Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Chuyện tình thiên thu

1.026 trả lời, 121.487 lượt xem — Trang 9 / 35
VỠ NGỌC

Tay cầm gạch đập vỡ Minh Châu
Ngọc vỡ nào đau chỉ dạ sầu
Muốn hét tung trời cao bõ tiếc
Mà cam nén đất lấp chôn sâu
Từng giây hóa thạch con tim chết
Một phút tan rơi tấm Kiếng Tàu
Chút lệ châu sa hờ tiễn biệt
Thầm vui vết sẹo khắc đời nhau.
Bạn bè gạn đục khơi trong
Nếu không có bạn sẽ không nên Người

Tôi như bông gạo rơi rơi
Gió ru gió hát nên đời bay bay

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-28 13:20:06KimGiang>
TÍNH TÒ MÒ HÓNG CHUYỆN
(Tự giễu mình)

Lã Bố bao lăm phán quá già
Xuân kia bấy kỷ bảo còn hoa
Tay sờ phỏng đoán... ờ tre trẻ
Mắt bói rờ mô... ấy nõn nà
Định kệ ai hay, lời giễu dở
Mà thương kẻ oán, tiếng bêu ca
Kiên gan nín thở vờ không biết
Mím miệng dành hơi lại bật ra.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-05 05:04:40Huyền Băng>
Trích đoạn: KimGiang

MỪNG HỤT

Cứ mơ màng nhớ về anh
Em xô toang cửa dật mành chạy ra
Không gian nín thở như là...
Tiếng chân ai, tiếng chân mà tiếng chân!!
Láng giềng say giấc đêm xuân
Cành Trạng nguyên đập muỗi sân trước nhà...!

Phải đâu...người vẫn rất xa
Làm xơ xác cả lòng ta đêm dài.

Kim Giang



Chào bạn Kim Giang,
Thơ Kim Giang hay quá, có những bài mình đặc biệt thích, ví dụ như bài "Trái thị", "Người xưa", "Cảm".. Hôm nay lang thang tới đây, gặp thêm 1 bài rất tâm đắc nữa.. Cho mình góp mấy câu nha. Chúc Kim Giang có thêm nhiều sáng tác.

TRÁCH

Trách thời gian quá vô tình
Ngoảnh đi ngoảnh lại tóc mình đã phai
Trách tình nặng trĩu hai vai
Hư hao bóng lẻ, thở dài tìm quên
Trách người trong mộng đêm đêm
Đoạn đành để trái tim em lụi tàn!

03.05.2006
PD

r
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
(HMT)
Đăng nhập để trả lời
0
* Phù Du thân mến ! KG tò mò quá mà cái Nic chẳng nói lên điều gì. Bạn là ai câu hỏi hỏi mãi từ hôm đọc bài họa đầu tiên của bạn ở trang Đường. Lời thơ sao gần gũi vậy! Và cảm ơn bạn khen, nào được thế ! KG vẫn cứ vui, vui lắm, hí hửng như bài kiểm tra vừa trả được điểm 10. Chúc bạn thành đạt.

Mong được bạn chia sẻ không chỉ một lần này :

TRÁCH

Trách thời gian quá vô tình
Ngoảnh đi ngoảnh lại tóc mình đã phai
Trách tình nặng trĩu hai vai
Hư hao bóng lẻ, thở dài tìm quên
Trách người trong mộng đêm đêm
Đoạn đành để trái tim em lụi tàn!

03.05.2006
PD

ĐÀNH

Vô tình đến thế hỡi thời gian
Biết hoa đã nỡ sẽ phai tàn
Mà sao cứ ngảnh trôi vùn vụt
Cho ngẩn ngơ lòng cái hồng nhan.
Ai níu giùm không... Cho chậm lại
Để đỡ ai hoài... Ai thở than...!

03.5.2006
Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
MÙA MƯA SÀI GÒN

Sài Gòn sáng nắng trưa mưa
Như em cô gái làm thơ hay hờn
Nắng cho say đến cội nguồn
Mưa cho gội sạch nỗi buồn tâm tư.
Sài Gòn đằm thắm áng thơ
Xanh như mắt lá mộng mơ bốn mùa
Áo ướt rồi áo lại khô
Muốn yêu chân thật... Nhớ... Vô Sài Gòn !

Sài Gòn 03- 5 - 2006

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-04 00:54:58KimGiang>
quote:

TÂM TÌNH GÓI TRONG BA CHỮ TẮT “LCR”

Chữ kia nên đọc “Lấy Cho Rồi !"
Em cháu bạn bè mãi thúc thôi
Ðã có tin đi chờ tiếng lại
Mà con tim lạnh vẫn câm lời !

Riêng mình mình biết “Lá Chờ Rơi”
Ðâu dám cùng ai ước hẹn lời
Vương vấn chi cho người sẽ khổ
Nếu tình chưa trọn phải đành thôi !

Mai nầy nếu vẫn “Lá Chưa Rơi”
Gặp lại nhau vui rộn tiếng cười
Thân mến bạn hiền luôn nhắc nhở
Một lần hai lượt : “hãy yêu đời !”

Nếu thách thời gian “Lá Chẳng Rơi”
Nam Tào có lẽ phải khan hơi
Mây nằm trái hướng kêu không tới
Thì tới Thi Ðàn lại dạo chơi.

Rồi một hôm nào “Lá Cũng Rơi”
Màn vui khép lại vỡ xong rồi
Trăm năm nếm đủ mùi nhân thế
Ta lại hoàn nguyên kiếp bụi trời.

Trời làm THU LỤN “Lá Chiều Rơi”
Mọi thứ ÐÔNG TÀN phải nghỉ chơi
Ðợi lúc XUÂN SINH cùng tỉnh giấc
Nhộn nhàng HẠ TRƯỞNG nét yêu đời !

Lá chờ rơi

Họa:

BÓNG CẢ
(Kính tặng bác Lá)

Bậc cha chú tuổi đã cao rồi
Có lúc thương đành nghĩ mặc thôi
Một bóng thân già vui chẳng lại
Thêm thơ xướng họa tiếc chi lời.

Mong rằng giữ gió lá không rơi
Khấn với giương gian trẻ hết lời
Chớ bắt riêng ai trầm bể khổ
Đừng làm lẻ bạn chết dần thôi.

Yêu đời sống đẹp lá chưa rơi
Biếc lá xanh thơ tiếng họa cười
Mắc lỗi Thầy trò thương nhắc nhở
Thơ thôi bạn hữu khắc ghi đời.

Bóng chắn che dùm bụi đá rơi
Thân còn chẳng tiếc tiếc gì hơi
Hậu sinh biết lối mà đi tới
Khả úy Thi Đường nhã bước chơi.

Tạo hóa cho rằng lá sẽ rơi
Rơi không tính trước lá chờ rồi
Dù cho định mệnh là như thế
Vẫn quyết thi gan với nghiệp trời.

Ngày nào bão tố lá chiều rơi
Bỏ cõi NHÂN SINH vãn cảnh chơi
BÁCH THẬP LAI HY làm một giấc
Lên Tiên để mãi nhớ cho đời !

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: KimGiang

* Phù Du thân mến ! KG tò mò quá mà cái Nic chẳng nói lên điều gì. Bạn là ai câu hỏi hỏi mãi từ hôm đọc bài họa đầu tiên của bạn ở trang Đường. Lời thơ sao gần gũi vậy! Và cảm ơn bạn khen, nào được thế ! KG vẫn cứ vui, vui lắm, hí hửng như bài kiểm tra vừa trả được điểm 10. Chúc bạn thành đạt.

Mong được bạn chia sẻ không chỉ một lần này :

TRÁCH

Trách thời gian quá vô tình
Ngoảnh đi ngoảnh lại tóc mình đã phai
Trách tình nặng trĩu hai vai
Hư hao bóng lẻ, thở dài tìm quên
Trách người trong mộng đêm đêm
Đoạn đành để trái tim em lụi tàn!

03.05.2006
PD

ĐÀNH

Vô tình đến thế hỡi thời gian
Biết hoa đã nỡ sẽ phai tàn
Mà sao cứ ngảnh trôi vùn vụt
Cho ngẩn ngơ lòng cái hồng nhan.
Ai níu giùm không... Cho chậm lại
Để đỡ ai hoài... Ai thở than...!

03.5.2006
Kim Giang



Kim Giang mến, mình mới tham gia được ít ngày, và cũng mới tập tành thử làm thơ Đường luật từ khi vào đây thôi. Cảm ơn Kim Giang đã mở rộng cửa, mình sẽ ghé thăm Kim Giang thường xuyên. Rất vui được biết bạn.

3.5.2006
PD
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?
(HMT)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-04 16:48:31KimGiang>
* Phù Du thân mến !

DÙ CHỈ THOÁNG QUA

Cứ ngỡ trong mơ đã gặp rồi *
Bao điều định ngỏ lại đành thôi *
Bên thì kìm dấu bên chờ đợi *
Chắc nợ chi nhau kiếp luân hồi
Phù Du của bạn đấy sông ơi
Một thoáng bay qua đã nhớ đời!

* Mượn ý thơ Phù Du

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT NGÀY SÀI GÒN

Cái nắng thương nhau giữ ở nhà
Chưa vào đã tính chuyện ngày ra
Còn nguyên nỗi nhớ chờ mong gặp
Cứ nén như bình quá tải ga
Nắng chín làm duyên ai má thắm
Oi nồng lưu luyến khách từng qua
Đêm về gió mát mang hồn biển
Người đến tâm tình lắng dịu ta.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-05 05:02:51Huyền Băng>
TO GAN NHẮN GỞI

Kiếng vỡ còn mong chắp lại lành
Đừng làm rối rắm bạn tôi anh
Nhân hòa hãy chọn cùng vui họa
Lửa cháy thôi dầu chớ chữa quanh
Những ước trời xanh liền biển lặng
Thầm mơ đất nối giải tâm thành
To gan nhắn gởi cùng Thi Hữu
Bỏ giáo gươm, bài né chiến tranh.

Kim Giang

r
Đăng nhập để trả lời
0

TỰ NHỦ

Đã buộc chặt rồi, rũ khó rơi
Nhặt cười cố dốc bể sầu vơi
Tìm hoài đốt đuốc tim mê mải
Chỉ thấy chiều sương lạnh cuối trời
Vẫn biết đêm dài chen giấc mộng
Ru mình sóng lướt vượt trùng khơi
Nhớ nhung một chút rồi đi ngủ
Đá phủ trong lòng chắc sẽ vơi.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-05 15:50:49KimGiang>
Hi Giang, vào đó nhớ nón mũ cẩn thận nhé...không có lúc về N lại không nhận ra...

Nhớ phần quà


Hôm xưa Giang hẹn gặp
Hai phố bỗng thành gần
Ảnh hình ngời nét mặt
Lòng còn nghe lâng lâng…

Chưa kịp gặp mặt nhau
Thì đã xa Hà Nội
Nga đi trước, Giang sau
Cả hai “mình” cùng vội…

Chuyện đi chơi thì nhiều
Dành gặp rồi sẽ kể
Hôm nào Giang về để
Nga còn sang lấy quà…

HoaTiNa

[8D] è nắng quá nắng quá HoaTiNa à.

QUÀ SÀI GÒN

Chắng nhớ người ta
Chỉ nhớ nhung quà
Người đâu ghét lạ
Thế thì xem đã
Phạt chờ còn lâu.[;)]

Mới mấy buổi đầu
Da mình đương chín
Sài Gòn nắng xịn
Chắc khó phai màu
Càng giòn càng đẹp.

Nghe này kể tiếp
Đi ở ngoài đường
Con gái dễ thương
Áo bò trời nắng
Khoác nhìn lạ lắm.

Hỏi thì sợ mắng
Giả nhìn vu vơ
Cho đến bây giờ
Hiểu ra mình ngốc
Mang toàn áo cộc.
Nắng cười: Hay khoe...

Đợi nhé khi về
Quà cho chút nắng.[;)]

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-06 06:08:36Hoatina_hn>


Dặn bạn


Chưa gì đã trách
Người ta quên mình
Toàn nghĩ linh tinh
Đa nghi thế chứ…

Người ta không nhớ
Mà lại nhắn tin
Nhắn mấy cuộc liền
Buổi chiều hôm trước
Làm nồi rau luộc
Nát nhừ như tương
Thế mà không thương
Lại còn trách nữa…

Mới đi vài bữa
Đã kể chuyện vui
Vào trong đó rồi
Nhớ phơi cho kỹ
Sài gòn nắng thế
Phải đen mới duyên…

Còn quà? – tí quên
Cảm ơn trước nhé
Nếu mà có thể
Nhớ mang nhiều nhiều
Nắng quái, nắng xiêu
Nắng vàng, nắng đỏ
Nắng to, nắng nhỏ
Mang tuốt tuột về
Cho mình, Giang nhé…

HoaTiNa


Ta ôm tình nặng trĩu...nghe quanh đời mưa bão...ôi những ngày yêu dấu..bọt bèo...



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-06 18:03:32KimGiang>
*** Cảm ơn người BẠN đã khuyên mình !

NGẪM ĐIỀU BẠN KHUYÊN

Có mười lời khuyên bạn gửi tôi
Mang theo triết lý của cuộc đời !

1 - Mà tôi đã bỏ qua cơ hội
Tuột mất YÊU THƯƠNG THỰC SỰ rồi
Người ấy đã ra đi mãi mãi
Chỉ còn trong ký ức mà thôi!

2 - Tâm giao thiết nghĩ chẳng cần lời
Tri kỷ của đời nỡ đánh rơi
Ai nói cùng nhau nên: TIN TƯỞNG
Làm sao tìm thấy nữa một Người
Có dễ đâu Người Tri Kỷ ơi !

3 - Ai chỉ cho tôi bước ngoặt đời
Cảm kích mà sao không nói nổi
Ai người GIÚP ĐỠ dắt dìu tôi
Vong ân bội nghĩa đâu đến thế
Hối hận bao giờ mới dịu vơi !

4 - Chưa hẳn đã TỪNG YÊU gì tôi
Dẫu thế sao mi chẳng biết cười
Trân trọng nâng niu tình mến ấy
Giờ mơ đâu thấy, chót lỏng lơi.

5 - Chết héo con tim cháy cõi lòng
HẬN GHÉT ĐẮNG CAY trong người mấy
Là dành cho bạn dẫu chẳng mong
Nên sẽ cố công tìm gặp gỡ,
Kiên cường thêm một chút được không!

6 - Cứ tưởng như ai TỪNG PHẢN BỘI
Gặp rồi thế giới đỡ mênh mông
Để đời thêm một lần hiểu biết
Tìm hướng mặt trời sưởi mùa đông.

7 - Gặp người BẠN TỪNG YÊU tha thiết
Chưa được ru trong giấc mộng hồng
Hãy chúc cho người yêu hạnh phúc
Như mình đã ước đã từng mong
Uyên ương chẳng cùng đời sát cánh
Bạn vui ta cũng nhẹ bớt lòng !

8 - Người ấy ĐI QUA rất VỘI VÀNG
Biết nói chi bằng nói cảm ơn
Giờ đây thấm nỗi cô đơn ấy
Cũng thêm phong phú thấy mơ màng.

9 - Đời mà, cũng có những nỗi đau
Chừng như: TỪNG ĐÃ HIỂU LẦM nhau
Xa vì ngộ nhận vì chưa thấu
Giải thích bao lần chớ muộn lâu
Cơ hội ai buồn bớt khoét sâu.


10 - Thầm cảm ơn người tuyệt vời thay
Để còn MỘT NỬA yêu đắm say
Hạnh phúc cho nhau, cho người ấy
CẢM ƠN MỘT NỬA !!! của tôi nay
Hạnh phúc cầu mong mãi đủ đầy !

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Thân mời họa :

TRANH LUẬN

Lặng lẽ cho qua một kiếp người
Sơn hà luận giải chỉ nhàm thôi
Người thì đích thực vầng trăng sáng
Kẻ cứ khăng khăng đấy mặt trời
Cắn chặt hàm răng cho yên chuyện
Dài dòng bạch biện chỉ tốn hơi
Trời cao đất rộng ai nào biết
Lắm lúc buồn vo chán cả đời

Vũ kim Thanh

Họa:

CÃI NHAU

Vợ hét theo anh hỏng cả người
Chồng gầm rước ả chuốc lôi thôi
Hai bên hấm hứ quên cơm tối
Vạn vật thờ ơ ngán cảnh trời
Có lẽ muôn ngày không vãn chuyện
Nếu không đi ngủ để giành hơi
Ban mai chồng vợ cùng nhau dậy
Thỏ thẻ yêu thương hết trách đời.
Bạn bè gạn đục khơi trong
Nếu không có bạn sẽ không nên Người

Tôi như bông gạo rơi rơi
Gió ru gió hát nên đời bay bay

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Xướng KÍNH MỜI

( Thân mời hoạ cho ngày lễ VU LAN 2006 )

CON ĐÃ HIỂU
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ
Con đã hiểu rồi... Khi lớn khôn
Tay bế con thơ, con nhớ mẹ
lời ru dỗ trẻ, dỗ đêm tròn
Năm canh tất tưởi nuôi con dại
Sáu khắc ngược xuôi giữa chợ đông.
Thành lập gia đình con mới hiểu.
Thương cha, thương mẹ đến khôn cùng

Trần Mạnh Hùng

Họa:

THẤU LÒNG CHA MẸ

Lệ ngấn ngày xa con nhớ Mẹ
Dạy con dấn bước học đàng khôn
Ứng nhân sử thế noi gương Mẹ
Hòa khí Cha khuyên giữ vẹn tròn
Bể sống xô bồ con vụng dại
Kinh qua dắt dẫn trẻ đường đông
Mẹ ơi có lớn càng thêm hiểu
Nghĩa Mẹ ơn Cha thấu tận cùng !

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
MIỀN NHỚ

Sài Gòn dìu dịu ngỡ thời tiết Xuân
Nhớ xa nhớ gần, riêng anh quên nhớ
Phải chăng hơi thở vẫn còn xung quanh
Phải chăng là anh cả miền choán hết
Nhớ mà không biết là đang nhớ anh.

Hàng cây chạy nhanh phố phường bỏ lại
Anh theo mê mải cùng về Cần Thơ
Gạo trắng bây giờ - Nước trong mới biết
Anh ơi chỉ tiếc vẫn là vắng anh
Bầu trời dịu xanh - Trìu người đơn lẻ...!

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
YÊU NHIỀU

Em yêu nhiều lắm ! Anh buồn hay không?
Em yêu bờ bãi ôm lòng con sông
Yêu những mênh mông cánh đồng cò lượn
Yêu thành phố lớn có hồn nước non
Yêu ông trăng tròn vẫn còn thơ mộng
Yêu cả biển rộng chứa nguồn nhân gian
Yêu lắm nhành Lan giữa rừng đơn lẻ
Yêu những cô bé mắt tràn ước mơ
Yêu những vần thơ nhạc lồng say đắm
Yêu trời xanh thắm cánh diều lượn bay...

Kể hết bao ngày - Em yêu nhiều lắm !

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Triky

Rồng đến nhà Tôm hớn hở ra
Trà không rượu hết thực thà, thà
Thôi thì đãi khách ba hoa vậy
Hai bác xơi gì cứ bảo ta
Ngoài dậu vườn gà bay táo tác
Dưới ao lươn lắm chửa buông chà
Buồn râu có rậm thì ai nhổ
Nhẵn nhụi khi nào nhớ lại qua

Tri Ky

Hoạ

HỔNG MUỐN RA

Đã đến nơi rồi hổng muốn ra
Ngồi chơi tán ngẫu còn hơn thà. ..
Không vì trà rượu mà vì... nết
Cũng muốn chuyện mình trong tết ta
Tay xách trái cây quà biếu bạn
Nách mang chai rượu, thịt bông chà
Tấm lòng tạm gọi là tri kỷ
Thương nhớ quay cuồng cả tháng qua

Trần Mạnh Hùng

THƯƠNG NHỚ

Thương nhớ quay cuồng cả tháng qua
Ghẹo tý quỷ thua tính thật thà
Con gái bùi tai say tưởng chết
Anh trai cháy túi lảng dần ra
Cơm chay vợ kiếm còn ngon lắm
Cháo phở hương thừa nhắc bảo ta
Thôi mà chót dại anh bàn thế
Bậu nhé thôi đừng ngãi bỏ qua.

Tri Kỷ

CŨNG CHẲNG MUỐN RA

Cũng đã xô vào hổng bước ra
Chôn chân mọc rễ thế, nên thà
Cơn say bí tỷ dồn con mắt
Chợt tỉnh mừng thầm đấy có ta
Biếu xén không quà đành đánh tiếng
Rung chuông cho hoảng ái chà chà...
Anh Hùng tri kỷ mơ còn Phú
Hội ngộ phen này chẳng bỏ qua.

MTP

ĐÃ LỠ

Đã lỡ vào rồi chẳng muốn ra.
Dầu sao đi nữa, cũng hơn thà.
Lắc lư men rượu vui cùng bạn.
Nhún nhảy say tình trói buộc ta.
Đã lỡ chui vào đành … đắm đuối
Chẳng mong thoát khỏi phải … xoa chà
Cái vòng khép kín đầy lôi cuốn
Kẻ ước, người mơ muốn thử qua
Tran Manh Hung


(*)Cái vòng danh lợi cong cong
Người hòng ra khỏi, kẻ mong chui vào

VẼ ĐƯỜNG HƯƠU CHẠY

Có cấm gì ai chán cứ ra
Lửng lơ cá lượn chẳng hơn thà...
Cho say để biết đâu là rượu
Nhũn cẳng xem chừng mới hiểu ta
Rắn tý mền lòng cơ yếu đuối
Ra tay cứng dạ cốt thoa chà
Vẽ đường hươu chạy ai mà biết
Lợi lộc người cầm ấy trách Qua.
Tri Kỷ


TÂM ĐẮC
Chẳng cấm trong lòng chẳng khoái ra.
Mỗi lần thăm viếng , bụng mong thà. . .
Trong cơn hứng chí ta chiều bạn.
Những phút yếu lòng bạn giúp ta.
Lắm lúc đôi co như đánh vật
Nhiều khi êm ấm tựa bôi chà
Trà thơm câu chuyện càng tâm đắc
Vì thế mỗi ngày, mỗi viếng qua
Trần Mạnh Hùng

Thú bạn bè

Gật gù lên xuống nín không ra
Phí của trời cho..nghĩ chẳng thà...
Mờ mắt mềm môi tình nghĩa bạn
Tối đầu rối trí nợ duyên ta
Mảnh đời canh bạc tâm nghe mệt
Một cốc rượu xuân miệng khẽ.. chà
Thi tửu tìm vui cùng chiến hữu
Sáng chờ ,chiều ngóng, tối lại qua

Nguyễn Kh¸nh Chân
Thân họa : Nhịn nhau

Cái đời thơ thợ chữ viết ra
Câu oán thì ai thật với thà
Kẻ trách :” Ông già nên lẩm cẩm”
Người thương :” Phụ lão như cha ta “
Nghĩ sơ ngọng nói “ Ôi ….là …lá “
Ngẩm lại khẽ lời :” Ối …chả…chà “
Mấy thuở cuộc đời mình gặp mặt
Thôi xin chuyện cũ bỏ cho qua.

Đông Hòa


Đông Hòa
Bạn bè gạn đục khơi trong
Nếu không có bạn sẽ không nên Người

Tôi như bông gạo rơi rơi
Gió ru gió hát nên đời bay bay

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Xướng:
Triky kính mời!

TIẾNG CƯỜI

Tiếng cười ai bán để tôi mua
Thích trái tim ai cũng biết đùa
Một chút hờn ghen tình thắm lại
Không cười bụng đói hết quà trưa
Cười thay thuốc bổ mà ai tiếc
Trẻ hóa đừng sầu nuối diễm xưa
Bán nhé người ơi rồi sẽ biết
Mua vui Bỉ ghét nết không chừa.


CHUNG TÌNH

Tiếng cuời anh chẳng bán, không mua
Vì vốn duyên anh chẳng cợt đùa
Dẫu biết ngưòi ta chờ đến tối
Cũng rành nhiều cô đợi từ trưa
Thế nhưng duyên nợ giờ hay mãi
Và cả tình anh mới hoặc xưa
Chỉ một ngưòi thôi và chỉ một
Mặc cho đau khổ vẫn không chừa.

TuLip

CHẮC CHẾT

Của đắt càng ham cố kiết mua
Duyên anh dẫu biết chẳng đem đùa
E thân kém cỏi không ngang giá
Mượn gái đa tình sánh ngọ trưa
Chết đứng cây ngay đè gió đổ
Mà say rượu lạt ngả người xưa
Chung tình có một đèo thêm một*
Phải chết hai ba chết chẳng chừa.

*Thơ Bùi Bài Bình.

Tri Kỷ .


Mua Tình .


Nghe rao tình bán quyết lòng mua
Đem lấp đơn côi thật chẳng đùa
Ngán lắm lạnh tanh giờ cháo tối
Thèm sao nóng sốt buổi cơm trưa
Đó không kể đến Đây ngày cũ
Đây chẳng chấp chi Đó chuyện xưa
Ai bảo ái tình là bể khổ
Phong lưu thật tính khó mà chừa .

Thụy Hồng .
Bạn bè gạn đục khơi trong
Nếu không có bạn sẽ không nên Người

Tôi như bông gạo rơi rơi
Gió ru gió hát nên đời bay bay

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
CHẮP MỐI

Mưa gió đưa chân ghé tới nhà
Run run bạn ướt lạnh lòng ta
Chồng con chửa có lênh đênh mãi
Điểm nóng lây lo lắng cả nhà
Có phải vì duyên cầu mới tới
Hay do khuất nẻo khó nhìn hoa
Tìm trong lũ bạn ai chưa vợ
Réo tới cùng nhau tiếp khách nhà.
Bạn bè gạn đục khơi trong
Nếu không có bạn sẽ không nên Người

Tôi như bông gạo rơi rơi
Gió ru gió hát nên đời bay bay

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
TIẾC NUỐI

Có người từ giã tuổi thơ ngây
Bâng khuâng níu mãi hoàng hôn ấy
Như sợ mặt trời tắt hôm nay...
Dẫu biết qua đêm sẽ tới ngày.

Lây sang núi biếc niềm tâm sự
Cũng níu mây hồng sợ gió lay!

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-13 22:42:50Tran Manh hung>
Trích đoạn: KimGiang

TIẾC NUỐI

Có người từ giã tuổi thơ ngây
Bâng khuâng níu mãi hoàng hôn ấy
Như sợ mặt trời tắt hôm nay...
Dẫu biết qua đêm sẽ tới ngày.

Lây sang núi biếc niềm tâm sự
Cũng níu mây hồng sợ gió lay!

Kim Giang



Có người từ giã tuổi thơ ngây
Có nghĩa là lòng yêu đắm say.
Có lúc nhớ mong mơ tưởng đến
Có khi thơ thẩn thả hồn bay
Có niềm vui thoảng đâu tràn lại
Có nỗi buồn riêng bỗng ngập đầy
Có phút đăm chiêu như ngớ ngẩn
Có giòng nước mắt khóc ai đây
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn anh Hùng qua thăm và để lại những dòng thơ vui. Chúc anh hạnh phúc!

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
TRI KỶ

Có phải từ khi đó
Lời thơ mình gặp nhau
Như phép thần kỳ diệu
Xoa dịu dần nỗi đau.

Có phải từ lúc đó
Em đã tìm được anh
Niềm vui chắp thêm cánh
Dệt thêu bao mộng lành.

Thu mắt ngời long lanh
Bông cúc vàng ý tứ
Như chuyện hai chúng mình
Thơ dắt từng bước nhỏ.

Nếu có lúc nào đó
Em nồng nàn vì yêu
Thì xin anh tắt lửa
Để con tim hững hờ.

Nếu có lúc nào đó
Em lao về phía anh
Thì xin anh hãy tránh
Vì yên bình trời xanh.

Thế mà giờ xa nhau
Như địa cầu cháy dở
Đất nứt thành hai nửa
Trôi dần, xa mông lung.

24/8/2005

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-13 23:49:54Tran Manh hung>

Trích đoạn: KimGiang

TRI KỶ

Có phải từ khi đó
Lời thơ mình gặp nhau
Như phép thần kỳ diệu
Xoa dịu dần nỗi đau.

Có phải từ lúc đó
Em đã tìm được anh
Niềm vui chắp thêm cánh
Dệt thêu bao mộng lành.

Thu mắt ngời long lanh
Bông cúc vàng ý tứ
Như chuyện hai chúng mình
Thơ dắt từng bước nhỏ.

Nếu có lúc nào đó
Em nồng nàn vì yêu
Thì xin anh tắt lửa
Để con tim hững hờ.

Nếu có lúc nào đó
Em lao về phía anh
Thì xin anh hãy tránh
Vì yên bình trời xanh.

Thế mà giờ xa nhau
Như địa cầu cháy dở
Đất nứt thành hai nửa
Trôi dần, xa mông lung.

24/8/2005

Kim Giang


TRI KỶ

Có phải từ khi mình mến nhau
Lời thơ mình đã tặng cho nhau
Tình yêu Như phép thần kỳ diệu
Duyên thắm là mơ ước của nhau
Có phải thương nhau từ lúc đó
Cho nên hai đứa phải lòng nhau
Niềm vui chắp cánh, tình thêm đẹp
Dệt mộng trong thơ nhớ đến nhau.

TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-14 04:45:35KimGiang>


Có người từ giã tuổi thơ ngây
Có nghĩa là lòng yêu đắm say.
Có lúc nhớ mong mơ tưởng đến
Có khi thơ thẩn thả hồn bay
Có niềm vui thoảng đâu tràn lại
Có nỗi buồn riêng bỗng ngập đầy
Có phút đăm chiêu như ngớ ngẩn
Có giòng nước mắt khóc ai đây

Trần Mạnh Hùng


Họa:

HỎI

Có lúc tơ lòng rung ngất ngây
Có khi mềm yếu ngả nghiêng say
Có ai biết để cho ta hỏi:
Có kẻ nào cam nhốt gió bay?
Có ghét nhau chăng mà nguội lạnh?
Có thương đấy hẳn vẫn dâng đầy
Có còn chút xíu nào vương lại?
Có tiếc? Không mà... cứ nhớ đây!!!

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-15 09:23:42KimGiang>
HÓA GIẢI

Đua chen thắng bại chẳng phân miền
Sẹo vết buồn đau mãi chửa liền
Hối hận bày trò tên với tuổi
Đau đầu rước vạ bậc cao niên
Thôi Người vướng bận làm chi nữa
Để trẻ lo âu cũng não phiền
Giải hận xóa thù thơ xướng họa
Quên sầu hết oán tọa thành tiên.

Kim Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-16 00:48:50KimGiang>
Cảm tác TRẢ HẾT

Trả hết ! Nghĩa là đã có vay ?
Cả lời lẫn vốn bấy lâu nay
Tính ra chắc khẳm ? Cưu mang nỗi ?
Hay cứ ò đi ? Tay phủi tay ???
Xếp giáp qui hàng thơ nấu rượu
Đọc rồi say tít tự dưng bay
Không đường ngọt đến từng chân tóc
Ghé đến thăm mà nghe mắt cay !

Diệp Khai

Họa:

GẶP LẠI

Khó tránh ở đời chữ nợ vay
Kim bằng bạn hữu có hôm nay
Tai ương đã trải nhiều mưa gió
Hoạn nạn cơ hồ ngỡ lỏng tay
Quả đất xoay tròn may vẫn gặp
Cái người chửa đến định vù bay
Giờ về nhớ nhé thơ năng họa
Để trị em mời chén rượu cay.

Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM HỒN THI SỸ

Ngọn sóng triều ngâm khúc Sử Thi
Trăm năm gió đuổi tuổi Xuân Thì
Liêu Trai mượn lốt Người mơ ước
Nghiêu Thuấn không từ bạn hàn vi
Có phải Tây Hồ Trăng chết đuối
Hay là bóng Nguyệt Cuội trồng si
Mà ngơ ngẩn dắt hồn Thi Sỹ
Dốc hết tâm tư dạ tiếc gì...!

Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0