Đêm hội bơi chải
Đúng tám giờ rưỡi, đội hình đầu tiên của đại đoàn 312 đến bến.Ba mươi thuyền của ca một do trung đội trưởng Nam Sao chỉ huy cập bờ đón khách, mỗi chuyến chở một đại đội bộ binh với toàn bộ trang bị vũ khí và hậu cần nuôi quân.Lệnh vượt sông bí mật, không được nói chuyện hay gọi nhau to tiếng, không được nô đùa, không được hút thuốc lá thuốc lào phát ánh sáng lộ mục tiêu, luôn luôn sẵn sàng tư thế đối phó với tình huống bị bom đạn địch bắn, hoặc lật thuyền,phải bình tĩnh cấp cứu người bị nạn.
Nam Sao ra lệnh vượt sông. Ba mươi thuyền cùng xuất phát Các cô gái chèo lái ở phía sau, các anh công binh bơi ở phía mũi thuyền, bộ binh bơi thêm một hai dầm hỗ trợ ở giữa .Dưới ánh trăng vằng vặc, ba mươi thuyền nan cùng đua nhau sải cánh . Xa xa có tiếng đại bác nổ như cầm canh, tựa như tiếng trống của ngày hội bơi chải ở các làng quê.Có khác là ở đây bơi chải vào ban đêm, không có tiềng cầm nhịp hô “dô hầy dô hầy” và không có tiếng la hét của hàng ngàn cổ động viên ,đứng hai bên bờ với trống phách, thanh la cờ xí rợp trời…Những con thuyền vẫn mải miết bơi, đua nhau vượt nhanh tới đích.Những mái chèo khua nước, vung lên những ánh bạc nhịp nhàng , như những làn hoa sóng dưới ánh trăng trong.
Nam Sao vẫn đứng khom lưng trên một thuyền to đi ở giữa đội hình vượt sông để bao quát được toàn cảnh vượt sông. Kip thời điều chỉnh cho các thuyền đi đúng hướng , nhip nhàng.
Các thuyền đi nhanh vượt lên, cho cập bến trước theo thứ tự, thuyền trước ở thượng lưu, thuyền sau dưới hạ lưu, không chen chúc nhau như đã quy định trước.Các chiến sỹ công binh ghìm chặt thuyền cho bộ binh lên bờ an toàn Chỉ hơn mười phút chuyến đầu tiên đã qua sông xong.Nam Sao mới thở phào nhẹ nhõm.Anh tập hợp các tiểu đội trưởng để rút kinh nghiệm và động viên các cán bộ chiến sỹ, dân quân .Ai cũng thấy hồ hởi vì chuyến đầu tiên đã thắng lợi và quyết tâm hoàn thành tốt nhiệm vụ ca đầu tiên này.Anh nắm chặt tay các cán bộ tiểu đội công binh và dân quân gật đầu một cách thắm thiết để tỏ lòng tin tưởng vào anh chị em đêm nay.
Trong lúc quay thuyền trở về bến, chèo thuyền không , anh cho anh chị em bơi nhẹ nhàng để dành sức cho chuyến đi nặng nề và khẩn trương hơn. Cứ thế, ca một của Nam Sao cứ chèo chở nhịp nhàng cho đến mười hai giờ đêm thì thay ca, bàn giao thuyền cho ca hai của trung đội hai công binh và trung đội hai dân quân. Các cán bộ đại đội và trung đội đều rút kinh nghiệm của ca một phổ biến cho ca hai đỡ bỡ ngỡ.Anh chị em ca hai cũng đã ra xem trước một chuyến để học tậprút kinh nghiệm rồi, nên cũng không bị lúng túng Xuống thay ca là chèo chở được ngay từ mười hai giờ đêm đến sáng.
Vào lúc sáu giờ sáng ngày 15 tháng 12 thì kết thúc “đêm hội bơi chải trên sông” đêm đầu tiên.Ca một và ca hai đã đưa được một nửa đại đoàn 312 qua sông Đà an toàn, theo đúng kế hoạch của chỉ huy chiến dịch.
Đại đội công binh 270 và đại đội dân quân Lâm Thao, lướt thuyền qua sông cất dấu và ngụy trang xong lúc bảy giờ.Ca khúc khải hoàn ngày thứ nhất.
Chương 20-TÌNH HUỐNG BẤT NGỜ
Sau một đêm bảo đảm cho một nửa đại đoàn 312 qua sông.Anh chị em nghỉ ngơi, rút kinh nghiệm, đồng thời cũng được cấp trên biểu dương khuyến khích.Bộ tư lệnh đại đoàn 312 cử cán bộ chính trị đến thăm hỏi động viên và trao tặng cho lực lượng bảo đảm vượt sông một con lợn.Đại đội công binh 270 hứa với cấp trên: kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ.Chiều hôm đó lính công binh và chị em dân quân được bữa liên hoan ăn tươi, người nào cũng phấn khởi vui vẻ.
Mười tám giờ ngày 15 tháng 12 đại đội công binh và đại đội dân quân tiếp tục triển khai khí tài chiến đấu.Từ tối đến mười hai giờ đêm ca một do trung đội 42và trung đội hai dân quân đảm nhiệm.Rồi đổi ca cho trung đội 41và trung đội một dân quân tiếp tục chèo chở. Các thuyền qua lại như mắc cửi thuận hòa.Ánh trăng sáng mênh mang với những làn sóng lăn tăn trên sông như reo vui, ủng hộ những người lính vượt sông đưa quân đi chiến đấu.
Nhưng đến bốn giờ sáng thì một tình huống chiến đấu bất ngờ tới. Ca nô địch ở Hòa Bình đã tắt máy, lợi dụng nước chảy cho ca nô im lặng trôi theo dòng nước.Anh em gác trên bờ không phát hiện được vì lúc đó bóng núi cao trùm xuống dòng sông , bị che khuất, lính gác không quan sát thấy ca nô địch. Công binh cứ tiếp tục chèo thuyền, cũng may, thuyển chở bộ binh đã lên bờ hết, đây là chuyến cuối cùng.Anh chị em đang quay thuyền trở về bờ ta, vừa được một phần ba sông, thì cô Hoa dân quân trông thấy một đống lù lù trôi trên dòng nước, cô mới hỏi chiến sỹ công binh Hoàng Lân là “cái gì to lù lù ở giữa sông thế ?”.Tiếng cô Hoa vừa dứt thì bọn địch bắn ngay một loạt trung liên trúng ngay thuyền cô Hoa. Các thuyền khác đã phát hiện được canô địch từ trước nên đã ẩn nấp vào bờ.Thuyền cô Hoa bị thủng, chìm lập lờ, và chiến sỹ Lân bị thương vào chân .Bọn địch cũng tưởng chỉ có một thuyền cô Hoa, nên bắn chìm rồi bỏ đi. Nam Sao phải chờ cho bọn địch đi xa rồi mới vẫy thuyền quân ta nhanh chóng bơi về bờ ta, rồi cho thuyền đi cất dấu trước khi trời sáng.Kiểm lại quân số thấy thiếu thuyền cô Hoa và cậu Lân. Sau khi cho mấy anh em ngụy trang xóa dấu chân trên cát xong thì về nghỉ. Nam Sao và tiểu đội phó Mã ở lại bến sông chờ sáng để tìm thuyền cô Hoa và Hoàng Lân.
Người con gái sông Thao
Sau khi bị ca nô địch bắn trúng thuyền, làm thuyền thủng rồi bị chìm, chiến sỹ Hoàng Lân bị thương vào chân, may cô Hoa không việc gì.Nhưng cô rất bình tĩnh, người con gái sông Thao này bơi rất giỏi.Thuyền nan chỉ chìm bập bềnh Hoàng Lân bị thương vẫn ngồi trong thuyền, bám vào thang thuyền,còn cô Hoa một tay bơi, một tay dìu thuyền vào bờ, vì gần bờ bị bóng núi trùm kín, địch không phát hiện được. Cô Hoa đã dìu được Lân lên bờ cát, rồi cõng Lân vào đất liền phía bờ địch cách mép nước khoảng một trăm mét.Cô xé áo băng vết thương cho Lân, còn Lân khi bị thương đã tháo quần dài và áo cho nhẹ sợ chết chìm.Hai người sống suốt một ngày ở bờ địch.Đói rét gian khổ, còn sợ địch đi tuần phát hiện, cô Hoa cởi khăn trùm đầu của mình đắp lên người cho Lân đỡ rét.
Khi trời sáng hẳn, trung đội trưởng Nam Sao và tiểu đội phó Mã mới đi dọc bờ sông nhìn sang bờ địch để phát hiện, tìm đấu vết con thuyền của cô Hoa và chiến sỹ Hoàng Lân, nhưng trời mù quá nhìn mãi không thấy gì, hai người sốt ruột cứ chạy theo dọc sông mãi vẫn không thấy.Mãi đén lúc nửa buổi , trời nắng to lên .Nam Sao và Mã thay nhau nhìn ống nhòm sang phía bờ địch mới phát hiện thấy một chiếc thuyền lập lờ ở mép sông vướng vào một bụi cây nhỏ.Họ nhận ra đúng là thuyền của ta rồi nhưng không thấy người đâu.Hai người mới phán đoán là ca nô địch bắn lúc bốn giờ sáng trúng thuyền, làm Hoa và Lân đã hy sinh cả rồi. Nhưng Nam Sao vẫn quyết định bơi sông sang tìm.Nhưng Mã nói:
Đúng tám giờ rưỡi, đội hình đầu tiên của đại đoàn 312 đến bến.Ba mươi thuyền của ca một do trung đội trưởng Nam Sao chỉ huy cập bờ đón khách, mỗi chuyến chở một đại đội bộ binh với toàn bộ trang bị vũ khí và hậu cần nuôi quân.Lệnh vượt sông bí mật, không được nói chuyện hay gọi nhau to tiếng, không được nô đùa, không được hút thuốc lá thuốc lào phát ánh sáng lộ mục tiêu, luôn luôn sẵn sàng tư thế đối phó với tình huống bị bom đạn địch bắn, hoặc lật thuyền,phải bình tĩnh cấp cứu người bị nạn.
Nam Sao ra lệnh vượt sông. Ba mươi thuyền cùng xuất phát Các cô gái chèo lái ở phía sau, các anh công binh bơi ở phía mũi thuyền, bộ binh bơi thêm một hai dầm hỗ trợ ở giữa .Dưới ánh trăng vằng vặc, ba mươi thuyền nan cùng đua nhau sải cánh . Xa xa có tiếng đại bác nổ như cầm canh, tựa như tiếng trống của ngày hội bơi chải ở các làng quê.Có khác là ở đây bơi chải vào ban đêm, không có tiềng cầm nhịp hô “dô hầy dô hầy” và không có tiếng la hét của hàng ngàn cổ động viên ,đứng hai bên bờ với trống phách, thanh la cờ xí rợp trời…Những con thuyền vẫn mải miết bơi, đua nhau vượt nhanh tới đích.Những mái chèo khua nước, vung lên những ánh bạc nhịp nhàng , như những làn hoa sóng dưới ánh trăng trong.
Nam Sao vẫn đứng khom lưng trên một thuyền to đi ở giữa đội hình vượt sông để bao quát được toàn cảnh vượt sông. Kip thời điều chỉnh cho các thuyền đi đúng hướng , nhip nhàng.
Các thuyền đi nhanh vượt lên, cho cập bến trước theo thứ tự, thuyền trước ở thượng lưu, thuyền sau dưới hạ lưu, không chen chúc nhau như đã quy định trước.Các chiến sỹ công binh ghìm chặt thuyền cho bộ binh lên bờ an toàn Chỉ hơn mười phút chuyến đầu tiên đã qua sông xong.Nam Sao mới thở phào nhẹ nhõm.Anh tập hợp các tiểu đội trưởng để rút kinh nghiệm và động viên các cán bộ chiến sỹ, dân quân .Ai cũng thấy hồ hởi vì chuyến đầu tiên đã thắng lợi và quyết tâm hoàn thành tốt nhiệm vụ ca đầu tiên này.Anh nắm chặt tay các cán bộ tiểu đội công binh và dân quân gật đầu một cách thắm thiết để tỏ lòng tin tưởng vào anh chị em đêm nay.
Trong lúc quay thuyền trở về bến, chèo thuyền không , anh cho anh chị em bơi nhẹ nhàng để dành sức cho chuyến đi nặng nề và khẩn trương hơn. Cứ thế, ca một của Nam Sao cứ chèo chở nhịp nhàng cho đến mười hai giờ đêm thì thay ca, bàn giao thuyền cho ca hai của trung đội hai công binh và trung đội hai dân quân. Các cán bộ đại đội và trung đội đều rút kinh nghiệm của ca một phổ biến cho ca hai đỡ bỡ ngỡ.Anh chị em ca hai cũng đã ra xem trước một chuyến để học tậprút kinh nghiệm rồi, nên cũng không bị lúng túng Xuống thay ca là chèo chở được ngay từ mười hai giờ đêm đến sáng.
Vào lúc sáu giờ sáng ngày 15 tháng 12 thì kết thúc “đêm hội bơi chải trên sông” đêm đầu tiên.Ca một và ca hai đã đưa được một nửa đại đoàn 312 qua sông Đà an toàn, theo đúng kế hoạch của chỉ huy chiến dịch.
Đại đội công binh 270 và đại đội dân quân Lâm Thao, lướt thuyền qua sông cất dấu và ngụy trang xong lúc bảy giờ.Ca khúc khải hoàn ngày thứ nhất.
Chương 20-TÌNH HUỐNG BẤT NGỜ
Sau một đêm bảo đảm cho một nửa đại đoàn 312 qua sông.Anh chị em nghỉ ngơi, rút kinh nghiệm, đồng thời cũng được cấp trên biểu dương khuyến khích.Bộ tư lệnh đại đoàn 312 cử cán bộ chính trị đến thăm hỏi động viên và trao tặng cho lực lượng bảo đảm vượt sông một con lợn.Đại đội công binh 270 hứa với cấp trên: kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ.Chiều hôm đó lính công binh và chị em dân quân được bữa liên hoan ăn tươi, người nào cũng phấn khởi vui vẻ.
Mười tám giờ ngày 15 tháng 12 đại đội công binh và đại đội dân quân tiếp tục triển khai khí tài chiến đấu.Từ tối đến mười hai giờ đêm ca một do trung đội 42và trung đội hai dân quân đảm nhiệm.Rồi đổi ca cho trung đội 41và trung đội một dân quân tiếp tục chèo chở. Các thuyền qua lại như mắc cửi thuận hòa.Ánh trăng sáng mênh mang với những làn sóng lăn tăn trên sông như reo vui, ủng hộ những người lính vượt sông đưa quân đi chiến đấu.
Nhưng đến bốn giờ sáng thì một tình huống chiến đấu bất ngờ tới. Ca nô địch ở Hòa Bình đã tắt máy, lợi dụng nước chảy cho ca nô im lặng trôi theo dòng nước.Anh em gác trên bờ không phát hiện được vì lúc đó bóng núi cao trùm xuống dòng sông , bị che khuất, lính gác không quan sát thấy ca nô địch. Công binh cứ tiếp tục chèo thuyền, cũng may, thuyển chở bộ binh đã lên bờ hết, đây là chuyến cuối cùng.Anh chị em đang quay thuyền trở về bờ ta, vừa được một phần ba sông, thì cô Hoa dân quân trông thấy một đống lù lù trôi trên dòng nước, cô mới hỏi chiến sỹ công binh Hoàng Lân là “cái gì to lù lù ở giữa sông thế ?”.Tiếng cô Hoa vừa dứt thì bọn địch bắn ngay một loạt trung liên trúng ngay thuyền cô Hoa. Các thuyền khác đã phát hiện được canô địch từ trước nên đã ẩn nấp vào bờ.Thuyền cô Hoa bị thủng, chìm lập lờ, và chiến sỹ Lân bị thương vào chân .Bọn địch cũng tưởng chỉ có một thuyền cô Hoa, nên bắn chìm rồi bỏ đi. Nam Sao phải chờ cho bọn địch đi xa rồi mới vẫy thuyền quân ta nhanh chóng bơi về bờ ta, rồi cho thuyền đi cất dấu trước khi trời sáng.Kiểm lại quân số thấy thiếu thuyền cô Hoa và cậu Lân. Sau khi cho mấy anh em ngụy trang xóa dấu chân trên cát xong thì về nghỉ. Nam Sao và tiểu đội phó Mã ở lại bến sông chờ sáng để tìm thuyền cô Hoa và Hoàng Lân.
Người con gái sông Thao
Sau khi bị ca nô địch bắn trúng thuyền, làm thuyền thủng rồi bị chìm, chiến sỹ Hoàng Lân bị thương vào chân, may cô Hoa không việc gì.Nhưng cô rất bình tĩnh, người con gái sông Thao này bơi rất giỏi.Thuyền nan chỉ chìm bập bềnh Hoàng Lân bị thương vẫn ngồi trong thuyền, bám vào thang thuyền,còn cô Hoa một tay bơi, một tay dìu thuyền vào bờ, vì gần bờ bị bóng núi trùm kín, địch không phát hiện được. Cô Hoa đã dìu được Lân lên bờ cát, rồi cõng Lân vào đất liền phía bờ địch cách mép nước khoảng một trăm mét.Cô xé áo băng vết thương cho Lân, còn Lân khi bị thương đã tháo quần dài và áo cho nhẹ sợ chết chìm.Hai người sống suốt một ngày ở bờ địch.Đói rét gian khổ, còn sợ địch đi tuần phát hiện, cô Hoa cởi khăn trùm đầu của mình đắp lên người cho Lân đỡ rét.
Khi trời sáng hẳn, trung đội trưởng Nam Sao và tiểu đội phó Mã mới đi dọc bờ sông nhìn sang bờ địch để phát hiện, tìm đấu vết con thuyền của cô Hoa và chiến sỹ Hoàng Lân, nhưng trời mù quá nhìn mãi không thấy gì, hai người sốt ruột cứ chạy theo dọc sông mãi vẫn không thấy.Mãi đén lúc nửa buổi , trời nắng to lên .Nam Sao và Mã thay nhau nhìn ống nhòm sang phía bờ địch mới phát hiện thấy một chiếc thuyền lập lờ ở mép sông vướng vào một bụi cây nhỏ.Họ nhận ra đúng là thuyền của ta rồi nhưng không thấy người đâu.Hai người mới phán đoán là ca nô địch bắn lúc bốn giờ sáng trúng thuyền, làm Hoa và Lân đã hy sinh cả rồi. Nhưng Nam Sao vẫn quyết định bơi sông sang tìm.Nhưng Mã nói: