Nhất Chi Mai
Xuân cành nhất chi mai
Hoa cánh trắng, hoàng đài
Hương trong làn gió sớm
Cành xuân nhất chí mai
Bên hiên nhà chén rượu
Nhìn hoa mơ áo xuân
Người năm xưa thanh tú
Cành mai thêu áo xuân
Nhất chi mai xuân cành
Hoa trắng, thềm lá xanh
Hương mùa lan gió sớm
Hồn thơ câu xuân hành
Sân tiền nhất chi mai
Cố Quận
Áo Và Thơ
629 trả lời, 37.253 lượt xem —
Trang 19 / 21

Hoa Khai (2)
Đầu hôm thơ sắc cành đào
Lung linh nắng ngọ thơ vào cành mai
Mồng một sân trước hoa khai
Cánh vàng, đỏ nhuỵ ngõ ngoài nhẹ hương
Nam sợi khói, bắc làn sương
Tà ai thêu đoá lay đường áo lay
Trước sau tím vạt mùa bay
Xanh xanh búp nở cánh gầy vàng hoa
Cho vần âm mộng ngày a
Chữ câu xuân nét mặn mà chữ câu
Hỏi người xuân áo đi đâu
Mang mai vàng gió trên cầu rụng mai!!!
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.12.2022 02:45:57 bởi Cố Quận>

Vườn Tím Cành Hoa
Vườn ai sắc tím cành hoa
Vườn ai nụ tím cành là tiết xuân
Cho trời nắng nhạt bâng khuâng
Lửng lơ sợi lửng lơ tầng lửng lơ
Hạt trôi trong gió dật dờ
Hạt trôi qua bến qua bờ sông bên
Kìa cô áo lụa bồng bềnh
Vạt hai vạt nắng rụng nền tím hoa
Cô mang hương nắng vào nhà
Cô mang hương nắng xuân mà giữ hương
Mai đem hạt trải lên vườn
Hoa diên vĩ tím lan đường tím hoa
Cố Quận
Một Mai Em Đi! Một Mai Em Về
Một mai em đi mùa xuân có lại
Một mai em về lá có còn xanh
Để tiết nguyên tiêu đào thắm đang cành
Trăng thanh gió mát đêm thành phố ngủ
Một mai em đi mùa xuân câu cú
Vần thơ ta năm cũ áo người xưa
Vạt trắng thêu hoa giữa khắc giao thừa
Năm canh thức chén say sưa nhẫm đọc
Một mai em về không gặp ta có khóc
Giòng rưng rưng lem tóc bạc giọt tình
Giòng rưng rưng đẫm lệ buổi bình minh
Bên đồi hoa nở, đào xinh xinh cánh
Một mai xuân ta nằm yên lòng đất lạnh
Em có buồn tiếc nhớ những dòng thơ
Của thuở xuân thanh của tháng năm chờ
Của ngày ly biệt! bến bờ ly biệt
Để hiểu tình ta một đời da diết
Một đời thương tha thiết...ta thương em
Cố Quận

Cô Đi Đâu...Cô Chờ Ai!!!
Này cô đi đâu đó
Hình như cô chờ ai
Vào trong đây lánh gió
Trốn làn tơ nắng mai
Sao cô cười chẳng đáp
Không quay lại nhìn tôi
Ngày cuối năm tháng chạp
Đây mong sánh cùng đôi
Này cô...cô đừng vội
Chân đi đành đoạn sao
Chưa trả lời tôi hỏi
Nỡ lòng quay lưng sao!!!
Cố Quận
Cô Đi Đâu Chiều Cuối Năm!!!
Chiều hôm chờ khắc giao thừa
Cô em áo lụa hoa dừa đi đâu!!!
Tôi qua đình dâng sớ tâu
Thánh thần kể tội người đầu ngõ đây
Quanh năm dáng ngả nghiêng say
Quanh năm vần chữ thơ ngày thơ đêm
Hát, hò, ngâm, vịnh dưới thềm
Ghẹo trăng, cợt gió cành mềm lá hoa
Làng xóm chịu lắm phiền hà
Thánh thần về vật hắn là giùm cho
Thôi cô chân chóng lên đò
Qua đình khấn thánh vật bò người say
Cố Quận

Ai Lối Vườn Xuân Tím Áo
Kìa ai lối vườn xuân tím áo
Hai vạt hương bước dạo tầm hoa
Hiu hiu xuân gió động tà
Lung linh xuân nắng mượt mà làn tơ
Kìa ai lối vườn mơ tím áo
Hai vạt qua bách thảo cành vương
Dáng thân đọ sánh liễu nhường
Kề so Tứ Đức, Ngũ Thường người thua
Kìa ai lối vườn khua chân guốc
Hai vạt xa...kẻ chuốc chén sầu
Gió vườn xuân gió lộng đầu
Nắng vườn xuân nắng chìm đâu nắng vàng!!!
Cố Quận
Lễ Khai Hạ Mùng Bảy Tết
Lễ Khai Hạ dẹp nêu tiễn tết
Ngoài đào mai còn vết hương xuân
Hỏi cô áo đỏ hài chân
Hẳn lòng lưu luyến tay lần đò ngang
Cô đi đâu mà sang bến nước
À lên chùa tích phước lạc quyên
Năm nay cầu đặng ước nguyền
Gặp người quân tử cùng thuyền ra sông
Trăm năm tát bể đông đồng tát
Trăm năm tình mộc mạc ba sinh
Lửa hương ngọn toả ngọc bình
Chữ duyên chữ nợ hai mình dệt thêu
Lễ Khai Hạ nhổ nêu tiễn tết
Ngoài đào mai còn vết hương xuân
Hỏi cô áo đỏ sao mừng
Hẳn xăm hạ ngõ tưng bừng rước dâu!!!
Cố Quận

Ới Cô Áo Tím Kia Ơi...
Ới cô áo tím kia ơi
Dừng chân tôi có đôi lời hỏi thăm
Nơi nào đêm hội trăng rằm
Nguyên tiêu vườn tụ chọn tằm về tơ
Về se lụa vạt hai bờ
Ướp hương tà trước sau lờ lửng bay
Cho vần âm chữ thơ say
Cho câu tứ nét mực đầy dòng thơ
Ới cô áo tím xin chờ
Đêm hoa đăng hội sang bờ cùng sang
Cố Quận
Nhà Ai Mấy Nhánh Hoa Vàng!!!
Nhà ai mấy nhánh hoa vàng
Hỏi ra mới biết nhà nàng hôm qua
Áo xuân thêu cánh xuân ngà
Ngày xuân dưới ngõ xuân tà ngát hương
Cho làn gió nhẹ vương vương
Cho tơ nắng trải hai đường lụa bay
Cho hồn như đắm như say
Chữ âm thơ nét hao gầy chữ âm
Cố công đôi bữa truy tầm
Bặt tin! thơ chữ âm thầm tương tư
Vườn hoa nhà nàng đây ư
Phải vào xin gặp bây chừ làm quen
Cố Quận
Em Và Tôi Phố Biển
Em và tôi phố biển
Mùa năm xưa trắng tà
bay bay chiều gió tiếng
Phần phật hương vạt ngà
Tình thư sinh nay đã
Tàn theo những cơn mơ
Đời thư sinh nay đã
Tàn trên những câu thơ
Vần âm buồn sắc lụa
Vần âm nức nở đàn
Khúc bổng trầm thương thủa
Phố biển tôi bên nàng
Giờ đây không gian nắng
Giờ đây đường giăng mưa
Màu chiều trôi lẳng lặng
Đâu tà trắng năm xưa
Tôi và con phố biển
Niềm quạnh hiu gió mùa
Tháng tư về nhạn tiếng
Gọi hè! Vương vương mùa
Có em áo trắng bay
Cố Quận
Hảnh Diện Với Cháu Tôi
Hảnh diện cháu tôi hắn thơ
Hắn say là áo sang bờ áo bay
Là hoa là bướm xuân ngày
Là hương sắc, phượng vĩ ngoài lối hương
Là cửa lớp, là sân trường
Là con ve với cỏ đường xanh cây
Là thu lá rụng mùa này
Là đông trắng tuyết! Xám mây đông trời
Là điệu lý, là hò ơi
Dòng sông bến cũ chiều lơi lả chiều
Là hài ai dáng xiêu xiêu
Tóc người mượt tóc gợi khiêu gió làn
Hắn thơ là áo lụa vàng
Bên kia chân xuống đò sang bên này
Hảnh diện cháu tôi hắn say
Là vần âm chấp cánh bay cao vời
Cố Quận

Một Thời Áo Trắng Xưa Đâu!!!
Em một thời áo trắng
Hương lụa trong thơ tôi
Thu về vương hạt nắng
Thu về trôi gió trôi
Tôi bên đường hoá bướm
Tôi bên đường mộng hoa
Vườn nào đôi cánh muộn
Cổng rào xa mãi xa
Đêm tuơng tư vần chữ
Mực tím trang giấy ngà
Đêm tương tư câu tứ
Trắng hai vạt...trắng tà
Rồi em nào đã hiểu
Tình tôi...một sớm mai
Khăn hồng che xuống kiệu
Xe tứ mã nhà trai
Tình tôi đi lấy chồng
Tình tôi áo sang sông
Bên đường rơi cánh bướm
Hoa rụng lớp pháo hồng
Thơ tôi âm thổn thức
Thơ tôi ý bi sầu
Mà tình không nỡ dứt
Giăng giăng áng thơ mầu
Áo trắng em một thời
Tình ơi! Là tình ơi
Lòng tôi, ai đâu hiểu
Hận cao ngun ngút trời
Bao mùa thu nhạt nắng
Trong làn trôi gió trôi
Tôi mơ màng vạt trắng
Ngày xưa! Áo phai phôi
Mầu lụa trắng năm nào
Cố Quận
Đời Thư Sinh Tàn Trên Những Câu Thơ
Đời thư sinh đã phai tàn
Trên câu thơ sắc phượng đàng hoa rơi
Ký ức theo gió lên trời
Hoá mây ra biển rã rời tầng mây
Giọt mùa nhỏ xuống cành gầy
Trôi bao sợi nắng chốn này buồn tênh
Còn đâu áo lụa in nền
Hương qua cửa lớp bồng bềnh hương ra
Sáng trưa hai vạt mượt mà
Cho thơ ta chữ thương tà trắng bay
Đời thư sinh vấn vương thay
Vần âm thơ quá vạn ngày tím thơ
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2023 20:22:18 bởi Cố Quận>
![]()
Em Và Hoa
Em và hoa và tà áo tết
Lụa Hà Đông cành kết nụ rồi
Bên đường cười với tơ trôi
Với xuân gió nhẹ thoa môi son hồng
Em và hoa mênh mông đồng dại
Hỏi tình chưa vậy đã tình chưa!!!
Rằng chưa hẹn khắc giao thừa
Tôi đem cành tím nụ vừa tặng xuân
Cố Quận

Áo Dài Paris
Paris thấp thoáng áo dài
Vạt hoa bên dáng trang đài tây phương
Môi hồng hai đoá trong sương
Cổ cao, chuỗi ngọc trên đường phố xuân
Trời gieo hạt bấc rưng rưng
Bay bay tà trắng lụa từng ngõ qua
Hãy dừng chân đấy chờ ta
Vần thơ hoạ nét mặn mà rồi đi
Mười câu tặng áo Paris
Của hương sắc tuổi xuân thì phương tây
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2023 20:28:42 bởi Cố Quận>

Hai Cô Đi Đâu Đó!!!
Hai cô đi đâu đó
Tà lụa trắng xuân làn
Hương bay bay trên ngõ
Đầu hôm tiết xuân hàn
Chúng tôi tìm chàng thơ
Ông biết nhà chăng cơ
Hứa duyên...mà chưa trả
Tình chúng em còn mơ
Hai cô tìm lộn chỗ
Nhà hắn bên sông kia
Qua dòng mà ái ố
Kịp chiều buông, trăng khuya
Cảm ơn ông...cảm ơn
Cố Quận

Hắn Lỗi Hẹn!
Chị à! Hắn lỗi hẹn rồi
Rượu tay chân tháp, chén mồi bên sông
Mình chờ chi nữa hoài công
Tóc hương nhạt với má hồng sắc phai
Em à! Đã vượt đường dài
Đã thân áo lụa với hài thì khoan
Vội về...nếu lỡ mà chàng
Đến muộn không thấy vội vàng trách ta
Thất hứa, oan lắm em à
Thêm vài ba khắc xem phà ghé không!!!
Chị ơi! Chỉ môt ông chồng
Đưa tay ra vẫy là phòng có đôi
Tội gì thương gã chết trôi
Sáng dưới phố, chiều trên đồi xỉn say
Cố Quận

Áo Tím Và Mùa Xuân
Ớ cô áo tím xuân này
Cành xanh tôi lá hao gầy vấn vương
Cô đến rồi đi cho đường
Còn in bóng lụa bên vườn hoa soan
Đoá đang tím một lối mòn
Sầu rưng rưng cánh xuân còn hoài xuân
Xin cô áo tím dừng chân
Cho hoa lá khắc giây gần sắc hương
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2023 20:50:30 bởi Cố Quận>

Đi Về Vẫn Chị Và Em
Đi về vẫn chị và em
Bốn tà hoa tím lụa mềm thêu hoa
Tình sao xa! Đường sao xa
Ngoài cơn mưa tạnh lối nhà bùn vây
Xanh kia một cõi trùng mây
Hỏi người có hiểu nỗi này cho chăng!!!
Đi về đèn ánh giăng giăng
Đêm nay chị khóc, em trằn trọc đêm
Cố Quận

Em Trưng Vương (2)
Ngày em tà trắng Trưng Vương
Ta hai buổi đón đợi đường theo chân
Em về qua ngõ Duy Tân
Hàng cây bóng mát người gần tình xa
Hồn thơ ta dáng kiêu sa
Năm năm câu chữ trắng tà tư tương
Bây chừ em gái Trưng Vương
Về đâu bỏ bóng cây đường về đâu!!!
Cho dòng ta mực tím mầu
Vần âm nghìn nét thơ sầu vần âm
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2023 22:29:38 bởi Cố Quận>

Ngờ Rằng!!!
Ngờ rằng vần chữ thuốc mê
Sao người vẫn tỉnh, ta tê tái lòng
Người tà lụa áo phố rong
Chiều hai vạt trắng thu phong gió lùa
Ta ngồi như kẻ phải bùa
Thẩn thơ tay chén rượu mua chén sầu
Mơ màng lụa trắng hoá mầu
Thành đôi cánh bướm vàng nâu xuống đường
Ngờ rằng câu chữ thơ vương
Sao người hờ hững...ta tương tư vần
Cố Quận

Ba Mươi Năm!
Ba mươi năm chẳn cảnh đổi dời
Lòng chưa quên được bạn tôi ơi
Chốn cũ, ngôi trường xinh tóc thả
Đường xưa, con lớp đẹp tà lơi
Hương cành phượng vĩ hoa đỏ đất
Sắc nhánh bằng lăng đoá tím trời
Ta, mi quên nhớ người quên nhớ
Kỷ niệm! Ai còn mất bạn ơi
Cố Quận
Có Một Thời (2)
Có một thời! Ta đã quên em
Quên khúc đường quanh dáng lụa mềm
Trắng áo hai tà hương áo trắng
Mà ngày tuổi trẻ mộng từng đêm
Cứ tưởng đời công danh phú quí
Làm mải mê tuý luý tiệc say
Cứ tưởng đời quên tình xưa luỵ
Ngày mải mê tài lộc nặng tay
Nhưng không! Đó thoáng chốc một thời
Rồi cũng qua rồi cũng dần vơi
Rồi cũng thơ hai tà áo trắng
Nghìn câu âm tiết lửng lơ trời
Để bây chừ ta biết nhớ em
Cố Quận

Áo Trắng Xưa Một Thời
Lòng luyến lưu biết mấy
Áo trắng xưa một thời
Mộng mơ tìm đâu thấy
Nữa trên những nẻo đời
Gió sương giờ bạc mái
Phong trần kiếp tha hương
Nắng mưa dầm hải ngoại
Nhiều đêm nhớ đêm thương
Áo người hương bây chừ
Làn nguyên trinh tiểu thư
Sắc màu tinh trong nhạt
Mờ mực tím trang thư
Thơ ta vần nuối tiếc
Thơ ta chữ hoài âm
Lá xạc xào lá chiếc
Rụng thu về tiết âm
Lòng luyến lưu biết mấy
Áo trắng xưa một thời
Nay đường ba, năm, bảy
Ngả biền biệt phương trời
Tháng ngày trôi! Quá nhanh
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2023 22:44:45 bởi Cố Quận>

O Ngồi Áo Vạt Thềm Đông
Chưa cười âm chữ bốn bề
Đã gieo nửa mái tóc thề ý thơ
Đã nhè nhẹ nắng vàng tơ
Đã hiu hiu gió hương bờ gió hương
Gió đưa gió đẩy qua đường
Làn thoang thoảng lụa vượt tường vào đây
Cho thơ mềm nét cỏ cây
Cho thơ tím vóc dáng gầy tím câu
O ngồi tay nón quạt đầu
Quạt son môi với mắt mầu quyết phen
Này mê hoặc gã say men
Tình căn gác thắp ngọn đèn chữ âm
Chưa cười hồn phách lẫn nhầm
Xác thân dờ dật sớm tầm chiều trông
O ngồi áo vạt thềm đông
Hiên tây tơ tưởng má hồng thơ say
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.02.2023 22:51:24 bởi Cố Quận>
Em Nhớ Xưa Em Khóc
Em và tháng ngày thanh xuân cũ
Giờ lạc đâu hoa nụ hoa tàn
Về đâu tà trắng Kiên Giang
Về đâu tà trắng đò ngang đắm đò
Em và tháng ngày nho nhỏ dáng
Giờ nhớ quên lũ bạn ngôi trường
Nhớ quên phượng thắm nhuỵ hương
Con ve hạ tiếng sầu vương cỏ bờ
Em và tháng ngày thơ...giờ bóng
Bên song ngồi mắt mộng mơ xưa
Hiên ngoài gió tạt trời mưa
Hạt bay vô mắt lệ vừa giọt sa
Cố Quận

Đi Mô Vội Vàng!!!
Ớ này o đi mô
Quan Âm gối đầu bồ
Đoàn vân du cõi Niết
Bàn...o trốn đi mô
Cổng chùa o lụa áo
Hồng hai vạt gió bay
Đồi quanh đường sạn đạo
Hồng sau trước tà quay
Lưng ra o đi luôn
Quan Âm tỉnh giấc buồn
Hai ngón vòng niệm ấn
Đường đã cách dặm vuông
Đi mô o...vội vàng!!!
Cố Quận

Áo Hạ Và Phượng Vĩ
Em à hạ đã vàng lối hạ
Nhành hoa vươn đỏ sắc phượng hồng
Em à lá đã màu xanh lá
Cành mơn đâm trồi dưới tơ hồng
Em áo lụa mùa xưa áo lụa
Tà hương bay một thủa tà bay
Con ve tiếng bên lề cỏ úa
Giọt đầu rơi giọt giữa ngày rơi
Công viên tóc nghiêng bờ tóc thả
Ngồi chờ ai môi mỉm môi cười
Dưới dòng trôi lững lờ bóng cá
Đàn bảo nhau...cô ấy chờ người
Cho thềm ta mềm thơ nét mực
Tím dòng trên trang giấy học trò
Cho thềm ta vần âm ray rứt
Mộng đường quanh vạt trắng hẹn hò
Cho ta biết vời xa nỗi nhớ
Cho ta thầm dịu vợi niềm trông
Cách tay dang thềm đây ghế nớ
Mà tình như mấy núi mấy sông
Em à hạ rồi đi! Đi mãi
Mười, hai, ba...nửa kiếp không về
Em à hạ tàn hoa, hạ tái
Mười, hai, ba mươi sắc nhạt hề
Em áo hạ xưa và phượng vĩ
Còn trong ta nửa kiếp...nào quên
Cố Quậ
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.03.2023 20:03:11 bởi Cố Quận>
Em Về Áo Hạ Vạt Hương Sầu
Em về áo vạt đường cỏ hạ
Phượng vĩ đang mùa hương cánh hương
In trời thanh lá màu xanh lá
Nhành nắng tơ chiều vương bóng vương
Con ngõ quanh trường xưa, quán xưa
Chờ em chân trốn những ngày mưa
Chờ em chân trốn ly chanh ngắm
Hạt phủ dòng kênh đục nước đưa
Em về áo vạt buồn hạ nhớ
Cành hương...hoa phượng vĩ đâu người
Xưa trèo tay hái chùm cao nở
Tặng để môi son hé miệng cười
Em về áo vạt trắng đường bay
Phượng vĩ người không cạnh dáng gầy
Phượng Vĩ hoa đỏ màu phượng vĩ
Như mờ trong mắt giọt tình cay
Em về áo hạ vạt hương sầu
Cố Quận






