📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Chương còm - Duyên Anh 🔒

9 trả lời, 21 lượt xem — Trang 1 / 1
Chương còm
Tác giả: Duyên Anh
Nguồn đánh máy: Lê Thy
 
 
Hưng mập
 
Đi từ Sàigòn xuống bằng ô-tô buýt, phải qua đại lộ Hai Bà Trưng, cầu Kiệu, qua đại lộ Võ Di Nguy, qua chợ Phú Nhuận, qua rạp hát Văn Cầm chuyên chiếu phim Ấn Độ rồi mới tới một ngã tư. Ngã tư này có bốn ngã. Đi thẳng thì xuống Gò Vấp. Rẽ bên phải sang Lăng Ông. Rẽ bên trái thì ra phi trường Tân Sơn Nhất. Và lùi lại thì về Sàigòn. Ngã tư này hách lắm. Có đèn xanh đỏ hẳn hòi. Cảnh sát lúc nào cũng sửa soạn thổi còi phạt xe chạy ẩu. Sở địa dư đô thành gọi cái ngã tư này là ngã tư Phú Nhuận.
Từ ngã tư Phú Nhuận, rẽ bên phải, đi bộ chừng ba chục thước, rẽ bên phải luôn tức là đã vào cư xá nhà băng mà, bây giờ, vì cổng cư xá người ta treo cái bảng trường Chu Mạnh Trinh nên dân ở cư xá quen miệng bảo là cư xá Chu Mạnh Trinh.
Cư xá Chu Mạnh Trinh được ví như một cư xá nghệ sĩ. Vì trong này có nhiều nghệ sĩ cư ngụ. Ngõ B. số 38 là nhà văn hào Nguyễn Mạnh Côn. Ngõ D. số 1 là thi sĩ, tiểu thuyết gia, điện ảnh gia Hoàng Anh Tuấn. Số 16 là nhà đôi vợ chồng kịch sĩ lão thành Năm Châu. Ngõ E. nhà ba tầng là biệt thự của đại nhạc sĩ Phạm Duy, trong nữa là nhà ông chủ nhiệm Hồ Anh. Ngõ F. có bà Tùng Long, ông tổng thư ký Trịnh Viết Thành v.v...
Đại khái, cư xá này có rất nhiều “rốn” của vũ trụ. Đối với bọn nhãi con, những Phạm Duy, Nguyễn Mạnh Côn không ra cái thứ gì hết. Chúng nó sẽ biết một thằng nổi tiếng nhất cư xá. Đó là Hưng mập.
Hưng mập ở ngõ D. Trước đây hai năm, Hưng mập chưa được bọn nhãi con trong cư xá ca ngợi. Hồi đó nó còn ốm o, dát như cáy. Nhờ đi cắt cái cục thịt thừa trong cổ họng, Hưng hết ốm. Nó ăn uống mạnh như cọp và lên cân vù vù. Mới có mười một tuổi, Hưng đã 48 ký. Bọn nhãi tặng nó biệt hiệu Hưng mập.
Hưng mập không từ chối biệt hiệu buồn cười đó. Nó híp mắt cười và vỗ ngực lặp lại :
- Tao là Hưng mập...
Hưng mập da dẻ hồng hào, người nần nẫn những thịt là thịt. Đặc biệt bụng no rắn như tường gạch. Chẳng biết nó có học hiệp khí đạo không mà có thể luyện được cái bụng “chì” thế. Hưng mập thường cởi trần, ưỡn bụng và cho bọn nhãi thay phiên nhau đấm. Với những thằng lớn bằng nó, Hưng mập không dễ để thế. Nó cho đấm nó ba trái và nó chỉ đấm gỡ... nửa trái thôi. Vô khối thằng bị nửa trái của Hưng mập làm quặn ruột non, ruột già. Rồi đâm ngán luôn cho nên hết dám chọi với Hưng mập.
Hôm nay, cao hứng thế nào, Hưng mập cởi trần, lần sang trường Chu Mạnh Trinh ở ngõ B. thách thức bọn học trò lớp nhất đấm bụng thi. Bọn học trò lớp nhất trường Chu Mạnh Trinh phần đông ở những nơi lân cận tới học nên ít đứa biết tiếng Hưng mập. Chúng nó vây quay Hưng mập dự một trò chơi hào hứng.
Hưng mập giơ cái hộp dế của nó lên :
- Trong này có hai con dế vô địch. Đứa nào đấm tao đau, tao mất hai con dế. Đứa nào đấm ba quả mà tao vẫn nhe răng cười khì, phải đưa cho tao một con dế.
Bọn nhãi thấy Hưng mập tàng quá lấy làm tức tối vô cùng. Một thằng rẽ đám đông bước vào. Nó bước gần Hưng mập, hất hàm hỏi :
- Cho tao rờ tí được không?
Hưng mập tít mắt cười :
- Rờ gì?
Thằng nhãi bĩu môi :
- Ông rờ bụng mầy.
Hưng mập mấp máy đôi mắt chế nhạo :
- Bộ mầy muốn điểm huyệt rốn tao hả?
Thằng nhãi lắc đầu :
- Không, tao xem bụng mầy có lót sắt không?
Hưng mập phá ra cười. Cười chán, nó cởi phăng áo ra, để lộ cái bụng phệ trắng như da heo vừa cạo sạch lông :
- Rờ đi, làm gì có lót sắt.
Thằng nhãi rờ tay vào bụng Hưng mập. Nó giơ cánh tay lên nắm một quả đấm, để sát miệng, hà hơi vô nắm đấm. Hưng mập lùi lại đằng sau hai bước :
- Khoan đã. Làm chi vội thế bồ tèo....
Thằng nhãi vênh mặt :
- Tao đấm mà.
- Ngon vậy?
- Mầy thách thôi.
- Ừa, tao thách nhưng mầy phải mua dế đã.
Ngay ở cửa trường có người bán dế. Bọn nhãi gọi anh ta lại. Người bán dế chiều trẻ con (không chiều dễ gì mà ăn dỗ được) xách cái giỏ dế tới. Hưng mập giao hẹn :
- Đứa nào muốn đấm bụng tao phải đưa 3 đồng cho ông hàng dế.
Nó bảo người bán dế :
- Chừng nó không hạ nổi tôi, ông đưa tôi một con dế.
Người bán dế gật đầu lia lịa. Bỗng nhiên anh ta trở thành trọng tài của cuộc đấm bụng hào hứng. Hưng mập đưa cái hộp dế cho người bán dế :
- Hễ đứa nào hạ nổi tôi, tôi mất hai con dế vô địch mua mười đồng này.
Bọn nhãi thấy Hưng mập dễ ăn, khích bạn :
- Đấm đi Hậu!
- Ăn chắc rồi mầy ơi, đấm đi!
Thằng nhãi tên là Hậu móc túi lấy ba đồng đưa cho người bán dế :
- Đây cầm tạm đi. Lát nữa tôi lấy lại là chắc.
Nó xắn tay áo lên, gật gù :
- Xem bụng mầy có là gỗ lim không?
Và để làm hoang mang Hưng mập nó “phịa” :
- Đây mới học hiệp khí đạo có sáu tháng, chặt đứt đôi hòn gạch mà không thủng bụng mầy được thì lạ ghê.
Hưng mập đã gặp nhiều thằng ba xạo rồi. Nó chỉ híp mắt cười, giục thằng Hậu :
- Lẹ lên mầy cho thằng khác đấm chứ!
Hậu lại nắm chặt bàn tay, hà hơi vào nắm đấm. Hưng mập ưỡn bụng ra. Hậu vung tay ra đấm trái thứ nhất. Hưng mập giả vờ nhăn mặt :
- Ui cha, bụng tao sắp nứt rồi!
Hậu biết mình bị xỏ, đấm trái thứ hai. Rồi trái thứ ba. Giá mỗi trái một đồng. Nó đấm đủ ba trái, đứng thộn mặt ra nhìn Hưng mập. Thằng anh hùng ngõ D. cư xá Chu Mạnh Trinh toét miệng cười. Nó lè lưỡi :
- Giá mà học bảy tháng hiệp khí đạo thì tao đã đi đoong rồi, hé!
Và nháy người bán dế :
- Bỏ vào hộp cho tôi con dế ba đồng đi ông.
Kẻ thất bại tiu nghỉu bước ra khỏi võ đài. Mất toi ba đồng ăn hàng. Rồi thằng khác.Trong mười lăm phút ra chơi, mới có tám phút, Hưng mập đã dùng bụng của mình vớ được mười con dế một cách ngon ơ.
Nó có vẻ khoái chí lắm. Đám nhãi không tìm ra được đối thủ ra gỡ danh dự cho cả lớp. Chúng nó đang buồn thì một thằng không biết học lớp nào, rẽ chúng nó lách vào.
Bọn nhãi lớp nhất lắc đầu thất vọng. Vì ông ôn này còm nhom. Trông y hệt con sếu vườn. Nhưng thằng còm đã lên tiếng :
- Giao hẹn lại đi... gì nhỉ?
- Hưng mập.
- À, giao hẹn lại đi, Hưng mập!
Hưng mập dang chân ra cơ hồ người khổng lồ sắp tóm cổ người chim chích :
- Mầy muốn gì?
- Muốn lấy cả cái hộp dế của mầy, chịu không?
- Chịu liền. Giao hẹn sao?
- Nếu tao đấm mầy một trái thôi mà mầy ôm bụng kêu đau, mầy mất cả hộp dế cho tao.
Hưng mập bĩu môi :
- Nếu tao không ôm bụng thì sao?
- Thì tao cũng mất một con dế.
Hưng mập giả vờ tiếc rẻ. Nó đưa tay đập khẽ lên trán ra cái điều suy nghĩ. Rồi nó xỏ ngọt :
- Nè, mầy có ba đồng không?
Thằng còm nhom móc túi ném cho người bán dế năm đồng. Nó nhún vai :
- Con dế nào bự bằng ông bạn....- Nó hất hàm hỏi Hưng mập - Ông bạn gì nhỉ?
- Hưng mập!
Thằng còm nhom toét miệng cười khoái chí :
- Có con dế nào bự bằng ông bạn Hưng mập không?
Hưng mập bắt đầu vận chuyển gân bụng. Nó cảm thấy tưng tức thằng còm nhom rồi. Hưng mập nói :
- Lẹ lẹ lên bạn còm. Trông bạn như bộ xương cách trí ấy.
Thằng còm nhom gật đầu :
- Đúng tao là bộ xương cách trí.
Hưng mập bỗng đổi giọng :
- Mầy học lớp mấy?
- Lớp nhất.
- Mầy biết câu này không?
- Nói đi.
- “Chim chích mà ghẹo bồ nông. Bồ nông ghẹo lại, lạy ông con chừa”.
- Câu ấy ra cái thớ gì mà tao cần biết. Mầy tưởng mầy là bồ nông hở? Còn khuya... mầy là đồ... mập, đồ rau...
Bị thằng còm nhom lạ hoắc từ đâu tới chê mình là đồ rau, Hưng mập cáu không thể tả. Nó đổi “chiến thuật” :
- Mầy nặng mấy ký?
- Nhẹ lắm. Tao chỉ cân bằng hai cái đùi mầy thôi.
- Thế thì ông búng một cái mầy bay lên trời con à!
- Ờ... ơ... để xem.
Bọn nhãi lớp nhất đã thất vọng, lại càng thất vọng. Chúng nó ngờ thằng còm nhom là thằng khùng, thằng điếc không sợ súng. Và chúng đâm ra ghét thằng còm nhom. Hy vọng thằng còm nhom rửa nhục cho chúng nó chỉ bằng hạt cát mà sự ghét thằng còm thì bằng quả đấm.. Thằng còm nhom biết lắm chứ. Nó đảo mắt nhìn đám đông nhếch nụ cười ngạo mạn, khiến bọn nhãi lớp nhất nổi sùng. Một đứa nói :
- Thôi chuồn đi ông còm.
Đứa khác phụ họa :
- Mầy đấm vào giấy “pơ-luya” không thủng. Làm tàng chi dữ vậy!
Thằng còm nhom giục Hưng mập :
- Sửa soạn bụng mầy đi!
Mỗi lời thằng còm nhom nói là một gáo nước lạnh dội vào mặt Hưng mập. Nó giận thằng còm nhom chỉ muốn đấm vô bụng nó một cú cho hả dạ. Nhưng thằng còm nhom khôn ghê. Nó đã xăn tay áo lên :
- Tao đấm được chưa?
- Được rồi.
- Mầy có chơi “chạy làng” không đây?
- Không biết.
- Vậy thì đưa tao hộp dế tao cầm trước cho vững bụng.
Hưng mập chắc ăn, bảo người bán dế :
- Ông đưa cho nó đi.
Thằng còm nhom đỡ lấy hộp dế. Nó không thèm cầm mà lại trao cho thằng nhóc đang mở tròn đôi mắt ngắm Hưng mập.
- Của em bé đấy. Ngót mười con lận, tha hồn mà đá nhé!
Hưng mập nín hết nổi. Nó văng bậy :
- Đá cục sái!
Thằng còm nhom nhe răng cười :
- Yên chí mà.
Hưng mập giục :
- Đấm đi cho tao còn kiếm vài con dế khác, chứ bộ chờ mầy hoài à?
Thằng còm nhom gật gù :
- Tính tao chậm chạp như rùa ấy. Mầy biết chuyện ngụ ngôn “Con thỏ và con rùa” không?
Hưng mập cáu :
- Ông cóc cần biết chuyện ngụ ngôn của mầy.
Thằng còm nhom biết đã tới lúc “quyết định số phận” cái hộp dế của Hưng mập. Nó cởi áo ra. Bọn nhãi được phen cười thỏa thuê :
- Ôi cha, thằng này có ba mươi chín cái xương sườn rưỡi bây ơi!
- Đâu phải, bốn mươi bốn cái lận...
- Ê, trông nó như tù binh Do Thái ở trại tập trung của Hít-Le.
- Ừa... ừa... đúng thật...
Thằng còm nhom có vẻ khoái chí về sự bỡn cợt này lắm. Nó bước tới gần Hưng mập :
- Tao thử trước rồi đấm sau nhé!
Hưng mập lắc đầu :
- Không “oong đơ” gì hết trọi, đấm là đấm, khỏi thử thiếc lôi thôi.
Thằng còm nhom vươn cánh tay đo tầm trái đấm nó sắp sửa phóng ra. Nó lè lưỡi :
- Rồi.
Rồi nắm trái đấm lại. Nó đưa trái đấm lên miệng y hệt con nhà Hậu. Nó hà hơi chán chê. Bất thần nó hét một tiếng. Hưng mập giật mình. Thằng còm nhom mỉm cười. Hưng mập mắng nó :
- Làm trò khỉ hoài vậy, mầy?
Thằng còm nhom mím môi, hét thêm tiếng nữa. Cùng với tiếng hét, trái đấm phóng ra một lúc. Trái đấm “thần sầu quỷ khốc” trúng giữa rốn Hưng mập. Người anh hùng của ngõ D. cư xá Chu Mạnh Trinh lao đao. Nó ôm bụng nhăn nhó. Thằng còm nhom toan bồi thêm trái thứ hai. Thì Hưng mập đã xua tay.
- Tao thua cuộc mầy rồi, nhãi con ạ!
Gã anh hùng còm nhom đảo đôi mắt kiêu hãnh nhìn đám khán giả nhóc. Sự ngạc nhiên làm bọn nhóc đứng sựng một lúc. Mãi tới khi Hưng mập ngồi phệt xuống đất bọn nhóc mới hết ngạc nhiên. Và chúng nó vỗ tay hoan hô kẻ chiến thắng.

📎 cc1
0
 
Chương còm
 
Thằng còm nhom giơ cao tay. Kẻ chiến bại Hậu nhảy xổ vào ôm lấy nó :
- Mầy “chì” quá cỡ...
Bọn học trò lớp nhất bao vây nó, khen ngợi :
- Tay mầy bọc sắt hở?
Có đứa nắm bàn tay thằng còm :
- Đưa xem nào, cứ như tay Wong Bang Phu í!
Thằng còm nhom khiêm tốn :
- Tao gặp hên đó mà...
Nhưng bọn nhóc không cần khiêm tốn. Cái nhục mất mấy con dế cho Hưng mập tưởng chẳng bao giờ rửa được đã nhờ thằng còm nhom mà thanh toán xong khiến bọn nhóc hết lời công kênh thằng còm nhom.
Thằng còm nhom đưa tay vẫy chú bé cầm hộp dế. Chú bé nhào lại Nó mở hộp, bắt đủ tám con dế chiến lợi phẩm của Hưng mập bỏ vào túi chú bé :
- Đem về mà nuôi em nhé!
Còn cái hộp và con dế vô địch, thằng còm nhom đem trả Hưng mập :
- Đùa tí chơi mầy đừng giận tao nhé Hưng mập.
Hưng mập chưa kịp nói năng gì và bọn nhãi lớp nhất đang há hốc miệng kinh ngạc thì kiểng trường điểm hết giờ ra chơi. Bọn nhãi sắp hàng vào lớp. Còn lại ở ngõ B có Hưng mập, thằng còm nhom, chú nhóc tì, người bán dế và vài bà bán quà bánh vặt vãnh.
Hưng mập lắc đầu :
- Tao thua cuộc mà.
Thằng còm nhom đưa tay mời Hưng mập níu nó đứng lên. Nhưng Hưng mập có một vẻ gì ngượng nghịu. Khiến thằng còm nhom phải vỗ lưng Hưng mập thân thiện :
- Bụng mầy rắn như tường, tao dùng mẹo mới đấm được mà tay tao còn nhức.
Nó xoay qua người bán dế :
- Cho xin lại năm đồng đi uống nước mía coi ông hàng dế.
Người bán dế trả thằng còm nhom năm đồng. Nó mời Hưng mập :
- Ra ngõ uống nước mía với tao nhé?
Nó xoa đầu chú nhóc tì :
- Cả em nữa. Đi uống nước mía với anh không?
Chú nhóc tì gật đầu liền. Để Hưng mập bớt vẻ xa lạ, thằng còm nhom mau miệng :
- Tao cũng ở ngõ D. số nhà 17 gần nhà Hưng mập.
Hưng mập bĩu môi :
- Dóc tổ!
- Thiệt mà.
- Tao ở đây bốn năm rồi, đâu có gặp mầy lần nào.
- À, tao mới tới tối qua. Tao ở nhà bác tao. Mầy biết bác tao làm báo không?
Hưng mập vỗ bụng bốp một cái :
- Lạ gì “thằng cha” còm nhom gặp ai cũng toét miệng cười chào phải không?
- Ừa.
- Mầy là cháu “thằng cha” đó hả?
- Ừa, sao mầy lại gọi bác tao là “thằng cha”?
- Ờ ờ tại “thằng cha” ấy nhộn lắm. Lão khoái rỡn với tụi tao. Hôm nọ tao đấm lão một cái, vợ lão ta phải mua dầu nóng bóp cả tuần.
Hai đứa trẻ bắt đầu thân nhau. Chúng nó nói nói, cười cười nổ giòn như bắp rang. Hưng mập ngắm nghía thằng còm nhom một lát rồi hỏi :
- Tên mầy là gì?
- Tao là Chương, bọn thằng Dzũng Đakao gọi tao là Chương còm.
Hưng mập đưa bàn tay to tướng của nó rờ lên vai Chương còm :
- Mầy còm như bác mầy í!
- Ừa.
Chương còm nháy mắt. Hưng mập hiểu ý nói luôn :
- Thằng nhóc tì này tên là Hải, nó có con chị bằng tuổi tao. Làm bộ một cây.
Nhóc tì Hải vênh mặt, bênh chị :
- Anh Hưng mập nói dóc, ai bảo anh cứ cởi trần...
Chương còm chợt nhận ra con nhà Hưng mập mặc trần sì cái quần dài. Hưng mập chữa thẹn :
- Nóng thấy mồ, mặc áo khó chịu lắm.
Nhóc tì Hải lè lưỡi :
- Đâu phải, chị Hảo em bảo tại anh nhiều mỡ, mặc áo mỡ chảy ra thấm vào áo, bọn kiến lên ăn mỡ no rồi đốt anh, anh sợ kiến chả dám mặc áo.
Chương còm và Hưng mập cười khúc khích. Cao hơn Hưng mập một cái đầu, Chương còm đứng giữa. Nó vươn vai, hai cánh tay sếu vườn bá vai Hưng mập và nhóc tì Hải, dìu hai thằng ra ngõ uống nước mía. Hưng mập giắt hộp dế vào cạp quần. Còn nhóc tì Hải một tay quàng qua mông Chương còm, một tay nắm chặt túi áo đựng đầy nhóc dế.
- Uống nước mía xong, về nhà tao, tao kể chuyện Dzũng Đakao cho tụi mầy nghe.
Hưng mập và nhóc tì Hải thấy khoái khoái Chương còm. Hai đứa thay phiên nhau liếc Chương còm khiến Chương còm hơi xấu hổ. Ra đầu ngõ, mỗi đứa uống hai ly nước mía. Chương còm trả tiền. Sau đó, Hưng mập rủ Chương còm và nhóc tì Hải về nhà nó chơi.
Nhà Hưng mập trồng hoa giấy. Buổi trưa nắng cách mấy mà trải chiếu dưới giàn hoa ngồi tán dóc vẫn mát như ngồi trong rạp xi nê máy lạnh. Hưng mập và hai thằng bạn nó khỏi cần chiếu. Ba đứa ngồi phệt xuống đất. Hưng mập mở đầu câu chuyện :
- Mầy bảo mầy kể chuyện Dzũng Đakao. Vậy Dzũng Đakao là thằng nào?
Chương còm liếm môi :
- Là thằng Dzũng Đakao...
Nhóc tì Hải nói leo :
- Như là guốc ở Đakao gọi là guốc Đakao hé!
Chương còm bẹo tai nhóc tì Hải :
- Ừa.
Hưng mập trề môi ra :
- Chuyện gì buồn thế?
- Mầy đã nghe đâu mà buồn. Dzũng Đakao là bạn tao, đánh nhau ở sân Hoa Lư đến mười thằng lận. Vui kinh hồn. Tao làm đại tướng..
Hưng mập ngắt lời thằng bạn mới :
- Đại tướng Chương còm?
Chương còm cười toe :
- Chứ sao. Giờ Dzũng Đakao lên Ban Mê Thuột rồi. Nó viết thư cho tao bảo là tụi nó đi đánh nhau với khỉ, đánh nhau với bọn con cái chủ đồn điền Tây bênh tụi Ra-đê oắt tì khiến tao phát thèm.
Hưng mập vụt đứng dậy :
- Mầy khoái úynh nhau không?
- Khoái là cái chắc.
Nhưng Hưng mập lại gieo tấm thân nần nẫn thịt của nó xuống nên xi-măng :
- Mầy còm nhom đánh nổi ai?
Nhóc tì Hải được dịp “kê” Hưng mập và lấy lòng Chương còm :
- Còm mà anh ấy đấm anh té nhào.
Hưng mập với tay chụp tóc nhóc tì Hải. Thằng nhóc nhanh hơn, ngả người về phía sau. Hưng mập hụt. Nhóc tì Hải hỉnh hỉnh mũi :
- Lại còn chối à?
Nó chỉ tay vào túi :
- Tám chú dế đá.
Và cười khúc khích. Chợt nhớ lời Chương còm, nó chạy vù về kiếm hộp đựng dế. Còn lại hai thằng, Hưng mập hỏi :
- Mầy học “Thái Cực đạo” hả?
- Ừa.
- Nói phét. Lúc nãy mầy bảo mầy gặp hên thôi.
- Ừa, tao dùng mẹo.
Hưng mập nghĩ về cái bụng rắn chắc của nó. Bao nhiêu thằng đã đấm đều phải ngán mà nay nó bị Chương còm hạ đo ván, tuy không cáu, nhưng nó vẫn thắc mắc. Trong cái cư xá nhỏ nhoi này, nó chỉ ngán mỗi một thằng. Thằng này ở ngõ F. con ông thầy cãi Toàn. Tên nó là Thiện. Mười hai tuổi rồi mà đầu nó chả thèm mọc tóc. Nó dữ lắm. Học trường Tây cơ mà. Bọn nhãi cư xá đặt cho nó một cái biệt hiệu là Thiện Mông Cổ vì nó vừa dữ vừa không có tóc. Đầu nhẵn thín tựa cái mõ ông thầy chùa.
Thiện Mông Cổ đấm thi với Hưng mập thua là cái chắc. Song nó có một đảng gồm năm sáu thằng lau nhau. Nó đọc kiếm hiệp không thua gì Quyên Tân Định nên nhận mình là Dương Chí Tôn tức là Lệnh Xé Xác. Đảng Lệnh Xé Xác hỗn như gấu chuyên bắt nạt con nít và trêu ghẹo con gái.
Chị thằng nhóc tì Hải bị Thiện Mông Cổ trêu chọc luôn. Con bé nhiều lần khóc sướt mướt. Hưng mập muốn bợp tai Thiện Mông Cổ nhưng nó chỉ có cái bụng rắn chắc như tường thôi, còn về tài đấm thì nó thua đứt Thiện Mông Cổ.
Nay bỗng dưng, Hưng mập gặp Chương còm. Nó đang muốn rủ Chương còm úynh nhau với Thiện Mông Cổ. Song nó sực nhớ thằng bạn mới của nó còm nhom quá. Nó chẳng có “Thái Cực đạo”, cũng chẳng có “bốc”. Nó cho Hưng mập đo ván là nhờ mẹo.
Hưng mập lắc đầu thất vọng :
- Mầy dùng mẹo à?
- Ừa.
- Dùng mẹo thì làm sao ăn nổi Thiện Mông Cổ.
Chương còm hỏi :
- Thiện Mông Cổ là thằng nào?
Hưng mập kể qua về Thiện Mông Cổ cho Chương còm nghe. Thằng còm nhom bèn đứng lên cởi phăng áo ra :
- Mầy muốn thử bụng tao không?
Hưng mập đưa lưỡi liếm mép :
- Sợ mầy gẫy xương sườn à....
- Còn khuya.
- Đừng nói phét nữa, cha còm.
Chương còm kháy Hưng mập :
- Tao gẫy xương sườn hay mầy vẹo cổ tay?
Hưng mập chống tay :
- Nào thì thử...
Hưng mập thấp hơn Chương còm. Nó đã đứng trước mặt thằng còm nhom :
- Lên gân bụng đi!
- Khoan đã.
- Khoan cái gì?
- Mầy vươn tay tao coi có đến bụng tao không. Sợ mầy mập, tay mầy ngắn.
Hưng mập tưởng thật vươn tay ra. Chương còm đo chỗ đứng vừa tầm tay Hưng mập sắp phóng. Nó bảo :
- Chơi như thế-vận-hội nghe mầy. Tao vẽ một đường, cấm mầy nhích chân qua.
- Ừa, lẹ lên.
Chương còm nhặt cục gạch khoanh cái vòng tròn đóng khung đôi chân Hưng mập trong đó.
- Hễ mầy nhích chân qua cái vạch này kể như mầy hạng bét nghe chưa, Hưng mập?
Chương còm lại đứng đối diện Hưng mập. Nó gật đầu :
- Xong rồi, mầy đấm đi!
Hưng mập ngạc nhiên :
- Mầy không gồng à?
- Khỏi cần gồng.
- Nhỡ mầy chết thì sao?
- Thì mầy vào tù.
Hưng mập bắt đầu ngần ngại :
- Thôi, tao chắc mầy gục quá.
Chương còm cười :
- Chưa đấm mà đã lên mặt. Tao sợ mầy vẹo cổ tay thì có.
Thấy Chương còm có vẻ làm tàng quá, Hưng mập nói :
- Tao đấm khẽ thôi nhé?
- Cứ đấm mạnh đi.
Hưng mập do dự một lát, đưa nắm đấm lên miệng hà hơi. Nó hạ nắm đấm xuống :
- Tao đấm đây mầy...
- Đấm đi.
Hưng mập phóng trái đấm vô địch của nó ra. Nó mở mắt thật to, mặc dù, mắt của nó thật bé, nhìn Chương còm vẫn đứng nguyên không nhúc nhích. Thằng còm nhom còn toét miệng cười. Hưng mập phóng trái đấm thứ hai. Rồi nó bước khỏi vòng tròn, ôm lấy Chương còm khen ngợi rối rít :
- Mầy “chì” quá cỡ.
Chương còm nhặt áo mặc vào người. Nó vuốt cái lưng nhễ nhai mồ hôi của Hưng mập :
- “Chì” khỉ khô gì đâu, tao chỉ dùng mẹo. Nhỏ thó như tao mà không có mẹo “lúa” hé, mầy?
- Ừa.
Nhưng Hưng mập muốn biết cái mẹo của Chương còm ra sao mà vừa hạ nổi nó và vừa chịu được hai trái đấm của nó. Nó hỏi :
- Mầy khát nước không?
- Có.
- Uống nước lạnh nhé!
- Tao khoái uống nước lạnh để trong tủ lạnh.
- Thế thì nhà tao có cả chục chai.
Hưng mập chaỵ vô xách chai nước lạnh và hai cái ly nhựa ra. Nó rót mời Chương còm. Đợi Chương còm nốc cạn ly nước, Hưng mập mới gạ :
- Mầy cho tao biết cái mẹo của mầy nhé!
- Dễ ợt mà.
- Ai bảo mầy đó?
- Thằng Quyên Tân định.
- Bây giờ hãy nói cái mẹo đấm ngã tao đã...
Chương còm khoái chí cười. Nó liếm môi lia lịa :
- Cái mẹo đấm ngã mầy là trêu cho mầy nổi giận. Mầy nổi giận thì mầy hết đường lấy gân bụng. Tao chỉ đấm khẽ là mầy ngã à...
Hưng mập phát đùi đét một cái :
- Hèn chi.
Nó hỏi tiếp :
- Thế cái mẹo chịu cú đấm của tao?
Chương còm xoa tay :
- Tao chỉ việc thót bụng cong người lại là trái đấm của mầy đi đoong ngay.
Hưng mập phát đùi cái nữa :
- Hèn chi mầy bầy cái trò vẽ vòng để tao khỏi đưa tay dài hơn!
Chương còm với chai nước rót uống. Uống đã cơn khát, nó dí ngón tay trỏ vào cái bụng bự của Hưng mập :
- Thế mới gọi là mẹo...
Hưng mập không tin Chương còm dùng mẹo nữa. Trong đầu óc nó vừa nảy ra ý nghĩ mới. Nó cho rằng Chương còm “chì” thật sự nhưng giấu tài. Hưng mập bắt đầu chiêm ngưỡng cái thân hình còm của Chương còm. Nó toan nói cái gì với Chương còm thì ba ông nhãi xấp xỉ tuổi nó đã xuất hiện ở đầu ngõ.
Ba thằng nhãi hãy còn xa lạ với Chương còm. Chứ, đối với Hưng mập thì chúng đã quá quen thuộc. Ba thằng nhãi cao hứng rẽ vô ngõ D. Hưng mập xích gần Chương còm bấm chân nó :
- Đàn em của Thiện Mông Cổ đó, mầy ơi!
Chương còm làm bộ sợ hãi :
- Pỏ pố rồi, chẩu chứ!
Hưng mập biết Chương còm giả vờ, bấm nó đau hơn :
- Mầy dùng mẹo “át giọng” bọn Lệnh Xé Xác đi, mầy!
Chương còm nheo mắt đứng dậy. Ba thằng nhãi Lệnh Xé Xác phăng phăng bước rất hiên ngang. Bất thần nhóc tì Hải ở nhà chạy vụt ra. Bọn Lệnh Xé Xác túm lấy áo nhóc tì Hải :
- Nộp năm quả ổi chưa?
Nhóc tì Hải co rúm người lại :
- Bố tao ở nhà, tao không dám hái.
Bọn Lệnh Xé Xác bẹo tai nhóc tì Hải cảnh cáo :
- Thế chiều nay nộp mười quả nhé!
Nhóc tì Hải gật đầu.. Chương còm lừng lững bước tới. Nó nắm cổ áo nhóc tì Hải lôi ra khỏi vòng kiềm tỏa của bọn Lệnh Xé Xác. Rồi nhe răng cười hề hề. Một thằng trong bọn Lệnh Xé Xác đá Chương còm một cú. Chương còm giơ cẳng lên xuýt xoa. Nó lắc đầu ú a ú ớ. Nhóc tì Hải định mò mẫm lại chỗ Hưng mập. Nó nói thầm :
- Tụi nó bắt nạt anh Chương còm mất.
Hưng mập bịt miệng nhóc tì Hải :
- Chương còm sắp dùng mẹo hạ cả ba thằng đó. Rồi mầy coi.
Chương còm giơ tay chỉ trỏ lung tung. Miệng nó vẫn ú a, ú ớ. Và cười sằng sặc. Khiến bọn Lệnh Xé Xác ngẩn ngơ một lát rồi cũng phá ra cười.
- Con nhà này câm tụi bây ạ!
- Ở nhỉ, nó câm.
Vỗ vai Chương còm một cái thật mạnh, thằng ôn giục :
- Nói đi mầy, nó tụi tao nghe chơi!
Thằng ôn khác đùa :
- Nó đựng đầy “nửa bồ xương khô” hé, tụi bây?
Thằng thứ ba phụ họa :
- Chỉ vừa một cái túi dết thôi...
Chương còm cười toe toét. Bỗng nó nghiêm mặt về phía sau lưng bọn Lệnh Xé Xác. Ba ông ôn quay hết lại. Nhanh như cắt, Chương còm “xin bát cơm nguội” một thằng. Ông ôn này ngã quỵ, hai thằng kia chưa kịp trở tay Chương còm đã túm đúng dây thun quần xà-lỏn của tên ôn khác, lôi về chỗ Hưng mập. Nó dọa :
- Tụi mầy nhào vô, ông cấu rốn thằng này à...
Hai ông ôn Lệnh Xé Xác ức muốn chảy máu mắt. Chương còm ra lệnh :
- Hưng mập, mầy khóa cổ thằng này cho tao.
Hưng mập ngài ngại chưa dám “hưởng ứng”. Chương còm nói kháy :
- Bộ mầy to con thế mà ngán bọn chim chích này à?
Hưng mập bốc máu liền :
- Ngán cái con tôm khô đây nè...
Và nó chồm lên, dùng hai tay luồn vào nách tên Lệnh Xé Xác. Thế khóa của bồ nông Hưng mập chặt chẽ vô cùng. Tù binh Lệnh Xé Xác hết dám giẫy giụa. Chương còm cởi phăng áo ra :
- Một chọi một, hai thằng mầy dám không?
Kể thì dám lắm. Thấy cái bộ xương cách trí của Chương còm, hai tên Lệnh Xé Xác chỉ muốn búng thử. Khốn nỗi, bạn mình đang bị Hưng mập siết chặt. Mà Chương còm vừa dọa sẽ cấu rốn tù binh nếu chúng nó động thủ. Một thằng hỏi Chương còm :
- Mầy là lính mới ở cư xá hở?
Chương còm hểnh mũi :
- Đừng rỡn. Tao là đại tướng đâu thèm là lính....
- Nói phét thành thần.
- Mầy biết Dzũng Đakao không?
Tên Lệnh Xé Xác dọa :
- Mầy biết Thiện Mông Cổ không?
- Biết.
- Là ai?
- Là thằng nhãi con lão thầy kiện, đầu nó không có sợi tóc nào. Nó chuyên bắt nạt con nít và trêu chọc con gái. Hay ho gì mà mầy khoe.
- Tên mầy là gì?
- Chương còm.
- Tao là Hội lé.
Chương còm phì cười :
- Mắt mầy “cặp bà lời lé mắt bé mắt to, mắt có lò xo mắt to mắt bé” đí.
Hội lé cãi :
- Ông chỉ hơi hơi lé thôi. Bạn ông đây là Tâm mặt mụn, còn thằng bị mầy vồ là Bình sún.
Chương còm khen một câu xỏ :
- Mầy chọc cười như tuồng cải lương í, thằng mắt đèn pha đèn cốt ạ!
Tâm mặt mụn nhổ bãi nước nước miếng. Hành động của tên này sao mà giống hành động anh chị của Quyên Tân Định thế! Nó lẩm bẩm :
- Chốc nữa mầy sẽ biết tay Thiện Mông Cổ.
Hưng mập cáu hai thằng Lệnh Xé Xác, siết cổ Bình sún mạnh hơn làm Bình sun há hốc miệng, trợn trừng mắt.
Chương còm khuyến khích Hưng mập :
- Cho miệng nó há to chút nữa mầy!
Hưng mập cao hứng ghì chặt. Bình sún há miệng to hơn. Chương còm hỏi nhóc tì Hải :
- Có quả ổi nào không?
Nhóc tì Hải xun xoe :
- Có một trái nhỏ thôi.
- Đưa đây.
Chương còm cầm trái ổi nhét vào mồm Bình sún :
- Này, thích bắt địa ổi...
Nó dạng chân, khuỳnh tay :
- Bọn cắc ké Thiện Mông Cổ kia, hãy xem ta “tra tấn” tù binh.
Nó vỗ vai nhóc tì Hải :
- Lấy cái hộp dế của Hưng mập ra đây.
Nhóc tì Hải bưng hộp dế tới. Chương còm thộp cổ một con. Nó vén áo con nhà Bình sún cho dế cắn rốn Bình sún. Con dế cắn thật sự. Bình sún co rúm người hét ầm ĩ. Chương còm xỉ vả :
- Lệnh Xé Xác gì hèn vậy. Dế mới cắn rốn đã la lối um sùm..
Bình sún nhăn nhó :
- Đau thấy mồ.
Chương còm hỏi :
- Mầy có biết bơi không?
- Hỏi làm gì?
- Hỏi cho biết.
- Tao không biết bơi.
Chương còm cười ha hả :
- Thế thì chịu khó để dế cắn rốn mầy nghe chưa. Nó cắn ba miếng là mầy bơi cừ ngay. Thi bơi chiếm giải nhất là cái chắc.
Chương còm sắp sửa cho con dế vô địch của Hưng mập cắn rốn Bình sún miếng thứ hai. Bình sún la lối om sòm. Chương còm chỉ tay về phía hai tên Lệnh Xé Xác đang trố mắt nhìn bạn mà không biết cứu cách nào.
Chương còm quát :
- Hai thằng kia cút đi không tao cho dế cắn tai tên tù binh này bây giờ!
Hai ông ôn Lệnh Xé Xác nghĩ chỉ còn cách về báo tin cho Thiện Mông Cổ hay là ổn nhất. Hai đứa co giò chạy. Chương còm bảo Hưng mập mở khóa cho Bình sún. Nó thấy Bình sún có con vụ sừng. Chương còm tước luôn. Nó đá Bình sún một cú cảnh cáo :
- Từ nay đừng lai vãng vào ngõ này bắt địa ổi nữa nhé! Ngõ này của tao. Về bảo thằng Mông Cổ của mầy rằng muốn lấy con vụ này lại thì nó phải dẫn xác tới đây lạy ba lạy nghe chưa.
Bình sún ức hộc máu mồm. Nó lầm lủi bước, thỉnh thoảng lại quay lại, lè lưỡi chửi thầm. Bọn Chương còm, Hưng mập, nhóc tì Hải cười khoan khoái.

📎 cc2
0
Thiện Mông Cổ
 
Thiện Mông Cổ mím môi đi đi lại lại. Nó đá tung cái lon sữa bò. Trông nó y hệt Tác-giăng nổi giận. Nó móc túi lấy trái ổi xanh, cắn một miếng là liệng đi liền.
- Ức muốn chết, ức muốn chết!
Thiện Mông Cổ lặp đi lặp lại sáu tiếng đó cơ hồ như tên phù thủy luyện phép mới. Chương còm chỉ là bộ xương cách trí mà sao ba tên đàn em của nó bị hạ một cách nhục nhã như thế. Thiện Mông Cổ muốn tóm Chương còm lôi về ngõ F. dần cho một trận, dứt hết tóc cho hả dạ.
Thiện Mông Cổ cáu kỉnh một lúc rồi lại dở cuốn “Lệnh Xé Xác” ra đọc. rồi chuyện hấp dẫn quá làm Thiện Mông Cổ quên khuấy mất Chương còm.
Đến khi Tâm mặt mụn, Hội lé, Bình sún và Phong lùn léo nhéo từ đàng xa, Thiện Mông Cổ mới gấp cuốn “Lệnh Xé Xác” lại và đứng lên. Bọn đàn em của nó vừa tới. Thiện Mông Cổ rất hách :
- Thế nào chúng mầy?
Tâm mặt mụn đáp :
- Thằng nhóc mới đến xóm này, không biết có phải ở ngõ D. không?
Thiện Mông Cổ gân cái cổ dài :
- Sao không tra khảo thằng nhóc tì Hải?
Bình sún xòe bàn tay :
- Nó đâu có dám ra.
Phong lùn tiếp lời :
- Cả con nhà Hưng mập nữa.
Hội lé dậm chân :
- Nghe bọn học Chu Mạnh Trinh bảo thằng còm nhom đấm ngã Hưng mập.
Thiện Mông Cổ hà hơi vào nắm đấm.
- Liệu nó nếm đủ trái đấm này không hay mới góc trái đã quay lơ.
Bình sún đã từng lọt vào tay Chương còm nên có vẻ ngài ngại :
- Mầy chưa gặp nó chứ nó “chì” không kém gì mầy đâu, Thiện ạ!
Thiện Mông Cổ đấm một trái vào không khí :
- À, mầy khen nó à?
Bình sún lùi về phía sau thủ thế :
- Khen gì, nó “tước” của tao con vụ, tao sẽ rứt nó vài sợi tóc trả thù cái tội nó cho dế cắn rốn tao.
Thiện Mông Cổ đang cáu bỗng phá lên cười :
- Sao, mầy nói sao?
Bình sún vạch áo lên :
- Nhìn kỹ vết con dế đá của Hưng mập cắn rốn tao đi, tao sẽ rứt ba mươi sợi tóc của thằng Chương còm.
Bọn Tâm mặt mụn, Hội lé sợ Bình sún trách mình nên đã không thuật chuyện này cho Thiện Mông Cổ nghe. Giờ được nghe, nó lấy làm thích thú lắm. Thiện Mông Cổ véo bụng Bình sún một cái :
- Tao sẽ thộp cổ thằng còm lôi nó về đây cho mầy rứt tóc nó. Thôi, chúng mình đi “tảo thanh” nó.
Năm tên Lệnh Xé Xác cười nói bi bô, băng xuống dốc giếng rồi bọc ngược lên ngõ D. Lúc ấy Chương còm, Hưng mập và nhóc tì Hải ngồi ăn dưa hấu. Hưng mập bắt Chương còm kể chuyện trường Đakao cho nó nghe.
Chương còm được dịp kể về trường nó, thầy nó, bọn Dzũng Đakao, Tiến gầy, Bảo méo mồm.
Chương còm đang ba hoa thì Thiện Mông Cổ xuất hiện trước cửa nhà. Cái cổng sắt đã gài kỹ. Chương còm hơi nhô đầu lên nhìn. Hưng mập ấn nó xuống. Chương còm nháy Hưng mập :
- Thiện Mông Cổ là thằng nào hở, mầy?
- Thằng không có tóc ấy.
- Nhưng chúng nó đội mũ cả.
Câu chuyện nhỏ to bị cắt đứt ngay vì bên ngoài cái cổng sắt Thiện Mông Cổ đang nói xỏ :
- Ngõ này nghe nói mới có thằng nào tới phải không?
Hội lé phụ họa :
- Ờ, thằng còm có vẻ đói cơm mầy ạ! Gió thổi chắc nó tung lên trời.
Bình sún hỉnh hỉnh mũi :
- Thằng còm nhom bị lở dạ dầy, tụi bay ạ! Nó mở miệng là có mùi thum thủm bay ra.
Tâm mặt mụn vỗ bụng cười ha hả :
- Nó lại xưng nó là Chương còm.
Phong lùn rướn người lên :
- Ghê quá hé!
Thiện Mông Cổ giơ tay :
- Bây giờ nó vác mặt ra đây, tao búng khẽ một cái là nó gẫy hết xương sườn.
Bọn Lệnh Xé Xác nói cười ba hoa. Trong nhà Hưng mập, nhóc tì Hải véo chân Chương còm :
- Bọn nó nói dóc ghê hả anh?
Chương còm đưa hai ngón tay đập mạnh vô miệng :
- Nói khẽ chứ nhóc tì Hải!
Nhóc tì Hải có vẻ tức tối lắm. Chương còm vỗ lưng Hưng mập :
- Thằng dọa búng tao gãy xương là Thiện Mông Cổ hở, mầy?
- Ừ.
- Thằng ấy to con nhẻ?
- Ừ.
- Mầy dám đụng tụi nó không?
Hội lé ba hoa :
- Thằng còm nhom đâu, nói lủi đâu rồi. Có giỏi chiềng mặt ra đây tao sẽ cho nó nếm ngón “trả bát cơm nóng”.
Bọn Lệnh Xé Xác phá ra cười. Chương còm giả vờ sợ hãi :
- Chết tao rồi....
Khiến nhóc tì Hải xanh mặt :
- Làm sao bây giờ?
Hưng mập nhăn mặt :
- Miếng “trả bát cơm nóng” ghê lắm hở, Chương còm?
- Ừ.
Chương còm bảo Hưng mập :
- Mầy đứng dậy đi!
- Làm gì?
- Thì cứ đứng dậy đi!
Hưng mập nghe lời Chương còm. Nó đứng thẳng người.
- Mầy quay mặt ra chỗ khác.
Nhóc tì Hải trố mắt nhìn đàn anh. Nó sắp học được hai thế võ bất hủ. Để mai mốt tới trường nó sẽ đem ra “khoe” bọn nhóc chơi. Hưng mập xoay lưng về phía Chương còm. Thình lình Chương còm đạp nhẹ vào khuỷu chân Hưng mập và nói :
- Xin bát cơm nguội!
Hưng mập khụyu người về đàng trước. Chương còm lợi dụng lúc địch thủ lung lay, tóm lấy tay Hưng mập bẻ ghì lại đàng sau và ba hoa :
- Bồi thêm trái nữa là mầy nhào! Đấy, “xin bát cơm nguội” như vậy đấy.
Nó buông Hưng mập ra. Nhóc tì Hải khen lấy khen để :
- Hay quá ta!
- Cừ ghê!
Chương còm xoa tay :
- Tao đã tóm thằng Hội lé bằng cách đó.
Hưng mập hỏi :
- Thế còn “trả bát cơm nóng” là gì?
- Là nhè lúc thằng “xin bát cơm nguội” đứng lớ ngớ không để ý, thằng bị “xin bát cơm nguội” sẽ đạp nhẹ vào khuỷu chân mình trả miếng. Lối trả thù ấy, gọi là “trả bát cơm nóng”. Vậy “xin bát cơm nguội” thằng nào xong, phải đề phòng ngay kẻo nó “trả bát cơm nóng”
Nhóc tì Hải lè lưỡi. Hưng mập gật gù. Chương còm lên mặt :
- Thằng Hội lé mà đòi “trả bát cơm nóng” tao? Còn khuya.
Nhóc tì Hải nói :
- Sao lúc nãy anh bảo “chết tao rồi”?
Chương còm véo tai nhóc tì Hải :
- Anh giả đò mà.
Nhóc tì Hải vỗ nhẹ lưng Chương còm :
- Thế mà làm em sợ hết hồn.
Bên ngoài Thiện Mông Cổ khiêu khích hăng hơn. Nó quay mặt vào nhà Hưng mập, bi bô :
- Ông “cân” tú.
Thiện Mông Cổ đã khều Hưng mập vô vòng chiến. Nó dọa “cân” tú là dọa đánh Hưng mập lẫn nhóc tì Hải. Được chúa đảng đầu têu, Hội lé cay cú bài học dạy bơi của Chương còm. Con dế vô địch của Hưng mập cắn nó hãy còn vết răng ở rốn. Thù này nó phải trả. Nó hy vọng Thiện Mông Cổ sẽ tóm được Chương còm cho nó đè thằng bộ xương cách trí này ra, bắt con dế chó cắn nó vài miếng. Hội lé cười hề hề :
- Đố chúng mầy biết thằng còm nhom lủi đâu?
Bình sún đáp :
- Ở bụng thằng mập.
Tâm mặt mụn bĩu môi :
- Sai rồi, nó núp ở nách thằng mập!
Phong lùn lắc đầu :
- Sai luôn, nó nằm co dưới gậm giường với con Tô Tô nhà thằng mập.
Thiện Mông Cổ góp lời :
- Nó nhỏ hơn con Tô Tô tao sợ nó núp ở bụng con Tô Tô!
Hội lé lớn tiếng :
- Đâu có, nó giả vờ đi cầu. Hí hí, tụi mình cầm tù binh Chương còm trong cầu tiêu. Chúng mầy biết không, tụi mình đứng đây đến tối là thằng còm chết ngạt.
Bên trong Hưng mập cáu tiết :
- Tụi nó nói khoác quá hé, Chương còm?
Nhóc tì Hải mím môi :
- Ước gì em lớn hơn.
Chương còm nói :
- Tao có thể hạ được thằng Thiện Mông Cổ. Bọn nó năm thằng, Hưng mập chọi nổi bốn đứa không?
- Không.
- Nhóc tì Hải coi như bỏ đi rồi. Giờ làm cách nào tao gặp riêng thằng Thiện Mông Cổ là tụi nó ngán liền.
Nhóc tì Hải thấy Chương còm coi thường mình quá. Bèn nổi máu anh hùng :
- Em “xí” thằng Phong lùn cho.
Chương còm gật đầu :
- Ừa.
Nghĩ môt lát nó bảo Hưng mập :
- Mầy đem giấy bút cho tao mượn đi.
- Làm gì?
- Tao viết thư hẹn ngày giao chiến.
Hưng mập lấy cập sách. Nó lôi cuốn tập và cây bút chì nguyên tử ra. Chương còm ngồi khom lưng thảo một cái thư. Xong đâu đó, nó gấp chiếc tầu bay, gài lá thư lên mình chiếc tầu bay giấy rồi nhờ Hưng mập phóng ra cửa sổ.
Chiếc tầu bay bay ra ngoài và rơi xuống đúng chỗ bọn Thiện Mông Cổ. Hội lé nhặt lên. Thiện Mông Cổ giằng vội. Nó xé chiếc tầu bay, chỉ cầm bức thư giở ra coi xong, nó đọc ầm ĩ cho đàn em nghe.
Thiện Mông Cổ làm ra bộ quan trọng :
- Ối giời ơi!
Hội lé giật mình :
- Cái gì?
Thiện Mông Cổ phá lên cười :
- Cái cù kỳ ông sư!
Bọn Lệnh Xé Xác khoái chí, nói xỏ Chương còm đủ thứ cốt sao Chương còm cáu tiết ló mặt là chúng nó sẽ xé xác Chương còm. Thiện Mông Cổ vẫy tay tập họp đàn em :
- Chúng mầy lại đây.
Nó đọc:
Chúng mầy hạng bét. Năm thằng bao vây một mình tao. Tao khỏi có ngán chúng mầy đi. Nhưng như thế hèn lắm, không xứng đáng quân Mông Cổ tí ti ông cụ nào. Có giỏi cút hết đi, rồi một chọi một tao cho chúng mầy ngã hết.
CHƯƠNG CÒM
(Đại tướng Đakao)

Thiện Mông Cổ đọc hết “thông điệp” của Chương còm lấy làm tức vô cùng. Nó nghiến răng ken két. Bốn thằng đàn em nó cũng nghiến răng tạo thành một khúc nhạc nghiến răng. Chúng nó nghiến răng ken két đến nỗi bọn Chương còm nghe rõ.
Chương còm bảo Hưng mập :
- Không ổn rồi.
- Sao mầy biết?
- Chúng nó đang “làm cậu ông giời!”!
Hưng mập hiểu ý Chương còm toét miệng cười :
- Mầy nói xỏ chúng nó, mầy coi chúng nó hơn... cóc.
Bên ngoài, Thiện Mông Cổ bi bô :
- Nó dám xưng là Đại tướng Đakao.
- Nó là đại tướng à? Vậy tao là đại đại tướng. Đakao là cái thớ gì? À, nó dọa nó ở Đakao. Dân Phú Nhuận chúng ông sẽ ăn gỏi mầy, lõi tì Đakao ạ!
Bình sún nói :
- Nó gầy quá, quăng nó cho chó gặm xương.
Phong lùn vỗ tay đôm đốp :
- Đúng, đúng không chịu được.
Tâm mặt mụn nhăn mặt :
- Thịt nó chắc hôi lắm nhỉ?
Thiện Mông Cổ kiễng chân phóng thanh vào nhà Hưng mập :
- Còn khuya ông mới rút lui. Mầy phải ra đây lạy tao ba lạy và nộp đủ ba chục sợi tóc, Chương còm ạ!
Hưng mập nói :
- Giờ tính sao?
Chương còm cắn tay suy nghĩ một lát. Bỗng mắt nó sáng ngời:
- Nhà mầy có con chó Tô Tô, hở?
- Ừ.
- Khôn không?
- Khôn ra gì. Tao liệng cục gạch bảo nó tha về, nó tha về liền.
- Tốt quá xá!
Hưng mập chưa hiểu Chương còm định nhờ vả con chó Tô Tô thân mến của nó vào việc gì thì nhóc tì Hải đã hỏi :
- Anh tính nhờ Tô Tô đuổi giặc?
Chương còm nheo mắt. Hưng mập khoái chí :
- À, Tô Tô của tao sẽ như con chó của Tintin. Hì hì... nó sẽ cứu chủ...
Hôm nay nhằm ngày má Hưng mập đi vắng. Các ông anh đi học cả. Ba Hưng mập mở tiệm thuốc tây ở mãi Cái Dầu, An Giang cơ. Thành thử, nhà Hưng mập vắng hoe. Chứ không anh Hà nó xách roi ra thì bọn Thiện Mông Cổ chạy có cờ. Thủ lãnh Lệnh Xé Xác biết thế nên nó làm tàng lắm. Nó xé nát bức “thông điệp” của Chương còm và lè nhè :
- Hè hè, một chọi một... ừa được rồi. Tao sẽ chọi mầy lủng đầu thằng đại tướng Chương còm ạ!
Bỗng nó hét :
- Còn khuya.
Hội lé ghé sát tai nó thầm thì. Thiện Mông Cổ có vẻ phân vân. Nhưng nghĩ sao nó nói :
- Gần tối anh nó mới về. Tụi mình cứ bao vây chơi.
Nó không hay rằng nhóc tì Hải đang bò từ cửa sau ra cổng để mở chốt cổng và hé cổng ra một chút. Chỉ cần một chút thôi, Tô Tô dũng sĩ đủ lách mình ra ngoài thi hành nhiệm vụ của chủ. Nhóc tì Hải đã nằm ép ở cổng. Chương còm hiên ngang đứng trên giường, hai tay bám vào hai song sắt cửa sổ. Nó hỏi :
- Mông Cổ, mầy dám một chọi một không?
Thiện Mông Cổ nhìn rõ mặt đối thủ. Nó gật gù một lát rồi giả bộ ôm mặt :
- Cháu sợ ông quá ông còm ạ! Ông tha cháu làm phúc. Ông to quá, ông uýnh cháu chết mất ông còm ơi!
Khiến cả bọn Lệnh Xé Xác cười rũ rượi. Chương còm cũng cười, nó cười rất ngạo mạn.
Chương còm vẫn phớt tỉnh :
- Ông tha cho cháu, cháu về xoa mỡ bò lên đầu cho nó mọc tóc nghe cháu.
Thiện Mông Cổ bị xỏ ngọt giận sùi bọt mép :
- Pẹ mầy, Chương còm..
Nó giậm chân cứ y như Thành Cát Tư Hãn :
- Ra đây, có giỏi ra đây!...
Chương còm lắc đầu :
- Ừ, ông tha cho cháu, Mông Cổ ạ! Tao không muốn uýnh thằng đầu nhẵn thín.
Nó cù cưa đấu võ miệng với Thiện Mông Cổ cốt để nhóc tì Hải bớt run, rướn người lên mở chốt cổng. Bọn “Lệnh Xé Xác” đâu có biết âm mưu của Chương còm. Hội lé cay Chương còm ra mặt. Nói hỏi khẽ Phong lùn :
- Mầy có sợi thung nào không?
- Có.
- Cho tao đi.
- Mầy làm gì?
- Làm “Anh Hùng Xạ Điêu”.
Phong lùn đưa dây cao su cho Hội lé. Thằng bé giục rối rít :
- Làm cho tao vài cái bì.
Phong lùn đã hiểu rõ tài nghệ “bắn bì” của Hội lé. Nó chắc mẩm thằng lé sẽ bắn một viên đạn... giấy trúng mũi Chương còm. Nó dặn :
- Nhớ bắn vào mồm nó nhé.
- Yên chí.
Viên bì thứ nhất vo một cách vội vàng. Hội lé đỡ lấy, nạp vào sợi thung giơ tay lên là bắn liền. Nó sử dụng “súng dây thung” thiện nghệ như cao-bồi miền Tây Hoa Kỳ ấy. Rút súng khỏi bao là khạc đạn liền. Và trúng phong phóc.
Viên bì của Hội lé đã trúng má bên trái Chương còm. Chương còm giật mình. May mà viên bì vo lỏng lẻo nên cũng chẳng lấy gì làm đau đớn. Nhưng Chương còm tức quân bắn lén lắm. Nó đảo mắt biết ngay Hội lé bắn nó. Chương còm vờ như không rõ. Nó nói nhỏ :
- Hưng mập cho tao sợi thung.
Hưng mập kiếm liền cho Chương còm “khẩu Colt”. Hội lé đã rút súng bắn phát thứ hai. Chương còm giơ tay tóm viên bì. Nó nạp đạn nhanh như chớp, trả miếng Hội lé. Chó ngáp phải ruồi thế nào viên bì giấy trúng đúng con mắt lé của Hội. Nó “buông súng” ôm mặt xuýt xoa. Chương còm cười hả hê :
- Tao chữa mắt cho mầy đó!
Bình sún nhe răng... sún :
- Chữa cái con tôm khô!
Chương còm lắc đầu :
- Đâu có.... chữa cái mắt lé của thằng Hội.
Thiện Mông Cổ ức muốn hộc tàu vị yểu... thuốc chuột. Nó gầm thét :
- Ra đây cho tao học cách trí, thằng bộ xương người.
Nhóc tì Hải đã làm xong “công tác” hé cổng. Hưng mập cũng đã hé mở cửa trước. Nó vuốt ve Tô Tô nựng nựng gã dũng sĩ :
- Đớp rách da chúng nó nghe Tô Tô. Sủa ầm lên nhé!
Dũng sĩ Tô Tô vẫy đuôi tưng bừng, lè lưỡi liếm tay Hưng mập. Nó giơ cao hai chân chồm lên ôm lấy mặt Hưng mập.
Hưng mập dỗ dành :
- Rán nhé! Có gì chiều nay ăn bíp-tếch.
Dũng sĩ Tô Tô ấm ứ ở cổ họng. Mãi nó mới sủa ẳng một tiếng. Hưng mập đét nhẹ vào lưng nó :
- Nhào ra đi... xùy... xùy... xùy....
Dũng sĩ Tô Tô nhe răng. Hưng mập liệng viên sỏi ra cổng. Tô Tô băng theo liền. Nó xông vô chiến trận sủa ỏm tỏi. Chương còm vênh mặt bảo Thiện Mông Cổ :
- Tụi mầy thử đấu võ với Tô Tô xem ăn nổi nó không?
Thiện Mông Cổ không còn thì giờ đánh võ miệng với Chương còm nữa. Tô Tô xông xáo dữ. Nó sủa ầm ĩ. Nó lăn xả vào chân Thiện Mông Cổ. Thiện Mông Cổ tránh né. Nó đá Tô Tô mấy cái nhưng đều hụt. Tô Tô tỏ ra một dũng sĩ biết... binh pháp dương đông kích tây liên hồi. Táp... không khí thằng này vài miếng, dọa thằng khác vài miếng. Bọn Lệnh Xé Xác không làm gì được nó. Chương còm, Hưng mập và nhóc tì Hải nãy giờ đã đứng hết ở cửa sổ quan sát chiến trường. Chương còm mỉa Thiện Mông Cổ :
- Đẹp quá ta, Mông Cổ đánh chó!
- Pẹ mầy!
Chương còm dọa :
- Nó mà cắn khẽ vào chân mầy là mầy đi viện Pasteur.
- Củ kiệu!
- Ờ, mà điên thì mầy sẽ ăn cả của kiệu lẫn tôm khô. Con Tô Tô là chó dại đó.
Thiện Mông Cổ thừa hiểu bọn Chương còm dọa mình. Nó ra lệnh :
- Tụi mầy đi kiếm cây và gạch đá đi!
Thiện Mông Cổ chợt nhớ ra một nhân vật kiếm hiệp lừng danh. Nó la lớn :
- Kiếm cho tao cây “Đả Cẩu bổng”.
Chương còm ngơ ngác hỏi Hưng mập :
- “Đả Cẩu bổng” là gì hở, mầy?
Hưng mập liếm mép :
- Mầy không đọc “Anh Hùng Xạ Điêu” à?
- Không.
- Không thích đọc kiếm hiệp luôn?
- Ừ.
- Hèn chi mầy cóc biết “Đả Cẩu bổng”.
- Là gì vậy mầy?
- Là gậy đánh chó!
Chương còm “à” môt tiếng. Dũng sĩ Tô Tô xông vào trận chiến tả xung hữu đột. Nhào vô bám lấy Thiện Mông Cổ, một lát nó quay ngoắt tấn công Hội lé. Nó đúng là một dũng sĩ nhiều mưu mô. Bọn Lệnh Xé Xác không kịp đi kiếm gậy gộc, gạch đá nữa. Tô Tô dồn Thiện Mông Cổ sát tới góc tường. Nó đớp trúng quần Phong lùn khiến thằng này khóc hu hu. Tô Tô khoái chí dọa thêm Phong lùn vài... sủa chưởng. Phong lùn xanh mặt chạy dài. Tô Tô đuổi theo. Phong lùn hoảng quá vấp té nhào.
Bấy giờ, các bạn hữu của Tô Tô trong ngõ D. ào ra tiếp... mõm với Tô Tô sủa tưng bừng. Thấy đông người bắt nạt một mình Tô Tô, máu anh hùng... chó bèn nổi dậy. Và tất cả ùa ra cùng lúc tấn công bọn Lệnh Xé Xác bằng ngón... sủa chưởng khiếp độc. Các dũng sĩ trong ngõ D. quên hết hận thù riêng tây, đoàn kết chặt chẽ thành một lực lượng chó đáng kể, quyết ăn thua với lũ Lệnh Xé Xác.
Chương còm không ngờ kế mọn của nó thành công quá xá. Kết quả đảo ngược ý muốn của nó. Chương còm chỉ tính xua Tô Tô ra để nó sủa om sòm. Hàng xóm láng giềng sốt ruột sẽ mở cửa ra coi có chuyện gì. Gặp một dũng sĩ chó Việt uýnh nhau với năm dũng sĩ Mông Cổ, tất nhiên người lớn sẽ la lối bọn Mông Cổ. Bởi vì, Thiện Mông Cổ đã quá quen mặt ở ngõ này.
Hưng mập khen Chương còm :
- Mầy “kền” quá!
Chương còm lắc đầu :
- Dũng sĩ Tô Tô mới kền... Nó thích ăn gì hở mầy?
- Thịt bò.
- Tao sẽ về Tân Định mua cho nó hai trăm thịt bíp-tếch.
Nó quay ra bọn Mông Cổ :
- Thấy chưa Mông Cổ, chó của Đức Trần Hưng Đạo đí. Tụi nó xé xác chúng mầy...
Thiện Mông Cổ lo chống đỡ không còn hơi đâu trả miếng Chương còm. Lát sau bọn Lệnh Xé Xác đành rút lui. Trước khi về sào huyệt Thiện Mông Cổ gân cổ :
- Rồi mầy sẽ biết ông. Ông “cân” tú.
Các dũng sĩ không thèm đuổi. Họ vẫy đuôi rối rít mừng chiến công. Từng dũng sĩ thay phiên nhau tới gần dũng sĩ Tô Tô lè lưỡi liếm lưng Tô Tô bày tỏ sự ngưỡng mộ lòng can đảm của Tô Tô.
Hưng mập cười híp cả mắt. Nó cao hứng :
- Phải khao các dũng sĩ mí được...
Hưng mập bỏ xuống bếp. Lát sau nó bê lên một tô thịt bò đã thái từng miếng nhỏ. Nó giao công tác cho nhóc tì Hải :
- Em ra khao tụi nó đi!
Nhóc tì Hải nheo mắt lãnh công tác một cách hả hê. Nó mở bung cửa hiên ngang bước ra cổng. Rồi mở bung cổng bước ra ngõ. Nhóc tì Hải tung thịt bò. Các dũng sĩ nhai ngấu nghiến. Một cuộc liên hoan mừng chiến công bằng những cú vẫy đuôi ngoe nguẫy. Các dũng sĩ sủa yêu nhau trong chốc lát rồi giải tán.
Dũng sĩ Tô Tô theo chân nhóc tì Hải vào nhà. Hắn được Chương còm bế vào lòng, vuốt ve, khen ngợi. Chương còm hứa hẹn :
- Nhất định tao sẽ đãi mầy hai trăm thịt bít-tếch mua tại quán Thanh Thế ở Tân Định, Tô Tô thân mến ạ!
Nó tuyên dương Tô Tô :
- Mầy “chì” hơn con Tintin trên màn bạc nhiều. Mầy chiến đấu đáng đồng tiền bát gạo lắm. Mầy là anh hùng vô địch của loài chó. Tiếc rằng tao không có huy chương.
Hưng mập bốc thêm :
- Mầy là nghĩa khuyển, Tô Tô ạ!
Nhóc tì Hải nói leo :
- Mầy nấu rựa mận ngon số dách!
Hưng mập phát khẽ nhóc tì Hải :
- Còn lâu. Tô Tô của tao đâu phải chó để quạt chả, thuôn dồi. Chó Tô Tô nổi tiếng dũng sĩ mà.
Ba ông nhãi cười tươi. Chúng nó hết bị bao vây. Hơn thế nữa chúng nó còn cho Thiện Mông Cổ thưởng thức một thất bại đau đớn. Ôi, Thiện Mông Cổ chỉ mới đánh nhau với chó của Hưng mập đã thua rồi. Còn mong chi hạ Chương còm nữa.
Hưng mập được đà, ba hoa :
- Nó ớn tụi mình rồi.
Chương còm xua tay :
- Đừng tưởng bở. Nó sẽ kéo nhiều quântới. Lần này nó mang theo cả lô “Đả Cẩu bổng” thì Tô Tô hết át giọng nổi nó.
Hưng mập đã phục mưu mô của Chương còm. Bèn vò đầu :
- Tính sao giờ?
- Phải mộ thêm lính.
- Mộ ở đâu?
- Sang trường Chu Mạnh Trinh.
- Tụi Chu Mạnh Trinh cù lần lắm, mầy ơi!
- Cần đông thôi. Tao về Đakao rủ thằng Ba sứt môi và thằng Bồn lừa tới là tụi nó chạy dài.
Hưng mập hỏi :
- Sao không rủ thằng Dzũng Đakao?
- Nó đang đánh nhau với khỉ trên Ban Mê Thuột cùng nhóc con Hùng. Tao nói với mầy rồi. Mà cần gì Dzũng Đakao. Để Ba sứt môi chọi con nhà Bình sún. Bồn lừa chọi con nhà Hội lé, nhóc tì Hải chọi con nhà Phong lùn, mầy đem bụng húc vỡ tay con nhà Tâm mặt mụn là tao rảnh tay thộp Mông Cổ đầu nhẵn.
Hưng mập khoái chí :
- Bao giờ mầy về Đakao?
- Tối nay.
- Bao giờ mầy tới đây?
- Sáng mai.
- Chắc không?
- Chắc. Vắng tao, tụi mầy ở lì trong nhà, đừng ra ngoài tụi nó xé xác nghe.
Hưng mập vỗ bụng :
- Xé nổi cái tường đồng này không?
Chương còm nhe răng cười. Nó xoa đầu nhóc tì Hải :
- Nhớ nhé em, đừng lớ ngớ ra ngoài ngõ, em nhé!
Nhóc tì Hải nói :
- Nhỡ chị Hảo bắt em đi mua thịt bò viên thì sao?
- Thì bảo nhịn ăn đi. Bộ không ăn thịt bò viên, chết à?
Nhóc tì Hải dọa :
- Em bảo là anh Chương còm nói thế nhé?
- Ừ.
Chương còm bước ra tới cổng, ngoái lại :
- Nhóc tì Hải ơi, đừng bảo anh nói. Bảo anh Chương còm tới, chị Hảo em hãy ăn thịt bò viên.
Nhóc tì Hải vẫy tay. Hưng mập vỗ vai nó :
- Nó “mết” chị mầy rồi đó, nhóc tì Hải!

0
Kẻ tình nguyện
 
Ba sứt môi đứng lớ ngớ trước rạp chiếu bóng Casino Đakao. Mắt nó dán chặt vào tấm bích chương quảng cáo tuồng cao bồi “Dũng sĩ với đôi súng bá vàng”. Tuồng này chắc chắn hay tuyệt cú mèo. Vì có nhiều tay súng cừ khôi lắm. Này nhé: Henry Fonda (Hăng-ri Phỗng-đá), Anthony Quinn (Ăn-tô-ny Quỷnh), Richard Widmark (Rít-sa Dáo-mác). Ba thằng Phỗng-đá, Quỷnh, và Dáo-mác gặp nhau trong một tuồng miền Tây, cam đoan bắn nhanh như điện xẹt.
Bồn lừa đã quảng cáo với Ba sứt môi hết lời về tuồng này. Nó ba hoa rằng hễ dũng sĩ Phỗng-đá rút khẩu súng bá vàng là có hàng chục thằng chết. Nó ba hoa khiếp quá đến nỗi Ba sứt môi nuốt nước miếng ừng ực và bắt con nhà Bồn lừa đừng kể nữa. Kể nhiều nó điên mất.
Ba sứt môi thèm xem “Dũng sĩ với đôi súng bá vàng” lắm. Nhưng mấy hôm nay nó không xoay được tiền. Nó thèm ngấu nghiến. Ngày mai rạp lại đổi tuồng mới thì biết thuở nào nó mới được coi tuồng cao-bồi trứ danh như tuồng này.
Nó định tới rạp Casino tìm cách vào xem cọp. Ba sứt môi đang tính mưu kế vượt qua “bức rào kiểm soát”. Một người lớn từ trong rạp ra. Ba sứt môi tới gần, năn nỉ :
- Ông cho cháu xin cái vé ông ơi!
Người đàn ông móc túi cho Ba sứt môi cái vé liền. Nó cám ơn rối rít. Có một đồng còm, Ba sứt môi xẹt vô hàng kẹo, mua một đồng kẹo. Rồi nó hiên ngang bước lên thềm. Nó chìa cái vé cho người kiểm soát :
- Em mới vừa ra mua đồng kẹo, anh ạ!
Anh soát vé xua tay :
- Đừng vớ vỉn, ông lõi...
Ba sứt môi bóc kẹo cho vào miệng nhai rau ráu. Nó tả oán :
- Em đâu dám vớ vỉn, anh ơi!
Anh soát vé mím môi :
- Thôi cút đi ông lõi!
Ba sứt môi giả vờ tủi thân. Nó quệt cánh tay ngang mắt. Sao lúc này khó khóc thế. Ở nhà ba nó mắng nhẹ là nước mắt nó ra nhanh như chớp. Ba sứt môi đang định lủi, thì vô tình một con bọ cay phóng vào mắt nó. Ba sứt môi dụi lia lịa. Cuối cùng, không muốn khóc mà nước mắt cũng chảy ra. Ba sứt môi nhăn nhó :
- Em xin phép anh ra mua kẹo, anh bảo “ô kê”, giờ vô coi tiếp anh lại bảo vớ vỉn.
Anh soát vé nghe Ba sứt môi nói “xin phép” mình, lấy làm khoái quá. Anh ta ra cái thớ gì mà có kẻ xin phép? Anh ta vẫy tay gọi Ba sứt môi :
- Lại đây!
Ba sứt môi lại liền.
- Mầy nói thật hở, em?
- Dạ.
- Đứa nào nói dối thì sao?
- Chết.
- Vô đi!
- Dạ.
Ba sứt môi chìa chiếc kẹo biếu anh soát vé. Anh này vồ lấy, cám ơn rối rít. Ba sứt môi sắp phóng vô rạp. Bỗng có tiếng réo :
- Ba sứt môi!
Ba sứt môi ngoái lại gặp Chương còm đang vẫy tay rối rít. Ba sứt môi ra hiệu cho Chương còm mua vé vào xem. Chương còm lắc đầu nguầy nguậy. Nó muốn Ba sứt môi ra ngoài. Nhưng Ba sứt môi không muốn ra. Chương còm giậm chân :
- Có chuyện này hay lắm.
- Tuồng này hay hơn nhiều. Hăng-ri Phỗng-đá chớ bộ thường à!
- Ra đây.
- Vô đây.
- Tao không muốn vô.
- Tao không muốn ra.
- Quan trọng lắm.
- Mặc kệ, tuồng này tuyệt cú mèo!
Chương còm nổi dóa dọa :
- Mầy cũng học đòi nói tuyệt cú mèo?
Ba sứt môi chìa cái môi sứt của nó ra :
- Chứ sao.
Rồi nó vén tấm màn, lách vô. Chương còm đành xì năm đồng mua vé vào coi.
Rạp Casino Đakao không hẳn là rạp dành riêng cho bọn nhóc nhưng khán giả ở đây hầu hết là nhóc.
Các ông nhóc nhộn kinh khủng. Các ông ấy tự do vỗ tay hoan hô, đả đảo các nhân vật màn ảnh. Hồi còn chào cờ, các ông nhãi hát theo nhạc hát rất hùng hồn. Chào cờ xong màn ảnh chiếu quảng cáo. Các ông nhãi nói chuyện rầm trời. Tới phim thời sự Việt Nam các ông cười rộ. Phim tuần sau vừa dứt, tới phim chính, các ông nhãi vỗ tay muốn bể rạp. Đoạn nào bọn cướp đánh đập dân lành, các ông nhãi huýt sao, la ó. Nhưng đoạn hiệp sĩ phóng ngựa tới đánh bọn cướp, các ông nhãi cổ võ sôi nổi lắm. Ai bảo phim cao-bồi đầu độc con nít.
Rạp hát xô bồ như thế nên vừa vén màn bước vô là Chương còm đã gọi ơi ới :
- Ba sứt môi ơi!
Ba sứt môi ngồi chưa nóng chỗ. Biết Chương còm sục sạo kiếm mình.
- Ba sứt môi ơi!
Trên màn ảnh đang tới đoạn bọn cướp của Rít-sa Dáo-mác đòi xem khẩu súng bá vàng của dũng sĩ Hăng-ri Phỗng-đá. Rất hồi hộp và gay cấn. Các khán giả nhóc sững cồ, thổi sáo, suỵt ầm ỹ.
- Ba sứt môi ơi!
Có tiếng đáp :
- Có Ba sứt mũi thôi.
Vô số tiếng cười. Chương còm hỏi :
- Thằng nào vừa nói đó?
- Tao đây.
- Tên mầy là gì?
- Ba sứt tai.
Lại cười rộ. Chương còm không nhận được mặt kẻ đùa bỡn mình. Nó phớt lờ mọi tiếng suỵt, gọi tiếp :
- Ba sứt môi ơi!
Khán giả nhóc nhao nhao phản đối.
- Cứ làm như ở nhà ấy.
- Bộ tưởng mất năm tì vô đây làm cha thiên hạ à?
- Im đi.
Chương còm gọi lần chót :
- Ba sứt môi ơi!
Rồi nó mới im. Ba sứt môi biết Chương còm cáu mình lắm. Nó lẳng lặng rời hàng ghế, bước tới chỗ Chương còm đứng. Nó đưa tay bịt mắt Chương còm :
- Đố ai?
- Ba sứt môi hở?
- Mầy la um sùm làm tao ngượng quá, cứ réo sứt môi hoài.
Chương còm cười khì :
- Tao quên. Vì thế mầy không thèm trả lời, hở?
- Chứ sao!
- Tao có chuyện cần nhờ mầy.
- Cóc nhờ vả bây giờ. Để coi tưồng cao-bồi này đã. Mầy coi chưa?
- Chưa.
- Chao ôi, thằng Bồn lừa nó bảo hay nhất thế giới.
- Bồn lừa ở đâu?
- Nó đang dượt bóng tròn. Hội của trường nó sắp đấu với hội của trường Tân Định.
- Tao cần nhớ nó và mầy.
- Đã bảo coi tuồng đã mầy.
- Ừ, thì coi.
Hai ông nhóc vốn là hai kẻ đã tranh sống mái ở sân Hoa Lư, giờ đây là đôi bạn thân thiết. Kể từ ngày Dzũng Đakao và nhóc con Hùng lên Ban Mê Thuột đánh nhau với khỉ để bảo vệ bắp cho các búp-bê Ra-Đê, bọn Bồn lừa, Ba sứt môi không còn trò gì hứng thú để giải trí cả. Ba sứt môi rất thích Chương còm. Chương còm bảo nó hoặc nhờ nó làm gì nó sẽ làm vừa ý Chương còm ngay. Nhưng tuồng “Dũng sĩ với đôi súng bá vàng” hay quá, Ba sứt môi cần phải coi đã rồi hạ hồi tính sau.
Liếc thấy Chương còm không có vẻ khoái coi tuồng, Ba sứt môi vỗ đùi Chương còm :
- Nghĩ gì vậy, mầy?
- Bọn Mông Cổ.
Ba sứt môi miệng hỏi, mắt không rời màn bạc. Trời ơi! Sao lại có cuốn phim cao-bồi hay đến thế. Con nhà Rít-sa Dáo-mác bị găm dao vào mu bàn tay ghê rợn quá. Bọn cao-bồi lộng hành quá trời! Rít-sa Dáo-mác bị khép tội “phản thùng” và bị cư xử tàn nhẫn. Nó mang cánh tay đẫm máu rời khỏi sào huyệt bọn cao-bồi.
Dân thị trấn thương Dáo-mác. Dũng sĩ Phỗng-đá khuyến khích Dáo-mác tập rút súng. Dáo-mác kiên nhẫn rút súng, mặc dù tay hắn chưa hết đau đớn. Cuối cùng hắn rút súng nhanh như gió. Dáo-mác đã hạ hết bọn cao-bồi, được dân thị trấn bầu lên làm quận trưởng. Ăn-tô-ny Quỷnh giở chứng khùng đòi “sực” Dáo-mác. Phỗng-đá bắn chết bạn. Dáo-mác trở mặt đòi đuổi Phổng-đá.
Phỗng-đá thách Dáo-mác. Dân thị trấn lúc này thấy Dáo-mác cừ khôi, bèn khinh Phỗng-đá, hết niềm nỡ như mấy hôm đầu tiếp Phỗng-đá và Ăn-tô-ny từ Oác-Lóc (Warlock) tới giữ an ninh giùm mình.
Phỗng-đá y hẹn giờ đấu súng với Dáo-mác. Chàng đeo hai khẩu súng. Vừa tầm đạn, Phỗng-đá rút súng bắn tay phải khẩu súng bá vàng! Bây giờ chàng mới đeo hai khẩu súng bá vàng. Chàng rút súng nhanh gấp ngàn lần Dáo-mác. Dân thị trấn nghẹt thở toát mồ hôi, tưởng súng bá vàng, khẩu súng nổi tiếng giang hồ bắn vỡ sọ Dáo-mác. Nhưng khẩu súng bá vàng bên phải chàng dũng sĩ đã rơi xuống đất. Dáo-mác đang nhớn nhác thì khẩu súng bá vàng bên trái đã rút khỏi bao mà Dáo-mác vẫn chưa kịp rút súng.
Dũng sĩ Phỗng-đá lại rớt khẩu súng bắn tay trái. Chàng không thèm nhặt hai khẩu súng vàng ánh “huyền sử” như hai thanh kiếm Ỷ Thiên và đao Đồ Long. Phỗng-đá khinh bỉ tất cả. Người bạn của chàng đã chết. Chàng chẳng muốn chi nữa. Chàng lặng lẽ bước chân lên lớp cát nóng bỏng của miền Tây tới chỗ con ngựa đang hí hí chờ chàng. Dũng sĩ Phỗng-đá lên ngựa giật cương đi nước kiệu. Chàng không thèm ngoảnh lại nhìn cái thị trấn vô ơn.
Cuốn phim diễn biến thật sôi nổi hấp dẫn khiến cho Ba sứt môi muốn ngồi đến chiều xem cho đã mắt. Đèn rạp đã bật sáng. Chương còm mua cà-rem. Hai đứa mút kem thích vô cùng. Ba sứt môi gạ :
- Ngồi xem nữa mầy?
Chương còm lắc đầu :
- Ăn hết cây cà-rem này tao đi tìm thằng Bồn lừa.
- Chi vậy?
- Tại tao đang bị bọn Thiện Mông Cổ bao vây. Tao đi cầu cứu Bồn lừa.
Ba sứt môi ném cái que gỗ đi, hỏi dồn :
- Thiện Mông Cổ là thằng nào?
Chương còm đứng dậy :
- Thôi, mầy ở đây coi tuồng cao-bồi nhé! Tao đi rủ Bồn lừa cứu bạn tao.
Ba sứt môi nóng ruột :
- Đánh thằng Thiện Mông Cổ hả?
Chương còm toét miệng :
- Ừ, thằng này đầu nó chả có tí ti ông cụ tóc nào cả.
Nó vỗ vai Ba sứt môi :
- Tụi nó lập một đảng lấy tên Lệnh Xé Xác.
Chương còm mới nói tới đó, Ba sứt môi đã gật gù :
- Pẹ, nó học đòi làm Dương Chí Tôn chăng?
- Đúng.
- Nó có mấy thằng?
- Năm.
- Mầy biết tên không?
- Thiện Mông Cổ, Hội lé, Phong lùn, Bình sún, Tâm mặt mụn.
Ba sứt môi lè lưỡi :
- Hà hà, để thằng Bính sún cho tao.
Chương còm bỏ nhỏ :
- Thôi, mầy ở lại coi tuồng cao-bồi.
Ba sứt môi biết Chương còm mỉa mình. Nó chép miệng :
- Ờ, cũng được tao ở lại coi tuồng cao-bồi.
Chương còm bị “hố”, nói vuốt :
- Giá có mầy, bọn Mông Cổ sẽ ngán lắm đó, Ba ạ!
Ba sứt môi xua tay :
- Thôi, bỏ tao đi!
Nó nói thêm :
- Mầy ở Phú Nhuận chỗ nào?
- Ở cư xá bác tao.
- Cư xá Chu Mạnh Trinh hả?
- Ừ.
- Nhà bác mầy vẫn ở chỗ cũ hả?
- Ừ.
Nó ngoác đầu :
- Thôi mầy đi đánh tụi nó đi.
Chương còm hơi hơi buồn :
- Mầy không giúp tao à?
- Mầy nhờ thằng Bồn lừa chứ có nhờ tao đâu! Mà xa lắm tao chả đi nổi....
Chương còm tả oán :
- Bọn tao có ba ngoe: tao, Hưng mập và nhóc tì Hải.
- Nhóc tì Hải “cừ” bằng nhóc con Hùng không?
Chương còm chán nản :
- Thua xa!
Nhưng Ba sứt môi không xiêu lòng. Nó đuổi khéo Chương còm :
- Mầy đi kiếm thằng Bồn lừa đi. Nó đang lừa bóng ở sân Hoa Lư ấy. Còn tao, tao nhất định không đi đâu.
Chương còm đành giã từ Ba sứt môi. Đi được một quãng, nó chạy trở lại :
- Tao nhờ mầy, mầy đi không hả, Ba?
- Không.
Thấy Ba sứt môi cương quyết quá, Chương còm lủi thủi bước ra khỏi rạp. Nó ven theo vỉa hè, vừa đi vừa chạy xuống miệt sân Hoa Lư.
Ba sứt môi chờ Chương còm đi một lát cũng rời rạp hát. Nó không chạy xuống sân Hoa Lư mà chạy về phía trường Văn Hiến. Vì Ba sứt môi biết chắc con nhà Bồn lừa sáng này bám sát đội bóng tròn trường Văn Hiến tập dượt để buổi chiều đấu với trường Pétrus Ký tranh giải học sinh toàn quốc.
Ba sứt môi tới sân tập là gặp ngay Bồn lừa. Ông vua tí hon của nền túc cầu tương lai đang theo dõi quả da. Nó học những cái hay của đàn anh để “chọc” bọn nhãi trên sân Hoa Lư. Bồn lừa nổi tiếng là thằng lừa bóng giỏi. Nó “chọc” ngón nào, bọn nhãi phải phục lăn ngón ấy.
Nền túc cầu của Việt Nam rạng rỡ không phải vì Việt Nam có huấn luyện viên quốc tế dìu dắt. Mà chính là nhờ những thứ Bồn lừa, Vinh, Dậu, Ngôn, Thuận, Đực, Rạng, Tam Lang hay bất cứ một cầu thủ trứ danh nào đều học lừa banh trên... vỉa hè chật hẹp. Vỉa hè chật hẹp nhưng óc tưởng tượng bao la. Nhờ đó những Vinh, Rạng, Tam Lang đã làm khán giả hoan hô bằng cả tấm lòng chân thành. Mỗi cầu thủ bóng tròn Việt Nam là một thiên tài. Thiên tài tự học đá bóng trên vỉa hè, trên bãi tha ma. Bồn lừa đang là một thiên tài trong bọn nhãi. Mai mốt, nó sẽ làm cho khán giả nhớ tên tuổi nó.
Bồn lừa đang bình phẩm cú sút của đàn anh thì Ba sứt môi sà tới.
- Có chuyện này hay lắm.
Bồn lừa hất hàm :
- Gì?
- Chương còm bị bọn Mông Cổ ở Phú Nhuận bắt nạt.
Bồn lừa nghiến răng :
- Thật sao?
- Thật. Nó đang tìm mầy ở sân Hoa Lư.
- Mầy chỉ bậy hả?
- Ừ.
- Sao mầy lại xỏ nó?
- Nó mời tao giúp nó, tao từ chối. Tao muốn tụi mình cho nó một ngạc nhiên cơ.
Bồn lừa véo Ba sứt môi một cái :
- Mầy giờ cũng mưu mô quá nhỉ? Đã coi “Dũng sĩ với đôi súng bá vàng” chưa?
- Rồi.
- Năm đồng hả?
- Coi cọp.
- Chà, mầy bảnh dữ. Giờ thử bàn mưu mô của mầy, tao nghe êm tai là tao tình nguyện liền.
Ba sứt môi ghé miệng vào tai Bồn lừa. Chẳng biết nó nói gì mà con nhà Bồn lừa gật đầu lia lịa...

0
Biểu dương lực lượng
 
Chiều hôm sau, quân Mông Cổ kéo sang ngõ D. lần thứ hai. Vẫn năm thằng cũ. Những thằng con nít thấy Mông Cổ đeo súng “ni-lông” đội mũ vải, hùng hổ “hành quân” lấy làm lạ lắm. Bọn nhô theo sau cười nói, chỉ trỏ khiến Mông Cổ có một lực lượng hùng hậu.
Quân Mông Cổ càn quét ngõ D. năm bảy bận. Chúng đi từ đầu ngõ D. vòng qua ngõ B. để lại vào ngõ D. Hoặc chúng rẽ bên trái, xuống dốc, ngược lên ngõ F. qua giếng nước rồi lộn vô ngõ D.
Mông Cổ đi tới đâu, chó sủa ăng ẳng tới đó. Chúng dùng súng “ni-lông” làm “Đả Cẩu bổng” dọa chó và vụt ổi, vụt hoa. Lá ổi, lá me, lá thông, hoa giấy rơi lả tả xuống con ngõ. Mông Cổ xịt lốp xe, bấm chuông điện nhà nhóc tì Hải, lấy phấn ra vẽ hình đầu lâu khắp tường.
Khoảng 4 giờ chiều, ngõ D. vắng vẻ lắm. Người lớn đi khỏi hết. Chỉ còn nhóc con thôi. Vì thế quân Mông Cổ mới tự do biểu dương lực lượng. Theo chân quân Mông Cổ mãi cũng chán, bọn con nít giải tán hết. Còn trơ trọi năm tên Mông Cổ của cư xá Chu Mạnh Trinh. Lần chót, chúng phô trương thanh thế trước cửa nhà Hưng mập. Thiện Mông Cổ lấy phấn màu vẽ Hưng mập mặt heo trên cánh cổng và ghi chú “Tô Tô Hưng mập”. Hội lé mở màn trận đấu võ miệng :
- Có thằng còm trong đó không?
Phong lùn đóng kịch :
- Dạ, dạ... có cháu đây ạ!
Bọn Mông Cổ cười ồ. Hội lé và Phong lùn cao hứng tiếp tục giở trò Mông Cổ :
- Chương còm!
- Dạ.
- Mầy sợ tao không?
- Dạ, cháu sẵn sàng giặt quần xà-lỏn cho ông. Cháu sợ ông lắm, ông ơi.
Thiện Mông Cổ bắt chước Hội lé hét inh tai :
- Tô Tô mập!
Bình sún sủa ầm :
- Gâu... gâu... gâu.
- Câm mõm lại, ông cho mầy vài roi “Đả Cẩu bổng” bây giờ!
Hưng mập đang nằm coi truyện “Lucky Luke” với nhóc tì Hải. Hai đứa biết quân Mông Cổ càn quét ngõ D., biết quân Mông Cổ đang sỉ nhục mình. Nhưng vẫn phớt tỉnh. Hưng mập gấp đoạn Lucky Luke lại, “đớp” cục kẹo Billy the Kid. Nó bảo nhóc tì Hải :
- Tối coi tiếp.
Nhóc tì Hải lo lắng :
- Sao mãi anh Chương còm không trở lại nhỉ?
Hưng mập đáp :
- Chắc nó mắc kẹt.
- Mắc kẹt gì?
- Thì nó chưa kiếm ra thằng Bồn lừa, Ba sứt môi.
- Em sợ quá.
- Sợ gì?
- Mình gây với tụi nó, anh Chương còm không hạ nổi tụi nó, bọn mình phải dọn nhà mất.
Hưng mập bĩu môi :
- Còn lâu.
Bên ngoài Thiện Mông Cổ réo :
- Hưng mập đâu?
Hội lé trả lời :
- Tôi đây, anh ơi!
Tâm mặt mụn ôm mặt khóc vờ :
- Em lạy anh, anh đừng đấm vỡ cái thùng nước lèo ở bụng em.
Phong lùn run rẩy :
- Em bầu anh làm sư phụ em.
Bình sún nhảy cỡn :
- Gâu gâu gâu...
Thiện Mông Cổ mắng :
- Tô Tô Hưng mập, mầy đừng ăn vụng nghe chưa?
Hưng mập và nhóc tì Hải ức không chịu nổi. Chương còm đã dặn dò, nhất định chúng nghiến răng và nằm trong nhà. Quân Mông Cổ không thấy bọn Chương còm trả võ miệng như trưa hôm qua, đập phá cây ổi nhà Hưng mập một lát rồi bỏ về. Chúng nó dọa :
- Mỗi ngày càn quét ngõ D. một lần.
Thiện Mông Cổ nghĩ ra một mưu :
- Đón tụi nó đi học về “dần” mềm xương nghe.
Hưng mập cười khì :
- Các con ơi, ông nghỉ hè rồi.
Quân Mông Cổ rút lui. Để lại chiến trường rất nhiều hoa lá. Mông Cổ chỉ cần hạ Chương còm thôi. Thằng còm không biết ở nhà nào? Thiện Mông Cổ nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng nó cho thằng Bình sún lai vãng ngõ D. do thám chỗ nương náu của Chương còm.
Trong khi đó, tại nhà Bồn lừa. Chương còm buồn rầu nói :
- Mầy không giúp tao thì tao đánh một mình vậy. Tao sẽ dùng mưu hạ từng thằng một.
Bồn lừa gật đầu :
- Mầy thử dùng mưu xem sao!
Chương còm chia tay. Bồn lừa nắm lấy tay bạn :
- Mầy xuống Phú Nhuận bây giờ hả?
- Chiều mai. Tao đi kiếm Tiến gầy và Bảo méo mồm.
- Chiều mai, mấy giờ?
- Dù có Tiến gầy hay không, bốn giờ mai tao phải có mặt ở Phú Nhuận. Tao không sợ Thiện Mông Cổ đánh đau mà sợ bọn Hưng mập ghét tao.
- Mầy có vẻ quý Hưng mập lắm nhỉ?
Chương còm rầu rĩ :
- Tại tao nên bọn Hưng mập bị Thiện Mông Cổ bắt nạt.
Bồn lừa không hỏi nhưng Chương còm cũng cứ kể cuộc gặp gỡ ly kỳ trên bước đường phiêu lưu xuống Phú Nhuận của nó. Bồn lừa lắng tai nghe lấy làm thích thú lắm. Nó toan nói phăng cho Chương còm biết nó sẽ theo Chương còm xuống Phú Nhuận “nện” bọn Thiện Mông Cổ “giúp dân trừ bạo”. Nhưng Ba sứt môi đã bàn với nó chuyện thú vị dành cho Chương còm, nên nó mím môi, cố nén xúc động.
Chương còm thở dài :
- Thế đấy... Giá tao mặc kệ chúng nó “bắt địa” ổi nhóc tì Hải thì chả có việc gì xảy ra. Tại tao, tao phải lo lấy vậy.
Nó chán nản :
- Thôi tao đi kiếm Tiến gầy và Bảo méo mồm đây.
Nó chìa tay bắt Bồn lừa. Vua đá bóng vỉa hè chớp mắt lia lịa :
- Yên chí. Phật sẽ phù hộ mầy.
Chương còm toét miệng cười gượng :
- Dạo này mầy ăn nói khá nhẻ?
Bồn lừa sáng mắt lên :
- Mới vô gia đình Phật tử mà. Tao đến chùa hoài... Chương còm này...
- Gì?
- Nghĩ hồi tụi mình úynh nhau ở sân Hoa Lư kỳ cục.
- Kỳ cục quái gì!
- Vui hé?
- Ừ.
Im lặng giây lát, Chương còm giã từ bạn :
- Tao đi nhé!
Bồn lừa đứng nhìn Chương còm thoăn thoắt bước khỏi ngõ. Ba sứt môi nấp trong bếp bước ra. Nó vỗ vai Bồn lừa :
- Nó mắc mưu tụi mình hở, mầy? Nó bảo mấy giờ mai nó xuống Phú Nhuận?
- Bốn giờ.
- Vậy tụi mình tới từ ba giờ. Tao với mầy la cà xuống đầu ngõ. Hễ bọn Mông Cổ vây Chương còm, tụi mình ra tay liền nghe mầy.
- Ừ.
- Để Chương còm nó thấy tụi mình mưu mô đâu có kém gì nó.
Hai thằng nhãi tính toán một hồi rồi co cẳng chạy tới sân dượt bóng tròn của học sinh trường Văn Hiến.
Một mình Chương còm lủi thủi trên đường chiêu mộ... anh hùng. Nó đến nhà Tiến gầy trước. Bộ xương cách trí của môn phái Đakao, lúc ấy đang cởi trần tập tạ nhỏ. Gần chỗ tập của nó có cái ghế. Trên ghế đặt một ly cối tàu hủ. Gớm, ông nhãi tẩm bổ dữ! Chương còm suýt phì cười. Nó len lén tới sau lưng Tiến gầy quát lớn :
- Tiến!
Bộ xương cách trí chính hiệu giật mình rơi cả hai quả tạ. Nó quay lại. Thấy Chương còm, bèn cười hì hì, nói dóc :
- Ông biết thừa là mầy, ông giả đò đó Chương còm ơi!
Chương còm kê nhẹ :
- Mầy hay giả đò nhẻ!
Tiến gầy gật đầu :
- Chứ sao. Tao giả đò một cây mầy quên rồi à?
Chương còm quên sao được. Nó nhớ lại một “pha” giả vờ của Tiến gầy. Hôm ấy mải đi xem tuồng cao-bồi, Tiến gầy quên học bài. Vào lớp thầy gọi nó lên bảng. Tiến gầy nhăn nhó đứng dậy. Thầy bảo nó đọc bài. Nó ôm bụng ra chiều đau đớn lắm khiến thầy phải hỏi :
- Tiến, con làm sao thế?
Tiến gầy lấy hai tay dạt các bạn, bước khỏi ghế. Nó vẫn nhăn nhó và ôm bụng. Khi đến gần tới bàn thầy, nó tả oán :
- Thưa thầy, sáng này con trót dại ăn bắp luộc và cà lem cục.
Thầy lắc đầu :
- Con đau bụng hở, Tiến?
- Dạ.
- Thôi con về đi. Lần sau đừng ăn quà nhảm ở trường nhé!
- Dạ.
Tiến gầy lững thững bước ra. Nó ngoái lại dặn Chương còm :
- Mang cặp về hộ tao nhé!
Nó bước khuất. Thầy nhân chuyện đau bụng bất thình lình của Tiến giảng giải một bài vệ sinh thật dài trong mùa viêm nhiệt, nặng lời “sỉ vả” bọn bán quà vặt ở các cổng trường và hứa sẽ trình bầy với ông hiệu trưởng để ông cấm không cho bọn bán quà mất vệ sinh ở cổng trường nữa. Thầy cũng khuyên học sinh nên dành dụm tiền mua sách nhi đồng giáo dục, bổ ích mà đọc. Đừng ăn đồ nhảm và mua sách loại truyện láo lếu.
Tiến gầy thoát dịp ăn trứng vịt lấy làm thích thú lắm. Nó khoe ầm lên. Cả lớp biết nó giả đò để gạt thầy. Có đứa mách thầy. Hôm sau thầy gọi Tiến gầy đọc bài nữa. Thầy chặn họng nó trước :
- Hôm nay con có đau bụng không?
- Dạ không!
- Vậy đọc bài đi.
- Dạ.
Tiến gầy thao thao đọc bài địa lý. Nó làm cả thầy lẫn bạn ngạc nhiên. Nó đọc cừ quá đến nỗi thầy phải cho nó 9 điểm. Thầy khen nó nhưng khuyên nó :
- Bận sau đừng nói dối nghe con. Lừa gạt thầy là lỗi nặng lắm. Ở trường lừa thầy, về nhà dám lừa cha mẹ, rồi lớn lên lừa gạt mọi người. Không thuộc bài cứ nói thật thầy sẽ tha cho. Thầy cấm không được nói dối. Nói dối tội nặng hơn lười nghe, các con!
Tiến gầy rơm rớm nước mắt. Từ hôm đó nó chăm học lắm. Hôm nào không thuộc bài nó thú tội liền. Thầy cho nó nợ kỳ sau đọc. Chương còm còn nhớ mãi chuyện giả đò của Tiến gầy. Nó xỏ ngọt :
- Tao đâu có quên. Mầy giả đò một cây... khóc... mà.
- Mầy nhớ dai thật.
Nó lảng sang chuyện khác.
- Lâu quá không gặp mầy, tới rủ tao đi coi chớp bóng hả?
- Không.
- Thế tới có việc gì?
- Mầy thích choảng nhau không?
- Tao đang ngứa tay đây...
Chương còm khích khéo :
- Tập tạ có khác. Lên được mấy kí rồi?
Tiến gầy khoan khoái :
- Chưa thấy lên kí nào.
- Sao vậy?
- Ngày nào tao cũng đi cân nên chẳng thấy nước non gì. Chỉ bị chủ nhà thuốc tây đuổi thôi.
- Chắc mầy ăn khỏe?
- Đâu có. Tập tạ tay nó rời rã gắp thức ăn không được, mầy ơi!
Chương còm phá ra cười. Tiến gầy nói tiếp :
- Tao chuyên ăn tàu hủ. Tàu hủ bổ thật mầy ạ! Giá giờ úynh nhau với con nhà Ba sứt môi tao uýnh bằng một ngón tay thôi. À, mầy tính “mở” chiến tranh với bọn nào đây?
- Mông Cổ!
Tiến gầy lè lưỡi :
- Rỡn hoài.
- Thật mà.
- Tụi Tàu à?
- Tụi Việt Nam ta.
- Nó nhận nó là Mông Cổ hả?
- Ừ.
Tiến gầy gật gù suy nghĩ. Giây lát nó giơ cao tay :
- Tao sẽ là Trần Quốc Toản.
Chương còm ôm chặt lấy Tiến gầy :
- Mầy giúp tao, tao mừng quá, tao mừng lắm, Tiến!
Tiến gầy cao hứng :
- Tụi Mông Cổ ở đâu?
- Ở Phú Nhuận.
Lần thứ ba, Chương còm kể bước đường phiêu lưu gặp tai nạn của nó. Nhưng nó không thèm nói nó đã nhờ Ba sứt môi và Bồn lừa. Tiến gầy nghe tới đâu giận quân Mông Cổ tới đó. Nó muốn xuống ngay Phú Nhuận để ca vang bài “Đây Bạch Đằng Giang sông hùng dũng của nòi giống Tiên Rồng giống Lạc Hồng, Nam Bắc Trung”.
Chương còm nói :
- Bọn Mông Cổ có năm đứa: Thiện Mông Cổ, Hội lé, Bình sún, Phong lùn, Tâm mặt mụn.
Tiến gầy hỏi :
- Bọn mình có mấy đứa?
Chương còm đáp :
- Tao, mầy, Hưng mập và nhóc tì Hải. Thêm Bảo méo mồm nữa là tụi mình dẹp tan quân Mông Cổ.
Tiến gầy nhảy cỡn lên :
- Dẹp tan quân Mông Cổ! Ôi cha, sướng quá ta. Tao chúa ghét tụi Mông Cổ. Thiện Mông Cổ hay bằng Quyên Tân Định không mầy?
- Hay hơn ở cái nước đầu nó cóc có sợi tóc nào.
Tiến gầy phá ra cười. Nó ba hoa :
- Tao sẽ mua một lọ thuốc mọc tóc tặng nó. Rồi tụi mình đè nó ra bôi lên đầu nó là nó biến thành thằng Mông Cổ có tóc ngay.
Chương còm để mặc Tiến gầy nói. Chừng thấy Tiến gầy có vẻ mỏi mồm, nó mới hỏi :
- Mầy xuống Phú Nhuận vài hôm được không?
- Được. Ở nhà bác mầy thì bố tao bằng lòng gấp.
- Vậy mầy vào xin phép bố mầy đi. Xong xuôi tụi mình đi gặp Bảo méo mồm.
Tiến gầy chỉ cái ly tàu hủ :
- Uống đi, tao vừa nốc một ly rồi. Ngồi đợi tao tí ti ông cụ thôi.
Chương còm ngồi chờ Tiến gầy tắm táp thay quần áo và xin phép bố mẹ nó.Tiến gầy đã sửa soạn xong. Bộ xương cách trí chính hiệu con nai vàng giục Chương còm :
- Rồi mầy ơi, tụi mình tới con nhà Bảo méo mồm đi.
Hai thằng bé khoác vai nhau trên con đường chiêu mộ... dũng sĩ. Gần tới nhà Bảo méo mồm, Chương còm vỗ vai Tiến gầy :
- Tao quên chưa nói cho mầy biết, tụi tao còn có một dũng sĩ tên là Tô Tô.
- Con chó, hả?
- Ừ, nó đuổi bọn Mông Cổ chạy de. Nó đáng được phong làm dũng sĩ quá nhẻ, mầy nhé?
- Ừ, với lại cho nó ngôi sao chì nữa mầy ạ!
- Dũng sĩ Tô Tô đâu có khoái ngôi sao chì. Hà hà... nó khoái thứ khác cưa... Nó thích thịt bò. Tao đã hứa mua cho nó hai trăm thịt bò bíp-tếch rồi.
Hai đứa vừa đi vừa nói chuyện huyên thuyên. Lát sau, chúng đến nhà Bảo méo mồm. Nhưng Bảo méo mồm tới trường chơi mất rồi. Hai thằng nhóc đảo qua trường. Từ cổng, chúng nó ngó vào thấy Bảo méo mồm đang gặm một bắp ngô luộc đứng coi bọn nhóc chơi cướp cờ.
Chương còm bảo Tiến gầy :
- Thằng méo mồm cướp nghề của tao rồi!
Tiến gầy không hiểu gì, ngớ ngẩn :
- Nghề mầy là nghề gì mà nó cướp?
Chương còm rút chiếc ác-mô-ni-ca trong túi ra :
- Nghề thổi kèn...
Tiến gầy mới biết Chương còm xỏ Bảo méo mồm. Nó chạy vù vào sân hét lớn :
- Bảo!
Bảo ngừng gậm ngô, hất hàm :
- Sao nghe nói mầy xuống Phú Nhuận cơ mà, Chương?
Chương còm chưa kịp đáp, Tiến gầy đã giục Bảo méo mồm :
- Thổi bài “Bạch Đằng Giang” đi mầy.
Khiến Bảo méo mồm ngơ ngác :
- Tao đâu biết thổi kèn.
Tiến gầy vênh mặt :
- Mầy vừa thổi mà.
Bảo méo mồm cãi :
- Đâu nào!
Tiến gầy chỉ tay vào bắp ngô :
- Thế vừa rồi mầy làm gì bằng cái này?
Bảo méo mồm thành thực :
- Tao gặm ngô!
Tiến gầy trợn mắt :
- Vậy mà tưởng mầy thổi ác-mô-ni-ca mới chết chứ!
Nó nói dứt ôm bụng cười phò. Bảo méo mồm cũng cười. Chương còm kéo Bảo méo mồm và Tiến gầy tới gốc cây điệp. Nó lại kể chuyện phiêu lưu cho Bảo méo mồm nghe. Và mời Bảo méo mồm giúp nó một tay. Bảo méo mồm liệng chiếc “ác-mô-ni-ca” lên trời, hét om sòm :
- Đả đảo quân Mông Cổ!
Nó nghiến răng :
- Ông sẽ cho thằng Thiện Mông Cổ chui vào ống đồng trốn về nước là cái chắc. A-lê, tụi mình xuống Phú Nhuận đi!

0
Hai nhóc con lạ mặt
 
Hội lé móc cái ba-toong của bố nó vào cổ, lững thững bước vào ngõ D. Tới cửa nhà nhóc tì Hải, nó đứng lại lấy ba-toong đập ổi. Hội lé lượm ổi bỏ đầy túi và nhai rau ráu ra chiều thích thú lắm. Ngồi phệt xuống nền xi-măng của ngõ, Hội lé ngó sang nhà Hưng mập. Chán chê, nó đứng dậy bước đến cửa nhà Hưng mập vung ba-toong đập hoa giấy.
Những cánh hoa nát bấy rơi lả chả xuống con ngõ. Hội lé dựa cái ba-toong vào tường, móc túi lấy phấn vẽ hình Hưng mập. Nó đang loay hoay vẽ thì bị ai móc đầu ba-toong vô cổ nó giật mạnh. Hội lé nghĩ đến Chương còm, nó sợ phát run.
Một giọng nói lạ hỏi nó :
- Vẽ ai thế ông bạn?
Hội lé khom lưng toan đứng lên. Giọng nói cười khinh khỉnh :
- Đâu dễ như vậy ông bạn?
Hội lé nuốt nước bọt :
- Tao vẽ thằng Hưng mập.
Giọng nói khác xen vô :
- Mầy vẽ Hưng mập làm gì?
Hội lé đáp :
- Vẽ chơi.
Không cần nói chắc ai cũng biết hai nhóc con lạ mặt đang hạch hỏi Hội lé là Bồn lừa và Ba sứt môi. Chúng nó giả vờ từ chối không giúp Chương còm đánh bọn Mông Cổ, nhưng hai đứa đã bàn nhau lén xuống Phú Nhuận tạo cho Chương còm một sự bất ngờ. Kẻ được hưởng sự bất ngờ đầu tiên là Hội lé. Ba sứt môi giật mạnh cái ba toong. Hội lé ngã ngửa. Nó đá Hội lé một cú nhẹ vào lưng :
- Mầy biết Chương còm là thằng nào không?
Hội lé tưởng bở, khai liền :
- Biết chứ, nó là thằng hèn nhất nước.
Bồn lừa lấy ba-toong gõ đầu Hội lé :
- Tốt lắm, tên mầy kêu chi?
- Hội lé!
- Tại sao mầy bị lé?
- Không biết.
- Tại sao mầy không biết?
Hội lé chưa biết trả lời thế nào thì Ba sứt môi đã cúi xuống tặng nó một “bẹo tai chưởng”, ngón đòn lợi hại của nhóc con Hùng. Hội lé kêu ỏm tỏi. Ba sứt môi trêu nó :
- Tại mầy hay ăn cắp ổi, hả?
Bồn lừa hỏi :
- Mầy biết Thiện Mông Cổ không?
- Biết.
- Tao là bạn nó đây Hội... Hội gì nhẻ?
- Hội lé...
Bồn lừa và Ba sứt môi cười khúc khích. Ba sứt môi rứt hai sợi tóc của Hội lé.
- Xin bạn hai sợi tóc làm kỷ niệm.
Bồn lừa nói :
- Mầy bảo mầy biết Thiện Mông Cổ, vậy mầy là bạn nó à?
Hội lé vẫn nằm ngửa mặt nhìn trời. Nó vớ được dịp may rồi, thao thao :
- Ừ, tao là bạn thân của Thiện Mông Cổ. Tao ở đảng Lệnh Xé Xác. Mầy cũng là bạn Thiện Mông Cổ, tha cho tao đi. Cho tao ngồi dậy nghe.
Ba sứt môi nhún vai :
- Đâu được. Tụi tao thương mầy lắm, muốn chữa bệnh lé cho mầy.
Bồn lừa giải thích thêm :
- Mắt mầy bị lé, mầy cần mở thật lớn nhìn mặt trời thì nó mới hết “đèn pha đèn cốt” nghe mầy.
Ba sứt môi tủm tỉm :
- Mầy hay bị làm ông tòa lắm hả, Hội lé?
Hội lé nằm ngửa nhìn trời. Lòng dạ hoang mang không biết hai thằng nhóc này là “bạn hay thù” mà chúng nó hành hạ mình tàn nhẫn thế này. Thấy nó không đáp, Ba sứt môi rứt thêm một sợi tóc cảnh cáo :
- Trả lời đi nào?
Hội lé nói :
- Tao không biết làm ông tòa là gì.
Bồn lừa cụng nhẹ cái đầu ba-toong vào trán Hội lé :
- Dễ ợt mà. Mắt mầy chúng nó lộn xộn hoài, mắt nọ cãi lộn mắt kia, mầy phải xử chúng nó chứ.
Hội lé ngao ngán :
- Tao không hiểu gì cả.
Ba sứt môi búng ngón tay :
- Trời ơi, mầy ngốc quá. Thế cũng đòi làm quân Mông Cổ.
- Tụi mắt mầy nó có tranh nhau cái lớn cái bé không?
- Tao không hiểu gì cả.
Bồn lừa nháy mắt. Ba sứt môi hiểu ý rút cuộn dây thừng nhỏ ở túi ra. Nó bảo Hội lé :
- Để tao làm cho mầy hiểu.
Nó đè Hội lé, trói ngấu nghiến tay và chân tên Mông Cổ lại. Xong xuôi nó gọi Hưng mập :
- Hưng mập, Hưng mập!
Hưng mập ló đầu lên cửa sổ. Ba sứt môi tự giới thiệu :
- Tao là Ba sứt môi, bạn của Chương còm. Tao mới tóm được tên Mông Cổ lé. Mầy mở cửa mà nhận tù binh.
Hưng mập vội vàng chạy ra. Nó hỏi ngay :
- Chương còm đâu?
Bồn lừa đáp :
- Lát nữa nó xuống. Mầy đừng cho nó biết có tao ở nơi đây nhé!
- Sao vậy?
- Bí mật. Nhớ nhé!
Hưng mập mở cửa kéo tên tù binh Hội lé vào. Ba sứt môi nói :
- Nhét khăn vào mồm thằng Mông Cổ nghe, mầy.
- Ừa.
Rồi nó nói :
- Nhà con nhà Thiện Mông Cổ số mấy?
Hưng mập vui vẻ đáp :
- Ngõ F. số nhà 75.
Hưng mập tiếp nhận tù binh nhưng vẫn ngài ngại. Ba sứt môi thoáng hiểu nỗi lo âu của nó. Bèn nhếch cái môi... sứt cười khì khì :
- Đừng sợ mầy, tụi tao sẽ dẹp tan quân Mông Cổ. Mầy chưa biết tên tao, hả? Tao là Ba, bị sứt môi nên tụi bạn tao yêu tao goi là Ba sứt môi. Thằng Chương còm nó yêu mầy mới gọi mầy là Hưng mập. Mầy cũng gọi tao là Ba sứt môi nghe? Đứa nào lạ hoắc gọi tao là sứt môi, tao cho con sâu “cam tẩu mã” cắn đứt hai cái môi nó liền.
Ba sứt môi nháy mắt cười... tình với Hưng mập. Me-xừ “phì lũ”, anh hùng... mập của ngõ D. cư xá Chu Mạnh Trinh khép cổng lại.
Hai cánh tay phải của Bồn lừa và Ba sứt môi thò qua song sắt bắt tay Hưng mập. Bồn lừa dặn thêm :
- Cứ nói mầy thộp được tên Mông Cổ lé này nghe chưa? Tụi tao muốn con nhà Chương còm phục lé mắt.
Bồn lừa và Ba sứt môi phóng sang ngõ F. tới cửa nhà Thiện Mông Cổ. Hai thằng ngạc nhiên thấy có một bọn nhãi chừng mười đứa cả thẩy. Thế mà Chương còm bảo bọn Mông Cổ chỉ có năm tên. Bọn Mông Cổ đang bàn tính mở cuộc hành quân bao vây Hưng mập, bắt Hưng mập ra xin lỗi chúng nó.
Ba sứt môi nói thầm với Bồn lừa :
- Tụi nó đông quá xá!
Bồn lừa bĩu môi :
- Hai thằng mình có thể hạ được năm đứa ngon ơ.
- Ngon bằng bún riêu bà Ba Bủng không?
- Ngon hơn nhiều. Bún bà Ba Bủng thì ngon quái gì mà khen.
Bồn lừa đang bình luận bún riêu thì nghe tiếng quát :
- Tao muốn rứt hết tóc thằng Chương còm.
Ba sứt môi nhìn vào nó thấy tên vừa hét đó đầu không có sợi tóc nào. Nó bảo Bồn lừa :
- Thiện Mông Cổ đó.
Bồn lừa lè lưỡi :
- Kinh nhẻ? Tao muốn đưa thằng này lên lão thợ húi tóc Anh Sinh.
Ba sứt môi hỏi :
- Lão Anh Sinh dữ lắm, hả?
- Không.
- Thế mầy đưa Thiện Mông Cổ đến lão làm gì?
Bồn lừa gãi gáy :
- Lão thợ húi này nó quảng cáo có thứ thuốc mọc tóc cừ lắm. Bảo lão ta bôi lên đầu con nhà Thiện Mông Cổ là nó hết... Mông Cổ ngay tút xuỵt.
Ba sứt môi muốn ôm bụng cười. Nhưng Thiện Mông Cổ đã hét :
- Thằng Hội lé mải chọc ổi rồi. Chẳng biết chiều nay tên còm nhom có chường mặt ra không?
Phong lùn nói :
- Hay tụi mình sang càn quét ngõ D. đi.
Thiện Mông Cổ lắc đầu :
- Xịt lốp xe mãi chán ngấy. Ngõ D. mới có bọn nhóc Mỹ đến ở. Úynh tan tụi Chương còm xong tụi mình hỏi tội mấy thằng mũi lõ.
Phong lùn hỏi :
- Nhưng bao giờ mới kiếm ra Chương còm?
Thiện Mông Cổ đáp :
- Đợi thằng Hội lé về xem sao. Không chừng nó “dọn nhà” đi nơi khác rồi.
Ba sứt môi rút cuốn sổ nhỏ trong túi ra. Nó ngoáy mấy hàng chữ rồi lượm viên sỏi bọc lấy. Đoạn liệng vào sân nhà Thiện Mông Cổ, rồi cùng Bồn lừa chạy gấp ra khỏi ngõ F. Bọn Mông Cổ lượm viên sỏi bọc giấy lên. Thiện Mông Cổ giằng lấy bóc ra coi. Nó hả hê ra mặt. Thiện Mông Cổ đọc bô bô cho cả bọn nghe:
“Gửi các bạn Lệnh Xé Xác,
Thưa các bạn,
Tôi báo cho các bạn biết; Chương còm đã lẻn các bạn về Đakao “bốc” thêm người. Chiều nay vào hồi 4 giờ nó sẽ lại xuống Phú Nhuận. Các bạn sửa soạn bao vây tụi Chương còm đi. Chúng tôi có hai đứa sẽ giúp các bạn “lột da đầu” thằng còm nhom.
Ký tên,
Hai Nhóc Lạ Mặt”.

Thiện Mông Cổ nhảy cỡn lên :
- Hay quá ta. Tụi bây xem mấy giờ rồi?
Bình sún vội nói :
- Ba giờ rưỡi.
- A lê hấp, tụi mình sang vây ngõ D.
Tâm mặt mụn vỗ tay vào trán :
- Lạ ghê vậy đó...
Khiến Thiện Mông Cổ phải hỏi :
- Lạ gì?
- Thì đứa viết cái thư chứ gì nữa?
Thiện Mông Cổ cười :
- Tao ngờ thằng Hội lé bày trò quá. Nó dò hỏi biết rõ chuyện, “trộ” chúng mình đây mà. Thôi, anh em sang ngõ D. gấp. Tụi mình núp thật kín đừng để Chương còm hay, nó tẩu thoát mất. Đợi bọn nó vào giữa ngõ tụi mình xô ra “bắt sống” tụi nó, nghe chúng mầy.

0
Lọt ổ phục kích
 
Xe buýt bị kẹt ở Cầu Kiệu. Muốn di chuyển nhanh chóng, ba dũng sĩ Đakao cuốc bộ tới chợ Tân Định. Từ đây, ba ông nhóc đáp xe xuống Phú Nhuận. Con đường Võ Di Nguy luôn luôn bị kẹt xe. Khi thì kẹt ở đầu Cầu Kiệu cuối đường Hai Bà Trưng. Khi thì kẹt ở chợ Phú Nhuận. Khi thì kẹt ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ Phú Nhuận. Hôm nay xe bị kẹt ở Cầu Kiệu.
Chương còm cằn nhằn :
- Lại xích-lô máy ủi đít xe taxi đây mà. Chẳng ăn nhằm gì cả mà mấy bố cứ đôi co phải trái làm nghẽn đường. Xích-lô máy là vua chạy ẩu.
Bảo méo mồm bình luận :
- Vua chạy ẩu và vua chửi thề nữa!
Bộ xương cách trí cười khì :
- Sao tụi mầy thù mấy ông xích-lô máy thế?
Bảo méo mồm đáp :
- Phun khói ngập cả thành phố chịu sao nổi bồ tèo?
Chương còm lách ra cửa, thò đầu ngó. Nó thấy hàng cây số xe cộ dài lê thê. Ngữ này phải mấy tiếng đồng hồ mới đi nổi. Chương còm nóng ruột lắm rồi. Nó không hiểu trễ hẹn bọn Hưng mập có “chửi thầm” nó không. Và quân Mông Cổ đối xử với Hưng mập, nhóc tì Hải ra sao.
Chương còm cắn ngón tay suy nghĩ. Rồi nó bảo Tiến gầy và Bảo méo mồm :
- Xuống lội bộ, tụi bây ơi!
Bộ xương cách trí nhăn nhó :
- Lại lội bộ cuốc nữa?
Chương còm nheo mắt :
- Tập thể thao chạy cho bắp thịt đùi mầy nó nở kẻo chỉ tập tạ tay mầy sẽ to bằng đùi và mầy thành quái thai Tiến gầy ạ!
Bảo méo mồm về hùa với Chương còm :
- Đúng đó. Chạy bụng nó thon lại mới thành lực sĩ đẹp.
Tiến gầy bĩu môi :
- Mệt phờ râu ông cụ còn uýnh bọn Mông Cổ sao được.
Nói thế nhưng Tiến gầy vẫn lách người để bước xuống đường. Ba dũng sĩ Đakao thoăn thoắt băng qua cầu Kiệu. Tới đầu phố Võ Di Nguy, ba ông nhóc bắt đầu chạy.
Chẳng mấy đỗi, chúng nó đã tới gần ngã tư đèn xanh đèn đỏ. Ngoái về phía sau, Chương còm khoe thành tích :
- Thấy chưa, không nghe tao, bây giờ hãy còn ở cầu Kiệu.
Bộ xương cách trí cười :
- Nói khoác gặp thời quá nhẻ?
Bảo méo mồm hỏi :
- Mầy có “kế hoạch” chưa hở, Chương còm?
- Rồi.
- Thế nào?
- Hễ không gặp bọn Mông Cổ tụi mình vô nhà Hưng mập. Nếu gặp bọn nó, tụi mình vừa úynh vừa nhử chúng tới cửa nhà Hưng mập gọi nó ra tiếp tay. Chả lẽ bốn thằng không chọi lại năm tên Mông Cổ à...
Ba ông nhóc đến hàng giò chả, rẽ về bên phải tức là dốc giếng. Tới hàng chạp phô, chúng nó rẽ bên trái thốc lê ngõ D. Lối này gần hơn đi lối cổng chính và chỉ dành riêng cho người đi bộ hoặc xe đạp. Xe ô-tô muốn đi lối này phải gắn chất “pờ lát môn” vào bánh và máy.
Chúng nó đã đi vào đến địa phận ngõ D. nghĩa là đã lọt ổ phục kích của quân Mông Cổ. Ba dũng sĩ Đakao đứng hàng một nhìn suốt ngõ D. Vắng hoe. Đồng hồ nhà ai “đánh đàn” một khúc ngắn rồi điểm bốn tiếng boong boong boong boong...
Chương còm xoa tay :
- Biết lắm mà, bọn Mông Cổ chạy de rồi.
Bộ xương cách trí ưỡn ngực.
- Nghe tên tao tụi nó sợ đến gẫy răng.
Bảo méo mồm ngoạc cái miệng méo :
- Còn nghe tên tao tụi nó làm sao đây?
Chương còm vỗ lưng bạn :
- Nghe tên mầy tụi nó... méo mồm hết trọi!
Ba dũng sĩ Đakao cười nói huyên thuyên. Các ông nhãi đâu biết Thiện Mông Cổ đang hau háu nhìn các ông nhãi. Trời ơi, quân Mông Cổ đông gấp ba quân Chương còm. Bọn nó mà lùa mẻ này thì kể như đời Chương còm lúa... vàng. Trong các bờ tường, trên cành các cây ổi lớn, quân Mông Cổ núp im phăng phắc. Những sợi dây thung chắp đôi và những “viên đạn” chế bằng bìa cứng sẵn sàng nhả đạn. Bọn Chương còm lững thững tiến dần vào ổ phục kích. Qua nhà bác Chương còm, bọn nó không thèm vô, mà bước thẳng tới nhà Hưng mập. Đến chiếc xe vận tải nhỏ của người Mỹ đậu gần nhà Hưng mập, một loạt đạn giấy bắn ra rào rào.
Chương còm thất kinh :
- Chết rồi!
Bảo méo mồm hỏi :
- Đứa nào bắn đó?
Thiện Mông Cổ nhảy vèo từ cành ổi xuống, cười ha hả :
- Chương còm, tưởng mầy độn thổ rồi chứ?
Chương còm nói khẽ :
- Thiện Mông Cổ đó!
Không đợi Tiến gầy và Bảo méo mồm “chiêm ngưỡng” mình, Thiện Mông Cổ nói kháy :
- Chà bảnh dữ, thằng còm “bốc” thêm hai thằng còm hơn nó...
Chương còm trả đũa :
- Mầy giỏi gì, hãy gọi bọn Lệnh Xé Xác của mầy chường mặt ra coi.
Thiện Mông Cổ hô :
- Phơ!
Hàng loạt đạn... giấy tới tấp nhắm cái đích khạc đạn. Và, chớp mắt, những Tác-giăng từ các cây ổi đu người nhảy xuống. Những tên khác nấp ở các khe, các xó cũng xuất hiện một lượt. Chương còm đảo mắt đếm vừa vặn mười tên. Nó hơi ngạc nhiên không thấy Hội lé. Bọn Chương còm bị vòng đai Mông Cổ bao quanh. Chương còm thúc thủ, nói nhỏ với Tiến gầy :
- Nguy rồi, tính sao hở, mầy?
Thiện Mông Cổ cười ha hả :
- Liệu mầy địch nổi bọn tao không?
Chương còm bĩu môi :
- Một chọi một nhé!
Thiện Mông Cổ búng tay tách một cái. Quân Mông Cổ giuơng súng bắn rào rào, khiến ba dũng sĩ Đakao phải chụm tay che kín mặt. Thiện Mông Cổ nói :
- Hai thằng kia ta tha, chỉ bắt thằng còm kia thôi. Khôn hồn về Đakao đi hai ông lõi.
Nhưng Tiến gầy đã nắm trái đấm cương quyết :
- Có giỏi vào bắt đi!
Bảo méo mồm tiếp lờì :
- Bắt được các ông, chúng mầy cũng nhừ đòn Mông Cổ ạ!
Nằm dưới gầm xe vận tải nhỏ của người Mỹ, Bồn lừa khẽ véo Ba sứt môi, nói thầm :
- Thằng méo mồm anh hùng dữ đa!
Ba sứt môi khen Tiến gầy :
- Bộ xương cách trí cũng hách lắm đí chứ.
Trong khi đó, Chương còm ghé sát tai Tiến gầy :
- Tao nhảy xổ lại ôm thằng Thiện Mông Cổ vật lộn. Chúng mầy cố chống đỡ với bọn nó và gọi Hưng mập nghe.
- Ừa.
Chương còm khích Thiện Mông Cổ :
- Thằng đầu không tóc kia, giỏi đấu tay đôi không? Hay quân Mông Cổ chỉ cậy đông bắt nạt con nít?
Thiện Mông Cổ phớt tỉnh lời khiêu khích đó. Nó lại hô :
- Phơ!
Đạn giấy rào rào bay. “Hỏa lực” của Mông Cổ mạnh quá xá. Rõ ràng là “tác phong” Mông Cổ. Ngày xưa tụi Mông Cổ kéo đại binh sang uýnh Việt Nam cũng thế thôi. Nghĩa là không dám đấu tay đôi, chỉ cậy đông như bầy thú vật ào ào tấn công bừa bãi.
Vòng vây của Mông Cổ khép dần dần. Hai lối thoát thân của bọn Chương còm bị Mông Cổ chận hết. Đằng trước Mông Cổ, đằng sau Mông Cổ. Bên trái là tường, bên phải là tường. Chương còm thất thế rồi.
Dưới gầm ô-tô, Ba sứt môi cố ngước mắt ngắm bộ mặt thiểu não của Chương còm. Thiện Mông Cổ thị uy :
- Ô lê manh!
Tiến gầy bĩu môi :
- Ô lê manh là kí gì? Mông Cổ mà không biết nói tiếng ba tầu à?
Thiện Mông Cổ nghiến răng :
- Thằng cá mắm kia, khôn hồn cút về Đakao đi!
Tiến gầy xổ tiếng Tầu :
- Ngộ sắp tả cắng sải nị, ngộ cố chẻm nị lớ... lớ...
Bảo méo mồm trong cơn nguy khốn bỗng ôm bụng ré cười.
Thiện Mông Cổ quát :
- Mầy chửi tiếng Tầu tao hả, thằng cá mắm?
Bảo méo mồm tuông luôn một tràng tiếng Ấn Độ :
- O nha que ra an cai banh ran cary cay qua chay nuoc mat ra dang mui ra dang tai.
Ba sứt môi và Bồn lừa cố bụm miệng. Phong lùn cáu tiết giục Thiện Mông Cổ :
- Bắt nó hàng đi mầy!
Thiện Mông Cổ hét :
- Ô lê manh!
Tiến gầy giả vờ không hiểu gì :
- Ngô hổng có biết tiếng Tây lớ, coi chừng ngộ cố chẻm cái nị lớ...
Thiện Mông Cổ hạch :
- Cố chẻm hả, mầy bảo cố chẻm tao hả? Cố chẻm là gì?
Phong lùn thông ngôn :
- Cố chẻm là tiếng chửi tục đó.
Thiện Mông Cổ nổi giận :
- Mầy chửi tiếng Tàu ông hả? “Bông giơ toa”. Mầy biết “bông giơ toa” là gì không? Mầy chửi tiếng Tầu thì ông chửi tiếng Tây.
Tiến gầy muốn kéo dài thì giờ đánh võ miệng để Chương còm còn nghĩ mưu kế nên xổ một câu tiếng Tầu thật dài :
- Ngộ sực hủ tíu, pán pao, pán pò, pán rán, dầu cháo quẩy, phàn xôi phá xang cái nị thèm nhỏ rải lớ.
Thiện Mông Cổ vênh mặt :
- Mầy bảo mầy ăn hủ tíu, bánh bao ông thèm nhỏ rải hả?
Nó xổ một tràng :
- Bông giơ toa, bông giơ toa, bông giơ toa.
Rồi hỏi Tiến gầy :
- Mầy biết “bông giơ toa” là gì không?
Bộ xương cách trí nhún vai. Thiện Mông Cổ giải nghĩa:
“Bông giơ” là ông sư, “toa” là mầy. “Bông giơ toa” là sư mầy.
Nó khoái chí cười hinh hích :
- “Bông giơ toa”!
Bảo méo mồm đâu chịu, cũng trổ tài tiếng Tây :
- Mầy biết “pe rơ” là gì không?
Thiện Mông Cổ đáp liền :
- Là bố.
Bảo méo mồm xài luôn :
- “Pe rơ toa”!
Thiện Mông Cổ cáu lắm. Nó gầm lên :
- Phơ!
Quân Mông Cổ tới gần quá nên đạn của chúng không uổng một phát nào. Bách phát bách trúng. Tiến gầy khẽ hỏi Chương còm :
- Dọt chăng?
Chương còm lắc đầu. Thình lình, nó lao đầu húc vào Thiện Mông Cổ như một chiếc phi cơ phóng pháo. Thiện Mông Cổ kêu “ối” ngã ngửa. Nhưng nó ôm chặt lấy Chương còm. Quân Mông Cổ ào vào thộp cổ Bảo méo mồm và Tiến gầy.
Phong lùn thay Thiện Mông Cổ chỉ huy. Nó hét :
- Trói gô hai thằng lõi lại. Rồi tính chuyện thằng còm sau.
Ba sứt môi véo đùi Bồn lừa. Hai đứa rút khăn mùi xoa buộc mặt y hệt hai hiệp sĩ Zorro. Chúng nó chui khỏi gầm xe. Bọn Mông Cổ tưởng chắc ăn Chương còm không để ý gì nữa. Ba sứt môi và Bồn lừa lừng lững bước tới, rẽ vòng vây Mông Cổ.
Ba sứt môi lên tiếng :
- Chào các bạn, hai thằng tôi là hai đứa lạ mặt đã báo cho các bạn biết giờ giấc Chương còm xuống Phú Nhuận.
Bọn Mông Cổ trố mắt nhìn hai đứa. Ba sứt môi không muốn chúng nó ngạc nhiên lâu, bước nhanh đến chỗ Chương còm và Thiện Mông Cổ đang vật nhau. Nó đá phốc một cái vào mông Chương còm, giận dữ :
- Chương còm, lần này mầy hết trốn, ôn con nhé!
Đoạn nó cố tình kéo mạnh Thiện Mông Cổ buông Chương còm ra :
- Bạn Thiện Mông Cổ, bạn để tôi trị tội thằng này giùm bạn.
Ba sứt môi nắm chặt hai bàn tay cơ hồ sắp giáng xuống Chương còm những trái đấm khốc liệt nhưng nó chỉ cúi xuống bẹo tai Chương còm và lôi thằng còm dậy. Nó dìu Chương còm vào cổng sắt nhà Hưng mập. Thiện Mông Cổ phủi áo, đứng ngắm người bạn vô danh. Ba sứt môi chắc mẩm lừa được Thiện Mông Cổ rồi. Nó khoái lắm. Giả vờ bợp tai Chương còm một cái khá đau để gây tin tưởng. Ba sứt môi chìa tay với Thiện Mông Cổ :
- Mời bạn Thiện Mông Cổ tới đây để chúng tôi được “hân hạnh giới thiệu” tên tuổi.
Thiện Mông Cổ tưởng bở, hiên ngang bước tới. Bồn lừa theo gót nó. Tới cổng nhà Hưng mập, Bồn lừa giận dữ :
- Phải lôi thằng Hưng mập ra đây để chịu đòn một thể.
Nó phân trần :
- Thưa các bạn Lệnh Xé Xác, chúng tôi xin phép các bạn “tẩn” con nhà Chương còm một trận rồi sẽ trao nó cho các bạn.
Bọn Mông Cổ vỗ tay tán thưởng. Chương còm, Tiến gầy, Bảo méo mồm tái mét mặt. Ba đứa sợ đến nỗi quên mất cả giọng nói và dáng người của Ba sứt môi và Bồn lừa.
Bồn lừa réo lớn :
- Hưng mập!
Hưng mập từ nãy vẫn theo dõi cảnh Mông Cổ bắt sống Trần Bình Trọng Chương còm. Biết thằng gọi nó là Bồn lừa thì mừng lắm. Bèn nhô đầu hẳn lên cửa sổ. Bồn lừa ra lệnh :
- Ra mở cổng!
Hưng mập ngoan ngoãn bước ra. Bồn lừa quát :
- Mở then ngay!
Hưng mập mở then. Cánh cổng hé mở thì thình lình Ba sứt môi ôm chặt lấy Thiện Mông Cổ. Bồn lừa kéo vội cái khăn che mặt xuống. Tiến gầy, Bảo méo mồm “à” một tiếng kinh ngạc. Bồn lừa đẩy cổng để Tiến gầy xô Thiện Mông Cổ vào trong. Hưng mập đóng sầm cánh cổng, gài then lại. Bọn Mông Cổ ngơ ngẩn chưa biết đầu đuôi ra sao. Ba sứt môi vẫn khóa chặt Thiện Mông Cổ, trong khi Bồn lừa cười ha hả :
- Mông Cổ hạng bét, chúng mầy mắc mưu bọn tao rồi, sáng mắt ra chưa?
Nó giới thiệu :
- Tao là Bồn lừa, bạn thân của Chương còm đây. Tao tóm cổ thằng Mông Cổ Dương Chí Tôn đầu không một sợi tóc của chúng mầy rồi. Đổi tù binh không?
Chương còm được thưởng thức một sự ngạc nhiên, khoái quá reo to :
- Ba sứt môi, không ngờ mầy “cừ” quá xá!
Bồn lừa vênh mặt :
- Còn tao?
- Mầy cũng “cừ” luôn.
Chương còm lên nắm quyền chỉ huy. Nó phụ với Ba sứt môi ghì Thiện Mông Cổ lại. Phe Mông Cổ tức muốn hộc xì-dầu. Bồn lừa hách dịch :
- Trả tụi tao Tiến gầy và Bảo méo mồm, tao sẽ trả tụi mầy thằng Thiện Mông Cổ.
Phong lùn giậm chân :
- Một đổi một thôi.
Bồn lừa cười :
- Thằng lùn đừng có tàng.
Phong lùn phóng chân đá Tiến gầy một cú. Lúc đó, Tiến gầy và Bảo méo mồm đã bị quân Mông Cổ bẻ ghì cánh khỉ dưới sự “săn sóc” của Bình sún và Tâm mặt mụn. Tiến gầy ức lắm. Nó chỉ chờ cơ hội là trả thù cú đá hèn hạ của Phong lùn.
Bồn lừa cười khinh bỉ :
- Hay quá, tụi mầy coi đây!
Nó xoắn tai Thiện Mông Cổ một cái đau thấu trời. Thiện Mông Cổ gan lì nhất định không kêu ca. Bồn lừa dọa :
- Hễ còn động tới hai thằng bạn tao, tao sẽ lấy vôi bôi lên đầu thằng xếp của tụi mầy.
Bảo méo mồm khoái quá cười khúc khích. Phong lùn bước tới trước mặt nó :
- Cười gì?
Bảo méo mồm gặp cơ hội bằng vàng bèn tung ra một bãi nước miếng trúng mắt Phong lùn. Bồn lừa vỗ tay :
- Đáng mặt dũng sĩ Đakao lắm...
Phong lùn toan giơ tay tát Bảo méo mồm thì Chương còm đã hét :
- Thiện Mông Cổ!
Phong lùn rút tay về. Chương còm tiếp :
- Tao nói lần chót, hễ còn ti toe với bạn tao, tao sẽ cho dế cắn rốn thằng xếp của tụi mầy.
Ba sứt môi nói khẽ với Chương còm :
- Tụi tao tóm được thằng Hội lé nữa.
Chương còm hớn hở :
- Thế à, đâu?
Hưng mập không cần đợi Ba sứt môi nhờ vả, lẳng lặng đi vào mé trong dẫn tù binh Hội lé ra. Hội lé gặp Chương còm, nhớ lại những lời khoác lác hôm trước, sợ co rúm cả người.
Chương còm đặt tay lên đầu Hội lé :
- Mầy đòi rứt tóc tao phải không? Tao không tha mầy, mầy ba hoa ghê quá. Mầy đòi úynh nát người tao.
Chương còm tống một trái đấm vào... không khí. Hội lé nhắm mắt loạng choạng :
- Tao “nạy” mầy!
Ba sứt môi cười rống :
- Ối giời ơi! Thằng “né lói” ngọng.
Hội lé tỉnh người vì câu xỏ ngọt của Ba sứt môi. Nó lấy lại chí khí :
- Ông “lói” ngọng đấy, mầy “nàm” gì?
Ba sứt môi cười rống :
- Tao “nạy” mầy, tao đâu dám “nàm” gì, mầy “né” tao ngán mầy “nắm”.
Thiện Mông Cổ đau điếng người. Bên ngoài đám quân của nó còn đau điếng hơn. Phong lùn muốn “tra tấn” Tiến gầy và Bảo méo mồm nhưng ngại tụi Chương còm đánh Thiện Mông Cổ. Nên Phong lùn, Tâm mặt mụn, Bình sún và bọn lau nhau Mông Cổ chỉ còn biết phóng vào sân nhà Hưng mập những tia mắt căm tức. Và muốn cứu Thiện Mông Cổ, Phong lùn đành xuống nước :
- Đổi tù binh đi!
Bồn lừa đã cởi hẳn cái “mặt nạ” lòng thòng trên cổ nó. Nó hất hàm :
- Đổi hả?
Phong lùn đáp :
- Ừ.
Chương còm lên mặt anh hùng :
- Thả thằng xếp Mông Cổ ra kể thì tiếc thật. Nhưng bọn tao cũng cứ thả. Rồi bọn tao lại bắt nữa. Bắt tụi mầy dễ ợt.
Ba sứt môi đùa :
- Mầy thêm vào câu nhờ có tao và thằng Bồn lừa chứ mầy...
Chương còm nói luôn :
- Mông Cổ, tụi mầy thấy các dũng sĩ Đakao và Tân Định chưa?
Nó nhe răng :
- Vô địch Sàigòn, Chợ Lớn, Phú Nhuận thuộc Gia Định chỉ là mỡ tép thôi, ôn con ạ!
Bình sún cáu tiết :
- Này, đừng có ba hoa.
Chương còm không thèm chú ý. Nó bảo Ba sứt môi :
- Thả tụi nó nghe, mầy?
- Thả thì thả.
Thiện Mông Cổ và Hội lé bị trói ghì hai tay về đằng sau. Muốn hành hạ quân Mông Cổ, Ba sứt môi tròng thêm một sợi dây dài vào chỗ trói của mỗi đứa. Sợ Thiện Mông Cổ tiết lộ bí mật thì đàn em của nó sẽ không tha Tiến gầy và Bảo méo mồm, nó “hy sinh” hai cái mặt nạ, buộc chặt miệng Thiện Mông Cổ và Hội lé. Xong xuôi nó hô Hưng mập mở rộng cửa.
Thiện Mông Cổ thấy quân mình sắp mắc mưu Ba sứt môi song nó không thể nói được. Ba sứt môi dõng dạc tuyên bố :
- Đếm từ một tới ba, hai bên đều phải thả tù binh.
Phong lùn thấy xếp và “đồng chí” của mình bị trói, liền bày kế hoãn binh :
- Khoan đã.
Ba sứt môi át giọng kẻ thù :
- Khoan ký gì?
- Khoan để tao kiếm dây trói hai thằng lõi của tụi mầy đã!
Ba sứt môi quát :
- Không được.
Bình sún quát lại :
- Tại sao không được. Bộ mầy tưởng dân Gia Định là mỡ tép cả hả, thằng sứt môi kia!
Ba sứt môi mím cái môi sứt trông buồn cười hơn là tức giận :
- Nè, thằng sún, lát nữa tao bẻ răng mầy nghe chưa, ôn con!
Bình sún chìa khuỷu tay :
- Này này, sứt môi...
Một thằng trong bọn Mông Cổ đã xoáy được một dây kẽm. Thiện Mông Cổ và Hội lé im lặng chịu nhục. Xếp Mông Cổ nghĩ thầm rằng sẽ “thịt” bọn Chương còm khi nó thoát nạn.
Ba sứt môi, Bồn lừa, Chương còm và Hưng mập không muốn giằng co, sợ bọn Mông Cổ biết mưu mô của chúng nên để mặc Mông Cổ trói ghì Tiến gầy và Bảo méo mồm.
Bây giờ quyền chỉ huy đã về tay Chương còm. Nó hô :
- Một...
Hai bên sửa soạn trao đổi tù binh. Bồn lừa ngứa tay hích vào mạng mỡ Thiện Mông Cổ một cái. Xếp Mông Cổ mồm bị bịt kêu không được. Nó nhìn Bồn lừa mắt tóe lửa hờn.
- Hai...
Bốn tù binh bắt đầu bước.
- Ba...
Cổng nhà Hưng mập mở rộng. Thiện Mông Cổ và Hội lé từ từ thoát khỏi “trạm giam”. Phía ngoài Tiến gầy và Bảo méo mồm cũng từ từ bước vào.
Thình lình, Tiến gầy và Bảo méo mồm chạy vọt ôm chầm lấy Thiện Mông Cổ và Hội lé. Ba sứt môi và Bồn lừa cầm hai sợi dây ròng tù binh vội vàng kéo mạnh vào trong. Quân Mông Cổ ngơ ngác. Thế là “tong” mất rồi.
Nhưng Chương còm đã đứng cách cổng vài thước, kiêu hãnh nói :
- Tao tha thằng xếp Mông Cổ mà.
Thiện Mông Cổ, Hội lé bị ngã nhào đã lồm cồm bò dậy. Ba sứt môi và Bồn lừa lại xua đuổi chúng. Lần này hai đứa chạy. Gần đến phe mình, hai đứa đứng sựng. Vì hai đầu dây vẫn nằm trong tay phe dũng sĩ Chương còm.
Ba sứt môi nói :
- Trả tụi tao hai sợi dây chứ?
Phong lùn lầm lủi cởi nút. Ba sứt môi và Bồn lừa giật mạnh một cái. Ba tên Mông Cổ ngã lăn. Phe Chương còm cười hỉ hả.
Bồn lừa tung sợi dây sang phía Mông Cổ :
- Thôi tặng tụi mầy làm kỷ niệm.
Tiến gầy và Bảo méo mồm đã được cởi trói. Bồn lừa móc trong túi ra năm cây súng bắn bột. Nó trao cho anh em mỗi người một khẩu. Chương còm nhào ra bắn tới tấp vào quân Mông Cổ. Bụi đạn mù cả ngõ. Quân Mông Cổ rút về sào huyệt. Thiện Mông Cổ gầm lên :
- Rồi chúng mầy biết ông!
Ba sứt môi bắt chước Bảo méo mồm, xổ tiếng Tây :
- “Pe rơ toa”! Chúng ông biết mầy rồi Mông Cổ ơi! Ngộ sẽ tá cẳng sải nị, tao sẽ đá sái cẳng mầy. Ngộ cố chẻm nị, tao chém cổ mầy nghe, Mông Cổ. Đồ Tầu mà không biết tiếng Tầu.
Quân Mông Cổ rút lui hết, vừa vặn khói bột tan.

0
Quân Mông Cổ sang ngõ D lần thứ hai
 
Thiện Mông Cổ kéo đám bại quân về ngõ F. Nó không muốn về nhà nữa. Nó chỉ muốn kéo ngay quân sang ngõ D. thộp hết trọi bọn Chương còm. Đang cơn phẫn nộ, xếp Mông Cổ hét một câu... vọng cổ :
- Khát quá trời ơi!
Hội lé móc túi :
- Tao có mười đồng đây.
Phong lùn vội lãnh nhiệm vụ :
- Đưa đây tao đi mua mười cái đá nhận.
Thiện Mông Cổ nhăn nhó :
- Ức quá, ức quá, cho tao uống nước mía được không?
Bình sún đáp :
- Được, để tao chạy về lấy cái ly giấy nhé!
Mười phút sau, tại đầu ngõ F. bọn Mông Cổ vừa mút đá nhận vừa bàn mưu phục hận bọn Chương còm. Riêng xếp Mông Cổ uống nước mía bằng cái ly giấy. Bất chợt, nó xé đôi cái ly giấy :
- Tao sẽ xé rách... áo thằng sứt môi.
Hội lé hùa theo :
- Tao sẽ tước cái quần xà-lỏn của nó.
Trong khi ấy, ở sân nhà Hưng mập, hay tin phe Chương còm đắc thắng, nhóc tì Hải khuân sang một bọc ổi. Các dũng sĩ ngõ D. lấy muối ớt, chấm ăn tưng bừng. Sực nhớ tới món quà của dũng sĩ Tô Tô, Chương còm vỗ vào túi quần :
- Hay ghê, bọn Mông Cổ chưa tước đoạt.
Nó móc ra một gói, gói kỹ bằng giấy nhật trình rồi ném cho Hưng mập :
- Hai trăm thịt “bíp-tếch” của Tô Tô đó.
Ba sứt môi đùa :
- Ước gì tao được là Tô Tô...
Cả bọn cười rộ. Bồn lừa kể lại những việc nó và Ba sứt môi đã làm. Hưng mập và nhóc tì Hải lé mắt phục hai thằng.
Nhóc tì Hải hỏi :
- Thế anh bắt thằng Hội lé, anh có cần “xin bát cơm nguội” nó không hở, anh Bồn lừa.
Bồn lừa trả lời :
- Không, anh bắt nó bằng miếng “tắt đèn”...
Nhóc tì Hải há hốc miệng :
- Miếng “tắt đèn” là miếng gì?
Bồn lừa nhún vai :
- Miếng “tắt đèn” ghê lắm.
Nó bảo nhóc tì Hải :
- Em mở cổng ngó xem có thằng Hội lé không?
Chương còm, Tiến gầy, Bảo méo mồm, Ba sứt môi thừa hiểu Bồn lừa sắp nói đùa. Nhưng Hưng mập thì không hiểu gì. Nó chỉ hiểu bọn dũng sĩ Đakao và Tân Định thằng nào cũng “chì” hết trọi. Nhóc tì Hải đã biết hai miếng “xin bát cơm nguội”“trả bát cơm nóng”. Bây giờ nó muốn biết thêm miếng “tắt đèn”.
Nhóc tì Hải ra mở cổng ngó ra đầu ngõ. Nó bô bô :
- Không có thằng Hội lé, anh ạ!
Bồn lừa toét miệng :
- Tốt, tốt, vô đây anh dạy em miếng “tắt đèn”.
Nhóc tì Hải khoanh tay rất lễ phép. Bồn lừa giảng giải :
- Miếng “tắt đèn” phải nhờ tới sức gió. Thí dụ muốn tắt ngọn nến em phải phù hơi một cái chứ gì?
- Dạ.
- Những thằng lé nhóc con, chính là ngọn nến đó.
- Dạ.
- Muốn hạ nó em dùng sức gió.
- Em phải phù hơi à?
- Không.
- Thế phải làm sao hở, anh?
- Đây nhé... Nó bị lé thì nó nhìn láo toét hết trọi. Nó nhìn thẳng hóa ra nhìn nghiêng, nhìn bên phải hóa ra nhìn bên trái. Nếu gặp thằng lé, em nhắm đúng cái mắt lé của nó vỗ hai tay bốp một cái. Sức gió trong ta phát ra, thằng lé... tắt đèn liền. Nó cũng chẳng biết em... tắt đèn nó nữa cơ. Vì nó tưởng em vỗ tay hoan hô nó. Em cho nó ăn miếng “tắt đèn” xong, đạp nó một cái vào bụng là nó ngã nhào. “Tắt đèn” là miếng võ làm cho địch thủ chớp mắt. Ta chờ nó chớp mắt uýnh luôn là nó nhào. Miếng “tắt đèn” tung ra, những thằng nhóc lé gục liền.
Nhóc tì Hải hỏi :
- Anh hạ con nhà Hội lé bằng miếng “tắt đèn” nó có chống lại không?
Bồn lừa xoa tay :
- Lé mà gặp miếng “tắt đèn” kể như chuột gặp mèo. Miếng “tắt đèn” còn gọi là miếng “tắt đèn pha đèn cốt”.
Nhóc tì Hải cười khì :
- Hèn chi em gọi Hội lé là đèn pha đèn cốt nó đuổi em chạy de. Hôm nọ đi xem cháy nhà nó nhìn thế nào mà nó cứ bảo không có cháy nhà, anh ạ!
Bồn lừa xoa đầu nhóc tì Hải. Nhóc tì Hải khoái lắm. Để Bồn lừa dạy nhóc tì Hải miếng “tắt đèn” xong, Chương còm nói :
- Thế nào Thiện Mông Cổ cũng trở lại bao vây tụi mình. Bọn nó đông quá mà chúng mình chỉ có sáu đứa.
Nhóc tì Hải xía vô :
- Em nữa là bảy. Cho em thử miếng “tắt đèn” với con nhà Hội lé các anh nhé!
Hưng mập nhìn Chương còm, cười hóm hỉnh :
- Mầy hỏi anh Chương còm của mầy xem sao!
Chương còm biết Hưng mập lôi chuyện con Hảo, chị thằng nhóc tì Hải, trêu mình. Nó không ngượng nhưng mà tai nó sao lại nóng ran. Chương còm vội lảng chuyện :
- Ừ, cho nhóc tì Hải đánh Mông Cổ.
Ba sứt môi bàn :
- Tụi mình phải chia làm ba phe quân.
Bồn lừa gật gù :
- Đúng.
Tiến gầy hỏi :
- Đúng ở cái khổ nào?
Bảo méo mồm ra cái điều giỏi “chiến lược” :
- Ừa, đúng ở cái khổ nào?
Chương còm chưa kịp giải thích, Ba sứt môi đã “thuyết trình” :
- Này nhé, bọn Mông Cổ tưởng chúng mình đóng quân tại nhà Hưng mập. Nó chưa biết Chương còm ở đâu. Giờ bọn mình chia ba nhóm: nhóm đóng tại nhà bác Chương còm, nhóm tại nhà nhóc tì Hải và nhóm tại nhà Hưng mập. Nhà Hưng mập ở giữa, Mông Cổ tới vây, tụi mình chận chúng nó lại mà đánh. Hay không?
Tiến gầy gật gù cái đầu húi móng lừa :
- Hay tuyệt cú mèo!
Bảo méo mồm cố nắn cái mồm cho đỡ méo rồi nói :
- Chia làm hai phe thôi.
Chương còm vỗ đùi :
- Đúng quá, tao cũng định nói thế. Tụi mình chỉ cần đóng quân ở nhà bác tao và nhóc tì Hải. Bọn Mông Cổ đến vây Hưng mập, tụi mình ùa ra hai đầu chắc chúng nó hết ngáp.
Hưng mập trổ tài thuộc lịch sử :
- Thiện Mông Cổ sẽ chui vào ống đồng như Thoát Hoan và chạy lủi về Tầu.
Nhóc tì Hải nhảy cỡn lên :
- Khoái quá ta!
Đang cười rộ bọn nhóc im hẳn. Ba sứt môi hỏi :
- Mông Cổ đến đí à?
Chương còm bĩu môi :
- Sắp đến chứ chưa đến. Chúng mầy mải lo cười hoài, Mông Cổ đến thì sao?
Hưng mập biết Chương còm “Tác giăng nổi giận” rồi, tít mắt, giơ tay :
- Thôi bỏ qua đi. Hàng ngũ sắp xếp vậy là chu quá xá! Chúng mình phục kích ngay.
Hưng mập huýt sáo. Dũng sĩ Tô Tô chạy ra ve vẩy cái đuôi. Phe Chương còm chia đôi, nửa theo nó sang nhà bác nó, nửa theo Hưng mập sang nhà nhóc tì Hải.
Bây giờ, phe Thiện Mông Cổ đã mút hết đá nhận. Nhưng xếp Mông Cổ vẫn còn khát. Nó thở dài :
- Giá có vài đồng nữa nhỉ?
Hội lé hỏi :
- Muốn mút đá nhận nữa à?
Xếp Mông Cổ đáp :
- Không! Làm một ly rau má.
Bình sún nhe hàm răng sún cười hì :
- Tao còn hai đồng thôi.
Ngay lúc đó, có một nhóc con Mỹ mang một lô đồ hộp đi qua. Thiện Mông Cổ sáng rực đôi mắt :
- Gút, gút... ve ri gút....
Hội lé ngơ ngác :
- Mầy nói gì thế?
Xếp Mông Cổ nuốt nước bọt :
- Sang năm học đệ thất nhớ theo ban Anh văn nghe mầy.
Hội lé hiểu ngay rằng xếp nó nói tiếng Ăng-lê. Nó hỏi :
- Mầy cần kim gút, hả?
Thiện Mông Cổ cáu tiết nhưng nhưng nó cười toe :
- Đúng, cần kim gút để chọc cái hộp táo của nhóc con Mỹ kia uống cho đỡ khát.
Thiện Mông Cổ nhảy bổ ra giữa đường chặn lối đi của nhóc con Mỹ. Nó chỉ trỏ vào món đồ hộp mà chú nhóc Mỹ ôm kè kè vào ngực, ba hoa :
- Ô kê, ô kê thanh kiu..
Nhóc con Mỹ lắc đầu :
- Oắt, oắt?
Thiện Mông Cổ liền đấu :
- Oắt i dờ dít? (Cái này là cái gì hả mầy?)
Nó liền chụp luôn hộp có vẽ hình trái lê rồi nói :
- Ô kê?
Nhóc con Mỹ thấy Thiện Mông Cổ vồ mất hộp lê đành trố cặp mắt xanh nhìn đối thủ. Bọn Mông Cổ vỗ tay ca ngợi xếp chúa, khiến nhóc con Mỹ ức hộc xì dầu mà không dám nổi máu Tếch-xa rút súng bắn nhanh như tài tử màn bạc.
Thiện Mông Cổ coi chừng “bắt địa” nhóc con Mỹ êm rồi, gật đầu lia lịa :
- Ô kê?
Nhóc con Mỹ gật đầu uể oải :
- Ô kê....
Hội lé thấy ngon xơi quá cũng bắt chước xếp Mông Cổ toan nhào tới vồ một hộp nhưng nhóc con Mỹ đã co giò đánh bài tẩu mã. Thiện Mông Cổ hả hê lắm. Nó bảo Hội lé :
- Kim gút đâu?
- Tao chưa về nhà.
- Vậy khỏi cần về nhà nữa. Mầy mang cái hộp lê này ra đầu ngõ nhờ thằng bán đá nhận khui giùm đi. Mua năm cắc đá bỏ vô nghe.
Hội lé ngoan ngoãn mang hộp lê đi. Một lát xếp Mông Cổ hét lớn :
- Chết rồi!
Bình sún hỏi :
- Chết cái gì?
Xếp Mông Cổ chìa khủyu tay cho đàn em, nhe hàm răng khấp khểnh :
- Cái cù kỳ ông sư.
Rồi nó co cẳng, vù ra ngõ. Vừa kịp lúc lão bán đá nhận sắp nhét đá vô hộp lê, Thiện Mông Cổ vươn tay chụp hộp lê :
- Khoan đã.
Nó nâng hộp lên nốc ừng ực. Hộp lê vơi mất hai đốt ngón tay nước. Uống gỡ chất ngọt xong, Thiện Mông Cổ lại đặt hộp lê xuống bàn của chiếc xe bán đá nhận, xi rô. Nó vỗ vai Hội lé :
- Tao sợ mầy ngu để phí chất bổ nên phóng ra uống dùm mầy đó.
Hội lé chỉ còn biết ca ngợi xếp :
- Mầy cừ thật.
Thiện Mông Cổ đền đáp câu khen của Hội lé bằng cách cho Hội lé uống trước một ngụm nước lê. Thiện Mông Cổ vỗ đùi đánh đét một cái rồi cầm hộp lê uống tưng bừng. Uống chán chê, nó đưa cho Hội lé. Thằng lé uống tiếp cho đến khi hộp lê chỉ còn trơ lại mấy miếng cùi lê.
Thiện Mông Cổ vỗ vai Hội lé :
- Đừng nói gì nhé!
- Ừ.
- Giờ mua thêm đồng đá bào nước đường, đổ thêm nước lạnh vào đem về cho tụi nó uống.
- Ừ.
Hai tên Mông Cổ khệ nệ bưng hộp lê về căn cứ. Thiện Mông Cổ phủ đầu :
- Tao và thằng Hội lé uống nước rau má rồi. Tụi tao nhường chúng mầy đó, uống mau lên rồi chúng minh xua quân sang ngõ D. làm thịt bọn Chương còm.
Thay phiên nhau uống nước đường pha cùi lê đã hết tinh túy, quân Mông Cổ nổi máu... xâm lăng. Bình sún giơ cao tay hét :
- Lên đường mau, quân ta!
Tâm mặt mụn phụ họa :
- Lên đường tiêu diệt Chương còm!
Phong lùn cười ha hả :
- Xé xác nó ra làm muôn mảnh.
Hội lé a dua :
- Treo cổ nó, bắt nó lên rừng kiếm sừng tê giác. Ha ha ha...
Thiện Mông Cổ la lớn :
- Quân ta!
Hàng chục cái mồm cùng há hốc ra :
- Dạ... dạ...
Cứ y như cái tuồng cải lương ấy. Thiện Mông Cổ hớn hở ra nét mặt :
- Tâp họp hai hàng dọc.
- Dạ... dạ...
- Trước khi lên đường quân ta hãy hát một bài. Chúng mầy thuộc bài “Ngọn gió chiều” không?
- Thuộc hết trơn.
- Có đứa nào không thuộc không?
- Không.
- Quân ta cừ quá xá..
Mông Cổ tâng bốc nhau ghê quá. Giữa lúc đó, ở căn cứ ngõ D. Chương còm hỏi bộ xương cách trí :
- Mầy liệu sức “công” được mấy ngoe Mông Cổ?
Tiến gầy đáp :
- Để cái thằng sún răng cho tao.
Chương còm ngó Bảo méo mồm :
- Còn mầy?
Bảo méo mồm vò đầu :
- Tao hả... Để thằng đầu không tóc cho tao.
Chương còm lắc đầu :
- Không được, thằng đầu không tóc của tao.
- Vậy tao xí thằng lùn.
- Ừa.
Chương còm hé cửa nhìn ra ngõ. Chưa thấy tên Mông Cổ nào xuất hiện. Nhưng nó thấy cái “phuy” ét-xăng đã đục thủng một đầu nằm chình ình gần cửa. Chương còm nảy ra một ý lạ. Nó lẩm bẩm :
- Cho bọn Mông Cổ thưởng thức xe hồ lô (hủ lô) mới được.
Nó gọi to :
- U Đoàn ơi!
Vú già hỏi :
- Gì đó chú còm?
- Cái “phuy” của nhà mình hả u?
- Ừ, ông mua thay cái “phi” nước trên nóc nhà tắm đó.
Chương còm vỗ tay :
- Tốt lắm!
Vú già nói :
- Lại sắp giở trò gì hở, chú còm?
- Không đâu, em không có trò gì đâu.
Bảo méo mồm nháy Chương còm :
- Có táo không, mầy?
Chương còm mở tủ lạnh :
- Có ba trái thôi.
Bảo méo mồm gạ :
- Nhậu chăng?
Tiến gầy lắc đầu :
- Để hạ xong bọn Mông Cổ ăn mừng chiến thắng có phải thú không. Thôi sửa soạn nghênh chiến.
Chương còm đóng cửa tủ lạnh đánh rình một cái. Vú già mắng yêu :
- Hễ gặp chú là chú nghịch. Nghịch hoài hèn chi còm nhom à...
Chương còm không để ý. Nó ngoắt tay ra hiệu cho hai thằng bạn tới cửa. Bộ xương cách trí hỏi :
- Có mưu mẹo gì chưa?
Chương còm cười toe :
- Rồi rồi... chúng mình sẽ mở cuộc hành quân hồ lô.
Khi đó bên nhà nhóc tì Hải một “cuộc” ăn ổi cũng xảy ra. Bốn ông nhô vừa nhai ổi xanh đến sái cả quai hàm vừa bàn kế hoạch. Nhóc tì Hải và Hưng mập chưa có mấy “kinh nghiệm chiến trường” nên không có “ý kiến” gì cả. Hai thằng ngồi thộn mặt nghe hai dũng sĩ Tân Định “thảo luận”.
Ba sứt môi pha trò :
- Này Bồn, mầy nổi tiếng lừa banh trên sân cỏ, mầy có thể lừa nổi bọn Mông Cổ lần nữa không?
Bồn lừa đáp :
- Bọn Mông Cổ đâu có đá banh. Tụi nó đá chân, đấm tay không à... Vậy mầy lừa nó đi.
Ba sứt môi suy nghĩ một lát rồi hỏi nhóc tì Hải :
- Bẻ hết ổi xanh được không?
Nhóc tì Hải trố mắt :
- Làm gì?
- Bẻ hết được không đã?
- Được mà. Ba em còn cầu cho ổi đừng có trái để bọn Mông Cổ khỏi phá.
Ba sứt môi thở phào :
- Tốt tốt. Chúng mầy đi bẻ ổi đi, mỗi thằng bẻ vài chục trái. Cứ bẻ đi, ta nói chuyện này cho mà nghe.
Trừ Hưng mập, mập quá không leo nổi, ba ông nhãi thoăn thoắt như ba con sóc. Không đầy mười phút chúng nó bẻ ngót trăm trái ổi xanh trên hai cây ổi.
Ba sứt môi ra lệnh :
- Nhét đầy túi quần, nhét cả vào cạp quần nữa.
Nhóc tì Hải vỗ tay :
- Em biết rồi, chúng mình cho quân Mông Cổ nếm... lựu đạn ổi!
Ba sứt môi xoa đầu nhóc tì Hải :
- Đúng quá. Ê, chúng mầy nhắm bụng và lưng Mông Cổ mà ném nghe. Chớ có ném vào mặt nó. Ổi xanh là đau lắm đó...
Ba sứt môi vừa dứt lời, đã nghe tiếng nguyền rủa của Thiện Mông Cổ. Thế là quân Mông Cổ sau lần thảm bại thứ nhất tại ngõ D. lại kéo quân sang phục thù lần thứ hai.
Khí thế quân Mông Cổ rất hung hăng. Chúng nó có cả thảy mười tên. Đó là Thiện Mông Cổ, Hội lé, Bình sún, Phong lùn, Tâm mặt mụn và năm tên lính tốt đen.
Bọn Mông Cổ vừa vào tới ngõ D. là vung “Đả Cẩu bổng” đập nhiều lá trên cây. Lá rơi xuống ngõ tơi tả. Lần này, chúng bớt “càn quét” vặt vãnh. Chắc là để dành sức chiến đấu với quân Chương còm. Tới nhà Hưng mập, xếp Mông Cổ hô :
- Bao vây!
Mười tên Mông Cổ, mỗi đứa chỉ huy một đứa. Ông tướng Mông Cổ điều khiển một tên lính Mông Cổ rải người ra vây lấy tổng hành dinh của phe Chương còm.
Xếp Mông Cổ tuyên chiến :
- Bọn cắc ké Chương còm sứt môi méo mồm xương cách trí mập ú đâu, hãy thò cái mặt chuột của chúng mầy ra coi tài anh hùng Phú Nhuận đây.
Vẫn cái “truyền thống” Mông Cổ cũ rích. Là cứ tưởng nước mình to lắm. Tưởng nước mình to nên làm tàng và ăn nói mất dạy nữa. Mông Cổ Bình sún nhại giọng Chương còm :
- Các ông nội Mông Cổ đã đến đí à?
Hội lé trả lời :
- Ừa, các ông đến đây, mau mau trói tay ra hàng gấp đi.
Phong lùn vờ khóc hu hu :
- Xin các ông tha cho các cháu làm phúc. Cháu xin về Đakao ngay bi giờ.
Quân Mông Cổ cười ré. Chúng nó đang bao vây căn cứ không có địch mà cứ tưởng bở. Phía đầu ngõ D., Ba sứt môi bò ra tường nhà nhóc tì Hải quan sát. Dũng sĩ Tân Định nói thầm :
- Đừng lo nhô con, các ông sẽ bắt chúng mầy về Đakao luôn.
Phía cuối ngõ D. Chương còm cũng ló đầu ra cửa quan sát. Nó quay vào ngay bảo vú già :
- U Đoàn ơi, mẹ cháu nói mẹ cháu thương u lắm cơ.
Vú Đoàn mắng Chương còm :
- Chú chỉ bịa thôi.
Tuy mắng thế nhưng vú Đoàn rất vui trong bụng. Vú hỏi :
- Chú nói thật hay chú bịa?
- Cháu nói thật mà. Đứa nào bịa thì... Mông Cổ chết!
Vú Đoàn có biết Mông Cổ là cái khỉ khô gì đâu. Chương còm gạ gẫm :
- U ơi, u đẩy cái “phuy” nước lại gần cửa cho em đi.
- Chú lại nghịch gì đó?
- Đâu có, em nấp mấy thằng bạn đó, u ạ!
Vú Đoàn chiều Chương còm liền. Khi cái đầu thủng của “phuy” nước đã sát cửa, Chương còm giục Tiến gầy và Bảo méo mồm
- Chúng mầy chui vào đi?
Bảo méo mồm trố mắt :
- Đòn gì đó?
- Hành quân hủ lô mà.
Tiến gầy hỏi :
- Hai thằng chui vào đâu được?
Chương còm gắt :
- Được là cái chắc.
Hai dũng sĩ Đakao chui ngay vào “phuy” nước chưa... có nước. Chương còm dặn :
- Khi nghe tao hô “nhào ra” là chúng mầy nhào ra liền nghe. Nhớ phóng ra khỏi “phuy” thì chộp lấy chân tụi Mông Cổ ngay.
Và Chương còm xuất hiện. Nó đẩy cái “phuy” ra giữa lối đi. Bảo méo mồm la ới ới. Chương còm suỵt suỵt luôn miệng. Tiến gầy sợ Bảo méo mồm tiết lộ kế hoạch bèn véo cảnh cáo Bảo méo mồm một cái.
Quân Mông Cổ có đứa trông thấy Chương còm hét lớn :
- Nó kia kìa...
Xếp Mông Cổ đang ba hoa chích chòe quay về cuối ngõ. Chương còm toét miệng :
- Chào các bồ, tưởng các bồ thua rồi chứ?
Thiện Mông Cổ bĩu môi :
- Còn lâu mới thua. Mà ai thèm bồ với mầy?
Chương còm vừa vần “phuy” nước tiến tới vừa khiêu khích :
- Không bồ thì sọt vậy. Tao sẽ cho cái “phuy” này nghiền nát chúng mầy, Mông Cổ ạ!
Thiện Mông Cổ gầm lên :
- Xung phong bắt sống nó đi quân ta!
Quân Mông Cổ hướng hết về mục tiêu Chương còm. Thiện Mông Cổ vừa kịp nghĩ tới mưu kế phục kích của bọn địch thì phía sau lưng Ba sứt môi, Bảo méo mồm ném lựu đạn ổi xanh vào lưng Mông Cổ.
Thiện Mông Cổ hét :
- Quân ta chia làm hai toán gấp. Tụi mình bị bao vây rồi.
Chương còm tiếp tục đẩy cái “phuy”. Lựu đạn ổi xanh của bọn Bồn lừa trúng “phuy” kêu ghê rợn. Bảo méo mồm bảo Tiến gầy :
- Hì hì... tụi mình có lá chắn.
Xếp Mông Cổ ra lệnh cho lính nhặt ổi xanh để ném lại địch. Nó cũng biết dùng ngón “gậy ông đập lưng ông” của môn phái Mộ Dung Cô Tô. Bao nhiêu lựu đạn của nhóm Ba sứt môi tung ra chúng nó đều dùng lưng và bụng để đỡ. Và rồi chộp luôn ném lại địch thủ. Ba sứt môi là đứa đầu tiên bị chính những trái lưụ đạn của nó “đáp lễ”. Nó bảo Bồn lừa :
- Không xong rồi.
Và dặn “đồng chí” :
- Thôi đừng ném lựu đạn.
Quân Mông Cổ toan ào tới bắt Chương còm. Nhưng xếp của chúng nó e ngại lọt bẫy. Nên chưa quyết định. Chương còm ngừng lăn chiếc “phuy”. Nó đứng cách quân Mông Cổ năm thước. Thình lình, Chương còm dùng hết sức vào chân phải, đạp mạnh chiếc “phuy”. Chiếc “phuy” lăn tròn con ngõ tráng xi-măng. Quân Mông Cổ trổ tài xếp hàng ngang để “tốp” chiếc xe hủ lô lại.
Bình sún và Phong lùn ba hoa :
- Ông sẽ bóp bẹp cái xe hồ lô của mầy!
Hai đứa mím môi sửa soạn bắt xe hồ lô. Chiếc “phuy” lao tới với tốc độ khá nhanh. Bọn Mông Cổ “phanh” nó lại chẳng khó khăn gì. Nhưng chiếc “phuy” vừa đứng sựng thì Bảo méo mồm và Tiến gầy vội phóng ra chụp lấy chân Bình sún và Phong lùn.
Hai tên Mông Cổ bị vồ bất ngờ, cuống cà kê, la oai oái. Bảo méo mồm và Tiến gầy đánh ngã Bình sún và Phong lùn rất dễ dàng. Như ăn cà-rem vậy. Tiến gầy ngồi trên lưng địch thủ “nhong nhong ngựa ông đã về” ầm ĩ. Còn Bảo méo mồm thì cứ phát vào mông... Mông Cổ. Bình sún hô hoán :
- Quân ta không cứu tới à?
Lập tức, đám lính Mông Cổ ô hợp kéo nhau bao vây hai dũng sĩ Đakao. Nhờ vậy, Phong lùn và Bình sún suýt mấy lần vùng dậy được.
Tiến gầy dọa :
- Thằng nào lớ ngớ đến gần, tao cấu rốn con nhà lùn này.
Bảo méo mồm phụ họa :
- Còn tao, tao rứt hết tóc thằng sún nhô, nghe chưa!
Hai tên lính “đơ dèm cùi bắp” Mông Cổ đâm ra hoảng. Mới nghe dọa đã hoảng rồi. Thế mới biết Mông Cổ ngày nay giống như Mông Cổ ngày xưa như hệt. Ngày xưa, nghe tiếng Đức Trần Hưng Đạo sang sảng đọc bài “Hịch Các Tướng Sĩ”, bọn Mông Cổ sợ toát xì cấu, hết cả tinh thần... xâm lăng nên mới thua xiểng liểng. Ngày nay, nghe Tiến gầy và Bảo méo mồm dọa hai nhô con Mông Cổ cũng rụng rời.
Phong lùn thấy bộ hạ của mình hèn quá bèn khóc rưng rức. Tiến gầy cười hề hề :
- Mầy muốn xin tha hở, Mông Cổ lùn!
Phong lùn rình cơ hội đắc ý của Tiến gầy phóng lên mặt dũng sĩ Đakao một tảng nước bọt. Tảng nước bọt, ngón võ chuyên nghiệp của Mông Cổ, ngón võ rất ư là mất vệ sinh mà chỉ có bọn Mông Cổ ưa dùng, trúng mắt Tiến gầy. Dũng sĩ Đakao hét ầm :
- Chết rồi!
Và tự động tháo thế khóa ra. Phong lùn được tự do đôi tay, chụp luôn lấy cổ Tiến gầy kéo xuống. Nó dùng hai chân quặp chặt lấy chân Tiến gầy. Đang bại, Mông Cổ dùng ngón “tắt đèn” bằng nước bọt để chuyển bại sang thắng. Thế võ tuy bẩn thật đấy nhưng trong bất cứ một cuộc chiến tranh nào, muốn chiến thắng, người ta cần dùng mọi thủ đoạn bẩn thỉu nhất để hạ địch thủ. Mông Cổ dùng ngón “tắt đèn” Tiến gầy, tức nhiên, nó đã áp dụng binh pháp của Tôn Tử, một ông tổ quân sự của dòng giống Hán, một dòng giống mà người Việt Nam thề không đội trời chung.
Phong lùn ghì chặt cổ Tiến gầy, nghiêng mình, nghiêng mình. Bộ hạ của nó cổ võ :
- Rán lên, rán lên!
Phong lùn đang phởn phơ. Nó sắp lật được Tiến gầy rồi. Bảo méo mồm nghe Tiến gầy kêu cứu hai tiếng “chết rồi” hiểu ngay bạn mình bị Mông Cổ “úm”. Nó ghì siết Bình sún lùi dần, lùi dần về phía Tiến gầy. Bộ hạ của Phong lùn mới kịp hét “Coi chừng nó!” thì Bảo méo mồm đã với tay sang đấm vào bụng Phong lùn một cú. Nhô con Mông Cổ đau điếng người. Đôi tay đang ghì chặt cổ Tiến gầy buông lỏng ra. Tiến gầy nhờ đó lấy lại tư thế cũ. Nó chụp vội lấy đôi tay Phong lùn, lấy hết sức bình sinh ghìm đôi tay Phong lùn xuống nền xi-măng.
Tiến gầy hỉ hả :
- Mông Cổ, phen này mầy hết ngáp nghe, nhô con.
Quay sang Bảo méo mồm, Tiến gầy cười toe :
- Tố chề lớ...
Phong lùn trộ :
- Ông mắc bệnh lao đó, truyền đời cho mầy hay, vi trùng “cốc” đầy mặt mầy rồi.
Tiến gầy giả vờ hoảng :
- Thế hả?
Phong lùn tưởng bở :
- Ừ.
Hai lính quèn nổi máu... Mông Cổ xông vào vòng chiến. Bảo méo mồm thừa sức hạ Bình sún. Nó vờn Bình sún như mèo vờn chuột, tuy nằm trên người tên xếp nỏ Mông Cổ mà nó vẫn chú ý tới chiến hữu của nó.
Khi thấy hai lính quèn Mông Cổ chạy vô, Bảo méo mồm buông Bình sún ra, dùng ngón chưởng ngáng té nhào một chú nhãi. Tiện đà, nó vùng dậy đá vào trúng bụng tên lính khác.
Nhân dịp này, Bình sún thoát thân. Nó nhảy bổ vào Bảo méo mồm gỡ danh dự :
- Thằng méo mồm, thằng đánh sau lưng, đánh lén, hãy coi tao.
Bảo méo mồm đánh gỡ hai tên lính quèn Mông Cổ mấy cú liên tiếp rồi mới tiếp đón Bình sún :
- Sún răng, chắc thuở bé mầy hay ăn vụng kẹo hả?
Bình sún phóng sang một trái đấm búa bổ. Bảo méo mồm nhảy tránh. Bị hụt Bình sún phóng trái đấm thứ hai nhưng vẫn bị hụt. Cáu quá nó đá vào mông tên lính quèn Mông Cổ. Cú đá “phản làng” làm tên lính quèn Mông Cổ đau điếng. Nó nắm chặt hai bàn tay, nghiến răng ken két. Bất thần nó đấm véo một quả vào cạnh sườn Bình sún.
Bình sú sững cồ gân cổ hạch :
- Mầy dám đánh xếp à?
Lính quèn Mông Cổ chìa khuỷu tay :
- Xếp cái này.
Nó chạy phắt về phía Bảo méo mồm :
- Cho tao về phe mầy nhé!
Bảo méo mồm khoái quả, nhảy cỡn lên :
- Ừa. Tên mầy là gì?
- Chí.
- Chí gì?
- Chí thôi.
- Tốt lắm, hoan hô mầy. Giờ giúp tao bắt sống thằng sún rồi tụi mình đè nó ra nhét thuốc sâu răng vào răng nó.
Chí Mông Cổ quèn - giờ phải gọi nó là dũng sĩ Phú Nhuận vì nó đã quy chánh tức là nó dám bỏ hàng ngũ Mông Cổ - kêu gọi bạn :
- Tế ơi!
Mông Cổ Tế đang lăm le cứu Phong lùn vội đáp :
- Gì vậy?
- Bỏ bọn Tầu phù này đi theo phe Chương còm khoái hơn.
Tế Mông Cổ quèn hỏi :
- Bọn nó ở đây lâu không?
Bảo méo mồm nhanh nhẩu trả lời :
- Bọn tao đóng đô ở đây. Bọn tao sẽ chiến thắng tụi Mông Cổ.
Tế Mông Cổ dang đôi tay rộng :
- Thế thì tao theo phe mầy.
Bảo méo mồm ba hoa :
- Tao thay mặt Chương còm phong hai đứa mầy làm dũng sĩ Phú Nhuận. Nào, giúp tao trói gô hai tên lùn và sún này lập chiến công đi.
Dũng sĩ Tế và dũng sĩ Chí nhào vô ôm chặt lấy Bình sún. Xếp nhô Mông Cổ một phút cáu giận làm mất lòng... lính quèn và đã bị lính quèn cho một đòn... đá hậu. Bình sún cố vùng vẫy. Vô ích. Dũng sĩ Chí quật cường hơn cả Thiện Mông Cổ. Hai đứa ăn thua đủ với Bình sún. Bảo méo mồm vỗ tay khuyến khích :
- Hay đa, tụi mầy giỏi thế mà để thằng sún chỉ huy thì uổng quá xá!
Chưa đầy ba phút, Bình sún bị ghì chặt. Tuy nó đấm đá hai dũng sĩ Phú Nhuận tơi bời, song cuối cùng vẫn thất thủ. Bảo méo mồm rút từ túi ra một sợi dây. Nó thong thả trói đôi tay Bình sún giật về đằng sau. Bình sún vừa toan há miệng, Bảo méo mồm đã nhanh tay bịt chặt miệng nó. Con nhà Mông Cổ sún răng ú a ú ớ. Bảo méo mồm bảo Tế :
- Móc túi thằng sún lôi cái mùi-xoa ra.
Dũng sĩ Phú Nhuận làm liền. Nó thọc tay vào túi quần Bình sún. Không có mùi-xoa. Chỉ có hai chiếc kẹo bạc hà. Dũng sĩ Phú Nhuận nộp “chiến lợi phẩm” cho Bảo méo mồm. Và nheo mắt :
- Kẹo này chắc ngon lắm, nhãn hiệu em bé sún.
Bảo méo mồm cười hề hề :
- Lát nữa mới chén. Nó có mùi-xoa không?
- Không.
- Mầy có không?
- Có.
- Lấy mùi-xoa của mầy bịt mồm thằng sún được không?
- Được chứ.
- Thế lấy ra đi.
Đệ nhị dũng sĩ Phú Nhuận Tế rút chiếc mùi-xoa ra. Chiếc mùi-xoa đã ba tuần không thèm giặt. Bình sún nom thấy muốn khóc. Nhưng Bảo méo mồm bịt miệng nó chặt quá. Nó định dùng miếng cẩu quyền đớp tay Bảo méo mồm. Khốn nỗi, vỏ quýt dầy, móng tay nhọn. Bảo méo mồm đã biết trước mà đề phòng rồi. Bây giờ, Bảo méo mồm làm hề cho tù binh Mông Cổ coi chơi trong khi các chiến hữu Bồn lừa, Chương còm, Hưng mập đang giao đấu kịch liệt với anh em Hốt Tất Liệt. Bảo méo mồm diễu hay quá. Phong lùn nhe răng cười. Tiến gầy híp mắt cười theo. Bảo méo mồm cũng cười và Tế, Chí, hai dũng sĩ Phú Nhuận “thà là bồ với Chương còm chứ không thèm làm xếp chúa Mông Cổ” cũng lại cười nốt. Phong lùn cáu quá, đang cười bỗng thắng lại. Tiến gầy toan dùng ngón tay út có móng dài sử dụng “Nhất Dương chỉ” điểm cái huyệt cười vào nách Phong lùn thì Phong lùn đã gầm lên :
- Ông không cười nữa đâu. Bắt được ông có giỏi thì đánh ông đi.
Bảo méo mồm đâm ra cảm động. Nó không ngờ Phong lùn có “chí khí” ghê thế. Bảo méo mồm lấy cánh tay gạt Tiến gầy sang một bên. Nó cúi xuống nắm tay Phong lùn kéo lên. Phong lùn mím môi :
- Định giở trò khỉ, hả?
Bảo méo mồm đáp :
- Không, tụi tao xin lỗi mầy. Anh em mí nhau mà. Tao ghét thằng Thiện Mông Cổ chứ đâu ghét mầy.
Bảo méo mồm nói :
- Mầy cởi trói cho thằng Bình sún đi.
Tiến gầy tuân lệnh. Bình sún được cởi trói, mở mắt thao láo nhìn Bảo méo mồm. Dũng sĩ Đakao bèn chiêu hồi :
- Cả xóm người ta ghét thằng Thiện Mông Cổ. Tụi mày chơi với nó hư thân đi. Chả tin mầy hỏi Hưng mập thì rõ.
Phong lùn và Bình sún thộn người ra một lát. Ở nhà, ba má chúng nó vẫn khuyên chúng nó chọn bạn tốt mà chơi. Nhưng xóm này toàn những đứa hiền khô, chỉ có Thiện Mông Cổ là nghịch tinh. Trẻ con dễ bị quyến rũ vào những cuộc chơi có phá phách. Bình sún và Phong lùn đã theo Thiện Mông Cổ phá hết ngõ này sang ngõ khác. Bây giờ chúng nó mới thấy trẻ con bị người lớn ghét là trẻ con vô giáo dục. Vả lại, chúng nó còn thấy bọn Chương còm tốt hơn Thiện Mông Cổ. Xếp chúa Mông Cổ bắt được địch thủ đâu có tha mà bọn Chương còm lại tha.
Bình sún chìa tay bắt tay Bảo méo mồm :
- Mầy nói đúng.
Phong lùn bước gần Tiến gầy :
- Bộ xương cách trí mầy chơi với tao không?
Tiến gầy gật đầu :
- Chơi mạnh đi chứ.
Thế là sáu đứa trẻ vừa đánh đấm nhau lúc nãy, giờ đã trở thành những đứa bạn. Sáu đứa xếp hàng ngang đứng ngó Thiện Mông Cổ và Chương còm trổ tài cao thấp. Chúng nó vỗ tay cổ võ cho hai con gà nòi.

0
Bình Mông đại cáo
 
     Thiện Mông Cổ đang ra sức đấu với Chương còm. Những tiếng vỗ tay làm nó ngạc nhiên. Thiện Mông Cổ quay lại. Nó gặp bộ hạ của mình đứng cạnh địch thủ cười nói bi bô thì sợ muốn... chui vào ống đồng chạy về ngõ F.
Xếp Mông Cổ đấm Chương còm một trái rồi lùi về phía sau hai bước. Nó nghiến răng hỏi bộ hạ :
- Tụi mầy phản phé, hả?
Phong lùn xoa cằm :
- Ừ.
Bình sún lè lưỡi :
- Mầy mất dạy thấy mồ, chơi với mầy cả xóm ghét mặt à?
Xếp Mông Cổ nhăn nhó đáng thương. Nó rống một tiếng não nùng như con hổ bị trúng một phát đạn ghém :
- Trời ơi!
Dũng sĩ Phú Nhuận Tế mỉa :
- Hè hè. Thằng không tóc sắp vô vọng cổ rồi đó...
Thiện Mông Cổ buông thõng hai tay :
- Tao thua rồi, một chọi sao nổi bảy.
Nhưng Chương còm khuyến khích nó :
- Đừng lo, một mình tao đủ hạ mầy rồi Mông Cổ ạ! Nào, nhào đi!
Thiện Mông Cổ đang chần chừ thì Chương còm đã giục :
- Nhào đi, nếu mầy thắng tao, tao sẽ đưa mầy đi mua thuốc mọc tóc, Mông Cổ ơi.
Thiện Mông Cổ suýt phát khóc. Chương còm toan xô tới, Phong lùn nhanh hơn. Nó tiến tới trước mặt Thiện Mông Cổ gạ :
- Xem mầy bao nhiêu tài mà đòi làm xếp. Tao sẽ làm xếp khu này.
Phong lùn đấm giứ một trái. Thiện Mông Cổ đấm trả liền. Chương còm và đồng bọn đã dùng “Càn Khôn Đại Nã Di tâm pháp” tức là thế võ để hai kẻ thù đánh nhau, mình đứng ngoài làm khán giả. Phong lùn đánh Thiện Mông Cổ, Bình sún ngứa tay cũng xông vào trận. Rồi hai dũng sĩ Phú Nhuận nhào theo, Thiện Mông Cổ trở tay không kịp.
Phong lùn “hy sinh” chịu hai quả đấm khủng khiếp của Thiện Mông Cổ, ôm chặt lấy nó. Thiện Mông Cổ hết thời. Than ôi những ngày xua quân đi nhấn chuông điện, ăn cắp ổi, đập lá và chòng chó nay còn đâu. Chương còm chưa phải dùng hết sức mình đã hạ được Thiện Mông Cổ. Nó khoan khoái lắm.
Dũng sĩ Đakao ra lệnh :
- Trói tên Mông Cổ lại!
Tiến gầy đem sợi dây đến trói gô tên xếp Mông Cổ. Mỗi đứa dùng móng tay của mình gãi thật mạnh lên cái đầu nhẵn bóng của Thiện Mông Cổ. Xếp chúa Mông Cổ bèn khóc. Phong lùn chê :
- Giờ tao hết ngán mầy rồi. Mầy chỉ “trộ” là giỏi, cậy đông là giỏi. Tao và thằng Bình sún thừa sức hạ mầy.
Thiện Mông Cổ lặng thinh. Chưa có thứ quân nào hèn nhát như quân Mông Cổ. Ngày xưa khi bị quân nhà Trần chém chết, Ô Mã Nhi đã quỳ rạp xin tha mạng và khóc như ri. Ngày nay Thiện Mông Cổ câm như hến.
Phía “trận tuyến” đầu ngõ không có gì sôi nổi cả. Vì Hội lé là một thằng tầm thường. Nó bị bắt hai lần, bị làm nhục hai lần. Nó trông thấy Ba sứt môi đã hoảng hồn rồi. Huống chi bên cạnh Ba sứt môi còn có Bồn lừa, một dũng sĩ Tân Định nhiều hứa hẹn, một cầu thủ bóng tròn tương lai của nền túc cầu Việt Nam.
Sau một loạt ném lựu đạn ổi bị Mông Cổ nhặt ném lai, Ba sứt môi đổi chiến thuật. Nó dặn anh em rồi hô :
- Xung phong!
Ba sứt môi, Bồn lừa phóng người lên trước. Nhóc tì Hải và Hưng mập theo sau. Tuy được lệnh thôi không dùng lựu đạn nữa nhưng nhóc tì Hải vẫn thủ hai trái ở túi quần. Hội lé và Tâm mặt mụn nghe Ba sứt môi hô xung phong, sợ cuống cà kê. Chúng không còn đủ thì giờ để ngoảnh lại đằng sau xem xếp chúa Mông Cổ đối phó với Chương còm ra sao.
Ba sứt môi đánh võ... miệng :
- Bắt được thằng lé lần này, ông cho... kiến lửa bò vào tai mầy à...
Bồn lừa “vờn” Tâm mặt mụn :
- Tao lấy dao díp cậy những cái mụn của mầy ra, nhô con ạ!
Hội lé phưỡn ngực :
- Ra tay đi!
Ba sứt môi dùng ngón “trâu lăn” lăn xả vào cho Hội lé đấm. Chỉ nháy mắt nó đã tặng lai Hội lé một trái vào bụng. Hội lé ối một tiếng. Ba sứt môi mới ôm chầm lấy Hội lé nhanh như vượn khóa chặt lấy tay Mông Cổ hạng bét này. Nó cười hì hì :
- Phú Nhuận cù lần quá mới sản xuất ra thằng dở như mầy hé, Hội lé.
Bồn lừa gạt Tâm mặt mụn hai ba phút cũng thộp luôn được cổ thằng này.
Còn hai nhô Mông Cổ tép riu thử sức với Hưng mập và nhóc tì Hải.
Hưng mập biểu diễn bụng :
- Cho mầy đấm hai trái, tao đấm mầy lại nửa trái thôi. A lê hấp, đấm đi.
Mông Cổ tép riu vừa bước lại, nhóc tì Hải đã ném một trái lưu đạn vào trán nó. Thằng này ôm đầu khóc bù lu bù loa rồi vùng chạy. Nhóc tì Hải truy kích tặng thêm nó một trái vào lưng. Thằng nhóc quay lại lè lưỡi chửi.
Hưng mập hỏi Mông Cổ tép riu còn “sống sót”.
- Hàng chứ mầy?
Mông Cổ tép riu giơ hai tay thật cao. Hưng mập bước gần nó, búng khẽ một cái vào tai nó. Nhóc tì Hải hỏi :
- Đau không mầy?
Mông Cổ tép riu chớp mắt. Nó tủi thân quá xá. Nhóc tì Hải thấy nó sắp khóc lấy làm tội nghiệp lắm. Ở trường nó đã từng bị bắt nạt nên nó hiểu nỗi khổ sở của những thằng bị bắt nạt. Nhóc tì Hải nhếch miệng cười thân thiện :
- Tù binh, mầy tên gì?
Mông Cổ tép riu méo xệch cái mồm :
- Tên tao là Hồ.
Hưng mập nói :
- Thôi mầy bỏ tay xuống đi cho được việc.
Mông Cổ tép riu buông thõng tay xuống. Nhóc tì Hải cười rất tươi :
- Hồ à? Hồ dán giấy hay hồ ao hở, mầy? Mầy thua tụi tao có xin tha không?
- Xin tha.
- Nói làm sao?
- Chúng mầy tha cho tao đi...
- Dễ vậy mầy.
- Thế xin thế nào?
Hưng mập bảo Hồ Mông Cổ :
- Quỳ xuống lạy cơ...
Mông Cổ tép riu toan qùy xuống lạy. Nhóc tì Hải vội gạt đi :
- Đùa tí ti ông cụ đó, mầy ơi! Thôi mầy về nhà đi, đừng chơi với thằng Thiện Mông Cổ nữa nhé!
Mông Cổ tép riu gật đầu. Nhóc tì Hải giục :
- Vù đi!
Thế là kết thúc trận Vạn Kiếp ở ngõ D. Ba sứt môi muốn làm cho Chương còm lé mắt, vội vàng dẫn hai tên Ô Mã Nhi Hội lé và Thoát Hoan Tâm mặt mụn về “trung tâm hành quân” nhà Hưng mập.
Trong lúc ấy, bọn Chương còm vẫn say sưa chiến đấu với Thiện Mông Cổ. Phải nói trận thư hùng tại ngõ D. chỉ có Tiến gầy và Bảo méo mồm vất vả thôi. Thiện Mông Cổ và đồng bọn chưa xứng đáng uýnh nhau với phe Chương còm.
Khi Chương còm kết thúc chiến trường nó ngạc nhiên không thấy Ba sứt môi đâu. Tuy vậy nó cứ dẫn độ xếp Mông Cổ về nhà Hưng mập. Tới nơi nó mới hiểu quân mình đã chiến thắng toàn diện.
Chương còm khoái quá, hát rống :
- “Đây Bạch Đằng giang sông hùng dũng của nòi giống Tiên Rồng, giống Lạc Hồng Nam Bắc Trung...”
Hát hỏng xong, Chương còm hỏi tội Thiện Mông Cổ :
- Chào xếp chúa Mông Cổ, mầy thấy tụi tao khỏe hơn tụi mầy chưa?
Thiện Mông Cổ trợn mắt nhìn Chương còm :
- Chưa chắc!
Hội lé bỗng giở chứng :
- Chưa chắc gì nữa, mầy dóc quá trời. Mầy bảo chắc ăn tụi nó nên chúng tao mới theo mầy. Giờ mới biết, mầy không bằng cái móng tay nó.
Phong lùn tiếp lời Hội lé :
- Đúng vậy, mình tao cũng hạ nổi Thiện không tóc nữa là. Thế mà “đàn em” Chương còm bắt tao như bỡn. Tao theo tụi nó liền.
Hội lé cười khè khè :
- Tao theo với.
Ba sứt môi cởi trói cho Hội lé. Tâm mặt mụn thấy xếp chúa thất thế vội hùa theo Hội lé :
- Tao cũng theo với.
Thế mới biết quân Mông Cổ hèn “ba chê”. Ngày xưa chắc chúng nó cũng hèn vậy. Chỉ có Việt Nam anh hùng thôi. Chẳng gì ông Trần Bình Trọng cũng dám nhổ nước miếng vào mặt tướng Mông Cổ mắng rằng: “Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không thèm làm Hoàng đế nước Tầu phù của mầy”. Bồn lừa cởi trói cho Tâm mặt mụn nhưng lòng nó khinh tên Mông Cổ này lắm.
Thiện Mông Cổ ngao ngán nhìn bộ hạ của mình đầu hàng Chương còm một cách khiếp nhược. Nó tỏ chí khí :
- Bắt được tao làm gì thì làm đi, còn lâu ông mới hàng.
Hội lé “lấy điểm” Chương còm :
- Cho dế cắn rốn nó đi, Chương còm!
Thiện Mông Cổ bĩu môi :
- Đồ phản làng!
Hội lé ưỡn ngực :
- Ừ đấy, phản làng đấy, mầy làm gì tao?
Thiện Mông Cổ giục Chương còm :
- Tra tấn đi!
Ba sứt môi hỏi chúa xếp Mông Cổ :
- Mầy có muốn mọc tóc không?
Thiện Mông Cổ không đáp. Bồn lừa “thẩm vấn” :
- Tại sao đầu mầy không có tóc hở, mầy?
Các dũng sĩ Đakao, Tân Định, Phú Nhuận cười rống khiến chúa Mông Cổ nổi khùng :
- Cười kí gì?
Bồn lừa vờ co rúm người lại :
- Cười kí đầu không tóc của mầy chứ cười “kí rì bi rờ”?
Hưng mập đề nghị :
- Lấy mỡ bò bôi lên đầu nó may ra tóc mọc ầm ầm.
Thiện Mông Cổ căm lắm. Nhưng hiện nó đang là con cá nằm trên thớt chờ nhát dao của Chương còm. Đệ nhị dũng sĩ Đakao huơi “lưỡi dao” :
- Mầy hàng không?
Thiện Mông Cổ gân... cổ :
- Còn lâu.
- Vậy chúng tao phải xử bắn mầy.
Hưng mập tự nhiên thấy khỏe hẳn lên. Nó không còn ngán Thiện Mông Cổ nữa. Muốn ra oai với địch thủ. Hưng mập đề nghị :
- Mầy đấm bụng tao không?
- Sợ gì nhỉ?
Hưng mập bảo Chương còm :
- Cởi trói cho nó thi thố tài năng.
Xếp chúa Mông Cổ được cởi trói ngay. Nó đứng lên vươn vai cho giãn xương cốt. Hưng mập giao hẹn :
- Cho mầy đấm tao hai trái, nếu tao sụm thì mầy muốn làm gì mặc mầy. Nhưng nếu tao không sụm mầy nghe lời tao. Chịu không?
- Chịu liền.
Hưng mập cởi phăng áo ra. Nó lên gân bụng :
- Đấm đi!
Thiện Mông Cổ nắm trái đấm, giơ lên miệng hà hơi nóng vào trái đấm. Các dũng sĩ hồi hộp đợi chờ. Nó làm bùa làm phép một lát rồi bất thần dang tay ra giáng một trái vào đúng rốn Hưng mập. Chương còm và nhóc con Hải đã hiểu “bức tường đồng bụng” Hưng mập nên không lo. Chứ bọn Ba sứt môi, Bồn lừa, Tiến gầy, Bảo méo mồm, Hội lé, Bình sún, Phong lùn, Tâm mặt mụn, Chí và Tế lè lưỡi kinh ngạc, tưởng tượng Hưng mập sẽ phải sụm.
Nhưng Hưng mập cười hề hề :
- Mầy còn một trái nữa thôi nghe, Mông Cổ!
Thiện Mông Cổ lùi lại đằng sau vài bước. Rồi như máy bay phóng pháo, nó lao cái đầu không tóc trúng bụng Hưng mập. Hưng mập chẳng thèm tránh. Thiện Mông Cổ há hốc miệng :
- Bụng mầy bằng đồng thật à?
- Chứ sao.
- Tao chịu thua mầy. Thế mà tao cứ tưởng tao vô địch cư xá Chu Mạnh Trinh.
Nó giở giọng kiếm hiệp :
- Trên đời còn nhiều cao thủ võ lâm giỏi hơn Dương Chí Tôn này. Xin bái phục, bái phục.
Ba sứt môi khôi hài :
- Mầy cướp nghề kiếm hiệp của tao à?
Thiện Mông Cổ cúi thấp đầu thi lễ :
- Tại hạ đâu dám... Xin cáo biệt. Lần sau sẽ gặp.
Hưng mập nói :
- Khoan khoan, tao chưa trả nợ mầy hai trái đấm.
- Tại hạ chịu thua rồi mà...
Chương còm hỏi :
- Chịu thua mãi mãi hay còn tính ngày phục hận.
Thiện Mông Cổ buồn bã rất... hiệp sĩ thất thế :
- Trời đất rộng bao la. Đến nay tại hạ mới hiểu quý vị là những cao thủ võ công cả bao bố mà tài nghệ tại hạ chỉ bằng một hạt gạo. Từ này tại hạ rửa tay gói kiếm, thề không chọc chó, đập ổi, xì lốp xe và cạo sơn ô-tô nữa. Tại hạ sẽ chăm chỉ học hành, chọn bạn tốt kết nghĩa huynh đệ. Xin cáo biệt...
Thiện Mông Cổ lầm lũi bỏ đi. Bọn Chương còm không ngăn cản. Những ông nhô nhìn theo một ông nhô, hơi ái ngại một chút nhưng vui mừng vì đã dìu được ông nhô đó về với tuổi thơ nghịch ngợm nhưng không độc ác và làm phiền lòng người lớn.
Chương còm bắt Hưng mập cho mượn bút nguyên tử và tờ giấy. Nó viết ngay cái bố cáo như sau:
BỐ CÁO 
Từ nay, nhô con trong cư xá Chu Mạnh Trinh không lo đứa nào bắt nạt nữa. Thiện Mông Cổ đã bị đánh thua. Nó hối hận và thề không trêu nhô con, chọc chó, đập ổi, xì lốp xe, cạo sơn ô-tô. Nhô con khỏi sợ hãi Thiện Mông Cổ.
Nay bố cáo,
CHƯƠNG CÒM,
HƯNG MẬP.

Chương còm lấy tấm bìa lịch dán lên, rồi cả bọn kéo nhau ra cổng cư xá đóng đinh vào cột. Nhờ cái bố cáo chiến thắng Mông Cổ của Chương còm vang lừng khắp cư xá. Bọn nhô nghe danh Chương còm đều chớp mắt nể phục. Thiện Mông Cổ ngày ngày qua cổng cư xá không dám nhìn bố cáo. Kể từ đó, nhô con trong cư xá Chu Mạnh Trinh sống hồn nhiên vui vẻ không hề xảy ra vụ đứa lớn bắt nạt đứa bé.
Ít lâu sau, Chương còm khăn gói quả mướp giã từ ngõ D. Hưng mập ở lại với cái bụng bọc đồng và tiếp tục dùng bụng mình làm trò giải trí.

Viết xong tại Phú Nhuận, Gia Định
tháng 8 năm 1965



HẾT


0
Chương còm - Duyên Anh
 
Đã mang vào thư viện
 
Cảm ơn Lê Thy đã đánh máy truyện này, chúc Lê Thy và casau luôn vui
 





0