📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Từ Thức

3 trả lời, 1.802 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-08 19:52:04ct.ly>
Từ Thức

Tác giả :Thanh Châu

Trích trong tập truyện ngắn '' Hoa Ti Gôn ''

Ct.Ly: đánh máy

Nguồn : Phuonghong.com


“ ...Huyện Tống Sơn có chàng Từ Thức ...”
Lẫn tới đám đông tới hội Mẫu Đơn, Từ Thức thấy người nhẹ nhõm như mỗi khi có dịp rời xa nơi mình trị nhậm .
Khắp huyện Tiên Du còn ai không biết Thức là một ôngv quan phóng túng ưa nghe đàn, uống rượu, làm thơ, và tìm chơi cảnh dẹp thiên nhiên, có khi quên cả cương vị đứng dầu một huyện. Sổ sách đơn từ , việc kiện tụng của dân vì vậy mỗi ngày một bỏ ùn, chất đống. Kẻ tùy thuộc nhiều khi bắt gặp quan mình đang cúi phê văn án, bỗng gác bút lắng nghe một con chim hót trước công đường. Mỗi lần bị quan trên quở trách, Thức thường than : “ Ta chỉ vì số lương năm đâu gạo mà buộc mình với lợi danh, thật cũng uổng cho tuổi trẻ “.
Hội Mẫu Đơn mỗi năm chỉ mở một lần. Bây giờ trước cổng chùa lấm tấm hoa muỗm rụng , trai tơ , con trẻ c vây quanh đám vật, đám du tiên , còn các bô lão thì trâm ngâm bên đám cờ người . Khăn nhiễu Tam Giang , yếm điều, thắt lưng hoa lý , hoa hiên của các cô gái nổi bật trong ngày hội. Mái tóc những thiếu phụ chen nhau đội lễ vào chùa thơm thoảng mùi hoa mộc . Đang tiết tháng hai , mấy gốc mẫu đơn già đua trổ lượt hoa đầu làm sáng rực cảnh sân chùa ngày thường quạnh quẽ . Dưới gốc mỗi cây đều có khách thưởng hoa.
Tù Thức mải mê với cảnh , không ngờ trời đã về chiều. Gió lạnh vi vút nổi trên các đỉnh thông cao . Mùi hương, mùi trầm vẫn tỏa như mây khói dưới mái chùa ngói mốc. Nhưng khách ra vào cửa tam quan mỗi lúc một thưa dần. Nghĩ đến đường về, với công việc nhàm chán mỗi ngày, Thức thở dài . Đám hội nào tan chả để lại nỗi buồn vương vất.
Bỗng đàng xa Thức nhác thấy một người con gái đẹp khác thường, áo màu lụa bạch. Sao chiều rồi hãy còn con cái nhà ai thơ thẩn dưới gốc mẫu đơn kia ? Mặc dầu cạnh chân thiếu nữ có ít nhiều hoa rụng . Từ Thức bước lại gần tò mò, đứng lại. Khuôn mặt thơ ngây của người con gái lộ chiều bối rối. Thức nghe người coi vườn của nhà chùa chỉ cành hoa gãy trên cây nói với chung quanh :
- “ Ai làm hỏng cây quý ở đây, chúng tôi cũng giữ lại, phải có người đến chuộc “.
Những người đứng xem ái ngại, Thức cau mày lên tiếng :
- “ Trời sắp tối, đàn bà con gái ở lại đây không tiện, nên để người ta trở lại nhà “.
Người con gái đang cúi đầu lo sợ, ngẩng lên nhìn Thức với chút mong manh hy vọng khiến chàng thấy nao lòng. Thức lần tay cởi chiấc áo mặc ngoài vắt lên cành cây gãy. Cành mẫu đơn rung rinh lã xuống. Thiếu nữ nhìn Thức không chớp mắt. Nàng chợt hiểu. Nhưng người nhà chùa còn kinh ngạc gấp mười. Hắn nghe rõ Từ Thức nói với mọi người trước khi quay gót :
- “Đây là áo quan chuộc vạ cho thiếu nữ “.
*******
Tin đồn Tri Huyện Tiên Du cởi áo để lại chùa vì một người con gái, chẳng mấy chốc xa gần đồn dại. dân chúng địa phương vốn quen nết Thức càng ca tụng huyện quan nhà là người hiền đức. Nhưng cũng là một cớ cho đám nha lại vốn không ưa Thức đặt bày thêm chuyện để làm tổn thương phẩm hạnh chàng.
Sau lần đi hội Mẫu Đơn, đôi khi Thức cũng bâng khuâng muốn tìm ra tung tích người thiếu nữ, nhưng rồi ngày tháng qua đi dưới mái huyện đường tẻ ngắt, chuyện xưa chỉ như một giấc chiêm bao. Nhiều đem tỉnh rượu, cảm thấy cái vô vị của một chức quan bó mình nơi chật hẹp, tâm sự Thức càng lạnh lẽo. Thức nảy ra ý muốn lui về quê ở Tống Sơn.
Nơi chôn nhhau cắt rốn của chàng vốn là đất có nghề, có cảnh. Thức nhớ con sông Mạn Hảo chảy qua thôn yên lành , thèm nghe tiếng hát của người hái củi trên dãy núi đá xanh, bỗng tiếc cuộc đời mình xưa cũng giống cha ông, chỉ là ngưòi dân đánh cá mỗi sáng đẩy thuyền nghề vượt sương mù ra biển.

Được tin Từ Thức trả ấn hồi hương, suốt huyện Tống Sơn già trẻ thảy đều hoan hỉ. Họ giùp chàng cất một mái tranh hướng nhìn ra biển. Những buổi đẹp trời, Thức thả thuyền câu đi kiếm cá tươi . Thơ chàng để vịnh quanh vùng, từ đứa mục đồng đến kẻ quăng chài đều thuộc. Sông núi, đền đài, không mấy nơi không có vết chân, nét chữ của người trẻ tuổi từ quan. Thức ca tụng cảnh trí của quê hương, cái thích thú của đời ngưòi khoáng đạt. Ngoài vòng câu thúc, ngày tháng bây giờ là của riêng chàng.
Một hôm , trời vừa hừng sáng , Thức đang chèo thuyền trên cửa Thần Phù, chợt thấy ngoài xa vài dặm nổi lên những đám mây ngũ sắc. Khi tới gần lại giống một bông hoa lớn bềnh bồng mặt nước. Cảnh ảo huyền như có sức hút thuyền theo. Thức chưa kịp ghìm lại đã thấy thuyền mình ghé sát một vách núi mở ra một lối đi chỉ vừa bước chân chàng.
Không gian như chứa đầy huyền bí. Thức tự nhủ : Non nưóc quê nhà, mình thuộc từng gốc cây , hòn đá ,lẽ nào có sự kỳ này ? Vách núi, cửa hàng như mời mọc , kích thích hiếu kỳ của Thức. Rời thuyền bước lên một bước , như theo một sự quyến rũ nào khó cưởng lại. Thức chưa kịp định thần thì cửa hang đã khép. Mở ra trước mắt chàng bây giờ là một thế giới vô cùng diễm lệ. Nhà cửa , lâu đài thấp thoáng trong những vườn đào, rặng liễu, cỏ xuân xanh tốt đến tận chân trời, trên có đàn công xòe múa khoe màu cạnh đám hươu non tung tăng đùa giỡn
Trên các lối đi , trong những bụi trúc trắng, thủy tùng, bạch diệp tiếng chim bạch yến, sơn ca ríu rít.
Từ Thức đi vào lối chính dẫn đến một tòa lầu son gác tía, có thềm cao cẩm thạch đoán chừng là một chốn thờ phụng trang nghiêm đang ngào ngạt hương trầm. Chợt bức màn hoa trước điện cuốn lên nhè nhẹ, lộ ra hai người con gái mặc áo xanh, vừa cúi chào Thức đã cùng bấm nhau khúc khích :
« Lang quân nhà ta đã đến ! » Đoạn nói tiếp : " Phu nhân chúng tôi chờ ngài khá lâu, xin mời rảo bước ! "
Từ Thức bỡ ngỡ theo hai người con gái đưa mình qua những cung lộng lẫy bầy biện cực kỳ trang nhã. Sau khi mời Thức ngồi vào chiếc đệm gấm trải trên một sập vàng, họ vén chiếc màn thêu ở cuối phòng để đón một bà có tuổi đi ra với một số người hầu gái khác. Nhìn vẻ mặt cao quý của lão, và cách ăn mặc khác với chung quanh, Thức đoán đây hẳn là chủ nhân của ngôi đền, chàng vội chắp tay thi lễ :
- Tôi là một dật sĩ quê mùa ở Tống Sơn, chưa từng đi đến nơi này dám xin .....
Chưa dứt lời đã nghe lão phu nhân cất tiếng cười hồn hậu :
- Chàng là bậc phong nhã khắp chốn sông hồ đều biết mặt, có đoán ra đây là xứ sở nào không ?
Từ Thức vòng tay đáp :
- Vốn là kẻ phóng lãng từ xưa, nhưng cũng biết đây là cõi khác phàm, dám xin phu nhân chỉ bảo.
Lão phu nhân gọi một thị nữ tới gần nói nhỏ, rồi quày sang Từ Thức :
- Đúng là khác với quê chàng , đây là một động ngoài khơi Nam Hải ... Nhưng thôi, xin hãy yên lòng, để mẹ con tôi được trả cái ơn chưa đền đáp
Từ Thức ngẩn ngơ chưa tiện hỏi thêm, lão bà đã đưa mắt cho kẻ hầu bên cạnh , tức thì xuất hiện một người con gái mà thoạt trông chàng ngờ ngợ như trước đây đã gặp một lần. Nhưng lão phu nhân đã tươi cười cầm tay người con gái đến gần Từ Thức :
- Hẳn chàng còn nhớ người đánh gãy cành hoa ở hội Mẫu Đơn ngày nọ ? Hôm nay con gái tôi là Giáng Hương xin ra mắt ân nhân.
Từ thức xúc động nhìn kỹ Giáng Hương . Quả là người gặp gỡ ngày nào trong hội khiến mình luyến tiếc , nhưng áo xiêm, nhan sắc lúc này còn diễm lệ gắp trăm lần .
Trong lúc Giáng Hương theo lệnh mẹ cúi đầu vái lạy người nàng đã chịu ơn, lão mẫu truyền hai nàng Ngọc Nữ Kim đồng tấu nhạc. Các đỉnh trầm tỏa hương thơm nức.
Chỉ trong phút chốc đèn lồng bật sáng lung linh khắp điện. và tiệc yến mừng tân lang đã được dâng lên
***


Thấm thoát , Từ Thức đã xa nhà đã được một năm. Cảnh sắc cõi tiên không có bốn mùa thay đổi. Cỏ cây hoa lá vẫn nguyên màu tươi tốt như khi chàng mới đến. Trời vẫn màu xanh vô tận. Tình nghĩa vợ chồng giữa chàng với Giáng Hương vẫn nồng đậm như trong buổi mới, song lòng riêng Từ Thức không yên.
Nhiều lân Giáng Hương tỉnh giấc bắt gặp chồng không ngủ lặng im nhìn sóng tóc đầu giường
Hình như cố lắng nghe một tiếng gà từ phía đất liền. Nàng cảm thấy hạnh phúc nàng có phần chao đảo. Nhưng làm sao nàng cảm thông được tình quê hương của kẻ xa nhà ? Nhã nhạc cung tiên dù tuyệt diệu, làm sao thay được tiếng sáo diều trong hồn Từ Thức ? Cung điện ngọc vàng yến diên bày sẵn đủ thứ sơn hào hải vị, không làm chàng quên nắm cơm gạo đỏ cùng ăn với trai làng bên ruộng ngày mùa. Còn bao giờ Thức lại được thấy cảnh tấp nập thuyền về cửa biển đầy khoang cá bạc ?
Giáng Hương lòng đầy lo ngại, bỗng nhớ một lần thấy chồng dõi theo một cánh buồm xa căng gió chạy về phía đất liền
- Có thể thuyền kia đi về phía Tống Sơn chăng ? Ôi biển cả sương mù, biết có như ta phỏng đoán ?
Giáng Hương buồn bã nói :
- Thiếp chẳng dám lạm nghĩa vợ chồng mà ngăn nỗi thương nhớ của chàng, song cõi trần chật hẹp , kiếp người ngắn ngủi, chàng nên suy nghĩ ...
Thức cầm tay nàng đáp :
- Thức tôi vốn quen nết nay đây mai đó, không ngờ có diễm phúc đến đây kết bạn cùng nàng. Đó thật mối duyên kỳ lạ đẹp nhất xưa nay , nhưng nỗi riêng còn nặng ... liệu nàng có giúp cho đưọc một lần nhìn lại cố hương ?
Giáng Hương lại nói :
- Nơi ta ở với nhân gian có nhiều sự khác, chỉ e khi chàng thỏa ước .. .thì lại thêm một nỗi khổ tâm !
Mặc dù đã tìm nhiều cách để chồng khuây khỏa, Giáng Hương biết mình không còn giữ chàng được lâu hơn , đành đem chuyện đó trình với mẹ.
Lão phu nhân nhìn con thương hại :
- Kiếp chàng còn nặng nợ hồng trần, mẹ biết cõi này không giữ được chàng hơn nữa. Ơn người đã trả, con cũng đừng quá ưu phiền, hãy để cho chàng trở lại .
Chiếc xe mây tiễn đưa Từ Thức trong chớp mắt đã đặt chàng trên bãi cát biển nhà. Lòng đầy cảm xúc , Thức nhìn về làng cũ , cố tìm mái tranh nhỏ của mình. Chàng dụi mắt , bàng hoàng , nơi ở trước đã thành đám cỏ gai cây rậm. Lắng tai nghe tiếng động chung quanh , như kẻ tìm hơi thở của người thân thích, trong không gian chói nắng, vẫn tiếng ve ra rả, tiếng mõ trâu lốc cốc trên đồi. Dưới mái tranh xúm xít trong thôn xóm vẫn tiếng võng ru con, tiếng chày giã gạo.
Mặc dù phong cảnh đã ít nhiều dổi khác, bước vào không khí làng quê , Từ Thức vẫn cảm thấy như mặc lại chiếc áo cũ của mình. Chàng bỗng nhớ những giọt nước mắt của Giàng Hương lúc chia tay . Lời hẹn cùng ai tái ngộ, biết rồi đây có trọn ?
Từ Thứ đi sâu vào các xóm. Trên đường không gặp một người quen, chàng bỡ ngỡ trên đất mình, như lạc vào xứ lạ. Hỏi những trẻ nhỏ đứng chơi trước nhà, chúng nhìn chàng nghi kỵ. Và khi chàng tìm đến người có tuổi để xưng tên họ, cũng không một ai nhớ ra mình. Một bô già trên trăm tuổi nói : nghe ông cha mình trong họ kể cũng có người tên Thức đi thuyền ra biển làm nghề gặp bão, rồi mất tích. Từ cuối đời Trần đến nay nhà Lê đã được bốn đời vua.
Từ Thức lang thang khắp Tống Sơn, lòng buồn ngao ngán, không ngờ quãng một năm vui thú trên tiên đối với trần giới lại thành thế kỷ. Giáng Hương lúc trước mỗi lần can chồng, đã nói xa xôi đến việc này.
Xóm làng lạ mặt, họ hàng thân thích chả còn ai. Những hình ảnh chàng ấp ủ, với khát vọng sôi nổi thời trai tráng không còn giống lớp người trước mắt.
Một sáng tìm lại nơi bãi vắng, có chiếc xe mây đỗ xuống hôm nào, nước thủy triều đã xóa lỳ mặt cát. Từ Thức nhìn ra biển, sương mù che lấp cửa Thần Phù . Hình dáng người con gái áo màu lụa bạch đứng dưới cành hoa trong đám hội xuân chưa phai trong trí nhớ.
Ít lâu sau, người huyện Tống Sơn không còn gặp Từ Thức. Có người nói trông thấy chàng đội nón lá, đi vào dãy núi phía Tây. Có người lại quả quyết gặp chàng trong một cánh rừng xứ Bắc . Một thi sĩ đời sau kết luận :
- " Từ Thức là thi sĩ, là kẻ khao khát vô biên, chàng đã từ bỏ cảnh làm quan vô vị cũng không đành hưởng êm vui ở cõi thần tiên, nghệ sĩ như chàng làm sao yên tâm với cuộc đời riêng ? "
Vùng Thần Phù, Chính Đại ở huyện Nga Sơn ngày nay là một dải đất bồi lâu năm thành vườn ruộng , làng thôn trù phú
Lênh đênh qua cửa Thần Phù
Khéo tu thì nổi, vụng tu thì chìm

Ca dao dân gian còn nhắc, chứng tỏ địa phương này trước kia ngoài cõi đất liền, đường biển nơi đây nổi tiếng hiểm trở, thuyền bè qua lại đều phải vàng hương lễ tạ mới mong thoát nạn trước cây sóng dữ, sóng thần . Đây cũng là nơi gặp lại của Giáng Hương - Từ Thức, theo tưởng tượng của người đời. Ngày nay đến Nga Sơn ( tức Tống Sơn xưa) ai cũng muốn thăm hang Từ Thức. Hang có nước trong suốt đáy từ một dãy núi đá Ninh Bình ăn ra biển. Hang có những cung thạch nhủ màu sắc dị kỳ chảy thành hoa quả hay quái vật. Có đưòng lên Trời lại có đường xuống âm phủ. Có nơi đá mọc như hình rồng ấp nấm đó, được coi là " Mã chàng Từ thức "
Trèo qua đèo Hoàng Cương sang Chính Đại, lại một vùng trúc mọc cây xanh với những tên hang động như Bạch Á, Lục Vân, Thu Cúc v....v... Ngưòi dân sợ lại lấy làm hãnh diện về quê mình, cũng là quê Từ Thức : một điểm du lịch , một thắng cảnh nổi danh tự xa xưa
« Huyện Tông Sơn có chàng Từ Thức
Giã tiên cung trở lại phàm trần
Hỏi tông tích đã tám đời con cháu
Trở lại động
Đường đi đâu mất ... »

Câu hát truyền tụng trong thôn xóm làng quê đến tận ngày nay, chính là Khúc hát vãn trò trong vở chèo Từ Thức.



Hết
Đăng nhập để trả lời
0
Từ Thức mà trên tựa Ct.ly ghi là Từ Thứ, làm CDDLT lộn (CDDLT là tay mê truyện Tàu mà)
Từ Thức thì gặp tiên
còn Từ Thứ thì quy Tào (trong Tam Quốc Chí)
Chán đời đi lang thang !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: CDDLT

Từ Thức mà trên tựa Ct.ly ghi là Từ Thứ, làm CDDLT lộn (CDDLT là tay mê truyện Tàu mà)
Từ Thức thì gặp tiên
còn Từ Thứ thì quy Tào (trong Tam Quốc Chí)


Sorry nhen,

Đang gõ nữa chừng, nên...sai chính tả trầm trọng như vậy đó CD
DLT ơi [:D]

Sửa lại rồi đó
Cảm ơn nhen, khg thui xém tí nữa Ctly bị dzủa nữa gòi, cho cái tội...hư [:D][8D][;)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-08 20:05:01ct.ly>
Trích trong tập truyện ngắn " Hoa Ti Gôn "

Cửa Sổ


Các bạn tôi nhiều người cũng đã trông thấy thằng nhỏ ấy. Khi họ đến gác tôi, người nào cũng chạy ra phía nhìn sang nhà hàng xóm. Thường vào khoảng ba bốn giờ chiều nhà ấy vắng người. Chỉ còn một đứa nhỏ nằm trên phản gỗ nhìn ra chỗ ánh sáng nhạt nhẽo ở cửa sỗ cạnh mình. Cái cửa ấy chính là tất cả câu chuyện buồn tôi kể dưới đây
Không những đã hẹp mà thôi, cái cửa sổ lại bị một vách tường xám ngắt của nhà trước mạt che hết ánh mặt trời. Vậy mà người ta còn chăm đèn mạng sắc cố ý để ngăn kẻ trộm. Thành ra thằng bé suốt ngày không được nhìn một cái gì vui mắt. Không có một con chim sẻ nào lại bay đến đó mà nhảy nhót và kêu hót làm gì. Thế mà đứa nhỏ cũng cứ ngoảnh mặt ra phía ấy. Nó nhìn hàng giờ cái bức tường khó chịu như nét mặt một người già cau có. cầm một cái quạt giấy ở tay, vừa nhìn ra như vậy vừa phe phẩy quạt, nhẹ nhàng , chậm chạp. Các bạn tôi thấy thế đều phá lên cười . Họ gọi thằng bé là «cụ non » , là «bố già». Và cứ mỗi lần đến thăm tôi là họ hỏi đến nó, làm như thằng bé có ăn nhập gì với cuộc đời tôi vậy .
Ban đầu tôi cũng cho như thế là lạ. Một đứa nhỏ chừng tám chín tuổi đầu , suốt ngày nằm trên phản gỗ, nhìn ra cửa sổ mà quạt , như - một ông – già, tôi chưa thấy cái cảnh nào đáng chán hơn. Tôi tưởng đứa bé đang đau bệnh gì làm bại liệt nên phải nằm như vậy. Nhưng một hôm , trời đổ mưa, thấy nó reo lên và vẫy gọi tôi ríu rít, tôi mới biết nó cũng như mọi đứa trẻ con nhà khác.
Thằng nhỏ ở dây không có bạn, cái phòng lại hẹp và trống trải, không ai để ý đến nó trong nhà . Nó ở trên gác cao, mà có xuống đất để ra sân thì cái sân lại cũng hẹp quá, không có một cây leo, đã vậy sân là sân chung của mọi nhà trong khu đó. Nó xuống chơi ở đấy sẽ làm quẩn chân người lớn. Chừng nó nghĩ vậy nên chịu nằm trên gác một mình
Tôi ở đây được một tháng thì người chung quanh mách : đó là gia đình ông cụ làm ở một nhà in lớn trong thành phố . Ông ta trước có vợ già cùng ở, nhưng sau vì mê một người con hát ở ngoại ô nên đuổi bà cụ đi để lấy người mình say đắm . Thằng bé đó là con rốt ông cụ với người vợ cả. Nó sống giữa một người cha đã bạc đầu còn mê gái phụ vợ, và một người đàn bà « ăn chơi » trẻ, suốt ngày thay áo, soi gương để mê hoặc ông già. Nghe vậy tôi đem lòng thương ngay thằng bé. Tôi nhận ra rằng mấy người ở thuê , hàng xóm của tôi, cũng chẳng ai ưa ông cụ. Còn người « con hát » thì hễ nói đến là mấy người đàn bà đều dè bỉu. Họ gọi là « con – đĩ - cướp - chồng – người ».
Nhưng con đĩ không cần gì cả. Nó vẩn đánh phấn và tắm gội suốt ngày. Nó vẫn thay áo màu ăn quà như ranh. Hình như đó là một thứ con hát đói khổ đã lâu, bây giờ gặp được một ông già « chơi trống bơi », có chỗ ăn, được yên thân thì mãn nguyện. Chị ta vênh váo, coi thưòng tất cả mọi người hàng xóm, ngủ chán lại sai con đi mua « cái gì ăn » , lúc cao hứng thì ngâm Kiều, hát cải lương, hát các điệu « nhà tơ » đã nghe lỏm mà nhớ được khi còn « tập sự » trong nhà hát

Mỗi lần nghe tiếng hát vụng về ấy lọt vào căn gác bên tôi, là tôi nghĩ đến những cái buồn thảm của một ông già bị sắc đẹp làm bại hoại. Tôi nhớ đến những chuyện say đắm đàn bà giữa tuổi đáng lý phải khôn ngoan, chắc chắn, thì lại hóa ra trụy lạc hơn ngưòi trai tráng
Ông già ở phía trước phòng tôi, người gầy yếu, trông như một cây sậy lép, không còn chống nổi « gió mưa thời tiết » được bao lâu nữa. Ngày hai buổi ông đi làm , để mặc đứa con nhỏ nằm một mình trên gác. Và cũng mặc người vợ trẻ đi chơi lượn phố cùng mấy
« chị em» trong «nghiệp »vẫn tìm nhau. Buổi tối , lúc ông già trở về nhà, lúc trong nhà đã sáng đèn, tôi lại thấy mắt ông sáng lên , giáng điệu không đến nổi lù đù thảm hại như ban ngày. Người con hát lúc ấy trông cũng có vẻ hơn, phấn son đã làm tăng vẻ cho người đàn bà vốn cứng đờ, thô kệch. Những lúc đó tôi thấy tôi « hiểu » ông già hơn, tôi thương hại ông hơn là khinh bỉ .
Một hôm, lúc tôi ở ngoài phố về, bỗng nghe có tiếng đàn bà cãi nhau, la khóc om sòm ở sân chung. Tôi bước vào đã thấy một bà cụ đang vừa chửi rủa, vừa rên rĩ thật khó chịu. Đến hôm nay , tất cả mọi người ở quanh đây đều rõ thêm một chuyện đốn kiếp nữa của ông già . Trời ! Ông ta đã đánh lừa người vợ cả, người vợ « hàn vi » của mình, để lột bằng được đôi vòng của người vợ dành làm vốn lấy chồng cho người con gái lớn. Cô này phải theo mẹ để buôn bán và nuôi mẹ. Và đó không phải là lần đầu ông già đổ đốn ra như vậy. Ông đã lấy «đĩ » về nhà như vậy mấy lần, mà lần nào bà cụ cũng tha thứ, bỏ qua cho ông chồng mạt kiếp, tưởng đã chán chường, tưởng sẽ khá hơn
Ít lâu sau, tôi nhường căn gác tôi cho một người quen. Người đó , hiện giờ vẫn còn đấy. Một lần thăm lại nơi ở cũ, tôi vẫn nhìn sang chỗ cửa sổ nhà trước mặt, Nhưng , người chủ mới cho tôi biết : «Cái đứa bé nằm ở đấy mà «quạt như - một –ông –già » đã ....... chết rồi ! »
Anh ta nói rất thản nhiên :
- Nó sốt thương hàn . Người «con hát » ngu dốt cho nó ăn bánh cuốn, hay ăn phở gì đó, nên «nó –đút- ruột- ra – nó - chết ».
Anh còn cho tôi biết thêm : hình như lúc nó « ngắc ngoải », người ta đã mang nó cho Bà Phước Nhà Thờ

Đã mang vào thư viện
Đăng nhập để trả lời
0