<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.01.2016 16:58:19 bởi lyminhky>
Ta cứ đi, thong dong và sẽ không mỏi mệt,
Đi trên cát trắng bằng phẳng, đi về phía biển xanh.
Đi những bước mong manh, nghiêng nghiêng bờ vai e lệ.
Anh quên lời tuyên thệ, thả tình vờn gió trăng.
Có nỗi cô đơn bất chợt thầm lặng,
Phủ lấy dáng em, độc chiếm cả phần hồn em.
Em cứ đi mỏi mệt trên chặng đường tình,
Chỉ một mình chiến đấu với bể khơi.
Thiếu bóng anh rồi ngày mơi đơn điệu,
Dẫu đường đời vẫn còn lắm chông gai.
Ta cứ đi trên đường tình hai đứa từng trải,
Ta cứ đi, xin đừng hớt hải. Bởi:
"Hai cuộc đời cũng là hai ngã rẽ song song..."
(Có gặp nữa đâu mà đòi nhanh với chậm
Ta cứ đi, mòn mỏi, kệ thời gian!)
(Bài thơ này mình sáng tác và lấy một bút danh khác là Tâm Bình)
Đi trên cát trắng bằng phẳng, đi về phía biển xanh.
Đi những bước mong manh, nghiêng nghiêng bờ vai e lệ.
Anh quên lời tuyên thệ, thả tình vờn gió trăng.
Có nỗi cô đơn bất chợt thầm lặng,
Phủ lấy dáng em, độc chiếm cả phần hồn em.
Em cứ đi mỏi mệt trên chặng đường tình,
Chỉ một mình chiến đấu với bể khơi.
Thiếu bóng anh rồi ngày mơi đơn điệu,
Dẫu đường đời vẫn còn lắm chông gai.
Ta cứ đi trên đường tình hai đứa từng trải,
Ta cứ đi, xin đừng hớt hải. Bởi:
"Hai cuộc đời cũng là hai ngã rẽ song song..."
(Có gặp nữa đâu mà đòi nhanh với chậm
Ta cứ đi, mòn mỏi, kệ thời gian!)
(Bài thơ này mình sáng tác và lấy một bút danh khác là Tâm Bình)
- Lý Minh Kỳ -