Đêm Là...
Đêm là của trăng, sao, cuộc rượu
Của vần, âm chữ tím mực thơ
Của địch, tiêu du dương pháp cú
Từ lòng ta luyến ái tà tơ
Đêm là của ta và của ta
Bóng trong sương cạn chén khà khà
Kìa bốn cõi yên bình, tiếng gió
Làn vi vu...thoang thoáng hương hoa
Đêm là của mơ màng bóng áo
Thời xa xưa...ngày ấy đâu chừ!!!
Cố Quận
Áo Và Thơ
629 trả lời, 37.259 lượt xem —
Trang 16 / 21
Tại Cô Thơ Tôi Yêu Áo Lụa
Lỗi tại cô trên đường khoe áo lụa
Trắng hà đông từ thủa tuổi mười lăm
Nên thơ tôi vần âm tím nghiêng nằm
Trang giấy trắng những năm còn tuổi trẻ
Lỗi tại cô một sáng nào môi hé
Nụ môi cười, thơ lặng lẻ tương tư
Rồi thu, đông, xuân, hạ lắm ngôn từ
Rơi từ đấy tiểu thư ơi có biết
À tại cô! Mà thơ tôi tha thiết
Đời thư sinh bên áo lụa học trò...
Cố Quận
Tại Áo Người Mà Tôi Mê Thơ
Tại áo người mà tôi mê thơ
Vần âm mang từ đó đến giờ
Đã bốn mươi mùa thu lá đổ
Đầy sân vườn nhẹ nắng vàng tơ
Nghìn tứ thơ về vương vấn ai
Tà sau vạt trước dáng trang đài
Của thuở đầu húi cua mười sáu
Chung trường chưa lần dám so vai
Tại áo người mà tôi mê thơ
Cố Quận
O Lén Đi Chùa Mình Ên!
Sao O nỡ lén đi chùa
Mình ên xin chút ngãi bùa ếm tôi
Lỡ mai dạ thương O rồi
Đời trăm năm nát như nồi cháo sôi
Sao O đi chẳng kêu tôi
Biết bùa sau tránh O ôi! O à
Để không mê vạt đấy mà
Để màu cam áo lụa tà chẳng si
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.12.2021 17:53:20 bởi Cố Quận>
Áo Xuân O Đi Chùa
O đi chùa xuân áo
Màu cam cánh hoa thêu
Một mình sao không bảo
Tôi theo kẻo người trêu
Ghẹo Nàng...hương lụa tơ
Hỏi xin chút về mơ
Đêm vần âm thấm mực
Tím mấy dòng chữ thơ
Áo xuân O đi chùa
Khi ra mang ít bùa
Theo cho người ta tránh
Không ghẹo...chẳng dám đùa
Cố Quận

Giờ Em Tóc Xõa Quê Chồng
Cô em xõa tóc dưới trăng
Năm xưa giờ bến tơ giăng quê chồng
Cho thơ vần chữ gió lồng
Ý câu lá rụng trôi sông mất rồi
Nhớ thời trăng nó hành tôi
Quên âu trăng nó mồ côi...thế đành
Đem nửa mái thủa xuân xanh
Cô em cắt tặng đêm thanh khóc cười
Nỡ nào phụ tôi vậy người!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.12.2021 17:58:53 bởi Cố Quận>
Áo Trắng Tan Trường (2)
Trắng tà áo trắng tan trường
Trắng tà áo trắng trên đường nắng trưa
Trắng tà áo trắng chiều mưa
Trắng nghiêng nghiêng trắng hạt vừa ướt thu
Giờ quê nhà cõi mịt mù
Giờ đây nhạt mất hình thù áo xưa
Trắng tà áo trắng đường trưa
Chiều mây trắng phủ thu vừa khói sương
Cố Quận
Xưa Chỉ Thơ Thôi
Xưa chỉ biết làm thơ
Màu áo em nắng tơ
Vàng thu hai vạt trắng
Đâu dám nhìn mắt cơ
Chỉ lời thôi đã đắm
Chỉ vần thôi đã say
Tình trôi nghìn vạn dặm
Mịt mờ sương khói bay
Chỉ thơ thôi O ơi
Là gan dạ quá trời
Là Tạ Từ, Phượng Vĩ
Là ý rụng, câu rơi
Thơ thôi...chỉ thơ thôi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.01.2022 22:25:09 bởi Ct.Ly>
![]()
Có Một Thời...
Có một thời bổng nhớ
Về một thời đã yêu
Đêm từng đêm trăn trở
Mộng hai tà áo thêu
Một thời ta đứng đón
Một thời ta lối đưa
Em vân vê quai nón
Ngồi e ấp quán trưa
Rồi hẹn hò mỗi buổi
Tình nồng thắm môi hôn
Rồi loạn ly một buổi
Trời biển động tình chôn
Có một thời bổng nhớ
Về một thời đã yêu
Thương mối tình vụn vỡ
Lòng buồn biết bao nhiêu
Cố Quận
r
Áo Tím Thu Xưa Đâu!!!
Thu xưa em áo lụa
Tím ngát một khung trời
Hương tà dây lá úa
Gió lên, bay cao vời
Lá vàng rơi xuống sân
Tôi nhặt lấy hương trần
Ướp vào thơ tím mực
Ngồi mộng áo giai nhân
Thu nay không thấy áo
Tím năm xưa lối này
Vần âm thơ ảo não
Rưng rưng khóc thu gầy
Áo tím thu xưa đâu!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.12.2021 18:14:27 bởi Cố Quận>

Người Và Tôi Đợi Hạ
Người ta chờ sắc hạ
Về khoe những cánh hoa
Dưới tàng xanh cây lá
Tơ vàng nắng làn sa
Bướm vàng quanh ao lượn
Gió lung lay nhành chanh
Mưa hạt mềm trút xuống
Dòng chảy quanh đường quanh
Còn tôi đây đợi mùa
Hạ về mơ guốc khua
Trên đường xưa...một thuở
Trắng tà ai gió lùa
Cho hương mềm vần chữ
Cho lụa thấm vào thơ
Từng câu lời tình tứ
Nghiêng nghiêng hàng tím thơ
Hạ về! Tôi nhớ nhà
Cố Quận
Tôi Nhớ Em Áo Trắng Thu Nào
Tôi nhớ em của những ngày áo trắng
Của những mùa thu lẳng lặng mùa rơi
Lá úa bên đây vàng nắng góc trời
Chiều sương đẵm áo! Chiều ơi ướt mắt
Tôi nhớ em nghe lòng đau thắt
Từng vần âm thơ dắt nhau về
Từng chữ câu như dại,như mê
Trong bóng nước lệ giòng lệ nhỏ
Tôi nhớ em chân son thềm cỏ
Gót tung tăng ngày đó bên nhau
Cũng là thu lá úa một màu
Thu rụng cánh tàn mau dấu vết
Em rồi đi rồi tình ta hết
Tình ta tan mộng dệt ừ tan
Để mưa thu bên ấy hàng hàng
Giăng trắng phố hạt đan trắng phố
Thu là tôi nhớ em thơ phổ
Tiếng heo may làn đổ dưới đường
Xạc xào cây cho lá nằm vương
Tơ nắng sợi thu đương thu tím
Tôi nhớ em dáng người kiều diễm
Tà thu hương thầm chiếm thơ này
Mảng trời xanh lơ lửng tầng mây
Trôi trong gió mùa đây tháng chín
Tôi nhớ em áo thu bịn rịn
Tình thu giờ bặt tín âm xưa
Đâu bờ vai suối tóc đen vừa
Che lưng nửa lưng chưa chở mộng
Tôi nhớ em mối tình thu tuyệt vọng
Mối tình thu mãi sống trong thơ mà
Dù bây giờ hai hướng mịt mù xa
Đêm trở giấc vần chữ sa áo trắng
Tôi nhớ em! Từng thu qua lẳng lặng
Cố Quận
Áo Người Bên Hiên Thu
Heo may vi vu tiếng xạc xào
Lá đầu thu úa sắc trên cao
Bên hiên sương ướt hiên sương ướt
Nhạt nắng vàng tia nắng rụng rào
Hoa cúc cành đong đưa cánh hương
Ngát mảnh vườn con, khách viễn phương
Qua sân thấy bóng tà lụa bóng
Ngập ngừng chân...hồn chút vấn vương
Bên hiên sương trắng màu sương trắng
Lá đầu thu! Sắc úa thu rồi
Heo may lạc ngõ này xóm vắng
Lụa với hương người trôi gió trôi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.12.2021 18:22:25 bởi Cố Quận>

Này Những Người Bạn Của Tôi
Này những Người Bạn của tôi
Đời không gì hạnh phúc
Không gì vui hơn
Khi tôi được ngồi gần bên Bạn
Để nghe lại chuyện ngày tuổi trẻ
Áo trắng học trò
Ngôi trường tỉnh lẻ
Đường phố...con đò
Này những Người Bạn của tôi ơi
Gặp lại nhau đây
Nâng tay cạn chén
Mình vào cuộc say
Kể nhau nghe những ngày tháng cũ...
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2022 02:09:37 bởi Cố Quận>
![]()
Em Hà Nội Trong Thơ Tôi
Em đã đến trong tôi Hà Nội
Từng lời ca, thơ phú thôi mà
Từng mùa thu...lá vàng thu gọi
Hồ Gươm lên tiếng áo ai tà
Trắng hai vạt, heo may về lộng
Hương trần gian, rơi xuống trên dòng
Trôi qua đây, nửa đường nổi sóng
Trong lòng ta...vần chữ khơi dòng
Hà Nội mùa thu nước Hồ Gươm
Ven bờ hoa cúc đóa vàng ươm
Ai tay năm ngón gầy tay hái
Ướp cùng chăn gối chút tình đươm
Thu Hà Nội! Lá rụng muôn chiều
Hồ Gươm âm hưởng áng thơ yêu...
Cố Quận

Tôi Nhớ Em Áo Trắng Thu Nào
Tôi nhớ em của những ngày áo trắng
Của những mùa thu lẳng lặng mùa rơi
Lá úa bên đây vàng nắng góc trời
Chiều sương đẵm áo, chiều ơi! Ướt mắt
Tôi nhớ em nghe lòng đau thắt
Từng vần âm thơ dắt nhau về
Từng chữ câu như dại, như mê
Trong bóng nước! Lệ giòng lệ nhỏ
Tôi nhớ em chân son thềm cỏ
Gót tung tăng ngày đó bên nhau
Cũng là thu lá úa một màu
Thu rụng cánh! Tàn mau dấu vết
Em rồi đi rồi tình ta hết
Tình ta tan! Mộng dệt ừ tan
Để mưa thu bên ấy hàng hàng
Giăng trắng phố hạt đan trắng phố
Thu là tôi nhớ em thơ phổ
Tiếng heo may làn đổ dưới đường
Xạc xào cây cho lá nằm vương
Tơ nắng sợi thu đương thu tím
Tôi nhớ em dáng người kiều diễm
Tà thu hương thầm chiếm thơ này
Mảng trời xanh lơ lững tầng mây
Trôi trong gió mùa đây tháng chín
Tôi nhớ em áo thu bịn rịn
Tình thu giờ! Bặt tín âm xưa
Đâu bờ vai, suối tóc đen vừa
Che lưng nửa lưng chưa chở mộng
Tôi nhớ em! Mối tình thu tuyệt vọng
Mối tình thu mãi sống trong thơ mà
Dù bây giờ hai hướng mịt mù xa
Đêm trở giấc vần chữ sa áo trắng
Tôi nhớ em! Từng thu qua lẳng lặng
Cố Quận

Ý Thơ Phải Sát Với Lời
Thơ thì phải nghĩa rõ ràng
Bằng không em chẳng cho chàng ngồi thơ
Tơ thì phải rõ nghĩa tơ
Nắng thì tia phải lững lờ làn rơi
Áo thì phải vạt lã lơi
Hoa thì phải đóa rạng ngời sắc hoa
Rượu thì phải vịm cạn à
Mồi thì phải đũa gắp là chén xơi
Ý thơ phải sát với lời
Với câu sau trước được thời em cho
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2022 02:19:32 bởi Cố Quận>

Cắt Cổ! Mạng Đâu Còn
Ối giời! cắt cổ còn đâu
Chỗ mà đổ rượu...bể dâu đâu còn
Hồn xác đâu biết môi son
Thơ vần đâu chữ mắt con mắt buồn
Đâu hình thấp thoáng cửa vuông
Đâu dáng tha thướt tóc buông mái dài
Đâu hương cúc, đâu dung mai
Đâu màu trắng lụa ôm vai trên đường
Ối giờ! Cắt cổ thê lương
Rượu tràn ướt lối thu sương vắng mình
Cố Quận
Cơn Gió Xuân Vô Tình
Đây cơn gió vô tình...đây cơn gió
Lùa hương xuân trên đồi cỏ chiều xuân
Khói sương vây mù mịt kín lối rừng
Theo xuống phố mờ lưng ai áo trắng
Trôi về đâu hỡi hai tà chở nắng
Cho thơ ta buồn chữ nặng vần âm
Cho rượu ta nhạt từng chén lặng thầm
Đầy vơi chén quỳnh bặt câm thi ý
Mi cơn gió vô tình! Ta lúy túy
Hồn thơ xuân đêm lụy áo xuân rồi
Đếm từng giây từng khắc thời gian trôi
Mai xuân nắng chiều ôi mai xuân nắng
Để ý thơ ta xuân tà ai trắng
Cố Quận

Áo Níu Thơ
Áo quay trở lại níu thơ
Là trời xuân nắng rụng tơ cả rồi
Là mây chiều phủ ngọn đồi
Là mong manh khói chiều trôi xuống đường
Là tình cũ! Dạ tiếc thương
Là dư âm vẳng chiều sương tiếng giày
À! Hình như bước gã say
Về qua con dốc...kìa tay chén quỳnh
Áo quay trở lại cười tình
Là chiều xuân nắng vàng kinh xám màu
Cố Quận

Guốc, Khăn, Nón Mất Cả
Chạy chi mất guốc thế O
Chiếc văng ra mé sông cho chiếc buồn
Nón bay xuống mặt nước nguồn
Đang trôi ra bể chiều buông áng tà
Khăn choàng lọt đất kia là
Không quay lại lượm khăn a lên đò
Chạy chi vội thế hỡi O
Guốc, khăn, nón mất cả cho bến này!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2022 03:11:24 bởi Cố Quận>

O Huệ
Áo o không sắc
Dù o không màu
Chỉ môi với mắt
Không tóc đen màu
Coi được...coi được
Coi hay...ừ! Hay
Tôi ngồi sân trước
Nhớ ảnh mà say
Cho xin tấm hình
Cố Quận

Hai Nhỏ Họ Phùng
Đầu làng hai Nhỏ họ Phùng
Tà xuân phơi phới anh hùng lụy thân
Kẻ hồ rượu chứa trăm cân
Kẻ thơ vần chữ thất thần âm rơi
Xanh đỏ, hồng cúc hoa ơi
Vạt nào theo gió lên trời xuân bay
Đầu làng đào tựa lưng mai
Phùng gia hai Nhỏ chân hài, guốc xuân
Cố Quận

Áo Hồng Mùa Xuân
Mùa xuân O vận áo hồng
Hai tà xuân chở gió đồng về đây
Cho người trên phố chén say
Cho thơ trên giấy trắng đầy chữ thơ
Cho lụa hồng vạt vàng tơ
Nắng xuân sợi vuốt ve bờ vai thon
Vuốt tóc, vuốt vành môi son
Hương đời ngây ngất ánh dòn tan rơi
Cho hồ rượu nóng dần vơi
Cho thơ trên giấy rụng rời, lạc âm
Áo hồng O vận đầu năm
Hai tà xuân gió đồng chầm chậm đưa
Cố Quận

Áo Lục Trong Sân
Chị Tôi màu áo lục
Tà mùa xuân đi đâu
Chậm chân chờ gió chút
Mà sang đấy vườn dâu
Xem con tằm nhả mộng
Tơ làn tơ mỏng manh
Cửi vòng run khung động
Lụa là đan tấm xanh
Mang mai về may áo
Mùa xuân sau tẩm hương
Phố này chân bước dạo
Cho người say đắm hương
Xuân nay khoe áo lục
Xuân sau khoát cánh vàng
Tựa thân cây, vịn trúc
Cho kẻ tưởng...mơ màng
Áo lục là Chị Tôi
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2022 03:20:00 bởi Cố Quận>

Che Dù Đi Đâu Thế Cô!!!
Cô à che dù đi đâu
Tím tà sim tím cả mầu không gian
Đi đâu thế hả Cô Nàng
Nghiêng đầu nở nụ bên đàng cười duyên
Xuống đây đi một đoạn thuyền
Để hương nửa mái tóc huyền lừng sông
Bay lên ướp lá trên đồng
Ướp hoa trên lối bềnh bồng tà sim
Che dù đi trong lặng im
Thơ tôi dưới bến vần chìm đáy sông
Cố Q

Đêm Thuộc! Ngày Gặp Áo Quên
Đêm qua bài đã thuộc
Sáng nay gặp áo tà
Trắng mượt mà, chân guốc
Giờ thầy gọi...quên bà
Chữ chạy đâu, đi đâu
Mang trứng vịt về rầu
Dặn lòng mai nhắm mắt
Tà với áo không câu
Không vần! Không ý thơ
Cố Quận

Thơ (3)
Không em! Thơ là con nước
Dòng xuôi dòng ngược trên sông
Không em! Thơ làn gió lướt
Ngọn nam ngọn bấc qua đồng
Tiếng lòng ta giăng năm tháng
Như màn nhện trắng lưới sầu
Tiếng lòng ta gieo tối sáng
Như tơ trăng ánh vương lầu
Chén thơ rót đầy nhắp cạn
Bàu thơ tay mở tay nghiêng
Vần nửa cân, âm nửa lạng
Mơ màu tà quỷ, áo tiên
Mời em ngón đàn cung trổi
Khúc ca từ buổi hôm đầu
Ta ngân mượn luồng thu thổi
Qua sông chắp cánh nhiệm mầu
Âm thơ xạc xào lá bay
Vần thơ tí tách hạt gầy
Hiên tuôn thành dòng thu chảy
Đi rồi! Thơ bổng hóa ngây
Không em! Thơ là cõi mộng
Giữ chi còn mất dạ buồn
Coi như họp sum, tiễn tống
Ngược xuôi con nước ra nguồn
Thơ ta giọt hòa với biển
Văn chương...tiếc nuối làm gì!!!
Cố Quận

O Đi Mô!!!
O đi mô cầm dù
Tướng yểu điệu, nhàn du
Hai tà bay tha thướt
Lụa màu hoa thẫm nhu
À Thì ra sợ nắng
Tia gay gắt cháy da
Làn mịn màng, sáng trắng
Tay dù che đầu a
O đi mô thế O
Dọc theo bờ quanh co
Sông Kiên dòng lơ lửng
Không thấy bóng ai đò
O cười duyên với xuân
Làm chết gã người dưng
Môi hồng hai nụ hớp
Hồn kẻ ấy chùng chưn
O đi mô, về mô
Tôi đi theo...đừng hô
To! Người ta họ ngó
Ngạo tôi, O đi mô!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2022 21:25:21 bởi Cố Quận>
O Nhìn So Đũa Rồi Cười
O nhìn bông so đũa cười
Áo bà ba tím cho người muốn thơ
Muốn rượu đồi tím sim mơ
Muốn chung soi nắng hững hờ cạn chung
Muốn mà sao tay bổng run
Trống ngực nó đánh thùng thùng thế ư
Hay là sợ xực bùa thư
Là âm vận chúng tạ từ trần gian
Áo bà ba tím nếp than
Cười bông so đũa với chàng thơ kia
Cố Quận









