<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-26 16:48:56Tran Manh hung>
TÌNH NGƯỜI
Tình thơ như rượu ủ men
Như mưa như nắng bên thềm bước chân
Lời xưa nối mãi cung vần
Như dây trầu cứ quấn dần thân cau
Dẫu đời chẳng được gần nhau
Người ơi tin có nhịp cầu trong tâm
Không ồn ã chỉ lâm thâm
Hạt mưa nho nhỏ thấm dần rất sâu...
Kim Giang
NỢ TÌNH
Văn dĩ tải đạo.
Thơ dĩ tải tâm
Tình dĩ tải yêu.
Yêu dĩ tải lòng.
Yêu em là những chờ mong.
Ta tìm, em trốn giáp vòng cung mê.
Yêu em ta phá câu thề.
Của nhiều tiền kiếp lê thê nối dài.
Gặp em sớm một chiều hai.
Kết lời tri kỷ, kết lời trong tim
Tình yêu ba nổi bảy chìm
Là của hai kẻ nợ tình tìm nhau
Trần mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng