📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Cắn rứt

3 trả lời, 2.006 lượt xem — Trang 1 / 1
Cắn rứt


Hắn huých cùi chỏ nhọn hoắt vào bụng tôi và the thé hỏi:
- Này Hùm, có bao giờ mày bị... cắn rứt không?

Cú huých bất ngờ và chẳng dịu dàng gì. Tôi nghiến răng, nhìn cái cổ cò của hắn và cố hình dung xem nếu tôi vặn ngược cái mặt hắn về phía sau thì xương cổ sẽ kêu răng rắc hay kêu lục khục. Bí mật chuồn khỏi tầm sát thương của cái cùi tay vô liêm xỉ ấy, tôi quan sát kỹ càng từng dẻ xương sườn đang nhô lên, thụt xuống theo nhịp thở của gã người nằm trước mặt. Sau đó tôi ngắm đôi bàn tay võ sĩ quyền Anh với những ngón tay rắn như thép nguội của mình. Lòng dạt dào niềm khoái chá tưởng tượng lúc tôi bập những ngón tay thép của mình vào sườn hắn, nhẹ nhàng rứt lấy từng dẻ xương rồi quẳng tọt ra ngoài song sắt.
- Hùm...Hùm...
Đang đêm, tôi choàng tỉnh dậy vì bị lay gọi. Hắn ngồi bên tôi, một chân co lại, kê dưới mông; chân kia duỗi thẳng, đè lên ngực tôi.
- Này Hùm, có bao giờ mày bị...cắn rứt không?
- Con gì cắn hả Cọp?
- Lương...tâm...
- Lương tâm?
- ừ, lương tâm ấy! Có bao giờ...
- Để tao ngủ đã mày.

Tôi khẽ khàng nhấc chân hắn khỏi ngực mình, rồi quay mặt đi.
Hắn có tên khai sinh là Nguyễn Văn Cột gì đó. Còn tôi là Trần Văn Kèo chẳng hạn. Vào trại giam, người ta gọi hắn là phạm nhân PN. 1995-X và tôi là PN. 1995-Y. Hai chúng tôi “chung chăn chung gối” đã 3 năm nay. Hắn gọi tôi là Hùm. Còn tôi kêu hắn là Cọp. Gã Cọp này rất lắm lời. Huyên thuyên suốt ngày. Ba năm bạn tù với hắn là hơn một ngàn ngày màng nhĩ tôi bị tra tấn. Quanh đi quẩn lại toàn những chuyện đại loại như: làm thế nào để có quyền, làm thế nào để có tiền, làm thế nào để có tình v.v... Mỗi ngày hắn kể vài lượt chuyện và bao giờ cũng kết thúc bằng câu: “- Chứ không như mày!”. Âý là hắn nói tôi đấy. Lần đầu tiên nghe hắn nói thế, tôi hỏi lại: “- Như tao là như thế nào?”. “- Đếch có chuyện, chả có thú vui gì!”. “- Có đấy!”. “- Mã mày thì chỉ biết đấm nhau thôi, Hùm ơi!”. “ – Tao có cái thú được táng những quả phạm luật vào những cái mồm như mồm mày chẳng hạn, Cọp ạ!”. Hắn “xì” một cái và nhìn tôi bằng một phần tư con mắt. Trời ơi, đúng là tôi có sở thích đó thật, và cũng vì thế mà lãnh 7 năm tù giam. Sở dĩ tôi không”chơi” cho Cọp một quả vỡ quai hàm là bởi vì không muốn tự nhân đôi khoảng thời gian nằm nhà đá và vì dẫu sao hắn cũng chia sẻ cùng tôi một phần nỗi khổ hắc lào, lại còn có công thu hút bớt lũ rệp về phía hắn...

Cọp đã ngủ lại ngay rồi. Giấc ngủ xem chừng rất sâu. Hơi thở của hắn bậm bạch trong cổ họng rồi lâu lâu lại đùng đùng vút lên như còi tầu hoả. Gớm, dễ ăn dễ ngủ như hắn thì hỏi lương tâm còn lúc nào mà cắn với rứt nữa nhỉ?! ờ, hôm nay sao mà lắm muối thế, muỗi bay ràn rạt. Hay lại trở giời? Có khi thời tiết thay đổi thật, chuyển mùa thật cũng nên. Không thế thì tại sao hắn lại mang chuyện lương tâm ra mà cắn rứt tôi?!...

- Hùm!... Hùm!...
Ba giờ sáng. Tiếng gọi thất thanh của hắn chọc vào tai tôi, xé nát tươm giấc ngủ tội nghiệp của tôi – giấc ngủ vốn đã vá víu chằng đụp vì hắn. Ngực tôi bị một vật gì đó khá nặng đè lên, gần chẹn mất lối thở. Hai má tôi đau rát. Mở mắt ra nhìn: Cọp đang cưỡi trên ngực tôi như cưỡi ngựa, hai tay gã vả tới tấp vào mặt tôi, miệng la như cháy nhà:
- Hùm!... Hùm!... Lương tâm mày có bị cắn rứt không thì bảo?!
Tôi nhỏm dậy, nhấc hắn lên, cắp dưới nách rồi phăm phăm bước lại phía cuối phòng, đặt hắn ngồi ngay ngắn vào góc của hắn và dõng dạc tuyên bố:
- Hãy nằm đây. Hãy nằm xuống vị trí mà năm thằng chết treo, bảy thằng chết chém đã nằm. Đừng có rúc vào màn của tao. Lương tâm tao đếch bao giờ cắn rứt vì chuyện này đâu!
Trở về giường, tôi hả hê dang rộng chân tay, lồng ngực tung tăng hơi thở tự do để chào đón giấc ngủ yên bình trở lại.

Năm giờ sáng, tôi trở dậy và thấy mình nằm chênh vênh bên mép giường. Cọp đã lại chui vào màn tôi tự lúc nào chẳng rõ. Hắn vốn sợ ma. Không dám ngủ một mình ở chỗ của mình. Cọp ta hiên ngang làm chủ phần lớn diện tích giường nằm và đẩy tôi vào thế sắp sửa lăn tòm xuống đất. Nhìn vẻ mặt hớn hở nở nang của kẻ hình như không có lương tâm để mà bị cắn rứt ấy, tôi tự hỏi xem có nên đánh thức hắn bằng một sô nước rửa chân và dạy cho hắn bài học vỡ lòng về quyền được tôn trọng và nghĩa vụ phải tôn trọng người khác hay không. Nếu làm được như thế thì thích thật, nhưng mà... Dẫu sao, hắn với những câu chuyện nhảm nhí đời hắn cũng làm cho cuộc sống trong tù đỡ phần tẻ lạnh. Dù thế nào thì được chia sẻ nỗi niềm hắc lào rận rệp vẫn hơn không. Lòng tôi dịu lại. Cọp xem ra cũng đáng thương. Đành rằng hắn đối xử tồi tệ và bất công với tôi, nhưng... Vì sao vậy? Lòng dạ hắn có ẩn ức gì chăng? Biết đâu lương tâm hắn đang bị cắn rứt thật mà tôi vô tình hoặc cố chấp đến mức không nhìn ra được?! Hiện giờ tôi chỉ có mình hắn và hắn cũng chỉ có mình tôi!... Tôi quyết định chỉ nghĩ đến đó thôi và tiếp tục ngủ sau khi đã tự dặn mình cần bình tĩnh, chớ hành động nóng nảy, cấm được làm điều gì không nên không phải kẻo sau này lương tâm lại cắn rứt.

* *
*

Ngày hôm sau, rồi mấy ngày hôm sau nữa, Cọp cứ lầm lầm lỳ lỳ. Miệng hắn mím chặt, mắt nhìn lảng tránh. Một cuộc chiến tranh lạnh, lạnh đến không ngờ. Và người đầu tiên không thể chịu đựng nổi sự lạnh nhạt lại chính là tôi. Tới bữa ăn, hắn bê phần cơm của hắn ra ngồi một góc, bỏm bẻm nhai. Thôi thì mình chủ động làm lành:
- Này Cọp!
- ...
- Thôi đi Cọp!
- ...
- Nghe tao bảo đây Cọp!
- ...
Cơm xong, Cọp cởi áo ra và lặng lẽ, cần mẫn vạch từng đường chỉ, một mình truy bắt rận và trứng rận.
- Cọp này!
- ...
- Đừng tự hành hạ mình như thế Cọp!
- ...
- Tất cả rồi sẽ qua đi thôi mà Cọp!
- ...
Tối đến, hắn chui vào màn lặng lẽ ngủ một cách khó hiểu. Thi thoảng hắn cựa mình rất khẽ, âm thầm tự gãi hắc lào ở lưng.
- Cọp!
- ...
- Bản thân tao thì chẳng có chuyện gì khiến lương tâm cắn rứt cả. Thật đấy Cọp ạ!
- ...
- Thế còn mày? Cọp?
Đang nằm yên, đột nhiên hắn vùng dậy, ra khỏi màn. A! Đã thế thì mặc xác hắn với món lương tâm của hắn. Lương tâm muốn cắn rứt ai, đây cũng thây kệ! Ngủ! Ngủ! Và Ngủ!
- Hùm!
Tôi choàng tỉnh dậy, nhìn đồng hồ: bốn rưỡi sáng. Cọp đứng trước mặt tôi, tay lăm lăm sô nước rửa chân.
- Gì thế Cọp?! Lại chuyện lương tâm mày chứ gì?
- Không phải lương tâm tao mà lương tâm mày ấy, Hùm ạ!
- Lương tâm tao làm sao? Lương tâm tao cắn rứt mày à?!
Hắn điềm nhiên trút toàn bộ sô nước rửa chân xuống đầu tôi, rồi mới hổn hển nói:
- Hai thằng... Một cái giường... Mày không để tao yên. Muỗi đốt tao. Đây: một, hai, ba...
Cọp vén quần áo lên và tôi đếm cùng với hắn được cả thảy bẩy nốt muỗi đốt.
- Vậy mà lương tâm không cắn rứt mày sao, hả Hùm?!
Tôi vồ lấy hắn, đem đến chỗ sáng nhất dưới ánh điện. Đặt hắn ngồi ngay ngắn lên chiếc sô lật úp và trịnh trọng nói:
- Hãy nhìn đây!
Trút bỏ toàn bộ quần áo, như một vận động viên thể hình trên sàn diễn, tôi đứng trước mặt hắn và trưng ra với hắn nào chân, đùi, lưng, cổ... với vô số kể những nốt muối đốt.
- Hãy đếm đi! Hãy đếm xem có đến bẩy trăm lần muỗi đốt tao không?! Vì mày đấy, Cọp ạ!

Cọp quay đi và húng hắng ho. Không hiểu đến lúc này lương tâm ở đâu có về mà cắn rứt hắn không nhỉ? Tôi thì tôi chỉ muốn vật hắn xuống đất rồi cắn rứt cái cổ cò của hắn bằng hai hàm răng lởm chởm của mình. Muốn lắm! Nhưng mà... phải bình tĩnh, chớ hành động nóng nảy kẻo sau này lương tâm lại cắn rứt!/.

NQT

NXB Hà Nội




http://www.cafesangtao.com
http://www.my.opera.com/tieuboingoan
Đăng nhập để trả lời
0

Chuyên môn khổ




Sống ở trên đời ai mà chẳng bị dăm ba nỗi khổ nó bám theo. ở nhà thì khổ vì vợ đoảng, khổ vì con hư, khổ vì thiên hạ điều ra tiếng vào, khổ vì bụi, khổ vì ồn. Ra đường lại khổ thêm cái nạn giao thông ách tắc. Ngẩng đầu lên trời, thấy tầng ôzôn ngày càng loét rộng mà thấy khổ hơn... Thêm vào những nỗi khổ chung nhân loại ấy, tôi còn khổ một nỗi riêng, một nỗi khổ rất đặc thù, tạm gọi là "chuyên môn khổ". Bây giờ, mỗi lần nhìn xuống đôi tay của mình lòng tôi lại cồn lên một nỗi khổ tâm vô hạn. Tôi xin kể lại nguyên do của nỗi khổ "chuyên môn" ấy. Một câu chuyện nghe vô lý lắm - thưa các bạn! Nhưng đó là một chuyện có thật, thật như biết bao chuyện đời vô lý khác!

Tôi tên là Lại Văn Họp, cháu ông Lại Văn Nông, con ông Lại Văn Công và bà Trần Thị Thương. Quê tôi là một miền quê bình dị nằm ven sông Hồng - xóm Quyết Tiến, x• Quyết Thắng, huyện Quyết Tâm, tỉnh H. Nhiều năm về trước, học xong đại học Nông nghiệp, tôi loanh quanh đi xin việc làm. Nói theo ngôn ngữ "hiện đại" thì lúc ấy tôi đang thất nghiệp. Một hôm có người mách rằng xí nghiệp nọ đang tuyển nhân viên:
- Họ chỉ tuyển một người thôi, biên chế có hạn.
- Thế thì hòng gì mà xin. Nhất là với cái bằng bác sĩ thú y?...
- Không phải "xin", họ tổ chức thi tuyển đàng hoàng!
- Càng vô vọng. Thiếu gì những người giỏi giang, bằng cấp hơn mình!
- Không! Nghe nói họ cần tuyển một nhân viên "đặc biệt" cơ! Cứ mạnh dạn thử xem.

Nhớ ngày hôm sau đi xin việc, người ta hỏi tôi:
- Anh tên là Lại Văn Hợp?
- Thưa... tôi là Lại Văn Họp ạ.
- Sao? Họp?!... Hay, hay quá nhỉ!!!
- Thưa... "hay" là sao ạ?
- à... không, không. Chuyên môn của anh?
- Thưa... tôi là kỹ sư nông nghiệp ạ.
- ờ.
Thú thực lúc ấy tôi còn muốn nói thêm rằng: tôi có bằng đại học thú y. Tôi hoạn lợn rất giỏi. Trong thời gian học đại học, tôi luôn đạt loại xuất sắc ở môn học này. Cần thiến lợn ư? Xoẹt một nhát là xong!
- Chúng tôi muốn xem tay.
Tôi sửng sốt: "Quái, mình đi xin việc làm chứ có phải đi xem bói đâu nhỉ"?!
- Thưa... đây là lý lịch, đơn xin việc và các loại văn bằng chứng chỉ...
- Không. Chúng tôi cần xem tay kia!
Hay thật, thời đại mới có khác. ở đây, người ta có vẻ như thôi, không còn tin vào bằng cấp, giấy tờ nữa! Muốn biết khả năng chuyên môn, gốc gác, thành phần gia đình nhà anh ra sao chỉ cần xem tay là đủ! Hay là xí nghiệp này sản xuất găng tay, và họ cần tuyển một người có đôi tay mẫu?! Chịu! Tôi lúng túng đặt hai bàn tay lên bàn. Ba bốn người xúm lại và đồng thanh "ờ" lên một tiếng. Nhìn nét mặt ngỡ ngàng của các vị giám khảo, tôi băn khoăn tự hỏi: "Sao ở đây mọi sự đều kỳ lạ như thế nhỉ?". Ngắm lại đôi tay mình, tôi lo toát mồ hôi trán. Hai bàn tay mũm mĩm một cách đáng giận, chẳng hề xứng đáng với truyền thống dòng họ Lại Văn một tí nào. Chúng trắng trẻo, hồng hào quá. Không còn dấu vết gì của một gia đình quen cày ruộng và quai búa. Một vị có cái mũi khoằm cầm cổ tay tôi lắc thử:
- ồ, rẻo lắm !
Tôi nghĩ bụng: "Họ định tuyển người để bổ sung cho đội chèo chắc?". Nâng hai bàn tay tôi lên ngang mặt ngắm nghiá, ông ta thêm:
- à, lòng tay đủ sâu đây!
Tôi càng băn khoăn tợn. Thế là thế nào nhỉ?! Vị giám khảo thứ hai lồi mắt sau cặp kính cận, soi rất kỹ từng ngón tay tôi như cách người ta "bình" gà chọi. Tôi phát hoảng: "Liệu vân tay mình có vô tình giống vân tay một g• tử tù vượt ngục nào không? Chắc là không. Nhưng biết đâu đấy?! Một lúc sau, vị giám khảo này lên tiếng:
- ừ, những ngón tay chụm rất khít!
Tưởng kiểm tra thế là xong, tôi co tay lại.
- Khoan nào! - Ông thứ ba, người có đôi tai to kỳ lạ vẫn im lặng từ n•y đến giờ, bất ngờ ra lệnh. - Còn phải thử thêm nữa!
- Đúng, đúng! - Hai vị kia phụ hoạ.
Tôi ngồi đực ra, không hiểu mình phải làm gì tiếp. Vốn nhanh trí, một thoáng sau tôi cúi xuống cởi dây giầy. Chắc người ta muốn xem cả chân nữa. Hay xí nghiệp này sản xuất cả ủng lội nước?! Nếu họ cần một người khoẻ chân dẫm đất đóng gạch thì tôi cũng xin vâng, miễn được nhận vào làm việc. Nhưng... biết đâu họ lại cần tuyển một nhân viên có bàn tay sáu ngón hoặc có đôi chân vòng kiềng thì sao?!
- Đừng cởi giầy! - Một vị nói sau khi nhận ra ý đồ của tôi.
- Không phải cởi...?
- ừ, h•y vỗ tay thử xem!
- ...???
- Cứ mạnh dạn vỗ thử đi! - Một vị khác động viên.
- ...!?!
- Có nhiều khả năng trúng tuyển đấy. - Một vị nữa đế vào.
- "Bộp".
- Được đấy chứ?!
- "Bộp", "bộp".
- Khá!
- "Bốp","bốp","bốp"."Bốp","bốp","bốp".
- Tuyệt! - Cả ba vị cùng reo lên.
- Xin phép được hỏi... - Tôi ngượng nghịu cười.
- Chúc mừng anh đ• trúng tuyển! - Vị giám khảo thứ nhất hể hả nói.
- Anh là người thứ 307 đến dự tuyển và là người duy nhất đạt tiêu chuẩn. - Vị thứ hai trịnh trọng tuyên bố.
- Kể từ ngày mai anh được vào thẳng biên chế, không phải qua thời gian thử việc nữa. - Vị thứ ba kết luận.
- Nhưng công việc của tôi là?.. Xí nghiệp ta đây...?
- Đừng lo! Không có gì đặc biệt đâu. Xí nghiệp này cũng như mọi xí nghiệp khác mà thôi. Mai nhé! Đúng 7 giờ 30 phút anh sẽ biết nội dung công việc của mình. Mà phải giữ gìn cẩn thận đôi tay đấy!
Tôi ra về, sung sướng và băn khoăn như Niu-tơn vĩ đại khi bất ngờ phát hiện ra: táo rụng xuống đất chứ không rụng lên trời! Tối hôm ấy, khi đi ngủ, tôi bỏ xuôi hai tay chứ không dám kê dưới gáy như mọi bữa. Và tôi mơ một giấc mơ đẹp nhất đời mình: người ta cử tôi làm nhạc trưởng. Tôi đứng trên bục cao, vung đôi tay "đặc biệt quý" của mình lên vẫy gọi những kèn đồng và trống ếch lên tiếng...

* *

*

Sớm hôm sau, đúng 7 giờ 30 phút tôi có mặt ở "cơ quan mình" và mới vỡ lẽ ra rằng những phỏng đoán của tôi chỉ là... phỏng đoán. Xí nghiệp đ• chọn đúng người và tôi sẽ làm đúng việc. Việc của tôi là... vỗ tay! Xin các bạn đừng ngạc nhiên, trong các xí nghiệp, công sở của ta cho đến nay việc vỗ tay vẫn còn nhiều mặt hạn chế. Các cơ quan lớn thì không kể, ở các đơn vị nhỏ như xí nghiệp tôi chẳng hạn - tiếng vỗ tay còn chưa đúng lúc, đúng cách và còn rời rạc lắm! Không khí nhiều cuộc hội nghị, hội thảo, họp hành cứ nặng nề, kéo dài lê thê, kém hiệu quả chỉ vì người ta không biết đường vỗ tay cho đúng phép. Khi cần vỗ ít thì vỗ nhiều, khi cần vỗ ngắn thì vỗ dài v.v... Vậy mới cần những anh như tôi để lo chuyện vỗ tay, "cầm càng" cho những đợt vỗ tay chứ! Để hoàn thành một công việc cụ thể, đòi hỏi phải có những cán bộ với một trình độ chuyên môn nhất định. Tôi có năng khiếu, bước đầu đ• qua thử thách - tôi phải đưa tiếng vỗ tay của toàn thể cán bộ công nhân viên xí nghiệp đi vào nền nếp.

"Vạn sự khởi đầu nan", tôi bắt tay vào tìm hiểu những quy luật của hội họp nói chung. Bằng cách này hay cách khác, tôi nghiên cứu thói quen của các diễn giả uyên bác nhà ta để tìm ra những điểm chung nhất về cách ngừng, nghỉ, lấy hơi... Đến từng phòng, ban, tôi phổ biến hiệu lệnh: khi thấy hai tay tôi giơ lên cao, xoè ra cách nhau độ 50 cm có nghĩa là đèn vàng chớp sáng, chuẩn bị vỗ tay. Khi nào tôi ngừng, nắm hai tay vào nhau và đưa lên cao thì phải lập tức ngừng ngay v.v... Mấy tháng đầu, công việc của tôi gặp nhiều khó khăn. Tiếng vỗ tay của cán bộ công nhân viên xí nghiệp đôi khi còn bị chênh, tức là sớm quá hoặc muộn quá. Tôi phải cho mọi người học "kỹ thuật vỗ tay" và phát động phong trào thi đua có tên gọi là "Phong trào 4Đ": vỗ đúng, vỗ đều, vỗ đủ và vỗ đẹp!...

Với phong trào 4Đ ấy, mười một năm trời tôi lăn lộn với công tác vỗ tay của xí nghiệp và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Nhiều cơ quan trong và ngoài tỉnh đ• cử cán bộ đến học hỏi kinh nghiệm tổ chức vỗ tay của tôi.

Tôi sẽ còn yên tâm công tác như thế cho đến ngày đủ tuổi về hưu, nếu như không xảy ra một sự cố ...
Số là một bữa ấy, tôi thấy người mệt mỏi vô cùng. Đ• bốn ngày trời tôi phục vụ liền hai hội nghị bằng những tràng pháo tay của mình. Một hội nghị ban ngày và một hội nghị ban đêm. Tình hình gấp rút - không họp không được! Và tôi mệt lả, hai mắt díu lại vì buồn ngủ. Nếu chỉ mệt và buồn ngủ không thôi thì tôi vẫn không thể vỗ sai được! Khốn nỗi đang khi thần kinh căng thẳng bỗng có một chú ruồi đến vo ve ngay vào mép tôi. Tôi phẩy tay đuổi nó đi. Nhưng ruồi ta không bay đi hẳn, cứ lượn vòng vo và hạ cánh hai ba lần trên hàng ria của tôi. è...è...è... rồi lại è... è... è... Khó chịu quá! Quơ mấy bận không được nên bực lắm! è...è...è... Cáu tiết, tôi vung tay đập một nhát... bẹp xác "tên ruồi xâm lược". Thế là cả hội trường bừng tỉnh. Một tràng vỗ tay vang dội và kéo dài cắt đứt phăng bài diễn văn quan trọng của một diễn giả quan trọng vào đúng lúc nghiêm trọng!!!Và... Tôi bị điều đi làm việc khác với mức lương thấp hơn, theo đúng điều... của Luật lao động. Sau này, có người nói lại rằng vỗ tay nhầm chỉ là cái cớ, nguyên nhân chính là êkíp l•nh đạo mới không thích nhịp vỗ tay 2-4 của tôi! Với họ thì nhịp vỗ tay của tôi đ• xuống cấp v.v... và v.v...

* *

*

Trở về với chuyên môn cũ - ngành thú y, tôi muốn làm công tác hoạn lợn một thời từng rất thạo. Nhưng đôi bàn tay tôi đ• không còn là đôi bàn tay để cầm dao và luồn chỉ nữa rồi! Lóng ngóng, vụng về...

Mỗi khi nhìn đôi tay một thời hoạn lợn oanh liệt, tôi rất khổ tâm và hối hận. Một mình vui cùng đàn bò giữa rừng xanh và núi đỏ, Những lúc chợt nhớ đến niềm hăng say với "Phong trào 4Đ": vỗ đúng, vỗ đều, vỗ đủ và vỗ đẹp ngày nào, tôi lại cất tiếng hát bài hát của mình cho mình và về mình:

Bốp, bốp, bốp
Ơi rừng xanh!
Bộp, bộp,bộp
Ơi núi đỏ!

Ta vỗ tay
Bốp, bộp, bốp
Cho lũ bò
Bộp, bốp, bộp
Say gặm cỏ!

Bốp, bốp, bốp
Là bốp, bốp, bốp.../.









http://www.cafesangtao.com
http://www.my.opera.com/tieuboingoan
Đăng nhập để trả lời
0



Chuyện năm ngoái





- Anh sao thế? - Cô hàng thịt lo lắng nhìn tôi.
- Xin lỗi, cô bảo sao?
- Sao nom anh cứ là lạ...
- Cảm ơn. Thật vậy ư?
- Anh về soi gương mà xem! - Cô hàng dặn.
Tôi nghĩ bụng: giá cô hàng quan tâm trước hết đến việc đừng cân điêu, đến việc xua bớt lũ ruồi đang mở hội nghị trên sạp hàng tươi sống của mình hoặc quan tâm hơn nữa đến sự tươi sống của chính món hàng ấy thì tốt hơn biết chừng nào?! Và chắc chắn tôi đ• không nhăn nhó thế. Mà mặt mũi tôi thì có liên can gì đến giá cả thịt lợn trên thị trường đâu nhỉ? Lạ! Thịt hôm nay thì rõ là không tươi, và mặt tôi xem chừng cũng ỉu.

Đang tìm mọi cách để an toàn thoát khỏi ngõ chợ lầy lội, chợt có ai đó huých vào sườn tôi một cái đau điếng. Một khuôn mặt lạ hoắc. Túm lấy tay tôi, anh chàng cất tiếng oang oang giữa chợ:
- Ê, Giỏi đó phỏng?
- Xin lỗi, tôi tên là Trần Văn Khá. - Tôi ôm sườn nhăn nhó thú nhận với anh chàng người quen "lạ mặt" ấy.
- Phải rồi, Khá! Có chuyện gì xảy ra với ông thế?
- Cái gì ạ? Anh là... Tôi không hề...
- Thật không?
- à vâng. Cảm ơn... vẫn khoẻ, thu nhập đều đều, quan hệ công tác tốt...
- Thế thì lạ thật!...
- Xin lỗi, cái gì lạ ạ?
- Mặt ông... nó... thế nào ấy...
- Thế nào là thế nào?!
- Cứ... thế nào ấy...
- Thật ạ?!
- Chứ gì nữa! Về soi gương mà xem.

Suốt cả chặng đường từ chợ về nhà, tôi vừa đi vừa đưa tay lên sờ má, vuốt mũi, xoa cằm rồi lại nắn nắn tai. Vẫn nguyên vẹn và đúng chỗ cả đấy thôi! Hà, thú vị thật! Rõ ràng cô hàng thịt lợn mắc chứng quáng gà còn anh "bạn thân" từ trên giời rơi xuống nọ chắc chắn đ• nhìn tôi bằng con mắt của người ngoài hành tinh! Tuy thế, khi về đến nhà tôi vẫn đến trước gương, cẩn thận kiểm tra lại mặt mũi mình. Quái, có gì lạ đâu nhỉ?!Tôi hất hàm hỏi hình tôi trong gương. Anh bạn "tôi phẩy" buồn rầu nhìn lại rồi khe khẽ lắc đầu: "Không, chẳng có gì lạ cả. Nhọt không, chứng cá vừa phải, lông mày vẫn ở phía trên lông mi và ria mép phát triển nền nếp dưới mũi". Tóm lại đâu vẫn vào đó!

Tối hôm ấy, bỏ ngoài tai mọi chuyện, tôi kéo chăn kín đầu mà ngủ một mạch cho tới sáng. Hôm sau, như thường lệ, tôi tới toà báo rất đúng giờ và ngồi ngay vào bàn làm việc. Chống tham nhũng, chống buôn lậu, chống đói nghèo... bài vở cần biên tập gấp để kịp lên số. Tôi đ• gần quên đứt chuyện mặt mũi hôm qua.

- Anh Khá...
- ...
- Này anh Khá!
- Hử?
- Anh Khá này!
- Hả?...
- Em bảo này anh Khá!
Mùi nước hoa hăng hắc nhức đầu quen thuộc. Tôi chun mũi lại, cố gắng để không hắt xì hơi. Còn ai khác, cô đánh máy đây mà. Với cái nhìn hiền từ nhất và giọng nói mềm mỏng ít ai có được, tôi hỏi:
- Có việc gì khẩn cấp thế Lan?
- Anh thấy trong người thế nào?
- ...
- Anh không ốm đấy chứ?
- ...?
- Kìa anh?!
- át-xì-ơi. Hức... hức... Cái mặt tôi... át-xì-ơi... nó làm sao phải không?
- Không hẳn thế...ế... nhưng mà...
- Cảm ơn.
Tôi nói xong lền đứng dậy, bỏ ra ngoài. Ra đến ngoài sân, tôi gặp ngay ông hoạ sĩ vẩn vơ trực sẵn ở đó.
- Cậu sao thế Khá?
Tôi nói như khoe:
- Này, tôi bị ốm rồi đấy. Nhìn mặt tôi đây này!
- Mình biết. Nhìn mặt cậu là mình biết. Nên đi khám đi Khá ạ! - Hoạ sĩ nói bằng giọng thông cảm của kẻ đào huyệt thuê.
Tôi quay gót đến Phòng Trị sự. Chưa kịp ngồi xuống ghế thì mọi người đ• nhao lên:
- Nên đi khám đi!
- Chúng tớ biết mà!
- Mặt cậu dạo này khác lắm!
-... V.v và v.v...
Miệng tôi há hốc, mắt trợn ngược, hơi thở rít qua hai lỗ mũi. Chẳng cần ai nói tôi cũng tự biết rằng cái mặt tôi lúc ấy đang "rất có vấn đề". Đến nước này thì đem cái mặt đi khám quách cho xong,! Cần phải có trong tay một cái giấy chứng nhận độ tử tế của mặt mũi thì may ra mới được sống yên thân!


Không chậm trễ, tôi tìm đến một vị giáo sư-bác sĩ nổi tiếng. Ngài nhìn tôi gườm gườm và bắc tôi lên cân. Rồi ngài đo chiều dài, chiều rộng; nghe bụng, nghe lưng; chụp tim, chụp phổi; lấy búa cao su bổ vào đầu gối; rọi đèn vào miệng đếm răng; thuôn ống nhựa vào dạ dày; thử máu, thử nước tiểu... Sau nửa ngày vật lộn, giáo sư bảo:
- Anh thử cười tôi xem!
Tôi cười. Giáo sư đặt trước mặt tôi một tấm gương khá lớn. Và kỳ lạ thay, tôi nhìn thấy trong gương vẫn là nét mặt đăm đăm quen thuộc ấy. Tôi đang cười kia mà?!
- Anh không còn cười được!
- Không!.. Tôi...tôi vẫn cười luôn đấy chứ!
- Vậy thì anh cười lên xem nào!
Tôi ra sức cười để rồi lại nhìn thấy trong gương khuôn mặt méo mó đang cố gắng cười đến tuyệt vọng.
- Anh hoàn toàn quên mất cách cười. - Giáo sư kết luận.- Thưa bệnh nhân thứ ba vạn chín ngìn lẻ một, căn bệnh thời đại mới này tuy không dẫn đến tử vong nhưng cho tới nay y học thế giới còn chưa tìm được cách điều trị. Ngoài ra, anh cũng chẳng thể khóc được nữa. Điều này chắc anh chưa biết? Khóc và cười... à... đơn giản là hai mặt của một vấn đề.

* *

*

Có bệnh thì vái tứ phương. Hết đông y lại tây y. Thuốc nam không khỏi thì cắt thuốc bắc. Giải phẫu chẳng ăn thua thì chuyển sang châm cứu v.v... Suốt một năm trời tôi xài từ vitamin A đến vitamin Z, dùng hết nhện nướng lại xơi rễ rau má luộc: vẫn chẳng kết quả gì. Cái mặt tôi vẫn giữ nguyên tình trạng cũ. Dù đi đám ma hay đến đám cưới, mặt tôi luôn giữ vẻ đứng đắn tếu táo và đáng buồn. Sáng sáng tôi vẫn đến toà báo đúng giờ với cái mặt nửa vui để chống buôn lậu và tham nhũng cùng sự đói nghèo. Chiều chiều tôi lội vào chợ với cái mặt nửa buồn để mua thịt lợn. Trong lòng tôi âm ỉ một nỗi khát khao tìm lại nụ cười và những giọt nước mắt quý hoá của mình. Rồi một bữa, mụ già số phận đ• bắt tôi nhịn khóc và nín cười lẫn cẫn thế nào lại trả lại cho tôi cả niềm sung sướng và nỗi đớn đau môi mắt. Hôm ấy, đang tản bộ trên đường, tự nhiên tôi thấy mặt mũi tối sầm , đầu nhức như búa bổ, bụng đau thắt. Hoảng quá, tôi ngồi bệt xuống vỉa hè. Người tôi run lên bần bật. Tôi ngồi như thế chừng đâu 5 phút thì nghe có tiếng bước chân phía sau lưng. Tiếng chân bước còn xa mà tiếng quát đ• lại gần:
- Ê! Ngồi làm gì đấy?!
Mắt tôi loà nhoà nhìn thấy một người đàn ông vừa quát vừa vung tay tít mù.
- ... Xin lỗi, tôi...
- Hết chỗ rồi hay sao mà ngồi giữa cửa nhà người ta khóc thế?!
- Đồng chí... Anh...bảo ai ạ? Tôi mà khóc à?!
- Còn ai ở đây nữa!
- Thật hả?! - Tôi hỏi và đưa tay lên sờ đôi gò má tự dưng ướt nhèm. Hư... hư... tôi khóc này!!! Buồn cười thật!
Chạy vội đến hàng xén gần đó, tôi gí mũi vào khung kính và cẩn trọng, say mê ngắm đôi giọt nước lăn đều xuống cằm từ hai khoé mắt đỏ hoe hoe.
- Chú muốn mua thuốc đau mắt ạ? Nhà thuốc ở bên kia cơ mà. - Cô hàng xén dẩu cập môi đỏ chót về phía vỉa hè đối diện.
- Ô... không... Một cái gương soi. - Tôi mếu máo cười.
Trên đường về nhà, tôi vừa đi vừa tủm tỉm khóc. Chốc chốc tôi lại dừng chân để rút tấm gương xinh sắn ra khỏi túi quần mà soi, mà cười hư hư vì khóc được và khóc khành khạch vì đ• lại biết cười.
Hôm sau, tôi dậy sớm hơn mọi bữa, mặc dù đ• thức trắng gần cả một đêm để cười trong nước mắt. Lau thật khô đôi gò má, mím chặt môi, tôi đến cơ quan. Không nên để lộ ra điều gì trong lúc này - tôi tự dặn mình như thế. Nhưng mà...
- Anh Khá ơi!
- ...
- Này anh Khá này!
- Gì thế Lan?
- Anh thấy trong người thế nào?!
- Tôi khoẻ lắm!
- Đừng dấu em! anh Khá! H•y soi gương mà xem...
Chẳng cần soi gương tôi cũng biết mình đang khóc. Vụ biển thủ công quỹ hàng ngàn tỉ đồng và hàng chục phần trăm dân số đói nghèo - nước mắt cầm làm sao được!

- Khá ơi!
- ...
- Này Khá này!
- Gì thế đồng chí hoạ sĩ?
- Cậu làm sao thế? H•y soi gương mà xem!
Chẳng cần soi gương, tôi cũng biết rằng mình đang cười, cười từ n•y. Hàng chục phần trăm dân số đói nghèo và vụ biển thủ công quỹ hàng ngàn tỉ - nhịn cười làm sao được?!

* *

*
Cười và khóc - kể cũng quan trọng, nhưng dù sao thiếu chúng cũng chưa chết ngay, chưa đau đớn bằng việc bị huých vào sườn, bị véo vào đùi, bị nhắc nhở: "Tươi cười lên" hoặc "Xị cái mặt xuống cho người ta nhờ"! Vốn đ• khổ vì quên cười chán khóc, giờ tôi còn thấy khổ hơn vì những nụ cười mau mắn và những giọt nước mắt "cầm đèn chạy song song ôtô" của mình. Sinh giờ Dần mà số tôi...rõ khỉ! Trước tình hình mới, để tránh những phiền nhiễu xảy ra vì những giọt nước mắt và cả những nụ cười không kìm nén được, tôi nghĩ ra một kế sách: sắm một cặp kính đen và mua một cái khẩu trang chống bụi rõ dày. Khi nào cần biểu lộ tình cảm chân thành thì gỡ những đồ bảo hộ đó ra. Thật an toàn và đơn giản. Nhưng cuộc sống vốn chẳng hề đơn giản:
- Ê! Giỏi đó phỏng? - Một anh chàng lớn tiếng ời ời gọi tôi giữa chợ, sau khi đ• thân mật đá vào kheo chân tôi.
- Không. Tôi là Trần Văn Khá!
- ờ. Khá. Sao đến nông nỗi này?!
- Tôi chẳng sao sất!
- Đừng có giấu! Sao tự nhiên lại thế? Cái mặt cậu... có vấn đề gì hả?
- Tôi có vấn đề! Anh có vấn đề! Chúng ta có vấn đề! Cứ soi gương mà xem!!!/.






http://www.cafesangtao.com
http://www.my.opera.com/tieuboingoan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-09 05:20:11ct.ly>
Tieu Boi ngoan đăng những truyện này
Nhưng quên cho tên tác giả và nguồn

Cảm ơn và chúc TBN luôn vui nhé

Thân thương
Đăng nhập để trả lời
0