HAY LÀ MẮC NỢ DÒNG SÔNG
Mây trắng lồng con nước
Ngày dát bạc dòng sông
Như trôi đi phiền muộn
Trông cảnh chiều mênh mông
Cứ mãi nhìn mãi ngắm
Dòng sông vẫn lặng lờ
Ta một đời nặng nợ
Em, thơ và dòng sông
Em có về quê cũ
Ngang qua sông đứng chờ
Ơi, ngày xưa sách vỡ
Thương quá tình ngây ngô
Sông quê không có đò
Ta lên thuyền xa xứ
Bỏ dòng sông tư lự
Hoài một đời lênh đênh
Ta trôi theo phận mình
Giũa bộn bề phù sinh
Ngược xuôi trên đất khách
Sông vẫn lộng bóng hình
Tiếng gọi ngày đồng vọng
Vẽ xanh mảnh hồn người
Cứ ầm ào như sóng
Thực thà theo cuộc chơi
Mãi no tầm mắt ngắm
Ánh trăng nạm vàng quanh
Sông hồn nhiên yên ắng
Bỗng mọc đầy vầng trăng
NGÃ DU TỬ
(Trích DÒNG SÔNG QUÊ NXB VĂN NGHỆ TPHCM 2004)
Mây trắng lồng con nước
Ngày dát bạc dòng sông
Như trôi đi phiền muộn
Trông cảnh chiều mênh mông
Cứ mãi nhìn mãi ngắm
Dòng sông vẫn lặng lờ
Ta một đời nặng nợ
Em, thơ và dòng sông
Em có về quê cũ
Ngang qua sông đứng chờ
Ơi, ngày xưa sách vỡ
Thương quá tình ngây ngô
Sông quê không có đò
Ta lên thuyền xa xứ
Bỏ dòng sông tư lự
Hoài một đời lênh đênh
Ta trôi theo phận mình
Giũa bộn bề phù sinh
Ngược xuôi trên đất khách
Sông vẫn lộng bóng hình
Tiếng gọi ngày đồng vọng
Vẽ xanh mảnh hồn người
Cứ ầm ào như sóng
Thực thà theo cuộc chơi
Mãi no tầm mắt ngắm
Ánh trăng nạm vàng quanh
Sông hồn nhiên yên ắng
Bỗng mọc đầy vầng trăng
NGÃ DU TỬ
(Trích DÒNG SÔNG QUÊ NXB VĂN NGHỆ TPHCM 2004)