi mắt còn tình đấy thôi
 
Có về thì phải có đôi
Với em anh quyết một đời với em
Nắm tay mới biết lòng mềm
Nhìn nhau một chút gần thêm một ngày
 
Không tin em lại gần đây
Đêm qua tim khóc chưa đầy... đêm qua
À quên! Khóc nát trăng ngà
Mắt em mà ướt... chẳng thà lòng anh
 
Em ơi! Gió quyện trên cành
Tóc tơ có vướng chút tình cho nhau?
Biết rằng sẽ khổ sẽ đau
Cớ sao em lại gợi sầu trong thơ
 
Xua đuổi rồi... cũng đợi chờ
Thôi anh ở lại cho vừa lòng em
 
Đăng Từ
 
hihihihihi..... cười chút coi, làm gì não nề thế vậy Bảo

 
Bạn Tình Ơi...!
Trường Phi Bảo
 
Bạn tình ơi hỡi bạn tình
Về đi cứ mặc một mình tôi đau
Dẫu gì cũng cách xa nhau
Về đi cứ mặc nghẹn ngào tôi thương
 
Bạn tình ơi chớ vấn vương
Hồ tan keo rã biệt đường trông mong
Về đi, vui nghĩa vợ chồng
Mặc tôi với nỗi chạnh lòng xót xa
 
Những gì yêu dấu thiết tha
Bạn tình ơi nhớ nhung mà ích chi
Mặc tôi, bạn hãy về đi
Tôi cam phận chẳng lời gì trách ai
 
Mình tôi, tôi chịu đắng cay
Về đi còn đó bao ngày ấm êm
Tôi đang trong phút yếu mềm
Về đi, đừng có gieo thêm tủi sầu
 
Muộn màng cái thuở ban đầu
Với tôi đã lắm cơ cầu gian nan
Về đi kẻo lại dỡ dang
Mặc tôi ôm mối nhỡ nhàng mặc tôi
 
Bạn tình, bớ bạn tình ơi...!
 
11-6-2007
 
 
Cũng muốn cười lắm chứ huynh, có điều chẳng có ai dạy Bảo cách cười cả. Câu "Anh Quyết Không Về..."của huynh kể ra cũng an ủi được đôi chút. Chúc huynh vui vẽ và dồi dào sức khoẻ. Thân ái!
Đăng nhập để trả lời
0
Vô Nghĩa
Trường Phi Bảo


Nghĩa gì trong trái tim anh
Em nào có nghĩa gì đâu? thật à!
Cũng mặt hoa, cũng thân ngà
Với anh hết thảy đàn bà giống nhau

Dẫu là tới trước hay sau
Dầu sớm hay muộn thế nào cũng duyên
Nhưng anh chắc gì của riêng
Với em, anh chỉ một phiên chợ buồn

Mình yêu như một vở tuồng
Anh xem đó chuyện bình thường sao anh
Giờ xa cũng đã xa xăm
Ván đóng thuyền, gạo nấu thành ra cơm

Nghĩa gì chẳng nghĩa gì hơn
Tình em, anh chỉ qua đường bướm ong
Tàn ân ái kể như xong
Thức thời, hợp nhãn đẹp lòng gió trăng

Như chim trúng nã thợ săn
Như nai sa bẫy lưới giăng trong rừng
Vết thương nó tấy, nó sưng
Cả tin yêu, lệ rưng rưng mỗi chiều

Nghĩa gì chẳng nghĩa chi nhiều
Thời gian nào phải đâu liều thuốc tiên
Thôi anh, anh bước an nhiên
Túi tình anh vét đầy riêng cho mình

Trái tim anh quá vô tình
Trái tim anh chẳng có hình bóng em
Đàn bà chỉ thứ khát thèm
Với anh hết thảy đều đem giải sầu

Nghĩa gì chẳng nghĩa gì đâu
Nói chi tới chuyện cau trầu mai sau
Mình em thui thủi nghẹn ngào
Thôi anh cứ tới nơi nào anh vui...

16-6-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trường Phi Bảo

Vô Nghĩa
Trường Phi Bảo


Nghĩa gì trong trái tim anh
Em nào có nghĩa gì đâu? thật à!
Cũng mặt hoa, cũng thân ngà
Với anh hết thảy đàn bà giống nhau

Dẫu là tới trước hay sau
Dầu sớm hay muộn thế nào cũng duyên
Nhưng anh chắc gì của riêng
Với em, anh chỉ một phiên chợ buồn

Mình yêu như một vở tuồng
Anh xem đó chuyện bình thường sao anh
Giờ xa cũng đã xa xăm
Ván đóng thuyền, gạo nấu thành ra cơm

Nghĩa gì chẳng nghĩa gì hơn
Tình em, anh chỉ qua đường bướm ong
Tàn ân ái kể như xong
Thức thời, hợp nhãn đẹp lòng gió trăng

Như chim trúng nã thợ săn
Như nai sa bẫy lưới giăng trong rừng
Vết thương nó tấy, nó sưng
Cả tin yêu, lệ rưng rưng mỗi chiều

Nghĩa gì chẳng nghĩa chi nhiều
Thời gian nào phải đâu liều thuốc tiên
Thôi anh, anh bước an nhiên
Túi tình anh vét đầy riêng cho mình

Trái tim anh quá vô tình
Trái tim anh chẳng có hình bóng em
Đàn bà chỉ thứ khát thèm
Với anh hết thảy đều đem giải sầu

Nghĩa gì chẳng nghĩa gì đâu
Nói chi tới chuyện cau trầu mai sau
Mình em thui thủi nghẹn ngào
Thôi anh cứ tới nơi nào anh vui...

16-6-2007
[/align]

 
Ôi, đừng nghĩ thế em ơi
Anh vui hết thảy khi đời có em
Khuôn mặt hoa, nét thân ngà
Trai nào chả thích em à, em ơi?
Ấy là ngoài mặt đấy thôi
Còn trong lòng vẫn đôi lời với em
Lần bắt gặp thơ em
Qua một chị hàng xóm thân quen giới thiệu
Trong Thi Viện không hề kỳ kiệu
Em kiêu xa thả nhẹ hồn vào rượu
Chuốc anh say chao đảo chén tình
Em đừng buồn vì phiên chợ tình
Mà em coi là tình mình "Vô nghĩa"
Đối với anh ai cũng là phi nghĩa
Nhưng với riêng em là con chim nhỏ cao xa
Tuy đôi lúc anh thừa nhận thói xa đà
Nhưng con trai mà,
Em cũng nên thông cảm
Thấy em buồn trong vần thơ ảm
Anh không cam lòng bỏ mặc thơ đau
Vì hai tiếng nấc nghẹn vào nhau
Anh cứ tự trách mình về sau mãi
Đừng đuổi anh- con tim đã mê dại
Một bóng hình-thơ-em mềm mại
Anh luôn vui vì đời mê mải
Gặp được em trong phiên chợ vô hình
 
Chị Bảo à, hơ hơ, cho phép em thay mặt người một anh chàng an ủi cô gái trong thơ chị nhé, vào TV đê chi, em post lại roài đó, em mới vào đây chơi, gặp chị ở đây từ hôm nọ, hôm nay em qua thăm hỏi.
Nếu em an ủi kém chị thông cảm nhá- thơ em là thơ dễ mà, hihi. Thơ chị Bảo toàn là thơ nặng tình thôi. Chúc chị luôn vui vẻ!
 
Em Bhh!
Ôi bình yên...
.... ôi em bình yên nép trong lòng anh.
Đăng nhập để trả lời
0
Cái đuôi dễ thương
Trường Phi Bảo


Theo gì theo tới tận nhà
Nhỡ thầy me thấy có mà đòn roi
Tuổi em bé tẻo teo thôi
Chàng thương em chớ sánh đôi chung đường

Theo gì theo tới tận trường
Tay ôm cặp bước, thẹn thùng quá đi
Nhỡ mà bạn thấy thì kỳ
Chọc quê em biết nói gì hở anh?

Theo gì suốt buổi loanh quanh
Người ta ngại chạm mắt xanh, môi cười
Ngập ngừng chi bước chân ơi
Trái tim như cũng sắp rơi ra ngoài

Anh theo em thuở tóc dài
Em thời con gái vẫn hoài hồn nhiên
Một ngày em chải tóc tiên
Anh trồng si đứng ngoài hiên thập thò

Chưa cầm tay, chửa hẹn hò
Chiều nao em bước xuống đò sang sông
Anh theo em tới nhà chồng
Mừng em, nhấp chén rượu hồng mừng em...

Tình anh, em ủ trong tim
Đêm đêm nghe lá bên thềm chợt rơi
Ngỡ là nghe tiếng chân người
Giật mình, chỉ mỗi em ngồi nhớ anh!


3-7-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

Đôi khi
Trường Phi Bảo


Đôi khi thấy lạ
... mà thân
Nhờ thơ nói hộ
lời gần, lời xa
Chữ tình
dáng mỏng đậm đà
Còn gặp nhau
còn vui ca, hát mừng

Đôi khi thấy lạ
... mà thương
Muốn cùng ai
bước chung đường
vu vơ
Cảm ơn cái sự tình cờ
Còn gặp nhau
còn đề thơ tặng đời

Đôi khi thấy lạ
... mà khơi
Bao nguồn tâm khảm
chơi vơi thuở nào
May mắn
vẫn còn gặp nhau
Thì còn giữ mãi
sắc màu
trần gian

4-7-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày xưa..., bây giờ...
Trường Phi Bảo


Ngày xưa
thương lắm áo nâu
Tụi mình hai đứa
cưỡi trâu ra đồng

Bây giờ
tình đã sang sông
Em xa áo trắng,
theo chồng...,phụ anh!

Ngày xưa
mộng giấc thiên thanh
Bên nhau em ước
trăm năm
tình nồng

Bây giờ
lỡ khoác áo hồng
Nhìn hoa pháo đỏ
tím lòng áo nâu

Ngày xưa
chưa bước
qua cầu
Thơ ngây
hai đứa
cưỡi trâu học bài

Bây giờ
mộng vỡ
chia hai
Em về bên ấy
nhớ hoài áo xưa

Áo vàng
đã lỡ làng chưa?
Thôi anh đừng tiếc
ngày xưa làm gì!

Bây giờ
muộn nẽo xuân thì
Mình vô duyên nợ,
mình đi lối buồn.

Trả người lệ thuở vấn vương
Cho em áo mỏng lạc phương tình sầu

6-7-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-18 17:50:45Nguyên Thạch>
Lênh đênh một chuyến thuyền tình.


Ngày xưa
thương lắm áo nâu
Tụi mình hai đứa
cưỡi trâu ra đồng

Bây giờ
tình đã sang sông
Em xa áo trắng,
theo chồng...,phụ anh!

Ngày xưa
mộng giấc thiên thanh
Bên nhau em ước
trăm năm
tình nồng

Bây giờ
lỡ khoác áo hồng
Nhìn hoa pháo đỏ
tím lòng áo nâu

Ngày xưa
chưa bước
qua cầu
Thơ ngây
hai đứa
cưỡi trâu học bài

Bây giờ
mộng vỡ
chia hai
Em về bên ấy
nhớ hoài áo xưa

Áo vàng
đã lỡ làng chưa?
Thôi anh đừng tiếc
ngày xưa làm gì!

Bây giờ
muộn nẽo xuân thì
Mình vô duyên nợ,
mình đi lối buồn.

Trả người lệ thuở vấn vương
Cho em áo mỏng lạc phương tình sầu.
 

Tình trôi theo nước qua cầu.
Có người lãng tử gục đầu tiếc thương.
Nếu không vướng bận vấn vươn.
Mặc duyên em sánh.
Mặc đường em đi.
Không yêu.
Lòng chẳng bận chi.
Xe hoa em bước.
Mắc gì lo âu.
Sao em nở chối.
Duyên đầu.
Chạy theo vật chất.
Nhà lầu xe sang.
Có thương người tiễn đò ngang.
Tiếc không.
Một tấm lòng vàng anh trao.

Giờ bên ấy.
Tiếc làm sao.
Đi bên người thiếu ngọt ngào thương yêu.
Bởi không yêu.
Chẳng nương chìu.
Nhọc nhằn ngao ngán.
Cánh diều đứt dây.
Tâm tư nuối tiếc đắng cay.
Nhớ lời người cũ.
Ngất ngây nồng nàn.

Mấy ai.
Biết chuyện đá vàng.
Mấy ai.
Đoán chuyện dở dang phận mình.
Nhủ thầm .
Nếu sánh duyên tình.
Se duyên với kẻ yêu mình mà thôi.

Cung đàn nay đã đứt rồi.
Tiếc thời con gái.
Bồi hồi xót thương.
Mình.
Xưa đã rẽ ngã đường.
Người yêu mình vẫn nhớ thương đợi chờ.

Em giờ sống với tình hờ.
Thương người góc phố.
Bơ vơ nỗi lòng.
Ôi thời xuân sắc trắng trong.
Trót trao cho kẻ ...Là chồng không yêu.
Đêm đơn tràn ngập cô liêu.
Ái ân nhạt nhẽo .
Chữ yêu mất rồi.
Chồng em.
Bạc bẽo như vôi.
Bên song ngấn lệ đơn côi tháng ngày.
Tình nồng.
Cao vút chân mây.
Theo màu áo trắng vụt bay viền tà.
Áo hồng.
Giờ cũng đã xa.
Áo đen phủ kín.
Cho qua một đời.

Bên chồng.
Tím dậu mồng tơi.
Người bên góc phố chơi vơi nỗi buồn...

Trời không mưa.
Lệ vẫn tuôn.
Chùa ngân trầm ấm.
Tiếng chuông gọi hồn.



Trường Phi Bảo-Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
Áo buồn
Trừơng Phi Bảo


Giá mà có thể vùi chôn
Ngàn muôn thương nhớ khơi nguồn bấy lâu
Giận mình dại bứơc qua cầu
Để cho sắc áo
phai sầu dáng anh

Chữ tình,
chữ hiếu chòng chành
Em đi
mà dạ chẳng đành quay đi
Bên tình,
bên hiếu trách gì?
Thương em chớ hiểu lầm chi
nhé ngừơi!
Áo hoa gởi lại bên đời
Trả cho anh
áo một thời mộng mơ

Giờ mình em
lạnh bơ vơ
Dù chồng bên cạnh,
thờ ơ vẫn mình
Nhớ vòng tay
thưở ân tình
Nhớ anh trìu mến
với tình đắm say
Thương tà áo tím bay bay
Chạnh lòng tửơng tiếc những ngày bên nhau

Đẹp gì sắc áo cô dâu
Hồng đôi cánh nhạn
thẳm màu thủy chung
Đàn chừ lỡ phím sai cung
Đừơng xưa,
lối cũ não nùng bóng mây

Vô duyên
vô nợ thế này
Khó mong có dịp sum vầy
thì thôi...
Áo đen
buồn bã lệ rơi
Chỉ mong anh vẹn nụ cừơi ngày xưa

19-7-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên Thạch - Trường Phi Bảo

 
 
 
Em sang sông
Trường Phi Bảo
(Viết tặng kỷ niệm bài thơ Màu áo sang sông)
 
 
Ngày xưa tóc để trái đào
Giấc mơ thưở ấy thế nào hở anh?
thương, ừ nhớ quẩn quanh
Yêu em áo trắng ngàn năm đợi chờ
Em ngày đó đẹp ngây thơ
Ngắt đoá hoa mộng vu vơ mấy mùa
 
Theo em nào ngại nắng mưa
Hồn nhiên em mãi cười đùa vô tư
Anh vụng dại với lời thư
Cho nên ghép chẳng đủ từ "thương mong"
Hỡi người cách một bến sông
 
Thẳm tươi màu áo tô hồng con tim
Rồi thì nước mắt đêm đêm
Uyên ương thêu gối nặng niềm đa mang
Ông trời gieo mối trái ngang
Nguyệt lão se sợi lỡ làng cho ta
Giờ em theo chuyến xe hoa
 
Phương xa anh trách người ta bạc tình
Hiểu lòng anh, tội nghiệp mình
In trong ngày tháng bóng hình của nhau
 
Bao năm ngỡ tường mai sau
Anh và em lối trầu cau cùng về
Ôm buồn, dạ rối đê mê
Em sang sông, bỏ tình quê hẹn hò
 
20-7-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Tháng đợi, năm chờ
Trường Phi Bảo


Những ngày
yêu dấu xa rồi
Còn chăng chỉ có
lệ rơi năm đầy
Tháng dài
mộng chẳng ai xây
Mình em ôm ước hẹn gầy héo hon

Thương sao
mùi tóc mạ non
Với màu áo trắng
lúc còn ngây thơ
và giờ tất cả
như mơ
Ngừơi em thuở ấy
bây giờ sang ngang

Ai làm
hoa  - bứơm ly tan?
Ai gieo
chi mối phũ phàng
hở anh?
Ai ngăn vách?
ai xây thành?
Cho duyên mình khổ
cho tình mình đau!

Thôi đành
hẹn lại
kiếp sau
Tơ duyên ngắn ngủi
phận nào dám mong
Gắng vui,
em sống cạnh chồng
Ai hay con sáo
trong lồng kêu than

Chuyện tình
hai đứa dở dang
em ngồi
may lấy áo tang để dành
Vĩnh biệt nhé chiếc áo xanh
Buồn cho áo tím,
không thành nợ duyên

Mai sau nhắm mắt
vẫn nguyền
Theo anh xuống chốn cửu tiền
nên đôi.

24-7-2007


Đăng nhập để trả lời
0
Thẹn
Trường Phi Bảo


Trống trường đã điểm tàn hồi
Người ta tan học, hữu đôi, hữu tình
Tôi cam chịu lẻ loi mình
Đằng ấy đừng có thiệt tình bước theo

Người ta đông bạn hò reo
Có xe đạp tha hồ đèo, chạy rong
Hỏi chi tên tuổi mất công
Phải khai nơi chốn lòng vòng cho xa

Tủi phận tôi khóc à nha
Mất thời giờ dỗ, thiệt là vô duyên
Từ quê lên tỉnh còn nguyên
Nét hai lúa, tôi vẫn hiền đấy thôi...!

Có điều mắt mũi khó coi
Nhăn nhăn nhó nhó, ối giời... khó thương
Cớ sao lại muốn chung đừơng
Tôi thỏ đế, tôi vốn phường nhát gan

Chậm chân trễ chuyến đò ngang
Thôi đừng theo nữa anh chàng kia ơi
Người đâu mới gặp đã cười
Chưa chi đã muốn ngõ lời làm quen

Người ta đỏ mặt à nghen
Đằng ấy mãi bước mon men thiệt kỳ
Giá mà tôi chẳng thẹn chi
Thì xin được quá giang đi xe chàng

Tiếc rằng xa lạ ngỡ ngàng
Tôi và đằng ấy hai đàng... xa xôi
Đừng buồn tôi nhé, than ôi
Còn duyên, còn gặp, (ắt) còn lôi thôi hoài

28-7-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ nhau
Trường Phi Bảo


Đóa hoa em hái ngày xưa
Anh không nhận bảo hoa chưa đúng mùa
Giận anh em tặng khế chua
Anh cười lại bảo qua mùa khế ngon
Đóa hoa em hái ngày son
Anh chê hoa dại lối mòn thiếu chi
Ghét anh hổng nói lời gì
Anh rằng em bé tí ti ...phải chờ

Phải chờ, phải đợi, phải mơ
Anh đem chuyện cũ ghép thơ học trò
Ngày em bỏ bến sang đò
Còn mang hoa cưới buồn so gởi chàng
Kêu trời, trách đất, thở than
Sao em ngốc thế, phũ phàng nhau chi
Trái mùa em bước chân đi
Trái duyên, nghịch nợ thôi thì... em xa

Anh thầm tiếc mãi bông hoa
Nụ cười khô héo như là sắc bông
Hương xưa nay lạc người trồng
Đúng mùa hoa nở thơm nồng tay ai
Tại anh, anh dại thế này
Không còn em, ở vậy hoài hay sao?

Đóa hoa em tặng hôm nào
Anh không nhận, em nghẹn ngào giữ riêng
Lỡ mùa hoa rớt hết duyên
Còn đâu anh đợi thẳm nguyên hoa tình
Hoa giờ rửa nhụy băng trinh
Thôi anh đừng có nặng tình cố nhân
Thương hoa khế rụng đầy sân
Em về bên ấy thanh xuân võ vàng.

Đóa hoa em hái đã tàn
Giờ anh muốn nhận, muộn màng ...chẳng cho
Sang sông chịu đắm chuyến đò
Chờ nhau bạc tóc, hẹn hò kiếp mai.

29-7-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
[color=darkslateblue]Em về (2)
Trường Phi Bảo
[/color]
[color=darkslateblue]

Em về ướt giọt mưa thưa
Nhớ anh, nhớ cả ngày xưa một thời
Ván xưa giờ đóng thuyền rồi,
Nợ duyên tựa cánh bèo trôi bồng bềnh

Em về chìm nổi lênh đênh
Như lục bình dạt trời quên, sông sầu
Niềm thương biết gởi về đâu?
Tan thương một cuộc bể dâu não nùng

Em về vá víu thủy chung
Với chồng, chớ chẳng thể cùng với anh
Dập đầu tạ lỗi chân thành
Mong người xa cách trăm năm chớ buồn

Em về lòng cạn yêu đương
Không còn mê đắm đêm trường bóng ai
Cố chôn đi một hình hài
Chỉ còn dĩ vãng thôi đày đoạ nhau.

Từ nay tới vạn ngày sau
Nấm mồ ấy chửa lần nào khói hương
Em về điểm phấn soi gương
Đẹp màu son mới tô hường ngày xuân

Cất cao giọng gọi cố nhân
Em về gối mõi chồn chân chạnh lòng
Gắng cười, vui gượng biết không?
Dẫu bên đời vẫn bão giông mịt mùng.

7-8-2007
[/color]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-04 09:43:18Huyền Băng>
Tình Dâu Bể
Trường Phi Bảo

Bây giờ đương cuối mùa thu
Có nàng thiếu phụ ngồi ru con buồn
Về đâu ơi hỡi cánh chuồn
Chạnh lòng thiếu phụ ngùi thương quê nhà

Bây giờ ôm phận đàn bà
Hai vai nặng gánh việc nhà hai vai
Thêu thùa với tập vá may
Chiều nghiêng, nắng sớm hai tay tảo tần

Bây giờ lỡ bước vụng chân
Đời con gái chỉ một lần ước mơ
Bến trong chẳng có người chờ
Giữa dòng bến đục lững lờ hoa trôi

Bây giờ mộng vỡ làm đôi
Kiếp này đã vậy thì thôi... xin đừng
Xin đừng hẹn kiếp lai sinh
Có đau khổ chỉ mỗi mình em mang

Bây giờ trễ chuyến đò ngang
Lời ru con thoảng mênh mang gió lùa
Thu này khác hẳn thu xưa
Tình dâu bể trách sao vừa lòng nhau

3-9-2007
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
Phận người làm lẽ
Trường Phi Bảo
 
Chị ơi, hạnh phúc mỏng manh,
Như là cái sợi chỉ mành treo chuông!
Xiêm y cho một vỡ tuồng
Em vào vai ả buôn hương cuỗm chồng.
 
Thiên hạ được thể xem đông
Người cười mai mĩa, kẻ lòng miệt khinh
Với chị anh quá bạc tình
Còn riêng em trách chuyện mình trớ trêu
 
Gây cho đời chị hẩm hiu
Được gì sau chút hương yêu xót thừa
Đoạn đành bỏ hết ngày xưa
Chị bưng mặt khóc như mưa đầm đìa
 
Nỗi buồn đỗ vỡ cách chia
Em yếu đuối sợ phải lìa xa anh
Hạnh phúc ray rứt tranh dành
Dây oan trái nở quấn quanh cuộc tình
 
11-6-2006
Đăng nhập để trả lời
0
Trò Chơi
Trường Phi Bảo


Ngại ngần chẳng dám chơi chung,
Cái trò "nhung nhớ" rõ khùng làm sao.
Ngày nào cũng gặp gỡ nhau,
Chỉ ngăn tấm vách, cách rào kẽm gai.

Thế mà anh vẫn nhắc hoài,
(Bé đừng dại nhớ ai ngoài nhớ anh.)
Ngày xưa lóc chóc, lanh chanh,
Lon ton, lót tót theo anh dỗi hờn.

Anh rằng " Bé nhớn anh thương,
Thương bé anh vẫn nhớ thường đó thôi.
Đừng để anh phải thiệt thòi,
Nhớ anh nhé, nhớ suốt đời được không?"

Làm như cách núi, ngăn sông
Làm như bé sắp lấy chồng đi xa
Ngày xưa chơn chất thiệt thà
Lời anh bảo, bé cho là giỡn chơi

Mười ba, mười bốn anh ơi,
Cái trò "nhung nhớ" anh chơi một mình!
Bây giờ mười tám đẹp xinh,
Trò chơi "nhung nhớ" vẫn dành riêng anh.

Nghẹn ngào "xin lỗi" ngày xanh
Bé theo chồng bỏ buồn anh thật buồn
Lòng sầu gởi khắp bốn phương
Chỉ mong chốn ấy nỗi hờn nguôi ngoai.

12-9-2007
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
Trường Phi Bảo


Xưa Xuân Hương tự ví bà
Thân như chiếc bánh trôi mà trắng trong
Rắn nát vẫn vẹn tất lòng
Thủy chung với cả non sông cuộc đời

Em nay nhan sắc lỡ thời
Mười hai bến nước biết ngồi bến mô?
Tình yêu như một thế cờ
Đục trong con nước ai ngờ được đâu

Cả tin nào biết nông sâu
Đi sao hết những cơ cầu gian nan
Thiên hạ đãi cát tìm vàng
Còn em đãi khắp trần gian tìm người


(2007)
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng Trăng
Trường Phi Bảo


Nhắc chuyện "trâm gẫy, bình tan"
Thương chàng Kim Trọng, xót nàng Kiều nương
Vầng trăng soi bóng dặm trường
Mười lăm năm ngỡ phai hương cuộc tình

Mười lăm năm chuyện chúng mình
Giờ anh khơi lại vô tình nhói tim
Dòng đời bảy nổi, ba chìm
Tóc pha sương muối, nỗi niềm kể sao...

Ờ, thì... như giấc chiêm bao
Bỗng dưng mình lại gặp nhau tình cờ
Ờ, thì... giống một giấc mơ
Mười lăm năm vẫn đôi bờ tình say

Nhưng mà tay chẳng cầm tay
Chồng em bên cạnh, anh hoài vợ theo
Mình giờ con cái nhóc nheo
Đành thôi an phận buồn neo xứ người

Mười lăm năm đắm nụ cười
Ngồi trong quán nước ôn thời xa xưa
Quá khứ như một cơn mưa
Những ngày đưa đón như vừa hôm qua

Ta nhìn nhau luống xót xa
Cơ hồ chuyện cũ chỉ là bèo mây
Mười lăm năm mới sum vầy
Vầng trăng khuyết nửa chợt đầy bóng trăng

2-11-2007
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Vĩnh Biệt Tình Anh
Trường Phi Bảo

Vĩnh biệt nhau nhé người tình
Ngàn thu chuyện cũ chúng mình vùi chôn
Vết thương trầy xước tâm hồn
Có đau thì cũng mõi mòn tháng năm

Vĩnh biệt kỷ niệm xa xăm
Ba sinh thôi chớ bận tâm nhé người!
Kiếp này duyên bạc như vôi
Mong gì lại được đẹp đôi kiếp nào...?

Mộng lòng ủ dột xanh xao
Em đem nhung nhớ lạc vào cõi quên
Phía nào rồi cũng chông chênh
Vờ xa lạ, chẳng hề quen biết gì?

Sao đành ai nói biệt ly
Cuộc tình chết chẳng còn chi mà chờ
Vĩnh biệt ngần ấy dại khờ
Em sang đò mới đôi bờ cách ngăn


3-11-2007


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-26 03:21:00Trường Phi Bảo>
Thôi đừng đỗ lỗi trái tim


[size=+1]Trường Phi Bảo

Thôi đừng đỗ lỗi trái tim
Nhớ nhung,nhung nhớ yêu mềm làm sao
Thôi đừng hứa sẽ chờ nhau
Dại khờ thì có lúc nào ngủ yên

Lỗi mình chẳng lỗi trái tim
Duyên đưa tình đẩy lại thêm rối lòng
Lỗi mình hết đợi rồi mong
Trách ai thương trộm thầm trông một người

Hợp tan cũng bởi ý trời
Khiến xuôi gặp gỡ cũng người với ta
Trái tim đâu lỗi chi mà
Yêu nhau sao chẳng thật thà với nhau

Lời nói lẫn lộn vàng thao
Thôi đừng hứa sẽ chờ nhau suốt đời
Trái tim nào lỗi chi người
Đừng đỗ thừa mãi rối bời tâm tư

Nào đâu rõ thực, rõ hư
Yêu nhau xin thật lòng như buổi đầu

24-11-2007[/size]


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Thế là quá mấy mùa ngâu
Trường Phi Bảo
 
Năm nao
lối vắng chàng qua
Em còn bắt bướm,
hái hoa
nô đùa
Chàng cười:
 lí lắc khó ưa
Gắng chờ xuân tới
cho vừa lứa đôi
 
Năm kia
lối rộng thưa người
Em còn cút bắt,
năm mười với trăng
Lắc đầu
chàng chẳng nói năng
Buồn buồn dợm bước hẹn nàng xuân sau
 
Năm kìa
thơm ngát hương cau
Lối hẹp mà cứ xôn xao
người chờ
Chàng qua bất chợt ngẩn ngơ
Em vô tư vẫn hàng giờ rong chơi
 
Năm xưa
lối chật kín người
Em nào đâu biết nói lời yêu đương
Hiểu gì thệ ước đơn phương
Mặc chàng về chốn nhớ thương
não nùng
 
Năm rồi
pháo nổ tưng bừng
Rượu hồng chàng nhấp uống mừng cho em
Ngây thơ em cũng say mèm
(Mẹ cha ép uổng...
ai thèm chồng đâu?)
 
Thế là
quá mấy mùa ngâu
Môi son dập nát bã trầu người mang
Không còn
lối để anh sang
Năm trôi
xuân lỡ
bẽ bàng
bướm ong
 
21-12-2007

Đăng nhập để trả lời
0
Không đề

Nếu anh còn hỏi một lời
Yêu thương chắc sẽ rối bời lòng em
Thôi đừng bắt tội nhau thêm
Kẻo mình lại có nhiều đêm mong chờ

Nếu anh cứ giả khù khờ
Chắc tình chỉ đến trong mơ buồn buồn
Lỡ nhịp cầu, lỡ duyên hờn
Đôi lòng chung bến sông tương ngậm ngùi.

Trường Phi Bảo
15-1-2008

Đăng nhập để trả lời
0