QUÁN TRƯA
Ngày lang thang ta ghé quán ven đường
Tiếng gà trưa xa vọng về ảm đạm
Đầy kỳ bí trong sắc hương hoang lạ
Bỗng ngậm ngùi thương lắm một đóa hoa
Ta mệt lã trong áo cơm nhân thế
Còn cô em gắng sức cuộc phong trần
Trong sâu dần khóe mắt bâng khuâng
Cảm thông ai nghiệp dĩ vốn nợ nần
Mỗi mảnh đời có niềm riêng tâm sự
Chuyện cõi lòng em cố nén trong tim
Rồi từ tốn xô vào trang quá khứ
Nhưng nghẹn ngào bên hiện thực bừng lên
Ta cũng giấu cả cõi lòng ký ức
Vào xa xăm ai đâu dễ thấu cùng
Dòng thời gian mãi cố gắng nấu nung
Không nói hết trước vô cùng dâu bể
Chợt sống lại, em ngậm ngùi kể lễ:
“ Chuyện chồng con như lỡ khúc biệt hành
Chồng tôi đi khi chưa hết chiến tranh
Trang dũng tướng say tung hoành ngang dọc
Nhưng giông bão không dung đời Hoàng Hạc
Mãi mê bay quên hết chuyện cố hương
Thời gian trôi tê buốt khắp nẻo đường
Từ độ ấy khung trời khung cửa hẹp”
Mỗi xuân sang chưa lần mơ mộng đẹp
Hòa bình về kỳ vọng mới trong em
Sự mồ côi như bóp chết con tim
Rồi cơm áo kéo dài mùa trăng lịm…
Trời quê hương có tha thiết êm đềm
Lũy tre làng mãi soi mình trên sông vắng
Sao tình em vẫn hoài yên lặng
Hỡi mặc khách qua hàng có vỗ nhịp boăn khoăn…
NGÃ DU TỬ
Ngày lang thang ta ghé quán ven đường
Tiếng gà trưa xa vọng về ảm đạm
Đầy kỳ bí trong sắc hương hoang lạ
Bỗng ngậm ngùi thương lắm một đóa hoa
Ta mệt lã trong áo cơm nhân thế
Còn cô em gắng sức cuộc phong trần
Trong sâu dần khóe mắt bâng khuâng
Cảm thông ai nghiệp dĩ vốn nợ nần
Mỗi mảnh đời có niềm riêng tâm sự
Chuyện cõi lòng em cố nén trong tim
Rồi từ tốn xô vào trang quá khứ
Nhưng nghẹn ngào bên hiện thực bừng lên
Ta cũng giấu cả cõi lòng ký ức
Vào xa xăm ai đâu dễ thấu cùng
Dòng thời gian mãi cố gắng nấu nung
Không nói hết trước vô cùng dâu bể
Chợt sống lại, em ngậm ngùi kể lễ:
“ Chuyện chồng con như lỡ khúc biệt hành
Chồng tôi đi khi chưa hết chiến tranh
Trang dũng tướng say tung hoành ngang dọc
Nhưng giông bão không dung đời Hoàng Hạc
Mãi mê bay quên hết chuyện cố hương
Thời gian trôi tê buốt khắp nẻo đường
Từ độ ấy khung trời khung cửa hẹp”
Mỗi xuân sang chưa lần mơ mộng đẹp
Hòa bình về kỳ vọng mới trong em
Sự mồ côi như bóp chết con tim
Rồi cơm áo kéo dài mùa trăng lịm…
Trời quê hương có tha thiết êm đềm
Lũy tre làng mãi soi mình trên sông vắng
Sao tình em vẫn hoài yên lặng
Hỡi mặc khách qua hàng có vỗ nhịp boăn khoăn…
NGÃ DU TỬ