Mùa Thu Áo Lụa Em Về (2)
Em ngồi trải áo xưa tà
Hương tình hai vạt đã là hương phai
Bây chừ tóc lạc trâm cài
Bây chừ nửa mái tóc dài điểm sương
Người đi xa vạn dặm trường
Người đi biền biệt quên đường về thăm
Người đi năm đã bao năm
Người đi! Vứt gánh tơ tằm người đi
Em ngồi trải áo thơ ghi
Chữ vần mực cũ nay thì màu phai
Bây chừ tóc lạc trâm cài
Bây chừ o bóng trang đài xưa đâu
Người đi! Vỡ mối duyên đầu
Lỡ câu hẹn ước trên mầu áo thơ
Mùa thu hong nắng vàng tơ
Hai tà lụa gió dật dờ hương phai
Cố Quận
Áo Và Thơ
629 trả lời, 37.251 lượt xem —
Trang 12 / 21

Em Giờ Góa Phụ Bên Trời
Em giờ góa phụ bên trời
Vành khăn tang trắng khóc đời quạnh hiu
Thu vàng dõi mắt đăm chiêu
Xa trong cõi nắng buồn thiu sắc buồn
Dòng sông nào chảy xa nguồn
Nước đi đi mãi triệu muôn dặm ngoài
Người xưa nửa kiếp trần ai
Em chừ nửa kiếp gầy vai gánh sầu
Em giờ góa phụ áo bâu
Tang cài vải mảnh đen khâu khóc chồng
Thu vàng nắng trải cỏ đồng
Đăm chiêu mắt dõi chiều mông mênh buồn
Cố Quận
Thu Nào Của Huế
Ta viết về em tà áo thu của Huế
Tà áo thu của mệ tím màu hoa
Những nhành lan đóa nở cánh lụa là
Bay trong gió Đông Ba đường chợ sớm
Ta viết cho em tà áo thu quyến bướm
Tà áo thu tình chớm cuộc tình thơ
Của tuổi đôi mươi trên bến lững lờ
Dòng Hương Giang chảy xuôi bờ Thiên Mụ
Ta viết tình em xưa men chén rượu
Tình em xưa...An Cựu trước con đò
Buổi chiều lên chèo ai khúc quanh co
Tai văng vẳng tiếng hò ơ nhặt tiếng
Ta viết về em một trời kỷ niệm
Một trời thương áo tím sắc thu nào
Một trời xa...dĩ vãng áo gầy hao
Mờ hoa tím tà bay cao mất bóng
Ta viết tình ta! Tình chừ tuyệt vọng
Tình ta là cơn mộng khứ mộng lai
Cố Quận
Dòng An Cựu
Người về thăm Phá Hà Trung
Thăm dòng An Cựu đây cùng đi theo
Để xem hội quẻ tiền gieo
Đàn Nam Giao buổi ngo chèo thuyền vua
Người về Bến Ngự mùa mưa
Nước trong đàn cá lội đùa vẫy đuôi
Chờ nắng dòng đục đò xuôi
Ngắm trăng nghe khúc đàn người đêm trăng
Môi hồng o nở khoe răng
Ta say chén rượu lòng trần tục lên
Hỏi người bao tuổi, họ tên
Cho thơ khắc chữ thơ đền ân kia
Người về chân dính không lìa
Vạt sau hương áo người kìa ta đeo
Cố Quận
Cầu Tràng Tiền
O qua mười hai nhịp
Tôi không kịp theo cùng
Để tình quân với thiếp
Giờ duyên cách nghìn trùng
O qua bờ áo trắng
Tôi bên bến ngẩn ngơ
Nhìn dòng trong nước lặng
Tay đề thơ chữ thơ
O đành quay lưng bước
Tôi trở gót thẩn thờ
Tràng Tiền hai hướng ngược
Biết còn gặp bao giờ!!!
Dài sáu mười hai nhịp
Theo không kịp chân o
Thôi đành thơ một kiếp
Ngồi đốt giữ tàn tro
Cố Quận
Áo Huế
O còn Huế tháng năm xưa
Nước trong ngày nắng, ngày mưa đục mầu
O còn áo lụa lá dâu
Trắng tinh khôi vạt xuân ngâu, tóc thề!!!
Ta còn những giấc nằm mê
Thơ vần thương lắm bờ đê, con đò
Âm văng vẳng tiếng đêm hò
Hương Giang, Núi Ngự cùng o với tình
O còn nhớ chuyện chúng mình
Nửa đời lỡ chữ tiết trinh! Lỡ nguyền
Ước lần chung ẩm trên thuyền
Ta rồi lưu lạc lỡ duyên nợ đời
O còn Huế ở bên trời
Ta còn thơ gánh sầu vơi xứ người
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.03.2020 20:33:29 bởi Cố Quận>
Mưa Huế!
Quê o mùa lũ lụt
Gốc bàng nơi sân trường
Bóng mờ trong mưa trút
Nước tràn dâng! Ngập đường
Nón bài thơ tóc che
Tan giờ học vòng xe
Ra về hai vạt ướt
Bùn vương! Tay lá me
Mưa xuân trên phố Huế
O ngồi thương nhớ thương
Người năm xưa lỗi thệ
Đời nửa kiếp tha hương
Mưa hạt buồn bay bay!
Cố Quận
Thu Tím Áo Người (2)
Em mùa thu tím áo
Cành hoa nở thêu vai
Tóc đuôi gà chân dạo
Tà hương bám vóc mai
Ta chàng thơ bên lối
Ngẩn ngơ! Lạc chữ vần
Màu lụa xa khuất vội
Âm tiết rối! Lạc thần
Chiều hôm qua ngóng đợi
Áo người thu tím không
Làn gió heo may gọi
Đâu tà hương, sắc bông!!!
Ôi! Ngày thu vắng áo
Thơ ta sầu khói bay
Không người chân bước dạo
Vần âm khóc run tay
Thơ hoài trông áo tím
Chiều hôm kia đâu giờ
Mây trời giăng! Nắng lịm
Tắt trên ngõ sương mờ
Cố Quận
Hoa Thu Trên Áo Trắng
Hoa thu nhành cúc áo nàng
Gác lầu tơ nắng soi làn tóc mây
Mắt thu vời vợi rừng cây
Mịt mù sương khói trời tây ráng chiều
Hồ in thu bóng tịch liêu
Vi vu ngọn gió, lau xiêu xiêu nằm
Từ chàng vào cõi xa xăm
Tuyến đầu binh lửa ba năm chưa về
Cho giòng lệ thấm áo hề
Nhành hoa cúc nhuộm tái tê ấy màu
Trắng tà nếp gãy trước sau
Thu từng thu ngóng chờ nhau có ngày
Áo nàng hương giữa vòng tay
Chàng hôn lên mái tóc mây ướt tình
Cố Quận
Đêm Thu Ngồi Nhớ Thương Người!
Đêm thu ngồi nhớ thương người biên tái
Đã mấy mùa trăng thu lại trăng đi
Chiếc lá vàng rơi, nghe gió thầm thì
Hiu hiu tiếng! Sầu phân ly tóc rối
Đêm thu ngồi nhớ thương người mắt dõi
Về phương xa tơ tưởng tiết thu nào
Trăng vàng soi trên lối nhỏ bên nhau
Giờ cách biệt! Em buồn đau cách biệt
Đêm thu ngồi nhớ thương người da diết
Cố Quận
Nhìn Hoa Tím Nhớ Em!
Đồng heo may cỏ úa
Nhìn hoa tím nhớ em
Xưa tà bay vóc lụa
Vần thơ mộng từng đêm
Giờ thu vàng cánh lá
Nhìn chim di từng đàn
Xuôi nam! Buồn tấc dạ
Chiều không áo ngỡ ngàng
Chốn nào em có nhớ
Phương này ta đợi mong
Lần đi...lời hẹn thuở
Ba thu rồi! Bóng không...
Về thăm làng thôn cũ
Quên đồng xưa! Lối xưa
Tình ta cay chén rượu
Tình em trôi sông mưa
Nhìn hoa Tím nhớ em
Vần thơ vỡ từng đêm
Thu tà bay dáng lụa
Giờ nơi ấy người xem
Cố Quận
Đi đâu Bông Cỏ Dính Đầu!!!
Đi đâu bông cỏ dính đầu
Đi đâu mà tóc rối nhầu thế ư!!!
Đi qua bên nớ việc tư
Giữa đường hai cẳng mỏi nhừ nằm lăn
Cho nên nếp áo nó nhăn
Tóc làn sau trước rối nhằng nó lên
Đợi khoẻ mới lội về bên
Này đây ông ạ! Ông đền cho công
Đi không việc mình...việc chồng
Bảo đền với đáp chuyện phòng the ư!!!
Cố Quận
Em
Em là ngày
Em là đêm
Là tiếng nhạc
Là nguồn thơ...
Là mùa thu vàng cây cánh lá
Ru hồn ta xào xạc heo may
Ngõ huyền linh nhạt ánh trăng gầy
Sương mù lấp bờ tây lặng nước
Là tiết xuân nắng về cửa trước
Hương tình yêu lả lướt hai tà
Sân vườn sau con bướm vờn hoa
Nghiêng cọng cỏ ngày la đà gió
Là thỏ thẻ trên môi mọng đỏ
Câu du dương ôn, ngọ quanh nhà
Giọng trầm, cao âm hưởng vang xa
Đàn đuổi tiếng ngân nga điệu hát
Là tay bút chữ vần dào dạt
Tím màu thơ man mác nguồn thơ
Cõi miên miên mắt dõi ơ thờ
Ô giấy trắng từng tờ thấm mực
Em là nguồn thơ
Em là khúc nhạc
Là ngày đêm
Của đời ta...
Cố Quận
Em Trong Chiều Lá Thu Bay
Em trong chiều lá thu bay
Vi vu tiếng gió heo may cánh vàng
Từng chiếc...từng chiếc rụng đàng
Từng bước...từng bước thênh thang bóng vườn
Làn nắng nhạt, hạt mù sương
Tơ rơi trên tóc, giọt vương áo người
Em nhìn nắng nở môi cười
Trông sương khói trắng con ngươi liếc tình
Em trong chiều gió một mình
Lá vàng lơ lững giữa thinh không mùa
Thu đường vang tiếng guốc khua
Thu đường có gã đầu cua đứng chờ
Hắn ra trao giấy bài thơ
Em chớ nhận...mà đêm tơ tưởng hình
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2020 00:39:08 bởi Cố Quận>
![]()
Em Với Ngày Tháng Sầu
Em với ngày tháng sầu
Cuộc tình tan vỡ mau
Mùa thu rồi chung lối
Mùa nay ta mất nhau
Em và ngày tháng nhớ
Lần chia biệt thê lương
Chuyện mình yêu đương lỡ
Chuyện mình sầu vương vương
Em với ngày tháng chậm
Đếm từng giây từng giây
Thu ngoài kia mưa thấm
Lá nặng lìa xa cây
Em và ngày tháng sầu
Tình còn đâu...còn đâu!
Cố Quận
Áo Thu Người Nắng nhạt
Áo hoa người lối thu vàng
Áo hoa người vạt trên đàng lá rơi
Gọi tơ nắng nhạt trên trời
Theo hương lụa lững lơ mời dạt trôi
Nắng mê mẩn mắt và môi
Nắng quanh quẩn phố đây rồi nắng ngưng
Áo hoa người bước ngập ngừng
Tà ôm lấy nắng chân dừng cười duyên
Làm cho nắng ngả nắng nghiêng
Nghìn tia rụng! Cánh lá nghiền sợi tan
Cố Quận
Em Có...
Em có nghe không lời của gió
Thu về xào xạc lá thu trôi
Dưới dòng biên biếc thu ráng đỏ
Chiều rơi! Chiều hiu hắt bóng tôi
Em có hiểu tình thu luyến vết
Chân người xưa một thuở áo tà
Em vạt hương cành cúc vàng hoa
Cho âm tiết thơ ta thương nhớ
Em có nghe thu mùa nức nở
Từng hạt rơi bên nớ bên này
Chở âm u! Xám xịt màu mây
Mưa trút xuống đồi cây ướt nhánh
Em có hiểu thu ta hiu quạnh
Cùng bàu cay, chén lạnh, rượu sầu
Áo ngày xưa vạt trắng nay đâu
Không lại nữa! Đây mầu hoang vắng
Em có đọc thơ ta vần nặng
Lắm rồi em! Trong nắng thu tàn
Cố Quận
Em (2)
Em!
Một chuyện tình nào đã tàn
Những kỷ niệm ngày xưa phai
Từng mùa thu vàng
Nhạt nắng ban mai
Em!
Lối về không bóng áo
Heo may tiếng xạc xào
Không gian sầu ảo não
Màn sương khói đục màu
Em!
Bây giờ tình là dĩ vãng
Mình là kẻ lạ vời xa
Hai hướng đời! Ta phiêu lãng
Em lưu lạc chốn quê nhà
Em!
Một chuyện tình xưa đã phai
Những kỷ niệm nay đã dần
Nhạt mờ trong nắng tắt
Thu tàn, chớm bao lần
Em!
Tình đôi ta đã chết
Trong áng thu hề
Tình đôi ta đã hết
Heo may! Não nề
Cố Quận
Tiền Kiếp
Tiền kiếp ta áo hoàng bào
Em hoàng phi yếm lụa đào vàng hoa
Cành hương lan tỏa gác ngà
Đêm thành điểm trống canh gà mây mưa
Em người diễm tuyệt chân vừa
Gót buông thảm mảnh da lừa hồn sa
Hoàng bào không thuộc về ta
Hoàng thân danh mất! danh là thứ dân
Chỉ chàng với thiếp si sân
Nguyệt lầu trống điểm tục trần thế thôi
Hoàng bào tiền kiếp đâu rồi
Hoàng phi yếm lụa đào ngồi giường cây
Ừ! Đôi ta tái kiếp này
Mái tranh, vách lá cũng gầy cuộc chơi
Cố Quận
Hai Nghìn Ngày Đêm! Năm Mùa Lá
Ta đã hai nghìn đêm thắp nến
Hai nghìn ngày nắng bến, mưa bờ
Hai nghìn trang giấy trắng, mực thơ
Vần âm nhớ! Thương tơ, tưởng hạt
Ta đã năm mùa thu gió ngát
Năm mùa theo lá lạc dấu trên đàng
Năm mùa theo trăng mù ngõ mây sang
Sương khói kín vườn hoang sơ cỏ úa
Ta đã khóc! Áo người xưa tà lụa
Áo người xưa một thủa chiếm ngự hồn
Áo người xưa hò hẹn tam quan môn
Chân dạo dưới bóng hoàng hôn phố biển
Ta thơ thắp nến hai nghìn đêm luyến
Hai nghìn ngày kể chuyện tình xa
Hai nghìn trang giấy trắng mực đà
Buồn tím mực! Tím tà thu áo tím
Ta đã thức năm mùa nghe trống điểm
Năm mùa cây rụng lá chiếc xạc xào
Năm mùa tay khêu ngọn bấc thấp, cao
Thơ ta kể chuyện mình bao thu trước
Em đã đọc nhưng em nào hiểu được
Tình ta đâu! Em nào hiểu gì đâu
Hai nghìn đêm, ngày tóc nhuộm sầu
Mùa lá đổi...úa mầu thu! Lá rụng
Cố Quận
Thu Đây Vắng Áo Người!
Thu đây vắng áo người
Không tà trắng hai mươi
Không hương đồi lá mục
Quê nghèo mây gió trôi
Thu đây sương mờ lối
Cây phong trơ nhánh gầy
Không vành trăng buổi tối
Mây đen kéo giăng đầy
Thu đây trời viễn xứ
Nỗi lòng thương nhớ thương
Bóng người năm xưa ngự
Mộng tình vương! Vấn vương
Thu đây vắng áo người
Không tà tuổi đôi mươi
Không hương đồi lá mục
Quê mình mưa trắng rơi
Thu đây mình ta bước
Đi về trong gió sương
Nhớ người thu thuở trước
Tình còn vương! Vấn vương
Cố Quận
Tình Cờ Thấy Thơ Tặng Mình
Hôm nay qua phố tình cờ
Thấy người vần chữ đề thơ tặng mình
Mừng quá...tay bế, tay rinh
Mang về làm của, làm tin sau này
Người ta đêm ngủ không say
Chập chờn...dưới bóng trăng gầy áo ai
Hai tà tím sắc lụa dài
Hai tà với dáng trang đài thu xưa
Lung linh trời ánh sao thưa
Nghìn tơ vàng rụng dòng vừa trôi tơ
Chập chờn...tỉnh giấc là mơ
Dưới đèn hồn xác thẩn thờ! Ngồi trơ
Hôm nay qua phố tình cờ
Thấy người vần chữ đề thơ tặng mình
Mang về làm của, làm tin
Mang bài bút họa lên hình cất riêng
Cố Quận
Áo Người Xanh...Hiền Phụ
Áo người xanh lối nhỏ
Chân guốc mộc khua thềm
Tay cơm đầy tay giỏ
Tà sau trước lụa mềm
Em mang xuống cho chàng
Bát canh tình chứa chan
Miếng cá kho nghĩa mặn
Nồng phu thê đá vàng
Lối ngựa áo người xanh
Xa dần khuất ngõ quanh
Tay cơm vơi nhẹ giỏ
Mình luyến cá thương canh
Người áo xanh...hiền phụ
Cố Quận
Chào Ở Đâu, Khi Nào!!!
Chào ở đâu, chào khi nào
Sao tui không thấy áo vào vườn trong
Sao tui không thấy hình dong
Sao không tiếng...để phật lòng Tiểu Thư
Thân này đã chẻ làm tư
Chắc mai phân tám cho từ nay chia
Tám hướng trời mọc tới khuya
Tiếng hài, bóng áo người dìa...tui hay
Cố Quận
Lối Mưa Thu Xưa
Em có bao giờ về lại lối mưa
Ngồi nhớ kỷ niệm xưa một thuở
Có ta và em...nay hai hình bóng vỡ
Mình hai nơi! Em bên nớ, ta đây
Em có bao giờ gọi thầm tên ấy
Đem bài thơ ta trên giấy học trò
Nét mực đen...nay đã đổ màu tro
Như màu lá úa! Quanh co phủ lối
Em có bao giờ đón cơn mưa vội
Đi qua cho ngõ lầy lội, bước về
Cho tà vây bùn ướt sủng mê mê
Mà khóc áo! Giọt tỉ tê khóc áo
Còn riêng ta chốn này thu ảo não
Thu không em chân sáo...thu buồn
Thu không em tà trắng...thu luôn
Màu u ám! Trời mưa tuôn lạnh giá
Ta bây giờ không em! Sầu tấc dạ
Nhìn thu đi, thu đến lá mùa rơi
Nhìn thu tan, thu tái giọt rã rời
Ta nhớ áo em, một thời thu trước
Cố Quận
Thơ Hay Nhờ Tranh Vẽ
Thơ hay nhờ cảnh sắc
Âm tiết nhẹ nhàng rơi
Thấy mùa trôi, điểm khắc
Tiếng sương giọt thu rơi
Thơ hay nhờ nét họa
Tranh người tay khéo tay
Vẽ cành hoa nhánh lá
Chữ vần thơ nét bay
Cố Quận

Áo Tím Trên Đồi Thu Xưa
Bây giờ lạc bóng áo rồi
Bây giờ lạc dấu lá đồi thu xưa
Bây giờ chốn cũ gió mưa
Bây giờ hoa cũ đóa vừa hương phai
Ta và ngày tháng năm dài
Bên đây thu lặng tiếng hài áo rơi
Tà em thuở ấy tím trời
Thơ ta tím mực rã rời vần câu
Tình thu nào đã trao nhau
Tình thu nào mộng thu màu xám mây
Ta, em môi mắt ngất ngây
Em, ta thơ một gánh đầy thu sang
Bây giờ hai lối! Dở dang
Bây giờ hai kẻ hai đàng thu xa
Bây giờ em khóc thu nhà
Bây giờ ta hận thu là tha hương
Cố Quận
Chỉ Có Ta!
Chỉ có ta với khối tình bất diệt
Dệt nghìn câu tha thiết những vần thơ
Thuở áo thư sinh cho đến bây giờ
Thuở còn tay sách! Nay bờ bến khách
Không có em lụa tà hương trinh bạch
Nết hiền ngoan trong cốt cách dịu dàng
Lời như ru, âm thỏ thẻ, hồn an
Xưa ngự chiếm tim chàng thơ mấy hộc
Chỉ có ta Với khối tình đơn độc
Đón chờ thu tàn khốc bão mưa về
Đếm từng trang giấy chữ viết ngày mê
Đêm tiếng lá não nề! Cơn gió xoáy
Chỉ có ta và khối tình tan vậy
Không có em ngày đấy...Không có em
Bên những mùa đi, mùa đến bên thềm
Thơ ta khóc tình em, ta thơ khóc
Cố Quận
Áo Em Trắng Vạt Thơ Sầu
Áo em trắng quá thơ sầu
Vần pha chút mực tím mầu thầm thương
Xưa về nhớ gió làn hương
Đêm trang giấy vẽ mộng thường vạt sau
Vội gì mà bước cách nhau
Vội gì mà ngõ rẽ vào lời không
Cho câu thơ lạnh tơ đông
Vỡ từng mảnh chữ! Lạc dòng còn đâu
Áo em trắng quá thơ sầu
Vần pha chút mực tím mầu...vần thương
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.07.2020 17:31:00 bởi Cố Quận>
![]()
Rừng Thu Nay Nhớ Thu Xưa
Rừng thu nay lá thu vàng
Đã rơi từng chiếc xuống đàng lá reo
Dưới làn thu cuốn gió heo
Thổi qua xào xạc lưng đèo thu mây
Về mang sương khói trắng vây
Rừng thu xưa lối thu này vắng em
Tà hương lay vóc lụa mềm
Tóc mây sợi rụng giữa thềm cúc thu
Cho rừng một cõi âm u
Nhớ tia nắng nhạt...nhớ mù mịt mưa
Vắng em! Lá rừng thu xưa
Chiếc rơi trên lối thu vừa thở than
Nhớ chân gót giẫm lá vàng
Rừng thu nay nhớ áo nàng thu xưa
Cố Quận













