<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.08.2016 05:47:54 bởi Lương_Hiền>
Nhưng chỉ hai tháng sau anh ta lại cạy cục và được bạn bè giúp đỡ, kéo về Kiến An.Mấy tháng sau lại về Hải Phòng .Với cái vỏ bề ngoài ấy Hữu đã giữ được an toàn cho tính mệnh mình và những người thân trong gia đình ở quê và ở thành phố không bị nhân dân oán trách hoặc trả thù.Anh cũng là tay được học chữ Nho, chữ thánh hiền được chục năm, cũng hiểu và nhớ được câu danh ngôn :- “Ở hiền gặp lành , Ác giả ác báo”.Nên Hữu luôn luôn giữ mình , không bao giờ để vi phạm nặng nề.Chỉ những vụ việc nhẹ nhàng của đối phương bất đắc dĩ, anh mới đưa ra,và ngăn không cho cánh hiếu chiến trong nội bộ làm quá , dẫn đến xử nặng tội hay chết tróc.Vì thế anh thấy lòng mình được tương đối thanh thản.Những vụ án nào thấy nguy hiểm nặng nề, anh đều trốn tránh, phân công cho người khác làm . Hữu còn một biệt tài nữa để thu phục lòng người.Ấy là, do anh được học chữ Nho, nên đọc được sách tử vi bằng chữ Hán mà anh rất thích .Rồi cũng tập tọe, mày mò đoán tướng số cho bạn bè và những người xung quanh.Nhiều lần đoán cũng rất trúng, làm cho mọi người cảm phục và chịu tài của thầy tử vi cây nhà lá vườn.Từ đó gây được tín nhiệm của mọi người.Anh quyết tâm học tập thêm và đi sâu vào nghề này,trước hết là gây được cảm tình với nhiều người xung quanh, nhất là đối với các cấp trên .Để làm cái mộc che chắn cho mình khỏi phải lao vào những nơi nguy hiểm, hoặc bị đẩy đi xa, ra chiến trận … Ở đâu nghe có thầy tướng số giỏi là anh lại bí mật lần mò đến để học tập, nên trình độ ngày càng được nâng cao và có kinh nghiệm đối nhân sử thế ở đời, dễ được mọi người tin phục. Cấp trên nể nang và tin tưởng.Trước mắt là né tránh được những việc khó khăn phức tạp,và nguy hiểm không phải lao vào, không bị đẩy vào.Nhiều cấp trên, nhất là những người mê tín, thường sử dụng Hữu như là cố vấn về tâm linh cho mình, không muốn rời bỏ anh nữa.
Ở gần nhà anh có một cô gái trẻ mới xuất hiện được ít lâu ở cách nhà anh một đoạn,vài số nhà.Cô gái làm nghề y tá, hàng ngày tiêm cho những người bệnh quanh hàng xóm. Lúc đó anh đã làm đồn trưởng Đồn cảnh sát thành phố.Được cấp dưới báo cáo:- Cô này tên Ngần, làm y tá, đội viên đội du kích Hoàng Ngân thuộc tỉnh Hưng Yên, mới vào thành, ngấm ngầm hoạt động, để ám sát những sỹ quan của liên quân Pháp -Việt.Đề nghị cấp trên cho bắt ngay để điều tra và xử trí. Hữu liền gạt đi mà bảo:- Từ từ, cứ theo dõi đã, phải kín đáo kẻo đối phương hành động hoặc lẩn trốn. Moa sẽ trực tiếp thẩm tra lại xem sao đã.Hôm sau Hữu giả vờ ốm cho người sang mời cô y tá đến tiêm hộ để hỏi han tình hình .Nhưng cô Ngần rất kín đáo không hề nói lộ tông tích của mình, mà chỉ nói là cháu ở quê lên thăm cô chú, nhờ cô chú ở lại đây làm ăn.
Hai hôm sau, nhân dịp về thăm gia đình và vợ con ở làng Lễ.Hữu mới hỏi một số người làng về đội du kích Hoàng Ngân.Một số bạn bè đáng tin cậy mới cho biết : -Trong một trận càn ở đường 39 đội du kích này đã phục kích đánh cho quân Pháp một trận thua nặng nề, tiêu diệt trên ba mươi quân Pháp bị thương vong.Bọn chỉ huy Pháp cay cú, liền tổ chức một trận càn với quy mô một tiểu đoàn, bí mật bao vây thẳng vào căn cứ của đội du kích tại Văn Giang.Đội du kích không kịp trở tay ,bị bắn chết 10 người trong đó có đội trưởng Hoàng Ngân và bị bắt sống 6 người, còn lại tan rã chạy khắp nơi, có người lên Hà Nội, có người xuống tận Hải Phòng, hàng tháng trời nay không dám về. Hữu phán đoán cô này chỉ vì sợ hãi mà trốn tránh thôi, chứ chẳng có mưu đồ ám sát ai cả. Rồi Hữu nhận trực tiếp theo dõi giám sát cô, không để cho nhân viên theo dõi nữa.Thế là giải thoát cho cô Ngần. Cô Ngần cũng biết là Hữu đã bảo lãnh cho cô.Dần dần hai người hàng xóm quen nhau , rồi thân nhau. Vẫn biết Hữu đã có vợ con ở quê, nhưng cô Ngần vẫn có cảm tình, phải dựa vào đồn trưởng cảnh sát để được yên ổn làm ăn ở thành phố lâu dài, không dám trở về làng nữa.Mãi đến năm 1955, hòa bình lập lại ở Đông Dương.Sau 300 ngày tập kết tại Hải Phòng, quân Pháp mới rút lui khỏi miền Bắc. Nguyễn Văn Hữu lúc này đã đeo lon trung úy cảnh sát, mới mang theo cô Ngần vào Nam theo quân Pháp, không cần cưới xin gì cả. Bỏ rơi vợ cả và ba đứa con gái ở quê làng Lễ. Họ sống với nhau hạnh phúc ở Sài Gòn.
Ở gần nhà anh có một cô gái trẻ mới xuất hiện được ít lâu ở cách nhà anh một đoạn,vài số nhà.Cô gái làm nghề y tá, hàng ngày tiêm cho những người bệnh quanh hàng xóm. Lúc đó anh đã làm đồn trưởng Đồn cảnh sát thành phố.Được cấp dưới báo cáo:- Cô này tên Ngần, làm y tá, đội viên đội du kích Hoàng Ngân thuộc tỉnh Hưng Yên, mới vào thành, ngấm ngầm hoạt động, để ám sát những sỹ quan của liên quân Pháp -Việt.Đề nghị cấp trên cho bắt ngay để điều tra và xử trí. Hữu liền gạt đi mà bảo:- Từ từ, cứ theo dõi đã, phải kín đáo kẻo đối phương hành động hoặc lẩn trốn. Moa sẽ trực tiếp thẩm tra lại xem sao đã.Hôm sau Hữu giả vờ ốm cho người sang mời cô y tá đến tiêm hộ để hỏi han tình hình .Nhưng cô Ngần rất kín đáo không hề nói lộ tông tích của mình, mà chỉ nói là cháu ở quê lên thăm cô chú, nhờ cô chú ở lại đây làm ăn.
Hai hôm sau, nhân dịp về thăm gia đình và vợ con ở làng Lễ.Hữu mới hỏi một số người làng về đội du kích Hoàng Ngân.Một số bạn bè đáng tin cậy mới cho biết : -Trong một trận càn ở đường 39 đội du kích này đã phục kích đánh cho quân Pháp một trận thua nặng nề, tiêu diệt trên ba mươi quân Pháp bị thương vong.Bọn chỉ huy Pháp cay cú, liền tổ chức một trận càn với quy mô một tiểu đoàn, bí mật bao vây thẳng vào căn cứ của đội du kích tại Văn Giang.Đội du kích không kịp trở tay ,bị bắn chết 10 người trong đó có đội trưởng Hoàng Ngân và bị bắt sống 6 người, còn lại tan rã chạy khắp nơi, có người lên Hà Nội, có người xuống tận Hải Phòng, hàng tháng trời nay không dám về. Hữu phán đoán cô này chỉ vì sợ hãi mà trốn tránh thôi, chứ chẳng có mưu đồ ám sát ai cả. Rồi Hữu nhận trực tiếp theo dõi giám sát cô, không để cho nhân viên theo dõi nữa.Thế là giải thoát cho cô Ngần. Cô Ngần cũng biết là Hữu đã bảo lãnh cho cô.Dần dần hai người hàng xóm quen nhau , rồi thân nhau. Vẫn biết Hữu đã có vợ con ở quê, nhưng cô Ngần vẫn có cảm tình, phải dựa vào đồn trưởng cảnh sát để được yên ổn làm ăn ở thành phố lâu dài, không dám trở về làng nữa.Mãi đến năm 1955, hòa bình lập lại ở Đông Dương.Sau 300 ngày tập kết tại Hải Phòng, quân Pháp mới rút lui khỏi miền Bắc. Nguyễn Văn Hữu lúc này đã đeo lon trung úy cảnh sát, mới mang theo cô Ngần vào Nam theo quân Pháp, không cần cưới xin gì cả. Bỏ rơi vợ cả và ba đứa con gái ở quê làng Lễ. Họ sống với nhau hạnh phúc ở Sài Gòn.
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
