Chương 31 : Mặt nạ
Cữu huynh nhà họ Viên dẫn theo Bảo Nhi bước đến chính phòng của Minh Viễn, Viên cô nương bất đắc dĩ theo sau. Minh Viễn đang tán gẫu với Nhược Thuỷ, nghe nói cữu huynh Viên gia đưa người đến, y thở dài một hơi rồi dẫn Nhược Thuỷ ra cùng nghênh tiếp.
Minh Viễn vừa bước ra phòng khách đã nhìn thấy Bảo Nhi đứng sau lưng cữu huynh nhà họ Viên. Chân mày y nhíu chặt lại. Y bỗng có một dự cảm xấu, vị cữu huynh này hẳn lại sắp làm ra chuyện không ai hiểu nổi. Quả nhiên, cữu huynh nhà họ Viên vừa thấy người đến đã lên tiếng cười bảo: "Dạo gần đây muội tế có khoẻ không?"
Minh Viễn gật đầu nói: "Cữu huynh hẳn cũng khoẻ. Ngày hôm nay, thế này là...?" Nói đoạn, y vươn tay về phía Bảo Nhi đứng sau lưng cữu huynh nhà họ Viên.
Cữu huynh Viên gia vừa cười vừa nói: "Ngày hôm qua tình cờ gặp được muội tế. Ta biết bên cạnh muội tế không có nhiều người hầu hạ, đây chính là Hồng cô nương ngồi cạnh muội tế hôm qua. Ta thấy cô nương ấy và muội tế trò chuyện rất vui nên mới tìm tú bà làm khế ước chuộc thân cho Hồng cô nương. Phải rồi, tú bà cũng nói, Hồng cô nương nguyện lòng toàn tâm toàn ý theo muội tế. Có thể ở bên muội tế cũng là phúc phần của cô nương ấy, nàng ta nguyện từ nay về sau chỉ làm một phụ nhân an phận thủ thường, một lòng phò phu quân."
Nói đoạn, cữu huynh Viên gia bèn lấy tờ khuế ước bán thân của Bảo Nhi từ trong ngực áo ra đưa cho Minh Viễn. Minh Viễn bị cữu huynh Viên gia cài một màn ác ý. Trong mắt người khác, y là kẻ thô tục thế sao? Đâu phải kẻ nào cũng có thể bước vào nhà họ Tiết! Suy cho cùng, nếu Minh Viễn y muốn cưới Bảo Nhi kia, thì cũng không đến lượt người nào đó đưa đến! Minh Viễn giận đến không thốt nên lời: "Ngươi...ngươi..."
Viên cô nương đứng sau lưng chứng kiến trọn một màn này, bèn hung hăng trợn mắt nhìn Bảo Nhi, sau chuyển hướng về phía Nhược Thuỷ, chờ đợi nàng lên tiếng ngăn cản. Nàng ta thấy sắc mặt Nhược Thuỷ tái nhợt, hai mắt nhìn Bảo Nhi không chớp, lại như nhìn xuyên thấu qua người khác.
Nhược Thuỷ nhớ lại nàng của trước kia. Tình cảnh này sao quen thuộc quá, dường như đã trải qua không ít lần. Thế nhưng thật ra mới chỉ một lần mà thôi, nhưng cũng đủ vắt kiệt nàng. Ấy là lần đầu tiên nàng gặp những cô gái khác bên cạnh thái tử. Khi đó, nàng đã biết bên người thái tử có kẻ hầu hạ, song vẫn nhắm mắt làm ngơ. Nàng chưa từng gặp những cô gái kia nên vẫn làm bộ như chẳng hề hay biết gì.
Nhớ lại hôm ấy, nàng và thái tử đang đi dạo trong vườn thượng uyển. Trong hành cung cũng có một vị quan viên nhân dịp đến cung đưa theo con gái mình vào giới thiệu cho thái tử. Người nọ nghiêm trang nói những lời cần phải nói: "Người theo hầu bên cạnh thái tử cũng ít, tiểu nữ bất tài nguyện ý theo cùng thái tử. Có thể ở bên thái tử cũng là phúc phần của con bé."
Thái tử năm xưa không trả lời rõ ràng, y chỉ nhìn xa xăm về phía sau nàng. Thái tử nhẹ nhàng đáp lại: "Nàng ở đây cũng không có nhiều người trò chuyện, ta để nàng ấy lại bồi nàng, được không?"
Nhược Thuỷ biết nhất định thái tử sẽ giữ người này lại. Gia tộc của cô gái này ít nhiều cũng có ích cho thái tử.
Chẳng lẽ phận nữ nhi như nàng dù thế nào cũng không thoát khỏi cái vòng số mệnh lẩn quẩn này? Nàng đã quên mất câu trả lời cuả mình khi ấy, nhưng vĩnh viễn không quên được cảm giác đã hằn sâu trong lòng, cũng như nụ cười hài lòng của thái tử năm xưa dành cho nàng.
Từ khi sinh ra, nàng đã được dạy dỗ nghiêm khắc, thấm nhuần vào máu thịt, từng giây từng khắc đều phải bảo toàn thể diện. Mặc dù Nhược Thuỷ cảm giác như hồn phách của mình đã bay đi, mặc dù trong lòng nàng ngàn vạn lần không muốn, thế nhưng Nhược Thuỷ vẫn có thể lộ ra nụ cười hoàn mỹ nhất. Giống như lúc này đây!
Nhược Thuỷ nhoẻn miệng cười, mấy lời này thôi cũng đã đủ, không cần phải nói gì thêm. Nàng nhẹ nhàng cất tiếng: "Từ lâu ta cũng đã muốn nói trong nhà chỉ có hai tỷ muội, khó tránh khỏi có phần hơi vắng vẻ, có thêm muội muội đến hẳn nhiên là tốt rồi. Muội muội và Nhị gia gặp gỡ nhau cũng coi như là có duyên phận, dù rằng thời điểm không mấy thích hợp, trái lại cũng có thú tao nhã. Trộm nghĩ, nếu muội muội đến nhà ta, hẳn có thể giúp ta phân ưu hầu hạ Nhị gia, thứ nữa là khi rảnh rỗi có thể đến chơi với chúng tỷ muội ta, cùng tu tâm sửa tính. Nghĩ đến đã thấy vui vẻ! Nếu sau này muội sinh được một trai hay một gái cũng coi như không phụ kỳ vọng của Nhị gia."
Nhược Thuỷ nói xong một phen khiến mọi người khiếp sợ. Minh Viễn không ngờ Nhược Thuỷ lại có phản ứng này, y mở to mắt nhìn nàng chằm chằm. Viên cô nương hét lớn: "Cô đang nói cái gì vậy chứ? Tuyệt đối không thể để ả ta vào phủ! Cô có biết ả Bảo Nhi này là kẻ thiên nhân kỵ vạn nhân thuỵ (*ngàn người cỡi, vạn người chung giường) sao! Đừng có vì cái danh hiền lương thục đức hão huyền mà để ả ta vào phủ. Cô là chủ mẫu đương gia, làm vậy có khác gì chịu nhục!"
Nhược Thuỷ thầm cười khổ, chịu nhục ư? Đâu chỉ là hiện tại. Nàng vẫn luôn chịu nhịn chịu nhục, vẫn luôn giấu kín tâm tư, hơi thở của mình dù thật lòng không thích. Bản thân nàng cũng muốn khóc, muốn mắng, nhưng không thể! Đó là chuyện không được cho phép! Bản thân nàng trải qua nhiều năm răn dạy, đã đạt đến ngưỡng sầu khổ không rơi lệ, vui mừng chẳng nhoẻn cười. Vĩnh viễn cũng không có kẻ nào nắm bắt được tâm tình của nàng, bất luận là vui hay là buồn. Những người trong cung, dù là đá tảng cũng phân biệt rõ từng hòn, huống chi tình cảm trong lòng. Một nụ cười thật lòng, một cái nhíu mày tức giận cũng có khi là thứ tự hại chết mình.
Nhược Thuỷ cười hoà nhã nói: "Lời Viễn cô nương nói sai rồi! Thay vi phu thú trắc nạp thiếp vốn là bổn phận của ta, huống chi..."
Nào ngờ, Nhược Thuỷ còn chưa nói hết đã bị Minh Viễn chặn ngang. Y dùng tay bịt chặt miệng nàng lại, nhẹ nhàng bảo: "Xuỵt, nói đủ rồi. Nàng đừng nói nữa, yên lặng một chút đi."
Nhược Thuỷ nhìn Minh Viễn, sau cùng nàng cũng im lặng, không nói thêm câu nào nữa.
Lúc này Minh Viễn mới buông tay, quay sang nói với cữu huynh nhà họ Viên: "Ý tốt của cữu huynh, ta xin nhận. Nhưng Tiết gia không phải gia tộc lớn, cũng không có tiền lệ nạp một người thiếp như Bảo Nhi. Mỹ nhân dường này, e là ta không đảm đương nổi, xin cữu huynh dẫn người về cho. Cữu huynh cũng gấp gáp bàn chuyện làm ăn, giờ đã sang đông rồi, hàng hoá vận chuyển trên đường cũng nhiều bất tiện. Nếu tiểu di (*em vợ) phải quay về trước chuẩn bị cho năm mới thì xin đi đường cẩn thận. Nếu thiếu người, ta sẽ phái một vài hạ nhân tiễn tiểu di về Hàng Châu."
Nói xong, y vươn tay phải về phía cửa, ngỏ ý tiễn khách. Cữu huynh Viên gia chẳng thể làm gì khác hơn ngoài việc ôm hận lẫn ôm người ra về. Viên cô nương nhìn Minh Viễn, muốn nói gì nhưng lại thôi. Minh Viễn nào có ý muốn nói chuyện với nàng ta, y cúi thấp đầu lui về sau. Viên cô nương thở dài một hơi rồi theo cữu huynh Viên gia trở về.
Minh Viễn xoay người kéo tay Nhược Thuỷ, ba chân bốn cẳng lôi nàng về phòng, đóng chặt cửa lại. Y đưa nàng ngồi bên giường, nhẹ nhàng bảo: "Nàng mắng ta đi!"
Nhược Thuỷ mỉm cười đáp: "Phu quân tò mò thôi mà, sao chàng phải nói thế chứ."
Minh Viễn đặt ngón tay lên môi nàng, khẽ nói: "Nàng đừng cười. Nụ cười của nàng rất ngọt ngào, nhưng ánh mắt chất chứa bi thương. Trước mặt ta, nàng không cần miễn cưỡng vui vẻ."
Lớp mặt nạ bao kín trong lòng nàng rạn nứt, nàng vội ngoảnh sang hướng khác: "Phu quân nói gì, thiếp không hiểu. Thiếp...thiếp đến phòng bếp dặn dò bên ấy chuẩn bị cơm tối. Hôm qua Uyên nhi nói muốn ăn cá chua Tây Hồ."
Minh Viễn nắm chặt tay Nhược Thuỷ: "Nhược Thuỷ, bây giờ nàng hãy nói với ta, thiếp không muốn để cô ta bước vào cửa nhà mình."
Nhược Thuỷ nhìn Minh Viễn không chớp mắt. Không muốn ư? Từ này không rõ đã bao lâu rồi nàng không dùng đến.
Minh Viễn dịu dàng nói: "Thôi nào, không khó đến thế đâu. Mau nói với ta, rằng nàng không muốn để cô ta bước vào cửa nhà mình." Y càng nắm chặt tay Nhược Thuỷ hơn, bàn tay vững chãi như tiếp thêm sức mạnh cho nàng.
Nhược Thuỷ nhìn Minh Viễn, mắt nàng phiếm đỏ. Hít thở thật sâu, nàng nói: "Thiếp...thiếp không muốn để nàng ta vào nhà mình."
Một câu này vừa dứt, Nhược Thuỷ cũng không khống chế được tình cảm trong lòng nữa. Những uất ức nhẫn nhịn trong bao năm, nháy mắt tuôn trào thành những dòng lệ nóng. Nhược Thuỷ ép vào lòng Minh Viễn khóc nức nở.
Nàng không muốn, năm xưa nàng thật sự không muốn để cô gái kia ở bên cạnh bầu bạn với thái tử, để rồi ngay trong đêm ấy cô ta đã leo lên giường của ngài. Nàng không muốn, nàng không muốn nắm tay người con gái khác một cách thân thiết, gọi cô ta hai tiếng muội muội. Nàng không muốn cô ta thai nghén đứa con đầu lòng của ngài. Thế nhưng ai cho phép nàng nói hai từ "không muốn" này chứ!
Minh Viễn vỗ về sau lưng nàng, dịu dàng nói: "Nói ra là được rồi, sau này nàng nghĩ gì cứ nói hết với ta. Ta cũng không phải dòng dõi quý tộc gì, không chịu nổi người vợ hiền lương thục đức tiêu chuẩn như thế đâu. Sao có thể sống cùng một người luôn dối lòng, một cô gái chỉ thấy trong thi thư, một chút hơi ấm của phàm nhân cũng chẳng có? Ta chỉ mong ta và nàng có thể sống thật vui vẻ với chính con người thật của mình là được rồi."
Nhược Thuỷ nép vào lòng Minh Viễn. Nàng tham luyến hơi ấm này, thứ hơi ấm cho phép nàng sống thật với lòng mình. Nhược Thuỷ rầu rĩ nói: "Nhưng thế này thì không đúng. Mẫu thân thiếp nói nam nhân không thích phụ nữ như thế đâu."
Minh Viễn nói: "Nàng của ban nãy khiến cho ta thấy nàng chẳng có chút tình cảm nào với ta. Nói chia sẻ với người khác liền chia sẻ. Người khác thế nào ta không biết, nhưng ta thì luôn mong nàng có thể quan tâm đến ta. Tuy thế nhưng không càn quấy, phải phân rõ đúng sai. Không thể cứ mỗi lần ta ra ngoài xã giao, nàng lại truy hỏi. Ta vừa về đến nhà đã bị thẩm vấn như phạm nhân, về nhà mà chẳng khác gì lên công đường."
Nhược Thuỷ nói: "Thiếp nào có!"
Minh Viễn cười nói: "Ta biết nàng không có mà! Ta chỉ nói vậy thôi. Ta không thích lang chạ với mấy cô gái bên ngoài. Bọn họ cũng vì tiền cả. Ta có gì đáng để bọn họ xem trọng chứ? Bề ngoài thô kệch, miệng lại không biết nói những lời đường mật. Ta luôn biết mình đang đứng ở đâu."
Nhược Thuỷ vội vàng nói: "Không đâu, chàng rất tốt mà. Chàng thấy đó, chàng luôn khuyên bảo thiếp. Thiếp đau bụng, chàng còn sưởi ấm cho thiếp nữa."
Minh Viễn cười ngượng ngùng: "Chẳng phải nàng cũng thấy mấy chuyện này quá nhỏ nhặt sao?"
Nhược Thuỷ lắc đầu: "Cuộc sống của chúng ta chính là nhờ những việc nho nhỏ như thế đắp thành, nào có mấy chuyện lớn đến độ kinh tâm động phách chứ."
Minh Viễn ôm Nhược Thuỷ vào lòng, nhẹ nhàng nói: "Vậy sau này nàng cũng không cần đề phòng cẩn thận quá như thế. Nàng đã thành thân, phu quân của nàng không cần nàng quá giỏi giang, chỉ cần nàng dịu dàng hoà nhã là tốt rồi."
Nhược Thuỷ vui vẻ gật đầu.
Thật ra Minh Viễn cho rằng khi Nhược Thuỷ ở nhà mẹ đẻ đã chịu quá nhiều cực khổ, nên không thể làm gì khác ngoài việc lúc nào cũng mỉm cười mong người khác hài lòng. Y không đành lòng, cảm thấy quá vất vả cho nàng. Lời khuyên hôm nay của y lại khiến Nhược Thuỷ buông xuống mặt nạ hoàn mỹ không sứt mẻ của nàng bấy lâu. Từ hôm nay, lớp nguỵ trang đã mất, khuôn mặt thật sự chỉ thuộc về Diêu Nhược Thuỷ được hé lộ. Một Nhược Thuỷ được sống thật với lòng mình. Nhược Thuỷ rất vui vì chuyện này.
Viên cô nương bên kia sau khi trở về thì bắt đầu oán thán ca ca mình. Cưũ huynh Viên gia bị Minh Viễn cự tuyệt, cả lễ tặng cũng tặng không xong, tâm trạng càng buồn bực. Hơn nữa Minh Viễn đã hạ lệnh đuổi khách, nếu cứ ở lì không đi, e là không tiện. Cữu huynh nhà họ Viên nói thẳng: "Muội không nghe người ta nói rồi đó sao? Họ đã nói muội phải về đi, ta cũng đã nhắn tẩu tẩu tìm vài gia đình tốt cho muội. Lần này quay về, nếu vẫn không ưng, không chịu gả, chắc ta phải nuôi muội cả đời mất."
Viên cô nương không phản đối chuyện trở về nhà. Minh Viễn hạ lệnh đuổi khách là một nhẽ, quan trọng là nàng cảm thấy Nhược Thuỷ thật đáng sợ. Nhược Thuỷ không chút nghĩ ngợi, đã đặt mình ở vị thế của Minh Viễn mà suy nghĩ. Viên cô nương tự vấn cũng thấy mình không thể làm được. Có người như vậy ở bên cạnh Minh Viễn, chẳng phải càng khiến những thói không tốt của nàng nổi bật hơn sao? Không được, nơi này không thích hợp ở lâu. Viên cô nương hẵng còn chưa đồng ý chuyện tẩu tử giúp nàng ta tìm một gia đình gả vào, nhưng đã bằng lòng nghe theo ý kiến của cữu huynh Viên gia, thu xếp đồ đạc trở về nhà.
Cữu huynh nhà họ Viên dẫn theo Bảo Nhi bước đến chính phòng của Minh Viễn, Viên cô nương bất đắc dĩ theo sau. Minh Viễn đang tán gẫu với Nhược Thuỷ, nghe nói cữu huynh Viên gia đưa người đến, y thở dài một hơi rồi dẫn Nhược Thuỷ ra cùng nghênh tiếp.
Minh Viễn vừa bước ra phòng khách đã nhìn thấy Bảo Nhi đứng sau lưng cữu huynh nhà họ Viên. Chân mày y nhíu chặt lại. Y bỗng có một dự cảm xấu, vị cữu huynh này hẳn lại sắp làm ra chuyện không ai hiểu nổi. Quả nhiên, cữu huynh nhà họ Viên vừa thấy người đến đã lên tiếng cười bảo: "Dạo gần đây muội tế có khoẻ không?"
Minh Viễn gật đầu nói: "Cữu huynh hẳn cũng khoẻ. Ngày hôm nay, thế này là...?" Nói đoạn, y vươn tay về phía Bảo Nhi đứng sau lưng cữu huynh nhà họ Viên.
Cữu huynh Viên gia vừa cười vừa nói: "Ngày hôm qua tình cờ gặp được muội tế. Ta biết bên cạnh muội tế không có nhiều người hầu hạ, đây chính là Hồng cô nương ngồi cạnh muội tế hôm qua. Ta thấy cô nương ấy và muội tế trò chuyện rất vui nên mới tìm tú bà làm khế ước chuộc thân cho Hồng cô nương. Phải rồi, tú bà cũng nói, Hồng cô nương nguyện lòng toàn tâm toàn ý theo muội tế. Có thể ở bên muội tế cũng là phúc phần của cô nương ấy, nàng ta nguyện từ nay về sau chỉ làm một phụ nhân an phận thủ thường, một lòng phò phu quân."
Nói đoạn, cữu huynh Viên gia bèn lấy tờ khuế ước bán thân của Bảo Nhi từ trong ngực áo ra đưa cho Minh Viễn. Minh Viễn bị cữu huynh Viên gia cài một màn ác ý. Trong mắt người khác, y là kẻ thô tục thế sao? Đâu phải kẻ nào cũng có thể bước vào nhà họ Tiết! Suy cho cùng, nếu Minh Viễn y muốn cưới Bảo Nhi kia, thì cũng không đến lượt người nào đó đưa đến! Minh Viễn giận đến không thốt nên lời: "Ngươi...ngươi..."
Viên cô nương đứng sau lưng chứng kiến trọn một màn này, bèn hung hăng trợn mắt nhìn Bảo Nhi, sau chuyển hướng về phía Nhược Thuỷ, chờ đợi nàng lên tiếng ngăn cản. Nàng ta thấy sắc mặt Nhược Thuỷ tái nhợt, hai mắt nhìn Bảo Nhi không chớp, lại như nhìn xuyên thấu qua người khác.
Nhược Thuỷ nhớ lại nàng của trước kia. Tình cảnh này sao quen thuộc quá, dường như đã trải qua không ít lần. Thế nhưng thật ra mới chỉ một lần mà thôi, nhưng cũng đủ vắt kiệt nàng. Ấy là lần đầu tiên nàng gặp những cô gái khác bên cạnh thái tử. Khi đó, nàng đã biết bên người thái tử có kẻ hầu hạ, song vẫn nhắm mắt làm ngơ. Nàng chưa từng gặp những cô gái kia nên vẫn làm bộ như chẳng hề hay biết gì.
Nhớ lại hôm ấy, nàng và thái tử đang đi dạo trong vườn thượng uyển. Trong hành cung cũng có một vị quan viên nhân dịp đến cung đưa theo con gái mình vào giới thiệu cho thái tử. Người nọ nghiêm trang nói những lời cần phải nói: "Người theo hầu bên cạnh thái tử cũng ít, tiểu nữ bất tài nguyện ý theo cùng thái tử. Có thể ở bên thái tử cũng là phúc phần của con bé."
Thái tử năm xưa không trả lời rõ ràng, y chỉ nhìn xa xăm về phía sau nàng. Thái tử nhẹ nhàng đáp lại: "Nàng ở đây cũng không có nhiều người trò chuyện, ta để nàng ấy lại bồi nàng, được không?"
Nhược Thuỷ biết nhất định thái tử sẽ giữ người này lại. Gia tộc của cô gái này ít nhiều cũng có ích cho thái tử.
Chẳng lẽ phận nữ nhi như nàng dù thế nào cũng không thoát khỏi cái vòng số mệnh lẩn quẩn này? Nàng đã quên mất câu trả lời cuả mình khi ấy, nhưng vĩnh viễn không quên được cảm giác đã hằn sâu trong lòng, cũng như nụ cười hài lòng của thái tử năm xưa dành cho nàng.
Từ khi sinh ra, nàng đã được dạy dỗ nghiêm khắc, thấm nhuần vào máu thịt, từng giây từng khắc đều phải bảo toàn thể diện. Mặc dù Nhược Thuỷ cảm giác như hồn phách của mình đã bay đi, mặc dù trong lòng nàng ngàn vạn lần không muốn, thế nhưng Nhược Thuỷ vẫn có thể lộ ra nụ cười hoàn mỹ nhất. Giống như lúc này đây!
Nhược Thuỷ nhoẻn miệng cười, mấy lời này thôi cũng đã đủ, không cần phải nói gì thêm. Nàng nhẹ nhàng cất tiếng: "Từ lâu ta cũng đã muốn nói trong nhà chỉ có hai tỷ muội, khó tránh khỏi có phần hơi vắng vẻ, có thêm muội muội đến hẳn nhiên là tốt rồi. Muội muội và Nhị gia gặp gỡ nhau cũng coi như là có duyên phận, dù rằng thời điểm không mấy thích hợp, trái lại cũng có thú tao nhã. Trộm nghĩ, nếu muội muội đến nhà ta, hẳn có thể giúp ta phân ưu hầu hạ Nhị gia, thứ nữa là khi rảnh rỗi có thể đến chơi với chúng tỷ muội ta, cùng tu tâm sửa tính. Nghĩ đến đã thấy vui vẻ! Nếu sau này muội sinh được một trai hay một gái cũng coi như không phụ kỳ vọng của Nhị gia."
Nhược Thuỷ nói xong một phen khiến mọi người khiếp sợ. Minh Viễn không ngờ Nhược Thuỷ lại có phản ứng này, y mở to mắt nhìn nàng chằm chằm. Viên cô nương hét lớn: "Cô đang nói cái gì vậy chứ? Tuyệt đối không thể để ả ta vào phủ! Cô có biết ả Bảo Nhi này là kẻ thiên nhân kỵ vạn nhân thuỵ (*ngàn người cỡi, vạn người chung giường) sao! Đừng có vì cái danh hiền lương thục đức hão huyền mà để ả ta vào phủ. Cô là chủ mẫu đương gia, làm vậy có khác gì chịu nhục!"
Nhược Thuỷ thầm cười khổ, chịu nhục ư? Đâu chỉ là hiện tại. Nàng vẫn luôn chịu nhịn chịu nhục, vẫn luôn giấu kín tâm tư, hơi thở của mình dù thật lòng không thích. Bản thân nàng cũng muốn khóc, muốn mắng, nhưng không thể! Đó là chuyện không được cho phép! Bản thân nàng trải qua nhiều năm răn dạy, đã đạt đến ngưỡng sầu khổ không rơi lệ, vui mừng chẳng nhoẻn cười. Vĩnh viễn cũng không có kẻ nào nắm bắt được tâm tình của nàng, bất luận là vui hay là buồn. Những người trong cung, dù là đá tảng cũng phân biệt rõ từng hòn, huống chi tình cảm trong lòng. Một nụ cười thật lòng, một cái nhíu mày tức giận cũng có khi là thứ tự hại chết mình.
Nhược Thuỷ cười hoà nhã nói: "Lời Viễn cô nương nói sai rồi! Thay vi phu thú trắc nạp thiếp vốn là bổn phận của ta, huống chi..."
Nào ngờ, Nhược Thuỷ còn chưa nói hết đã bị Minh Viễn chặn ngang. Y dùng tay bịt chặt miệng nàng lại, nhẹ nhàng bảo: "Xuỵt, nói đủ rồi. Nàng đừng nói nữa, yên lặng một chút đi."
Nhược Thuỷ nhìn Minh Viễn, sau cùng nàng cũng im lặng, không nói thêm câu nào nữa.
Lúc này Minh Viễn mới buông tay, quay sang nói với cữu huynh nhà họ Viên: "Ý tốt của cữu huynh, ta xin nhận. Nhưng Tiết gia không phải gia tộc lớn, cũng không có tiền lệ nạp một người thiếp như Bảo Nhi. Mỹ nhân dường này, e là ta không đảm đương nổi, xin cữu huynh dẫn người về cho. Cữu huynh cũng gấp gáp bàn chuyện làm ăn, giờ đã sang đông rồi, hàng hoá vận chuyển trên đường cũng nhiều bất tiện. Nếu tiểu di (*em vợ) phải quay về trước chuẩn bị cho năm mới thì xin đi đường cẩn thận. Nếu thiếu người, ta sẽ phái một vài hạ nhân tiễn tiểu di về Hàng Châu."
Nói xong, y vươn tay phải về phía cửa, ngỏ ý tiễn khách. Cữu huynh Viên gia chẳng thể làm gì khác hơn ngoài việc ôm hận lẫn ôm người ra về. Viên cô nương nhìn Minh Viễn, muốn nói gì nhưng lại thôi. Minh Viễn nào có ý muốn nói chuyện với nàng ta, y cúi thấp đầu lui về sau. Viên cô nương thở dài một hơi rồi theo cữu huynh Viên gia trở về.
Minh Viễn xoay người kéo tay Nhược Thuỷ, ba chân bốn cẳng lôi nàng về phòng, đóng chặt cửa lại. Y đưa nàng ngồi bên giường, nhẹ nhàng bảo: "Nàng mắng ta đi!"
Nhược Thuỷ mỉm cười đáp: "Phu quân tò mò thôi mà, sao chàng phải nói thế chứ."
Minh Viễn đặt ngón tay lên môi nàng, khẽ nói: "Nàng đừng cười. Nụ cười của nàng rất ngọt ngào, nhưng ánh mắt chất chứa bi thương. Trước mặt ta, nàng không cần miễn cưỡng vui vẻ."
Lớp mặt nạ bao kín trong lòng nàng rạn nứt, nàng vội ngoảnh sang hướng khác: "Phu quân nói gì, thiếp không hiểu. Thiếp...thiếp đến phòng bếp dặn dò bên ấy chuẩn bị cơm tối. Hôm qua Uyên nhi nói muốn ăn cá chua Tây Hồ."
Minh Viễn nắm chặt tay Nhược Thuỷ: "Nhược Thuỷ, bây giờ nàng hãy nói với ta, thiếp không muốn để cô ta bước vào cửa nhà mình."
Nhược Thuỷ nhìn Minh Viễn không chớp mắt. Không muốn ư? Từ này không rõ đã bao lâu rồi nàng không dùng đến.
Minh Viễn dịu dàng nói: "Thôi nào, không khó đến thế đâu. Mau nói với ta, rằng nàng không muốn để cô ta bước vào cửa nhà mình." Y càng nắm chặt tay Nhược Thuỷ hơn, bàn tay vững chãi như tiếp thêm sức mạnh cho nàng.
Nhược Thuỷ nhìn Minh Viễn, mắt nàng phiếm đỏ. Hít thở thật sâu, nàng nói: "Thiếp...thiếp không muốn để nàng ta vào nhà mình."
Một câu này vừa dứt, Nhược Thuỷ cũng không khống chế được tình cảm trong lòng nữa. Những uất ức nhẫn nhịn trong bao năm, nháy mắt tuôn trào thành những dòng lệ nóng. Nhược Thuỷ ép vào lòng Minh Viễn khóc nức nở.
Nàng không muốn, năm xưa nàng thật sự không muốn để cô gái kia ở bên cạnh bầu bạn với thái tử, để rồi ngay trong đêm ấy cô ta đã leo lên giường của ngài. Nàng không muốn, nàng không muốn nắm tay người con gái khác một cách thân thiết, gọi cô ta hai tiếng muội muội. Nàng không muốn cô ta thai nghén đứa con đầu lòng của ngài. Thế nhưng ai cho phép nàng nói hai từ "không muốn" này chứ!
Minh Viễn vỗ về sau lưng nàng, dịu dàng nói: "Nói ra là được rồi, sau này nàng nghĩ gì cứ nói hết với ta. Ta cũng không phải dòng dõi quý tộc gì, không chịu nổi người vợ hiền lương thục đức tiêu chuẩn như thế đâu. Sao có thể sống cùng một người luôn dối lòng, một cô gái chỉ thấy trong thi thư, một chút hơi ấm của phàm nhân cũng chẳng có? Ta chỉ mong ta và nàng có thể sống thật vui vẻ với chính con người thật của mình là được rồi."
Nhược Thuỷ nép vào lòng Minh Viễn. Nàng tham luyến hơi ấm này, thứ hơi ấm cho phép nàng sống thật với lòng mình. Nhược Thuỷ rầu rĩ nói: "Nhưng thế này thì không đúng. Mẫu thân thiếp nói nam nhân không thích phụ nữ như thế đâu."
Minh Viễn nói: "Nàng của ban nãy khiến cho ta thấy nàng chẳng có chút tình cảm nào với ta. Nói chia sẻ với người khác liền chia sẻ. Người khác thế nào ta không biết, nhưng ta thì luôn mong nàng có thể quan tâm đến ta. Tuy thế nhưng không càn quấy, phải phân rõ đúng sai. Không thể cứ mỗi lần ta ra ngoài xã giao, nàng lại truy hỏi. Ta vừa về đến nhà đã bị thẩm vấn như phạm nhân, về nhà mà chẳng khác gì lên công đường."
Nhược Thuỷ nói: "Thiếp nào có!"
Minh Viễn cười nói: "Ta biết nàng không có mà! Ta chỉ nói vậy thôi. Ta không thích lang chạ với mấy cô gái bên ngoài. Bọn họ cũng vì tiền cả. Ta có gì đáng để bọn họ xem trọng chứ? Bề ngoài thô kệch, miệng lại không biết nói những lời đường mật. Ta luôn biết mình đang đứng ở đâu."
Nhược Thuỷ vội vàng nói: "Không đâu, chàng rất tốt mà. Chàng thấy đó, chàng luôn khuyên bảo thiếp. Thiếp đau bụng, chàng còn sưởi ấm cho thiếp nữa."
Minh Viễn cười ngượng ngùng: "Chẳng phải nàng cũng thấy mấy chuyện này quá nhỏ nhặt sao?"
Nhược Thuỷ lắc đầu: "Cuộc sống của chúng ta chính là nhờ những việc nho nhỏ như thế đắp thành, nào có mấy chuyện lớn đến độ kinh tâm động phách chứ."
Minh Viễn ôm Nhược Thuỷ vào lòng, nhẹ nhàng nói: "Vậy sau này nàng cũng không cần đề phòng cẩn thận quá như thế. Nàng đã thành thân, phu quân của nàng không cần nàng quá giỏi giang, chỉ cần nàng dịu dàng hoà nhã là tốt rồi."
Nhược Thuỷ vui vẻ gật đầu.
Thật ra Minh Viễn cho rằng khi Nhược Thuỷ ở nhà mẹ đẻ đã chịu quá nhiều cực khổ, nên không thể làm gì khác ngoài việc lúc nào cũng mỉm cười mong người khác hài lòng. Y không đành lòng, cảm thấy quá vất vả cho nàng. Lời khuyên hôm nay của y lại khiến Nhược Thuỷ buông xuống mặt nạ hoàn mỹ không sứt mẻ của nàng bấy lâu. Từ hôm nay, lớp nguỵ trang đã mất, khuôn mặt thật sự chỉ thuộc về Diêu Nhược Thuỷ được hé lộ. Một Nhược Thuỷ được sống thật với lòng mình. Nhược Thuỷ rất vui vì chuyện này.
Viên cô nương bên kia sau khi trở về thì bắt đầu oán thán ca ca mình. Cưũ huynh Viên gia bị Minh Viễn cự tuyệt, cả lễ tặng cũng tặng không xong, tâm trạng càng buồn bực. Hơn nữa Minh Viễn đã hạ lệnh đuổi khách, nếu cứ ở lì không đi, e là không tiện. Cữu huynh nhà họ Viên nói thẳng: "Muội không nghe người ta nói rồi đó sao? Họ đã nói muội phải về đi, ta cũng đã nhắn tẩu tẩu tìm vài gia đình tốt cho muội. Lần này quay về, nếu vẫn không ưng, không chịu gả, chắc ta phải nuôi muội cả đời mất."
Viên cô nương không phản đối chuyện trở về nhà. Minh Viễn hạ lệnh đuổi khách là một nhẽ, quan trọng là nàng cảm thấy Nhược Thuỷ thật đáng sợ. Nhược Thuỷ không chút nghĩ ngợi, đã đặt mình ở vị thế của Minh Viễn mà suy nghĩ. Viên cô nương tự vấn cũng thấy mình không thể làm được. Có người như vậy ở bên cạnh Minh Viễn, chẳng phải càng khiến những thói không tốt của nàng nổi bật hơn sao? Không được, nơi này không thích hợp ở lâu. Viên cô nương hẵng còn chưa đồng ý chuyện tẩu tử giúp nàng ta tìm một gia đình gả vào, nhưng đã bằng lòng nghe theo ý kiến của cữu huynh Viên gia, thu xếp đồ đạc trở về nhà.