📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Bông hồng mất tích - Serdar Ozkan 🔒

50 trả lời, 1.020 lượt xem — Trang 2 / 2
Chương 30  


Thay vì cúi đầu xuống thì Diana lại cứ ngẩng đầu lên, va cả vào lanh tô cửa ra vào. Nhưng ít ra phía bên kia cánh cổng cũng có một khu vườn thực sự.
Một làn sương mỏng màu hồng ngọc trai quyện lẫn trong ánh sáng sớm mai, bao phủ lên mọi vật, gợi vẻ huyền bí nơi khu vườn, nhưng những sắc màu cầu vồng của nó vẫn không thể che được. Một lối nhỏ lát gạch hình lục giác làm thành con đường giữa những luống hồng. Cơn gió nhẹ khiến những cành hồng hơi nghiêng nghiêng theo cánh chim sơn ca đang chao liệng trên không trung. Trong thinh không chỉ nghe tiếng chim hót và tiếng róc rách của nước trong bể lát đá cẩm thạch.
Diana ngồi im một lát, mắt nhắm mắt mở hít hà mùi hương trong không khí. Mỗi lần hít thở cô lại có cảm giác mình tới gần hơn một nơi thần tiên nào đó. Nhưng cô quay lại về thực tại khi bà Zeynep Hanim tháo giầy và bắt đầu cọ đôi chân trần trên đất.
"Lại đây nào cháu gái" Zeynep Hanim bảo. "Cháu cũng làm thế đi."
Cũng vẫn điệu bộ như lúc đi tới đài phun nước, Diana tháo giầy và làm như bà bảo.
"Cháu biết là hỏi điều này cũng không khác câu trên là mấy, nhưng cháu vẫn muốn biết sao mình phải làm cho cả hai bàn chân bị bẩn như thế."
"Những bông hồng luôn cẩn trọng để không bị vẻ đẹp mà tạo hóa ban tặng không làm chúng quên mất người tặng quà."
"Tất nhiên rồi! Sao cháu lại không nghĩ được điều đó chứ?"
"Hoa hồng không bao giờ, ngay cả chỉ một phút, quên rằng sự tồn tại cũng như vẻ đẹp của mình là món quà từ đất. Chúng đều nhận thức rất rõ rằng khi thời điểm tới, chúng sẽ bị héo tàn đi và rũ xuống đất như những hạt giống và đất chỉ chấp nhận những hạt giống hoa hồng nào không quên mình từ đâu mà có. Bằng việc đặt đôi chân trần lên đất, chúng ta sẽ chỉ cho hoa hồng thấy rằng chúng ta cũng không quên đất. Hoa hồng đánh giá cao điều này."
Zeynep Hanim xỏ lại dép.
"Mọi thứ chúng ta nói từ trước tới giờ đều là để chuẩn bị cho hành trình nghe hoa hồng. Cho tới tận bây giờ, tất cả mọi điều đều là về chúng ta, những người đi tìm. Nhưng trong vườn người kiếm tìm sẽ không còn tồn tại nữa mà phải hoàn toàn hòa nhập cùng với hoa hồng. Chúng ta phải cho chúng tất cả những gì chúng ta có : trí tuệ ta, trái tim ta, tâm hồn ta, tất cả mọi thứ. Vậy Diana, nếu cháu đã sẵn sàng thì chúng ta có thể bắt đầu."
Diana gật đầu.
"Rất tốt… Cháu biết gì về những cây hoa hồng?" Zeynep Hanim hỏi.
"Không gì cả. Theo cách bà nhìn nhận chúng thì cháu hoàn toàn không biết gì."
"Tuyệt. Đó luôn là khởi đầu tốt nhất. Thế thì bây giờ ta có thể nói cho cháu nghe quy tắc vàng trong việc nghe hoa hồng."
"Quy tắc vàng ư?"
"Quy tắc vàng là: Hãy biết bông hồng của bạn."
Zeynep Hanim nhẹ nhàng vuốt những cánh hoa hồng cam bên trái mình trước khi tiếp tục.
"Người ta chỉ có thể biết về hoa hồng từ chính hoa hồng. Đó là cách duy nhất để biết nó một cách thực sự."
Họ bắt đầu đi về phía giữa khu vườn. Sau một lát đi bộ, Zeynep Hanim đột ngột dừng lại rồi cúi xuống một bông hồng vàng ngay trước mặt.
"Có chuyện gì thế Hoa Hồng Vàng? Ta chưa nhìn thấy cháu khóc bao giờ. Sao cháu lại khóc trong khu vườn hạnh phúc này?"
Diana quan sát Zeynep Hanim kỹ hơn. Bông hồng chẳng hề phát ra tiếng động nào, nhưng bà ấy lại có vẻ như đang lắng nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu ra chiều đồng ý.
"Ta rất tiếc. Ta cũng không biết thế nào Hồng Vàng ạ." Bà nói với bông hồng. "Nếu vị khách của chúng ta đồng ý thì ta rất muốn nghe câu chuyện từ đầu."
Zeynep Hanim quay qua Diana:
"Hồng Vàng hôm nay rất buồn. Cháu có thể ở lại đây một lát để nghe nó nói chuyện không?"
"Ý bà là sao? Bà biết cháu không thể nghe được mà?"
"Ta sẽ nói lại cho cháu những điều Hồng Vàng kể."
"Vâng. Cháu thấy cũng hơi lạ, nhưng không sao."
Diana ngồi xuống nền đất, chỗ bà Zeynep Hanim chỉ. Cần gì phải quan tâm tới việc chiếc quần trắng của mình bị bẩn nếu ngồi đó cô có thể khiến cho một bông hồng cảm thấy được an ủi nhỉ!
Zeynep Hanim quay sang bông hồng.
"Cô ấy là Diana, chị sinh đôi của Maria."
"Rất vui được gặp cô, Diana." Hồng Vàng nói, qua lời truyền đạt của bà Zeynep Hanim. "Nếu không có chú sơn ca nhỏ bé kia nói cho cháu biết thì cháu đã nghĩ cô ấy chính là Maria đấy."
"Mình rất vui được gặp bạn." Diana đáp lại như thể đang nói với chính mình vậy.
"Được rồi Hồng Vàng", Zeynep Hanim bảo. "Hãy nói cho chúng ta điều gì làm cháu buồn như thế nào."
"Cháu xin lỗi" Hồng Vàng nói. "Cháu biết bà đã quen với việc thấy những bông hồng hạnh phúc trong vườn rồi, nhưng hôm nay là kỷ niệm ngày mà người bạn cũ của cháu – Vệ Nữ – bị mất hương thơm của cô ấy. Mỗi năm lại có một lần cháu lại cảm thấy như thế này. Thứ lỗi cho cháu…"
"Không có gì phải thứ lỗi cả, Hồng Vàng ạ. Đôi khi, hạnh phúc có thể được thể hiện rõ nhất qua những giọt nước mắt cho một người bạn… Nhưng nói chúng ta nghe xem chuyện đó xảy ra như thế nào? Ta chưa bao giờ nghe thấy chuyện một người bạn của cháu lại có thể mất đi hương thơm của mình."
"Vâng," Hồng Vàng trả lời. "Hãy để cháu bắt đầu kể về loài hồng có hương thơm đầu tiên, loài hồng mà từ đó chúng cháu được hình thành bởi vì nó liên quan rất nhiều đến thảm kịch mà Vệ Nữ đã phải trải qua…"
"Một ngày nọ vua của vương quốc chúng cháu muốn tạo ra một loại hoa hồng mang hương thơm đặc biệt của riêng ông ấy. Ông bèn cho tưới nước hoa hoàng gia vào đất vườn của mình. Sau đó ông ấy cho tưới thuốc trường sinh vào vườn để những bông hồng không bao giờ bị lụi tàn. Rồi rốt cuộc khi loài hoa ấy nở hoa, ông gọi nó là "Hoa hồng của hư không". Vua của chúng cháu chọn cái tên này một cách đầy cân nhắc để loài hồng của ông ấy sẽ không bao giờ quên rằng mùi hương của mình là mùi hương của vua. Vì nơi cháu đến là nơi hoa hồng chỉ là hoa hồng vì hương thơm của mình mà thôi."
"Ít lâu sau, vua muốn mọi người phải đều biết đến mùi hương của mình, thế nên ông cho phép loài hồng ấy được trồng cả bên ngoài những khu vườn hoàng thất nữa. Loài hồng của ông không còn được tưới nước trường sinh nữa nên cũng có ngày bị tàn úa. Nhưng theo thời gian, các đời con cháu vẫn mang hương thơm của vua tới từng ngóc ngách của kinh thành."
"Vệ Nữ và cháu cùng là hậu duệ của loài hoa ấy và chúng cháu được trồng trong một khu làng nhỏ. Chúng cháu nở chỉ vì một mục đích là để mọi người biết tới mùi hương của vua, và vì thế tụi cháu chỉ được người ta yêu mến vì mùi hương hoàng gia mà mình có."
"Có hai kiểu người sống trong làng của chúng cháu. Một kiểu giống như Maria và một kiểu khác. Những người giống Maria là những người có thể nhận ra chúng cháu mang mùi hương của vua và họ quan tâm tới hương thơm của chúng cháu nhiều hơn bất cứ thứ gì khác. Khác với họ, những người khác chỉ chú ý tới màu sắc, cành lá, cánh hoa, bất cứ thứ gì mà họ thấy được bằng mắt thường mà thôi… Chúng cháu không bao giờ có thể nghĩ được rằng người ta lại quan tâm đến những thứ đó. Nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, những người đó bắt đầu thì thào với nhau rằng ‘thương gia kia có những bông hồng thật đẹp, màu của chúng không bao giờ bị phai nhạt và tốt hơn cả là cành của nó không có gai.’"
"Rồi từ đó người thương gia đã bán được rất nhiều ‘hoa hồng’ đến nỗi làng cháu trở thành làng hồng nhân tạo. Những người như Maria không thể chịu đựng được điều đó nên dần rời khỏi làng. Cuối cùng, cháu và Vệ Nữ bị bỏ lại chỉ với hai thứ đó là: Những người khác và nhu cầu được yêu mến."
"Vào lúc đó, chúng cháu không thể thấy trước được thảm họa mà tình hình đó sẽ đưa tụi cháu tới. Ngay khi những người như Maria đi hết, từng tí từng tí một, chúng cháu bắt đầu thay đổi dần theo những giá trị mà Những người khác mong muốn, hòng có được tình yêu của họ. Vì họ chỉ yêu cái vẻ bên ngoài thôi nên chúng cháu ngày càng trở nên chăm chút cho ngoại hình hơn. Chúng cháu cố gắng để vươn người thẳng như những bông hồng nhân tạo; cố gắng kéo dài thời gian của những chiếc lá trên thân mình. Chúng cháu thậm chí còn không khóc trong những lúc xúc động nữa để cánh hoa không bị nhăn. Rồi, chẳng biết từ lúc nào mùi hương của chúng cháu phai nhạt dần rồi biến mất."
"Chúng cháu gọt dũa mình theo như mong đợi của người khác, biến đổi từ hình dạng này sang hình dạng khác. Chúng cháu thay đổi màu sắc từ màu này sang màu khác. Những người kia bảo rằng: "Hãy lớn cao hơn" thế là chúng cháu mọc cao hơn. Họ nói "Hãy mọc theo hướng này", thế là trong im lặng vội vã chúng cháu làm theo. Đầu tiên, họ uốn chúng cháu theo cách họ thích rồi sau đó ca tụng chúng cháu hết lời."
"Nhưng dù có tất cả những thứ đó, sâu thẳm trong thâm tâm chúng cháu cảm thấy mình không hề được yêu. Chỉ những người thực sự quan tâm tới mùi hương của tụi cháu mới yêu mến chúng cháu mà thôi."
"Bởi vì chính mùi hương của một bông hồng mới khiến nó là một bông hồng. Tình cảm mà những người kia dành cho tụi cháu chỉ đơn thuần là sự ngưỡng mộ."
"Cháu nhận biết được tất cả những chuyện này, nhưng Vệ Nữ lại cư xử như thể không hề biết gì đến tình hình đó vậy. Cháu đã cố để cảnh báo cho cô ấy. Cháu bảo cô ấy là Kẻ khác cũng tựa như một con sâu vô hình đã tìm ra chiếc giường đỏ hân hoan ngục tù của chúng ta và đang phá hủy cuộc sống của chúng ta. Cháu bảo với cô ấy "Chúng ta phải thoát khỏi cái nơi này ngay lập tức, để đi tới nơi có những người như Maria sống." Nhưng cô ấy không thèm để ý gì đến lời cháu nói. Cô ấy bảo "Cậu thật bất bình thường". Cháu không trách cô ấy vì câu nói đó; cô ấy nói đúng. Lúc đó đã có rất, rất nhiều những bông hồng nhân tạo trong làng, nên một bông hồng không có hương đã trở thành một bông hồng bình thường."
"Lúc cháu đang thuyết phục cô ấy thì có một đàn kiến xuất hiện trên mặt đất cạnh chỗ chúng cháu đứng. Chúng ghép mình để tạo thành chữ "Phản đối người khác". Vệ Nữ liếc nhìn chúng đầy khinh bỉ rồi thì thầm: "Lũ kiến chết chiệt, chúng có ở khắp nơi."
"Cuối cùng cháu cũng nhận ra là mình không thể giúp gì được cho Vệ Nữ, nên cháu quyết định ít nhất thì mình cũng phải chăm lo cho mình. Cháu phải rời làng càng nhanh càng tốt. Nhưng cháu không biết làm cách nào để rời đi cả. Bà cũng biết hoa hồng không có chân mà. Vậy nên cháu bắt đầu chờ đợi một người nào đó đi ngang qua, họ sẽ nhổ cháu lên và đưa cháu đi xa."
"Cuối cùng thì họ cũng đến: một người đàn ông to lớn, một cậu bé gầy gò và một con lừa màu xám. Mặc dù cả người đàn ông và cậu bé đều có vẻ rất mệt mỏi, nhưng họ không cưỡi lừa mà đi bộ cùng nó. Chuyện lạ lùng đó khiến cháu không thể hiểu được."
"Họ ngồi phịch xuống đất bên dưới một cái cây gần đấy. Cậu bé quay qua nói với cha mình."
"Cha ơi. Con kiệt sức rồi. Chúng ta sắp chết mất thôi. Chúng ta đã đi sai chỗ nào nhỉ?"
"Im miệng đi" Người cha quát, véo tai cậu con. "Đi bộ thì lúc nào chẳng thế này."
"Nhưng chúng ta có con lừa mà cha! Nó lại còn rất khỏe nữa."
"Ta bảo im đi mà. Con không nghe thấy người ta nói gì khi thấy cả hai chúng ta cưỡi lừa à? Chẳng phải họ nói là "Nhìn những kẻ vô lương tâm kìa, hai người cưỡi một con lừa tội nghiệp!" sao? Những người khác trong làng sẽ nghĩ về ta thế nào nếu họ nghe được lời nói đó chứ?"
"Vâng. Đó cũng là lúc cha bảo con xuống. Nhưng mà cha ơi, ít ra thì cha cũng được cảm thấy thoải mái mà."
"Nhưng sau đó ta nghe thấy có ai đó nói là ‘Nhìn cái gã độc ác kia mà xem kìa. Hắn ta đang cưỡi lừa như một ông hoàng, trong khi cậu con tội nghiệp lại phải đi chân trần trên đất.’ Ta biết người nói câu đó. Hắn là một kẻ lắm mồm. Người trong làng sẽ nghĩ về ta thế nào nếu họ nghe được câu đó chứ?"
"Vâng. Lúc đó cha xuống khỏi lừa và đặt con lên lưng nó. Thế thì ít ra con cũng được cảm thấy dễ chịu mà."
"Nhưng sau đó thì sao? Người ta đã nói gì? Họ bảo ‘Nhìn thằng con vô lễ chưa kìa. Nó thì ngồi trên lưng lừa, trong khi cha nó lại lếch thếch theo sau’. Ta sẽ không để cho bất cứ ai nói rằng con ta lại không kính trọng cha nó. Ai mà biết những người khác trong làng sẽ nghĩ gì khi họ nghe được câu đó chứ."
"Nhưng cha ơi. Rốt cục cả hai chúng ta lại phải đi bộ."
"Im đi, đồ ngu. Ít ra như thế thì cũng không ai nói xấu được chúng ta."
"Ngay lúc đó có một người đàn ông quay sang bạn mình bảo ‘Nhìn mấy gã ngốc kìa! Họ có lừa nhưng lại đi bộ cả quãng đường về làng.’"
"Nghe thấy câu đó người cha mặt đỏ tía tai, cậu bé thì cười. Có vẻ như cậu ấy hiểu được điều mà cha mình không hiểu. Thực tế là trẻ con lại rất hiểu chuyện."
"Để thu hút sự chú ý của cậu bé" Hồng Vàng tiếp tục. "Cháu dùng tất cả sức lực của mình để tỏa ra phần hương thơm còn lại. Ngay khi mùi hương hoàng gia ấy đến với chú bé, chú liền quay sang cháu. Bởi vì trẻ con luôn thích mùi của vua mà."
"Chờ khi trời tối, chú bé nhẹ nhàng nhổ cháu lên và đặt cháu lên lưng lừa."
"Trước khi cháu rời đi, Vệ Nữ bảo với cháu rằng ‘Hồng Vàng này, bạn nói bạn ra đi để bảo tồn mùi hương của mình, nhưng tôi thấy là nó đã bị nhạt phai từ lâu lắm rồi’. Vào lúc nghe cô ấy nói câu đó, một giọt nước mắt đã lăn dài xuống cánh của cháu vì cháu nhận ra rằng Vệ Nữ đã hoàn toàn mất đi mùi hương của mình. Vì một bông hồng chính là cái gương cho một bông hồng khác; Khi chúng nhìn vào nhau chúng có thể thấy mùi hương của mình hay thấy mình đã mất mùi hương ấy."
"Sáng hôm sau, khi cha cậu bé nhận ra cháu, ông ấy quát cậu rằng đừng có chất lên lưng lừa cả đống thứ ‘vô dụng’. Rồi ông mang cháu tới chợ để bán. Sau khi đã qua tay nhiều người, cuối cùng cháu cũng được một người yêu hoa hồng mang tới khu vườn của bà để nói về hương thơm của cháu. Cháu đã rất hạnh phúc được ở đây, nhưng cháu không thể không nghĩ về Vệ Nữ vào mỗi dịp kỷ niệm ngày chúng cháu xa nhau."
Thấy im lặng một hồi, Diana bảo. 
"Nếu Hồng Vàng đã kể xong chuyện rồi thì cháu có một câu hỏi muốn hỏi cô ấy."
"Cháu cứ hỏi đi", Zeynep Hanim bảo.
"Hồng Vàng này, những bông hồng thực sự như bạn chắc thấy khó chịu vì sự tồn tại của những bông hồng nhân tạo, đúng không?"
"Sao chúng tôi phải làm thế chứ?" Hồng Vàng trả lời. "Hoa hồng nhân tạo tồn tại chỉ vì có những bông hồng thực sự. Sự tồn tại của họ chỉ giúp tỏ rõ giá trị của chúng tôi mà thôi. Ai lại đi làm nhái một thứ gì không có giá trị cơ chứ?"
Diana gật đầu.
"Cháu cũng muốn hỏi bà một điều nữa." Diana quay sang bà Zeynep Hanim. "Khi Hồng Vàng kể về người cha và cậu bé con, nó có vẻ giống câu chuyện cháu đã được nghe trước đây. Nếu cháu không nhầm thì rất lâu rồi mẹ cháu đã kể cho cháu nghe một câu chuyện tương tự. Điều đó có thể không?"
"Tại sao không?" Zeynep Hanim trả lời. "Câu chuyện mà Hồng Vàng đã trải qua với hai cha con kia được biết đến là một trong những truyện của Nasredin Hodja ở đây. Nhưng Hodja không giống người cha mà Hồng Vàng đã đề cập chút nào. Hodja tốt bụng và đáng yêu hơn nhiều."
Diana thấy bối rối, cô nhìn bà Zeynep Hanim như thể đang mong chờ một lời giải thích.
"Sao cháu lại thấy ngạc nhiên, cháu gái? Nasreddin Hodja cũng là một người trồng vườn và những câu chuyện của ông ấy được lấy cảm hứng từ những bông hồng mà."
Zeynep Hanim nói rồi đứng dậy.
Bài học hôm nay chỉ thế thôi. Ngày mai bài học sẽ bắt đầu lúc 5h:57 sáng nhé.
 
0
Chương 31  


Sáng hôm sau, Diana lại dậy sớm dù cô vẫn còn rất buồn ngủ. Việc ngẫm nghĩ về bài học đầu tiên của mình đã khiến cô phải thức đến rất khuya. Trong đầu cô đầy những suy nghĩ về Zeynep Hanim, khu vườn, câu chuyện của Hồng Vàng và toán học về nghe hoa hồng...
Diana cảm thấy hơi ong đầu vì những điều đó. Nhưng đồng thời cô cũng cảm thấy nguôi ngoai phần nào với cái phương trình mà mình đã được học trong môn toán học nghe hoa hồng.
Phương trình đó có thể áp dụng cho bất cứ một câu hỏi nào mà có vô số các câu trả lời, nhưng lại không thể trả lời được bằng năm giác quan. Vì thế, câu trả lời cho câu hỏi chuyện gì đã xảy ra cho mẹ cô chỉ có thể trả lời chính xác khi trả lời được câu hỏi "Những bông hồng đang hát bài gì thế?" Vì vậy cơ hội để cô có thể biết chuyện gì đã xảy ra cho mẹ là 0 - hay ít nhất cũng là "một số 0 đặc biệt". Vậy nên cô không hề đúng khi cho rằng mẹ đã không còn tồn tại trên đời nữa. Cô thấy vui rằng bài học đầu tiên chí ít cũng đã giúp cô nhận ra điều này.
Khoác lên mình chiếc sơmi đỏ và quần jeans, cô vội vã chuẩn bị cho bài học thứ hai. Ít ra thì hôm nay cô cũng không phải khó chịu với chuyện đầu tóc nữa.
Nhận ra là mình sắp muộn đến nơi rồi, Diana chạy xuống cầu thang để đến chiếc ghế đẩu kịp lúc 5:57. Khi cô tới nơi thì đã thấy Zeynep Hanim đang chờ ở đó.
"Chào Diana. Cho ta biết mấy giờ rồi được chứ?"
Diana hơi nhẹ người khi thấy kim đồng hồ trên tay mình mới chỉ qua giờ ấn định có một phút.
"Cháu chào bà. Giờ là 5h:58’ ạ."
"Ta cũng nghĩ thế. Bài học hôm nay thế là xong."
Bà ấy chắc đang đùa!
"Thứ lỗi cho cháu" Diana nài nỉ. "Bà đã báo trước cho cháu. Cháu biết cháu không nên đến muộn, ngay cả là một phút, nhưng…"
"Không có gì để phải tha thứ cả, cháu gái. Ta thì đã biết cách nghe hoa hồng rồi. Còn đây là cơ hội cho cháu. Chúng ta sẽ hoãn buổi học hôm nay đến 6:19 tối ngày mai." 
"Bà nói nghiêm túc đấy chứ?"
Zeynep Hanim không nói gì.
"Cháu không thể tin được. Cháu dậy lúc 5h:30 sáng, không động gì đến đầu tóc cả đúng như bà muốn, rồi phóng như điên tới đây. Dù bà có tin hay không thì tuỳ nhưng thậm chí cháu còn rất mong chờ bài học này nữa. Thế mà giờ bà lại nói là nó bị hoãn chỉ vì cháu đã muộn mất một phút."
Zeynep Hanim dịu dàng cầm tay Diana, dẫn cô tới lối vào khu vườn. Bà khoát rộng vòng tay như ôm trọn cả khu vườn.
"Hãy nhìn hàng chục khóm hồng kia đi Diana, hàng trăm bông hồng và hàng trăm nụ hoa. Hương hoa hồng có ở khắp nơi, nhiều hơn cả không khí… Đó có phải một cảnh rất tuyệt vời không?"
"Cháu hoàn toàn đồng ý, nhưng cháu vẫn không hiểu điều bà đang cố..."
"Chỉ cần mất một phút để gieo hạt theo các luống và tạo thành một vườn hồng. Cháu biết đấy, kể cả những giấc mơ dài nhất của chúng ta cũng chỉ chưa đến một phút mà thôi. Có lẽ những giấc mơ ấy đang cố gắng nói với chúng ta rằng chúng ta không mất cả cuộc đời để nhận biết những giấc mơ của mình. Tuy vậy, có một điều chắc chắn chúng nói với chúng ta là: sức mạnh nằm trong mỗi giây mỗi phút. Cháu sẽ không bao giờ có thể lấy lại được giây phút mà cháu đã để vuột mất. Ai mà biết được là có thể một phút dùng để nối giữa 5h:56 và 5h:58 vào ngày 21 tháng Năm ấy lại đúng là cái phút cháu có thể nghe được hoa hồng chứ."
Lúc Diana quay lại phòng, cô nghĩ có thể buổi học sáng nay chẳng hề bị hoãn.
 
0
Chương 32  


Diana đã chán ngán việc suốt hơn ngày nay phải giam mình trong nhà khách; đầu óc thì cứ mải suy nghĩ về em gái mình. Maria đã nói với Zeynep Hanim rằng nó sẽ tới trong vòng tuần này, vậy nên Diana chắc sẽ sớm gặp nó, có thể hôm nay, hoặc ngày mai, cùng lắm là vài ngày nữa.
Khoảng thời gian trong khu vườn, đặc biệt là những điều Hồng Vàng đã kể, khiến Diana suy nghĩ nghiều hơn về bản thân mình và Maria. Điều này làm cho cuộc gặp mặt giữa hai người sẽ trở nên khó khăn hơn chứ không dễ dàng gì; tuy thế cô vẫn rất nôn nóng muốn gặp Maria.
Như thường lệ, Zeynep Hanim lại đến đúng giờ đã định.
"Tối nay thế nào, cháu gái? Chúng ta có thể đi luôn vào trong vườn. Chắc cháu vẫn muốn tìm ra điều ngạc nhiên mà ta đã hứa với cháu trong bài học đầu tiên chứ?"
Lúc họ đi vào vườn được một đoạn ngắn, Zeynep Hanim dừng lại trước một bông hoa màu hồng đào rồi thốt lên.
"Ôi, không. Đây không phải cô ấy. "
Sau khi đi cách xa bông hoa được vài bước, bà quay qua Diana rồi bảo:
"Cô ấy muốn biết cháu có phải là Maria hay không."
"Có vẻ như mọi thứ trong khu vườn này đều quay quanh Maria thì phải. Cháu đã định hỏi bà từ hôm qua, lúc chúng ta ở cùng Hồng Vàng, nhưng cháu quên mất. Làm sao những bông hồng có thể nhận ra người đã từng đến khu vườn của bà từ nhiều năm về trước được chứ?"
"Mặc dù một bông hồng nở rồi tàn chỉ trong vài tuần là nhiều nhưng rất nhiều khóm hồng cháu thấy trong vườn này đã có ở đây hồi Maria đến đây. Con bé đã gây ấn tượng rất mạnh với chúng, khiến chúng đều nói rằng Maria giống như nước mát vậy. Trong ngôn ngữ của hoa hồng thì khi nói ai đó ‘ giống như nước’ là một lời khen cao quý nhất. Đó là vì hoa hồng cũng giống như nước; đó là thứ có bên trong cũng như bên ngoài chúng. Và chúng cũng mong chờ điều ấy từ chúng ta. Những bông hồng cảm thấy Maria có thể đáp ứng sự chờ đợi này của chúng ở mọi góc độ."
"Chúng muốn ta nói với Maria rằng con bé thật khác thường. Lúc ta nói với nó như thế, nó đã đỏ bừng mặt rồi đáp rằng: "Nếu có điều gì khác thường ở cháu thì đó chính là tình yêu với những bông hồng". Cái cách Maria cho rằng giá trị của bản thân nằm ở tình yêu dành cho hoa hồng đã khiến những bông hồng thấy vô cùng hạnh phúc. Vậy nên chúng đã muốn Maria nghe thấy giọng nói của mình. Nhưng vào thời điểm đó, điều đó là không thể. Đầu tiên Maria cần đạt đến một sự trưởng thành nhất định đã."
"Những bông hồng tin chắc rằng một ngày nào đó con bé sẽ quay lại khu vườn để lắng nghe những bông hồng là thế hệ sau của chúng nói. Chúng tổ chức một cuộc họp và thống nhất rằng mỗi một bông hoa, trước khi lụi tàn sẽ chuyển tất cả những điều nó biết cho những nụ hồng non sẽ nở sau đó. Và rồi những nụ hồng non sẽ chuyển thông tin tới cho thế hệ tiếp theo, rồi cứ thế, cứ thế. Vậy nên theo cách này tất cả những điều mà chúng biết về Maria được chuyển từ bông hoa này tới bông hoa khác trong suốt nhiều năm liền. Từ ngày đó đến giờ, tất cả những bông hồng nở trong khu vườn này lại hy vọng mình là một trong số những bông thuộc "thế hệ may mắn" sẽ được nói chuyện với Maria."
"Hơn nữa, vào buổi họp đó, một quyết định quan trọng khác cũng đã được đưa ra: Maria sẽ có thể nghe được bông hồng có tên là Socrates."
"Socrates ư?"
"Đó là bông hồng đáng giá nhất trong khu vườn, và cũng là nấc thang cuối cùng trong nghệ thuật nghe hoa hồng. Maria đã không được gặp Socrates khi nó ở đây. Nó vẫn chưa sẵn sàng cho điều đó. Nhưng kể từ đó, những bông hồng trong vườn đã sống với hy vọng được chứng kiến được cuộc gặp mặt tưng bừng giữa Maria và Socrates."
Diana cảm giác như đang nghe một câu chuyện cổ tích vậy. Hiện thực và huyền ảo cứ hòa trộn trong đầu khiến cô không còn biết nên nghĩ gì hay cảm thấy thế nào nữa. Nhưng ít nhất cô cũng biết Socrates là ai như trong lá thư thứ ba của Maria.
Mắt Diana tìm kiếm trong khu vườn để xem có thấy bông hồng nào nổi trội không. Nhưng cô không tài nào thấy bất cứ bông hồng nào đẹp hơn hay khác biệt gì những bông hồng khác cả.
"Thế chúng ta có thể nhìn thấy Socrates không?" Diana hỏi.
"Nếu cháu thực sự muốn thấy nó, thì chắc chắn là cháu có thể. Thực ra thì đó chính là điều ngạc nhiên ta dành cho cháu. Hãy đi theo ta."
Sau vài phút, họ đã gần đến cuối khu vườn, những bụi hồng xa nhất đã ở phía sau lưng. Zeynep Hanim dừng lại khi họ tới khoảng đất trống chừng một mét vuông.
"Đây rồi," Zeynep Hanim bảo.
Mỗi phân của khu vườn đều ken dầy hoa hồng, ngoại trừ chỗ này. Diana im lặng chờ đợi trong khi Zeynep Hanim cũng đứng bất động.
Sau một lát, Diana không thể chịu nổi sự yên lặng nữa đành lên tiếng.
"Sao chúng ta lại đứng đây như thế này? Cháu nghĩ chúng ta đang đi tìm gặp Socrates mà?"
"Chúng ta đang đứng ngay cạnh nó mà. Socrates đang đứng ngay trước mặt cháu, giữa vòng hào quang của nó."
"Bà đang đùa phải không? Hãy nói với cháu là bà đang đùa đi."
Zeynep Hanim khum tay trong không khí như thể đang cầm trong tay một bông hồng vậy.
"Hãy ngắm nhìn vẻ đẹp của bông hồng này."
Nhưng rồi ngay lập tức khi vừa nói xong thì bà lại lắc đầu một cách tiếc nuối.
"Ta xin lỗi, Diana. Ta không nên nói với cháu về vẻ đẹp của một thứ mà cháu không nhìn thấy."
Lúc Diana đang nhìn chăm chăm bà một cách kinh ngạc, bà hỏi:
"Cháu thực sự không tin Socrates đang đứng ngay trước mặt mình, đúng không?"
"Vâng, cháu cũng thấy hơi khó tin điều đó."
"Vậy thì để ta hỏi cháu một câu: Tại sao qua bao nhiêu năm người ta vẫn cứ cố khiến cháu tin rằng cháu không thể nghe được những bông hồng, nhưng ta không thể làm cho cháu tin dù chỉ một giây rằng cháu không thể thấy một bông hồng?"
Không đợi câu trả lời, bà liền chỉ tay vào mảnh đất trống.
"Một tuần trước, Socrates đã được trồng trên mảnh đất này. Ta đã muốn dành nó cho Maria như một món quà nên ta đã gửi nó đến cho một người bạn của mình – một người trông trẻ, để chuẩn bị những thứ cần thiết."
"À, cháu hiểu rồi. Vậy điều cháu thực sự cần là một lời giải thích. Thật đáng ngạc nhiên! Cháu đã suýt nữa chạy khỏi đây rồi."
"Ta nợ cháu một lời xin lỗi, cháu gái ạ. Không có thứ gì gọi là lời nói dối vô hại cả... Nói dối vẫn là nói dối. Tuy nhiên, nếu một lời nói dối có thể giúp chúng ta nhìn thấy một điều lớn lao hơn, ví dụ như dối rằng chúng ta không thể nghe được hoa hồng thì ta nghĩ nó có thể tha thứ được. Nhưng ta vẫn xin lỗi cháu và hy vọng cháu có thể tha thứ cho ta vì ý định của ta."
"Không sao ạ." Diana mỉm cười.
Lúc họ về tới cửa, Zeynep Hanim bảo:
"Tại sao chúng ta không hoãn buổi học sáng mai tới 3:31 chiều nhỉ? Nhưng hãy chờ ta trong phòng cháu khoảng tầm lúc 9h:30 sáng mai. Có lẽ chúng ta sẽ có một chuyến đi dạo dọc theo eo biển Bosphorus. Cháu nghĩ thế nào?"
"Thế thì thật là tuyệt!"
 
0
Chương 33  


Trở về từ chuyến đi tuyệt vời dọc theo eo Bosphorus, Diana đi luôn lên phòng để nghỉ ngơi, trước khi đến giờ học tiếp theo. Tâm trí cô vẫn còn mải nghĩ về thời gian đã đi chơi cùng Zeynep Hanim.
Đón Diana từ sáng, Zeynep Hanim lái xe, đưa cô tới một khu nằm trên bờ biển, có tên là Ortakoy. Sau khi ăn món Shazeli Kebab trong một nhà hàng nhỏ ở đó, họ lên một chiếc thuyền tư, khởi hành từ bến tàu ngay đằng trước một nhà thờ bằng đá rất lộng lẫy.
Họ đi thuyền từ vùng nước trong xanh thanh bình của Bosphorus, dọc theo bờ biển châu Âu tới tận pháo đài Rumeli. Sau đó, thuyền của họ băng qua mạn châu Á rồi theo dòng nước xuôi về biển Marmara. Trên đường về, họ dùng bữa trưa trên một đảo nhỏ nơi có tháp Maiden – tháp mới được mở cửa gần đây cho khách đến tham quan sau hàng thế kỷ đóng kín. Diana đã nghĩ rằng món Kebab đã quá đủ cho bữa trưa rồi, thế mà lúc tới đây cô vẫn không thể chống lại được sức hấp dẫn của những món ăn nấu theo kiểu của người Ottoman được dọn ra từng món một.
Zeynep Hanim đã yêu cầu cô không được nói bất cứ thứ gì về chủ đề hoa hồng hay Maria cho đến khi vào buổi học. Thay vào đó, họ đã cười đùa rất nhiều, thậm chí còn thi kể chuyện vui nữa.
Diana nghĩ Zeynep Hanim đã rất chú ý để biến ngày hôm đó thành một ngày đáng nhớ. Cô còn cảm thấy mình được chăm sóc đến mức khó mà không nghĩ rằng Zeynep Hanim lại không nhầm mình với Maria lần nữa.
Lúc đi xuống vườn để học, cô băn khoăn không biết nụ cười trên gương mặt bà Zeynep Hanim suốt cả ngày nay có bị thay thế bởi vẻ nghiêm nghị khi nói về tính nghiêm túc của "nghệ thuật nghe hoa hồng" hay không.
Đúng thời gian đã ấn định, cô nghe giọng của bà Zeynep Hanim:
"Đi thẳng vào trong vườn đi, cháu gái. Tới đi, đừng để phí chút thời giờ nào cả."
Diana đi theo bà Zeynep Hanim trong khi bà rảo bước dọc theo lối đi trong vườn. Khi họ tới giữa vườn, Diana chợt nhận ra ở mé lối đi có một chậu hoa to mà trước đây cô chưa từng thấy. Trong chậu hoa đó có hai cây hồng, thân của chúng bện vào nhau như những cây hồng leo. Một cây hồng hoa màu đỏ, còn cây kia hoa trắng.
Bông hồng đỏ thì vươn thẳng lên cao trong khi bông hồng trắng lại cúi đầu xuống đất. Thân và lá của chúng bện chặt vào nhau khiến người ta có thể cho rằng trong chậu hoa đó chỉ có một cây hồng với hai màu hoa khác nhau mà thôi.
"Đây có phải là Socrates không ạ?" Diana hỏi.
"Không. Tên của nó được viết trên chậu đấy."
Diana cúi người để đọc cái tên "Ephesus" được viết bằng những chữ cái nhỏ xíu.
"Ephesus…Thành phố cổ ư?"
"Chính xác. Được xây dựng ở Selcuk, phía tây của Thổ Nhĩ Kỳ."
"Vậy cái chậu này có xuất xứ từ đó sao? Cháu không thấy bất cứ cây hồng nào khác được trồng trong chậu. Bà có định trồng hai cây này xuống vườn không?"
"Đúng rồi. Cái chậu này có xuất xứ từ Ephesus. Chúng ta đã cất nó trong nhà từ đó tới giờ, nhưng đêm qua ta đã mang nó ra ngoài. Chúng ta có trồng hoa hồng Ephesus ở trong chậu này hay không thì chỉ tùy thuộc vào hai bông hồng này mà thôi. Chúng có ba ngày tất cả. Hoặc chúng sẽ được trồng trong vườn, hoặc sẽ bị gửi trả về Ephesus. Chuyện này sẽ được định đoạt sau khi chúng trải qua một bài kiểm tra."
Đã học được cách không phải quá ngạc nhiên trước những điều Zeynep Hanim nói nên Diana chỉ hỏi như thể việc những bông hồng phải trải qua một bài kiểm tra trước khi được trồng là một điều vô cùng tự nhiên vậy.
"Dạng bài kiểm tra như thế nào ạ?"
"Một trong số những phẩm chất quan trọng nhất của những bông hồng trong vườn là khả năng sống hòa đồng với những cây hoa khác, bất kể sự khác biệt về màu sắc kích cỡ hay nguồn gốc. Cuộc sống của chúng ở nơi này sẽ không có tranh cãi, không có ghen tị hay những chuyện phù phiếm. Vậy nên bất cứ khi nào trồng một cây hồng mới, chúng ta cũng phải lựa chọn kỹ càng, cẩn thận. Hoa hồng cũng bị ảnh hưởng lẫn nhau và qua thời gian sẽ trở nên giống với những cây xung quanh. Người ta có một câu tục ngữ rất hay là: Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài. Vậy nên đó là lý do tại sao trước khi trồng một cây hoa nào đó, chúng ta muốn biết xem nó có ảnh hưởng xấu lên những cây hoa khác hay không đã."
"Thêm nữa, về trường hợp hoa hồng Ephesus, đây là trường hợp khá đặc biệt. Cây hồng hai loại hoa này có hình dạng như thế khi hai cây hồng với những đặc tính hoàn toàn khác nhau được trồng chung vào trong một chậu. Theo thời gian, rễ của chúng đã bện vào nhau chắc đến nỗi không còn có thể gỡ chúng ra được nữa. Nhưng điều làm cho chúng trở nên khác thường là chúng vẫn tiếp tục mâu thuẫn với nhau. Đối với chúng ta, để những cây hoa hồng được trồng trong vườn, đầu tiên chúng phải chứng tỏ được chúng đã cố gắng thế nào để trở thành ‘một cây hoa hồng’".
Sau khi nhìn cây hồng Ephesus với vẻ đầy suy tư, Zeynep Hanim tiếp tục:
"Nhưng ta e là điều này không dễ chút nào. Mặc dù chúng đều đến từ một vùng, mọc lên từ cùng một loại đất, nhưng cái cách chúng nhìn nhận bản thân lại rất khác nhau. Cây hồng nhung từng được trồng ở đền Artemis tại Ephesus còn cây hồng bạch được trồng ở nhà thờ Đức Mẹ Maria, cũng ở Ephesus. Hoa hồng nhung cho rằng mình là Artemis – nữ thần săn bắn, và không chấp nhận bất cứ cái tên nào khác. Hoa hồng bạch lại không có ý kiến gì về vấn đề này, nhưng chúng ta gọi nó là Miriam."
"Bà vừa nói ‘nữ thần săn bắn phải không?’ Không phải Diana mới là nữ thần săn bắn sao? Bởi vì cháu có tên giống bà ấy và đôi khi bạn bè gọi cháu là ‘nữ thần…’" Diana nói.
"Đúng vậy. Theo thần thoại La Mã thì Diana là nữ thần săn bắn. Nhưng trong thần thoại Hy Lạp thì bà ấy được biết đến với cái tên Artemis. Những giai thoại về Artemis có từ trước, rất lâu sao đó thì thay đổi một chút khi bà trở thành ‘Diana’ trong các sách bằng tiếng La Tinh."
Diana im lặng một lát rồi hỏi:
"Những cây hồng này đang có chuyện mâu thuẫn gì thế ạ?"
"Cháu muốn nghe ta truyền đạt lại cuộc nói chuyện của chúng chứ?"
Dù Diana chẳng muốn thể hiện điều đó ra cho Zeynep Hanim biết nhưng thú thực là cô cũng muốn nghe đoạn hội thoại giữa Artemis và Miriam nên cô bèn nói:
"Sao lại không chứ? Nếu nó không làm gián đoạn bài học của chúng ta…"
Zeynep Hanim ngồi trên nền đất, bên cạnh chậu hoa. Diana cũng làm như thế.
"Xin chào Ephesus" Zeynep Hanim nói. "Chúng tôi lắng nghe các bạn một lát được không?"
Sau vài giây, bà quay sang Diana bảo:
"Artemis mắng ta, nó bảo: ‘Tên tôi là Artemis, chứ không phải Ephesus, bà già ạ!’ Bởi vì đó là điều nó muốn nên ta sẽ gọi tên chúng bằng tên riêng. Ta sẽ nhắc lại đoạn hội thoại cho cháu nghe từng từ một. Cháu sẵn sàng rồi chứ?"
Diana gật đầu nên Zeynep Hanim bắt đầu truyền đạt lại cuộc nói chuyện giữa Artemis và Miriam:
"Cô không lịch sự hơn được hả Artemis?" Miriam nói. "Chúng ta được gọi là gì thì đâu có thực sự quan trọng cơ chứ?"
"Ý cô ‘không quan trọng’ là sao? Tôi có tên của tôi. Đó là cái tên tuyệt vời được mọi người biết đến, được tôn vinh đến tận trời cao. Tôi là Ar-te-mis! Tên của tôi nổi tiếng khắp nơi và các thánh thần cũng đều biết đến tôi. Tôi là Artemis cao quý và được trọng vọng, tôi là người đẹp nhất trong tất cả những người đẹp. Tôi là nữ thần, không phải chỉ đơn thuần là một bông hoa như cô. Tất cả các bông hoa chỉ có thể là vật trang trí trong đền thờ của tôi mà thôi."
"Cô có nhận thấy điều gì không?" Miriam hỏi.
"Điều gì?"
"Tất cả những điều cô nói đều là: ‘Tôi’, ‘tôi’ và ‘của tôi’".
"Tất nhiên tôi phải nói ‘Tôi’, ‘tôi’ và ‘của tôi’ rồi! Nếu Artemis không xứng đáng để xưng ‘TÔI’, thì còn ai xứng đáng chứ? Một bông hoa trần tục như cô sao?"
"Cô lúc nào cũng nói cùng một điều như thế, cô là nữ thần còn tôi chỉ là một bông hoa tầm thường. Nhưng cô biết sự thật là gì không?"
"Sự thật gì chứ?"
"Mà thôi, quên nó đi. Tôi không muốn làm cô thất vọng."
"Cô có thể sao? Cô làm được tôi thất vọng ư? Đừng có chọc cười tôi như thế chứ, cô nàng hoa tội nghiệp! Một bông hoa có thể làm Artemis thất vọng sao? Ha ha haaa! Cô cứ nói đi, thật là nực cười quá, cố làm tôi thất vọng xem nào."
"Được rồi Artemis. Nhưng trước tiên hãy nói cho chúng tôi nghe xem Artemis thực sự là ai. Nói to lên để cả khu vườn này được biết."
"À, thật vô nghĩa! Có ai mà không biết Artemis chứ? Có ai mà không biết tôi chứ?"
"Chúng ta không phải đang ở trong đền của cô đâu, Artemis ạ. Đây là vườn hồng. Những bông hồng có thể không biết cô là ai đâu. Không phải họ có quyền được biết Artemis cao quý là ai hay sao? Cô là người tuyệt vời nhất mà! Vậy hãy cho chúng tôi có được cái vinh hạnh nghe cô giới thiệu về bản thân mình đi."
"Rốt cục cũng có lúc cô nói sự thật, cô nàng hoa ạ. Đúng thế, mọi người đều có quyền nghe về sự tuyệt vời của tôi và những bông hồng tất nhiên cũng vậy. Họ cũng cần biết Artemis vĩ đại là ai. Thế thì hãy im lặng và lắng nghe đây này…"
"Ta!... Ta là Artemis, con gái của thần Zeus – chúa tể của những vị thần. Ta từng sống ở Ephesus, thành phố nổi tiếng vì đền thờ của ta chứ không phải vì cái lều cũ tồi tàn của bà Maria. Qua hàng trăm năm ta đã đón nhận biết bao nhiêu người tới bái lễ tại đền của mình – một trong bảy kỳ quan của thế giới. Hàng nghìn người, đông như kiến cỏ, từ những nơi rất xa, đã đến đó chỉ vì ta. Họ đến ngày càng nhiều, để ca tụng ta, tôn vinh ta, cúi đầu trước ta, háo hức đến nỗi giẫm đạp cả lên nhau."
"Cô đã hiểu chưa, cô nàng hoa vô dụng? Giờ thì cô đã thấy Artemis vĩ đại thế nào chưa? Những người tới viếng ta, người ta hái những bông hoa như cô, cắm vào lọ rồi đặt ở ngưỡng cửa nhà ta như những kẻ nô lệ vậy."
"Này, những bông hồng trong vườn. Các người nghe thấy ta nói cả rồi chứ? Giờ thì các người đã thấy sự vĩ đại của Artemis rồi phải không?"
"Cô nói đúng như điều mà tôi đã nghĩ," Miriam nhận xét. "Khi tôi bảo cô nói cho chúng tôi biết về bản thân mình, cô bắt đầu bằng việc kể về cha mình, về vẻ lộng lẫy của mình, và về những người ca tụng cô. Nhưng tôi không cần cô nói những thứ như thế. Tất cả những điều tôi muốn biết là cô là ai mà thôi."
"Ôi, bông hoa tội nghiệp. Cô đang cố để nói điều gì vậy chứ? Nếu cô muốn biết tôi là ai thì cô cần biết tôi là sự vĩ đại. Đó chính là tôi."
"Điều gì khiến cô tin rằng mình vĩ đại như thế?"
"Nếu tôi không vĩ đại thì sao hàng ngàn người lại chú ý tới tôi như thế? Sao họ lại ca tụng tôi cho đến khô cả cổ họng như thế? Sao họ lại chịu làm nô lệ cho tôi như thế chứ?"
"Sự thật là," Miriam tiếp. "Chính cô mới là người làm nô lệ cho họ. Nhưng cô không muốn hiểu điều đó."
"À, hóa ra là cô ghen tị. Cô không biết mình đang nói gì đâu."
"Đó là sự thật. Rõ ràng cô mới chính là nô lệ của họ. Ai mới là Artemis, thực sự ấy? Chẳng là ai cả ngoài một ảo tưởng đã được hình hài hóa và được người ta thờ phụng. Ai tạo ra Artemis? Chẳng phải là những con người mà cô khinh bỉ sao? Trước tiên họ tạo ra trong đầu mình một hình ảnh đẹp đẽ để tôn thờ, sau đó thì họ hình hài hóa cô lên bằng những lời ca tụng của mình. Đừng để bị đánh lừa bởi việc sau đó họ đã tôn thờ cô như thế. Chính họ là người đã sáng tạo ra cô, rồi họ định ra những phẩm chất của cô, rồi họ tôn vinh tên của cô. Tôi rất lấy làm tiếc nhưng cô chẳng có chút tự lập nào trong sự tồn tại của mình cả. Cô chỉ tồn tại khi có họ mà thôi. Cô sống bằng những lời ca tụng của họ, sự ngưỡng mộ và tán dương của họ. Cô phụ thuộc vào kẻ khác."
"Giờ thì cô đi quá xa rồi đấy, cô nàng hoa ạ! Hãy nhìn bản thân cô trước đi đã rồi hãy nói. Cô nghĩ mình là ai mà nói với tôi như thế hả, đồ hèn mọn?"
"Vâng, phải rồi. Tôi chẳng có gì vĩ đại cả. Nhưng tôi là một bông hồng… Tôi là một bông hồng bất kể là tôi có được ngưỡng mộ hay không, bất kể là người ta có điên lên vì tôi hay không. Như tôi đã nói. Tôi chẳng có gì vĩ đại cả, chỉ là một bông hồng… Nhưng cô có biết một bông hồng có nghĩa là gì không, cô bạn? Một bông hồng có nghĩa là "tự do". Nó có nghĩa là không phải sống vì những lời tán dương của người khác hay cũng không phải chết đi vì sự chê trách của người ta. Đừng hiểu nhầm ý của tôi; Tôi, bản thân tôi cũng yêu mọi người. Tôi cũng muốn họ đến thăm mình, hít hà hương thơm của mình. Nhưng tôi chỉ muốn điều này vì tôi có cơ hội cho họ tận hưởng hương thơm của tôi mà thôi.
"Đúng là có thể tôi chưa bao giờ có nhiều khách ghé thăm bằng cô. Có thể nhiều người đến thăm nhà thờ mẹ Maria đã không nhận ra một cây hồng nhỏ được trồng ở đó. Nhưng vẫn còn có rất nhiều người nhận ra tôi. Nhưng đừng bao giờ nhầm lẫn những người này với những người đến để thờ phụng cô."
"Tất nhiên là không rồi. Sao tôi có thể nhầm được chứ ?" Artemis bảo. "Khách của tôi đến cả hàng ngàn người cơ mà."
"Thế cô có nhớ là người ta đã ồ ạt kéo đến viếng cô vào những ngày nắng đẹp thế nào không? Rồi từng ngày qua cứ thưa thớt dần cho đến khi mùa thu tới thì lẻ tẻ vài người còn mùa đông, mùa đông lạnh lẽo mà chẳng có ai bên cạnh cô, đúng không? Niềm kiêu hãnh chỉ làm khắc sâu thêm sự cô đơn của cô mà thôi. Rồi cô còn không thể khóc bởi vì nó sẽ làm tan mất niềm kiêu hãnh trong cô. Những lời ca tụng của họ càng nhiều vào mùa xuân thì cô lại cảm thấy ngã quỵ, càng đau vào mùa thu. Ngay khi thời tiết thay đổi nó đã đánh gục cô rồi."
"Vớ vẩn! Chỉ là mùa thu nó thế thôi."
"Điều đó không dành cho những bông hồng, Artemis ạ. Với một cây hoa hồng, mùa thu có nghĩa là có nhiều mưa. Mùa thu có nghĩa là khoảng thời gian chuẩn bị cho mùa xuân. Còn những người đến với một bông hồng thì không bao giờ phản bội như những người tới để thờ cúng cô. Những người tới để thờ cúng, họ chỉ thờ cúng và cầu cho chính bản thân mình. Không giống như những vị khách của cô, những người tới thăm tôi, họ chỉ đến là vì hương thơm của tôi mà thôi. Tôi không bao giờ mong chờ người ta phải quỳ lạy trước mình cả. Không, vì đó không phải là tình yêu. Tình yêu là không hạ thấp mình trước người yêu mà phải nâng mình lên."
"Thôi nào, bông hoa vô dụng. Cô có hiểu thế nào là được ngưỡng mộ không?"
"Tôi rất tiếc, bạn của tôi ạ. Nhưng những người nồng nhiệt, sốt sắng với cô một ngày nào đó sẽ khiến cô đánh mất chính mình. Bởi vì không phải người ta đang thờ phụng cô mà là thờ phụng những niềm đam mê của họ. Sẽ có một ngày người ta chuyển sang đam mê một nữ thần khác, một người đẹp hơn, hấp dẫn hơn, đáng để khát khao hơn. Lúc đó cô sẽ bị lãng quên. Và bởi vì cô phó mặc sự sống của mình vào những lời ca tụng của họ nên một khi bị lãng quên, cô sẽ không còn có thể tồn tại được nữa."
"Không. Tôi sẽ sống mãi! Cô mới là người phàm tục, cô nhớ chứ ?"
"Đúng thế. Tôi không bất tử. Một ngày nào đó tôi sẽ tàn úa và quay về với đất mẹ. Tôi sẽ chết. Nhưng cuộc sống của tôi vẫn chưa kết thúc. Bởi vì đất mẹ sẽ lại sinh dưỡng một cây hồng khác. Ngoài những người yêu tôi vì hương thơm của tôi, thì những người khác sẽ không nhớ gì đến tôi. Không ai có thể nghĩ rằng một cây hồng chết rồi lại có thể tỏa hương thơm được. Nhưng khi bạn bè tôi hít thở cái không khí mà tôi đã phả hương vào, họ sẽ mỉm cười. Lúc đó tôi có thể nói rằng: "Cuộc sống của tôi không phải là vô nghĩa. Việc trải qua bóng tối trước khi hoa của tôi nở không phải là vô ích." Tôi cũng sẽ nói to lên rằng: ‘Tôi vui vì được là một cây hoa hồng...’"
"Thôi nào, cô bạn, cô cũng có thể có giá trị khi chỉ là một cây hoa hồng. Đừng cố che giấu sự thật đó nữa. Hãy cho mọi người thấy gương mặt hoa hồng của cô và trở thành một cùng tôi. Cô hãy bảo người trồng hoa đập vỡ chậu của chúng ta ra thôi. Cô không thấy rằng kể cả những chậu hoa lớn nhất cũng là quá nhỏ cho những cây hồng thực sự sao?"
"Tôi không phải một cây hồng, bông hoa ngớ ngẩn ạ! Tôi là một nữ thần" Artemis gắt.
"Nếu đeo cái ‘mặt nạ của sự vĩ đại’ khiến cô hạnh phúc thì khỏi phải tháo nó ra, hãy cứ đeo nó đi. Hãy cứ tiếp tục nói ‘tôi’. Nhưng cô biết đấy. Cái gì cũng có giá của nó. Cô biết cái giá cho việc lúc nào cũng nói ‘tôi’ là gì không ? Đó là cô sẽ quên mất cái tôi thực sự…"
"Bà trồng hoa! Bà già! Ném ngay bông hoa điên rồ này ra khỏi chỗ tôi mau!"
"Cô biết đấy, cô bạn" Miriam nói. "Bây giờ chúng ta không thể bị chia tách nữa rồi. Bất kể chúng ta có thích hay không thì chúng ta vẫn phải sống cả đời này cùng với nhau. Đến khi nào chúng ta còn tiếp tục đối lập nhau trong cùng một chậu thế này thì không những chúng ta sẽ không tìm thấy yên bình giữa hai ta mà còn phá hủy sự thanh bình của tất cả những bông hồng khác nữa. Thậm chí cả sự thanh bình của con người nữa… Chúng ta sẽ phải khiến những người tới để tận hưởng hương thơm của chúng ta phải nghe hai giọng nói đối lập. Lúc này cô nói thế này, lúc sau tôi nói thế khác. Phút trước là Artemis, phút sau đã thành Miriam, rồi cứ thế, cứ thế mãi. Rồi thỉnh thoảng cả hai chúng ta sẽ cùng nói một lúc. Như thể ồn ào ở trong chậu chưa đủ, chúng ta còn mang sự ồn ào đó tới cho mọi người. Nhưng chúng ta không có quyền làm cho người khác hay chính bản thân chúng ta thấy đau khổ."
"Nếu đã như thế", Artemis nói, thì hãy chịu quy phục tôi đi. Hãy trở thành tôi đi!
"Cô cũng biết là tôi sẽ làm thế nếu tôi có thể mà; Tôi sẽ tuyên bố với cả thế giới rằng tôi là Artemis, chỉ để được chung một tiếng nói với cô. Nhưng tôi không thể. Không phải chỉ vì tôi biết tôi là một cây hồng mà còn vì tôi biết cô cũng là một cây hồng. Có lẽ tôi có thể từ bỏ bản thân mình nhưng tôi không thể từ bỏ cô được. Vì chính vì nhìn vào cô mà tôi biết mình là ai."
"Điều đó không thể là sự thật được. Tôi là Artemis và cô chỉ là một bông hoa hèn mọn mà thôi."
"Artemis à. Tôi đã nghe thấy người ta gọi cô là ‘người che chở cho những kẻ hèn mọn’. Rồi cô còn dùng tên của mình để ban một cái chết đột ngột, ngọt ngào… Điều đó có thật không?"
"Đúng thế. Tất cả đều là sự thật."
"Vậy, tôi là một kẻ hèn mọn, hãy bảo vệ cho tôi đi. Hãy bảo vệ tôi khỏi bản thân cô! Ngay bây giờ, ngay thời điểm này! Hãy nắm chắc cung, kéo căng tên và mang tới cho cô một cái chết ngọt ngào, đột ngột đi nào. Đừng sợ. Cô sẽ không tàn úa thành hư không đâu. Artemis chưa bao giờ thực sự tồn tại, vậy sao cô ấy có thể ngừng tồn tại chứ? Nhưng khi cô tưởng tượng ra bản thân mình được nếm vị của cái chết ngọt ngào như thế, cô sẽ được tái sinh. Tái sinh là một cây hoa hồng. Tôi biết điều này không dễ, nhưng tôi xin cô hãy thử xem."
"Artemis… Cô sẽ làm chứ?"
Artemis không đáp lại.
"Xin cô. Cô nhớ lại được mình là một cây hồng rồi đúng không?"
Zeynep Hanim im lặng một lát rồi quay qua Diana bảo :
"Artemis không trả lời Miriam."
"Nó không nói gì sao?" Diana hỏi.
"Không" Zeynep Hanim trả lời rồi đứng dậy. "Ta nghĩ thế là đủ cho ngày hôm nay rồi cháu gái ạ. Bài học ngày mai, bài học thứ tư cũng là bài học cuối cùng sẽ bắt đầu vào 4h:1’ sáng."
Diana cảm thấy như mọi phần trong cơ thể, đặc biệt là trí não mình như bị đông cứng lại. Có rất nhiều thứ cô muốn nói, nhưng cô lại quyết định giữ im lặng.
 
0
Chương 34  


Diana mặc chiếc váy ngủ màu trắng, đứng ngay bên ngoài cửa phòng số 1. Zeynep Hanim sẽ phản ứng thế nào trước một vị khách không mời vào lúc quá nửa đêm thế này nhỉ?
Diana nghĩ không biết có nên gõ cửa hay thôi. Giá mà cô có thể đợi thêm ba tiếng nữa thì lúc ở trong khu vườn, cô có thể hỏi Zeynep Hanim những câu cô muốn mà không làm phiền bà ấy vào cái giờ giấc điên rồ này. Nhưng cô không thể cứ để những thắc mắc đó trong đầu rồi lại trằn trọc trên giường hết xoay bên nọ lại sang bên kia suốt từng ấy thời gian được. Cô gõ nhẹ lên cánh cửa.
Zeynep Hanim mở cửa ngay sau đó vài giây. Điều đầu tiên Diana nhận thấy là chiếc váy ngủ của Zeynep Hanim cũng màu trắng và gần giống như chiếc cô đang mặc. Nói đúng ra thì hai chiếc giống hệt nhau.
"Cháu rất xin lỗi vì phải làm phiền bà. Chắc bà đã đi ngủ rồi. Cháu biết mình đang phá vỡ quy tắc của bà, nhưng cháu không thể chỉ nằm chờ được. Cháu thực sự cần nói chuyện với bà. Nhưng cháu nghĩ lúc này không hợp…"
"Bây giờ là một giờ, cháu gái ạ. Ta mới chỉ sắp đi ngủ thôi. Đúng là nó không phải giờ để gõ cửa phòng người khác, dù có là phòng của một bà lão như ta."
Bà ấy hoàn toàn đúng. Diana không thể trách bà được. Cô ước gì mặt sàn mở ra nuốt chửng mình vào đó luôn.
"Cháu vào đi." Zeynep Hanim bảo.
"Nhưng bà vừa nói là…"
"Cháu nghĩ là ta không nhận ra cháu đã khó khăn thế nào mới gõ được cửa phòng ta vào cái giờ này sao? Nhưng cháu đã làm thế. Bởi vì cháu còn khó ngủ hơn nếu không tới đây. Trong trường hợp thế này thì chắc hẳn người ta phải có điều gì đáng để nghe. Vậy nên cháu vào đi."
Diana cúi đầu, đi vào căn phòng mờ mờ sáng.
Họ ngồi đối diện nhau cạnh cửa sổ trông ra vườn.
"Cháu không biết nên bắt đầu từ đâu…"
"Sao cháu không bắt đầu với phần nào khó khăn nhất ấy, những phần khác sẽ theo đó mà ra thôi."
"Maria. Maria và cháu… Maria... Con bé lúc nào cũng ở trong tâm trí cháu. Cháu không thể ngừng suy nghĩ về nó… Cháu biết là chỉ còn rất ít thời gian nữa là chúng cháu có thể gặp nhau; Ai mà biết được, có thể ngày mai… Nhưng những điều cháu mới được trải nghiệm ở đây, trong khu vườn…"
Cô dừng lại một lát rồi tiếp tục :
"Cho tới khi gặp bà, cháu đã ép mình phải tin rằng Maria bị điên. Cháu đã gạt bỏ mọi khả năng khác. Vì thực tế, trong những lá thư, nó đã nhắc tới việc nói chuyện với hoa hồng… Nhưng cháu không nghĩ rằng đó là lý do thực sự cho việc cháu nhất quyết tách mình khỏi nó. Nó là người khiến mẹ cháu trong những ngày cuối cuộc đời hết sức lo lắng và sợ hãi. Nhưng ngoài tất cả những điều đó cháu cảm thấy một thứ khác nữa lúc đọc thư của Maria. Đó là thứ gì đó mà cháu sợ phải thừa nhận, kể cả là với bản thân cháu; thứ gì đó cháu sợ sẽ phá hủy mình…"
"Đó là thứ gì?"
"Nó giống như việc Maria là người cháu luôn muốn trở thành nhưng đã thất bại. Cháu không thể không cảm thấy nó quá giống mẹ cháu…"
Diana nén tiếng thở dài trước khi tiếp tục.
"Tất nhiên là chẳng có gì sai trái nếu con gái giống mẹ cả. Nhưng nếu một cô con gái đã xa mẹ ngay từ khi một tuổi lại giống mẹ hơn người chị sinh đôi đã cùng sống với mẹ trong suốt hai mươi tư năm thì thật khó cho người chị chấp nhận điều đó. Đặc biệt là khi người chị ấy vừa mất mẹ lại vừa khám phá ra cô em. Đặc biệt, cô chị ấy lại còn không có cơ hội để nói với mẹ mình rằng cô ấy muốn trở nên giống mẹ như thế nào…"
Mắt Diana lại ngấn lệ. Zeynep Hanim kéo ghế lại gần ghế của Diana, cầm tay cô đặt trong tay mình.
"Đừng lo, cháu gái. Một bà mẹ sẽ luôn muốn biết điều mà con gái muốn nói, ngay cả khi bà ấy không có cơ hội…"
"Sau khi tới đây, cháu nhận ra rằng cháu đã chống lại việc làm theo lời mẹ trong khi Maria đã làm theo lời bà. Đó là lý do tại sao cháu không thể giống như Maria."
"Tại sao cháu nghĩ cháu không thể giống con bé?"
"Mẹ cháu từng nói rằng: "Điều duy nhất con cần để cảm thấy mình đặc biệt là chính bản thân con." Nhưng cháu đã không hiểu được điều ấy. Cháu lúc nào cũng cần những thứ khác: được người khác chú ý, được tán dương, bất cứ thứ gì khiến cháu cảm thấy đặc biệt…"
"Cháu không thể là người sống mà không được ngưỡng mộ. Cháu thích được là người đẹp nhất ở vũ hội. Cháu yêu hình ảnh cô Diana trong mắt "người khác". Có lẽ đó chỉ là vì cháu đã từ bỏ giấc mơ lớn nhất của mình là trở thành một nhà văn."
"Cứ như thể trong lá thư đầu tiên, Maria đã miêu tả cháu vậy. Mọi người xung quanh đều chú ý đến nó, nhưng thực tế là nó không thấy hạnh phúc, nó đã gần như từ bỏ mất giấc mơ lớn nhất đời mình chỉ vì người khác…"
"Cháu thấy không, Maria cũng đã phải trải qua những điều giống cháu. Mà không chỉ có cháu, nếu nói rộng ra thì tất cả chúng ta đều đã từ bỏ một thứ gì đó của chính mình để giành được sự đồng tình hưởng ứng của những người xung quanh."
"Nhưng rồi cuối cùng Maria cũng có thể theo đuổi được giấc mơ của mình. Khác với cháu. Nó không biến mình thành nô lệ cho những mong chờ của người khác… Trong bài học đầu tiên, lúc nghe Hồng Vàng nói chuyện, bà có biết cháu nghĩ gì không? Cứ như thể Hồng Vàng là Maria còn cháu là Vệ Nữ vậy... Rồi sau đó tới Miriam và Artemis…"
Diana ngừng lại để xem Zeynep Hanim có phản ứng gì không khi nghe cô nói về Vệ Nữ và Artemis. Khi đã chắc chắn vẻ mặt của Zeynep Hanim không hề thay đổi, cô liền tiếp tục:
"Cháu không định nói điều này vì Diana là một cái tên khác của Artemis hay vì mối liên hệ giữa tên Maria và Miriam. Hãy tin cháu, cháu đã học được cách không làm phiền đầu óc với những điều trùng hợp ngẫu nhiên mà không giải thích được."
"Nhưng vẫn còn một thứ cháu nên suy nghĩ: rõ ràng, cũng giống như Artemis, cháu phụ thuộc vào người khác. Và điều đó chỉ là để che giấu rằng qua bao nhiêu năm, cháu đã bước đi với cái ‘‘mặt nạ’’ của một nữ thần. Giờ thì cháu nhận ra rằng cố trở nên vĩ đại hơn chỉ khiến cháu thấy mình bé nhỏ hơn mà thôi… Ta có nói sai điều gì không? Chẳng phải những điều cháu đang nói về Maria và bản thân mình đều là sự thật sao?"
"Diana, cháu phàn nàn về ảnh hưởng của người khác tới cháu, nhưng đồng thời cháu lại đang hỏi ý kiến một ‘người khác’. Đừng quên ta cũng là một trong số những người khác đó nhé."
"Không, bà Zeynep Hanim ạ. Maria nói bà là một người không như những người khác và cháu đồng ý với nó. Xin bà hãy nói cho cháu biết sự thật. Cháu không nhầm về những điều cháu đã nghĩ về bản thân và Maria, đúng không ạ?"
Zeynep Hanim nhìn Diana, mắt bà đầy lòng trắc ẩn.
"Ta nghĩ cháu đang quá khắt khe với chính mình rồi Diana ạ. Chúng ta, không ai hoàn hảo cả. Chúng ta cũng không phải cố để làm thế. Ai cũng đều muốn được ngưỡng mộ và được người khác chấp nhận; điều đó là rất bình thường."
"Vậy sẽ thế nào nếu chúng ta sống cuộc sống do người khác chọn cho chúng ta mà không sống cuộc sống chính chúng ta chọn cho mình? Điều ấy có bình thường không?"
"Cháu gái à, kể cả ta hay bất cứ ai khác đều không có quyền đánh giá cách cháu sống cuộc đời của mình. Ta có thể dạy cháu nghe hoa hồng và theo bài học đó ta chắc chắn có thể cho cháu rất nhiều lời khuyên. Trong khu vườn ta có thể bảo cháu làm điều này điều kia đến khi nào cháu vẫn còn muốn nghe. Đó là vì nghệ thuật nghe hoa hồng là thứ gì đó ta biết, trong khi cháu biết rất ít về nó, và cháu đã yêu cầu ta dạy cháu. Nhưng đừng hỏi ta về bản thân cháu, Diana ạ. Ta không biết cháu, và thậm chí nếu ta có biết rõ cháu, ta cũng không bao giờ có thể dạy cháu về bản thân cháu được."
"Về Maria, thì thực ra ta biết về nó ít hơn nhiều so với cháu nghĩ. Ta chẳng biết về nó nhiều hơn những điều ta biết về cháu. Nhưng từ những điều ta biết ta có thể nói rằng nó là một người cực kỳ can đảm."
"Và," bà nói thêm. "Nó cũng đẹp như cháu vậy."
Diana mỉm cười đầy biết ơn.
Mình mừng là mình đã gõ cửa, cô nghĩ thầm. Cô cảm thấy không muốn quay về phòng nữa mà muốn được ở đây cùng với Zeynep Hanim hết đêm.
Nhưng thế liệu có ích gì chứ? Chẳng phải cô đã ở cùng mẹ suốt 25 năm sao?
"Cháu nghĩ cháu nên về" Diana nói nhỏ. "Cháu không biết phải cảm ơn bà thế nào vì đã dành thời gian cho cháu, hơn nữa bà lại còn rất tốt bụng với cháu."
"Ta chẳng làm điều gì cả." Zeynep Hanim đáp lời. "Nhưng cháu nói đúng đấy. Cháu nên về nghỉ một chút đi. Bài học cuối cùng sẽ là bài học khó khăn nhất trong số tất cả các bài ta dạy cháu."
0
Chương 35  


Trời vẫn còn tối đen. Lúc Diana đi xuống vườn, còn tới mười chín phút nữa mới tới giờ học. Cô đã xuống vườn sớm hơn một chút để có thời gian một mình với những bông hồng, trước khi bài học bắt đầu.
Lúc chuẩn bị bước vào vườn thì đột nhiên cô nghe có tiếng bước chân từ phía sàn gỗ của ngôi nhà. Những bước chân không có vẻ giống bước chân của Zeynep Hanim; bà ấy luôn đến vào đúng thời gian đã định, không bao giờ sớm hay muộn dù chỉ một phút. Thêm nữa, những bước chân của bà lúc nào cũng đều đều, không hấp tấp, vội vàng. Nhưng những bước chân kia có vẻ rất nhanh và lo lắng, khoảng cách các bước chân cứ tăng dần. Từ âm thanh của những bước chân ấy, cô có thể thấy người đó có vẻ như đang chạy vậy.
Rồi lại chính là Zeynep Hanim chạy tới tìm Diana, với hơi thở gấp, và gương mặt nhễ nhại mồ hôi.
"Ôi Diana" Giọng bà run rẩy. "Ta biết cháu đang thực sự mong chờ điều này, nhưng…"
"Đó là gì ạ?! Có phải, có phải là Maria không?"
Zey hơi cúi đầu.
"Chuyện gì vậy? Hãy nói cho cháu biết là mọi chuyện vẫn ổn đi bà."
"Maria đã gọi điện; Ta đang ngủ. Nhưng, tạ ơn trời, nó đã để lại lời nhắn. Nó nói có chuyện gì đó khẩn cấp và nó phải đi tới Rio."
"Ôi, Chúa ơi! Chắc nó đã nghe tin về bệnh tình của mẹ. Cháu phải quay về nhà ngay thôi. Cháu phải về nhà trước nó."
"Nhưng Maria đã…"
"Mong là nó chưa nghe tin mẹ mất" Diana thì thào.
Sẽ thế nào nếu một cô gái đã dành cả cuộc đời tìm kiếm mẹ nhưng rồi lại nghe tin mẹ mất chứ? Mới chỉ nghĩ tới điều đó đã khiến Diana run rẩy. Nhưng ít ra thì Maria cũng nói là có chuyện khẩn cấp. Nó sẽ không vội vã như thế nếu đã biết mộ mẹ, phải không?
"Cháu xin lỗi. Nhưng cháu phải về thu dọn đồ ngay bây giờ."
"Tất nhiên rồi, cháu gái. Ta sẽ thu xếp vé cho cháu trong chuyến bay đầu tiên."
Khi chuẩn bị quay đi vào trong nhà, Diana đột ngột dừng lại. Quay người nhìn xung quanh, cô vội đi thẳng tới giữa vườn, khụy gối trước bông Hồng Vàng. Cô dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ những cánh hoa .
"Mày đã đúng Hồng Vàng ạ. Trên tất cả mọi thứ, chính hương hoa mới làm cho một bông hồng thành bông hồng thực sự."
 
0
Chương 36  


Chuyến bay mà Diana được đặt là chuyến bay chiều, họ cũng vừa đến sân bay kịp giờ máy bay cất cánh. Trước khi đứng vào hàng để kiểm tra hộ chiếu lên máy bay, Diana ôm lấy bà Zeynep Hanim.
"Cháu cảm ơn bà về tất cả những việc bà đã làm cho cháu. Cháu không biết mình có thể đền đáp được không nữa. Những ngày ở cùng bà có lẽ là những ngày đặc biệt nhất trong cuộc đời cháu. Nếu bà đã từng gặp mẹ cháu, chắc bà sẽ hiểu tại sao cháu lại nói ‘có lẽ’"
"Cháu hãy tự cảm ơn mình, Diana ạ. Điều làm cho tuần này của cháu trở nên đặc biệt không liên quan gì đến ta, cũng chẳng liên quan gì đến bài học còn dang dở của chúng ta cả. Thứ làm cho nó đặc biệt chính là sự can đảm mà cháu đã có để đối diện với những bông hồng. Đó không phải thứ người ta có thể cho nhau."
"Khi đến đây, cháu là một cô gái có giáo dục đàng hoàng và rất thông minh. Nhưng những thứ đó không ngăn cản cháu lắng nghe những bông hồng. Hãy tin ta. Đó không phải là điều dễ dàng như người ta có thể nghĩ đâu. Chỉ những người có can đảm từ bỏ những thứ tốt đẹp mới có thể gặp được những điều tốt đẹp hơn."
Diana mỉm cười:
"Cháu không nghĩ mình đáng được khen ngợi như thế. Nhưng cháu rất vui vì đã có vinh hạnh được biết bà. Cháu muốn bà biết rằng cháu sẽ để lại trái tim mình ở đây. Hy vọng một ngày nào đó cháu sẽ quay lại vườn hồng để hoàn thành bài học dang dở của cháu."
"Trái tim chúng ta ở đâu thì chúng ta sẽ ở đó. Nếu trái tim cháu ở đây thì bất kể cơ thể cháu ở xa đến đâu, bài học của cháu cũng sẽ được hoàn thành. Không cần phải nghi ngờ điều đó."
Zeynep Hanim lấy trong túi xách ra một lọ nước hoa nhỏ, rồi bảo:
"Trong lúc vội vã, ta không kịp gói nó lại cho cháu. Đây là nước hoa được pha trộn bởi các hương hoa hồng trong vườn. Có một trăm mùi hương khác nhau, bao gồm cả hương thơm của Socrates. Điều đặc biệt của chai nước hoa này là mỗi lần cháu ngửi, dường như lại thấy có một mùi khác nhau. Ta chắc rằng nó rất hợp với cháu."
"Cháu không biết phải nói sao nữa. Bà không biết điều này có ý nghĩa thế nào với cháu đâu. Cháu xin lỗi vì không có gì tặng cho bà cả."
"Cháu đã tặng ta rồi cháu yêu ạ. Trở thành khách của ta là món quà tuyệt vời nhất mà cháu có thể tặng cho ta."
Đã đến lúc phải chia tay. Trong một thoáng Diana thấy hình ảnh mẹ mình trong đôi mắt xanh sâu thẳm của bà Zeynep Hanim. Đặt chiếc túi xuống, cô ôm chặt bà lần nữa.
"Ôi, cháu không thể tin được. Bà giống mẹ cháu quá…"
"Một ngày nào đó, cháu gái ạ," Zeynep Hanim nói nhỏ vào tai cô. "Cháu sẽ nghe được hoa hồng nói. Khi chuyện đó xảy đến, đừng nghĩ đó là một điều kỳ diệu; nó sẽ làm cháu quên mất rằng mỗi giây phút trong cuộc đời đều kỳ diệu. Hãy luôn nhớ rằng không chỉ hoa hồng mà tất cả mọi thứ đều biết trò chuyện."
 
0
Chương 37  


Đầy sợ hãi, hành khách chờ đợi trong lo lắng để nghe phi công thông báo rằng không có gì đáng lo ngại cả. Vì máy bay tròng trành, lên xuống như cánh của nó sắp gãy đến nơi rồi nên tất cả mọi người, trừ Diana, đều trong tình trạng báo động bởi tiếng ồn từ động cơ máy bay.
Diana kiên nhẫn chờ đợi nghe tín hiệu ‘Thắt chặt dây an toàn’ tắt đi để có thể với tay lên giá để hành lý, lấy cuốn nhật ký của mình.
Nhưng tín hiệu đó như không bao giờ tắt vậy…
Cô tháo dây an toàn rồi đứng dậy khi nhận ra không thấy có hành khách hay tiếp viên nào nhìn mình chăm chăm phía sau. Đúng vào lúc đó, máy bay rung mạnh lần nữa khiến cô ngã giúi xuống đùi người ngồi kế bên mình.
"Ôi. Tôi xin lỗi, thưa ông."
"Cô có thể làm mình bị thương đấy cô gái ạ. Tốt hơn là cô nên ngồi xuống đi." Người đàn ông lớn tuổi bảo.
Cô tiếp viên đi về phía cô, yêu cầu cô ngồi xuống và một số hành khách thì quay qua nhìn như thể đang băn khoăn không biết cô có vấn đề gì không vậy.
Đứng thẳng người dậy, cô với tay vào sâu hơn trong ngăn hành lý phía trên đầu, tìm cái túi của mình, rồi suýt làm nó rơi vào đầu một người khách khác. Nhưng cô đã cố chộp lấy nó mà không gây bất cứ tai nạn nào.
Mở cuốn nhật ký ra, Diana bắt đầu viết bằng nét chữ ngoằn ngoèo giữa thời điểm hỗn loạn này.
Mẹ thương yêu của con,
Con muốn hỏi mẹ vài điều...
Maria được sinh ra trước con, phải không mẹ? Chị ấy học đi trước con, học nói trước con phải không ạ?
Thật không may là đến giờ chị ấy vẫn đi trước con một bước. Có thể, ngay lúc con đang viết những điều này thì chị ấy đã chuẩn bị đến gặp mẹ rồi…
Thật ra thì mẹ ơi, Maria đáng để được ở cùng mẹ từ rất lâu rồi. Chị ấy chắc chắn xứng đáng ở với mẹ hơn con. Chị ấy yêu mẹ một cách điên cuồng mẹ ạ.
Đừng hiểu nhầm con. Con cũng yêu mẹ. Con cũng yêu mẹ nhiều như chị ấy. Nhưng chị ấy yêu mẹ mà chưa từng được biết cảm giác ngọt ngào khi được làm con gái mẹ. Chị ấy yêu mẹ mà không nhận được bất cứ thứ gì từ mẹ hay được che chở trong vòng tay mẹ khi sợ hãi, hay được áp đầu vào ngực mẹ ngủ. Như mẹ vẫn từng nói: "Sẽ không phải là yêu nếu mình đòi hỏi được đáp trả từ người mình yêu."
Vậy, mẹ ơi… Ai trong số chúng con đáng được là con gái mẹ hơn? Maria hay con? Con không thấy sợ câu trả lời nữa mẹ ạ. Chị ấy là chị sinh đôi của con. Bởi vì lúc nào con cũng đi theo sau chị ấy nên có thể một ngày nào đó con cũng sẽ xứng đáng là con gái mẹ.
Rốt cuộc thì chẳng phải con và chị ấy đều có cùng một số phận cho đến tận bây giờ đấy sao? Tụi con lớn lên chỉ có cha hoặc mẹ, đều được người khác chú ý, đều có tình yêu dành cho những câu chuyện, và những giấc mơ của tụi con, rồi cả bà Zeynep Hanim và vườn hồng… Theo thứ tự những chuyện đã xảy ra với Maria thì chắc cũng sắp tới lúc con nói chuyện được với hoa hồng rồi… Nhưng ngay lúc này, điều đó có vẻ không giống lắm. Một phần trong con vẫn còn nghĩ rằng những chuyện như thế này chỉ có thể xảy ra trong truyện cổ tích mà thôi.
Nhưng vẫn còn một câu hỏi mà con vẫn chưa trả lời được mẹ ạ… Trong truyện cổ tích, các nhân vật chính không bao giờ hứa mà không thực hiện, có phải thế không mẹ? Nếu như thế, nếu những thứ con nghe được trong vườn hồng là những phần trong truyện cổ tích thì cái đó có biến bà Zeynep Hanim thành nhân vật chính không ạ? Bà ấy đã nói với con rằng: Một ngày nào đó, con cũng sẽ nghe được tiếng những bông hồng…
Con không biết nữa, mẹ ạ…
Tưởng tượng – thực tế, sợ hãi – hy vọng; con – Maria… Tất cả mọi thứ đều hòa trộn vào nhau.
Con cần nghe giọng của mẹ vô cùng …
Diana,
Con gái bé bỏng của mẹ.
 
0

Chương 38

 


Ngay khi thấy người lái xe của khách sạn tới đón mình ở sân bay, Diana đã hỏi ngay:
"Có ai tới khách sạn hỏi thăm về mẹ tôi không? Ai đó trông giống như tôi ấy?"
"Như tôi biết là không, thưa cô Oliveira."
"Vậy thì dừng lại ở khách sạn một chút đã trước khi chúng ta về nhà."
Diana đếm từng phút một trên đường họ tới khách sạn. Cuối cùng cũng tới nơi. Nhưng cô thất vọng vì lại nhận được câu trả lời tương tự từ nhân viên khách sạn và sau đó là từ người làm việc trong nhà mình: Không ai đến hỏi thăm về mẹ cô cả. Dù Diana không muốn nói cho ai biết là mình có chị sinh đôi, nhưng cô thử ướm hỏi xem ‘có ai tới tìm tôi tuần trước hay không?’. Vì tất cả mọi người đều biết cô đi xa nên không ai cho rằng cô đang hỏi một cách nghiêm túc.
Việc Maria không đến khách sạn cũng như đến nhà có thể có nghĩa là chị ấy chưa nghe tin về cái chết của mẹ. Đây là một tin tốt. Nhưng Diana vẫn không cảm thấy yên lòng vì Maria có thể nghe được tin đó từ nguồn khác.
Cô không thể làm được gì ngoại trừ việc ở nhà và chờ đợi. Cô đi đi lại lại trong nhà cả giờ liền, cứ đi lên rồi lại đi xuống, chờ nghe tiếng chuông cửa hay tiếng chuông điện thoại. Chẳng có ai tới mà cũng không ai gọi điện cả. Cô chờ cho đến tận nửa đêm, lúc cơ thể mệt mỏi của cô không chịu đựng thêm được nữa, rồi cô ngủ quên trên chiếc sofa đen.
0
Chương 39  


Giật mình vì tiếng chuông cửa, cô bật dậy rồi chạy tới cửa, trước cả cô Lopez. Hóa ra là người đưa thư. Diana cầm lấy bì thư anh ta đưa rồi đóng sập cửa lại. Không có tên và địa chỉ người gửi đề trên phong bì, nhưng cô có cảm giác nó có liên quan gì đó tới Maria. Cô vội vàng xé bì thư:
Mẹ thương yêu của con,
Hôm nay con đã tới được Rio. Họ bảo với con rằng mẹ đã mất. Con không tin mẹ ạ.
Mẹ ơi, mẹ ở đâu? Mẹ đã đi đâu thế, khi chúng ta cuối cùng cũng được gặp nhau?
Ôi, mẹ ơi, con nhớ mẹ vô cùng… Mẹ cũng nhớ con, phải không mẹ?
Vậy hãy đến mang con đi cùng mẹ. Con đang ở tại địa chỉ ghi trong lá thư thứ tư .
Con chắc là mẹ sẽ tới vì con biết mẹ vẫn còn sống mà.
Mẹ phải tới đấy. 
Vì nếu mẹ không tới, con sẽ phải chấp nhận những điều người ta nói với con đều là sự thật. Con sẽ phải thừa nhận rằng con không bao giờ còn cơ hội được gặp mẹ trong thế giới này.
Nếu như thế con sẽ làm bất cứ điều gì giúp đưa con tới gặp mẹ.
Con. 
Maria
"Ôi, Chúa ơi." Diana thì thào. Không có lá thư nào trong phong bì thứ tư cả.
 
0
Chương 40  


Diana gọi điện cho bà Zeynep Hanim để kể về bức thư của Maria. Sau đó cô vội đi tìm lá thư bị mất ở mọi ngóc ngách trong nhà. Nhưng dù đã kiếm tìm trong tủ, trong phòng mẹ, trong thư viện, lục lọi khắp mọi chốn có thể nhưng cô vẫn không thể thấy lá thư kia.
Tới tối thì chuông điện thoại kêu.
"Chào cháu Diana." Tiếng bà Zeynep Hanim. "Cháu đã tìm ra lá thư chưa?"
"Chưa ạ. Cháu đã tìm khắp nơi rồi. Cháu sắp phát điên lên đây."
"Đừng lo lắng quá. Khi Maria không nhận được hồi âm từ mẹ cháu, ta chắc nó sẽ cố liên lạc lại lần nữa."
"Cháu đã hỏi mọi người ở đây, người ta đều nói rằng không có ai tới nhà hay khách sạn cả. Vậy nên cháu không biết ai có thể nói với Maria việc mẹ cháu mất. Cháu sợ là Maria sẽ làm điều gì đó dại dột."
"Không, không đâu. Cháu đừng nghĩ như thế. Ít nhất là nó cũng sẽ gọi cho ta nếu nó không nhận được tin từ mẹ cháu. Cháu đừng lo… Ngày mai ta sẽ gửi chuyển phát nhanh cho cháu một món đồ. Cháu hãy mở ra, và nếu Maria tới thì hãy đưa nó cho con bé. Có thể thứ đó sẽ giúp an ủi Maria. Nhưng lúc này cháu hãy cứ tiếp tục tìm lá thư đi cháu yêu."
"Có thể không có lá thư nào như thế cả."
"Chẳng phải cháu nói là có bì thư thứ tư sao? Nếu có bì thư thì chắc phải có một lá thư."
 
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.01.2016 12:26:16 bởi Heoconmtv>
Chương 41  


Suốt hai ngày Diana không ngừng tìm kiếm lá thư, nhưng vẫn chẳng có kết quả gì. Thậm chí cô còn tới mộ mẹ để hỏi xem lá thư có thể ở đâu, nhưng cô cũng không nhận được câu trả lời.
Lúc về tới nhà, cô đi tới thư viện. Sau khi tìm khắp các giá để đầy những cuốn sách dày, cuối cùng cô tìm thấy cuốn truyện Hoàng Tử Bé – cuốn truyện cô đã đọc suốt hồi còn bé. Nó bị kẹp giữa hai cuốn sách đồ sộ. Trong thư tạm biệt, Maria đã nói với cha rằng chị ấy đã đọc lại cuốn Hoàng Tử Bé sau nhiều năm. Chị ấy đã nhắc tới việc cuốn sách đã thay đổi hoàn toàn thế nào. Không biết chị ấy có đúng không?
Phủi bụi bìa sách, Diana ngồi trên sàn nhà, mở cuốn sách ra.
Một giờ sau, cô đọc xong cuốn sách. Dựa người vào tường, cô ngồi hồi tưởng xem cuốn sách đã khác trước như thế nào. Rồi cô lấy nhật ký của mình, viết.
Gửi chị Maria,
Em vừa đọc xong cuốn Hoàng Tử Bé, sau nhiều năm không đọc nó. Chị đã đúng. Cuốn sách đã thay đổi hoàn toàn!...
Em nghĩ em cũng bắt đầu hiểu ra thế nào là "có trách nhiệm với một bông hồng".
Nhưng điều đó không có nghĩa là em sẽ có thể chịu trách nhiệm được. Và đó là điểm khác biệt giữa em và chị, Maria ạ. Chị đã cố gắng để có trách nhiệm với bông hồng của chị. Chị đã nhận ra điều đó từ trước em rất lâu. Vì bông hồng của chị bị mất tích nên chị đã làm tất cả những gì có thể đi tìm lại nó. Chị chăm sóc cho bông hồng của chị…
Chị biết em đang nghĩ gì không, Maria? Em ước gì cha chúng ta đã mang em đi và để chị ở lại với mẹ. Em ước mẹ đã dành cả cuộc đời mình cho chị chứ không phải cho em. Chị là người xứng đáng được sống với mẹ.
Em cũng vừa nhận ra rằng mẹ đã không phó thác chị cho em mà thật ra là giao phó em cho chị. Mẹ biết em cần chị.
Và giờ em cũng biết điều đó.
Đó là lý do tại sao chị phải đến đây, Maria ạ. Chị phải đến đây lần nữa để tin rằng chúng ta có thể gặp mẹ trong thế giới này. Chị phải cảm thấy rằng mẹ đang ở cùng Chúa và Chúa thì luôn ở cùng chúng ta.
Hãy nhớ lại hồi chị còn bé….
Hãy nhớ những lúc chị đã trả lời người khác thế nào khi người ta nói với chị rằng mẹ đã chết hay mẹ ở một nơi nào xa lắm, hay chị không bao giờ có thể gặp mẹ trong thế giới này. Chẳng phải chị đã tin rằng có câu trả lời khác hay sao?
Vậy điều gì đã khiến chị thay đổi suy nghĩ như thế? Hay chỉ vì chính chị cũng đã lớn lên giống như em?
Maria à, em sẽ không từ bỏ hy vọng rằng chị sẽ tới đây tìm em. Vì trái tim em đã mách bảo rằng:
"‘Chị đã tìm kiếm em từ rất lâu trước khi em bắt đầu tìm kiếm chị…"
Diana. 
 
0
Chương 42

Dian vừa gập cuốn nhật ký vào được mấy phút thì chuông cửa kêu. Cô chạy ra mở cửa.
Đó là Gabriel. Trong tay anh là một gói hàng lớn.
"Chào buổi sáng, Diana. Một món đồ chuyển phát nhanh cho cô từ Istanbul. Cô lại đánh cắp trái tim của ai ở đấy thế ?"
"Tôi cũng mong là đánh cắp được trái tim của ai đó." Cô vừa nói vừa nghĩ tới Zeynep Hanim.
Gói đồ được buộc ngang, buộc dọc rất kỹ lưỡng như một xác ướp vậy. Cùng với nó, Gabriel còn đưa cho cô một phong thư.
Sau khi đã chào anh ta bằng một nụ cười ấm áp, Diana liền mở thư :
Diana yêu quý,
Trong gói đồ này cháu sẽ tìm thấy Socrates. Trên cành của nó có một chiếc mũ miện được kết bằng hoa hồng trắng, giống chiếc mũ Maria đã đội trong giấc mơ. Maria tin rằng nó có thể nghe thấy giọng mẹ cháu sau khi đã nghe giọng của Socrates. Ta hy vọng điều ước của nó sớm được thực hiện.
Nữa là, Hoa Hồng Vàng có điều muốn nhờ cháu…
Nó đã sưu tập được một câu chuyện của Nasreddin Hodja cho Maria. Nó muốn cháu đọc câu chuyện sau cho cô ấy khi hai cháu gặp nhau. Sau khi Maria nghe thấy những vần thơ của Socrates, nó sẽ cần một chiếc chìa khóa mà chỉ có thể tìm thấy trong câu chuyện này.
Chìa khóa kho báu.
Một ngày nọ Nasreddin Hodja đánh mất chiếc chìa khóa kho báu của mình. Mặc dù anh ta đã tìm kiếm khắp mặt phố phía trước nhà và khu xung quanh, kể cả dọc theo đường làng mà vẫn không thấy nó.
Cuối cùng anh gọi một người hàng xóm tới để giúp mình. Họ cùng tìm kiếm khắp làng nhưng vẫn không có kết quả. Cứ như thể mặt đất đã nuốt chửng nó rồi vậy. May thay, một lúc sau, có một người hàng xóm hỏi Hodja rằng:
"Hodja, anh có chắc mình làm mất chìa khóa ở bên ngoài không?"
"Ồ, không. Tôi làm mất nó trong nhà. Nhưng tìm bên ngoài này sẽ dễ hơn nên tôi mới tìm ngoài này."
Hoa Hồng Vàng nói là Maria không nên đi tìm kiếm chìa khóa kho báu ở bên ngoài mà nên kiếm nó ở bên trong…
Có thể là trong ngăn kéo tủ đầu giường của cô ấy.
Hoa Hồng Vàng và ta đều muốn cám ơn cháu vì sự giúp đỡ của cháu, cháu yêu.
Zeynep.
 
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.01.2016 13:27:57 bởi Heoconmtv>
Chương 43  


Sau khi đã mở được thùng hàng, Diana lấy đồ trong thùng ra. Tất cả bên trong là tấm vải màu bạc, phủ lên Socrates. Cô cẩn thận đặt bình hoa nặng lên bàn. Sau đó, như thể đang kéo vải phủ một bức tượng, cô kéo tấm vải ra khỏi cái cây.
Socrates!!
"Ôi, Chúa ơi!" Diana thì thào.
Cô khụy gối xuống.
"Ôi, Chúa ơi!"
Tất cả những việc cô có thể làm là nhìn chăm chăm vào Socrates không hề chớp mắt. Socrates là một khóm hồng với bốn bông hồng đen. Bốn bông hồng đen!...
Diana cứ mải băn khoăn nhìn Socrates, quên cả khái niệm thời gian.
Bốn bông hồng đen!
Diana đứng dậy, chạy nhanh tới khung ảnh bạc mà mẹ đã làm để tặng cho cô món quà sinh nhật cuối cùng. Sau khi mân mê bốn bông hồng đen được trang trí trên đó – mỗi bông được đặt ở một góc ảnh, cô đọc những câu được khắc trên khung ảnh:
Chẳng phải như điều con nghĩ
Con không mất mẹ bao giờ
Trò chuyện với con tất cả
Từ sau kỷ vật mẹ trao... 
Lúc mắt Diana lướt tới những từ ấy, cô như thể đang chu du về quá khứ vậy.
Cô nhớ lại vài điều Maria đã viết trong thư…
Điều mà Maria đã nói với người khác: "Không như các người nghĩ đâu".
Rồi những điều mẹ đã nói với Maria trong giấc mơ: "Con không mất mẹ"; Điều mà Hồng Phấn đã nói với Maria: "Mẹ cô trò chuyện với cô qua mọi thứ…"
Diana nhớ lại những ngày mình ở trong vườn hồng, hình ảnh của Artemis và Miriam quyện chặt lấy nhau trong cùng một chậu hoa hiển hiện trước mắt cô; những lời đối thoại của chúng như vang vọng trong tai cô. Cô nhớ tới những điều mà Zeynep Hanim đã nói. Giống như những điều Maria đã viết trong thư, những lời của Zeynep Hanim cũng giống những lời của mẹ…
Diana nhớ lại giây phút cô đã thấy hình ảnh mẹ trong mắt của bà Zeynep Hanim.
Cứ như thể lúc này cô đang nhìn vào mắt bà ấy lần nữa vậy. Cứ như đôi mắt xanh sáng lấp lánh ấy không phải mắt bà Zeynep Hanim mà là mắt mẹ cô…
Diana nhớ lại những lần cô hỏi mẹ về chìa khóa kho báu và cách mẹ đã luôn trả lời cô rằng bà không có nó. Cô nhớ những câu chuyện mẹ đã kể cô nghe… Cô nhớ lại câu chuyện mà Hồng Vàng nhờ gửi tới Maria…
Rồi những bông hồng vàng cô Alves đã đặt trên mộ mẹ.
Mỗi dòng của khổ thơ được khắc trên khung ảnh lại nhắc Diana nghĩ tới một lá thư của Maria và mỗi giây trôi qua cô lại có cảm giác mình đang gần với lá thư bị thất lạc hơn.
Dòng đầu tiên: "Chẳng phải như điều con nghĩ" nhắc cô nghĩ tới lá thư đầu tiên của Maria, về việc chị ấy đã kháng cự người khác như thế nào…
Câu "Con không mất mẹ bao giờ" nhắc cô về lá thư thứ hai của Maria, khi mẹ xuất hiện trong giấc mơ của chị ấy và bảo với chị ấy là chị ấy không mất mẹ… Rồi câu thơ "Trò chuyện với con qua những…" khiến Diana nhớ tới bức thư thứ ba khi Hồng Phấn nói với Maria rằng mẹ nói chuyện với chị ấy qua mọi thứ… Vậy manh mối để tìm ra lá thư thứ tư phải nằm ở dòng thơ cuối.
Diana đọc đi đọc lại câu thơ 
Từ sau kỷ vật mẹ trao
Từ sau kỷ vật mẹ trao
Kỷ vật… Kỷ vật…
Từ sau…
Cô đột nhiên im lặng và đưa tay về phía khung ảnh – đồ lưu niệm quý giá của mẹ. Tháo khung ảnh xuống từ trên tường, cô lật nó lại để nhìn phía sau.
Cô đã không nhầm! Phía góc phải trên cùng có một ổ khóa nhỏ. Nhớ lại lời khuyên của Hồng Vàng trong lá thư của Zeynep Hanim, Diana liền đặt khung ảnh lên bàn rồi chạy về phòng mình. Cô mở ngăn kéo bàn đầu giường ra. Ngón tay cô len lỏi, lục tìm giữa đống giấy tờ và bút viết. Bên dưới những đồ vật đó, cô cảm giác như có một chiếc chìa khóa nhỏ được đặt ở đáy ngăn kéo.
Nắm chắc chiếc chìa khóa trong tay, cô thầm cám ơn Hồng Vàng…
Quay lại phòng khách, cô cầm chiếc mũ miện được kết bằng hoa hồng trắng, được treo trên những cành hồng Socrates lên và nhẹ nhàng đội lên đầu.
Rồi cô nâng khung ảnh bạc lên, chiếc chìa khóa quá nhỏ khiến cô làm rơi khi đang cố mở ổ khóa. Nhưng đến lần thứ hai thì cô đã mở được khung ảnh. Bên trong có một lá thư được viết bằng những chữ nhỏ xíu, đặt trên một mặt phẳng bằng bạc. Lúc lấy lá thư ra, tim cô đập nhanh khiến cô có thể nghe thấy từng nhịp đập trái tim mình.
Cô cầm tấm bảng bằng bạc sáng loáng như mặt gương giơ lên trước mắt mình. Có năm từ được viết ở trên cùng của tấm bảng: "Địa chỉ của Maria."
Ngay bên dưới những chữ đó cô thấy hình ảnh phản chiếu gương mặt mình trên mặt phẳng sáng loáng.
Lúc cô chỉnh lại chiếc mũ miện đã bị trượt ra sau gáy, hai hàng nước mắt lăn dài xuống má. Không cần phải lau chúng, cô liền đọc những lời của mẹ.
Con gái yêu Diana của mẹ, hay như cha con vẫn gọi:
 "Maria…"
Cha con đã luôn gọi thầm vào tai con cái tên đó. Nhưng sau khi cha mất, mẹ không muốn gọi con là Maria cho đến khi nào con đã sẵn sàng để hiểu được cái tên đó là tượng trưng cho phần nào trong con người con.
Điều mẹ muốn đó là con phải bị cưỡng ép rời khỏi nhà, vượt qua đại dương để nếm trải nỗi sợ hãi mất đi người chị em song sinh của mình để không có điều gì có thể làm con quên được cái tên này.
Mẹ xin lỗi, con gái bé nhỏ của mẹ. Để ép con phải đi theo Maria, mẹ đã phải nói những điều mà hoàn toàn không phải sự thật. Thật không may là thời gian của mẹ sắp hết nên không cho phép mẹ lựa chọn cách nào khác. Mẹ muốn con sắp xếp chuyến đi tới vườn hồng càng nhanh càng tốt.
Qua chuyến đi này – nó có thể được xem như một sự chuẩn bị cho Những Cơn Mưa Tháng Mười, mẹ muốn con phải giết chết ‘cái tôi’ của con, cái đã khiến con không hạnh phúc và ngăn con thực hiện ước mơ của mình.
Từ những lá thư trong tay con, con chắc đã có một khởi đầu tốt đẹp với con đường hoa hồng. Con chắc đã nhận ra được sự khác biệt của vườn hồng con đã thấy.
Nếu như thế thì… Nếu vườn hồng đó đối với con thực sự khác với tất cả những vườn hồng khác, nếu Socrates thực sự khác biệt với những bông hồng khác, nếu “con người con’’ trong khu vườn đó khác với tất cả con người khác của con… và nếu sự khác biệt này thay vì cho con cái cảm giác mình ở vị thế cao, lại hạ thấp con và cho con cảm giác được ôm trọn thế giới, thì con yêu ạ, Zeynep và ta sẽ mời con tới Ephesus vào tháng Mười. Bởi vì chỉ qua những Cơn Mưa Tháng Mười, con mới thực sự biết Maria…
Biết đâu có thể mẹ sẽ bất chấp mọi quy luật vật chất và ngồi trên một con ngựa có cánh để ôm con gái mẹ đến Ephesus, để mẹ có thể đứng cùng con trong Cơn Mưa Tháng Mười…
Nhưng ngay cả khi con không nhìn thấy mẹ ở đó thì con yêu, hãy lắng nghe những giọng nói ở Ephesus… Con sẽ nhanh chóng nhận ra rằng ở Ephesus, không chỉ có một giọng nói mà là hai. Giọng của Maria… Giọng của con…
Nếu một ngày nào đó giọng nói ấy bảo rằng: “Rút hết những đơn xin việc mày đã nộp vào công ty luật đi, hãy mở một trang giấy trắng và bắt đầu viết cuốn sách đầu tiên trong cuộc đời đi’’, thì lúc đó mẹ sẽ có một lời khuyên cho con, con yêu ạ. Trong cuốn sách của con, hãy kể cho chúng ta nghe câu chuyện cổ nhất trong những câu chuyện cổ:
Một hành trình bắt đầu và kết thúc cùng con…
Sống theo câu chuyện này có nghĩa là con đã viết lên nó và giờ tất cả những việc con cần làm là ghi lại xuống trang giấy mà thôi.
Có thể trong một trong những trang ấy, con sẽ muốn dùng câu nói về món quà Zeynep hứa cho con khi con nghe được hoa hồng. Nó là của Yunus Emre, một vị thánh của đạo Hồi: 
"Có một cái Tôi bên trong tôi, sâu thẳm trong con người tôi."
Mẹ yêu con, món quà vô giá của mẹ ạ… Và mẹ luôn ở bên con.
Mẹ của con.
 
0
Phần 3

Chương 44

 
 
Ngày 19 tháng Chín
Mẹ thương yêu của con,
Viễn cảnh được gặp lại mẹ sau nhiều tháng khiến lòng con ngập tràn niềm hạnh phúc khó tả. Chỉ còn đúng một tháng nữa thôi con sẽ tới Ephesus! Lúc đó con có thể đứng với mẹ của con trong Cơn Mưa Tháng Mười…
Bốn tháng vừa qua con đã viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên của mình, mẹ à. Con ước gì con có thể đọc câu chuyện đó cho mẹ. Nhưng thật không may, nó vẫn chưa xong hẳn mẹ ạ. Tuy vậy con vẫn muốn mẹ có thể cảm nhận được nó.
Truyện của con là về một cây hoa hồng mẹ ạ ‒ Hoa hồng Ephesus… Một cây hồng đã được tạo ra với hương thơm tuyệt diệu. Mùi hương ấy có tiếng nói của riêng mình. Tiếng nói của hạnh phúc. Nó kể về những giấc mơ. Kể về những thiên thần và về việc gặp Chúa trong thế giới này.
Nhưng khi cây hồng đó lớn lên, nó bắt đầu nghe thấy tiếng nói khác, một giọng nói mà nó nhầm là của mình, giọng nói suốt ngày chỉ biết tới "tôi". Giọng nói ấy rất to. To đến nỗi cây hồng kia không thể nghe thấy giọng xưa của mình nữa.
Hoa hồng cần quan tâm tới hương thơm của mình để nghe thấy giọng nói cũ. Nhưng nó đã được trồng ở nơi mà người ta không yêu nó vì hương thơm của nó. Người ta chỉ quan tâm tới màu sắc, cành lá, cánh của nó… mà thôi.
Thế là với hy vọng giành được cảm tình của người ta, nó chau chuốt mình sao cho giống với cách người ta muốn. Người ta nói "mọc cao hơn", thế là nó cũng mọc cao hơn. Người ta bảo "hãy làm cho cánh hoa bừng sáng lên" thế là nó cũng âm thầm, vội vã làm theo. Thế rồi qua thời gian hương thơm của nó cứ nhạt dần đi.
Đã gọt dũa được nó, người ta tưới lên nó biết bao câu khen ngợi như thể nó là một nữ thần vậy. Và chẳng bao lâu sau hoa hồng tin rằng mình là một nữ thần. Nó không nhận ra rằng điều duy nhất nó cần để cảm thấy đặc biệt là nhớ lại mình là một cây hoa hồng. Chẳng có gì vĩ đại cả. Chỉ là một cây hồng mà thôi…
Mỗi ngày trôi đi nó lại thấy mình càng trở nên buồn phiền hơn. Chỉ còn một niềm hạnh phúc trong cuộc đời nó đó là mẹ nó. Nhưng ngay lúc nó bắt đầu tìm ra mẹ, lúc nó cần bà nhất thì nó lại vĩnh viễn mất mẹ. Không thì cũng là nó nghĩ như vậy.
Mẹ ơi, thực ra thì câu chuyện này không phải về hoa hồng đâu. Nó là về một người mẹ. Nó kể về một người mẹ đã chứng tỏ được một điều rằng những bông hồng thực sự không bao giờ chết, rằng chúng vẫn tiếp tục tỏa hương ngay cả khi đã úa tàn… Nó là về một người mẹ đã phải lay chậu hoa để con có thể nhớ lại…
Điều này có thể được không mẹ? Nó có thể nhớ lại được điều nó đã quên lãng hay không, hay nó sẽ quên tất cả những điều mình đã được dạy? Nó có thể lấy lại được hương thơm của mình nữa không mẹ? Và hơn hết nó có thể nghe lại được giọng nói trước đây của mình nữa không?
Con vẫn hy vọng như thế…
Mẹ à, điều này có thể ít hay nhiều hơn câu chuyện trong cuốn tiểu thuyết của con. Con cũng không chắc là con có thể kể lại nó một cách chính xách không mà. Con cảm thấy câu chuyện cuộc đời thì dài mà người ta kể lại thường ngắn hơn. Con thậm chí còn không thể miêu tả được mùi vị của một quả oliu cho bà Zeynep Hanim, thế nên làm sao con có thể miêu tả được sự kì diệu của vườn hồng chứ?
Nhưng kể cả con có thất bại thì vẫn không sao cả. Cũng không sao nếu con không thể kể nó hay được, không sao nếu người khác không thích nó… Bởi vì đây là chuyện về mẹ. Con vui vì đã kể được câu chuyện ra như thế. Nhưng thực ra là không. Con đã không kể nó mà chính mẹ đã kể cho con nghe. Mẹ đã kể cho con vào đúng thời điểm mà con nghĩ mình không bao giờ có thể được nghe mẹ kể chuyện nữa.
Cảm ơn mẹ yêu của con…
Con cảm thấy mùi nước hoa của mẹ trong không khí. Mỗi lần hít thở nó, con lại thấy một mùi hương khác nhau.
Hương hoa hồng. Ở khắp mọi nơi.
Con của mẹ,
Diana. 
 
0
Chương 45

Lúc đang chuẩn bị kết thúc cuốn tiểu thuyết của mình, tôi bắt gặp hình ảnh một chùm bóng bay xanh, khoảng năm hay sáu quả gì đó, bay ngang qua cửa sổ. Chúng đến từ đâu được nhỉ?
Tôi mở cửa sổ để xem có chuyện gì xảy ra. Có chuyện gì đó đang diễn ra dưới công viên. Khó khăn lắm tôi mới đọc được những chữ viết trên một tấm băng rôn lớn bằng vải:
Sự thay đổi của biển Brazil.
Triển lãm nghệ thuật đường phố
Từ ngày 24 – 27 tháng Chín.
Sau khi đã cho thêm vào cuốn tiểu thuyết của mình phần tôi trông thấy một chùm bóng bay màu xanh, tôi liền ra khỏi nhà để đến buổi khai mạc triển lãm. 
0
Bông hồng mất tích - Serdar Ozkan
 
Đã mang vào thư viện
 
Cảm ơn và chúc heoconmtv nhiều an, vui trong năm 2016
 





0
Chương 46

Khi tới triển lãm, tôi thấy có khoảng hai mươi bức tranh được treo liên tiếp nhau. Mắt tôi kiếm tìm Mathias, nhưng không thể thấy anh. Tôi quan sát những bức tranh, tìm kiếm bức anh đã vẽ khi anh còn ở đây. Ngay lúc đó tôi nhận ra ông già đã xem bói cho tôi đang vẫy tôi.
"Cô may mắn thật đấy, quý cô ạ. Nhìn xem ai đang ở đây nào?"
Tôi mỉm cười.
"Chào ông, chúng ta thậm chí còn không biết sao anh ấy ở đây mà."
"Hãy sống và quan sát." Ông nói.
"Đúng rồi. Hãy sống và quan sát." Tôi đáp lại. "À mà này, hôm qua tôi nói chuyện với cô Alves. Cô ấy bảo gửi lời chào ông. Nhưng cô ấy vẫn còn băn khoăn tại sao ông không nhận món quà của cô ấy."
"Sao ta phải nhận quà của bà ấy? Ta là người có tự trọng mà và ta tôn trọng nghề của mình. Nếu ta không xem bói được cho cô bất cứ điều gì, ta sẽ không nhận quà cáp hay tiền bạc gì đâu."
"Vâng, có thể ông không thực sự nói cho tôi biết về tương lai của tôi, nhưng ông đã khiến tôi phải đọc những lá thư kia. Sao ông không thể nhận món quà của cô Alves, coi như một kỷ vật dành cho sự giúp đỡ của ông cho cô ấy và mẹ tôi, một lòng cảm kích trước sự tử tế của ông?"
"Quà để đổi trả cho sự tử tế hả? Nghe có vẻ giống buôn bán hơn quý cô ạ. Tử tế là…"
Ông ta dừng lại, chỉ vào những người ăn xin khác.
"Cô có thấy những người ăn xin kia không? Họ đã từng là những người ăn xin may mắn nhất trong thành phố. Bụng họ no đầy từ sáng tới đêm. Cô có bao giờ mở to mắt hơn để nhìn xem họ ăn gì không? Tất cả chúng ta đều ăn trong những chiếc đĩa bạc. Mỗi sáng sẽ có đứa trẻ nào đó mang cho chúng ta đồ ăn ngon rồi đi. Chúng ta được ăn miễn phí rất lâu trước khi không thấy đồ ăn tới nữa. Tất cả chúng ta đều băn khoăn không biết ai đã gửi những đĩa thức ăn tới cho mình, nhưng đứa trẻ đó cũng rất kín tiếng, nó không nói. Những người kia, cho đến hôm nay họ vẫn không biết ai là người có trái tim nhân hậu, đã cho họ đồ ăn như thế. Nhưng tôi thì tôi biết vì đã sáu tháng rồi kể từ khi không còn thấy đồ ăn nữa. Giờ thì hãy nói tôi nghe xem, quý cô, ai là người đã gửi tới những thức ăn tuyệt vời đó?"
"Tôi không biết. Có thể là một tổ chức từ thiện nào đó chẳng hạn?"
Ông già mỉm cười:
"Cô thấy đấy, quý cô ạ. Tử tế là thậm chí ngay con gái mình cũng không biết về những việc tốt mình làm."
Tôi không biết phải nói gì. Nhưng ngay lúc đó tô lại cảm thấy mình thật đặc biệt vì được làm con gái mẹ.
"Tôi xin lỗi. Tôi đã không biết. Tôi sẽ bảo nhà bếp ngay khi về khách sạn. Tôi sẽ đảm bảo rằng thức ăn sẽ tới và…"
"Không cần đâu. Tôi chỉ muốn nói tại sao tôi lại không nhận món quà của quý bà Alves mà thôi. Giờ cô không phải khiến cái đầu xinh đẹp của mình phải bận tâm chuyện đó đâu, cứ đi xem tranh đi."
"Cảm ơn ông" Tôi nói và vỗ nhẹ tay lên lưng ông.
Tạm biệt ông già, tôi đi thẳng tới chỗ đám đông đang đứng phía trước. Họ đang ngắm bức tranh Mathias vẽ khi anh ở đây. Khi tôi quan sát bức tranh kỹ hơn, tôi nhận ra rằng Mathias đã không quay lại vì tôi. Anh nói rằng anh sẽ mở triển lãm ở nơi nào anh vẽ được bức tranh đẹp nhất. Thực tế thì đây là bức vẽ đẹp nhất của anh. Cơn cuồng nộ của sóng đã lớn hơn và vẫn chỉ có một chú mòng biển phía trên góc bức tranh. Chẳng lẽ con chim này không thấy mệt vì phải bay một mình suốt sao?
Đột nhiên tôi nhận ra Mathias. Anh đang đứng giữa đám người, quay lưng về phía tôi. Gần anh là một người đàn ông cầm bảng giá trong tay. Lại gần hơn, tôi nghe lỏm được người đàn ông nói:
"Chúng tôi thích bức tranh này nhất, đặc biệt là vợ tôi, nếu anh có thể giảm giá một chút thì…"
"Đó cũng là bức tranh yêu thích của tôi." Mathias đáp lời. "Tôi còn hạnh phúc hơn nhiều nếu được giảm giá nó và…"
Anh ngừng lời khi nhận ra tôi đang đứng ngay bên cạnh. Nhìn chăm chăm vào tôi, anh không nói một lời nào, ngay cả lời "xin chào". Mắt anh dán vào trán tôi như thể anh đang nhìn thấy một thứ gì đó lạ lùng nhất thế giới vậy.
Khoảng mười lăm hay hai mươi giây gì đó trôi qua mới thấy anh quay lại phía vị khách rồi bảo:
"Nhưng, thật không may. Tôi không thể bán một bức tranh chưa hoàn thiện được."
"Nếu nó chưa hoàn thiện, sao anh lại để nó trong bảng giá?"
"Tôi xin lỗi, thưa ông. Nhưng tôi chỉ vừa mới nhận ra điều đó thôi." Anh chỉ ra biển. "Tôi đã vẽ biển cũng đúng vào giờ này, nhìn vào đúng điểm đó… Nhìn xem, ông không thấy là mặt nước có nhiều ánh sáng hơn sao? Có lẽ tôi đã bỏ lỡ không nhìn thấy mặt nước sáng như thế nào."
Mắt Mathias tiếp tục liếc qua tôi khi anh xin lỗi người khách. Có vẻ điều này khiến ông khách khó chịu. Càu nhàu gì đó với vợ, ông liền khoác tay vợ bước đi.
Mathias quay qua tôi.
"Anh không biết nói gì, Diana ạ. Anh thực sự…"
"Đừng nói gì cả."
"Anh không hỏi em thế nào vì trông em có vẻ hoàn toàn ổn. Anh không thể không thắc mắc chuyện gì đã xảy ra từ khi anh…"
"Một câu chuyện dài. Thực ra là người ta có thể viết cả một cuốn tiểu thuyết về nó."
"Anh rất muốn nghe nó."
 
0
Chương 47

 Sau đoạn bách bộ ngắn mà không câu hỏi nào của anh được trả lời, chúng tôi về tới nhà.
"Anh cứ ngồi chỗ nào anh thích nhé. Nhưng hứa với em là sẽ không đứng dậy khi em chưa xong. Em phải viết một lát."
"Được rồi. Anh hứa." Anh nói rồi ngồi xuống chiếc ghế bành bên cạnh cửa sổ, đặt bức tranh chưa hoàn thiện của mình trên đùi.
Tôi nhấn nút in vài trang đầu trong cuốn tiểu thuyết của mình. Lúc tôi mải viết phần tiếp câu chuyện thì anh bận bịu với bức vẽ.
Ngay khi tôi viết xong phần tôi quay về nhà từ công viên thì Mathias cũng hạ cây bút xuống rồi bắt đầu nhìn tôi. Trông anh có vẻ hạnh phúc của một đứa trẻ. Hmm, tôi băn khoăn không biết có nên mời anh tới Ephesus hay không…
Nhưng sao tôi làm thế được chứ? Đặc biệt là tôi còn không biết chúng tôi sẽ làm gì ở Ephesus nữa. Bà Zeynep Hanim đã thể hiện rõ là một người rất kín tiếng, cũng như mẹ tôi và cô Alves, họ sẽ không tiết lộ bí mật đâu. Điều duy nhất tôi biết chắc là tôi tới đó để biết về Maria rõ hơn. Giờ thì làm sao tôi giải thích được điều đó cho Mathias chứ?
Liệu với một chút thông tin tôi biết về thành phố nhỏ nằm ở nửa kia của thế giới ấy có đủ hấp dẫn anh? Có gì dành cho Mathias ở Ephesus chứ? Những phần đổ nát của một thành phố cổ… Đền thờ Artemis… Nhà thờ Đức mẹ Maria… Tất cả những thứ đó có đủ để thuyết phục anh không?
Tất nhiên là tôi cũng sẽ tới đó rồi! Điều này sẽ đủ để thuyết phục anh.
"Tôi thấy cậu lại tự cao rồi đấy" Giọng Maria vang lên, chen ngang vào suy nghĩ của tôi.
Chuyện này bây giờ cũng là thường. Bất cứ khi nào cái tôi Artemis ở trong tôi lên tiếng là tôi lại nghe thấy tiếng Miriam phản đối. Đôi khi Diana cao giọng hơn, đôi khi là Maria… Có vẻ như cần một chút thời gian để hai bọn họ trở thành một bông hồng. Nhưng tôi thấy vui vì bây giờ ít nhất tôi cũng có thể phân biệt được giọng của chúng.
Vậy… Mathias sẽ đến Ephesus chứ?
Nếu anh ấy đi…
Có lẽ một chiều tháng Mười nào đó, chúng tôi sẽ ngồi cạnh nhau bên dòng suối Meles, ngắm mặt trời lặn xuống núi Bulbul phía trước mặt. 
Lúc đó tôi sẽ kể cho Mathias nghe những chuyện đã xảy ra ở Ephesus khoảng hai nghìn năm trước. Những thứ tôi đã biết qua sách vở. Hoặc có thể là biết sau khi tự thân tôi nghe thấy những thanh âm vang lên từ thành cổ Ephesus.
Có lẽ tôi sẽ kể cho anh nghe về bản thân mỗi con người nữa.
"Tất cả chúng ta đều giống như thành phố Ephesus." Tôi sẽ nói với anh như thế. "Là nhà của cả nữ thần Artemis và Mẹ Maria."
Rồi để khiến anh thấy bối rối hơn, tôi sẽ kể cho anh nghe về Artemis và người em sinh đôi của bà ấy – Apollo nữa. Rồi tôi sẽ nhướng mày lên và bảo:
"Đừng để ý đến Apollo. Anh cũng kiếm tìm người anh em song sinh đang thất lạc của mình đi!"
Nếu vào tối tháng Mười ấy, mọi thứ theo đúng như tôi tưởng tượng thì tôi có thể tự mình kiểm chứng những lời của bà Zeynep Hanim:
"Giấc mơ phản ánh hiện thực."
 
0
Chương 48

Lúc tôi bắt đầu viết chương cuối cuốn sách thì Mathias đưa bức tranh cho tôi. Bức tranh được hoàn thiện chỉ bằng một nét vẽ, tạo thêm một cánh chim thứ ba đang lấp loáng giữa hai cánh chim của chú mòng biển đơn độc, thể hiện có một con mòng biển khác phía sau nó.
Tôi không thể rời mắt được khỏi bức tranh, nhưng tôi vẫn tiếp tục viết. Chỉ vài câu nữa thôi rồi… Tôi sẽ lấy những trang đầu tiên từ máy in ra để đưa cho anh.
Tôi sẽ nhìn vào mắt anh, nghĩ về hai chai rượu ở chương đầu tiên… Tôi sẽ nghĩ về khởi đầu và kết thúc… Hai con sóng trong câu chuyện của Mathias… Artemis và Miriam… Hai con mòng biển trong bức tranh… Maria và tôi… Và quan trọng hơn hết thảy, tôi sẽ nghĩ về mẹ và tôi.
Trái tim tôi sẽ nói với tôi cùng một điều về những chuyện ấy. Mathias cũng thế. Anh ấy biết trái tim tôi nói gì, tôi sẽ đọc to những từ đầu tiên trong tiểu thuyết của mình cho anh nghe.
"Hai là Một"
 
 
0

Phần kết



Ephesus! Thành phố của sự đối ngẫu – Là nơi có cả đền thờ nữ thần Artemis lẫn toà thánh thờ Đức mẹ Maria. Nơi đây là hiện thân của cả cái tôi bản ngã lẫn chiều sâu tâm hồn. Đây cũng là hình ảnh thu nhỏ của những thứ cao khiết hư ảo lẫn những điều trần tục thấp hèn, là nơi kết hợp cả chế độ nô dịch lẫn sự tự do, phóng khoáng. Ephesus – Là sự hoà quyện của những điều đối lập. Bản thân thành phố ấy cũng có tâm hồn như mỗi con người chúng ta.
Một buổi chiều muộn tháng Mười, có hai người ngồi bên nhau cạnh con suối Meles gần thành phố cổ Ephesus. Mặt trời đang khuất dạng dần sau ngọn núi Bulbul, nhuộm hồng cả một góc trời. Với những ai am hiểu ngôn ngữ của bầu trời thì chắc hẳn sẽ sớm hân hoan đón chào cơn mưa.
"Thánh Paul đang giảng đạo cho mọi người về Mẹ Maria đấy", cô gái trẻ nói. "Anh có nghe thấy đám đông phẫn nộ đang gào thét, phản đối và nguyền rủa ông ấy không? Hàng nghìn người nổi loạn chống lại tôn giáo mới - thứ tôn giáo ngăn cấm họ thờ nữ thần của mình. Hãy nghe tiếng những bước chân đang giậm trên nền đất và tiếng họ la hét kìa, ‘Chúng tôi không muốn Maria! Chúng tôi tôn thờ nữ thần Artemis!’"
"Artemis ư?" Chàng trai trẻ hỏi lại. "Một nữ thần sao? Nữ thần Diana của La Mã?"
"Đừng quan tâm đến bà ấy làm gì," cô gái trẻ đáp lời. "Bà ấy chẳng là gì ngoài một ảo tưởng đã được hình hài hoá và được người ta tôn thờ."
"Em có vẻ biết nhiều về bà ấy nhỉ?"
"Em hiểu rõ bà ấy như chính bản thân mình ấy chứ."
"Được rồi, vậy sao em không kể cho anh nghe về bà ấy nhỉ?"
"Bà ấy là nữ thần săn bắn," cô gái bắt đầu kể. "Đó là một nữ thợ săn thực thụ - người dùng cung tên của mình để đem đến cho kẻ thù một cái chết đột ngột và ngọt ngào. Đó là một tâm hồn tự do bị cầm tù, một người phụ thuộc nhưng rất đỗi kiêu hãnh. Nhờ có cây oliu mà mẹ bà – bà Leto đã sinh ra bà cùng với..."
Sau khi đã hít một hơi sâu, cô gái nói thêm "người em song sinh của bà..."
Nắm tay Mathias, cô bảo :
"Em sẽ kể về người em sinh đôi của bà ấy – Apollo sau. Em sẽ kể cho anh nghe về đền thờ của ông ấy và những từ đầy ý nghĩa ‘Gnoti Seavton được khảm ở mặt trước của đền thờ. Em cũng sẽ kể cho anh nghe về nhà triết học vĩ đại Socrates – người đã không thể rời mắt khỏi hai từ kia vào một ngày ông đi ngang qua đền thờ Apollo và nhìn thấy nó. Gnoti Seavton – chỉ hai từ nhưng lại hé lộ được lý do tại sao cả vũ trụ được tạo thành và lý do tại sao chúng ta tồn tại. Nhưng trước tiên, em sẽ kể cho anh nghe về bông hồng sinh đôi của Artemis – bông hồng sinh đôi mà cả Artemis và Homer đều không biết."
"Theo truyền thuyết" Diana tiếp tục. "Một ngày nọ Artemis được mẹ cho biết là cô có một người chị sinh đôi hoàn toàn khác với mình. Cô rời nhà để đi tìm người chị ấy. Vượt qua đại dương, tới một vườn hồng nơi cô được yêu cầu phải tự ban cho mình một cái chết đột ngột và ngọt ngào. Người ta nói rằng cô phải lắng nghe những bông hồng để tìm ra được người chị sinh đôi của mình."
"Sau khi ở trong khu vườn một thời gian, Artemis quay về nhà và tìm thấy một chiếc chìa khóa có thể dẫn cô tìm được người chị sinh đôi của cô. Cô vô cùng vui mừng, nhưng niềm vui ấy lại nhanh chóng bị dập tắt. Cô không thể không hỏi bản thân mình rằng: ‘‘Nghệ thuật nghe hoa hồng có phải chỉ là một thần thoại hoang đường?’’ Nhưng rồi khi cô nhớ tới điều người làm vườn đã nói với cô vào ngày đầu tiên cô vào khu vườn thì trái tim cô đã thấy được an ủi. Người làm vườn đã nói ‘Một hình ảnh đã tạc vào trong trái tim con, có lẽ giờ nó chưa rõ ràng, nhưng một lúc nào đó khi thời điểm đến, nó sẽ lộ ra’."
Chăm chú nhìn những đám mây của cơn mưa sắp tới phía chân trời, Diana nói thêm. "Có lẽ thời điểm đó là lúc này, Jon ạ. Nhìn kìa, Mưa Tháng Mười đang tới…"
 
HẾT
0
«« « 1 2 » »»