Cắn rứt
Hắn huých cùi chỏ nhọn hoắt vào bụng tôi và the thé hỏi:
- Này Hùm, có bao giờ mày bị... cắn rứt không?
Cú huých bất ngờ và chẳng dịu dàng gì. Tôi nghiến răng, nhìn cái cổ cò của hắn và cố hình dung xem nếu tôi vặn ngược cái mặt hắn về phía sau thì xương cổ sẽ kêu răng rắc hay kêu lục khục. Bí mật chuồn khỏi tầm sát thương của cái cùi tay vô liêm xỉ ấy, tôi quan sát kỹ càng từng dẻ xương sườn đang nhô lên, thụt xuống theo nhịp thở của gã người nằm trước mặt. Sau đó tôi ngắm đôi bàn tay võ sĩ quyền Anh với những ngón tay rắn như thép nguội của mình. Lòng dạt dào niềm khoái chá tưởng tượng lúc tôi bập những ngón tay thép của mình vào sườn hắn, nhẹ nhàng rứt lấy từng dẻ xương rồi quẳng tọt ra ngoài song sắt.
- Hùm...Hùm...
Đang đêm, tôi choàng tỉnh dậy vì bị lay gọi. Hắn ngồi bên tôi, một chân co lại, kê dưới mông; chân kia duỗi thẳng, đè lên ngực tôi.
- Này Hùm, có bao giờ mày bị...cắn rứt không?
- Con gì cắn hả Cọp?
- Lương...tâm...
- Lương tâm?
- ừ, lương tâm ấy! Có bao giờ...
- Để tao ngủ đã mày.
Tôi khẽ khàng nhấc chân hắn khỏi ngực mình, rồi quay mặt đi.
Hắn có tên khai sinh là Nguyễn Văn Cột gì đó. Còn tôi là Trần Văn Kèo chẳng hạn. Vào trại giam, người ta gọi hắn là phạm nhân PN. 1995-X và tôi là PN. 1995-Y. Hai chúng tôi “chung chăn chung gối” đã 3 năm nay. Hắn gọi tôi là Hùm. Còn tôi kêu hắn là Cọp. Gã Cọp này rất lắm lời. Huyên thuyên suốt ngày. Ba năm bạn tù với hắn là hơn một ngàn ngày màng nhĩ tôi bị tra tấn. Quanh đi quẩn lại toàn những chuyện đại loại như: làm thế nào để có quyền, làm thế nào để có tiền, làm thế nào để có tình v.v... Mỗi ngày hắn kể vài lượt chuyện và bao giờ cũng kết thúc bằng câu: “- Chứ không như mày!”. Âý là hắn nói tôi đấy. Lần đầu tiên nghe hắn nói thế, tôi hỏi lại: “- Như tao là như thế nào?”. “- Đếch có chuyện, chả có thú vui gì!”. “- Có đấy!”. “- Mã mày thì chỉ biết đấm nhau thôi, Hùm ơi!”. “ – Tao có cái thú được táng những quả phạm luật vào những cái mồm như mồm mày chẳng hạn, Cọp ạ!”. Hắn “xì” một cái và nhìn tôi bằng một phần tư con mắt. Trời ơi, đúng là tôi có sở thích đó thật, và cũng vì thế mà lãnh 7 năm tù giam. Sở dĩ tôi không”chơi” cho Cọp một quả vỡ quai hàm là bởi vì không muốn tự nhân đôi khoảng thời gian nằm nhà đá và vì dẫu sao hắn cũng chia sẻ cùng tôi một phần nỗi khổ hắc lào, lại còn có công thu hút bớt lũ rệp về phía hắn...
Cọp đã ngủ lại ngay rồi. Giấc ngủ xem chừng rất sâu. Hơi thở của hắn bậm bạch trong cổ họng rồi lâu lâu lại đùng đùng vút lên như còi tầu hoả. Gớm, dễ ăn dễ ngủ như hắn thì hỏi lương tâm còn lúc nào mà cắn với rứt nữa nhỉ?! ờ, hôm nay sao mà lắm muối thế, muỗi bay ràn rạt. Hay lại trở giời? Có khi thời tiết thay đổi thật, chuyển mùa thật cũng nên. Không thế thì tại sao hắn lại mang chuyện lương tâm ra mà cắn rứt tôi?!...
- Hùm!... Hùm!...
Ba giờ sáng. Tiếng gọi thất thanh của hắn chọc vào tai tôi, xé nát tươm giấc ngủ tội nghiệp của tôi – giấc ngủ vốn đã vá víu chằng đụp vì hắn. Ngực tôi bị một vật gì đó khá nặng đè lên, gần chẹn mất lối thở. Hai má tôi đau rát. Mở mắt ra nhìn: Cọp đang cưỡi trên ngực tôi như cưỡi ngựa, hai tay gã vả tới tấp vào mặt tôi, miệng la như cháy nhà:
- Hùm!... Hùm!... Lương tâm mày có bị cắn rứt không thì bảo?!
Tôi nhỏm dậy, nhấc hắn lên, cắp dưới nách rồi phăm phăm bước lại phía cuối phòng, đặt hắn ngồi ngay ngắn vào góc của hắn và dõng dạc tuyên bố:
- Hãy nằm đây. Hãy nằm xuống vị trí mà năm thằng chết treo, bảy thằng chết chém đã nằm. Đừng có rúc vào màn của tao. Lương tâm tao đếch bao giờ cắn rứt vì chuyện này đâu!
Trở về giường, tôi hả hê dang rộng chân tay, lồng ngực tung tăng hơi thở tự do để chào đón giấc ngủ yên bình trở lại.
Năm giờ sáng, tôi trở dậy và thấy mình nằm chênh vênh bên mép giường. Cọp đã lại chui vào màn tôi tự lúc nào chẳng rõ. Hắn vốn sợ ma. Không dám ngủ một mình ở chỗ của mình. Cọp ta hiên ngang làm chủ phần lớn diện tích giường nằm và đẩy tôi vào thế sắp sửa lăn tòm xuống đất. Nhìn vẻ mặt hớn hở nở nang của kẻ hình như không có lương tâm để mà bị cắn rứt ấy, tôi tự hỏi xem có nên đánh thức hắn bằng một sô nước rửa chân và dạy cho hắn bài học vỡ lòng về quyền được tôn trọng và nghĩa vụ phải tôn trọng người khác hay không. Nếu làm được như thế thì thích thật, nhưng mà... Dẫu sao, hắn với những câu chuyện nhảm nhí đời hắn cũng làm cho cuộc sống trong tù đỡ phần tẻ lạnh. Dù thế nào thì được chia sẻ nỗi niềm hắc lào rận rệp vẫn hơn không. Lòng tôi dịu lại. Cọp xem ra cũng đáng thương. Đành rằng hắn đối xử tồi tệ và bất công với tôi, nhưng... Vì sao vậy? Lòng dạ hắn có ẩn ức gì chăng? Biết đâu lương tâm hắn đang bị cắn rứt thật mà tôi vô tình hoặc cố chấp đến mức không nhìn ra được?! Hiện giờ tôi chỉ có mình hắn và hắn cũng chỉ có mình tôi!... Tôi quyết định chỉ nghĩ đến đó thôi và tiếp tục ngủ sau khi đã tự dặn mình cần bình tĩnh, chớ hành động nóng nảy, cấm được làm điều gì không nên không phải kẻo sau này lương tâm lại cắn rứt.
* *
*
Ngày hôm sau, rồi mấy ngày hôm sau nữa, Cọp cứ lầm lầm lỳ lỳ. Miệng hắn mím chặt, mắt nhìn lảng tránh. Một cuộc chiến tranh lạnh, lạnh đến không ngờ. Và người đầu tiên không thể chịu đựng nổi sự lạnh nhạt lại chính là tôi. Tới bữa ăn, hắn bê phần cơm của hắn ra ngồi một góc, bỏm bẻm nhai. Thôi thì mình chủ động làm lành:
- Này Cọp!
- ...
- Thôi đi Cọp!
- ...
- Nghe tao bảo đây Cọp!
- ...
Cơm xong, Cọp cởi áo ra và lặng lẽ, cần mẫn vạch từng đường chỉ, một mình truy bắt rận và trứng rận.
- Cọp này!
- ...
- Đừng tự hành hạ mình như thế Cọp!
- ...
- Tất cả rồi sẽ qua đi thôi mà Cọp!
- ...
Tối đến, hắn chui vào màn lặng lẽ ngủ một cách khó hiểu. Thi thoảng hắn cựa mình rất khẽ, âm thầm tự gãi hắc lào ở lưng.
- Cọp!
- ...
- Bản thân tao thì chẳng có chuyện gì khiến lương tâm cắn rứt cả. Thật đấy Cọp ạ!
- ...
- Thế còn mày? Cọp?
Đang nằm yên, đột nhiên hắn vùng dậy, ra khỏi màn. A! Đã thế thì mặc xác hắn với món lương tâm của hắn. Lương tâm muốn cắn rứt ai, đây cũng thây kệ! Ngủ! Ngủ! Và Ngủ!
- Hùm!
Tôi choàng tỉnh dậy, nhìn đồng hồ: bốn rưỡi sáng. Cọp đứng trước mặt tôi, tay lăm lăm sô nước rửa chân.
- Gì thế Cọp?! Lại chuyện lương tâm mày chứ gì?
- Không phải lương tâm tao mà lương tâm mày ấy, Hùm ạ!
- Lương tâm tao làm sao? Lương tâm tao cắn rứt mày à?!
Hắn điềm nhiên trút toàn bộ sô nước rửa chân xuống đầu tôi, rồi mới hổn hển nói:
- Hai thằng... Một cái giường... Mày không để tao yên. Muỗi đốt tao. Đây: một, hai, ba...
Cọp vén quần áo lên và tôi đếm cùng với hắn được cả thảy bẩy nốt muỗi đốt.
- Vậy mà lương tâm không cắn rứt mày sao, hả Hùm?!
Tôi vồ lấy hắn, đem đến chỗ sáng nhất dưới ánh điện. Đặt hắn ngồi ngay ngắn lên chiếc sô lật úp và trịnh trọng nói:
- Hãy nhìn đây!
Trút bỏ toàn bộ quần áo, như một vận động viên thể hình trên sàn diễn, tôi đứng trước mặt hắn và trưng ra với hắn nào chân, đùi, lưng, cổ... với vô số kể những nốt muối đốt.
- Hãy đếm đi! Hãy đếm xem có đến bẩy trăm lần muỗi đốt tao không?! Vì mày đấy, Cọp ạ!
Cọp quay đi và húng hắng ho. Không hiểu đến lúc này lương tâm ở đâu có về mà cắn rứt hắn không nhỉ? Tôi thì tôi chỉ muốn vật hắn xuống đất rồi cắn rứt cái cổ cò của hắn bằng hai hàm răng lởm chởm của mình. Muốn lắm! Nhưng mà... phải bình tĩnh, chớ hành động nóng nảy kẻo sau này lương tâm lại cắn rứt!/.
NQT
NXB Hà Nội
