📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Án mạng dưới đáy hồ - Fred Yager & Jan Yager 🔒

41 trả lời, 492 lượt xem — Trang 2 / 2
31.
 
Thanh tra McCarthy và cảnh sát trưởng Manzini đang định rời đồn cảnh sát thì một cảnh sát viên chặn Manzini ở chỗ sảnh và thì thầm vào tai ông ta điều gì đó. Manzini gật đầu và quay sang McCarthy.
“Tôi e rằng tôi không thể tham gia tìm kiếm với ông được. Chúng tôi vừa nhận được tin có một vụ giết người khác”.
“Hai vụ giết người bằng súng và một vụ ngộ độc bất ngờ, tất cả đều trong một đêm. Quá nhiều đối với một khu ngoại ô an toàn như thế này”. McCarthy đùa.
“Người sau cùng này không có gì ngạc nhiên. Tôi chỉ ngạc nhiên sao hắn sống lâu đến thế và tôi đang xem xét những chuyện đê tiện mà hắn làm”.
“Ai thế?”
“Thằng cho vay cá mập. Eddie The Hand, đó là cái tên giang hồ của hắn. Hắn thường đứng sau những loại vụ việc như thế này. Chúng tôi không khởi kiện được, nhưng chúng tôi biết hắn liên quan đến khoảng nửa tá vụ giết người trong mười năm trở lại đây. Hắn có quan hệ với những nhân vật chức trọng quyền cao vì thế chắc chắn có người sẽ trả giá”.
“Thế ông cho rằng tôi nên làm gì về vụ Wilson?” McCarthy hỏi.
Manzini đang suy nghĩ về câu hỏi thì Larson từ chỗ làm việc của mình trở về, anh định đi thì cảnh sát trưởng giơ tay ra.
“Larson à, tôi biết anh vừa trải qua một đêm bận rộn, nhưng anh có vui lòng hộ tống thanh tra McCarthy ở sở cảnh sát Huntington, Long Island đến khách sạn Evergreen không? Đây là trát cho phép thanh tra McCarthy lục tìm căn phòng mà Bruce Wilson đã đăng ký, tên tuổi không nhất thiết là tên đã đăng ký trong thẻ hồ sơ của khách sạn, nhưng đó là người chúng tôi tin đã đăng ký phòng. Wilson là người có thể liên quan đến cái chết của vợ ông ta”.
“Không có gì đâu, thưa sếp. Khách sạn Evergreen. Qua khỏi 1-95, gần ga xe lửa”.
“Đúng thế”.
Khi Larson và thanh tra McCarthy đến khách sạn Evergreen thì đã gần bốn giờ sáng. Thanh tra McCarthy tự hỏi nếu Wilson không có trong phòng thì hắn đang ở đâu. Hắn có liên quan gì đến cô Stanton đó? Có thể là người tình cũ chăng? McCarthy không muốn thừa nhận rằng điều này đang chuyển thành một truyện trinh thám hấp dẫn theo kiểu cũ. Ông chỉ hy vọng rằng hắn không đi ra ngoài chơi bời chè chén.

Họ lấy được chiếc chìa khóa vạn năng chỗ nhân viên tiếp tân, anh ta không phản đối khi họ xuất trình thẻ cảnh sát. Khi McCarthy và Larson đi ngang qua cửa sổ đến phòng Bruce Wilson đăng ký thì họ nghe những giọng nói phát ra từ bên trong. Họ thấy ớn lạnh và lắng nghe. Một người đàn ông và một phụ nữ đang nói về một cửa hàng bán thú kiểng mới mở ở Lakeside.
“Tôi nghĩ rằng anh ta đã ra ngoài rồi”, thanh tra McCarthy thì thầm.
“Tôi biết giọng nói đó. Người phụ nữ ở trên kênh tin tức của đài truyền hình cáp địa phương”.
“Anh ta hẳn phải đang xem ti vi”, McCarthy đáp. “Anh sẵn sàng chưa?”
Larson gật đầu.
McCarthy gõ cửa.
“Ông Bruce Wilson à, đây là thanh tra McCarthy của sở cảnh sát Huntington, xin vui lòng mở cửa ra”.
Họ chờ đợi và nghe ngóng, nhưng không có âm thanh nào khác ngoài câu chuyện trên ti vi.
McCarthy lại gõ cửa.
“Ông Wilson à, chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với ông. Xin ông mở cửa ra”.
Vẫn không có tiếng trả lời. Thanh tra McCarthy đút chìa khóa vào ổ, vặn và đẩy cửa mở ra. Ông rút súng và bước qua cửa, hai tay cầm khẩu súng với tư thế sẵn sàng nhả đạn.
Larson theo sau ông, anh cũng rút súng và nhắm về phía trước. Họ nhìn quanh căn phòng trống trơn. Tivi đang mở. Larson nhanh chóng kiểm tra nhà tắm và các phòng nhỏ.
“Anh ta không có ở đây”. Larson nói.
Thanh tra McCarthy cất súng và cúi xuống nhặt một bức ảnh nằm trên chiếc giường. Khi ông xem xét bức ảnh, Larson nhìn qua vai ông.
“Trời đất!” Larson la lên.
Thanh tra McCarthy nhìn người cảnh sát tuần tra. “Xin lỗi anh”.
“Người phụ nữ đó, trong bức ảnh”. Anh ta chỉ Julia. “Đó là Julia Stanton. Chồng cô ấy bị bắn chết tối qua”.
“Thằng cho vay cá mập?”
“Không. Một người khác. Tôi đã tiếp cô ấy”.
“Cô ta là người đã nhận ra bức hình của Wilson. Anh biết cô ta sống ở đâu không?”
“Tôi mới lái xe đưa cô ấy về nhà cách đây vài giờ”.
McCarthy nhìn quanh phòng. “Wilson tới đó cũng nên”.
“Từ đây đến đó khoảng hai mươi phút. Tôi cho xe đón chúng ta ở kia nhé”.
“Nếu mà họ đến đó trước chúng ta”.

Julia lái xe đến trước nhà Lizzie. Trong nhà chỉ có một ngọn đèn sáng. Julia hít sâu vào để bớt căng thẳng. Cô nhìn vào kính chiếu hậu có lẽ đến lần thứ một triệu. Cô chắc chắn là không có ai bám theo cô từ nhà đến đây, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không thể đến đây bằng một cách khác, nhất là hắn đã biết nơi Lizzie sống. Trong lúc lái xe, cô đã quyết định sẽ cùng Lizzie đến cảnh sát để kể với họ về mọi chuyện.
Cô biết Lizzie sẽ phản đối nhưng Julia nghĩ rằng đó là cách duy nhất mà họ có thể sống sót trước với một gã điên bị sổng chuồng.
Hắn đã giết ba người rồi. Làm sao phải ngăn đừng giết họ, nhất là họ lại là mắt xích duy nhất của hai người đã bị giết?
Ngồi trong xe, Julia chờ đợi và tìm đường. Mọi thứ đều im lặng. Mặt trời mọc đã được hai tiếng đồng hồ.
Tại thời điểm này, tất cả những gì cô mong muốn là được sống sót với khoảng đêm còn lại. Ban ngày họ sẽ xử lý cuộc sống của họ.
Julia tắt máy xe và bước ra. Khi đến trước cửa nhà Lizzie thì cô nghe có tiếng lê bước phía sau. Cô quay lại với hy vọng sẽ tìm được thứ vũ khí nào đó. Cô xem xét kỹ các bụi cây cối mọc thành hàng trên đường và trên lối xe chạy ngược vào ga-ra nhà Lizzie.
Rồi cô nhận ra cành của một cái cây bị đẩy về phía trước do gió từ phía eo biển thổi vào. Cành cây tạo ra âm thanh sột soạt trên mặt đường lát đá. Julia thở dài và tiếp tục đi về phía cửa trước.
Cô định nhấn chuông thì cửa mở làm cô giật mình.
“Á á á á...” Julia hét lên.
Lizzie đang đứng ở ngưỡng cửa, tay cầm chai bia.
“Cậu làm gì mà lâu vậy? Tớ thấy cậu đến và tớ chờ ở đây cũng năm phút rồi”.
“Xin lỗi. Tớ muốn chắc chắn là không có ai bám theo”, Julia nói và cô bước vào trong.
“Lại đây, cưng”.
Julia đi lại chỗ Lizzie, cô vòng tay ôm và siết chặt Julia. “Sẽ không sao đâu”. Lizzie nói và vuốt ve tóc Julia.
Julia cứ để cho Lizzie ôm mình khoảng năm phút. Cô quay sang nhìn Lizzie. “Hắn ta là kẻ giết người, Lizzie à. Tớ xin lỗi. Tớ không báo với cậu. Tớ không biết cho tới khi quá muộn. Chúng ta phải ra khỏi đây. Hắn biết chúng ta ở đâu”.
“Khoan đã. Chúng ta hãy bắt đầu lại từ đầu”, Lizzie nói và nắm lấy tay Julia, dẫn cô vào phòng khách. “Nào, sao cậu lại nghĩ người đàn ông mà tớ bắn vào đầu và đã vùi xác dưới hồ nước đó vẫn còn sống?”

0
32.
 
Bắp chân cảnh sát trưởng Manzini bị đau khi ông lên đến bậc cuối cùng của chiếc cầu thang dốc đứng dẫn đến văn phòng của Eddie The Hand. Lực lượng điều tra hiện trường tội phạm đã có mặt ở đó, họ đang hút bụi, xem xét bằng ống kính hồng ngoại và thu thập vật liệu. Thanh tra pháp y đứng phía sau thi thể, đang vắt người ngang qua một cái ghế phía sau bàn giấy của văn phòng. Anh ta thấy Manzini và gật đầu để ông được tiếp cận.

“Anh ta bị bắn ở cự ly gần nhưng tôi không nghĩ đó là một cú bắn chuyên nghiệp. Vũ khí là một khẩu 22, đầu dẹp, tương tự như cái mà chúng ta tìm thấy trong những vụ giết mướn. Đây là một cú bắn ngay mặt chứ không phải sau tai”, bác sĩ pháp y giải thích. “Đó không phải là cú bắn của những tay chuyên nghiệp. Quá nhiều chỗ sơ hở. Lý do duy nhất khiến anh ta chết là viên đạn đi vào sọ xuyên qua mắt trái. Nếu nó trúng hộp sọ thì có cơ may sẽ chệch hướng”.
“Anh có lấy được viên đạn không?”
“Chúng tôi đã lấy được nó”.
“Tốt lắm”.

Lizzie nhìn chằm chằm Julia, không tin nổi những điều mình vừa nghe. Cô tu một hơi bia và để cái chai xuống.
“Cậu trở lại cái hồ? Vì sao chứ?”
Juỉỉa lúng túng nhìn bạn. Cô cố gắng tiếp tục.
“Để tìm cái đồng hồ của tớ”.
“Đồng hồ của cậu?”
“Nó có tên tớ, do Paul khắc ở phía sau. Tớ nghĩ là nó rơi ra trên xe khi tớ bắt mạch cho người đàn ông đó. Vì thế bọn tớ quay lại hồ để tìm. Khi ấy tớ khám phá ra rằng hắn đã biến mất. Tớ cũng không tìm ra cái đồng hồ”.
“Tớ phải uống chút gì mới được”. Lizzie đứng lên, đi đến cái tủ nhỏ và lấy ra một chai Chivas Regal. Cô mở chai và rót cho mình một ly đầy.
Trở lại bàn, cô thả mạnh tay xuống.
“Và cậu không báo cho tớ biết!” Lizzie hét lên, cơn thịnh nộ làm văng cả nước miếng khi cô ta hét.
“Tớ xin lỗi”. Julia nói.
“Xin lỗi. Xin lỗi. Tớ không tin nổi chuyện đó. Lần này cậu biết tất cả, cái gã mà tớ nghĩ tớ đã giết có thể còn sống, còn cậu thì giữ thông tin đó cho riêng mình? Julia. Vì Chúa, tại sao vậy?”
“Bọn tớ thấy chiếc xe trống trơn và bọn tớ về. Tớ muốn kể cho cậu nghe nhưng Paul bảo tớ hãy chờ. Anh ấy muốn phá cậu, và tớ cũng phải nói rằng tớ rất giận”.
“Cậu giận vì cậu nghĩ rằng tớ đã giết ai đó, nhưng khi ấy cậu lại biết rằng có thể tớ không giết, vì thế tớ không được biết tin chứ gì?”
“Nào, bọn tớ không chắc. Bọn tớ nghĩ có thể hắn đã rơi ra ngoài. Cửa sau của chiếc xe mở. Bọn tớ không nghĩ rằng hắn còn sống cho tới khi chuyện rác rưởi đó xảy ra. Cậu biết đó, cậu đã đổ lỗi cho Paul về việc gì”.
“Và đó là điều làm cậu nghĩ rằng hắn ta còn sống?”
“À, đúng vậy. Hãy xem mọi thứ xảy ra. Paul bị bắn chết. John uống lầm thuốc tẩy. Phải là hắn ta thôi”.
“Nhưng Paul đã gọi điện tống tiền tớ một cách ngu ngốc. Tớ nhận ra giọng anh ta”.
“Tớ biết rồi. Anh ấy đã xin lỗi về chuyện đó. Nhưng anh ấy gọi sau khi bọn tớ biết cái xác đã biến mất”.
“Tớ hiểu. Anh ta tưởng tượng rằng anh ta kết tội bọn tớ là đúng. Cố ăn chặn một ít tiền của bọn tớ. Cái gì làm anh ta nghĩ bọn tớ có tiền?”
“Tớ không biết”.
“Tớ đã kể cho cậu tình trạng của tớ, bọn tớ thiếu nợ bao nhiêu”.
“Tớ biết. Anh ấy nghĩ có thể cậu tìm được thứ gì đó trong chiếc xe. Tớ không biết. Xem đó. Anh ấy biết mình sai rồi. Thậm chí anh ấy còn định xin lỗi. Nhưng lúc đó chưa phải là thời điểm. Tớ định nói về tất cả những chuyện rác rưởi khác. Chiếc xe Jeep của cậu. Paul bị bắn. John chết. Tớ ở chỗ đồn cảnh sát và thấy ảnh của hắn ta, Lizzie”.
“Ảnh của ai?”
“Của Người Lạ. Cảnh sát đang truy tìm hắn ta”.
“Tớ biết chuyện đó”, Lizzie nói. “Ma-phi-a, đúng không?”
“Ma-phi-a? Hắn ta giết vợ”.
“Cái gì?”
“Cảnh sát nghĩ rằng hắn ta giết vợ còn bây giờ thì chúng ta có một bệnh nhân tâm thần bám theo sau. Ôi, Chúa ôi!”
“Cái gì vậy?”
“Brian đâu rồi?”
“Ở nhà bà tớ. Nó an toàn”.
“Lizzie. Tớ xin lỗi. Tớ biết lẽ ra tớ nên nói cho cậu sớm hơn. Tớ chẳng biết phải làm gì cả. Nhưng bây giờ thì tớ làm đây. Chúng ta phải tới đồn cảnh sát. Chúng ta cần họ bảo vệ. Hắn ta sẽ không dừng lại cho tới khi tất cả chúng ta chết hết. Tớ chỉ biết vậy thôi”.
“Và chúng ta nghĩ rằng hắn là một tên cướp”.
“Tên cướp? Quái vật thì đúng hơn. Lizzie, cậu có nghe tớ nói gì không? Còn việc đến cảnh sát thì sao?”
“Này, tớ thực sự biết cách bốc họ đến, đúng không?”
“Lizzie, thôi đi. Chúng ta phải ra khỏi đây”.
Lizzie trả lời bằng một tràng cười dài.
“Có chuyện gì buồn cười sao?”
“Tớ chỉ nghĩ đến việc cậu quay trở lại hồ chứa để tìm cái đồng hồ. Đó phải là một cảnh rất ấn tượng. Cậu đi lưng trần ư? Thế cậu có nhớ chúng ta thường lặn trần truồng không?”
“Lizzie, đây không phải là lúc để hồi tưởng nữa. Nhanh lên”.
“Chỉ là tớ có thể hình dung cậu bơi chỗ này chỗ nọ dưới đó, ở truồng tìm cái đồng hồ”. Lizzie nói lắp bắp.
“Lizzie, cậu say rồi. Bây giờ chúng ta không thể say được”.
“Sao không? Tớ không nghĩ ra được một lý do nào hợp lý hơn để say. John chết. Paul chết. Chỉ còn cậu và tớ như ngày xưa”.
“Có một sự khác biệt lớn. Có một gã điên cuồng giết người ở bên ngoài và chúng ta ở trong cái danh sách nạn nhân ngắn ngủi mà gã đến viếng”.
“Thế thì để tớ nói thẳng”, Lizzie nói. “Cậu xuống đó với cái xe và cái gì, không có cái xác? Vì thế cậu cho rằng hắn ta còn sống và đã ra ngoài giết mọi người. Nếu cái xác rơi ra khỏi xe thì sao? Hoặc có những con rùa cắn hắn. Cậu biết hồ chứa đó đầy cả loài rùa ăn thịt. Chúng có thể xé toạc cánh tay cậu. Có lẽ chúng còn ăn được cả món bò hầm”.
“Thế cậu giải thích những chuyện đã xảy ra như thế nào?”
“Được”, Lizzie trả lời và giơ cao ly rượu Scotch trước khi uống một ly khác. “Không đề cập đến chuyện đồng hồ. Hãy tự hỏi điều gì đã xảy đến cho cái đồng hồ quý giá của cậu?”
“Cô muốn nói cái này ư?”
Giọng nói của Bruce làm Lizzie đánh rớt ly rượu. Julia nhảy dựng lên khỏi ghế. “Á á á á”.
Bruce đưa cái đồng hồ bằng vàng ra trước mặt. Tay kia là khẩu súng và nó chĩa ngay Lizzie.
“Ôi Chúa ơi!” Julia kêu lên và lùi lại chỗ tường nhà bếp.
Mắt Lizzie mở lớn, cô đứng dậy khỏi bàn và lùi lại chỗ bệ bếp. Bruce đi về phía Lizzie. Đó là lần đầu tiên từ khi quen biết với Lizzie, Julia thấy sự sợ hãi thực sự trong mắt Lizzie. Sợ hãi và còn điều gì khác nữa, một vẻ mặt mà Julia chắc rằng cô đang hiểu sai.
“Tôi tin rằng cô có một vài thứ của tôi”. Bruce nói với Lizzie.
Julia thấy nét mặt Lizzie chuyển sang cương quyết lạnh lùng. Đó là vẻ mặt mà Julia biết rõ và đã thấy nhiều lần, khi Lizzie quyết định đương đầu với bất cứ tình huống khó chịu nào. Tuy nhiên điều này thì không giải thích được, đó là những lời mà Julia vừa nghe. “Cô có một vài thứ của tôi”. Cô ấy có thứ gì của hắn ta thế?
“Lizzie, anh ta đang nói về chuyện gì thế?”
“Hãy hiểu tớ, cưng ạ”, Lizzie nói, tay cô ta sờ soạng dọc theo bệ bếp để tìm một ngăn kéo.
“Làm ơn đừng động đậy tay cô nữa”, Bruce ra lệnh. “Tôi sẽ nói cho cô biết cô đã lấy gì. Một phong bì với lượng tiền lớn trong đó và một chiếc nhẫn. Tôi muốn lấy chúng trở lại”. Bruce nói.
“Lizzie?” Julia van xin. Lần này thì Paul đúng sao? Phải chăng Lizzie và John giữ bí mật không cho họ biết một điều gì đó?
“Tớ không biết anh ta đang nói gì?”
Bruce lên cò và nổ súng, đạn trúng một trong những cái tủ nhỏ làm vỡ một số đĩa.
Julia nhắm mắt lại. Nó đây rồi. Họ sắp chết. Cô cảm thấy như sẽ ngất đi, nhưng thay vì một phát súng khác, cô nghe một giọng nói trầm tĩnh.
“Cho cô một lát để nhớ lại đi”, anh nói và lại lên đạn.
“Lizzie, làm ơn đi”, Julia năn nỉ. “Đưa cho anh ta cái anh ta đòi đi. Anh ta sẽ giết chúng ta đấy”.
“Làm sao cậu biết được, dù sao anh ta cũng không dám giết chúng ta đâu!”
“Tôi chỉ muốn tiền và chiếc nhẫn của mình thôi”. Bruce nói.
“Tôi không có”.
Anh ta chờ hai giây nữa, rồi bắn cái bồn rửa. Nước rửa chén bắt đầu tràn ra ngoài sàn nhà bếp. Anh ta nhắm cái lò vi sóng và bắn xuyên qua lớp kính ở mặt trước, làm văng những mảnh kiếng và kim loại ra cả gốc nhà.
“Được rồi! Đừng bắn nữa!” Lizzie hét lên. “Được rồi!”

0
33.
 
Khi cảnh sát viên Larson và thanh tra McCarthy chạy xe đến con đường dành cho xe hơi của nhà Julia Stanton thì đèn trong nhà đã tắt hết. Trăng đã xuống ngọn cây và bầu trời buổi sáng tối đen như hắc ín. Thanh tra McCarthy rút khẩu súng công vụ của ông ra trước khi chiếc xe hoàn toàn dừng lại. Một màn sương nhẹ len vào trong xuyên qua những ngôi nhà.
Khi McCarthy đến gần mặt tiền của ngôi nhà, ông thấy dải băng giăng hiện trường tội phạm ngang qua cửa trước và tuôn ra dọc theo hàng rào dẫn ra khỏi cửa trước ở cả hai phía.
Larson tắt máy xe và gặp McCarthy. Anh ta bật đèn pin lên.
“Nhìn cái này này”, McCarthy nói và hất đầu về phía nhà xe. Cửa vẫn mở và rác vương vãi khắp sàn nhà xe. Những tủi nhựa bị xé toạc ra hệt một con vật có vuốt sắc. Larson thử đẩy cánh cửa từ nhà xe vào nhà nhưng nó vẫn khóa.
“Chúng ta hãy thử hướng phía sau”, McCarthy đề nghị.
Họ bắt đầu từ hướng ngược lại. Larson tắt đèn pin và nhắm mắt lại để quen với bóng tối. Anh ta nghe ngóng cẩn thận để phân biệt những âm thanh lạ. Rất yên tĩnh. Thậm chí những côn trùng kêu vo ve hay rúc rúc với nhau suốt đêm củng đã ngủ im.
Ở phía sau nhà, Larson thấy McCarthy đang nhìn qua một sàn nhà rộng có cái cửa kéo trên trần nhà. Ông đẩy nhẹ và nó mở ra, Larson bước qua trước, bật đèn pin lên, cầm khẩu súng sẵn sàng và lục tìm căn phòng.
McCarthy theo sau anh ta và nhanh chóng xem xét căn phòng dành cho gia đình rất ngăn nắp. Có một cái ti vi hai chục inch và một đầu máy cạnh cái cát-xét và một hệ thống âm thanh nhỏ.
Larson tiến lên chỗ cầu thang dẫn đến vị trí chính của ngôi nhà với sàn của phòng này cao bằng nửa sàn của phòng khác.
“Xin chào”, Larson kêu lên. “Có ai ở nhà không? Tôi là cảnh sát Larson đây!”
McCarthy tìm thấy một công tắc và bật đèn lên. Mặt trên của lò sưởi có nhiều bức ảnh. Những bức ảnh của bốn người chụp vào những năm khác nhau, bốn người bạn đều tươi cười. McCarthy cảm thấy rùng mình ớn lạnh khi anh nhận ra hai trong số những người đó không còn sống nữa. Một người thì bị bắn và một người bị ngộ độc bất ngờ. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu McCartthy. Những cái chết có liên quan với nhau không? Mình đến dây có quá muộn không?
McCarthy nhìn quanh căn phòng để tìm ra câu trả lời, và khi không thể tìm được câu trả lời nào, ông theo Larson lên cầu thang.
Larson đang ở trong phòng khách, phía sau dải băng ngăn hiện trường tội phạm.
“Có vẻ như cô ấy không có ở đây”, anh ta nói. “Tôi đã kiểm tra tất cả các phòng ngủ, phòng tắm và những căn phòng nhỏ”.
McCarthy hất đầu về phía dải băng ngăn hiện trường. “Đó là chỗ anh ta bị bắn phải không?”
“Sự thực anh ta bị bắn trong hành lang, ngay phía trong cửa trước. Chúng tôi niêm phong phòng khách lại để tìm ra viên đạn, nhưng không tìm ra. Có lẽ nó ở trong một trong những cái ghế dựa hoặc ghế xô pha. Đơn vị điều tra hiện trường bị gọi đi đến một vụ giết người khác và phải dừng việc tìm kiếm lại, lát nữa họ sẽ trở lại”.
“Anh nghĩ gì? Cô ấy có quyết định ở lại với người thân không?”
“Khi tôi chở cô ấy trở lại đây, tôi có cảm tưởng cô ấy cố tình ở lại”.
“Có vẻ như cô ấy thay đổi ý định”.
“Ông buộc tội cô ấy ư? Có ai đó tới nhà bạn để giết chồng bạn. Tôi nghĩ nếu là tôi thì tôi sẽ muốn ngủ ở một nơi khác”.
“Nhưng ở đâu? Và cô ta có liên hệ thế nào với Bruce Wilson?” McCarthy hỏi.
“Có lẽ họ có một phi vụ. Có lẽ anh ta giết chồng của cô ấy”.
“Như thế sẽ giải thích được phản ứng của cô ấy khi thấy ảnh của anh ta ở đồn cảnh sát”.
“Tôi nghe nói Bruce giết vợ phải không?”
“Có vẻ như vậy. Chúng tôi đang chờ báo cáo cuối cùng để đưa ra kết luận về nguyên nhân chính thức của cái chết”.
“À, nếu anh ta đã giết người một lần”, Larson nói, “thì chắc chắn khó mà ngăn anh ta giết người nữa”.
“Đó là lý do vì sao tôi đến đây anh bạn ạ”.
“Tôi không muốn nói ra điều này, thưa ông, nhưng hình như ông đến đây hơi muộn rồi”.
“Anh không nói bất cứ điều gì mà tôi không suy nghĩ đến, con trai ạ. Ngay bây giờ, tôi chỉ muốn làm bất cứ điều gì có thể để chặn anh ta khỏi giết thêm một ai khác”.
“Như bà Stanton”.

0
34.
 
Mùi thuốc nổ còn thoang thoảng khắp căn nhà nhỏ, Lizzie dẫn Julia và Bruce vào phòng ngủ của cô. Julia ở ngay phía sau Lizzie, còn Bruce thì cầm súng đứng ngay phía sau hai người, nòng súng vẫn còn bốc khói vì cú bắn mạo hiểm mới đây trong nhà bếp.
Julia cố trấn tĩnh để khỏi sợ, nhưng càng cố gắng, cô càng cảm thấy sợ hãi. Cô nghĩ bất cứ lúc nào cô cũng có thể tiểu ra quần. Sự căng thẳng trở nên không thể chịu đựng nổi. Cô chắc rằng cô và Lizzie sẽ chết trong khi đi, rằng anh ta đã giết vợ mình, chồng của cô và chồng của Lizzie và có Chúa mới biết ai khác nữa. Cô tìm cách có thể để trốn thoát nhưng không có gì hiện ra rõ ràng. Nếu đây là một cơn ác mộng, cô sẽ buộc mình phải thức giấc. Nhưng cơn ác mộng này lại là sự thật và không có giải pháp nào khả thi. Rồi cô nhớ lại một bộ phim cô đã xem qua. Đó là phim Người săn nai do Robert de Niro thủ vai chính. Anh ta là tù nhân tại một trại binh thời chiến ở Việt Nam bị buộc phải chơi trò may rủi với các bạn tù. Anh ta bị mắc bẫy. Nhưng anh ta cố xoay sở để thoát được bằng cách lợi dụng tình thế xấu và làm cho nó tệ hơn. Thay vì cho một viên đạn vào ổ đạn, anh ta đòi thêm đạn và chỉ để một ổ trống. Rồi anh ta dùng số đạn dôi ra để bắn người đã bắt anh ta thay vì bắn chính mình. Anh ta làm cho mọi việc tồi tệ hơn để chúng tốt hơn. Cô có gì để mất chứ?
“Anh sẽ không đi được khỏi đây với nó đâu”. Julia làu bàu. “Cảnh sát biết anh ở đây. Họ có hình anh”.
“Làm sao cô biết cảnh sát có cái gì?” Bruce hỏi.
“Tôi thấy. Ở đồn cảnh sát. Trên một máy vi tính. Họ bắt anh. Có lẽ ngay bây giờ họ đang trên đường đến đây”.
“Thực à. À còn ngay bây giờ thì tôi bắt cô”, Bruce trả lời. “Nếu cô muốn sống sót đêm nay, thì cô sẽ phải làm như tôi bảo”.
“Anh biết đó, giá mà anh không bắt cóc bạn tôi thì chuyện này đã không xảy ra”. Julia nói.
Julia thấy vẻ khó hiểu quét qua khuôn mặt Bruce.
“Bắt cóc ư? Cô ta nói với cô như vậy à?” Anh nói và lắc đầu.
Lizzie đi qua căn phòng đến chỗ cái tủ nhỏ.

“Anh là người nhốt tôi trong xe và chạy đi”, Lizzie nói từ bên kia căn phòng “Anh gọi đó là gì?”
Bruce và Julia đang ở trong phòng ngủ. Lizzie đứng trước một cái tủ nhỏ. Bruce nhìn Julia, cô đang xác định vị trí của mình để chụp lấy khẩu súng của Bruce, nếu cô có cơ hội.
“Tôi gọi đó là sự sống sót sau cùng mà cô và chồng cô cố cướp của tôi”. Bruce nói.
Những lời đó dội một luồng hơi lạnh dọc xương sống Julia và cô nhìn qua Lizzie, cô ta trợn mắt và lắc đầu.
“Đúng không?” Julia hỏi.
“Làm sao ngay cả cậu mà cũng hỏi tớ một câu như thế?” Lizzie nói, cô ta mở cái tủ nhỏ ra và quỳ xuống. “Anh ta là một kẻ giết vợ. Còn bây giờ anh ta sắp giết chúng ta”.
“Tất cả những gì tôi muốn là tiền của tôi và chiếc nhẫn”, Bruce nói. “Tôi không giết ai cả”.
Juiia quay sang Bruce.
“Cảnh sát nói anh đã giết vợ anh”.
“Đó là một tai nạn”, Bruce nói, mặt anh tái nhợt. “Tôi không có ý giết cô ấy. Thậm chí tôi cũng không đánh cô ấy quá mạnh. Cô ấy ngã và táng đầu vào bệ bếp. Tôi cảm thấy đau khổ vì việc này. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì để quay ngược đồng hồ lại”.
“Thế thì anh cất súng và đầu hàng đi”, Julia nói.
“Không, anh ta sẽ giết chúng ta trước đó”, Lizzie nói.
“Không, nếu cô làm như tôi bảo”. Bruce nói, với vẻ mặt buồn thảm nhất mà Julia từng gặp.
“Ô đúng vậy. Vâng, chắc chắn rồi. Anh sẽ để cho chúng tôi sống, nhất là sau khi chúng tôi đã đẩy anh xuống hồ. Chúng tôi cố giết anh. Lẽ ra đã chết đuối rồi”, Julia nói.
“Cô nghĩ tôi đã chết rồi”, Bruce nói, anh nhìn Julia. “Tôi đã nghe cô nói. Tôi cũng biết rằng cô không muốn tham gia vào việc đó. Cô cố gắng giúp tôi. Tôi đã nghe tất cả. Tôi giả bộ chết. Thậm chí tôi tọa thiền để làm chậm mạch đập. Một cái mánh cũ rích từ những ngày tôi theo bọn híp-py. Dù sao đi nữa tất cả những điều tôi muốn là tiền và chiếc nhẫn của mình, rồi tôi sẽ đi. Có lẽ tôi sẽ phải trói hai cô lại hoặc là làm chuyện gì đó, nhưng tôi không định giết ai trong số hai cô mặc dù sẽ có một ít công lý mà bạn cô phải chấp hành. Nhưng cô biết đó, thậm chí tôi cũng không kết tội bạn cô sau những gì cô ta đã làm. Tôi kết tội chính mình. Tôi là kẻ đáng chết”.
“Tôi chỉ hơi tò mò”, Lizzie nói khi vẫn còn cúi xuống và lục lọi trong tủ nhỏ. “Chiếc nhẫn đó”.
“Nó thế nào?”
“Nó đáng giá bao nhiêu?”
“Nó được định giá bốn ngàn rưỡi đô”.
“Lizzie?” Julia nói. “Cậu lấy chiếc nhẫn thực à?”
“Bạn cô còn lấy nhiều hơn thế nữa, đúng không?” Bruce nói. “Tôi có khoảng ba chục ngàn đô la trong ngăn để găng tay”.
“Paul có lý”. Julia nói.
“Chúng ta nghĩ rằng anh ta đã chết, nhớ không?” Lizzie nói, cô quay lưng về phía họ. “Đúng, tớ thấy một ít tiền trong ngăn để găng tay. Tớ hình dung anh ta sẽ không còn cần đến nó nữa. Tớ định dùng nó để trả nợ cho Eddie The Hand. Bọn tớ sẽ hết thiếu nợ, Julia à. Cậu có biết chuyện đó có nghĩa gì không? Tự do. Nó cũng giống như bọn tớ sống dựa vào lương cách đây năm năm, với những mắt xích mỗi năm mỗi xiết chặt, bọn tớ ngày càng thiếu nợ thằng mạt hạng đó nhiều tiền hơn. Điều anh nói là gì vậy, anh nói rằng anh đáng chết”.
Nói xong Lizzie đứng lên, quay về phía sau, súng của cô ta và chĩa về phía Bruce.
“Tôi có một ý hay hơn”, Bruce nói. “Tại sao chúng ta không giết lẫn nhau?”
“Dừng lại!” Julia hét lên.
“Lẽ ra anh vẫn nên chết như thế”, Lizzie nói.
“Có lẽ ở đó thì cô đúng”.
Julia không tin những gì cô nghe được. Cô nhìn Bruce rồi nhìn Lizzie. “Cả hai người điên hết rồi”.
“Anh không quan tâm nếu tôi bắn anh, đúng không?” Lizzie nói.
“Thực sự là không. Còn cô thì sao?”
“Tôi không muốn chết. Ít ra là chưa”.
“Thế thì bỏ súng xuống”.
“Tại sao tôi phải làm thế?”
“Để cô được sống”, Bruce nói.
“Nếu tôi làm vậy thì sao?” Lizzie nói, khi ấy cô ta quay lại và chĩa súng vào Julia.
“Lizzie”, Julia há hốc miệng.
“Bây giờ nếu anh không bỏ súng xuống, tôi sẽ bắn cô ấy và anh biết đấy, cô ấy là bạn thân nhất của tôi”.
Bruce nhìn Julia và thấy nỗi hãi hùng trong mắt cô.
“Cô làm vậy thực ư?” Bruce nói. “Tôi không tin”.
“Julia biết tôi rõ hơn bất cứ ai”, Lizzie nói. “Cưng à, cưng nói gì đi? Tớ sẽ bắn cậu chứ?”

Julia nhìn từ Bruce qua Lizzie, rồi trở lại Bruce.
“Ô Chúa ơi, Lizzie”.
“Được rồi”, Bruce nói. “Tới đi. Bắn cô ấy đi. Rồi tôi sẽ bắn cô và đi ra khỏi đây”.
“Quỷ tha ma bắt anh. Bây giờ hãy bỏ cây súng chết tiệt xuống”, Lizzie hét lên. Mạch máu trên cổ cô căng ra vì giận dữ. Vẻ mặt cô rất hiểm ác, mắt cô đỏ sọc lên tức giận.
“Tôi không thể. Ngoài ra nếu tôi làm thế cô sẽ bắn tôi”.
“Hoặc anh hoặc nó. Quyết định đi. Hãy làm cho người ta tin rằng kẻ đê tiện sẽ chết tối nay”.
Bruce quay qua nhìn Julia và thấy nước mắt lăn xuống mặt cô. Mụ đàn bà với khẩu súng này đang nổi điên. Cô ta sẵn sàng giết cả bạn thân nhất của mình và bạn cô ta biết rõ điều đó. Anh có cảm tình với người phụ nữ tội nghiệp này, người phụ nữ đã dành lòng trắc ẩn với anh. Anh không muốn chuyện này kéo dài ỉâu nữa. Việc này nên dừng lại ở đây. Nếu có người nào chết, thì người đó phải là anh. Anh cúi đầu và bỏ súng xuống chịu thua.

Ngay khi Bruce chĩa súng xuống sàn, Lizzie đã thay đổi mục tiêu.
Julia không thể tin rằng bạn cô định bắn. “Không!” Julia hét lên.
Lizzie bắn, tiếng nổ toàn ngập căn phòng.
Viên đạn trúng bụng của Bruce, anh gập mình lại nhưng không ngã xuống. Bruce bỏ súng xuống và nhìn thấy một lỗ nhỏ trên áo sơ mi của mình.

Từ từ máu bắt đầu rỉ qua cái lỗ và thấm đẫm cả một vùng trên áo sơ mi của anh. Anh nhìn Lizzie rồi Julia, cô đang ngoáy lại nhìn anh, vẻ bối rối và đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt.
Bruce mở miệng định nói nhưng chưa kịp nói thì anh ngã xuống sàn. Julia thở dài thậm thượt và sụp xuống chỗ tường phòng ngủ.
“Cậu không sao chứ? Tớ xin lỗi”.
Julia nhìn vào mặt bạn mình, vào mắt cô ta. Một sự lạnh lẽo vây lấy trái tim cô.
“Julia, cưng à, đó là cách duy nhất. Làm ơn tin tớ!”
“Cậu đã định bắn tớ”.
“Tớ sẽ không. Tớ không thể. Thôi nào, tớ cần cậu giúp. Chúng ta phải mang anh ta ra xe của cậu”.
“Cái gì?”
“Chúng ta không thể để anh ta nằm đây. Chiếc xe mướn của tớ nhỏ quá. Chúng ta sẽ dùng xe của cậu”.
“Sao không gọi cảnh sát. Dù sao họ cũng đang tìm anh ta”, Julia nói.
“Thế này sẽ tốt hơn”.
“Tớ không hiểu”.
“Cậu muốn đi tù hả?”
“Đi tù? Sao chúng ta lại phải đi tù?”
“Bởi vì chúng ta sống còn anh ta đã chết”.
“Những suy nghĩ ngu ngốc đó là khởi sự cho mớ bòng bong này đây. Nào, không phải lần này, Lizzie. Tớ gọi cảnh sát đây”.
Julia lấy điện thoại di động ra khỏi túi áo khoác cùng với danh thiếp của thanh tra Burger. Lizzie đi đến và chụp lấy cái điện thoại trên tay Julia. Cô ta ném mạnh nó vào tường. Cái điện thoại vỡ tan tành. Lizzie ấn họng súng vào má Julia.
“Tở bắt đầu mất kiên nhẫn với cậu rồi. Chúng ta sẽ đi một chút Bây giờ cậu là một phần của chuyện này hoặc là một phần của giải pháp. Đó là do cậu chọn”.
Julia nhìn trừng trừng khẩu súng. Cô có thể cảm thấy hơi nóng của đầu súng đốt cháy da mình.
“Chỉ còn cậu và tới, Julia”. Lizzie nói. “John đã đi rồi. Paul cũng thế. Chúng ta cần lẫn nhau. Hơn bao giờ hết. Bây giờ đừng thù nghịch với tớ”.

0
35.
 
Thanh tra McCarthy và cảnh sát viên Larson trở lại chỗ phòng thấp hơn của ngôi nhà Julia. Larson đang định tắt đèn thì thanh tra đi ngang qua mặt trên của lò sưởi, ông cầm một trong những bức ảnh và đi lại chỗ Larson.
“Cái gì vậy?”
“Nếu anh phải ở với một người nào đó khác hơn là gia đình, thì anh sẽ tìm ai?”
“Một người bạn chăng?”
“Có lẽ là cặp vợ chồng này đây”, McCarthy nói và đưa bức ảnh cho Larson.
“Lizzie và John Daly. Như cứt”.
“Cái gì?”
“Đó là anh chàng mà chúng tôi mang về đêm hôm qua, hoặc rạng sáng nay. Tôi quên rồi!”
“Anh nói mang về là sao?”
“Xác của anh ta. Theo lời vợ anh ta thì rõ ràng là anh ta vô tình uống phải thuốc tẩy”.
“Tôi cá là bà ta đang ở đâu nè”, McCarthy nói.
“Chúng ta đi thôi. Họ sống ở đường Orchard. Từ đây đến đó khoảng mười phút”.
Khi họ đã trèo vào xe, McCarthy có một ý nghĩ phàn nàn:
“Anh không nghĩ là đáng ngờ sao?”
“Cái gì chớ?” Larson nói, anh sang số và lùi xe ra.
“Hai người chồng của hai cặp trong ảnh, người này chết cách người kia chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ”.
“Đúng, nhưng một người bị bắn chết, còn người kia thì vô tình uống phải thuốc tẩy. Mối liên hệ với chuyện đó là gì?”
“Làm sao chúng ta biết được anh ta vô tình uống cái gì chứ?”
“Chúng tôi tìm thấy hai cái ly. Chỉ có dấu tay của anh ta trên đó. Một đựng vốt-ka còn cái kia là thuốc tẩy”.
“Ai cho thuốc tẩy vào trong ly uống nước”.
“Anh ta đang giặt đồ”.
“Thế thì sao anh ta không rót nó vào trong máy giặt. Tại sao lại rót vào ly trước?”
“Để lường chăng?”
“Đó là một cái ly uống nước, không phải là một cái cốc để lường”.
“Được rồi. Thế thì chúng ta hãy nói rằng chúng có liên quan với nhau”, Larson nói. “Như thế nào? Vì sao? Và động cơ là gì?”
“Chúng ta phải nói chuyện với những cô vợ của họ” McCarthy nói. “Tôi nghĩ tất cả đều có dính dáng đến Wilson. Hắn ta cũng có một bức ảnh tương tự trong phòng của hắn ở khách sạn”.
Larson dừng xe chờ đèn đỏ. McCarthy để bức ảnh trên đùi mình. Ông cầm nó lên và nhìn vào từng khuôn mặt.
“Những người này là ai?” McCarthy hỏi.
“Chỉ là những người bình thường, thưa ông”, Larson nói.
“Những người bình thường. Có nghĩa là gì?”
“À, Julia Stanton, cô ta là một nhân viên vệ sinh răng miệng. Chồng cô ấy làm ở một trạm xăng”.
“Còn hai người kia?”
“John Daly là thợ mộc, vợ anh ta là săn sóc viên thẩm mỹ và là một tiếp viên nhà hàng bán thời gian”.
“Không gì bình thường hơn như thế, đúng không?”
“Thế còn Wilson?” Larson hỏi.
“Đó là một con ngựa háu đá”, McCarthy nói. “Anh ta chỉ là một người chào hàng máy vi tính. Vì thế đây là vấn đề, Larson à. Làm sao năm người đó lại dính dáng trong ba vụ giết người?”
“Ba?”
“Tôi đưa vụ vợ của Wilson vào đó luôn”.
“À, chúng tôi không biết rằng Daly cũng bị giết”.
“Được rồi. Thế thì ba cái chết đáng ngờ. Dù là gì đi nữa, nó cũng không xảy ra hằng ngày, đó là tất cả những gì tôi muốn nói”.

Đèn giao thông chuyển qua xanh và Larson bắt đầu quẹo trái. Khi đó, một chiếc xe khác từ hướng đối diện đến gần quẹo phải đúng luật khi đèn đỏ. Khi hai xe đi qua nhau, Larson nhìn chiếc xe kia qua kính chiếu hậu và thắng gấp lại.
“Gì thế?” McCarthy hỏi.
“Tôi tin rằng chiếc Buick kia là xe của Julia Stanton”.

0
36.
 
Julia đang lái xe và Lizzie ngồi bên cạnh với khẩu súng trên tay. Sự khác nhau lần này là Paul và John không cùng đi với họ. Julia tự hỏi mạch điện lộn xộn nào trong não Lizzie đã làm cho cô ta suy nghĩ như thế? Đó là một câu hỏi mà Julia nghĩ mãi, ít ra là từ lúc cô quen biết Lizzie đến giờ. Mặc cho sự điên rồ, Julia vẫn cảm thấy một tình cảm ấm áp với bạn mình. Ngay cả bây giờ, sau khi cô biết chắc Lizzie sẽ bắn mình. Ai điên hơn, Lizzie hay mình? Julia tự vấn. Khi cô nhìn những cây cối quen thuộc chạy ngang qua, cảm giác ngờ ngợ của Julia càng tăng. Cô tự hỏi việc đi đến cái Hồ Bí Ẩn đến đây là xong chăng? Trong những năm tháng chơi với nhau, Julia cảm thấy rằng cuối cùng cô cũng không chế được bản tính thất thường của bạn mình. Bây giờ khi cô lái xe trong im lặng, cô bắt đầu tự hỏi liệu Lizzie có vượt qua được để bước vào một thế giới không gì tác động tới được, nơi đó chỉ có những bệnh nhân tâm thần còn sống sót, không có gì ngoài những xung đột nội tâm trong những cơn ác mộng triền miên.
Julia liếc nhìn băng ghế sau, ở đó Bruce hoặc đã chết hoặc đang chảy máu đến chết. Lizzie gõ lên mặt kính chỗ cửa cạnh cô ta.
“Được rồi. Quẹo đây”. Julia bắt đầu quẹo khỏi xa lộ chính và đi vào con đường song song với hồ chứa.
Một linh cảm làm Julia lạnh cả sống lưng. Cô quay sang phía Lizzie.
“Cậu cũng định giết cả tớ nữa phải không?”
Mắt Lizzie đầy lệ, “Câm miệng và lái xe đi”.

Trở lại xa lộ chính, chiếc xe tuần tiễu của cảnh sát chở thanh tra McCarthy và cảnh sát viên Larson tăng tốc qua lối rẽ xuống hồ.
Thanh tra McCarthy nhìn chăm chăm xa lộ trống trơn dẫn ra khỏi thành phố phía trước. Có cái gì không ổn đây.
“Họ đi đâu thế?” McCarthy hỏi.
“Họ đang ở phía trước chúng ta, không xa hơn một dặm”, Larson nói. Tôi thấy đèn xe họ”.
“Như vậy thì họ đi đâu?”
Larson đạp chân lên thắng và chiếc xe dừng lại.
“Họ phải rẽ khỏi nơi nào đó ở đây”. Viên cảnh sát tuần tra nói.
Chầm chậm, anh ta bắt đầu lùi lại.
“Hạ cửa xuống. Nghe tiếng động cơ đi”.
Khỉ chiếc xe lùi lại, thanh tra McCarthy hạ cửa sổ xuống và thò đầu ra ngoài không khí buổi sáng sớm. Ông có thể ngửi được mùi muối ùa vào trên màn sương từ eo biển Long Island.
McCarthy nghe nó trước tiên. m thanh yếu ớt của một động cơ.
“Đằng kia”, McCarthy nói. Họ nhìn xuống con lộ và thấy một cặp đèn sau. Larson rú ga và chiếc xe phóng nhanh xuống lộ.
Chiếc xe chạy đến bảy mươi dặm một giờ trên đường một làn xe chạy. Họ bắt kịp hai cái đèn sau kia khi nó rẽ sang một lối đi nhỏ. Chiếc xe tuần tiễu dừng lại làm bắn sỏi và cát lên lề đường.
Họ nhìn chăm chăm chiếc xe tải nhỏ không mui màu đỏ và người phụ nữ đang xuống xe mang một hộp đựng đồ ăn trưa với dáng vẻ sợ hãi.
“Xin lỗi bà”, Larson kêu lên và lui xe trở lại con đường chính để tiếp tục tìm kiếm một lộ trình khác có thể có.
Đó cũng là địa điểm mà họ dã đẩy chiếc xe màu trắng xuống hồ. Julia dừng xe lại trên cùng một con dốc rồi chạy vào chỗ đỗ xe. Cô cài thắng tay, để phòng hờ vậy.
Julia quay sang Lizzie.
“Không quá muộn đâu. Chúng ta vẫn còn có thể đi đến cảnh sát”.
“Nhưng muộn quá rồi. Cậu không hiểu sao? Cậu không hiểu cậu đã làm gì sao?”
“Tớ đã làm gì?”
“Thật là tội nghiệp”, Lizzie nói một cách buồn bã. “Tất cả điều cậu phải làm là kể cho tớ biết cậu đã quay trở lại”.
“Tớ đã nói tớ xin lỗi”.
“Tất cả điều cậu phải làm là nói cho tớ biết chiếc xe trống trơn”.
“Chuyện đó có gì khác đâu Lizzie? Tớ không hiểu ý cậu”.
“Cậu không nhận ra cậu đã làm gì à? Sự im lặng của cậu đã giết họ”.
“Giết ai?”
“Paul, John và anh ta. Thậm chí Eddie nữa”.
“Eddie?”
“Thế cậu tự hỏi sao tớ không đi đến cảnh sát chưa, Julia? Tớ đã giết bốn người”.
“Lizzie, cậu lẫn lộn lung tung, không có nghĩa gì cả”.
“Julia, cậu nói đúng. Tớ không giết họ, mà là chính cậu đã giết, Julia”
“Tớ không! Ối trời ơi!”
“Bây giờ cậu đã hiểu chưa?” Lizzie nói. “Nếu cậu nói sự thật cho tớ, thì tớ đã không phải làm như thế. Nhưng tớ không có bất cứ cơ hội nào. Nhất là sau khi paul gọi cho tớ và đe dọa sẽ đi báo cảnh sát nếu tớ không chia tiền”.
“Thì ra là cậu”.
“Rồi đến Jolin. Cậu biết John chẳng bao giờ giữ mồm giữ miệng về tất cả mọi chuyện. Cuối cùng, anh ấy sẽ kể cho những thằng bạn nhậu đáng tởm của anh ta về cái gã chúng ta ném xuống hồ. Tớ đang loại bỏ những nhân chứng có thể của một vụ giết người. Chỉ là không bao giờ có một vụ giết người nào cả. Ít ra là khi ấy. Rủi thay bây giờ chúng ta lại dính vào nhiều chuyện, thậm chí sẽ khó che đậy hơn, nhưng thế thì hai người duy nhất còn lại sẽ biết điều gì xảy ra ngay đây”.
“Lizzie làm ơn đi!”
“Nếu chỉ có mình tớ biết rằng anh ta chưa chết, thì tất cả bọn họ còn sống và chúng ta sẽ không có mặt ở đây. Và tớ sẽ không phải làm những điều ngốc. Tớ cho là cậu có trách nhiệm đó, Julia. Lẽ ra đã có thể ngăn được ba cái chết. À, ít ra là hai. Eddie The Hand. Ai biết? Dù sao đi nữa tớ đã phải giải quyết hắn. Nhưng John và Paul. Chắc chắn họ sẽ còn sống”.
Julia cảm thấy choáng váng. Cô phải đấu tranh với chuyện đó. Cô không thể yếu đuối. Bỗng dưng cô cảm thấy một sức nặng khổng lồ. Cô muốn chết.
Những điều Lizzie đã nói có vẻ thật. Cô có trách nhiệm. Paul, hãy tha thứ cho em. Ôi Chúa ơi! Con làm thế nào cho đúng đây? Bỗng dưng cô không kìm được nước mắt nữa và bắt đầu khóc nức nở.
“Ồ Julia, hãy nín đi. Thôi nào. Ra khỏi xe đi”.

Thanh tra McCarthy căng mắt ra nhìn phong cảnh vùng quê lướt qua cửa sổ xe. Larson dừng xe khi họ đến một con lộ nhỏ.
“Con lộ này đi đâu?”
“Đó là con lộ chính đi đến cái hồ cũ”.
“Cái hồ?”
“Vâng cái Hồ Bí Ẩn. Bây giờ chúng được dùng làm hồ chứa. Dù vậy, không ai sống dưới đó nữa. Những năm trước đã từng có những ngôi nhà để nghỉ cuối tuần ở đó.

Bị Lizzie chĩa súng vào lưng, Julia kéo lê Bruce từ chiếc xe đến bờ hồ. Cô phải dừng lại để thở.
“Anh ta nặng quá”, Julia nói khi cô để anh xuống con dốc sỏi.
“Cởi quần áo ra”, Lizzie nói.
“Cái gì?”
“Cậu nghe tớ nói rồi đó. Lột đồ ra”.
Lizzie đi đến chỗ Julia, tay cầm khẩu súng. Cô ta để nòng súng sát bên đầu Julia và lên đạn.
“Làm đi!”
“Lizzie, đừng làm thế”.
“Nhanh lên”.
Julia bắt đầu run khi cô mở nút áo và tuột nó ra. Rồi cô tháo khóa quần jean và kéo nó xuống cùng với chiếc quần lót. Rút chân khỏi đôi giày thể thao, cô kéo chiếc quần jean và đôi vớ dài xuống. Lỉzzie để nòng súng xuống phía dưới xu-chiêng của Julia và giật mạnh. Julia mở xu-chiêng và nó rơi xuống đất.
Julia cố che hai vú và vùng mu của mình lại.
“Julia, đừng có làm như chưa bao giờ tớ thấy cậu trần truồng vậy. Chúng ta đã tắm chung ở phòng tập”.
“Trước đây cậu chưa bao giờ chĩa súng vào tớ”.
“Đó có phải là cái làm cho cậu xấu hổ với tớ không? Khẩu súng nhỏ cổ lỗ này. Một con cá voi con mạnh mẽ đúng không? Ước gì tớ có một dương vật. Một dương vật to lớn và mạnh mẽ. Tớ có thể biến cậu thành nô lệ ái tình cho tớ. Chuyện đó nghe như thế nào nhỉ? Nhưng thế thì nó kéo dài được bao lâu? Chẳng chóng thì chầy tớ cũng phải giết cậu. Tốt hơn là tớ làm chuyện đó trước khi tớ phải lòng cậu sâu nặng. Tớ cá là thậm chí cậu không biết tớ nghĩ về cậu như thế nào, đúng không Julia? Tớ làm đấy. Tớ đã từng hoang tưởng về cậu khi tớ làm tình với John hay bất cứ khi nào tớ thủ dâm. Cậu làm tớ khoái lạc. Ngay bây giờ cậu cũng có thể làm cho tớ khoái lạc, nhưng mà chết tiệt. Tớ phải giết cậu. Cậu có biết điều đó đau đớn thế nào không? Đó là gì mới được chứ?”
Julia thậm chí không nghe thấy nữa. Cô quá sốc và không hiểu được bất cứ gì Lizzie nói.
“Kia”, Lizzie quay về phía âm thanh yếu ớt của động cơ xe.
Lizzie vừa quay đi, di chuyển đích ngắm khỏi đầu Julia, Julia lấy hết sức đẩy mạnh Lizzie, đánh cô ta ngã xuống, khi ấy Julia bỏ chạy và lao đầu xuống hồ, đúng lúc Lizzie lấy lại thăng bằng và bắt đầu bắn xuống nước.
Julia bơi thẳng xuống lớp nước đen ngòm. Một viên đạn xé nước ngang qua cổ cô. Cô có thể cảm thấy được áp lực từ nước mà viên đạn tạo ra cách cô khoảng một inch.
Thân thể mạnh mẽ của cô kéo cô xuống sâu hơn dưới hồ, cho đến khi cô xuống đến đáy hồ, khoảng hai mươi feet dưới mặt nước và nhìn lên.
Khi ấy, cô thấy một cảnh tượng như bị thôi miên. Một viên đạn xé nước như cơn bão và nó di chuyển ngay mặt cô. Viên đạn cách mặt cô khoảng một yard khi cô tránh qua một bên và nó đi qua chỗ lúc nãy là đầu của cô.
Julia cảm thấy như phổi mình sắp nổ tung khi cô lần xuống đáy hồ sâu hơn. Khi cô đã lùi xa khỏi bờ, cô có thể thấy bóng Lizzie trên bờ và những ngọn lửa màu cam khi nòng súng nhả từng phát đạn. Hơn ba phát đạn bắt đầu khuấy tung nước chỗ Julia. Cô sẽ không bao giờ tránh được cả ba phát, vì thế cô cố trườn thật nhanh và thật sâu. Ba phát đạn vừa xé nước ngay chỗ cô thì cô đã kịp chìm xuống sâu hơn. Cô nhắm mắt chờ một sự va chạm. Căng mình chờ viên đạn xé thịt da. Cô mở mắt ra đúng lúc nhìn thấy một trong những viên đạn bay trúng bụng. Cô chùn lại, nhưng viên đạn không xuyên vào da, nó chỉ chạm nhẹ vào cô rồi rơi xuống mặt nước đen ngòm. Cô nhìn lên ngay lúc một viên đạn khác ngay mặt, sắp đụng mắt trái của cô, nhưng nó cách khoảng một inch. Phát đạn thứ ba giáng vào vai cô và lăn đi.
Cô nhìn lên bờ, vắng tanh. Cảm thấy mình sắp chết vì thiếu ô xy, cô bơi lên mặt nước.
Đầu Julia trồi lên mặt nước và cô thở hổn hển.
Cô nhìn quanh, chờ đợi Lizzie kết liễu cô, nhưng không có ai ở đó. Một sự rung động nhẹ nhõm lắc lư người cô, Julia trườn lên bờ và thấy Bruce nằm bất động. Có cái gì trong tay Bruce. Đó là khẩu súng của Lizzie. Julia gỡ khẩu súng ra khỏi tay Bruce và khi đang quyết định sẽ làm gì với nó thì cô nghe tiếng máy xe và tiếng lạo xạo của bánh xe lăn trên mặt sỏi.

Một ý nghĩ hãi hùng lóe lên trong đầu Julia. Lizzie trở lại. Julia kiểm tra khẩu súng. Nó trống trơn. Chết tiệt. Cô nghe tiếng bước chân phía sau và cô xoay lại với khẩu súng không có đạn.
“Dừng lại!” Cô hét lên.
Thanh tra McCarthy giơ tay lên nhưng Larson rút súng ra và sẵn sàng nhả đạn.
“Bỏ vũ khí xuống đi, bà Stanton”.
Julia bỏ khẩu súng xuống tức khắc, “Ơn Chúa”, cô nói và rồi nhận ra mình đang trần truồng. Cô vội lấy tay che ngực và dùng Bruce như một lá chắn để che phần dưới của cơ thể.
Thanh tra McCarthy bỏ tay xuống và thận trọng lại gần Julia.
“Thưa bà, xin vui lòng quay lưng lại”, cô làm theo, ông kéo tay cô về phía sau và tra còng vào cổ tay cô.
“Cô ấy thoát rồi”.
“Im đi, thưa bà”. McCarthy nói.
Larrson kiểm tra Bruce, sờ lên cổ anh ta. “Anh ta vẫn còn sống nhưng chỉ thoi thóp thôi”.
“Được rồi, anh ở đây với anh ta. Tôi sẽ gọi xe cấp cứu và một chiếc xe tuần tra cảnh sát mang bà ta về”.

Từ băng ghế sau của xe cảnh sát tuần tra, Julia trùm một chiếc mền len và tay bị còng, cô xem nhân viên y tế cho Bruce thở ô xy và truyền máu cho anh, trong khi một người khác băng bó bụng. Sau đó họ cột anh vào một cái băng ca và khiêng ra xe cấp cứu.
Lizzie đang nấp trong rừng. Chiếc xe Buick của Julia cũng bị giam. Đầu trước của nó được một chiếc xe cẩu nhấc bổng lên. Larson ngồi vào sau tay lái của chiếc xe tuần tra bên cạnh là thanh tra McCarthy.
Ở chân trời bình minh vừa ló dạng, mặt trời bắt phía sau rặng cây phía xa hồ chứa. Julia ngước lên và thấy Larson đang nhìn mình từ kính chiếu hậu.
“Ông phải tin tôi” Julia giải thích. “Lizzie Daly đã bắn anh ta. Và cô ấy cố bắn tôi”.
Larson vô số và chạy khỏi hồ chứa.
“Tôi xin lỗi, thưa bà Stanton” Larson nói. “Nhưng chúng tôi phải đưa bà về đồn và chúng tôi sẽ cố gắng tìm người làm chứng. Nhưng cho tới khi đó, chúng tôi sẽ phải giam bà. Tôi xin lỗi, thưa bà”.
Julia cúi đầu. Tiếng máy xe làm cô chú ý và nhìn lên, đúng lúc đó chiếc xe cấp cứu phóng nhanh vào màn đêm. Cô lầm thầm cầu nguyện cho Bruce Wilson sống sót.

Cô ngả đầu ra phía sau và hít một hơi sâu. Ít ra cô cũng còn sống.
Trước tiên chiếc xe tuần tra của cảnh sát chở Julia chạy nhanh qua, theo sau là một xe cấp cứu, một chiếc xe cần cẩu và một chiếc xe tuần tra khác. Từ chỗ của mình, Lizzie thấy hết mọi chuyện. Một con muỗi đậu trên cánh tay, cô chờ cho nó hút đi một ít máu rồi mới đập nát nó trên da mình.
Mặt trời ló dạng xuyên qua ngọn cây và Lizzie nhìn lên bầu trời màu đỏ. Cô thở dài và bắt đầu đi qua khu rừng.
- “Thấy chưa Julia”, Lizzie nói lớn. “Tớ đã bảo là họ sẽ bỏ tù cậu”.
Chính cảnh sát viên Larson mang tin đến cho cô. Cô có thể nghe được tiếng bước chân ở hành lang bên ngoài xà lim trước khi cô biết đó là ai. Julia đã trải qua hai ngày trong xà lim, cô tự hỏi điều gì đang diễn ra ở phần còn lại của thế giới này. Hai ngày mà chừng như là mãi mãi. Không có lời buộc tội nào cho Julia. Tuy nhiên họ vẫn giam cô, điều này sắp kết thúc nếu họ không buộc tội cô. Julia đang đứng bên ô cửa sổ duy nhất của xà lim, cô quay lại và thấy Laxson. Người bảo vệ mở khóa xà lim của cô.

“Bà Stanton à”, Larson nói, vẻ mặt anh ngượng nghịu tựa như đang bối rối về việc làm của mình.
Julia trông như không còn sự sống.
“Anh ta thế nào rồi? Anh ta chết rồi phải không? Thế nên ông mới tới đây? Để nói với tôi rằng anh ta đã chết”.
Larson bước vào xà lim nhỏ hẹp. “Thưa bà, không. Thật ra ông Wilson khỏe. Ông ấy đã tỉnh lại”.
“Ồ, thật tuyệt diệu”, Julia nói. Cô ngồi thụp xuống chỗ tường của xà lim.
“Bà Stanton à, tôi chỉ muốn nói rằng chúng tôi lời xin lỗi”, Larson nói. “Ông Wilson đã kể cho chúng tôi câu chuyện của bà. Chúng tôi sẽ để bà đi. Không có lời buộc tội nào được đưa ra cả”.
Julia nhìn Larson rồi nhìn nhân viên bảo vệ. Không kìm được nữa, cô ngồi xuống chiếc giường hẹp và khóc. Laraon để cho cô nức nở một hồi rồi anh hắng giọng.
“À, bà Stanton này?”
“Vâng” Julia nói, chùi nước mắt và nhìn lên. “Ngoài ra còn có một điều này bà nên biết về ông Willon”.
“Điều gì?”
“Sau cùng hóa ra là ông ấy không giết vợ mình”.
“Anh chỉ đùa. Chuyện gì đã xảy ra?”
“Cô ta bị chứng phình não. Tôi sẽ để ông Wilson kể hết chi tiết cho bà nghe. Lúc tỉnh lại, ông ấy dã đòi gặp bà”.

0
37.
 
Bruce Wilson đang ngồi trên giường bệnh đọc tờ báo địa phương thì Julia gõ cửa. Đầu và bụng anh băng bó dày cộm.
Julia còn đang do dự ở cửa thì Bruce từ từ để tờ báo xuống.
“Xin chào”, anh nói. “Xin mời vào”.
Julia bước vào căn phòng nhỏ xíu, chỉ đủ rộng cho một cái giường đơn của bệnh viện. Một tay cô mang túi mua sắm và tay kia là một bó hoa nào cẩm chướng, lan Iris, hồng và dương xỉ cắm trong cái lọ thủy tinh vẫn còn mang nhãn của cửa hàng bán quà bệnh viện ở tầng một. Julia gỡ cái nhãn ra và để lọ hoa trên bậu cửa sổ.
“Hoa đẹp quá!” Bruce nói.
“Cám ơn”, Julia nói. “Tôi cũng mang cho anh một thứ”. Cô lấy từ trong túi mua sắm một hộp kẹo Russell Stover, một chồng báo, People, Time và Newsweek. Cô đặt lên chiếc bàn cạnh giường anh.
“Thật là ngạc nhiên”, Bruce nói và một nụ cười tươi nở trên gương mặt mệt mỏi của anh.
Julia cảm thấy muốn chạy ra khỏi phòng nhanh chừng nào tốt chừng nấy, nhưng cô kìm lại. Cô đến đây để đền bù, và có Chúa biết, đó là điều cô định làm. Cô thấy nét mệt mỏi trên gương mặt anh và cô tự hỏi không biết cô có nên để cho anh nghỉ ngơi không.
“Có lẽ tôi nên đi. Anh có vẻ mệt”.
“Không”, Bruce nài nỉ. “Đừng đi. Cô ngồi xuống đây đi”.
“Anh chắc không? Tôi có thể trở lại sau. Anh nên nghỉ ngơi”.
“Đó là tất cả điều tôi nên làm, nhưng nó chả giúp được gì” Bruce nói. “Tôi nên nói chuyện. Tôi cần nói”.
Julia đi tới đi lui ở cuối giường và ngồi lên chiếc ghế duy nhất trong căn phòng.
“Tôi chỉ muốn cám ơn anh. Nếu anh bị gì thì chắc tôi đi tù. Tôi cũng muốn xin lỗi anh về tất cả những rắc rối chúng tôi đã gây ra cho anh”, Julia nói, đầu cô cúi xuống vì thế cô không phải nhìn vào mặt anh.
“Rắc rối? Cô đã cứu mạng tôi”.
Julia nhìn lên và lắc đầu. “Tôi mong rằng đó là sự thật, ông Wilson à”.
“Xin hãy gọi tôi là Bruce. Thật tình đó”.
“Cũng có thể như thế, nhưng thật sự tôi chỉ cố cứu mạng chính mình”. Julia nói, cảm thấy xấu hổ lẫn nhẹ nhõm.
“Nào, trong khi làm việc đó thì cô cũng cứu mạng tôi luôn. Và tôi sẽ mang ơn cô suốt đời”.
“Mang ơn? Điều tôi muốn là xin anh tha thứ”.
“Tha thứ chuyện gì?”
“Về những điều chúng tôi đã gây ra cho anh. Chúng tôi đã cố giết anh bằng cách đẩy xe anh xuống hồ”.
“Nhưng cô nghĩ là tôi chết rồi, hơn nữa cô đâu có giúp họ đẩy xe”.
“Tôi đã không ngăn được họ”.
“Cô không thể ngăn được”.
“Thậm chí tôi còn không thử ngăn họ nữa”.
“Đây, tôi nhớ như thế này”, Bruce nói. “Tôi nhớ tôi cảm thấy tay cô ấm nóng trên cổ tay tôi khi cô cố gắng tìm mạch của tôi. Tôi nhớ đã giả chết và rục rịch. Tôi đã nhìn trộm một hoặc hai lần. Tôi thấy cô ta rút súng ra và chĩa vào cô”.
“Anh thấy hết à?”
“Những cái mà tôi không thấy thì tôi nghe”.
Julia suýt cười khi cô so sánh lời thuật của Bruce về cái đêm oan nghiệt đầu tiên ở hồ chứa nước với ký ức của riêng cô. Cô muốn thừa nhận những đánh giá của anh. Thật an ủi vì họ cảm thấy rất gần gũi với chính bản thân cô. Trí nhớ cô đã thay đổi bởi những sự việc xảy đến và dày vò cô. Nhưng nếu cô có thể chấp nhận sự diễn giải của Brace, có lẽ cô chỉ có thể bào chữa cho rhính mình về tội lỗi mà cô cảm thấy về cái chết của Paul. Ôi, sao cô lại muốn làm chuyện đó hơn bất cứ điều gì. Cô nhớ chồng da diết. Thật ra bây giờ cô cảm thông với anh hơn bất cứ khi nào lúc anh còn sống. Cái chết của anh để lại trong cô một khoảng trống không thể lấp đầy. Và Julia hoàn toàn thấy cô độc.
Hình như cảm nhận được tình cảm của cô, Bruce đặt tay lên tay cô.
“Tỏi đã muốn chết” anh nói tiếp. “Nhưng cô không biết được chuyện đó đâu. Tôi nghĩ rằng tôi đã giết vợ mình và tôi muốn chết, để được ở cùng cô ấy. Vì thế tôi cứ để cho bọn cô đẩy chiếc xe xuống hồ. Tôi để cho mình chết đuối. Nhưng dưới hồ nước đen ngòm ấy, một điều đã xảy ra. Tôi nghe tiếng con gái tôi. Rồi tôi thấy nó có một mình, và bỗng dưng tôi nhận ra rằng mình không được chết đuối. Vì thế, ngay khi chiếc xe chìm xuống nước, tôi mở cửa và bò ra. Tôi bơi thật xa trước khi trồi lên để thở. Tất cả bọn cô đứng trên bờ nhìn ra chỗ chiếc xe rơi xuống, vì thế bọn cô không thấy tôi. Mọi người luôn nói rằng tôi cứng đầu. Hãy cho là họ đúng. Viên đạn rõ ràng đã sượt qua sọ tôi, nhưng chỉ cắt đứt mạch máu. Tất cả máu từ đó chảy ra. Các bác sĩ bảo rằng chứng quên tạm thời của tôi do thiếu máu não gây ra. Chắc chắn nó gây ra chứng nhức đầu chết tiệt đó. Tôi chỉ có thể nói với cô chừng đó”.
“Tôi rất tiếc về chuyện vợ anh”. Julia nói.
“Cám ơn cô”.
“Cảnh sát đã kể cho tôi chuyện xảy ra. Rằng anh đánh cô ấy, nhưng cú đánh không gây ra cái chết của cô ta. Cô ấy có bệnh gì đó về não”.
“Tôi nghĩ rằng cô ấy đã vướng vào chuyện yêu đương”, Bruce nói, mắt đầy lệ. “Tôi cảm thấy cô ấy giấu tôi chuyện gì đó. Cô ấy đã lén đi và tôi không biết cô ấy đang làm gì. Chỉ khi vỡ lẽ ra cô ấy lén đến gặp một bác sĩ thần kinh. Lúc đó, vợ tôi nói rằng cô ấy muốn li dị. Tôi cho rằng cô ấy đã kiếm được một ai đó khác. Cô ấy không bao giờ nói với tôi về những cơn nhức đầu. Cô ấy bỏ tôi để tôi khỏi thấy cô ấy chết”.
Julia cảm thấy mắt mình đầy lệ và rồi họ cùng khóc trong im lặng- Julia ngửa bàn tay lên và anh đặt tay mình vào trong tay cô.
“Con gái anh tên gì?” Julia nuốt nước mắt hỏi.
“Lisa”, Bruce nói, mặt anh tươi tỉnh lại. “Dì nó sắp mang nó đến bệnh viện hôm nay. Lát nữa họ sẽ đến. Tôi muốn cô gặp họ”.
Một cảm giác sợ hãi dâng lên và Julia đứng dậy.
“Tôi không nghĩ như thế. Tôi không thể. Chưa thể”.
“Sao vậy?”
“Tôi không biết”, Julia nói và đi về phía cửa. “Tôi cảm thấy như tôi cần phải bị trừng phạt. Tôi hiểu điều anh nói nhưng chuyện đó không dễ dàng gì. Tôi vẫn còn cảm thấy mình có trách nhiệm và đó là một điều mà tôi sẽ phải đương đầu. Dù sao đi nữa, tôi chỉ ghé qua để cám ơn và nói rằng tôi rất tiếc về những rắc rối đã gây ra cho anh”.
“Làm ơn”, Bruce nói. “Đừng đi”.
“Tôi phải đi”, Julia nói. “Có một điều tôi phải thu xếp”.
“Tôi sẽ gặp lại cô chứ?”
“Tôi không biết. Tôi phải đi”.
Julia chạy ra khỏi phòng.

0
38.
 
Julia chạy xuống hành lang bệnh viện, cô thấy một đám đông đang chờ thang máy, cô đi cầu thang bộ xuống bốn tầng để đến tiền sảnh. Cô lao ra ngoài nắng trưa chói chang. Cô chạy trốn cái gì chứ? Điều gì xảy ra trên đó gây nhiều lo lắng như thế? Julia không chắc chắn. Tất cả những điều cô biết là cô đã quá tải vì mệt mỏi.
Cô phải ngồi xuống, phải thở sâu vào để làm dịu đi nỗi hãi hùng đang dâng khắp người. Tựa của cuốn sách cô đã xem một lần trong thư viện lóe lên trong đầu, Trí Óc Xúc Cảm. Tiếu lâm chăng? Một phép nghịch hợp [1]. Mình là người thiểu trí, Julia nghĩ. Tại sao mỗi lần cảm xúc của cô dâng lên thì trí óc cô lại bị thương vong trước tiên? Cô đã ở bên kia những suy nghĩ dựa vào lý trí. Quá nhiều cảm xúc xung đột, tất cả cùng đến một lúc và điều cô muốn làm bây giờ là lết vào giường, bất cứ cái giường nào. Cô nghĩ bất cứ giây phút nào cô cũng có thể ói ra, và điều đó sẽ tốt thôi. Nhưng khi cô cố gắng ợ lên, dạ dày cô lại trống trơn.
Cô nhìn xuống tay mình và cảm nhận được sự va chạm với anh. Cô cố gắng xóa sạch cảm giác đó, nhưng nó vẫn không mất, tựa như bằng cách nào đó anh đã đóng dấu vào cô.
Người đàn ông tội nghiệp, cô nghĩ. Cứ nghĩ rằng anh ta giết vợ do anh ta không tự kiềm chế hoặc không có khả năng. Nhưng còn mày, Julia. Mày không phải vô tội, đúng không? Chính sự im lặng của mày đã làm chồng mày mất mạng. Cái chết của anh ấy có thể ngăn được. Bởi mày.
Tội lỗi thật là tàn nhẫn, khi nó dày vò cô. Bây giờ cô biết đêm đó trong chiếc xe Bruce cảm thấy thế nào, vì cô rất muốn chết để trả giá cho những lỗi lầm của mình. Nhưng cô sẽ không đi một mình. Có ai khác chia sẻ hình phạt này? Và Julia thề với chính mình sẽ dành những giây phút thức tỉnh để xem công lý được thực thi.
“Tôi Tôi muôn gặp lại cô”. Giọng Bruce vang bên tai cô.
Có lẽ, Julia nghĩ, ở đời sau. Còn bây giờ, có nhiều việc phải làm. Cô phải chuẩn bị cho chuyện Lizzie trở về. Julia biết bạn cô sẽ trở về. Lizzie để con trai ở với bà cô ta. Cô ta trở về vì nó. Và Julia đã sẵn sàng.

Đối với Julia ba ngày kế đó trôi qua thật nhanh. Đám ma và việc chôn cất Paul thật đơn giản, chỉ có Julia và một số đồng nghiệp của Paul ở trạm phục vụ tham dự. Paul không bao giờ viết di chúc, vì thế Julia coi như sở hữu tài sản chung của họ. Julia trở lại làm việc sau hôm chôn cất với chưa tới bảy trăm đô la còn lại trong tài khoản ký gởi của họ. Cô xin thời khóa biểu cạo nha chu nhiều chừng nào hay chừng đó để có tiền chi trả chi phí đám ma. Khi cô không làm việc, cô ngồi một mình trong nhà nhìn trừng trừng lên ti vi mà thực sự không hiểu những gì đang chiếu trên đó. Đó là những tiếng động trong trắng trong một thế giới khác hơn toàn màu đen. Cô bỏ ra cả một ngày trời chùi rửa nhà cửa với nước tẩy uế.
Qua tuần tiếp theo, vài người bạn gọi điện đến chia buồn, rồi cô nhận được thư của Bruce, anh đã rời bệnh viện trở về Huntington. Cô không mở thư ra xem. Mỗi ngày cô gọi điện thoại cho Lizzie và máy trả lời bảo cô để lại lời nhắn. Thỉnh nnn tra cảnh sát xem có ai phát hiện không, hoặc cô ấy đã bị bắt vào tù chưa. Không có gì cả. Julia biết rằng cảnh sát giám sát nhà Lizzie 24 trên 24.
Nơi duy nhất làm Julia cảm thấy được bình an vô sự là phòng nha, ở đó cô cố gắng sử dụng những kỹ năng của mình trong việc phục vụ bệnh nhân. Cô chăm chỉ miệt mài với công việc, biến việc cạo nha chu và chà sạch răng thành một trình tự của những nghi thức tôn giáo. Giữa hai ca chà sạch răng, cô thực hành điều bí mật cấm kỵ dưới con mắt của sở y tế Connecticut.
Khóa mình đằng sau cánh cửa, trong một căn phòng dùng làm nhà kho ở phía sau, Julia bóc những bao bì nhựa bao quanh những mũi kim tiêm dưới da, cô cũng gỡ đi những nắp đậy dài và hẹp ở phần kim loại của cây kim, cô giơ một lọ novocain nhỏ lên và cắm kim vào lọ, sau khi bơm đầy thuốc gây tê, cô cắm kim vào một trái cam. Cô làm lại hai ba lần nữa trước khi quay trở lại phòng nha, nơi bệnh nhân cạo cao răng kế tiếp đang đợi.

Sau khi ăn tối một mình ở quán Lakeside, Julia trở về nhà rất muộn. Người tiếp viên thay Lizzie mới dọn tới Lakeside và là người mới ở khu vực này. Cô ta không biết Julia và Julia cũng cám ơn vì điều đó. Julia mệt mỏi vì phải kể đi kể lại câu chuyện với những người quen của hai cặp vợ chồng, mà hình như họ ở khắp nơi. Không ai ở quán ăn quen biết Lizzie trông thấy cô ta kể từ khi cô ta biến mất.
Trở về nhà, Julia bật ti vi lên. Khi cô đang lướt qua các kênh thì điện thoại reng.
Cô nhìn điện thoại, tự hỏi không biết có nên trả lời không. Nếu là Bruce thì sao? Cô vẫn chưa sẵn sàng để nói chuyện với anh. Nếu là Lizzie thì sao? Cô ta có gan cùng mình để gọi cho cô không?
Julia cầm ống nghe lên.
“Xin chào”.
“Bà Stanton, cảnh sát Larson đây”.
“Vâng”.
“Bà muốn chúng tôi báo cho bà khi nào thì chúng tôi không tiếp tục giám sát chỗ ở của gia đình Daly nữa?”
“Được hai tuần rồi à?”
“Vâng, thưa bà. Tôi cố gắng xin sếp gia hạn một tuần nữa nhưng chúng tôi không đủ nhân sự. Để đề phòng, thỉnh thoảng chúng tôi sẽ chạy xe ngang qua”.
“Cám ơn vì đã gọi cho tôi”.
“Tôi rất thích làm việc đó, thưa bà. Nhân tiện xin hỏi bà bây giờ thế nào?”
“Không sao”, Julia chối.
“Chúng tôi ở đây, nếu bà cần chúng tôi”.
“Cảm ơn, chúc ngủ ngon!”
Julia gác máy. Đó là điều cô đang trông đợi. Cô biết Lizzie sẽ không ló dạng cho đến khi cảnh sát ngừng giám sát.
------------------------------------------
[1] Một biện pháp tu từ gồm hai thuật ngữ có ý nghĩa trái ngược nhau: ví dụ: những điểm khác biệt giống nhau; lời nói dối chân thật.

0
39.
 
Sáng hôm sau Julia gọi điện đến phòng nha, cô nói với nhân viên tiếp tân hoãn những cuộc hẹn của cô ngày hôm nay, cô cảm thấy không được khỏe và xin nghỉ một ngày. Rồi cô thay một cái đầm mùa hè nhẹ nhàng và chộp lấy cái túi đeo.
Việc lái xe đến nhà bà của Lizzie mất khoảng mười lăm phút, nhưng cô có cảm tưởng như mười lăm ngày. Trên đường đi, cô hình dung những viễn cảnh có thể xảy ra cũng như không biết cô có nên báo cho sở cảnh sát Lakeside biết những ngờ vực của mình không: rằng trạm dừng chân trở lại đầu tiên của Lizzie ở Lakeside sẽ là nhà của bà cô ta để đón Brian, con trai của cô ta.
Julia dừng xe ở ngoài đường. Có một bãi cỏ bé giáp nhà nhỏ xíu, thật ra có thể gọi đó là một vạt cỏ hơn là một bãi cỏ. Trên bãi cỏ có một chiếc xe ba bánh. Bên hông nhà là một cái cầu trượt hiệu Little Tykes bằng nhựa màu đỏ.
Julia biết người phụ nữ là ngoại Davis. Cô đã đến căn nhà nông trại chỉ có một phòng này khi cô và Lizzie còn bé và ngoại Davis là bảo mẫu cho mẹ Lizzie. Cô nhớ căn nhà đó rất nhỏ. Bây giờ, thậm chí nó còn nhỏ hơn.
Julia đến gần cửa trước, cô định gõ cửa thì cửa mở ra.
“Cô muốn gì?” ngoại Davis càu nhàu, bà đứng chắn hết cả cửa như một ông hộ phốp.
“Cháu là Julia Stanton đây, thưa bà Davis. Có lẽ bà nhớ, cháu là Julia”.
“Tôi biết cô là ai rồi. Cô muốn gì?”
“Cháu chỉ tạt ngang qua đây chào bà thôi”.
“Nhảm nhí và cả hai chúng ta đều biết vậy”.
“Brian thế nào ạ?”
“Mắc mớ gì đến cô?”
“Cháu quan tâm, thế thôi”.
“Nó khỏe. Bây giờ hãy để bà cháu tôi yên”. Ngoại Davis định quay đi và đóng cửa lại, nhưng Julia đã lấy chân ngăn lại.
“Làm ơn đi. Cháu chỉ muốn nói chuyện với bà”.
“Tôi không có gì để nói với cô cả”.
“Thưa bà Davis, Lizzie là bạn thân nhất của cháu”.
“Tôi đã nói với cô, tôi biết cô là ai. Giê-su, Ma-ri-a, Giu-se. Tôi nhìn các cô lớn lên, thưa quý bà trẻ. Cô và cháu tôi có khả năng làm được những gì tôi không cần biết. Không có gì cả, chỉ toàn rắc rối, bọn trẻ các cô ạ. Bây giờ, chuyện này, người ta nói gì? Tôi không quan tâm. Bây giờ chỉ cần cô biến đi”.
Julia lùi lại.
“Thưa bà Davis, cháu muốn nói chuyện với bà”.
“Nhưng tôi không buộc phải nói chuyện với cô. Cô muốn tôi gọi cảnh sát không? Tôi sẽ gọi”.
Bà Davis lại cố đóng cửa, nhưng chân Julia đã ngáng nó lại không cho đóng.
“Cháu đến đây để giúp bà”,
“Tôi không cần giúp đỡ gì cả”.
“Nó sẽ trở về”.
Bà Davis ngưng đẩy cái cửa.
“Cô đã nói chuyện với nó à?”
“Không. Cháu chỉ biết nó vậy thôi”.
“Cô biết, hử? Cô biết nó điên”.
“Vâng, cháu biết, thưa bà Davis. Đó là điều cháu muốn nói với bà. Cháu nghĩ rằng bà đang gặp nguy hiểm trầm trọng”.
Bà Davis thở dài và mở cửa ra.
“Đồ quỷ tha ma bắt. Thôi, cô vào đi”.
Julia bước vào và nhìn quanh phòng khách tối om. Cô có thể nghe tiếng ti vi từ một phòng khác mở kênh Nickelodeon, kênh dành cho trẻ em.
“Nó ngồi trước ti vi cả ngày cả đêm. Tôi nghĩ ti vi phải được xem như một thứ tài sản kiểm soát được”, Bà Davis nói. “Bọn trẻ con nghiện cái đồ chết tiệt đó mất”.
“Người lớn cũng vậy, thưa bà Davis”.
“Chúng ta có thể ngồi ở đây”, Bà dắt Julia đến chỗ ghế xô pha ở phía xa của phòng khách nhỏ, xa lối đi vào căn phòng có ti vi.
Julia ngồi trên ghế xô pha còn bà Davis ngồi ở cái ghế bành cạnh đấy.
“Cháu nghĩ Lizzie sẽ đến đây để đón con nó”.
“Buồn cười. Nó chẳng quan tâm gì đến thằng bé. Tôi đã giữ nó từ ngày nó mới chào đời. Tất cả những gì Lizzie quan tâm là chính bản thân nó. Táo không rụng cách xa cây”.
“Lizzie nói với cháu mẹ nó chết rồi”.
“Nó nói với mọi người như thế, và thậm chí nó bắt đầu tin như thế trong một thời gian”.
“Tại sao nó lại nói những điều như vậy trong khi sự thực không phải”.
“Tôi tưởng cô nói cô biết Lizzie điên”.
“Cháu biết”.
“À, thế thì tại sao cô lại hỏi một câu như vậy? Lizzie không như những đứa con gái khác. Mẹ nó cũng vậy. Điên như bọn cuồng trí, cả hai mẹ con nó. Phải hiểu điều đó từ khía cạnh khác của gia đình”.
“Mẹ cô ấy bị điên à?”
“Xem ra cô chẳng hiểu gì về cháu tôi như cô nói”.
“Cháu biết nó rất nguy hiểm”.
“Cô nên biết thêm người ta đã bỏ tù mẹ nó vì tội giết người khi Lizzie còn bé”.
“Bác ấy giết ai?”
“Chồng và bố của nó. Nó cũng sẽ giết Lizzie nhưng Lizzie đang ở với tôi”.
“Chuyện gì đả xảy ra?”
“Tất cả bọn họ đi ra ngoài để ăn mừng lễ. Mẹ của Lizzie, cha nó và Roy - ông xã tôi, ông của Lizzie”. Bà Davis nhớ lại. “Tôi ở nhà giữ Lizzie. Tất cả bọn họ đều kết thúc ở cái khách sạn đó, uống quá say không lái xe được. Có hỏa hoạn. Người ta tìm thấy xác của hai người đàn ông bị cột vào tấm ván trên đầu giường. Công tố viên nói rằng mẹ Lizzie đã đốt họ. Nó tuyên bố rằng nó vô tội. Lý do duy nhất người ta buộc tội nó là nó còn sống mà họ thì đã chết. Công tố viên nói rằng trước đó đã có dấu hiệu quan hệ tình dục và mẹ Lizzie đã làm tình với một hoặc cả hai người đàn ông trên giường. Nó bị điều tra vì phạm tội do điên loạn từ đó. Điều đó làm tan nát trái tim Lizzie. Nó và mẹ nó rất gần nhau, cô biết đó. Lizzie thử mọi thứ mà nó có thể để lật lại bản án. Nó bảo tôi dùng tiền để dành của mình mướn các thám tử và bác sĩ phản bác lại chứng cứ. Chuyện đó không xong và Lizzie không thể giúp mẹ nó được”.
Julia thở dài và nhìn xuống sàn nhà. Rồi cô ngước nhìn bà Davis.
“Khi chuyện đó xảy ra Lizzie mấy tuổi vậy bà?”, Julia hỏi.
“Nó mười tuổi”.
“Cháu quen nó khi nó mười bốn tuổi”.
“Trước đó nó có đến bệnh viện tâm thần thăm mẹ vài lần. Rồi có một lần đi thăm về, Lizzie khóc và nói lảm nhảm rằng mẹ không nhận ra nó. Tôi vào xem điều nó nói xem sao và thật kinh khủng. Mẹ nó già đi hai chục tuổi. Trông nó còn già hơn cả tôi. Mái tóc màu nâu đẹp của nó đã ngả sang xám. Gương mặt nó trắng như một tờ giấy và đầy những nếp nhăn quanh mắt. Nó nói chuyện một mình và không nhận thức được sự có mặt của tôi. Từ đó chúng tôi không bao giờ trở lại nữa, Lizzie nói mẹ đã chết rồi”.
“Bà sẽ làm gì nếu Lizzie trở lại đòi Brian?” Julia hỏi.
“Tôi sẽ không để cho nó bắt thằng bé, chắc chắn như thế”.
Bà Davis và Julia cùng nhìn Brian qua căn phòng, nó đang đứng trên ngưỡng cửa dẫn đến căn phòng có ti vi.
“Này bé con”, bà Davis nói. “Con có nhớ cô Julia, bạn của mẹ không?”
Nhưng Brian đang khóc.
Bà Davis đứng dậy và đi tới chỗ nó. “Con đứng đây bao lâu rồi?”
“Con muốn mẹ”. Brian nói.
Bà Davis nhìn Julia, nỗi đau hiện rõ trong mắt bà.
“Cháu nghĩ cháu có thể giúp bà”.

0
40.
 
Cảnh sát viên Larson đang định sắp xếp lại báo cáo cuối cùng thì người trực điện thoại nhắn bíp bíp vào máy của anh. “Larson, anh có một cuộc gọi ở đường dây số sáu”.
Anh ta nhấc điện thoại lên.
“Julia Stanton đây. Anh bảo gọi nếu tôi cần giúp đỡ”.
“Chắc chắn rồi. Có chuyện gì vậy?
“À, tôi đang ở nhà bà của Lizzie Daly. Bà đang chăm sóc con trai của Lizzie. Tôi chỉ tự hỏi không biết có nên giám sát nhà của bà cô ấy không, nhưng phải làm sao để không ai biết các anh đang canh gác?”...
“Thưa bà, tôi không chắc về chuyện đó lắm. Chúng tôi đã và đang canh gác nhà của cô ta, nhà của bà và nhà của gia đình Daly hai tuần rồi. Tôi đã nói với bà tình hình của chúng tôi. Tôi mong rằng tôi sẽ làm được điều gì đó về việc này, nhưng việc thực hiện quyết định này vượt khả năng của tôi”.
“Thế thì cho tôi nói chuyện với cảnh sát trưởng được không?” Julia hỏi.
“Điều gì làm bà chắc chắn rằng bây giờ cô ta sẽ trở lại?”
“Bởi vì cô ấy cũng canh chừng. Chờ cho xe cảnh sát đi khỏi”.
“À, cô ta có làm như vậy nếu họ trở lại không?” Larson nói. “Tôi nói cho bà biết điều tôi sẽ làm. Thay vì cắm một chiếc xe cảnh sát không mang dấu hiệu ở đó, tôi sẽ cho người lái xe chạy ngang qua đó mỗi giờ một lần và ở những khoảng cách khác nhau. Như vậy cô ta không thể phát hiện ra”.
“Điều đó có thể đem lại kết quả, cám ơn anh”, Julia nói và gác máy.
Khu phố trung tâm Lakeside được thắp điện sáng như bất cứ khu phố tầm trung nào của Mỹ. Tối nay nhà hàng Đà Điểu kinh doanh khá tốt, xe đậu tràn ra cả ngoài bãi đậu xe. Một chiếc Jeep Grand Cherokee mới tinh đậu trong bãi đỗ xe và động cơ còn nổ. Chiếc từ từ ra khỏi ô đậu xe của nó và chạy xuống con đường dẫn tới khu dân cư của thành phố.
Đèn trong nhà Julia tắt khi chiếc xe đến trước nhà. Chiếc xe Jeep đậu sát gờ đường khoảng năm phút rồi chạy di. Hai phút sau một chiếc xe cảnh sát chạy chầm chậm ngang qua, ánh đèn của nó rọi vào sân nhà Julia để tìm kiếm bất cứ những kẻ nào xâm nhập gia cư.

Julia nhìn ra cửa sổ trước thì thấy một chiếc xe cảnh sát đang chạy chầm chậm ngang qua. Cô lùi lại và gặp bà Davis trong nhà bếp, cô hoàn toàn không thấy chiếc xe Jeep đã đến bên kia đường.

Bà Davis đang khuấy món bò hầm trong một cái thố đặt trên bếp lò.
“Bí quyết để hầm là nấu chậm. Bà rất ghét những cái lò vi sóng làm mọi thứ bên ngoài thì nóng quá không sờ vào được, còn bên trong thì lạnh ngắt, như thế là không tự nhiên. Nấu đúng cách thì cháu phải nấu chậm thôi”.
“Nghe thơm quá, bà Davis ạ”, Julia nói. “Cháu chỉ vào xem Brian. Cháu sẽ trở lại”.
“Chuyện đó không cần thiết đâu”, Lizzie nói, cô ta đã đứng ở ngưỡng cửa phòng có chiếc ti vi với Brian.
“Lizzie!”
“”Chào bà. Julia. Thật đúng lúc ăn tối!”
“Mày xéo khỏi nó đi!” Bà Davis ra lệnh.
“Ai? Con trai con à?”
“Mày vào đây bằng cách nào?”
“À, con rất vui khi gặp bà. Con cần tiền. Con đã tiêu hết tiền để mua chiếc Jeep Cherokee rồi. Loại bé con đó mắc ghê”.
“Cái gì làm cho mày nghĩ rằng có thể chỉ đi vào đây và bắt đầu sai bảo tao làm này nọ?”
“Cái này”.
Lizzie rút ra một khẩu súng và chĩa vào bà Davis.
“Mày bắn bà của mày à?”
“Chỉ bắn khi bà làm cho con bắn”.
“À, đó là điều mày định làm khi mày đi khỏi đây với thằng bé này à”.
Lizzie nhìn xuống Brian rồi nhìn bà Davis. Cô ta lắc đầu rồi giơ súng lên, lên đạn. “Ôi, bà ơi”.

Trước khi Lizzie bóp cò, từ một bên Julia lao vào, quật cô ta xuống như người hậu vệ thòng phá đường chuyền bóng của tiền vệ.
Cả hai người phụ nữ đổ ập xuống sàn nhà và Lizzie đánh rơi khẩu súng. Lizzie quay qua và đấm vào mặt Julia. Julia cong người qua chỗ khác để tránh cú đấm thứ hai. Lizzie thấy khẩu súng nằm kề tường. Cô ta bắt đầu bò lại phía nó, rồi với tay ra để cầm nó lên thì Julia vớ cái túi đeo nằm bên trong ngưỡng cửa. Cô thò tay vào trong định lấy một vật gì ra thì Lizzie đã bước đến với khẩu súng trên tay.
Lizzie cầm khẩu súng định chĩa vào Julia thì Julia đã lao lên lưng cô ta, làm cô ta ngã gục xuống sàn. Lizzie đưa tay ra phía trước để khỏi ngã, và khẩu súng phát nổ khi cô ta ngã xuống đất. Đạn xoáy một lỗ trên tường cạnh đầu Brian. Mắt Lizzie mở to hãi hùng khi thấy cô ta đã suýt chút nữa bắn trúng con mình.
“Đồ chết tiệt!” cô ta hét lên.
Cô ta muốn khử Julia, nhưng Julia đã quỳ một gối lên bàn tay cầm súng. Lúc đó, Julia giơ cây kim tiêm lên và lụi vào lưng bàn tay cầm súng của Lizzie, ngay vùng giữa ngón cái và ngón trỏ. Ngón bóp cò.
Lizzie nhìn cây kim ló ra ở lưng bàn tay mình. Julia đẩy ống bơm ở phía trên cây kim và bàn tay cầm súng mở ra. Khẩu súng rơi xuống bên dưới bàn tay và cổ tay mềm oặt. “Á á á” Lizzie hét lên.
Lizzie dùng bàn tay với qua mặt đánh vào lưng Julia. Lúc đó, cô ta giật phắt cây kim ra khỏi tay mình và đứng lên. Julia vội thoát khỏi sàn nhà khi Lizzie với xuống để nhặt súng lên. Cô ta cố gắng đứng vững, nắm khẩu súng thật chặt và chĩa vào Julia.
“Không!” Bà Davis hét lên.
Lizzie cố bóp cò nhưng không nhúc nhích được ngón tay.
“Tay của tôi,” Lizzie nói “nó tê cứng rồi”.
“Là một nhân viên vệ sinh răng miệng, tôi không được phép phân phát novocain vì nó được xem như thuốc mê. Nhưng quỷ tha ma bắt, lần này tôi nghĩ người ta sẽ cho rằng nó không chống lại tôi, đúng không? Tác dụng khá nhanh, có phải không?”
Bỗng dưng một ý tưởng lộ ra trên mặt Lizzie và cô ta bắt đầu rảy hai tay nhưng Julia đã nhanh hơn, cô giật khẩu súng khỏi bàn tay tê cứng của Lizzie. Bây giờ Julia chĩa súng vào Lizzie.
“Được rồi. Cậu thắng. Bây giờ chấm dứt chuyện này đi”.
“Nó đã chấm dứt rồi. Bà Davis, hãy gọi cảnh sát đi”.
“Tớ sẽ không sống cuộc đời còn lại trong tù. Tớ đáng chết hơn. Nhanh lên Julia. Bắn đi”.
“Không”.
“Trong trường hợp này thì tớ đi”.
Lizzie đi lại phía cửa thì Brian chay qua mặt để chặn cô ta lại.
“Mẹ”, Brian van nài.
Lizzie nhìn con trai, “Ồ Brian, mẹ xin lỗi”.
“Mẹ, đừng đi mẹ”.
Lizzie cảm thấy mắt mình đầy nước mắt khi cô nhìn con trai. Cô ta ngửng đầu lên nhìn Julia và bà của mình. Nước mắt lăn dài xuống mặt khi con trai níu chân và ôm chặt lấy mẹ.
Lizzie đưa tay xuống bế con lên. “Con muốn đi với mẹ không?”
“Bỏ nó xuống!” Julia ra lệnh.
“Ồ cái gì? Cậu sẽ bắn à? Tớ không nghĩ như vậy”.
Lizzie quay sang mở cửa. Cô ta định bước ra ngoài thì thấy ba xe cảnh sát, đèn xe chớp sáng, vây quanh chiếc xe Jeep màu đen của cô ta. Larson quỳ một chân trên bãi cỏ, súng đã rút ra và nhắm vào Lizzie.
“Phong tỏa!”
Julia ra chỗ ngưỡng cửa.
“Không sao”, Julia hét lên. “Cô ấy không có vũ khí”.
Julia đưa cho bà Davis khẩu súng.
Larson cất súng và đến gần những người phụ nữ ở ngưỡng cửa. “Một trong những đơn vị tuần tra phát hiện chiếc Jeep đen và gọi về. Bà Daly à, chúng tôi e rằng phải bắt bà”.
Lizzie gật đầu và nhìn con trai. “Bây giờ con đi với bà được không? Hãy nhớ lời mẹ nói về những cơn ác mộng. Nếu chúng trở nên quá tệ thì hãy tự mình thức dậy, chúng sẽ cuốn xéo ngay”.
Khi Larson khóa còng tay Lizzie, cô ta quay sang Julia.
“Này, số dách”.
Julia cứng đờ.
“Hãy cho tớ một ân huệ, được không?”
“Tớ sẽ cố gắng”, Julia nói.
“Trông Brian cho tớ được không? Con chim già đó sẽ làm hỏng thằng bé. Ngoài ra nó sẽ cho cậu kinh nghiệm khi cuối cùng cậu cũng có một đứa riêng của mình”.
“Chắc chắn rồi”.
Larson dẫn Lizzie đi, Julia đứng ở cửa trông theo. Cuối cùng chuyện này cũng kết thúc. Cô tự hỏi tại sao cô không cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Rồi nhận thức đánh mạnh vào cô. Thực sự nó vẫn chưa kết thúc. Cô cần phải cho mình thêm một ít thời gian nữa.

0
41.
 
Lizzie nghĩ rằng người ta phải còng một tay cô vào giường của bệnh viện là hơi quá đáng. Họ nghĩ mình sẽ trốn đi đâu. Họ có nhận thấy như thế này là bất tiện quá không? Nếu mình bị vọp bẻ thì sao? Mình có thể kiện họ. Mình cho rằng thế này cũng dễ chịu hơn một cái xà lim. Phải cám ơn Julia đã cho mình một phát novocain. Chết tiệt, nó không biết mình bị dị ứng cần phải đi bệnh viện. Ối dào, cũng có thể lợi dụng triệt để chuyện này.
Trên giường bệnh, Lizzie vẫn còn bị còng vào miếng ván trên đầu giường. Trông cô tương đối khỏe và hình như đang đọc nhiều sách luật dày cộm quăng bừa bãi xung quanh.
Một người bảo vệ ngồi ngay bên ngoài cửa đọc tạp chí People. Lizzie đóng sách lại và với một tay còn tự do để nhấc điện thoại lên.
“Xin vui lòng cho tôi gập ông Bender”, Lizzie nói vào điện thoại. “Lizzie Daly đây. Ông ấy đang chờ điện thoại của tôi”.
“Bà Daly à”, một giọng nam nói trong điện thoại. “Patrick Bender đây. Tôi đang xem lại trường hợp của bà”.
“Tốt. Ông nghĩ như thế nào?”
“Đang xem xét tiền sử của gia đình bà, tôi sẽ nói chúng ta có một cơ hội khá hợp lý về một lời xin tha tội vì bệnh tâm thần. Thậm chí chúng tôi có thể tạo được một trường hợp để bà bị kết tội tâm thần như mẹ bà. Nhất là nếu chúng tôi cố thể thuyết phục cộng đồng chẩn trị bệnh tâm thần, điều đó sẽ giúp cho sự phục hồi của bà”.
Lizzie cầm tấm ảnh một phụ nữ và một bé gái lên. Bé gái trông giống như Lizzie khi còn nhỏ, và người phụ nữ cũng vậy.
“Bà Daly, bà còn đó không?”
“Tôi đây”.
“Bà có nghe tôi nói gì không? Về việc thụ lý vụ án của bà với mẹ bà”.
“Này. Vì thế ông đòi nhiều tiền chứ gì?”
“Nói đến tiền, bà Daly à! Tôi cần bà trả trước một số tiền trước khi tôi bắt đầu đưa ra những bản kiến nghị”.
“Một số tiền trả trước, hử? Tôi hơi bị kẹt tiền mặt, ông Blender à. Ông chấp nhận một chiếc nhẫn chứ?”
“Một chiếc nhẫn ư?”
“Thực ra đó là của gia bảo. Vàng khảm hột xoàn”.
Lizzie gác máy. Cô ta nâng tấm ảnh lên môi và hôn nó.
“Hẹn gặp lại mẹ, mẹ à”.

Bốn tháng đã trôi qua và những vết khâu của Bruce đã lành nhưng vẫn còn hơi đau, vì thế anh không theo kịp trái banh lỗ mà con gái anh, Lisa đã đập vào sân nhà hàng xóm. Khi anh cúi xuống nhặt trái bóng nhỏ bằng nhựa màu trắng, anh thấy chiếc Buick cu kỹ chạy chầm chậm trên đường về hướng nhà anh.
Có thể là ai thế? Chiếc xe trông rất quen. Nó mang bảng số Connecticut. Bỗng một nụ cười rộng nở trên môi anh và Julia Stanton bước ra. Cô mặc đồng phục vệ sinh răng miệng, nhưng Bruce không quan tâm. Chừng nào anh còn quan tâm đến thì cô là người phụ nữ đẹp nhất trên đời này.
Julia đi ngang qua bãi cỏ đến chỗ Bruce và ôm chặt anh. Khi ấy, cô cảm nhận được đôi mắt của cô bé và quay ra đằng sau quỳ một gối xuống.
“Cháu có phải là Lisa?” Julia nói với cô bé vai đang vác cái chày đánh bóng lỗ bằng nhựa màu vàng.
“Cô có phải là quý bà đã cứu mạng bố cháu không?” Lisa hỏi.
Julia nhìn Bruce và mỉm cười, một nụ cười đầy nước mắt.
“Không phải đâu, Lisa. Chính cháu mới là người đó”.
 
HẾT
0
Đã mang vào thư viện
 
Cảm ơn và chúc casau luôn vui
 





0
«« « 1 2 » »»