📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Truy tìm tội phạm - Max Brand 🔒

43 trả lời, 722 lượt xem — Trang 2 / 2
31.    Tuyệt đối bí mật
 
Jorram bước đến bên họ.
- Đây là bạn của cô à, Francesca?
- Chúng tôi muốn nói chuyện riêng một lát - Cô ta lên tiếng - Chúng tôi có thể đi đâu nào?
- Ở đây.
Jorram dẫn họ sang phòng kế bên. Sàn nhà đầy bụi bặm. Chẳng có vật dụng gì trong phòng ngoài một cái ghế gãy nằm trong góc.
Francesca bước đến bên cửa sổ, Weldon đứng phía sau. Họ im lặng một lúc. Cô ta nhìn gương mặt Weldon, còn anh chàng cố trấn tĩnh mình.
- Tôi cứ nghĩ - Francesca lên tiếng - Tôi cứ nghĩ ông không đến. Điều gì làm ông tin đây không phải là một cú lừa gạt?
- Cunningham.
- Không phải Cunningham. - Cô ta lắc đầu.
- Đúng, hoàn toàn không phải vậy.
Cô ta nghe mấy lời này nhưng chẳng đỏ mặt, mà cũng chẳng mỉm cười.
- Thật sự tôi đang gặp rắc rối. Tôi phải thực hiện một mệnh lệnh rất cần sự giúp sức của ông. Tôi phải vượt sông, giải thoát một người bị canh giữ rất nghiêm ngặt rồi mang ông ta về đây này.
Weldon chỉ về phía cánh cửa.
- Cô có rất nhiều bạn bè ở đây. Nên nhớ rằng tôi không phải là tay đua tốc độ mà cũng chẳng phải thiện xạ súng trường.
- Tôi biết điều này. Những người ở đây với súng trường họ có thể bắn trúng tròng mắt của ông. Trong trường hợp này, súng phải dùng là súng lục.
Francesca chờ đợi xem anh chàng nổi tiếng bướng bỉnh nghĩ sao nhưng Weldon vẫn im lặng. Nếu cần đến súng lục, có nghĩa là đánh xáp lá cà rồi còn gì!
- Tôi sẽ kể cho ông nghe. Nếu ông không có hứng thú, ông cứ việc rút lui. Nếu không... - Cô ta ngần ngại nhưng môi thì nở nụ cười như thầm nói: “Nếu Weldon hoàn thành giúp tôi điều này, bạch mã hoàng tử của Francesca xinh đẹp không ai khác hơn là anh đó!”.
Chỉ Weldon mới biết trái tim của anh ta rộn ràng hơn bao giờ hết.
- Tên ông ta là Jim Dickinson. Ông đã từng nghe chưa?
- Vâng. Ở đâu đó.
- Dĩ nhiên. Mọi người đều biết ông ta. Miquel Cabrero đang giam giữ Jim Dickinson ở San Trinidad. Cabrero đòi tiền chuộc rất cao hầu như không ai trả nổi.
- Nhốt ông ta ở sòng bạc à?
- Không, trong quán cà phê. Giam lỏng ông ta. Mỗi giây mỗi phút đều có sáu tên anh chị Mexico canh giữ nghiêm ngặt. Ông có biết những tên Mexico.?
- Vâng.
- Một người da trắng cầm đầu bọn chúng. Tên hắn là Benjamin Wilbur.
- Wilbur!
- Tóm tắt là như vậy.
Giọng Francesca rành mạch rõ ràng, đơn giản. Weldon thầm nghĩ hẳn đây là sự thật. Trong khi cô ta nói tiếp đều đều :
- Mọi buổi tối, chúng thường ngồi rất trễ trước quán cà phê, uống bia, hút thuốc và canh chừng Jim Dickinson. Chúng ta phải đến đó, giải thoát cho ông ta. Thật là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn. Đúng không?
- Cô hãy cho tôi thời gian liên lạc với Wilbur. Tôi có thể thuyết phục hắn.
- Dĩ nhiên là ông có thể. Nhưng chúng ta không có thời gian.
- Phải thực hiện ngay đêm nay à?
- Vâng. Cảnh sát Mexico muốn tóm Jim. Lực lượng cảnh sát trên thế giới muốn bắt ông ta.
- Họ biết ông ta bây giờ ở đâu sao?
- Họ bắt đầu nghi ngờ. Tên Cabrero đang giam lỏng Dickinson. Họ đang tìm ra dấu vết của Jim. Có thể sáng mai họ sẽ tóm được. Vì vậy, đêm nay chúng ta phải hành động trước.
- Cô đã quên một điều. Cabrero và tay chân của hắn biết tôi rất rõ.
- Dĩ nhiên, nhưng với tài năng của Jorram ông đừng lo. Chúng không thể nhận ra. Miễn là ông đừng có hát:
“Ánh mắt như chiều hôm, miệng như mặt trời hồng!”
Weldon cẩn thận tóm tắt lại.
- Chúng ta sẽ đến quán cà phê ở San Trinidad. Tôi sẽ ra hiệu với Wilbur để lôi kéo hắn về phía chúng ta. Sau đó, tôi, cô và hắn ta đối phó với sáu tên anh chị Mexico, giải thoát cho Jim Dickinson.
- Không phải sáu tên. Chỉ cần một tiếng kêu, cả phố bao vây chúng ta.
Nhắm hờ mắt lại, anh chàng suy nghĩ lung tung.
- Dickinson trả giá cao cho cô à?
- Và ông muốn biết phần chia là bao nhiêu phải không?
- Tôi làm điều này không phải vì tiền. Nhưng...
- Tôi cũng vậy. - Francesca thừa nhận.
Nghiến răng lại, anh ta thở ra một hơi. Không phải vì tiền - Vậy là vì tình yêu rồi. Một sự thật luôn diễn ra ở hạng đàn bà như Francesca khi hàng đống đàn ông trở thành nô lệ trước sắc đẹp của họ và ngược lại họ lại ngu xuẩn trước một kẻ chẳng ra gì. Đột nhiên anh ta nói :
- Dickinson cần giúp đỡ à?
- Ông ta là một con hổ. Sức lực không thua gì ông. Ông ta có thể tự bảo vệ lấy mình nếu như có vũ khí.
Ít ra hắn không phải là kẻ bất tài và ả đã chọn một gã đàn ông cho dù hắn là tội phạm. Điều này làm Weldon thỏa mãn.
Thế nhưng anh chàng có thể cười mỉa mai vào cái bẫy đang giăng ra trước mặt. Bằng tính mạng sức lực của mình, Weldon phải đi giải thoát cho tình nhân của ả, mang hắn về bên cạnh ả. Anh chàng làm tất cả điều này chẳng phải vì tiền mà vì tình yêu dành cho ả. Chính ả biết điều đó và dùng nó để trói buộc anh ta. Thật trớ trêu!
- Tôi nghĩ rằng tôi có thể đi.
Vẻ thư giãn xuất hiện trên gương mặt Francesca. Đôi môi cô ta mấp máy rồi thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ ngay từ đầu, cô ả không tin anh chàng chấp nhận lời mời. Giờ đây trong tận đáy lòng của cô ta, vẫn còn chút xấu hổ. Rieng Weldon, anh ta tự biết rằng đang chuẩn bị bước vào cuộc chiến sinh tử ngay đêm nay.
- Jorram có thể bắt đầu làm việc với ông được chưa?
- Vâng.
- Chúng ta đã trễ rồi. Thật sự quá trễ.
Weldon bước theo cô nàng đến cửa, nhưng cô ta quay lại.
- Tôi sẽ gọi Jorram đến đây. Ông ta có đủ mọi thứ.
- Vâng.
Nấn ná thêm chút nữa, cô nàng tiến đến gần Weldon lấy tay chạm vào tay anh ta.
- Những điều ông đang nghĩ thật sự là sai lầm rồi.
Thế rồi cô nàng biến mất sau cánh cửa.

0
32.    Đúng hay là sai?
 
Đứng bên cửa sổ, Weldon chờ đợi. Ánh trăng vằng vặc trên đỉnh những cây bạch dương. Mặt đất lấm tấm những khoảng tối di chuyển qua lại như dấu chân của những vũ công tàng hình. Hàng ngàn nỗi ưu tư đang trĩu nặng tâm hồn Weldon. Tất cả suy đoán của anh ta sai lầm à? Thực chất của vấn đề là gì? Có phải toàn bộ câu chuyện của cô nàng là thật, chỉ có lời nói sau cùng là giả dối như muốn khích lệ anh chàng cho chuyến phiêu lưu đêm nay?
Rời cửa sổ, anh ta buồn bực đi tới đi lui trong khoảng không gian nhỏ. Chờ đợi một lát, cánh cửa mở ra, Jorram bước vào mang theo cả đống quần áo và cây đèn lồng trên tay.
- Nào anh bạn, bắt tay vào việc nhé!
Jorram bắt đầu hóa trang cho Weldon. Ông ta bôi lên mặt Weldon một lớp nước quả hồ đào làm nước da nâu hồng, đánh đỏ đôi má, vẽ chân mày đen kịt và đặt một bộ tóc giả cứng ngắc lên đầu anh ta. Lúc này bộ mặt Weldon trở nên rất hung dữ, thô bạo. Jorram đứng lùi lại, ngắm nhìn rồi cười khúc khích.
- Anh bạn phải tiếp cận với họ ở khoảng cách rất gần.
Đội thêm chiếc nón rơm rộng vành, mặc chiếc áo khoác bạc màu vì thời gian, cái quần tả tơi ở đầu gối, chiếc áo sơ-mi sờn mỏng dính, Weldon mang thêm đôi săng-đan chật cứng làm những bước chân của anh ta thật khó chịu.
- Anh bạn có chơi được nhạc cụ không?
- Chơi gui-ta chút chút.
- Không tệ chứ?
- Cũng khá.
- Được rồi. Chúng ta lên đường được rồi. Súng anh bạn đâu?
- Chúng ở ngay vị trí cần thiết.
Rồi Jorram dẫn Weldon ra khỏi ngôi nhà. Cunningham đứng bên cạnh chiếc xe dáng vẻ rầu rĩ.
Khi thấy hai người bước đến, ông ta lên tiếng :
- Đúng như tôi nghĩ. Còn tôi đứng ngoài cuộc phải không nào?
- Có thể Francesca sẽ nhờ ông bạn vào dịp khác. Tôi cũng không biết toàn bộ kế hoạch. Không chừng cô ta cũng tham gia.
Chưa kịp dứt lời, một thiếu nữ hoang dã xuất hiện: một chiếc khăn choàng đỏ quấn quanh cổ, đôi bông tai màu xanh thẫm thật to, một chuỗi hột to lủng lẳng trước ngực, trên người cô ta mặc một áo khoác ngắn, cái đầm ngắn cũn cỡn, chân mang đôi săng-đan chật cứng và một chiếc khăn voan phủ kín ngang mặt. Thoáng nhìn, Weldon biết ngay là Francesca.
- Tôi không thể đứng ngoài cuộc - Cunningham hướng về cô ta - Cô phải để tôi đi cùng.
- Dĩ nhiên, ông đóng một vai quan trọng đấy. Jorram, anh cầm lái đi. Còn chuyến về để tôi lo.
Hướng về Cunningham, cô ta nói :
- Ông ngồi trước với Jorram. Còn tôi ngồi sau với Lew. Đưa giùm tôi cái mền, tôi không muốn bị chết cóng.
Nhảy vội lên xe, đắp chiếc mền ngang người, rút hai chân lại, đầu cô ta tựa vào vai Weldon.
- Nếu cô chơi cái trò bé con nhõng nhẽo, tôi sẽ ở lại. - Giọng ông ta ganh tị.
- Nào hãy phụ giúp Jorram đi, tôi cảm thấy cô đơn và cần tìm chỗ dựa.
- Cô là con hổ cái ở chốn rừng hoang, cổ chúng tôi không chừng bị cắt trước khi trời sáng đây nè. Nào Jorram, trong khi lái xe, hãy kể tôi nghe câu chuyện này như thế nào.
Chiếc xe bắt đầu vụt đi, vượt qua bờ cát rồi tiến vào một thung lũng dài. Sau đó nó băng qua các ngọn đồi thấp, lao nhanh về phía xa mạc. Ánh trăng vằng vặc xuyên qua các kẽ lá, tạo thành vệt dài trên lớp bùn đất. Muôn ngàn băn khoăn vây kín tâm hồn Weldon lúc này, trái tim anh ta đập loạn xạ không khác tiếng máy xe đang gầm rú trên cát.
Cunningham quay người lại nhìn họ, nhún vai rồi quay mặt về phía trước không rõ ý nghĩa.
- Cô đang nói gì vậy? - Weldon hỏi.
- Tôi muốn ông biết rằng, hơn một năm, tôi đã tính toán, làm việc, cầu nguyện với tất cả sức mình cho cuộc chiến đêm nay. Nếu tôi thành công, chúng ta sẽ có được hạnh phúc. Còn như tôi chết...
Anh chàng chờ đợi giây lát rồi thúc giục.
- Còn nếu như cô chết, Francesca?
- Trước khi chết tôi muốn nói một điều: Tôi yêu ông.
Mắt anh chàng tròn xoe, ánh lên vẻ đau buồn, nghi ngại.
- Hãy cho tôi biết sự thật về điều này đi. - Anh ta nài nỉ.
- Ông không tin sao?
Ngồi xích lại gần anh ta thêm chút nữa, đôi mắt trẻ con to tròn của cô ta lộ vẻ trống vắng.
- Dĩ nhiên là tin rồi.
- Hãy nói cho tôi biết tại sao?
- Thay vì theo đuổi cuộc phiêu lưu ngu xuẩn này để tìm ra tên tội phạm Dickinson, tôi sẽ trở lại ngôi nhà trên đồi, chăm sóc cho Hellen đến khi cô ta chết.
- Ông muốn nói đến trách nhiệm? - Cô nói với vẻ trầm tĩnh - Trách nhiệm của ông đêm nay giúp tôi vượt sông. Chúng ta không thể quay trở lại. Nếu ông biết rõ, ông sẽ chẳng ngạc nhiên. Hãy tin tôi đi.
- Tin rằng cô quan tâm đến tôi?
- Tin rằng tôi yêu ông. Yêu thật sự. - Francesca thì thầm.
Gương mặt anh ta lạnh tanh, nhưng trong lòng bối rối thật sự, rồi anh ta ngước nhìn cô nàng. Cô ta đang chờ câu trả lời. Và niềm tin chợt đến như nụ hoa đang chớm nở từ từ, từ từ...
- Tôi tin.
Nếu đây là lời dối trá độc ác, cô ta sẽ làm tiếp điều gì đây? Lời lẽ nào thốt ra nữa đây?
Nhưng cô nàng khép đôi mắt lại.
- Hãy ôm em trong vòng tay đi. Em muốn ngủ.

0
33.    Vượt qua dòng sông
 
Trong khi cô ta ngủ, chiếc xe lao nhanh về phía trước, bỏ lại sa mạc sau lưng. Ánh đèn của thành phố rực sang ở bên trái, còn ngọn núi Bull đen xì lù lù bên phải. Chẳng mấy chốc, họ đến trước dòng sông, rẽ xuống một bên bờ. Một chiếc sà lan boong phẳng với hai người đang đứng ở hai bên mạn, chờ sẵn. Jorram lái xe cẩn thận xuống sà lan. Sau đó hai người lái tàu tháo dây cáp giữ, nổ máy rồi chiếc sà lan hướng ra giữa dòng.
Chẳng mấy chốc, họ ra đến giữa dòng, động cơ bắt đầu tăng tốc, hướng thẳng về phía bờ xa.
- Không có đội tuần tra. Cảm ơn Chúa. - Jorram lên tiếng - Bạn không thể mua đứt bọn này.
Chiếc sà lan tắt máy rồi cập sát vào bờ. Hai người lái tàu bắc một cái đòn dài cho chiếc xe lên bờ. Quay sang hai người lái tàu, Jorram thốt lên :
- Lái chiếc sà lan lên phía trên một chút, ngay chỗ cua quẹo, giấu nó dưới những nhánh cây liễu. Phủ thêm một số cành ở hai bên sườn, chờ chúng tôi quay lại.
Lúc này, cô ta ngồi bật dậy, rồi nói :
- Để tôi lái cho, tôi biết rõ đường đi.
Jorram đổi chỗ cho Francesca ngồi vào tay lái cô ta phóng xe thẳng về phía trước, đánh một vòng về bên trái thành phố cho đến khi chạm đoạn cuối của San Trinidad. Cô ta dừng lại, bấm còi hai lần, tiếng ngắn tiếng dài.
Họ chờ đợi trong im lặng. Một tiếng cú vang lên ở đằng xa, tiếng kêu dài, buồn thảm. Rồi có bóng người xuất hiện từ các lùm cây, dáng vẻ như công nhân nông trang ăn mặc rách rưới dắt theo 3 con lừa. Họ mang sau lưng những cái yên ngựa cao kiểu Mexico, dây cương lủng lẳng và những túi nhỏ.
Nhảy ra khỏi xe, Francesca thốt lên :
- Joe. Anh phụ trách việc này à?
- Tôi bắt chúng ngoài đồng cách đây 20 dặm. Vẻ mệt mỏi, bụi bặm của chúng khiến người ta tin chúng vừa vượt qua một chuyến hành trình.
- Anh mua chúng à?
- Mua khi bạn muốn bán, bắt khi bạn từ chối - Joe triết lý - Nhưng sao phải mua, khi chúng có mặt đầy dẫy ở Mexico.
- Thằng khùng - Giọng Jorram bực bội - Nếu ai đó phát hiện được chúng bị mất đêm nay, thật là rắc rối to.
- Thôi nào, cho qua chuyện đó đi. - Giọng Joe vẫn bình thản.
Lần lượt, Jorram và Francesca xem xét từng con lừa kỹ lưỡng. Thật tốt không có chỗ nào chê trách.
- Hãy ra bờ sông, - Jorram ra lệnh cho Joe - tìm hai gã lái tàu và chiếc sà lan. Sau đó thì chờ Joe, có súng không nào?
Chỉ vào cây súng trường đeo lủng lẳng sau lưng, anh chàng hỏi :
- Có cái này được không?
- Đêm nay là một ngoại lệ. Bắn trước, hỏi han gì đó để sau. Báo cho hai tên lái tàu điều này.
- Xin chào, sếp.
Anh ta quay gót bước những bước đi dài.
- Một anh chàng tốt đấy chứ? - Jorram nhìn theo.
- Làm việc quá tốt à? - Francesca hỏi lại bằng giọng bực bội - Ông dùng không đúng người rồi. Hắn ăn cắp những con lừa, nghĩa là chúng ta sẽ gặp rắc rối.
- Chẳng hề gì. Không chừng lại còn quá tốt là đằng khác.
- Nào Francesca, bắt đầu hành động đi. Không còn sớm nữa.
Weldon nhủ thầm. Quái, những gã đàn ông lão luyện đường đời phải chờ mệnh lệnh của cô gái vào giờ phút sinh tử này sao?
- Chúng ta đã trễ hơn dự định nửa tiếng. Có lẽ chúng đã lên giường.
- Không thể nào - Jorram đáp lại - Một đêm tuyệt vời, Francesca à.
- Thật tuyệt khi cho chúng đuổi theo chúng ta. - Cô ta gắt gỏng.
Không cần người đỡ, cô ta nhảy lên yên nhẹ nhàng, tay lúc lắc cặp phách.
- Các ông bạn xong chưa?
Weldon và Jorram cũng vừa nhảy lên yên lừa.
- Anh bạn, Roger. - Cô ta hướng về Cunningham - Anh bạn còn lại một mình đấy. Nhớ chưa?
- Vâng! - Ông ta trả lời, không có vẻ phấn khởi.
- Sau khi chúng tôi rời khỏi đây nửa giờ, ông nổ máy xe rồi lái chầm chậm dọc theo con đường. Bấm một, hai tiếng còi báo cho chúng tôi biết tín hiệu.
- Tôi hiểu.
- Khi ông đến quán cà phê, ông biết chỗ ấy chứ?
- Vâng.
- Ông luôn ở tư thế sẵn sàng, Roger. Có thể chúng tôi vừa đọ súng vừa tháo chạy. Tốt nhất là ông thu cây súng ngay bên cạnh.
- Cô có vũ khí không?
Thay câu trả lời, Francesca vén chiếc váy để lộ cây súng lục nòng nít-ken sáng chói rồi cô ta cười to ngạo nghễ.
- Ngày hôm nay không khốc liệt, ngày mai sao thoải mái được.
Vẫn tiếp tục cười, Francesca thúc lừa đi vào thành phố.

0
34.    Vũ khí mê hồn
 
Mọi khía cạnh của cuộc sống đối với Benjamin Wilbur đều mang đầy hương hoa và mật ngọt. Nếu cách hai ngày một lần, tiến hành một ca phẫu thuật nguy hiểm thì thật là tuyệt vời. Nhưng suốt đời chỉ có mổ với xẻ rõ là chán phèo. Rồi những khi vội vàng nông nổi bốc lên, anh ta sẵn sàng từ bỏ thiên chức vinh quang, lang thang khắp cùng trời cuối đất đi tìm niềm vui. Và chính ở đây, anh ta đã gặp được nó.
Quán cà phê của Miquel Cabrero ở thành phố San Trinidad không thể tiện nghi như ở nhà được. Chẳng phải là nơi hái ra tiền như ở sòng bạc, nhưng nó lại là công việc làm ăn chính yếu đối với Cabrero. Nào có thiếu gì thức ăn ngon dành cho khách hàng quen thuộc, vẫn còn chút nào đó lương tâm trong người gã Mexico này. Hắn và bà vợ béo phệ da nâu của hắn khoái quán này lắm. Ánh đèn xanh đỏ trắng vàng cứ chiếu loạn xạ cả lên bên trong quán. Còn hình các cô gái xinh đẹp, hấp dẫn treo kín những bức tường. Những tấm gương to sẵn sàng phục vụ những ông khách điệu đàng làm dáng. Thế nhưng, trừ những tháng mùa đông giá rét ra, công việc làm ăn mua bán diễn ra sôi nổi ở ngoài hàng hiên.
Phía trước ngôi nhà vươn ra một hàng hiên hình vòng cung được lát bằng phiến gạch to màu đỏ, những cái bàn tròn, thấp luôn được đặt sẵn dưới vòm hàng hiên. Đến giờ ăn, những cái bàn to hơn được bày ra đầy ắp những thực khách. Thức ăn đã khoái khẩu, thứ rượu mescal lại càng ngon hơn. Cabrero đâu thiếu gì rượu nổi tiếng để chiêu đãi khách hàng.
Vài đêm nay, hắn đi vòng vòng quanh các bàn ăn như thường lệ, gật đầu bên này, mỉm cười bên kia. Ai mà chẳng biết hắn ta giàu có. Thế nên khi hắn bước qua, các quý bà mỉm cười đáp lễ, đôi má ửng hồng. Còn quý ông ưỡn ngực lên ngồi thụt xuống ghế vẻ mặt hãnh diện.
Họ nghĩ gì trong đầu làm sao Cabrero không hiểu được. Hắn thích nhìn người khác hạnh phúc lắm chứ nhưng miễn sao tiền hắn phải đầy túi. Thông minh à, hắn có thừa. Còn trung thực ư? Bán quán cà phê mà không trung thực sao?
Từ cái hôm thằng quỷ chết tiệt người Mỹ quậy phá sòng bạc, khách hàng không ủng hộ lắm mấy bàn quay số. Hắn chuyển qua chăm chút cái quán cà phê. Hắn quan sát từng người, từng người khách một: từ cái lão chủ trại giàu có đến những vị khách quen ít tiền.
Vẫn như mọi khi, Wilbur ngồi ở bàn trong cùng của một góc. Với đôi mắt sắc sảo anh ta quan sát mọi thứ, đặc biệt là ông khách cao to ngồi đối diện, Dickinson, cái mỏ vàng của Cabrero. Đã khá lâu, Dickinson nhờ hắn đổi những đồng tiền vàng lấp lánh thành tiền Mexico. Thấy mà khoái hắn cứ miết miết chúng giữa hai lòng bàn tay cho đến khi chúng vàng rực lên.
Dừng lại tại cái bàn đó một lát, hắn đảo mắt nhìn từng người một: Dickinson, người được canh giữ, Wilbur trưởng nhóm bảo vệ và sáu tên anh chị người Mexico, những sát thủ chuyên nghiệp được Cabrero lựa chọn kỹ càng từ chỗ thân quen. Hắn muốn vét Dickinson thêm mớ vàng nữa để bù vào cái khoản mất ở sòng bạc. Thua keo này phải gầy keo khác chứ, hắn ta tự nhủ.
- Thưa ngài, ngài có thấy thoải mái không? - Hướng về Dickinson, hắn chào.
- Thật là thú vị.
- Còn bữa tối hôm nay thế nào?
- Tuyệt vời.
Rời khỏi bàn của Dickinson, hắn bước về phía dàn nhạc ở cách đó một quãng. Có bốn nhạc công mà âm thanh ồn hơn cái chợ. Những bản tình ca được biểu diễn theo sự kích động. Quả đây là ban nhạc tuyệt vời nhất của nước Cộng hòa Mexico. Hắn ta thích nhạc sống thật sự sống động để làm chi? Đám thực khách sẽ nói nhiều hơn, ăn nhiều hơn, uống nhiều hơn và dĩ nhiên túi của hắn căng phồng hơn.
Sau một hồi trình diễn, chừng như thấm mệt, bốn gã nhạc công nghỉ xả hơi. Bỗng từ bên dưới, vọng lên tiếng ghi-ta, tiếng nhịp của cặp phách lẫn trong giọng hát của cô gái. Cabrero dỏng tai lên nghe. Chưa có cô ả nào ở San Trinidad hát được như thế: chất giọng không to, không khẩn trương mà cao vút, trong trẻo. Bài ca vang lên lúc trầm lúc bổng. Cách phát âm có gì đó là lạ. Rõ ràng là các ả phương Nam rồi.
Bước đến lan can, hắn nhìn xuống. Đoàn hát rong càng lúc càng đông. Một đám con nít trai gái lẫn lộn bu quanh cười nói loạn xạ lên. Lẫn trong dòng người hắn nhận thấy lỗ tai của ba con lừa.
Đám rước tiến đến gần hơn.
Cô gái trong đoàn vừa múa vừa hát hò với nhịp của cặp phách. Cái màn múa hát, Cabrero mê tít thò lò. Ả này là một kho báu đấy. Ả có thể làm cho quán cà phê của hắn không còn chỗ chen chân vào mỗi đêm và trong suốt cả năm.
Khi cô gái càng tiến gần, tim hắn đập càng mạnh hơn. Nước da thật nâu của cô gái, đôi mắt đen to tròn, dòng máu chính hiệu da đỏ của cô ta làm Cabrero rất khoái.
Đứng trước quán cà phê, cô ta bắt đầu trình diễn đoạn cuối của bài ca. Đằng sau lưng là một gã chăn lừa to béo, phục phịch. Còn bên cạnh là tay chơi ghi-ta cực kỳ lực lưỡng, khỏe mạnh. Đôi vai hắn có thể húc ngã bức tường chớ chẳng chơi đâu. Bản mặt lầm lì cau có, mái tóc đen cứng như cái bờm ngựa phủ sát đôi mắt. Nhìn đôi vai hắn làm Cabrero nhớ lại cái gã người Mỹ chết tiệt đêm nọ ra đi với hàng ngàn đô-la, lẽ nào hắn dám xuất đầu lộ diện ở đây một lần nữa. Hừm, có uống mật gấu cũng chẳng dám đâu!
Bài hát kết thúc. Từ các bàn ăn, tiếng vỗ tay vang lên. Hàng đống tiền liệng xuống hòa với tiếng la hét, vỗ bàn. Lòng dạ Cabrero vui như mở hội. Túi tiền giống như con tim, khi đã mở ra khó lòng cột miệng túi lại được.
Gã chăn lừa cúi xuống nhặt tiền, vẻ hân hoan hiện rõ trên nét mặt.
Tiếng đàn ghi-ta lại vang lên, cô gái bắt đầu nhảy. Chiếc váy căng phồng, những bước chân xoay tít trên mặt đất. Cô ta nhảy với niềm say mê cao độ, như dâng tặng cho nữ thần âm nhạc, như dành riêng cho những cặp mắt đói khát trong quán cà phê.
Khi tiếng nhạc dừng lại. Xoay một vòng, hai chân cô ta dạng ra, đôi môi mấp máy, đôi mắt sáng ngời, cô ta giơ cao hai tay lên.
- Ôi, nữ thần của tôi. - Cabrero hét lên phấn khích.
Tiếng vỗ tay rào rào như cơn mưa chiều nặng hạt. Rồi đám mưa tiền đổ xuống khắp cả mặt đất. Quả là một đêm náo nhiệt, gây kích động lòng người.

0
35.    Bọn phản loạn
 
Chỉ có Benjamin Wilbur và James Dickinson là những kẻ ngoài cuộc, chẳng màng đến trò ca vũ gây huyên náo đường phố. Họ đang tán gẫu. Một nét tương phản hiện rõ lên giữa hai người: Wilbur thì mềm mỏng, thanh lịch, hoạt bát trong khi Dickinson thì thô kệch, hung bạo và ít nói.
Cuối cùng Dickinson cũng phải chú ý đến những tiếng la hét :
- Cái gì vậy?
- Một cô gái vừa ca vừa múa. - Wilbur trả lời.
Lúc này, gã chơi ghi-ta gãy đàn mạnh lên. Những điệu nhạc làm sục sôi bầu máu nóng. Cô gái vừa hát vừa lượng quanh các bàn ăn, một cánh tay trải ra, có con rắn vùng quấn quanh. Đằng sau cô ta, cái gã chăn lừa phục phịch chìa nón ra nhận từng đồng bạc.
Cô ta tiến đến gần hơn, khẽ ngừng lại ở mỗi bàn một lát cúi đầu chào. Khách nào đó tặng hoa tới tấp. Ngắt một nụ hoa hồng cô ta ném vào lão chủ trại già, béo phệ.
Tiếng la ó, hò reo vang lên như lễ hội. Phấn khích quá, mọi người trong quán chồm hẳn người lên dõi theo cô ta.
Rồi cô ta bước đến bàn của Wilbur trong tiếng nhạc rộn ràng lượn qua lượn lại bên từng người một. Gã chơi ghi-ta đứng ngay sau ghế của Wilbur, nghiêng người một chút, miệng nhẩm theo bài hát, đôi mắt ngời sáng.
Bỗng nhiên Wilbur nghe một giọng nói rót vào tai.
- Hãy nhìn về phía trước. Đừng quay lại. Đây là Lew Weldon. Chúng tôi đến vì Dickinson.
Weldon - Dickinson.
Chưa bao giờ Wilbur cảm thấy căng thẳng hơn lúc này. Anh ta nâng ly bia lên ngang miệng, tay vẫy cùng lúc với tiếng bập bùng của cây đàn. Bọn bảo vệ Mexico ngồi quanh anh ta, miệng há hốc kinh ngạc, cuống cuồng trên những chiếc ghế rồi đưa mắt nhìn nhau.
Giọng nói đó lại vang lên bên tai Wilbur :
- Nếu cậu theo phe chúng tớ, nâng ly lên rồi uống đi. Nếu cậu chống lại, hãy cầu Chúa đi.
Wilbur nhắm mắt lại thầm nghĩ, anh ta rất thích đánh nhau như bất kỳ gã đàn ông nào. Nhưng còn Weldon, cái bộ mặt hung dữ, đáng sợ ấy anh ta biết quá rõ.
Mở mắt ra, anh ta nâng ly lên môi.
- Đúng là anh bạn tốt. Ben. Bây giờ báo cho Dickinson hay, nếu được hãy đưa cho hắn khẩu súng.
Lấy tay chỉ cô gái, Wilbur chồm người qua bàn, gật đầu với Dickinson :
- Weldon đằng sau lưng tôi. Họ đến để giải thoát cho ông. Tôi sẽ giúp sức. Đưa tay xuống. Tôi đặt khẩu súng ngay đùi.
Wilbur tằng hắng, thò tay lấy một hộp diêm, mồi thuốc, tay còn lại đút xuống bàn tìm khẩu súng rồi đặt vào khoảng giữa hai đầu gối.
Một gã đàn ông mặt mày hốt hoảng chạy từ ngoài đường vào, tiến đến bên Cabrero, níu lấy tay hắn.
- Mày muốn gì?
- Tôi mất ba con lừa. Bây giờ tôi nhận ra chúng. Chúng ở đằng kia.
- Mày là thằng khùng.
- Một thằng lưu manh chết tiệt dẫn chúng đi. Cả ngày hôm nay, tôi kiếm chúng khắp đường phố. Thật tội nghiệp nếu tôi bị mất chúng, tôi sẽ phá sản. Xin ngài hãy giành lấy công bằng cho tôi.
- Lưu manh à?
Cabrero đột nhiên nhớ ra điều gì, đưa mắt dò xét ba tên lạ mặt trong quán.
- Khi tớ làm rơi cây đàn, đó là tín hiệu. - Weldon khẽ nói với Wilbur.
Wilbur lặp lại câu ấy với Dickinson.
Đằng xa, Cabrero thấy gã chơi ghi-ta chồm người sát Wilbur, môi hắn ta mấp máy. Rồi Wilbur chồm người, miệng anh ta nhóp nhép...
Để đáp lại, Dickinson lấy chai rượu rót đầy ly, đưa lên ngang miệng.
Sáu tên anh chị Mexico cười nói, la hét, dùng tay chỉ trỏ. Chừng như quá vui thích chúng như muốn bò lăn bò càng quên cả nhiệm vụ canh gác.
Cabrero quay lại chỗ cánh cửa của quán cà phê, gọi hai tên phục vụ :
- Tụi bây vào kêu hết bọn người ở trong ra. Xách dao, mác, gậy gộc, súng đạn gì đó. Nhanh lên! Mau!
Cả hai biến mất. Chúng cắm đầu chạy một mạch hệt như ma đuổi sau lưng.
Cô gái giờ đây nhún nha nhún nhảy nơi bàn Wilbur ngồi. Trước mắt Cabrero, ả chẳng còn vẻ xinh đẹp mà hiện thân cho loài quỷ dữ, sắp đem tai họa giáng xuống túi tiền lương thiện của hắn.
Và đằng kia, bọn đàn em đang đến. Lạy Chúa! vẫn còn cả binh đoàn dám liều thân vì hắn.
Đột nhiên tiếng đàn dứt hẳn. Cây ghi-ta rớt xuống đất. Chẳng khác nào trong phim hình sự, hai khẩu súng lục sáng ngời xuất hiện trong tay gã nhạc công có bộ mặt hung dữ.
- Bọn phản loạn. - Cabrero hét lên ầm ĩ.
Ly rượu mạnh ngay miệng Dickinson giờ vọt thẳng vào mặt bốn tên giang hồ Mexico. Thứ nước xanh tai tái cay nồng đốt cả ruột gan đủ sức hạ gục cặp mắt của bọn chúng. Rơi phịch xuống ghế, chúng la hét bài hải, hai tay ôm lấy mặt.
- Bọn phản loạn. - Cabrero hét lên lần nữa.
Cả quán cà phê hoảng loạn, chạy túa ra đường tạo thành một đám đông cuồng nộ. Vừa lúc đó, một chiếc xe màu xám, mui cao xuất hiện.

0
36.    Đào tẩu vi thượng sách
 
Vừa giáp trận, bốn tên giang hồ thứ thiệt Mexico bị đo ván tại bàn.
Ồ, tệ thật! Nhưng chẳng sao, Cabrero còn được hai tên. Miệng chúng cười nhạt, tay chộp lấy súng, chuẩn bị nã đạn. Nhưng số phận đang mỉm cười với Weldon. Nhanh hơn cả tia chớp, cây súng nòng to trong tay anh chàng quất nhanh xuống đầu một tên làm hắn lăn quay trên bàn. Chỉ trong tích tắc, tên thứ hai bị trúng thương ngay cổ lăn quay bò càng dưới đất.
Bọn đàn em của Cabrero ở sau ùa tới như sóng dữ. Chẳng khác trận cuồng phong ập đến, Weldon đang tả xung hữu đột quét sạch những gì cản bước. Chân anh chàng đến đâu xác người gục ngay ở đó.
Còn Dickinson vẫn im lặng, đưa súng lên bắn tỉa từng tên mở rộng vòng vây. Jorram to béo phục phịch thế kia giờ chẳng khác nào võ sĩ quyền anh thứ thiệt. Vung tay đấm lên, thân người rơi rụng như sung.
Ngay góc đằng kia, cô vũ công đang khạc ra những tràng lửa từ họng súng đen ngòm. Ồ, ả cũng biết dùng súng đạn. Ôi Chúa ơi, bọn quỷ dữ này không biết từ chốn nào chun ra gieo đau thương chết chóc lên số phận nghiệt ngã của hắn!
Vòng vây mở rộng dần rồi đứt khúc một khoảng. Cả bầy quỷ đỏ người đầy những máu phóng nhanh lên chiếc xe đậu ngoài trước cửa. Con quỷ cái nhảy ngay lên vô lăng, rồ máy. Còn bốn gã kia, tay súng đen ngòm chĩa ra tứ phía.
- Giết chúng. - Giọng Cabrero như lạc đi vì kích động - Người đâu? Giết chúng đi!
Bọn đàn em của chúng chưa kịp trở tay. Hàng loạt đạn lửa phóng ra từ chiếc xe, đủ sức hạ ngay cả chục tên. Đám đông giờ đã dãn ra xa, tìm chỗ trốn. Chẳng trễ một giây, chiếc xe phóng nhanh về cuối con đường. Ở cua quẹo gắt, một kẻ khù khờ chậm chân bị chiếc xe ép sát, ngã xuống đường la hét dữ dội. Một viên đạn trờ đến trúng ngay kính chắn gió phía trước, làm nứt một đường. Rồi chiếc xe như tia chớp mất hút trong bóng đêm dày đặc.
Ngay một cua quẹo khác, một chiếc xe đẩy lù lù xuất hiện trước mặt họ. Không còn thời giờ đâu mà xuống dời nó đi vì người của Cabrero đang theo sát sau lưng. Đạp mạnh ga, Francesca cho xe lao đến, đè bẹp nó.
Bánh xe lăn nhanh trên cát phát ra tiếng kêu vù vù. Jorram ngồi bật dậy phía đằng sau xe, rồi ra lệnh :
- Quẹo bên trái. Thẳng đến chỗ hai cây to. Chiếc sà lan đậu nơi đó.
Vừa vượt qua bụi rậm, bỗng có ánh đèn từ chiếc đèn lồng chiếu vào chiếc xe.
- Dừng lại! - Tiếng ra lệnh đúng giọng Mỹ - Dừng lại, không tôi bắn!
Như chẳng nghe thấy, chiếc xe vọt thẳng. Một loạt đạn bắt đầu nã thẳng vào phía sau xe. Chưa hề gì, chỉ có cái bửng xe lãnh đủ, rớt ra.
- Đội tuần tra biên giới. - Giọng cô ta rít qua hai hàm răng.
- Nhưng đây là Mexico mà?
- Họ muốn gì?
Ánh sáng lóe lên làm rõ một phần hàng rào cản phía trước.
- Đứng lại, tiếng ra lệnh vang lên lần nữa kèm theo loạt bắn chỉ thiên cảnh cáo.
Không thể vượt qua được rồi, Francesca thắng gấp, rồi quay xe nửa vòng, phóng ngược lại. Tiếng la hét đằng sau, loạt đoạn nổ tiếp, tiếng tù và báo động. Tất cả đều vô hiệu. Chiếc xe như bóng ma lẫn vào màn đêm mất dạng, mang theo một bánh xe trúng đạn.
Jorram nhổm người ngồi dậy lần nữa.
- Francesca, chạy thẳng về phía trước, theo ngược dòng sông. Còn một lối thoát đằng sau những dãy núi.
Chiếc xe đánh vòng theo cua của dòng sông, vượt qua những hàng cây. Từ xa bóng dáng của chiếc sà lan xuất hiện. Ánh trăng sáng vằng vặc.
- Chúng tôi ở đây, Charlie. - Jorram hét to.
- Vâng, vâng.
Hai gã lái tàu loay hoay hạ cái đòn dài, mở đường cho chiếc xe xuống. Chiếc sà lan nể máy. Những gã đàn ông dùng con đội kích xe lên, thay bánh.
Khi làm xong công việc, Weldon ngẩng đầu lên nhìn thấy Dickinson trờ đến, tay mân mê vô lăng.
- Ông thoát được là nhờ Jorram. Tôi chỉ là kẻ đánh thuê. - Francesca lên tiếng.
- Jorram. - Cô ta gọi.
- Cái gì?
- Nhìn kìa! Tôi thấy cặp đèn pha.
Tất cả đều ngẩng đầu nhìn. Ánh sáng lướt ngang qua lần nữa, rồi tiến ngược lại với tốc độ rất nhanh.
- Bọn tuần tra biên giới. - Francesca khẳng định.
- Đào tẩu vi thượng sách.

0
37.    Thể xác không có linh hồn
 
Từ giữa dòng, với hết tốc lực, chiếc sà lan lao nhanh vào bờ. An toàn nhưng hơi phiền vì mũi nó xa bờ tạo một đường lên dốc gắt.
- Chán phèo! - Francesca đứng lên, mắt dò xét.
- Rõ chán phèo à? - Jorram lên tiếng.
- Để đó cho tôi.
Bờ sông cao, tấm đòn dài bắc lên tạo ra đường nghiêng thật dốc. Gay đấy! Weldon thầm nghĩ, rồi nói với Francesca.
- Cô không thể. Cô định tự sát hay sao?
- Còn hơn là bị bỏ tù. - Francesca khó chịu.
Phóng mình lên xe, cô ta bắt đầu rồ máy. Xe lăn bánh hơi chếch một góc nhỏ so với mặt phẳng. Đến đầu kia của đòn dài, nó hơi lảo đảo, rồi nghiêng...
Thật khủng khiếp, Weldon không dám nhìn, mắt nhắm nghiền lại. Wilbur tiến đến đặt tay lên vai anh chàng.
- Không sao! Cô ta đã qua khỏi. Cô gái tuyệt vời. Thật tuyệt vời.
Sáu người đàn ông lập tức lên bờ, nhảy vào xe. Weldon vẫn ngồi phía trước bên cạnh cô ta.
Lần lượt bụi rậm, hàng cây ven đường vụt nhanh qua trước mặt.
Giờ đây, họ đang vượt qua chân của ngọn núi Bull. Francesca cho xe đi vào một thung lũng hẹp.
Giọng Jorram vang lên đầy vẻ kích động.
- Francesca! Cô điên rồi sao? Có một cái mương ngay phía trước.
Như chẳng nghe thấy, cô ta mặt lạnh như tiền, ngồi thẳng lên, bất động, hai tay cầm lấy vô lăng lui tới, lui tới: hai bánh xe trước đảo qua đảo lại sột soạt trên cát.
- Francesca! Cô nghe không?
Xe vẫn băng băng xuống dốc. Cô ta tăng tốc: thêm 10 dặm một giờ. Gió vụt qua làm cay đôi mắt, quất rát mặt.
- Francesca! Cái mương! Khùng quá! Weldon cầm lấy tay lái đi.
Một cách vô thức, Weldon đặt bàn tay to lớn lên vô lăng.
Chẳng quay đầu, cô ta hét to trong gió :
- Tôi biết mà.
Nhắc tay lên, Weldon quay lại đằng sau lặp lại :
- Ngồi xuống đi. Cô ta biết!
Jorram ngồi thụt xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt.
Dưới ánh trăng bạc, Weldon thấy phía trước một đường viền đen ngang qua con đường. Rồi nhanh chóng nó biến thành một cái hố sâu. Ở băng sau, Jorram lải nhải điều gì như kêu ca về cái vực thẳm đầy những gờ đá lởm chởm. Chiếc xe vẫn lao nhanh về trước với tốc độ chóng mặt. Sinh mạng họ có khác nào chỉ mành treo chuông. Bọn họ nhổm dậy đầy vẻ hốt hoảng. Francesca gạt mạnh cần số, chiếc xe như mũi tên đâm thẳng lướt nhẹ trên cát, nhấc bổng khỏi mặt đất, bay qua hố sâu. Cả bọn ồ lên. Chiếc xe tạo thành một vòng cung vừa phải rồi đáp nhẹ xuống hai bánh sau vừa sát mép hố rồi đột ngột dừng lại.
Thở phào nhẹ nhõm, Weldon nhìn sang thấy cô ta gục trên vô lăng, hai tay vẫn nắm chặt.
Anh ta bế xốc Francesca lên rồi kéo cô ta ra khỏi xe.
Dickinson chồm qua người cô nàng, áp sát tai ngay ngực rồi bảo :
- Cô ta gục xuống khi nghe tiếng hét kinh hãi như thể trúng phải viên đạn. Nhưng không sao chỉ là cơn choáng.
Quay sang Cunningham, Jorram ra lệnh :
- Cầm lái đi. Chỉ là cơn choáng thôi.
Rồi họ trèo lại lên xe. Weldon ngồi băng sau, giữ lấy Francesca.
Chỉ là cơn choáng thôi à. Cô ta sắp tiêu rồi đấy. Cô ta sẽ chẳng hồi phục được đâu. Đàn ông có thể xông pha lửa đạn hàng trăm lần nhưng không hề suy suyển. Còn phụ nữ thì khác, không thể vượt qua được giới hạn tận cùng của đau khổ. Cô ta như một hòm châu báu, mà giờ đây mạng sống chẳng đáng một xu. Và sẽ chẳng bao giờ như xưa nữa.
Weldon tức giận, thốt không thành lời.
- Này, - Dickinson cười khó hiểu, trêu cợt Weldon một cái - anh bạn phải thu dọn chiến trường rồi.
Lẫn trong tiếng cười, giọng nhạo báng làm anh ta không hiểu được. Như trời quang mây tạnh sau cơn mưa rào, giờ Weldon mới nhận ra được một điều: bản thân mình là một thể xác không có linh hồn.
Không nhìn sang Dickinson, cũng chẳng giận anh ta. Tâm hồn Weldon thật sự u ám hệt như một kẻ đứng bên thành tàu nhìn thấy con cái quý vừa vọt khỏi mặt nước rồi rơi trở lại đại dương mênh mông ngập tràn bão tố.

0
38.    Chìm sâu trong cát
 
Cô ta tỉnh lại, vẻ mặt ngơ ngác, quay sang Weldon rồi ôm chầm lấy anh ta.
- Họ chết hết rồi à? - Francesca kêu lên hoảng hốt.
- Không! Tất cả an toàn. Cô nghe thấy không? Không ai bị thương. Cô nghe thấy không? - Anh chàng nhắc lại nhiều lần.
Như một người vừa trải qua giấc ngủ nhiều năm, tâm trí cô ta hoàn toàn trống rỗng. Dần dần, từng chút một, cô ta mới hoàn hồn.
- Không một ai à?
- Tất cả an toàn.
- Tôi đã khỏe rồi.
Vừa nói, Francesca vừa rời khỏi đôi tay của Weldon, ngồi ngay giữa anh chàng và Dickinson.
Chiếc xe bon bon trên đường, giạt cát qua hai bên, quẹo sang những ngọn đồi rồi dừng lại nơi nhà của Jorram.
Jorram bế cô ta vào nhà, nói chuyện với Francesca chẳng khác nào cha con.
Những chiếc xe khác đã rời khỏi. Khoảng sân yên lặng và buồn tẻ. Ánh trăng vàng đang phô diễn vẻ hào nhoáng, lòe loẹt khắp mặt đất. Weldon vào phòng tắm rửa, thay đổi quần áo rồi trở ra phòng khách.
Jorram, Dickinson, Cunningham và Wilbur ngồi uống uýt-ky với những cốc to. Chẳng ai mở miệng một lời.
- Cô ta ở đâu? - Weldon hỏi - Phòng nào?
- Ở phòng ngoài. - Dickinson trả lời, miệng cười nham nhở.
- Phòng nào? - Weldon lặp lại.
- Cô ta đi rồi. - Giọng Jorram từ tốn - Đến đây, Lew. Chia phần đi. Jimmie đã trả. Phần này của anh bạn. Lôi ra từ trong túi một xấp tiền. Jorram mỉm cười.
- Đừng ngạc nhiên. Tôi ứng trước cho anh bạn năm mươi ngàn cho công việc này, 30% của tổng số. Phần còn lại chia làm bốn. Này cầm lấy!
- Không cần. - Weldon đáp ngắn gọn - Tôi không cần tiền. Chỉ muốn biết cô ta đi đâu.
Anh ta bước đến mép bàn chờ đợi.
Jorram vừa nói vừa giơ tay vẫy :
- Tôi không biết, Lew à. Nếu biết tôi sẽ chỉ anh. Cô ta đi theo con đường riêng của mình. Ngoài áp phe ra, không bao giờ cô ta đến với chúng tôi. Tìm một cái giường nào đó ngả lưng đi. Đến sáng mai, anh bạn sẽ thay đổi ý định.
- Tôi muốn để lại một lời nhắn với cô ta. - Weldon tiếp lời.
- Ông sẽ không bao giờ gặp cô ta nữa. - Dickinson xen vào. Weldon quay mặt lại với hắn, vẻ cuồng nộ hiện trên nét mặt.
- Ông hiểu cô ta à? - Giọng anh chàng hung hãn.
- Còn ông thì sao? - Dickinson mỉa mai.
- Vâng.
- Trò đùa ấy à?
Weldon vỗ lên vai ông ta.
- Tôi không thích kiểu nói chuyện của ông.
- Anh bạn không thích cái bản mặt của tôi, phải không? - Dickinson ỡm ờ.
- Không.
- Này, - Jorram lên tiếng - đừng có to tiếng.
Wilbur kéo Weldon ra đi.
Dickinson vẫn bình tĩnh, ngồi yên trên ghế, vẻ thỏa mãn khi ngắm Weldon.
- Vậy thì anh muốn gì? Tay - Súng hay Dao?
- Bất kỳ thứ gì ông thích. Trên đất hay yên ngựa, ngày hay đêm, súng hay dao, hay tay không. Nếu ông còn gọi tên cô ta lần nữa, tôi bóp cổ ông ngay bây giờ đấy.
- Tôi cho phép. - Jorram xen vào.
- Tôi không dùng như vậy đâu Jorram. - Dickinson hướng về Weldon - Đúng hẹn tôi sẽ chờ anh, anh bạn à.
Weldon quay gót rời khỏi phòng. Tất cả nhìn theo anh chàng với đôi mắt tò mò. Trời ban cho anh chàng đôi tai thật thính. Thế nên đi ra tận cổng trước, anh ta còn nghe được giọng nói của Wilbur.
- Một số chúng ta đã già, một số còn rất trẻ, Weldon chẳng hạn.
- Vâng! - Giọng Dickinson vang lên khô khốc - Ngày nào đó anh ta phải gác kiếm thôi.
Rồi Weldon đi thẳng ra khoảng sân rộng dưới ánh sao trời. Đi mãi đi mãi vượt qua những ngọn đồi về phía nhà Hellen O’Mallock. Đến sáng rồi cũng tới thôi, Weldon thầm nghĩ.
Được một đoạn, anh chàng nhận thấy nhà ông Watts cách đó không xa lắm nên rẽ vào. Đứng trước cửa một lát, anh định quay đầu trở ra, đột nhiên phát hiện dấu bánh xe dẫn vào ga-ra của ông bác sĩ. Anh chàng chợt nhớ lại cái xe cà tàng của ông ta cà rịch cà tang vượt đèo. Xe nhỏ thế mà dấu bánh xe ở đây quá lớn. Ngồi xuống quan sát thật kỹ từng vệt cát ướt. Mười chiếc xe của ông ta cũng không tạo nên dấu vết như thế này được.
Weldon đứng lên, lòng tràn đầy nghi vấn. Chạy đến cửa, thấy nó khóa chặt, anh ta nhìn vào cửa sổ. Thật sự, nó đang đậu đó. Còn bên cạnh là chiếc xe dài màu xám mui to của Francesca Laguarda.
Tựa lưng vào tường, tâm trí rối bời, hơi thở dồn dập, anh không thể hiểu được: Francesca - Henry Watts - Dickinson - gia đình O’Mallock - cô bé Hellen tội nghiệp.
Tất cả có nghĩa gì đây?

0
39.    Ngạc nhiên
 
Khi Weldon đến gần nhà O’Mallock, trời bắt đầu sáng. Ngọn gió đông lạnh buốt, bao phủ cả khoảng không. Nó giữ cho tâm trí anh ta sáng suốt. Và rồi câu hỏi về ông Watts - Francesca - Dickinson - Jorram - Hellen - ngôi mộ bị cướp, vết máu trên sàn bám theo suy nghĩ anh chàng từ đêm đến giờ vẫn chưa có lời giải đáp.
Trong ánh hồng của buổi bình minh, anh ta thấy một người cưỡi ngựa đi tới dáng thư thả, không chút vội vã. Tựa người vào cây bạch dương, anh ta quan sát với vẻ thích thú. Con ngựa đến gần hơn, người cưỡi nó dường như ngủ gà ngủ gật trên yên. Đột nhiên con ngựa chồm lên, hắn hất mặt lên một chút. Sao quen thuộc quá? Weldon tự nhủ. À, anh ta nhớ ra rồi, là một trong hai tên đột nhập vào nhà Hellen đêm nọ.
Rút súng ra, anh bắn một phát cách mặt hắn ta vài tấc. Sim hét to giọng hốt hoảng. Trước khi hắn kịp bình tĩnh trên yên, anh ta lao ra chặn đường, giơ súng lên.
Hắn đưa thẳng hai tay lên trời, vẻ mặt thù ghét hơn là sợ hãi.
- Mày đang làm gì đây? - Weldon lên tiếng.
- Cưỡi ngựa. Còn ông làm gì?
- Canh chừng những con cáo và sói. Tôi bắt được một con rồi. Xuống ngựa mau, giơ hai tay khỏi đầu.
Mặt sát xuống vai Sim thở dài.
- Ông định khám xét vũ khí của tôi? Vâng, có một cây trong túi áo bên phải. Một con dao nhỏ ở túi quần bên trái.
Sim vâng lời nhảy xuống rồi làm theo lệnh của Weldon. Sau khi lục soát khắp người hắn, anh chàng quả nhiên tìm thấy một cây súng, một con dao. Và một cái bóp căng phồng.
- Để cái đó cho tôi. Đồng tiền lương thiện đấy. - Sim rên rỉ.
- Làm sao mày có nó?
- Chẳng phải việc của ông cần biết. - Sim lộ vẻ tức giận.
Weldon chộp lấy cổ của hắn.
- Này, hãy nghe này. Trước khi tao đổi ý hãy khai thật ra. Mày còn nhớ đến nhà O’Mallock không? Nói mau!
- Vâng! Tôi sẽ nói. Nhưng bắt đầu từ đâu nhỉ?
- Ngay từ đầu.
- Vâng, bà bếp da đen tìm đến tôi. Bà ta nói bà chủ của bà ta cần hai người đàn ông. Rồi bà ta chỉ tôi lối vào căn nhà.
- Bằng cách nào?
- Qua một cánh cửa nhỏ kín đáo ở bức tường.
- A, rồi sao nữa? - Weldon cảm thấy thỏa mãn.
- Chúng tôi lên lầu gặp cô Hellen. Cô ta muốn chúng tôi. - Hắn ta ngừng nói, cau mày.
- Tiếp tục. - Weldon giục hắn.
- Trộm lấy một cái xác.
Weldon sửng sốt, không nói một lời.
- Đó là xác bố cô ta. Tiền thù lao hậu hĩnh. Thế là chúng tôi làm.
- Tụi bây mang xác đi đâu?
- Chúng tôi bỏ vào một hòm nhỏ, vượt qua các ngọn đồi đến Busby. Rồi đến bác sĩ Marten.
- Rồi sao nữa?
- Trở về với lá thư của ông Marten và nhận tiền. Khi về đến nhà chúng tôi gặp ông. Cô ta dặn chúng tôi đừng để ông biết, sẽ có rắc rối to. Dường như cô ta không thích ông.
Gương mặt Weldon trở nên đỏ sậm.
- Sau đó, ông bạn của tôi bị trúng đạn ở tay. Chúng tôi rút lui qua cánh cửa ở bức tường lên phòng cô ta. Ở đó cô ta đưa tiền. Chúng tôi không trở ra lối cũ vì có thể ông đang có mặt. Chúng tôi qua một phòng khác rồi đi ra cửa sau của căn nhà. Cô ta dặn nếu chúng tôi quay trở lại bác sĩ Marten, mang theo một lá thư, cô ta trả thêm 100 đô-la nữa.
- Mày được trả bao nhiêu?
- 1.000 đô-la cho công việc lần trước. Tôi được 500 đô-la. Thêm 100 đô-la cho kỳ này. Không tin ông đếm thử?
Nhìn vẻ mặt của Sim, anh chàng tin rằng hắn nói thật.
- Cái ví của mày đây. Lên yên ngựa rồi rời khỏi đây.
Trả lại cái ví, cây súng, con dao. Weldon đứng nhìn đến khi hắn ta khuất bóng.
Hellen O’Mallock, cô gái hiền dịu, mảnh mai. Anh ta không dám tiết lộ việc cái xác bị mất. Vậy mà chính cô nàng cho người làm việc này.
Anh ta đi tiếp lên ngọn đồi. Khi bước vào khoảng sân trong, anh ta thấy bà Maggie xách thùng sữa băng ngang qua sân.
- Trở về rồi đấy,à? - Bà ta lên tiếng - Tôi tưởng không gặp ông nữa chứ!
Chẳng hề hé môi, anh ta bước vào ngôi nhà.

0
40.    Manh mối
 
Khi lên cầu thang, anh bắt gặp con mèo nhỏ của bà Maggie. Con vật thật dễ thương và trông cũng vui vui, nó thường theo sát anh và giả vờ trốn đâu đó khi anh chàng bước qua.
Qua phòng đọc sách, Weldon bước vào phòng mình. Anh ta cố trấn tĩnh, con mèo nhỏ đang quào cửa phòng Hellen. Không lẽ nó cảm giác được ma quỷ đâu đây. Nhún vai một cái, anh chàng bước đến gõ cửa phòng cô ta.
Giọng khàn khàn của cô ta cất lên mời Weldon vào.
Anh ta đến bên giường. Cô ta nở nụ cười thông cảm.
- Rồi ông cũng quay trở lại. Ông bác sĩ không nghĩ vậy.
- Ông ta nghi ngờ à?
Cô ta mở to mắt, quan sát gương mặt anh chàng.
- Hellen này. Khi tôi đến đây tôi mong rằng chúng ta thành thật với nhau. Dường như thái độ của cô không phải vậy. Tôi không muốn thô lỗ, mạnh bạo. Nhưng tôi muốn xem lá thư của ông Marten.
Tưởng chừng như cô ta bị sốc nhưng không, cô ta rút ra một lá thư giấu dưới gối.
- Đốt nó đi khi ông đọc xong.
Trải lá thư ra, anh đọc nhanh:
Kính gởi cô O’Mallock.
Quả thật tôi rất ngần ngại trước lời yêu cầu của cô. Tôi cứ mãi đắn đo chần chừ dù rằng lý lẽ của cô đưa ra rất hợp tình hợp lý. Tôi đã tiến hành khám nghiệm thi thể của cha cô. Các cơ quan nội tạng vẫn còn nguyên. Điều này cũng đủ chứng tỏ được. Sau khi làm mẫu xét nghiệm sinh hóa tôi có đủ bằng chứng và tôi còn giữ mẫu thử ở đây.
Cha cô bị đầu độc chết là điều chắc chắn.
Tôi sẽ sẵn sàng đứng trước tòa và tuyên thệ điều này.
Tôi đang bảo quản cái xác. Hãy báo cho tôi biết tôi nên giải quyết thế nào đây? Thực sự tôi đang gặp nhiều rắc rối với nó. Tôi tin rằng cô sẽ nhanh chóng có kế hoạch.
Thân ái.
O.H. Marten.

Weldon bỏ nó vào lò sưởi rồi quan sát nó cháy từ từ, từ từ...
- Cô đã nghi ngờ điều này từ lâu?
Cô ta gật đầu xác nhận.
- Sao cô không báo tôi biết?
- Không.
- Cô biết ai là thủ phạm?
- Vâng.
- Ai?
- Tôi không thể nói ra.
- Một kẻ mà tôi đã gặp ở đây?
Quá nhiều người có thể nghi ngờ. Anh ta cắn môi suy nghĩ.
Bỗng nhiên, có tiếng gõ cửa, bà Maggie bước vào với ly sữa nóng hỏi.
- Này uống chút nữa đi. Uống đi trước khi tôi rời khỏi. - Bà ta nói và Hellen đưa ly sữa lên môi.
- Ồ, nóng quá bà Maggie. Lát nữa nguội tôi sẽ uống.
- Ông Weldon vẫn lưu lại nhà chúng ta à?
- Hãy lo công việc của bà đi. Đừng đứng đây mà nói tầm phào. Dĩ nhiên ông ta ở lại rồi.
Khi bà ta rời khỏi phòng, Weldon lên tiếng.
- Tôi vẫn không hiểu. Tôi có cần thiết ở đây không khi cô có thể xoay xở một mình.
- Tôi thật sự không dám kể cho ai nghe điều gì hết. Tôi chỉ xin ông ở lại với tôi ngày hôm nay. Hôm nay là ngày quyết định sống còn của tôi và kẻ giết cha tôi. Xin ông ở lại.
- Tôi sẽ ở lại đến cuối cùng.
Cô ta nhắm mắt lại, đưa tay vuốt lông con mèo nhỏ đang nằm trong lòng cô ta, và tiếp :
- Chúng chẳng đợi. Chúng rất ranh ma. Chúng chẳng dừng tay đâu.
Con mèo đang ngửi ly sữa. Hellen rót ra dĩa rồi đưa cho nó. Sau đó cô ta đưa ly sữa lên môi.
- Buổi sáng cô chỉ dùng như vầy sao?
- Vâng.
Con mèo nhảy xuống sàn, chạy ra cửa.
- Nó muốn đi tìm bà Maggie. Xin ông mở cửa cho nó.
Weldon vừa định mở cửa, nó cong lưng lại, rên rỉ quào vào anh ta.
- Có điều gì thế? - Weldon hỏi.
Nó dường như đang đau đớn lắm, ép sát người vào cánh cửa lưng nhô cao, bụng oằn lại.
Hellen ngồi dậy.
- Sữa! - Cô ta đột nhiên hét lên.
Weldon đứng lặng yên quan sát.
Con mèo quằn quại một lúc, nhảy lên cửa sổ tìm lối thoát, quào vào song sắt, rồi rớt xuống sàn, nằm bất động, miệng trào bọt mép.
- Bà Maggie, tôi đã cảnh báo cô trước đây.
- Không! Bà ta không biết gì. Bà ta là người thành thật nhất tôi từng gặp. Đó là kẻ khác. Hãy gọi bà Maggie mau!
Bà ta xuất hiện, vừa đi vừa càu nhàu.
- Lên xuống, lên xuống suốt ngày. Tôi không phải là một người mà là ba người. Công việc của ba người, lương chỉ có một, không công bằng, chắc tôi phải nghỉ quá.
Weldon theo phía sau rồi bỗng nhiên bà ta la lên, tay ôm lấy con mèo.
- Tôi cho nó uống chút sữa. - Hellen giải thích.
- Sữa à? - Bà ta kinh hoảng - Ôi Chúa ơi!
- Hãy đến nhà ông Watts. Báo cho ông ta biết sau khi uống sữa xong, tôi bị hoảng loạn, rồi chết, miệng trào bọt mép.
Bà Maggie bước ra cửa, vẻ mặt khủng hoảng.
- Nhớ báo với ông ra, Weldon có trở về sáng nay. Nhưng tôi cho anh ta nghỉ việc vì tôi tức giận chuyện anh ta vắng mặt đêm qua.

0
41.    Khe nứt lộ ra
 
Vừa mới nghe qua, bà Maggie mở to mắt ngạc nhiên, tay nắm chặt cánh cửa, la lên.
- Nếu cô chết...
- Nào, hãy nghe lời tôi đi, - Giọng Hellen ôn tồn - bà chạy nhanh đến nhà ông bác sĩ. Kể hết mọi chuyện theo lời tôi dặn, vừa kể vừa la, vừa khóc. Nhớ không?
- Vâng, tôi đi.
Rời khỏi phòng vội vã, bà ta chạy lẹp xép phóng một mạch xuống cầu thang.
Hellen lúc này nhìn theo bà ta, đôi mắt sắc sảo, gương mặt căng thẳng, ngẩng cao đầu.
Anh hoàn toàn ngạc nhiên. Khó lòng mà nhận ra cô ta ở tư thế này.
- Cô đúng là có dòng máu của O’Mallock. Tôi phải làm gì đây?
Cô ta nhắm hờ mắt lại.
- Khoảng một giờ nữa, cánh cửa ở bức tường sẽ mở ra.
Cô ta chỉ vào khoảng giữa hai cửa sổ.
- Bọn chúng đến. Một, có thể là hai hoặc hơn nữa. Chúng đến để xem tôi chết ra sao. Ông núp sau bức màn phủ cánh cửa dẫn qua phòng bố tôi. Ông đến đó thử xem?
Im lặng, anh ta đến núp sau bức màn. Nó phủ kín đến chân Weldon.
- Bây giờ ông dùng dao khoét vài lỗ nhỏ để quan sát khắp phòng.
Anh ta làm theo chẳng hề hỏi han câu gì thêm.
- Nào bây giờ, ông hãy đến đây.
- Ông có mang theo súng?
- Vâng.
- Hãy cho tôi xem.
Chỉ trong tích tắc, nó nằm gọn trong tay anh chàng. Cô ta gật đầu, đôi môi mím lại.
- Bọn chúng là những tên cực kỳ hung bạo, sẵn sàng giết người mà không báo trước. Ông hạ gục chúng cho tôi.
- Không hề báo trước?
- Chúng báo gì với tôi sáng nay? Chúng giết tôi mà chẳng hề thương xót.
Weldon im lặng suy nghĩ.
- Vâng. Tôi sẽ bắn vào chân chúng. Cô cứ tin ở tôi.
- Ông rất đúng. Tôi thật sự sai lầm. Mà sáng nay ông đã ăn gì chưa?
- Chưa.
- Xuống nhà bếp, pha một tách cà phê đi.
- Tốt hơn tôi nên ở đây.
- Cứ làm theo lời tôi đi. Không thì chân tay bủn rủn làm sao mà cầm súng nổi.
Weldon vâng lời bước xuống nhà bếp.
Khi quay trở lên, Weldon thấy cô gái nằm xuống, kéo chăn khỏi đầu, hai tay khoanh trước ngực, không để lại nếp nhăn.
Im lặng trong bóng tối, anh chàng cầm súng trong tay, môi mím lại, tai lắng nghe một tiếng động nhỏ.
Một gã có dáng dấp rất cao, đeo mặt nạ ở phần tường giữa hai cửa sổ, chúng trông quen quen. Bên cạnh là một gã che mặt thấp bé. Nhìn cái lưng còng, dáng vẻ bề ngoài, đúng là ông Watts. Ồ không ngờ, thật là một cú sốc với Weldon.
- Đến xem qua con bé đi. - Gã đàn ông to lớn ra lệnh.
- Không cần thiết. Bình sữa sáng nay đủ giết chết ba người đàn ông.
- Nghe theo tôi. Tôi muốn biết chắc trước khi chúng ta rời khỏi đây.
- Hãy tự làm lấy đi. Xin Chúa tha thứ cho con. Tôi không thể.
Gã to lớn bước đến chiếc giường, giơ tấm chăn ra rồi đậy lại ngay.
- Tôi vẫn tưởng tôi phải rùng mình. Ồ không Watts à, như tượng một đứa trẻ.
- Chúng ta đến phòng nào đây? - Watts nôn nóng hỏi.
- Ông đang sợ ấy à?
- Vâng. Có thể Weldon sẽ quay lại.
- Tôi sẽ tính sổ nó khi gặp lại lần nữa. Căn phòng nào? Ngay tại đây.
- Vâng.
Hắn bước đến vỗ vào một chỗ trên tường đối diện với chân chiếc giường.
- Chắc không? - Watts hỏi.
- Chắc chắn. Tôi từng giúp ông tướng giấu tiền ở hai nơi.
- Sao ông ta lại tin ở ông?
- Đó là khuyết điểm của ông ta. Ông ta muốn chứng tỏ khả năng thu phục người khác. Ông ta vẫn tin tôi dù biết tôi đã giết nhiều người.
- Ông quả thật là kẻ đáng sợ.
- Ông cũng vậy thôi. Hai lần đầu độc. Thôi nào, ta vào việc.
Một tiếng động vang lên: viên đá rớt ra. Hắn lôi ra một cái bao thật to, rồi mở túi. Ông Watts bước lại.
- Hơn 400.000 đô trong túi này. Ông biết tại sao tôi bỏ ra năm mươi ngàn để vượt biên giới. Năm mươi ngàn đổi lấy bốn trăm ngàn.
- Một nửa số này thuộc về tôi phải không? Như trước đó?
- Dĩ nhiên, ông được hưởng một phần. Đây là phần của ông.
Động tác của hắn rất nhanh và hoàn toàn bất ngờ. Weldon chỉ thấy ánh sáng lóe lên.
Ông Watts lùi lại dựa vào bức tường, hai tay ôm lấy ngực. Ánh sáng lóe lên lần nữa. Con dao đâm sâu vào ngực ông ta.
Ông bác sĩ khụy đầu gối xuống, quào quấu trong không khí như thể người bị chết chìm, muốn ngoi lên khỏi mặt nước. Rồi ngã lăn ra đất không một tiếng kêu.
Dickinson lật cái xác lại, chùi con dao lên áo khoác.
Vào lúc này Weldon vén bức màn, bước từng bước lén lút qua khe nứt lộ ra trên bức tường.

0
42.    Trận đấu công bằng
 
- Ồ - Dickinson thốt to rồi đứng lên.
Hôm nay là ngày tận cùng của một kẻ tò mò muốn tìm sự thật.
Hắn ta bắt đầu cất tiếng cười rất lạ. Âm thanh vang dội khắp căn phòng. Chưa cười dứt tiếng, hắn vung con dao về phía Weldon. Quả là một cú khá nặng ngay vào giữa trán anh.
Anh ta nả liền một phát nhưng không trúng. Một khối thịt lao nhanh về phía anh chàng, quật ngã anh ta xuống sàn.
Cuộc ẩu đả dường như bất tận. Bên tám lạng, người nửa cân. Mặt mũi Weldon tối sầm, mắt tóe lửa. Chưa bao giờ anh chàng lâm vào tình trạng như thế này. Bằng tất cả sức lực tung ra nhưng anh ta vẫn không chiếm được thế thượng phong. Người Dickinson cứng chắc như thép, khó lòng mà làm tổn thương hắn ta được.
Hai người ôm nhau vật qua vật lại, lăn tròn cho đến bức tường. Dickinson lúc này túm đầu anh ta đập mạnh vào đá. Weldon cảm thấy phía trên đầu nóng hổi. Máu tuôn xối xả chảy qua mắt, mằn mặn ở miệng. Vòng tay Dickinson kẹp ngay cổ anh ta. Siết dần siết dần. Chẳng chút chậm trễ, anh ta xoay đầu vào ngay lỗ hổng trên vai hắn và với tất cả sức mạnh xô ngã Dickinson. Đôi tay hắn mò mẫm như muốn siết cổ lần nữa. Móng tay hắn cào xước cổ anh ta mấy đường đau rát khủng khiếp.
Đột nhiên, Dickinson rùng mình mấy cái, miệng gầm gừ rồi qụy về phía Weldon. Một vòng quay nữa và anh ta nằm trên người hắn. Hắn vung một nắm đấm vào đầu anh ta. Weldon tối tăm mày mặt nhưng kịp nhận ra khoảng trống khá lớn ngay giữa mặt hắn. Anh chàng đấm liên tiếp với tất cả sức mạnh còn sót lại. Hắn ta mềm nhũn như bún thiêu và rồi lăn dài ra đất.
Chừng như hắn ta muốn tỉnh lại, anh chàng bồi thêm một cú vào cổ. Hắn lăn đùng, bất động.
Đưa tay chùi máu trên mặt, Weldon đứng lên nhìn.
Cô ta đứng đó tự bao giờ như bóng ma, tay cầm khẩu súng, đầy vẻ tự tin.
Quay gót về phía cửa sổ, cô ta kéo tấm sáo lên, Weldon đỡ cái xác hắn ta đặt lên chiếc ghế, rồi giở cái mặt nạ.
Một lát sau, hắn ta tỉnh lại mở mắt ra nhìn.
- Tôi đã chiến đấu như một gã đàn ông thực sự. - Giọng hắn ta trầm tĩnh - Cô bé dễ thương, cô đã thắng. Đáng ra tôi không nên tin vào cái thằng khùng Watts.
- Đó là số phận nghiệt ngã dành cho những kẻ như ông.
- Ông ta đang chờ ông đi cùng. - Hellen thốt lên vẻ lạnh lùng.
Với ánh mắt tóe lửa, hắn nhìn sang Weldon rồi dần dần dịu đi.
- Một trận đấu công bằng. Hai người là những kẻ đầu tiên đã quật ngã được tôi.

0
43.    Nếu anh không cảm thấy mệt
 
Ông Dogget gọi ông cảnh sát trưởng đến dẫn Dickinson đi. Bà Maggie lo băng bó mặt mũi sưng vù của Weldon. Vừa làm bà ta vừa lầm bầm vẻ kinh ngạc và kích động.
- Tôi muốn gặp cô ta một lát. - Weldon lên tiếng.
Hellen đến liền sau đó, vẻ mặt hồng hào, ánh mắt sáng rực im lặng và mỉm cười.
Như thể không tin vào mắt mình, anh chàng dụi mắt :
- Ông không trông thấy tôi sao?
Anh chàng lắc đầu.
- Tôi muốn báo với cô, nếu không có gì nữa tôi phải ra đi. Tôi còn công chuyện phải giải quyết.
- Có khó khăn như công việc ở đây không?
- Khó khăn ư? Ngàn lần hơn.
Nghĩ đến Francesca, anh ta cười cay đắng :
- Ngàn lần khó hơn. Tôi muốn tìm ra một phụ nữ và linh hồn của cô ta nếu như thật sự có linh hồn.
- Có một phần thưởng dành cho ông.
- Cô không bị tật nguyền. Toàn bộ chỉ là đóng kịch à? - Weldon đánh trống lãng.
- Chỉ là đóng kịch. Và đây là phần thưởng.
- Tôi đã lãnh lương tháng. Tôi không cần gì khác. Chỉ muốn tự do ra đi. Tôi không muốn thô bạo.
- Không, tôi biết ông đang nghĩ gì. Ông sẽ tự do như một cơn gió. Chỉ có điều...
Nhìn anh ta với vẻ mặt tuyệt vọng, Hellen khẽ nói tiếp :
- Tôi muốn viết vài chữ cho anh.
- Ồ, dĩ nhiên là không sao?
- Tiền thưởng chăng? - Anh chàng đoán.
- Ô không. Đó là lời cầu xin.
Cô ta ngồi xuống bàn, suy nghĩ một chút, rồi đưa cây bút lướt nhanh trên giấy.
“Tôi đang lâm vào tình trạng nguy ngập”.
Weldon cầm lấy tờ giấy, một tiếng kêu to vang ra từ cổ họng.
Cô ta đứng dậy trước mặt Weldon, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
- Tôi đang cố nghĩ... - Giọng anh ta như nghẹn lại.
- Nhìn đây!
Đưa hai tay lên đầu, túm mớ tóc vàng lại để cột gọn. Gương mặt cô ta giờ đây trông trẻ hơn, xinh đẹp và rất tinh tế.
- Và thêm một đầu tóc giả?
Weldon đặt hai bàn tay lên vai Hellen và cô ta cũng làm thế.
- Ồ còn giọng nói...
- Điều này không có gì khó. Chỉ cần nhai cái gì trong miệng, giọng sẽ đổi khác.
Đưa bàn tay vuốt tóc cô nàng, Weldon thì thầm :
- Francesca.
- Không, Hellen mới phải.
- Không bao giờ - Weldon tiếp - Với anh, em là Francesca.
Trước toàn bộ câu chuyện, anh ta vẫn còn cảm thấy mù mờ. Hellen bắt đầu kể lại từng chi tiết cho anh ta nghe.
Cái chết của ông O’Mallock đem lại nhiều nghi vấn làm ám ảnh cô ta rất nhiều. Toàn bộ số tiền không cánh mà bay, bức tường đá mở ra ở dưới hầm rượu là những câu đố hóc búa không thể giải đáp.
Ông Watts đã từng đi khắp từ Đông sang Tây. Bàn tay ông đã từng nhúng vào tội ác, hồ sơ mật của một bang đã từng ghi rõ điều này. Nỗi lo sợ bị treo cổ khiến ông ta đến đây, trông nhờ ông tướng che chở.
Khi thời gian trôi qua, bản năng trỗi dậy trong lòng hắn ta. Và khi Dickinson tìm đến, họ bày mưu tính kế trộm cắp tài sản của ông O’Mallock. Dickinson biết rất rõ cấu trúc ngôi nhà và toàn bộ hai chỗ bí mật có thể giấu tiền.
Chẳng hề ngần ngại, ông Watts ra tay đầu độc ông tướng. Ngay đêm đó, hắn và Dickinson xuống hầm rượu, lấy đi số tiền giấu trong kệ đá. Phần còn lại nằm trong phòng cô gái, chúng phải chờ đến sáng. Trước khi trời sáng, Dickinson và vợ bay về miền Nam sau khi đã hứa hẹn sẽ quay trở lại.
Sau đó một năm, Watts nhận được bức điện tín từ Dickinson báo hắn đang bị Cabrero bắt giữ và đòi tiền chuộc.
Hắn nghĩ ngay đến Jorram, kẻ cầm đầu buôn lậu. Nhưng sau đó lại ngờ vực Jorram, hắn đến báo với Hellen O’Mallock rằng kẻ cướp lấy số tài sản của ông tướng là Dickinson đang ở San Trinidad và định quay lại lấy nốt phần còn lại.
Hắn và Hellen giăng bẫy để bắt tên trộm lần nữa. Dòng máu của O’Mallock trỗi dậy trong người cô và cô bước vào cuộc phiêu lưu khốc liệt. Dùng toàn bộ số tiền còn lại, Hellen mua một chiếc xe dài, màu xám gởi ở ga ra ông Watts.
Người có thể biết một phần câu chuyện là bà Maggie.
Cabrero nghe được một số tin tức thuê người nên hai lần đến nhà Hellen dò xét. Cô ta sợ hãi muốn tìm người bảo vệ. Sau đó Weldon đến ngôi nhà này.
Ông Watts sợ rằng khi Dickinson trở lại sẽ một mình lấy hết số tiền còn lại, không chia cho hắn. Dickinson giục hắn giết ngay cô gái trước khi lục soát. Và hắn đưa cho bà Maggie viên thuốc bỏ vào ly sữa sáng nay.
Thời gian trôi qua...
Câu chuyện được khép lại khi Weldon và vợ đứng trên chiếc xe vẫy chào đám đông reo hò, la hét, cổ vũ.
- Nhưng sao lúc ấy em giả vờ tàn tật? - Weldon âu yếm hỏi vợ.
- Đêm tham gia buôn lậu làm sao ban ngày ngủ được? Đặc biệt là khi anh đến canh giữ.
- Mỗi ngày em ngủ ở đó nên biết rằng có một cánh cửa trên tường và tin rằng chúng sẽ đến.
- Em có một cái chuông có thể gọi anh. Nếu anh đến, một đạo quân anh cũng chẳng sợ. Em cứ yên tâm ngủ, chẳng sợ gì cả.
- Còn một điều?
- Vâng.
- Francesca đã chết rồi sống lại?
Cô ta im lặng một lúc lâu như giả vờ không nghe. Cuối cùng cô ta khẽ nói :
- Nếu anh không cảm thấy mệt vì em, có thể...
Weldon vuốt má cô ta :
- Đừng có đánh trống lảng chứ! Trả lời đi, Francesca đã chết rồi sống lại?
- Sống lại và đang đứng bên cạnh anh. - Cô ta nhoẻn cười - Sao, còn muốn hỏi gì nữa không?
- Ít ra phải thế chứ! - Weldon tỏ vẻ hài lòng - Giờ thì không hỏi mà chỉ nói: “Anh không ngờ người tình lửa đạn lại trở thành vợ anh!”.
 
HẾT
 


0
Truy tìm tội phạm - Max Brand
 
Đã mang vào thư viện
 
Chúc casau luôn vui
 
📎 Thank-You




0
«« « 1 2 » »»