<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.07.2016 12:37:04 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
NIỀM VUI GIỌT LỆ
Nghe từ vô lượng dội về
Mây xanh gọi, mặt trời kề môi hôn
Từ khi xé gió nguồn cơn
Bỏng tay, rát mặt – sạch trơn thế tình
Một mình đi nhặt bình minh
Đem về ấp ủ, ươm tinh anh chiều
Lệch vai đời đứng liêu xiêu
Hình như đối bóng cường triều âm vang
Đi tìm mây nước quan san
Ô hay, chợt hiện bên đàng thi ngôn
Ở trong lớp lớp vô hồn
Mầm xanh nứt vỏ gọi nguồn đứng trưa
Đậm chồi dâu bể nắng mưa
Mai sau trĩu quả bốn mùa ngọt thơm
Yêu sao dáng ngựa tung bờm
Kiệu về reo vó trong vườn hát ca
Là Em trong cõi người ta
Trùng lai là chuyện đất và trời cao
Chắp tay cung kính đón chào
Và Em lệ cũng tuôn trào giọt vui
NGÃ DU TỬ
Nghe từ vô lượng dội về
Mây xanh gọi, mặt trời kề môi hôn
Từ khi xé gió nguồn cơn
Bỏng tay, rát mặt – sạch trơn thế tình
Một mình đi nhặt bình minh
Đem về ấp ủ, ươm tinh anh chiều
Lệch vai đời đứng liêu xiêu
Hình như đối bóng cường triều âm vang
Đi tìm mây nước quan san
Ô hay, chợt hiện bên đàng thi ngôn
Ở trong lớp lớp vô hồn
Mầm xanh nứt vỏ gọi nguồn đứng trưa
Đậm chồi dâu bể nắng mưa
Mai sau trĩu quả bốn mùa ngọt thơm
Yêu sao dáng ngựa tung bờm
Kiệu về reo vó trong vườn hát ca
Là Em trong cõi người ta
Trùng lai là chuyện đất và trời cao
Chắp tay cung kính đón chào
Và Em lệ cũng tuôn trào giọt vui
NGÃ DU TỬ