📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

NGƯỜI TÌNH ĐIỆN TOÁN.

14 trả lời, 7.071 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-04 10:07:06SBC>
Lời Giới Thiệu

Nguồn:dactrung.net
Người Tình Điện Toán
Thay lời tựa


Truyện viết với các nhân vật hoàn toàn theo trí tưởng tượng.
Các phần về kỹ thuật khoa học, điện toán, các thế võ, các phần bàn về võ học đều dựa theo sự thật.


Tác giả chân thành cám ơn các nhà văn sau đây đã giúp đỡ tài liệu, cho ý kiến:

- Bản sư Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ -
- Duy Lam (Tự Lực Văn Đoàn) -
- Lê Tất Điều -
- Trường Sơn Lê Xuân Nhị -
- Xuân Vũ -


Và các vị đã giúp thêm ý, giúp dịch thuật các từ chuyên môn, sửa lỗi chính tả:

- Bất Hối -
- Hài Nhi -
- Hoàng Lãng -
- JimmyZ28 -
- Langbian -
- Lục Tiểu Phụng -
- Nguyễn Anh Thư -
- Nguyễn Hạnh -
- Sĩ Quan Hải Quân Hoa Kỳ Thiếu Úy Hồ Lê Khang -
- Hạ Sĩ Quan Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Duy Lành
Truyện được đăng trên thuvienvietnam.com,đactrung.net,vnthuquan.net
Đăng nhập để trả lời
0
Chương Một - ANH HÙNG MỘT CÕI

Chuyện bắt đầu từ tiểu bang có sức mạnh kinh tế đứng hàng thứ 5 trên thế giới: California, Mỹ quốc...

Hồ Ly Vọng (Hollywood) thuộc thành phố Los Angeles, nơi đông dân Mễ nhất trên nước Mỹ mà theo thống kê năm 2002 của cơ quan Thống Kê Quốc Gia cứ mỗi 10 người Mễ thì có đến 6 là dân nhập cư lậu. Hồ Ly Vọng, thành phố du khách nhất định phải đến thăm cho bằng được với hy vọng nhìn thấy bóng dáng các ngôi sao điện ảnh hoặc chỉ để chiêm ngưỡng căn nhà của minh tinh tài tử nào đó nằm trên con đường trùng tên, với mơ ước hão huyền biết đâu mình cũng tậu được một căn nhà ở đây, cũng trở nên nổi tiếng. Hồ Ly Vọng, thành phố của điện ảnh. Đi bất cứ nơi nào sang trọng, bất cứ ai trình danh thiếp của mình ghi địa chỉ “...đường Hồ Ly Vọng” đều được chào mời nồng hậu. Điều này ai cũng biết. Nhưng điều chỉ người thật sự có thế lực, thật sự quen biết rộng mới hiểu địa chỉ “ăn tiền” nhất của cả Mỹ quốc nằm ở đường Vô Danh trên một ngọn đồi, nói cho chính xác hơn là địa chỉ mang tên một đồi tại thành phố vùng biển San Diego cách Thành Phố Của Những Thiên Thần Los Angeles 3 tiếng lái xe: Đồi Thượng Lưu.

Đồi Thượng Lưu có vỏn vẹn 28 căn nhà gọi chung là Nhị Thập Bát Gia, nhà nào cũng lớn trên 3 ngàn thước vuông với trung bình nửa mẫu sân cỏ trước và vườn sau 5 mẫu. Đồi nằm đối diện trường San Diego State of California, thường được người địa phương gọi tắt là SDSU và bị sinh viên trường đại học University of California San Diego gọi tắt UCSD nổi tiếng hơn nhiều chế diễu là “So Dumb and So Ugly”, dĩ nhiên sinh viên trường SDSU cũng trả lễ thiệt đẹp mắt, tặng trường UCSD tên lóng “Ugly Chicks, Stupid Deans”. Đụng chạm giữa sinh viên hai trường xảy ra hàng ngày, có khi dẫn đến máu đổ. Sinh Viên SDSU quăng các cuộn giấy vệ sinh lên những cây thông cao ngất ở công viên quanh trường UCSD hầu như mỗi cuối tuần, một hình thức lăng mạ đối phương. Đêm đến sinh viên UCSD lén sơn cửa của những nhà chung quanh đại học SDSU với hàng chữ UCSD chúa tể – UCSD rules.

Chuyện gì nhóm sinh viên "nhất quỷ nhì ma" của hai trường cũng dám làm, đã thử qua, sẵn sàng chơi tới cùng! Nhưng chưa lần nào các sinh viên của cả hai trường dám léo hánh đến phá phách nhà nằm trên đồi. Có thể vì đường lên xuống đồi chỉ độc có một đường Vô Danh lại vô cùng quanh co nên gây khó khăn nhiều cho việc trốn chạy. Có thể vì 6 xe cảnh sát San Diego túc trực tại chân đồi ngày đêm, các cảnh sát thi hành nhiệm vụ đặc biệt này phải ở trong ngành hơn 15 năm, được chọn lọc và huấn luyện kỹ lưỡng và ngoài lương do thành phố trả, còn được hưởng thêm một khoản tiền gấp hai lần tiền lương. Tiền do chính chủ nhân của một trong Nhị Thập Bát Gia, con trai lớn của tỷ phú Bill Gates lập quỹ riêng trả. Điều này nghe có vẻ không được lọt lỗ tai cho lắm, nhân viên chính phủ mà lại đi lãnh tiền của tư nhân chỉ để làm việc bảo vệ? Nếu đã có người thắc mắc, chắc họ sẽ hỏi luôn tại sao cả nhân viên Cục Điều Tra Liên bang FBI, Sở Tình Báo CIA và Phòng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ NSA cũng thường trực ở chân ngọn đồi này? Thắc mắc thì cứ việc thắc mắc, chẳng có cơ quan thẩm quyền nào thèm trả lời.

Các tay báo chí Paparazzo chuyên săn lùng tin tức giật gân bố bảo cũng không dám mon men tới đây làm rộn; lệnh từ chính ông giám đốc của từng tờ báo lớn đến nhỏ rất rõ ràng: bất cứ ai dám xâm phạm vào đặc khu này sẽ bị đuổi cổ lập tức và sẽ chẳng bao giờ tìm được một việc làm khác trong ngành. Tin hành lang thì thầm rằng những người trên đồi nắm được bí mật của tất cả các nhân vật quan trọng trong ngành truyền thông, nên các ông kẹ trong ngành truyền thông đều một hai dặn đi dặn lại nhân viên dưới quyền cấm tiệt không được làm ẩu. Đã có người xâm mình làm thử nhưng mới lẻn qua trạm cảnh sát, leo hàng rào dẫn lên đồi chân chưa chạm đất đã bị hệ thống báo động phát giác, cảnh vệ chìm từ đâu nhảy xổ ra còng ngay tại trận. Nghe đồn người đó chẳng những bị sa thải tút xuỵt mà tối hôm sau Phòng An Ninh Quốc Gia NSA đến tận nhà còng tay dẫn về thẩm vấn, từ đó đến nay bặt tin. "Chuyện liên quan đến an ninh quốc gia, không thể tiết lộ” là câu trả lời ngắn gọn từ NSA mỗi khi người nhà đến hỏi.

Cái tên không chính thức Đồi Thượng Lưu này có từ thuở mới bắt đầu xây dựng thành phố San Diego vào năm 1847. Thống đốc tiểu bang, chính trị gia, vua chúa, tổng thống các nước đều ghé đến đây. Đồi là “đất thánh” của những người rất giàu, rất thế lực. Người giàu cách mấy, thế lực ảnh hưởng cách mấy cũng không phải là người quan trọng nếu người đó không được mời đến một trong 28 căn nhà nằm trên đồi, dù chỉ một phút. Trải qua bao đổi thay, ngọn đồi vẫn chỉ có vỏn vẹn 28 căn nhà. Làm sao ai dám thay đổi điều này khi Nhị Thập Bát Gia không muốn? Nhị Thập Bát Gia gồm những ai? Bill Gates Đệ Nhị - Tổng Giám Đốc Intel, HP - là một, Tổng Giám Đốc Microsoft là hai, Cựu Tổng Thống Hoa Kỳ George Bush Đệ Nhị là ba, Tổng Giám Đốc các nhà băng Hoa Kỳ là bốn... Trong 28 chủ nhân, chẳng ai không có ít ra hai bằng tiến sĩ. Nhị Thập Bát Gia có một luật bất thành văn "tam hữu, nhất vô - ba điều phải có, một điều không". Ba điều phải có: nhà chỉ bán cho giới có máu mặt nhất, giới máu mặt đó phải có chân trong ít ra hai hội trí thức đáng kính nhất, chủ một nhà chết đi di chúc để lại cho chủ mới - vì chẳng ai đang ở Đồi Thượng Lưu mà muốn bán nhà bao giờ - người chủ mới phải có sự đồng ý của cả 27 chủ hộ còn lại. Một điều không: không chấp nhận người da màu. Dân da màu nhưng phải là màu gốc bự cỡ vua chúa hay tổng thống một nước trở lên đến thăm thì có thể, ở luôn thì đừng hòng!

Từ lúc thành lập Nhị Thập Bát Gia đến nay hơn một trăm năm mươi năm, luật này bất di bất dịch. Vậy mà có một người Việt Nam phá được luật đó!

Giám Đốc Sở Tình Báo CIA James Carver ngụ tại nhà số 28 một hôm đột ngột đến gõ cửa từng nhà tay cầm theo một cặp hồ sơ dầy. Câu chuyện giữa chủ nhà và người khách không mời này ngắn gọn và câu trả lời lúc nào cũng là một: "Ông có sự đồng ý của tôi". Khi rời khỏi nhà, James Carver giao cho mỗi chủ nhà một tập hồ sơ. Câu đối đáp cuối cùng giữa hai bên cũng ngắn gọn:

- Chỉ có chừng này?

- Thưa ngài đúng vậy! Và là bản duy nhất!

Tuần sau Carver dời đi. Ngày kế đó, một đoàn xe U Haul toàn do tài xế da vàng mũi tẹt lái phom phom lên đồi. Viên Trung Úy cảnh sát phụ trách cau mày khoát tay chặn đường. Một khuôn mặt rắn rỏi thò ra từ cửa tài xế của chiếc xe dẫn đầu.

- Các ông nội có biết các ông nội đang ở đâu không? Khu này cấm dân da... À, khu này chỉ dành riêng cho những người cư ngụ trên đồi. Quay xe lại!

Người tài xế đáp cụt ngủn - Đọc đi! - và đưa cho viên Trung Úy một tờ giấy.

Viên Trung Úy tiếp lấy, liếc nhìn cánh tay rắn chắc xâm hình một con rồng uốn khúc rất sống động của tài xế và ra dấu đợi rồi trở lại xe gọi máy nói. Đặt máy xuống, mắt viên Trung Úy hiện lên vẻ nể sợ và lễ phép vẫy tay ra hiệu cho đoàn xe qua. Xe đi đầu trờ tới, viên Trung Úy giơ tay nghiêm chào, tất cả lính nổi lính chìm đồng loạt chào theo. Viên Trung Úy nhìn theo đoàn xe, gọi máy:

- Có đoàn xe đi lên. Thượng khách.

- Bao nhiêu chiếc? Loại khách nào? Nhà số mấy? - Tiếng máy đáp khẽ nhưng rõ ràng.

- Mười lăm xe tải. Thượng khách cấp A. Số 28.

- Úi chà! Cấp A? Ô kê, tụi tôi biết phải làm gì, thông báo dùm cho nhóm Phòng An Ninh Quốc Gia. Over and out!

Đoàn xe dừng ở căn nhà số 28 nằm khuất sau một hàng cây cao. Toán người nhanh nhẹn nhảy xuống xe và bắt đầu khiêng nhiều đồ vật lủng củng cùng nhiều máy điện tử vào nhà. Chỉ hai tiếng đồng hồ sau đã dọn xong, cả bọn lên xe rồ máy chạy ngược trở lại chân đồi, không một lời nói. Bốn giờ ba mươi chiều, một xe BMW cũ kỹ, màu sơn xanh lá cây đậm có vài chỗ đã phai màu thành trắng, chở hai người đàn ông da vàng, một người phụ nữ Mễ và một bé gái xinh đẹp chạy lên đồi. Tài xế chính là người đã dẫn đầu đoàn xe U Haul.

Năm giờ mười, một xe Dodge Viper hai chỗ ngồi màu đỏ chói từ từ lên đồi. Mặt trời tháng Tám vẫn còn, ánh nắng phản chiếu từ xe càng làm tăng thêm vẽ đẹp rực rỡ của xe. "Đẹp như con gái dậy thì" viên Trung Úy gác đồi nhìn theo lẩm bẩm. Tiếng nhạc Pháp vang ra từ trong xe "Oh mon amour, écoute moi. La vie est belle t'attent...", xe nhìn thoáng tưởng không có người lái vì đầu tài xế chỉ vừa nhô khỏi vô lăng. Xe ngừng ở nhà số 28.

Năm giờ hai mươi, ba chiếc xe nối đuôi nhau lên đồi với tốc độ rất mau. Tài xế đều là dân Á đông. Chiếc Lamborgini Murciélago vàng tươi dẫn đầu, xe cua gấp, bánh xe nghiến đường khét mùi nhựa. Chiếc Porche 911 GT2 màu bạch kim theo sát đuôi tranh chạy vượt lên. Cách một khoảng xa hơn là chiếc Bentley Arnage T màu xanh nước biển đậm. Lũ chim trên cành quanh vệ đường bay nháo nhác. Lần đầu tiên các cảnh vệ Đồi Thượng Lưu thấy cảnh này. Ba xe đậu cổng nhà số 28.

Huân loạng choạng bước xuống xe, người Huân ốm dong dỏng với hai cặp mắt sâu thiếu ngủ nhưng rất sáng, tay cầm ly rượu uống nửa chừng. Thân mập ủn ỉn từ xe sau đi đến vừa chùi mắt kiếng vừa nhăn mặt:

- Mày vừa uống rượu vừa lái xe. Chết có ngày đó!

Đức từ sau lưng Thân vượt nhanh hớt ly rượu trên tay Huân, Huân lập tức co tay thành trảo chộp vai Đức. Đức người nhỏ con nhưng bắp thịt nỗi hằn trên áo thun ứng biến nhanh, rùn vai thoát khỏi thế chộp của Huân, chân Đức đá nhấp vào đầu gối Huân. Huân xoay người nửa vòng tránh cú đá thấp hiểm, chân trái co lên tung ngang một cước vào mặt Đức. Đức đối đòn bằng chân phải đá cao chận chân Huân. Hai ống chân chạm mạnh vang tiếng "rốp" dòn tan. Cả hai bật lui, nhìn nhau cười ha hả.

- Mi khá lắm - Huân vừa nói vừa rút chai rượu trong túi quần mở nắp tu một ngụm. - Đáng hưởng ly rượu của tau.

Đức thân mật khoác vai Huân. Thân đứng giữ cửa, có vẻ mất kiên nhẫn khi thấy cả hai khề khà tán dóc chuyện gì đó không chịu vào ngay.

- À! Quận Chúa người đẹp. - Đức kêu lên vui vẻ khi bước vào phòng khách, nháy mắt chào người đàn ông xâm mình ngồi ghế xa lông - Xế mới ngoài kia là của người đẹp phải không? Kiểu tóc ngắn đó hợp với người đẹp hơn á!

Cô gái mặc áo thun đỏ ngồi xoay lưng về hướng cửa đã quá quen thuộc với kiểu nói giỡn này, không buồn đáp lời. Ngón tay vẫn thong thả dạo trên phím đàn dương cầm bản nhạc "Oh mon amour, écoute moi...". Đức hát theo "Ôi em yêu ơi, hãy nghe anh nói. Cuộc sống đẹp tươi đón ta kia kìa. Xin tin anh đi..." Đức đột ngột quay sang người phụ nữ Mễ tay bồng con đang nói chuyện với Huân:

- Holla, nị cỏn mách dẹ?

Người phụ nữ trẻ mắt long lanh nhìn qua người đàn ông xâm mình, nói tiếng Việt:

- Chồng ơi, tao hổng biết thằng anh Đức nói gì. Chồng giải thích cho tao hiểu.

Cả nhóm bật cười trước cách dùng chữ ngộ nghĩnh. Thân khoát tay nói chậm rãi:

- Cô để ý đến thằng khỉ gió làm gì cho mệt óc. Nó nói tiếng Tàu đó. Nó hỏi "Cô nói gì?"

Bàn tay ai đó đặt một bông hồng vàng tươi xuống cạnh phím đàn dương cầm. Cô gái ngưng đàn ngước nhìn lên, giọng rất êm:

- Thank you anh.

Bàn tay giờ xoa nhẹ đầu cô gái, giọng nói không hài lòng:

- Sao lại cắt tóc?

- Không thích để dài nữa - Cô gái nhún vai đứng dậy tránh.

Thân nói lớn:

- Vinh. Phòng điện toán xong hết chưa mày?

Huân mới đó đã biến mất, giờ thò đầu ra từ cửa hông:

- Chậc! Thằng chơi sang. Tụi mi coi hắn đã dọn sẵn cho mỗi đứa mình một bàn làm việc với đầy đủ máy móc dụng cụ. Riêng hắn có tới 4 màn hình.

Thân cười:

- Mày tự sắm cũng được mà.

Đức nhảy vào:

- Tao hay thằng Huân thì dĩ nhiên có khả năng mua được, nhưng thằng Vinh thì người ta tặng, biểu sao tao không tức. Mày thấy cái xế Dodge Viper 75 ngàn đô Quận Chúa lái? - Đức cao giọng - Quà biếu của hãng Damler Chrysler đó mày.

Cô gái bây giờ mới lên tiếng, cả phòng chợt im:

- Xe đẹp và lái rất thích, "me" đang trả tiền cho anh Vinh mỗi tháng cho đến khi hết số tiền trị giá của xe. "Me" không muốn mang tiếng lợi dụng người khác.

Tiếng cô gái thật quyến rũ. Huân nghiêng đầu nhìn Vinh đứng cạnh. Cô gái tên gọi Quận Chúa đứng chưa tới vai Vinh mặc dầu mang đôi guốc khá cao. Vinh vốn dĩ đã cao hơn một người đàn ông Việt Nam bình thường, nhưng hai người đứng cạnh nhau Huân vẫn thấy đẹp đôi. Quận chúa người thon, nước da trắng càng nổi bật lên nhờ chiếc áo đỏ, cặp mắt đen huyền cuốn hút. Vinh người vạm vỡ mặc cái áo khoác thường thấy khi đi làm. Huân cười:

- Quận Chúa quả cứng đầu! Có ai nghĩ xấu về Quận Chúa đâu?

Vinh lên tiếng, giọng tươi vui:

- Biết tính Quận Chúa muốn chuyện đâu ra đó, cũng không sao...

Cô gái im lặng. Huân thấy có gì không ổn giữa hai người nên cố tạo một không khí thân mật hơn:

- Quận Chúa thấy người máy thằng Vinh đang làm chưa? Chỉ mới có cái đầu thôi nhưng trông giống thật lắm. Còn hai thằng rô bô nữa. Có muốn xem không? Nó để ở phòng điện toán kìa.

Cô gái nhấp một ngụm rượu đỏ, không trả lời. Đức lắc đầu:

- Tao cấp tốc bay từ Nhật về không phải để coi đồ chơi bố lếu bố láo của nó, tao chỉ muốn nghe nó giải thích hai điều: một là tại sao nó muốn dọn vào khu này, hai là nó có phù phép gì mà khiến 27 tay gộc chủ nhà - Đức xua tay, Đức luôn múa tay mỗi khi khích động - tao nói sai, 28 tay, phải kể luôn cha James Carver nữa chớ, im re cho nó dọn vào đây?

Thân ngao ngán:

- Tụi mày ngông vừa phải thôi. Một thằng bỏ mấy trăm ngàn mua xe vài tuần không thích bán lại nửa giá, mua xe khác. Một thằng bỏ công việc đáp máy bay về chỉ để hỏi bạn vài câu. Sao không dùng video conference cho tiện, lại đỡ tốn thời gian và tiền bạc?

Huân hí hửng:

- Ê. Bán nửa giá cũng còn lời. Tau "chặt" tụi nhà băng Thụy Sĩ giá gấp đôi cho thảo trình tau viết mà tụi hắn cũng trả, tính ra tau đâu lỗ lã gì. Mi là người đầu tiên tau gọi bán xe, mi không chịu thì thôi. - Huân giở giọng triết lý - Mỗi thằng có cách sống riêng. Mi gởi tiền về Việt nam giúp trẻ tàn tật, tau cũng có gởi chung vậy. Đâu phải tau ích kỷ.

Quay sang Vinh, Huân nói:

- Mà tau cũng có hai câu hỏi giống y chang thằng khỉ Đức vậy. Chuyện ra răng? Kể mau tau còn phải ra phi trường Palomar lái chiếc Cesna của tau về Colorado nữa. Tau mới có bằng nè tụi mi.

Có tiếng người đằng hắng ở cửa:

- Excuse me, Mr. Vinh Tran?

Một cô gái Mỹ tóc vàng hai tay cầm ổ bánh cà rem bọc sô cô la trắng đứng cạnh một người già tóc bạc phơ. Vinh tiến vội ra:

- Chào Tổng Thống, thực hân hạnh.

Người đàn ông tóc bạc tươi cười, bắt tay Vinh:

- Chào Vinh, đã lâu không gặp. Gọi tôi là George được rồi. Đây là cháu gái tôi, Snowy. Nó đến chơi với tôi trong mấy tháng hè.

Vinh nghiêng mình lịch sự bắt tay và giới thiệu mọi người. Snowy vui vẻ:

- Tôi xin gọi các người bằng anh chị cho thân mật nhé. Thứ nhất vì các người đều lớn tuổi hơn tôi – Snowy quay nhanh sang người phụ nữ Mễ và Quận Chúa, hấp tấp nói – trừ hai người trông rất trẻ, nhưng tôi cũng xin gọi là chị. Thứ hai vì tôi đã thua cuộc với ông ngoại tôi. Trong bữa ăn tối Liên Gia tuần qua ông ngoại tôi nói với mọi người trên đồi ông ủng hộ việc anh Vinh về đây sống và ông tin chắc mọi người sẽ vui vẻ đón chào anh Vinh, tôi thì cho rằng có một vài gia không hài lòng và sẽ chống lại điều này đến cùng. Người vào đây phải được sự đồng thuận của cả 28 gia. Và như các anh chị đã biết, Mỹ quốc là một nước tôn trọng quyền tự do cá nhân hết sức, luật pháp Mỹ quốc cấm hành động kỳ thị nhưng không cấm người dân có quyền nói lên ý nghĩ kỳ thị của mình. Tôi cá với ông ngoại nếu anh Vinh trở thành hội viên tôi sẽ nhận đỡ đầu...

Snowy hơi lúng túng quay sang nhìn ông ngoại cầu cứu:

- Is that the correct word, grandpa. Dùng chữ đó đúng không ông ngoại... adopt?

George ngồi xuống ghế da, nheo mắt:

- What do you want to say, hon? Ông ngoại nghĩ gia đình ông Vinh sẽ phải đỡ đầu và bảo vệ cháu gái cưng yêu của ông thì đúng hơn. Mọi người nghĩ xem, con ếch ngồi đáy giếng tưởng mình là cậu ông trời thật kìa! Hà! Con ếch tưởng khi nghiến răng sai khiến được người ông ngoại này chạy đôn đáo khắp nơi thì sẽ nghiến răng bắt mọi người khác cũng nể sợ mình. Cho con biết gia đình ông Vinh chẳng những có thể tự lo, mà còn dư khả năng lo luôn cho con nữa đó hon. Lúc ông ngoại còn ngồi trên chiếc ghế Tổng Thống Hoa Kỳ, chỉ già nửa quốc hội nghe lời ông, còn cái “bọn kia” chống đối đến cùng. Tiếng nói của ông Vinh lại được cả hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ nghe đó con ạ.

Snowy hất mặt:

- Ông ngoại không đúng! Con chưa hề xin ngoại giúp điều gì khi con đi học. Ngay cả Hiệu Trưởng trường Havard còn không biết liên hệ gia đình giữa con và ngoại. Con thành công là vì chính con có khả năng. Việc con đậu thủ khoa tiến sĩ và được đại học Yale mời dạy ngay lập tức là vì con là người thông minh nhất nước Mỹ. Báo chí thế giới đều nhắc đến điều đó mà!

George cười dòn:

- Đúng! Con chưa hề xin ngoại giúp con điều gì về việc học. Con đậu thủ khoa 3 ngành cùng lúc và trở thành giáo sư đại học Yale ở tuổi 18, ngoại xác nhận con là một thiên tài. Nhưng không phải con là người gọi điện cầu cứu ngoại khi cha mẹ con bắt con học ngành chính trị ở Anh quốc thay vì ngành con thích hay sao? Con dư biết mẹ con là người rất cứng cỏi khó thuyết phục – George lẩm bẩm nói với chính mình – Liz có tính của cha nó mà. Bà ngoại con vẫn thường nói như vậy khi bà còn sống. Và cha con với giòng máu Hoàng gia trong người đâu dễ gì chịu mất mặt cho con gái mình học ở một trường Yankee phải không? Với cương vị Tổng Thống lúc đó mà ngoại phải gác hết mọi việc quan trọng lại, âm thầm bay qua Luân Đôn thuyết phục cha mẹ con. Giới truyền thanh báo chí đánh hơi làm rùm lên chuyện này với những tin đồn giật gân nào là Mỹ và Anh lén lút chuẩn bị thế chiến thứ ba, nào là ông ngoại chủ trương ủng hộ dân Palestin đánh Do Thái, nào là ông ngoại đang đi đêm áp lực Trung quốc trả đất và biển lại cho Việt Nam... Các quốc gia đều náo loạn. Xuýt chút nữa có thế chiến thứ ba rồi! Ông ngoại nói “con cóc cưng của ông ngoại nghiến răng trời phải nghe” là ý như vậy.

Đức vui vẻ:

- Gì thì tôi chống, chứ có được một cô em gái duyên dáng và thông minh nhất nước Mỹ thế này thì hết xẩy con cào cào rồi!

- Ồ! Xin ông đừng bày hư cho nó – George xua tay – Ông cần dạy cho nó biết núi cao còn có núi cao hơn. Cho nó biết ông là người tốt nghiệp thủ khoa tại MIT với 5 bằng tiến sĩ cùng lúc và ông đã từ chối chân fellowship của Stanford. Tôi tin rằng ông mới 17 tuổi lúc đó.

Snowy tròn mắt nhìn Đức:

- Vậy anh chính là “hiện tượng 17”.

- Hiện tượng 17? Tôi không biết Snowy đang nói gì.

- Hiện tượng 17 là tên đặt của nhóm Intertel quốc tế dành cho anh. Anh dư biết Mensa là những người có chỉ số thông minh rất cao, khoảng 1 phần trăm dân số thế giới đạt trình độ này và chỉ võn vẹn 1 phần trăm những người của Mensa lên được tới trình độ Intertel. Anh là thần tượng của nhóm, ai cũng ước mơ thành công như anh. Snowy đã cố hết sức mà vẫn không thể ra trường trước năm 18 tuổi và càng không thể lấy được cả 5 bằng tiến sĩ. Snowy... thôi Snowy xưng em nghe, em học tiếng Việt cũng là để hiểu về anh, hiểu đất nước Việt của anh thêm cặn kẽ, và em sẽ vượt qua anh, rồi anh coi!

George cười độ lượng:

- Như các ông thấy đó, con bé cháu cưng của tôi đầy tràn tính hiếu thắng. Mong các ông hướng dẫn thêm cho nó. Nè Snowy - George nheo mắt - ông ngoại định đố con ai trong những vị này nổi tiếng hơn ông Đức, nhưng ông ngoại nghĩ con đã biết câu trả lời. Vậy ngoại sẽ hỏi con một câu khó hơn: con biết gì về những người đang có mặt ở đây?

- Trừ anh Đức em vừa mới biết - Snowy chậm rãi đi tới trước mặt Huân.

- Đây là người đứng hàng thứ tư trong Tứ Đại Thiên Vương biệt danh Cọp Phương Nam vô địch môn cầm nã thủ. Bị Cọp Phương Nam chộp trúng thì không có cách gỡ, sức xiết tay của Cọp Phương Nam mạnh không thể tả, kỳ đấu võ tự do quốc tế năm 2002 Cọp Phương Nam đoạt huy chương vàng, chận thẳng cú đấm bể đá xuyên tường của danh thủ huyền đai đệ ngũ đẳng Karate của Nhật và bóp gẫy xương tay của danh thủ này. Cọp Phương Nam còn là người "nón-trắng" nổi tiếng về an ninh điện toán. À, hân hạnh được biết Thiền Sư Không Khoác Áo Cà Sa họ Nguyễn gọi tắt là Thiền Sư - Snowy đi tới trước mặt Thân, hơi nghiêng người bắt tay Thân bằng cả hai tay mình - Thiền Sư đứng hàng thứ hai trong nhóm, nói được 25 ngôn ngữ như tiếng mẹ đẻ, du học ở Ý và được Giáo Hoàng Phao Lồ Đệ Tam khen là người hiểu rõ về Thánh kinh hơn ai hết. Đức Đạt Lai Lạt Ma cho rằng Thiền Sư thấm nhuần Phật Pháp đến tận tủy xương. Còn các ông đạo "râu thúi" cãi không lại Thiền Sư về những đề tài trong Khả Lan Kinh. Thiền Sư giỏi Tử Vi và Phong Thủy. Thiền Sư cũng là cao thủ "nón-trắng", không thích dùng vũ lực ngoài ra còn là con dế mèn của hai anh Đức và Huân, là quân sư của cả nhóm.

- Xem ra cô có ác cảm với đạo Hồi. Cô dùng chữ ông đạo "râu thúi" ..... - Thân nâng mắt kiếng lên sóng mũi.

- Cậu và dì ruột của em đều chết trong cuộc thảm sát dã man Tháp Đôi 911, em nghĩ em có quyền bày tỏ lòng thù hận của em. Như em đã nói Mỹ quốc là đất tự do mà anh, mỗi người đều có quyền tự do, kể cả quyền tự do kỳ thị .... Nhưng thôi, tạm bỏ qua chuyện đó, còn đây là ....

Snowy dừng trước mặt người đàn ông đang ngồi trên mép thành ghế sô pha cạnh người thiếu phụ Mễ đang ẵm con:

- .. là ông Quan, trong chốn giang hồ các tay anh chị kính nể gọi là Rồng Bay, còn có ngoại hiệu Linh Mục vì anh ít nói và kín miệng. Gọi Rồng bay vì toàn thân anh xâm hình con rồng uốn khúc. Ra trận anh hay cởi trần, người ta đồn rằng con rồng cũng vẫy vùng theo đòn đấm thế đá của anh. Anh là Đông A đệ tử đời thứ 45, môn võ Việt Nam ngàn năm trước đây làm khiếp đảm các phái Thiếu Lâm, Võ Đang, Hoa Sơn, Nga Mi. Võ Đông A tưởng đã thất truyền, ai ngờ lại còn một người hậu duệ! Mười hai thế "Phi Long Thăng Thiên" quả là vô địch, từ đó mới thành danh Rồng Bay. Với kẻ thù anh ra tay tàn nhẫn hiểm độc, hạ thủ bất lưu tình. Với đàn em anh che chở và bênh vực hết mức. Anh là cánh tay mặt của anh Vinh và luôn luôn là người bạn trung thành của nhóm Tứ Đại Thiên Vương. Chị Juanita thật là đẹp - Snowy đưa tay trìu mến vuốt má em bé - và Ngọc Hà con đỡ đầu của anh Vinh xinh xắn có phần hơn mẹ. Tháng tới Ngọc Hà lên 8 rồi phải không chị? Anh Quan chắc mua nhiều quà sinh nhật cho bé lắm.

Rosa mỉm cười. Snowy ngồi xuống cạnh Juanita và cô gái mặc áo thun đỏ:

- Quận Chúa, chị có biệt danh vì.... - Cô gái áo đỏ bụm miệng Snowy lại, rỉ tai Snowy mấy câu, Snowy cười khúc khích - vậy thì em giữ kín mọi chuyện của chị, nhưng nhớ dẫn em đi ăn chè Hiển Khánh ở Tiểu Sài Gòn đó.

Cầm tay cô gái áo đỏ, Snowy hướng về Vinh:

- Người cuối cùng ở đây, người mà ông ngoại không ngớt lời khen ngợi lại không ai biết gì nhiều. Hồ sơ Sở Tình Báo CIA, Cục Điều Tra Liên Bang FBI, Văn Phòng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ NSA và Cảnh Sát Quốc Tế Interpol chỉ ghi vắn tắt: không có tiền án, đến Hoa Kỳ năm 18 tuổi, học dang dở đại học năm thứ tư. Hội viên Hàn Lâm Viện Pháp, 9 trường đại học nổi tiếng nhất thế giới khen tặng bằng Tiến Sĩ Danh Dự. Tự học điện toán, có hơn 200 bằng phát minh và là người đứng đầu nhóm Tứ Đại Thiên Vương. Trong lịch sử tình báo Hoa Kỳ chưa có người nào được cấp thẻ an ninh tối cao mà FBI và CIA không điều tra đến ba đời, trừ người này. Hai vị Tổng Thống Hoa Kỳ kể cả ông ngoại đều hết lòng bênh vực. Nghị sĩ Quốc Hội Dân Chủ lẫn Cộng Hòa đều mong muốn làm bạn.

Cầm ly nước lạnh do Đức đưa tới, Snowy ra dấu cảm ơn, hớp một ngụm rồi tiếp:

- Người này đóng góp rất nhiều cho thế giới điện toán, là Toàn Quyền Giám Đốc Kỹ Thuật Trưởng hệ thống thông minh nhân tạo Alpha. Alpha là sản phẩm độc chiêu của công ty Con Sói Xám. Sói Xám chỉ có một khách hàng duy nhất là Sở Tình Báo CIA. Dưới trướng của người này là 200 thảo trình viên giỏi nhất nhì trên toàn thế giới, tuổi trung bình 20. Nhóm chuyên viên điện tử hổ trợ cho Alpha là cả một đạo quân gồm 150 tiến sĩ từ các đại học nổi tiếng của Hoa Kỳ chuyên về các ngành phân tâm học, xã hội học, thông minh nhân tạo, người máy, ngành siêu vi na nô (nanotechnology)..., thêm vào 90 kỹ sư biệt phái của các hãng điện tử Nano Tech, Intel, Sun, Cisco, Microsoft, Macromedia, Adobe... Chọn chữ Alpha làm tên của thảo trình có thể vì trong xã hội loài chó sói Alpha là đầu đàn. Cũng có thể ý người này thâm trầm hơn, muốn thảo trình là bước đầu cho một tương lai mới, vì Alpha cũng là mẫu tự đứng đầu trong bản mẫu tự. Các phim Người Hai Trăm Năm - Bách Nhị Niên Nhân Bicentennial Man, Thông Minh Nhân Tạo A.I. và Ảo Hình Số Một SIMONE đều lấy ý từ Alpha.

Quay sang George, Snowy mĩm cười có vẽ đắc ý:

- Sao hả ông ngoại?

- Cô giám đốc Phòng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ NSA thuộc bài lắm. Ông ngoại rất vui lòng!

Thân đột ngột lên tiếng, giọng nhẹ nhàng:

- Vậy tôi có thể cắc cớ hỏi cô Snowy cuộc viếng thăm này là cuộc viếng thăm chơi vui hay là Phòng An Ninh Quốc Gia muốn tìm hiểu tại sao Vinh dọn về đây?

Swowy lúng túng nhưng lấy lại bình tĩnh ngay:

- Thật ra em cũng có chút tò mò về chuyện đó, nhưng em đến thăm anh Vinh là chỉ để tỏ tình hàng xóm. Em nói thật lòng. Còn anh - Snowy trách yêu - em mới vừa khen anh là "quân sư" thì anh lại khủng bố tinh thần em rồi.

Huân hăng hái:

- Em đừng lo bị ăn hiếp, anh tình nguyện làm hiệp sĩ bảo vệ em.

Đức đứng bên vừa ăn miếng bánh cà rem hai mép miệng dính sô cô la trắng vừa lẩm bẩm:

- Thằng dại gái! Mà sao mình không nhanh miệng hơn nó bữa nay vậy ta?

George ngồi thẳng người:

- Ông Vinh, tôi đến đây trước hết để chào mừng ông đến với Đồi Thượng Lưu, sau nữa tôi muốn bàn riêng với ông về một việc rất lạ kỳ mà tôi cho rằng có ảnh hưởng lớn lao đến toàn thể nhân loại. Tôi hy vọng ông và các bạn đây có thể giúp tôi, giúp Hoa Kỳ và giúp cả thế giới. Snowy, ông ngoại phải xin lỗi con đã giữ kín chuyện này cho đến bây giờ.

Mọi người lặng im, hiếu kỳ muốn biết. George nói tiếp giọng pha lẫn chút căng thẳng:

- Dù tôi đã về hưu các người bạn thân trong những cơ quan chính quyền trong và ngoài nước vẫn thường cung cấp cho tôi các tin cần biết. Ở Ấn Độ, hai nhà khoa học gia bom nguyên tử hạch nhân đột nhiên mất tích. Ở Pháp, bốn chuyên gia bậc thầy ngành siêu vi đồng từ chức mang theo những kỹ thuật siêu vi bí mật nhất của Châu Âu và không ai biết họ hoặc gia đình họ đang ở đâu. Ở Nhật chuyên gia hàng đầu về người máy bị chết cháy trong một tai nạn, nhưng khi giảo nghiệm kỹ thì mới biết xác chết đó là một người khác. Nhóm Hồi Giáo quá khích cũng đang tìm hiểu tại sao cả nhóm Thánh Chiến Cho Đạo Hồi gồm 100 cảm tử quân rải rác trên nhiều quốc gia không thấy liên lạc với tổng hội từ 1 tuần nay. Trung Quốc đang bấn loạn về việc ba quả bom nguyên tử nhỏ bằng cái va ly đựng quần áo đã không cánh mà bay cùng với hơn 15 chiến đấu cơ Mig 21.

Giọng George chùng xuống:

- Tuần dương hạm USS Phố Huế CG-66 sau khi hộ tống Phó Tổng Thống Hoa Kỳ tuần du hàng không mẫu hạm Nimitz bặt tin từ sáng hôm qua, vệ tinh quân sự không tìm thấy dấu vết, kết luận của Ngũ Giác Đài là tuần dương hạm đã bị chìm. Phó Tổng Thống về đến Tòa Bạch Ốc thì bổng nhiên thân thể cứng đờ không nói được. Các bác sĩ biết là bị đánh thuốc độc, nhưng không rõ loại độc dược gì. Tất cả dữ liệu tờ Phó Tổng Thống mang theo có dấu hiệu bị sao chép.

Vinh thận trọng hỏi:

- Hẳn ngài đã có một vài manh mối rồi chứ?

- Đúng vậy! Tôi vận dụng các liên hệ thân thiết với những cơ quan an ninh trên toàn thế giới để kiểm tra đối chiếu tin tức, và mọi tin tức tôi có đều dẫn đến một kết luận.

Quan bỗng bật tiếng la:

- Coi chừng!

Một tay Quan đẩy vợ ngã chúi khỏi ghế, tay kia Quan chụp gối dựa tung về phía George. Một chấm đỏ hiện lên ngay trán George, tiếng kính vỡ, George từ từ ngã ngửa vào ghế, mắt mở trừng. Một tiếng kính vỡ thứ hai vang lên, khói trắng bay trùm. Quan hét lớn - Khói mê! - rồi ngậm hơi bồng xốc vợ con chạy vào trong.

Vinh nhảy một bước xa đến cạnh Quận Chúa vực lên vai. Quận Chúa người mềm lịm, hai tay buông thõng. Vinh lo lắng quên nín thở:

- Em....

Mùi cay xộc vào mũi, Vinh ngưng nói gượng chạy vào trong đóng sập cửa. Mọi người bên ngoài loạng choạng ngã gục. Quan bồng vợ con mê man trên tay, ra dấu cho Vinh đi theo, cả hai men theo đường hành lang xuống một cầu thang nằm ẩn sau tấm bình phong lớn. Ở ngoài có tiếng xì xì rất êm của cánh trực thăng và tiếng chân nhiều người. Hơi mê lan theo. Cả hai quỵ xuống.

..........................


- Ông Vinh! Ông Vinh!

Vinh mở mắt ra vùng ngồi dậy, có mấy bàn tay giữ Vinh nằm yên:

- Quận Chúa... cô gái áo thun đỏ đâu? Cô có sao không?

- Cô ta bình yên, ông đừng lo. Ông có thể nói chuyện? Uống chút cà phê?

Mùi cà phê Nanh Chồn thơm lừng, Vinh lắc đầu:

- Cám ơn - Vinh nhìn quanh, Quan ngồi ở một góc. Vợ con Quan nằm im trên hai xe đẩy. Quận Chúa nằm gối cao trên xe đẩy thứ ba, một y tá cầm ly cà phê cho Quận Chúa nhấp từng ngụm nhỏ. Xe lăn ra cửa, Quận Chúa nhìn lại Vinh, cái nhìn buồn bã ray rức như muốn nói một điều gì. Hai người đàn ông một Á Đông nhỏ con, một Mỹ trắng to lớn mặc đồ vét sang trọng đứng trước mặt Vinh - các ông là ai?

- Jack Johnson, NSA và người này là ông Tiến Đạt đặc phái viên Phủ Tổng Thống. Để tôi tóm tắt mọi chuyện cho ông hay. Sáu giờ hai mươi hai phút chúng tôi nghe có tiếng nổ, sáu giờ hai mươi ba; 3 cảnh vệ đặc biệt đã có mặt tại hiện trường và đọ súng với 1 nhóm người mặc quân phục Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ, tôi nghĩ cả ba bị bắn nát thây trước khi có hành động nào đáng kể. Tôi đã cho người xem xét các khẩu súng: cả ba bắn tổng cộng 4 viên đạn. Sáu giờ hai mươi bốn cả hai đội bảo vệ NSA và CIA đến nơi, chạm súng lần nữa với địch, địch chết 1 ta chết 6. Sáu giờ hai mươi lăm trực thăng chở địch và những người trong phòng khách rời khỏi hiện trường hướng Tây Nam. Bây giờ là 9 giờ đêm. Tới phiên ông kể chuyện cho chúng tôi, càng chi tiết càng tốt.

Vinh gắt giọng:

- Tại sao hệ thống phòng thủ Đồi Thượng Lưu lại không có hiệu quả? Kẻ lạ xâm nhập dễ dàng như lấy đồ chơi trong túi.

Tiến Đạt xen vào:

- Anh Vinh, có tay trong dính vào. Tôi điện thoại hỏi thì được biết 5 nhân viên trong đội cảnh vệ đã biến mất ngày hôm nay, cả 5 đều mới vừa được thuyên chuyển đến làm việc tại Đồi Thượng Lưu tuần trước. Có hai giả thuyết: một là họ bị kẻ địch thanh toán và giấu xác đâu đó, hoặc họ chính là kẻ địch trà trộn vào hàng ngũ của chúng ta. Nhóm địch xài súng M4OA1 gắn ống hãm thanh và tia laser cực kỳ chính xác. Hai trực trăng là loại Vô Thanh Vô Hình, động cơ không phát tiếng và ra đa không nhận bắt được. Chúng có gắn hệ thống nghe lén thần sầu. Loại này còn đang trong vòng thí nghiệm của bộ Quốc Phòng. Cách xâm nhập, cách đánh nhanh rút gọn của bọn chuyên nghiệp.

Jack nóng nảy cắt lời:

- Tôi cần biết mọi chi tiết ngay lập tức từ ông Vinh, xin đừng phí thời gian.

Vinh nổi quạu:

- Phí thời gian? Ông tưởng đây là chuyện đùa vui hay sao mà tôi cố tình cà kê dê ngỗng?

Có tiếng từ cửa:

- Tôi nghĩ ông Jack muốn biết mọi chi tiết vì ông Jack muốn khuyên ông nói cái gì và né cái gì khi tôi hỏi cung ông - Một người Việt Nam mặc áo sơ mi ngắn tay, bảng phù hiệu cảnh sát nằm cạnh khẩu súng lục Glock đeo bên hông xuất hiện, sau lưng có thêm 4 người cảnh sát mặc đồng phục.

Vinh hơi ngạc nghiên trước cách ăn nói có phần xấc xược, nó rõ ràng là cách nói của người "hỏi thăm" tội phạm. Tiến Đạt cau mặt:

- Anh là cái thá gì? Anh biết anh đang nói chuyện với ai không?

Người vừa bước vào phòng ném một cái nhìn sắc bén về phía Tiến Đạt, câu trả lời cũng sắc bén không kém:

- Biết chứ! Tôi cũng biết ông từ phủ Tổng Thống đến và ông Jack là người của NSA. Rất tiếc cho hai ông đây là đất San Diego, một tội ác vừa xảy ra ở địa phương chúng tôi và Ban Truy Tầm Tội Phạm Giết Người của cảnh sát San Diego là cơ quan duy nhất có thẩm quyền điều tra việc này.

Quay sang Vinh, người đó vừa nói móc còng ra:

- Ông Vinh, tôi chính thức bắt ông về tội sát nhân. Ông có quyền giữ im lặng. Những điều ông nói có thể và chắc chắn sẽ được dùng chống lại ông. Ông có quyền mướn luật sư biện hộ, nếu ông không có khả năng....

- Wait a fucking minute! - Jack la lớn chồm tới hất tay người đó ra - Thằng cảnh sát quèn mày đừng làm ẩu, mất chức là chuyện chắc. Tao bảo đảm với mày như vậy!

Người cảnh sát trừng mắt, tướng người này cũng cao ngang Jack:

- Đừng giở giọng cấp trên trịch thượng với tao, và nếu mày đụng người tao lần nữa tao cho nhân viên còng mày tại chỗ về tội làm cản trở và hành hung cảnh sát khi đang thi hành nhiệm vụ. Ừ, tao là thám tử quèn địa phương nhưng tao làm theo luật, mày ngon thì thử coi chơi! Tao nói còng là tao còng.

Tiến can thiệp:

- Chuyện đâu còn có đó, anh muốn bắt cần có chứng cớ. Bằng chứng đâu? Anh nói khơi khơi "sát nhân" là định tội người khác rồi hay sao? Giết người? Giết ai?

Người cảnh sát gằn giọng:

- Trong hai tiếng đồng hồ các người cản không cho cảnh sát địa phương lên đồi thi hành phận sự, tôi đã gọi điện xin toà ký trát tịch thâu tất cả băng quay phim của hệ thống bảo vệ đồi Thượng Lưu, muốn xem bằng chứng? Thì đây - người cảnh sát bỏ một dĩa DVD vào máy - chứng cớ rõ ràng.

Màn ảnh hiện hàng chữ "Nhà 28 - phòng khách" và cảnh cựu Tổng Thống George Bush Đệ Nhị cùng Snowy bước vào phòng, nằm dưới góc trái của màn ảnh là đồng hồ tính thời gian. Người cảnh sát ra dấu cho nhân viên chạy máy bỏ những đoạn kế, đến đoạn sáu giờ hai mươi phút, người cảnh sát ra dấu cho nhân viên để máy chạy bình thường trở lại. Trên màn ảnh là cảnh Vinh tiến đến trước mặt cựu Tổng Thống, bất thình lình Vinh móc súng ra bắn vào đầu cựu Tổng Thống, cựu Tổng Thống ngã ngửa ra sau. Vài người khác xuất hiện bắn gục Snowy, Đức, Thân, Huân tại chỗ. Trong màn hình không thấy Quận Chúa, Quan, vợ Quan và bé Ngọc Hà.

- Như vậy đủ rồi chớ? Xin tránh ra một bên để chúng tôi làm phận sự.

Tiến há hốc mồm:

- Trời ơi, anh Vinh... anh bắn chết Cựu Tổng thống và bắn luôn những người bạn thân nhất của anh!

Quan gầm lên:

- Chiện đâu có phải như dzậy! Anh Dinh bị gài độ đó!

Vinh bình tĩnh nói với người cảnh sát:

- Điều anh Quan nói là sự thật. Anh có thể cho phòng giảo nghiệm xem xét kỹ lại hiện trường. Anh sẽ thấy góc bắn và khoảng cách viên đạn bắn hoàn toàn khác với phim. Còn những người bạn tôi họ cũng bị thuốc mê như tôi, anh chỉ cần đợi họ tỉnh dậy thì biết thực hư ngay.

Tra còng vào tay Vinh, người cảnh sát điềm nhiên:

- Chuyện ông nói nghe như thiệt! Sau khi bắn, phim quay rõ ràng ông và vài người khác đã mang xác đi đâu đó rồi, còn già họng nói trắng ra đen nữa sao? Ông vừa tới đây, còn chưa biết gì về các hệ thống quay phim bảo vệ của Đồi Thượng Lưu thành ra mới bị bắt quả tang.

Vinh biết không thể nào thuyết phục được người cảnh sát này lúc này nên suy nghĩ rất nhanh và quyết định hành động. Trở tay áp dụng một thế khoá Hiệp Khí Đạo, Vinh kéo ngược người cảnh sát về phía mình. Viên cảnh sát tay bị bẻ nhăn mặt vì đau nhưng không hề rên. Vinh phục thầm tính lì lợm của người này, Vinh rút khẩu súng đeo bên hông người cảnh sát kê vào màng tang của y:

- Tất cả đứng yên, tôi chỉ muốn nói chuyện riêng với ông này vài phút thôi - Vừa nói Vinh vừa hướng người cảnh sát đi vào phía phòng điện toán.

Tiến và Jack đứng tại chỗ. Bốn cảnh sát viên đồng móc súng ra hướng về Vinh nhưng không dám hành động gì. Quan tự động đến máy lấy ra dĩa DVD, theo Vinh. Cửa phòng đóng lại, Vinh buông tay người cảnh sát ra, thảy khẩu súng cho Quan cùng lúc Quan quăng ngược cuộn băng sang cho Vinh, hai người làm việc rất ăn ý mà không cần phải nói tiếng nào. Vẫn im lặng Quan đứng né cạnh cửa, súng chĩa vào người cảnh sát. Vinh kéo ghế ngồi xuống trước máy điện toán, bỏ dĩa DVD vào máy:

"Alpha!"

"...Voice recognition authorized... Nhận diện tiếng nói! Chào ông chủ! Alpha đợi lệnh..."

"Chuyển toàn thể tài liệu này vào dĩa cứng."

"... Hoàn tất... đợi lệnh mới....."

"Phân tích tài liệu, định vị những đoạn bị thay đổi. Tái cấu tạo những phần có thể được dựa trên những dữ kiện có trong băng."

Máy chạy khoảng gần 1 phút:

"...Phân tích..... đã định vị xong..."

"Chiếu tài liệu vừa chuyển lên màn hình bên trái, chiếu tài liệu với các nhận xét những đoạn bị thay đổi lên màn hình ở giữa, chiếu tài liệu với phần tái cấu tạo lên màn hình bên phại"

Vinh ra dấu cho người cảnh sát ngồi xuống ghế cạnh Vinh. Xoa cổ tay, người cảnh sát ngồi xuống. Vinh chỉ lên màn hình:

- Ông thấy đó, hình bên trái là hình từ hệ thống an ninh quay chuyển vào dĩa DVD, DVD thuộc dạng digital, một tay ảo thuật cừ khôi trong ngành điện toán có thể lắp ráp, sửa đổi thậm chí thay luôn cả vị trí của người hoặc cảnh vật. Máy điện toán của tôi có thảo trình đặc biệt với khả năng phân tích rất chính xác. Màn hình bên trái với mắt thường sẽ thấy mọi chuyện bình thường và liên tục, nhưng một con mắt điện toán sẽ khám xét tỉ mỉ từng pixel với độ phân tích phần ngàn giây đồng hồ, những gì "không bình thường" sẽ hiện rõ. Chuyện xảy ra cách đây mấy tiếng đồng hồ, băng thâu cảnh thực, chỉ bị sửa đổi trong vòng vài tiếng nên chắc chắn sẽ có những sơ hở hoặc khuyết điểm nhỏ không thể nào tránh khỏi.

Vinh ra lệnh:

"Alpha, ngưng chiếu."

Vinh chấm tay vào một phần trên màn hình:

- Ông thấy góc ghế sa lông không? Alpha, phóng lớn phần này gấp bốn lần. Phóng lớn màn hình ở giữa và màn hình bên phải cùng tọa độ.

Màn hình hiện ra chi tiết rõ ràng hơn. Vinh giảng nghĩa:

- Sa lông bình thường không bị xệ xuống như vậy. Ai đó đã xóa đi phần hình cô áo đỏ ngồi nhưng có lẽ không đủ giờ sửa chữa những chi tiết tuy nhỏ nhưng đòi hỏi nhiều thời gian. Và ở góc này, trước đó có một người đứng, tay người đó dựa vào lan can, hình người đó đã bị xóa nhưng còn sót 1 chút da ngón tay... ngay ở đây... và ở đây... Còn trên màn hình tái cấu trúc, máy điện toán cho thấy có 4 vị trí bị sửa chữa trong phim. Máy điện toán không đủ chi tiết để tái tạo những hình người bị xóa, nhưng những phần như da ngón tay, ghế sa lông thõm xuống.... cho thấy thật sự phim quay không phải là phim nguyên thủy.

Quan tiến đến gần, trao súng lại cho người cảnh sát và trở ra mở cửa phòng. Jack, Tiến Đạt đứng một bên, 4 viên cảnh sát thủ Glock trong tay đứng ngay cửa mặt hằm hè sẵn sàng nổ súng. Người cảnh sát ngồi kế Vinh lên tiếng:

- Mọi chuyện đã sáng tỏ, ông Vinh quả bị ai đó vu oan, tụi bây cất súng! Khi phòng giảo nghiệm đến nhớ biểu tụi nó lấy dấu tay thật kỹ cả phòng khách cho tao.

Quay sang Vinh, viên cảnh sát nói:

- Ông Vinh quả là chì! Tôi nghe thằng Đại Úy David khen dồi ông mà nghĩ nó chỉ biết nịnh. Một chút "nghề" ông biểu diễn, sự bình tĩnh giải quyết vấn đề của ông và khả năng nhận xét tinh tế làm tôi tâm phục khẩu phục. Tôi là Đặng - Đặng xiết chặt tay Vinh.

- Ông cho tôi uống nước đường làm gì. Người Việt với nhau cả mà. Ông nhìn dáng trẻ hơn tôi nhiều, gọi nhau là anh em đi. - Vinh ra dấu cho Jack, Tiến và bốn người cảnh sát vào phòng. - Đặng nói Đồi Thượng Lưu này có hệ thống an ninh theo dõi chặt chẽ, vậy có hệ thống video conference không? Và hỏi luôn địa chỉ IP dành cho phần an ninh.

Đặng rút máy gọi xuống tổng đài dưới chân đồi:

- Thưa có. Hệ thống nối liền 28 nhà bằng dây cáp T3. Anh Vinh đánh vào địa chỉ này....

"Alpha, thu hình cuộc nói chuyện, chạy thảo trình "Sự Thật"."

Màn hình hiện ra 27 màn nhỏ riêng biệt, 25 màn có dấu "Không có ở nhà từ hôm qua", 3 màn hiện chữ "Xin đợi một chút ". Ba khuôn ở số nhà 13, 18 và 22 hiện lên:

- Bill đây.

- Johnson đây.

- Eric đây.

Vinh bấm nút chuyển 3 hình sang màn ảnh lớn kế bên, giới thiệu mọi người và vắn tắt thuật lại chuyện xảy ra. Cả ba có vẻ xúc động khi nghe tin George chết.

- Tôi muốn hỏi các ông ai ở đồi này thân với ngài cựu Tổng Thống nhất? Và lần nói chuyện sau cùng của cựu Tổng Thống là với ai? - Thắng hỏi.

- Tôi và Johnson có nói chuyện với George trong buổi tiệc Liên Gia tuần qua - Bill vừa nói vừa nhồi thuốc vào ống vố - Không ngờ ổng đi một cách thê thảm như vậy. Tôi rất mến ổng.

- Ờ đúng, tôi gặp George lần chót tuần vừa qua. Lần đó tôi thấy George mặt đầy ám khí, tôi đã dặn dò phải cẩn thận - Johnson tiếp lời.

- Tôi là bạn thân của George - Eric lên tiếng - Tôi nói chuyện với George hai ngày trước đây.

- Ông có thấy cựu Tổng Thống có thái độ gì khác lạ so với mọi ngày?

- George có vẻ lo âu về chuyện gì đó liên quan đến an ninh quốc gia, nhưng George không nói chi tiết.

- Ông có thể cho biết toàn bộ câu chuyện ông và cựu Tổng Thống đã trao đổi với nhau?

Đặng viết nhanh vào sổ tay đen những điều Eric kể lại, thỉnh thoảng hỏi thêm vài câu. Cuộc thẩm vấn kết thúc, Bill và Jonhson tắt máy trước.

- Xin lỗi quý vị, tôi muốn nói chuyện riêng với ông Vinh - Eric đột ngột yêu cầu.

Mọi người nhìn Vinh, Vinh khẽ gật đầu. Đặng để sổ tay lên bàn, cảm ơn sự hợp tác của ba người. Quan ra chót khép cửa lại.

- Ông Vinh, George có nói với tôi một câu "Bạn thân, nếu tôi phải đi xa, nói riêng với ông Vinh xem dùm hình Bà Nội."

- Hình Bà Nội?

- Ồ, một hình vẽ trên máy điện toán. Đây, tôi vừa chuyển đến cho ông.

Đặng trở vào:

- Em quên cuốn sổ tay, mà chắc cũng không cần đến nó nữa. Cha Cảnh Sát Trưởng "chicken dies" Andrew vừa ra lệnh cho em bàn giao việc này lại cho NSA và Phủ Tổng Thống. Đây là số điện thoại của em, anh cần gì cứ gọi.

Vinh bỡ ngỡ:

- Chicken dies?

- Ồ. Tiếng nói cho vui của người mình đó anh. Chicken là gà, dies là chết. Em muốn nói thằng chả chết nhát!

Vinh bật cười. Đặng kín đáo làm dấu. Vinh liếc nhìn tờ giấy, dưới số điện thoại có hàng chữ: "Máy thâu hình trong phòng, KHÔNG TIN MỘT AI". Đặng trở ra, Quan đi vào. Vinh bấm nhanh vài mệnh lệnh lên bàn đánh.

"...Hàng rào an ninh đã hình thành. Ông chủ có thể nói chuyện tự do..."

"Alpha. In hình Bà Nội khổ 11x17 và phân tích đoạn nói chuyện vừa rồi."

" ... Phân tích..... Căn cứ trên giọng nói và con ngươi mở lớn nhỏ, Bill nói láo khi phát biểu "Tôi rất mến ổng". Johnson nói láo "Ờ đúng, tôi gặp George lần chót tuần vừa qua". Eric che dấu một số điều khi bị thẩm vấn..."

Vinh chăm chú xem xét hình in. George có tài vẽ, hình bà lão khoác một áo choàng Trung Đông màu trắng ngồi ghế, đứng sau lưng là một em bé tóc bạch kim tuổi khoảng 15 mặc áo dài Việt Nam màu đỏ rực. Hình không có dấu vết hay ghi chú gì lạ.

- Anh tính sao? - Quan hỏi - Hai thằng cha Diệt, Mỹ còn ngồi ngoài kia.

- Tôi sẽ ra nói chuyện với họ. Anh nhớ là cả nhà, cả khu đồi này có hệ thống an ninh thâu hình, anh đừng để lộ chuyện gì cho họ biết. Anh hỏi xem họ mang Tịnh... mang Quận Chúa và vợ con anh đi đến bệnh viện nào. Anh đón hết mọi người về nhà anh, đừng ghé đây. Nói dùm với Quận Chúa tôi xin lỗi không thể đích thân đi.

- Được mà anh Dinh.

Vinh nhìn lại tấm hình lần nữa, trong đầu nhẩm lại câu nói của Eric "Bạn thân, nếu tôi phải đi xa, nói riêng với ông Vinh xem dùm hình Bà Nội"... xem dùm hình Bà Nội... có bí ẩn trong câu nói của George, nhưng bí ẩn nằm ở đâu? Tại sao Johnson nói láo lần gặp chót với George là tuần qua? Như vậy Johnson có gặp George mới đây, về chuyện gì? Bill không thích George, có liên quan đến vấn đề này không?

Mời Tiến và Jack vào phòng, Vinh lờ đi không nói gì đến tờ giấy Thắng ghi, chỉ cho hai người coi hình và lập lại câu "Bạn thân, nếu tôi phải đi xa, nói riêng với ông Vinh xem dùm hình Bà Nội" Vinh biết đoạn đối thoại này đã bị thâu hình, không nói ra có thể gây nghi ngờ nhưng nói ra biết đâu sẽ có những thu thập khác. Quả nhiên Jack lên tiếng:

- Bà Nội là ám số của một chương trình tuyệt mật tại NSA, tôi không biết nhiều về chương trình này. Tôi sẽ tìm hiểu thêm khi về đến cơ quan.

Hình như Jack cũng đoán biết ở đây tai vách mạch rừng nên không tiện đi sâu vào chi tiết. Tiến chào tạm biệt, nói sẽ báo cáo mọi chuyện lên Tổng Thống George Đệ Nhị.

..............

"Quận Chúa" Nguyễn Phúc Tịnh Thủy nằm trong trạng thái mơ hồ nửa thức nửa tỉnh. Mọi chuyện xãy ra quá mau. Nàng chỉ nhớ nhìn thấy dấu chấm đỏ trên trán George và George ngã người ra sau ghế, mùi khói cay nồng mũi... Khi tỉnh dậy nàng nghe loáng thoáng có thêm mấy người nữa bị bắn chết. Nàng bàng hoàng muốn hỏi rõ, nhưng những người vây quanh nhất định bắt nàng phải nằm yên vì trán nàng có một vết bầm, y tá sợ nàng có thể bị ảnh hưởng đến não. Nàng muốn hỏi thăm xem những người khác ra sao nhưng hoàn toàn không có cơ hội. Nàng cố nhìn kỹ khuôn mặt Vinh khi được đẩy ra xe, Vinh có vẻ lo âu nhiều. Nàng muốn nói với Vinh một điều rất quan trọng hôm nay mà không thể được.

Xe cứu thương lăn êm trên đường đến bệnh viện, nàng nhắm mắt, vẫn còn mơ hồ. Hai người mặc thường phục ngồi băng ghế đối diện nàng thì thầm:

- May mà có hệ thống an ninh quay phim, dĩa DVD thâu hình rõ ràng. Tụi địa phương còng cha nội Vinh rồi, nghe đâu NSA đòi chuyển sang lấy cung.

- Sao mọi người nói nhóm đó chơi thân với nhau lắm? Chính thằng chả bắn mấy người kia hả?

- Đúng, máy DVD xách tay của tao có dĩa DVD thâu đoạn đó, tao phải mang đến phòng an ninh NSA đây, không sót một chi tiết nào.

- Mở lên cho tao coi chút được không?

- Bậy bạ mậy! Bay chức như chơi!

Xe bỗng chạy chậm rồi dừng hẳn lại. Người tài xế mở cửa sau:

- Tổ cha nó! Hết xăng! Hai bạn làm ơn phụ một tay đẩy xe lên con dốc này, quá con dốc có cây xăng. Làm ơn nghe hai bạn.

Cả hai làu bàu trong miệng nhưng cũng cởi áo ngoài nhảy xuống giúp. Xe từ từ lăn bánh. Nàng nhìn sang bên, gượng ngồi dậy với tay lấy máy DVD. Hình trên máy DVD không có tiếng, nhưng chiếu lại rõ ràng cảnh George bị bắn, khói bay, Snowy, Quan, vợ con Quan và nàng ngất đi. Hình chiếu cảnh Vinh đến cạnh George móc túi lấy ra vật gì, Huân, Đức và Thân cản lại. Cả bốn gây nhau. Nàng lạnh hẳn người nhìn cảnh Vinh rút súng bắn Thân ngã gục, vài người khác xông vào phòng bắn Huân và Đức. Mắt nàng mờ đi, nàng nằm lả người lại trên xe lăn.

.............

Hai tuần liền từ sau ngày George chết, Vinh bận rộn không ngưng với những câu hỏi từ NSA và Phủ Tổng Thống. Vinh không tiếp xúc được với Quan hoặc Tịnh Thủy qua điện thoại, đường dây lúc nào cũng bận. Không có Quan bên cạnh Vinh bối rối thấy rõ. Vinh biết có điều gì không đúng xảy ra nhưng không có thời gian để tìm hiểu ngay lúc đó. Chỉ sau khi đã trả lời hết những câu hỏi, qua rất nhiều buổi "nói chuyện" với NSA và Phủ Tổng Thống Vinh mới liên lạc được với Quan. Quan thì phàn nàn điện thoại của Vinh lúc nào cũng có người trả lời "Ông Vinh đang bận, gọi lại sau" và Quan bị ngăn không cho lên đồi. Những cảnh sát gác đồi lúc trước bây giờ không còn nữa, thay vào đó là nhân viên an ninh mặc thường phục. Vinh định sẵn sẽ chính tay mình điều tra về cái chết của George, sự mất tích đột ngột của các bạn mình và về những kẻ bí ẩn đã gài bẫy Vinh.

Gặp Quan, Vinh nhờ Quan liên lạc ngay với Tịnh Thủy. Quan ngạc nhiên:

- Bửa anh kiu tui tới đón cổ ở bịnh diện, tui tới liền tay mà nhà thương nói cổ đi dìa dới cha Mỹ trắng nào đó. Tui tạt ngang nhà cổ đợi tới nửa đêm mà hỏng thấy cổ. Bửa sau tui tui tới nữa thì nhà trống hoắc trống huơ. Tui tưởng cổ dới anh đang ở chung?

Vinh thật sự lo âu. Gọi vào sở làm thì được trả lời Tịnh Thủy đã nghĩ đột ngột. Vinh gọi cùng khắp nhờ những người bạn làm trong ngành cảnh sát, an ninh tìm tra dùm, Vinh thuê cả công ty Pinkerton, công ty thám tử tư nỗi tiếng với khẩu hiệu "Không bao giờ ngủ". Năm tuần rồi, Vinh già đi thấy rõ, mọi chuyện thường ngày Vinh đều bỏ sang bên, lòng chỉ nghĩ đến an nguy của Tịnh Thủy. Vinh không lo Tịnh Thủy đã bị giết vì Vinh hiểu việc Tịnh Thủy mất tích chỉ là kế ly gián của những người núp trong bóng tối không muốn Vinh điều tra về việc đã xảy ra. Kẻ địch lợi hại rành tâm lý của Vinh.

Sáng nay Vinh dậy sớm, màn hình nhấp nháy đèn đỏ báo hiệu có điện thư riêng và khẩn. Chỉ có nhóm của Vinh dùng địa chỉ điện thư này.

"Alpha, đọc thư và tìm cho tôi nơi đã gởi thư đi!"

" ... Chào ông chủ!. .."

"Anh Vinh,

Chúng ta có duyên mà không nợ. "Me" sẽ gởi trả lại anh chiếc nhẫn hỏi. "Me" lúc nào cũng quý mến anh."

"...Điện thư xuất phát từ Luân Đôn...."

Vinh lặng lẻ ngồi xuống ghế:

"Alpha, tắt hết đèn. Tôi muốn được yên một mình."

" ... Tắt hết đèn, ngưng điện thoại. Ông chủ ngủ ngon..."

............

Tịnh Thủy biến mất khỏi cuộc đời của Vinh lúc Vinh cần có Tịnh Thủy nhất. Chỗ dựa tinh thần của Vinh, thiên đàng riêng của Vinh, sự bình yên của Vinh cũng theo đó mà biến mất.

Vinh vật vã với những kỷ niệm. Tại sao Tịnh Thủy có quyết định cắt đứt tình cảm dễ dàng như vậy? Bộ Tịnh Thủy không biết là Vinh không thể sống thiếu nàng hay sao? Tịnh Thủy phải biết chứ! Tịnh Thủy gần gũi Vinh đã bao lâu nay. Ý nghĩ trong đầu của Vinh chưa nói ra, Tịnh Thủy đã đoán biết trước rồi. Tịnh Thủy là mặt trời sáng chói rọi đường Vinh đi, là mặt trăng dịu dàng soi cho Vinh ngủ, là hơi thở của sự sống, là nước cam lồ tưới xanh khoảng hồn khô héo của Vinh. Mất Tịnh Thủy, Vinh mất đi tất cả.

Mỗi chiều Vinh đi ra biển dạo. Một mình Vinh. Một dấu chân trên cát. Lẻ loi. Cô đơn. Nhớ đến Tịnh Thủy quay quắt. Nhớ xót xa thịt da. Nhớ hận nhớ thù. Nhớ rơi nước mắt.

Quan một tay bồng con, một tay dắt vợ đi xa xa sau lưng Vinh. Quan lo không biết Vinh sẽ ra sao. Quan sợ Vinh nghĩ bậy..... Quan biết tình cảm của Vinh dành cho Tịnh Thủy mãnh liệt như thế nào. Chính vì biết, Quan mới sợ.

Ba tháng qua. Vinh trở thành xác chết biết đi. Quan lo lắng hết mọi việc từ trong ra ngoài. Quan cũng âm thầm đi tìm Tịnh Thủy. Những người quen của Tịnh Thủy Quan đã dò tìm đến tận nhà năn nỉ hỏi thăm tin tức. Vinh không nghe tin tức gì từ Tịnh Thủy. Một chút hy vọng nhỏ nhoi là Tịnh Thủy sẽ quay về từ từ chết lịm trong lòng Vinh. Vinh đâm ra thù ghét cuộc đời. Ừ! Thì cô bỏ tôi đi! Cóc cần cô nữa! Vinh nghĩ sở làm. Vinh bỏ căn nhà trên Đồi Thượng Lưu, căn nhà Vinh đã chọn để xây tổ ấm gia đình với Tịnh Thủy. Vinh dời đến một chỗ hẻo lánh ngoài thành phố. Tất cả những gì liên quan về Tịnh Thủy, Vinh bỏ lại. Quan cắc ca cắc củm gói riêng từng thứ để vào thùng, mướn một kho rộng gởi. Quan vẫn sợ Vinh "bị gì đó" nên luôn quanh quẩn bên Vinh. Quan không gần Vinh quá để Vinh khó chịu, nhưng hễ Vinh cần thứ gì Quan đã lẹ làng có mặt bên cạnh Vinh.

Tháng thứ tư, Tịnh Thủy đột ngột gọi điện thoại cho Quan. Quan hấp tấp kể cho Tịnh Thủy mọi chuyện đã xảy ra với Vinh. Tịnh Thủy yên lặng, không nói gì nhiều. Quan đưa Tịnh Thủy số điện thoại riêng của Vinh và cả địa chỉ điện thư. Tịnh Thủy gọi cho Vinh để lại lời nhắn.

Vinh mở máy nhắn lên, vừa nghe giọng Tịnh Thủy "Anh Vinh, anh có khoẻ ..." Vinh đã bấm nút xóa. Tịnh Thủy gởi điện thư cho Vinh. Vinh xóa điện thư, không thèm đọc. Trong hồn Vinh, Tịnh Thủy đã chết. Lòng Vinh đã khóa chặt. Không cho phép mình yêu thì không khổ. Chuyện đơn giản quá!

..........

Juanita mang bé Hà đến nhờ Vinh giữ, thật ra là để cho Vinh có chuyện làm, khuây khoả nỗi buồn. Juanita đâu có ngờ chính nhờ hành động đơn giản đó đã đưa Vinh về thực tại.

Vinh dẫn Ngọc Hà ra biển dạo chơi. Hà mới 8 tuổi mà đã cao đến ngang ngực Vinh.

Bé Hà hai tay ôm quàng bụng Vinh, không hết một vòng tay ôm.

- Papa nuôi à. Lúc này bụng papa nuôi bự ra rồi đó. Papa nuôi bớt ăn thịt mỡ lại nghe. Papa nuôi chịu khó tập thể dục đi. Không thôi mai mốt papa nuôi mập tròn do như cái thùng phi đó.

Vinh phì cười :

- Bé biết gì mà nói. Có thấy thùng phi bao giờ chưa?

Hà ngước mắt nhìn Vinh, trề môi:

- Qué? Papa nuôi đừng khi dễ con nghe. Con hổng biết thùng phi ra sao, nhưng con nghe papa con la má con "Mầy ăn nhiều như dị, mấy năm sau thành cái thùng phi bi giờ". Con biết thùng phi là mập phì lũ đó!

Vinh đang buồn cũng phải bật cười:

- Ừ. Để ba nuôi nhịn ăn, cho ba nuôi ốm ròm như bé nghe. Gió thổi cũng bay đó.

Hà đỏng đảnh:

- Papa nuôi chọc con hả ? Con đục papa nuôi bi giờ đó! Con học hít hai bài quyền pháp Đông A dí bài múa côn rùi. Con oánh papa con chạy té khói luôn!

Vinh cười ngất:

- Bé đánh võ cua võ còng với võ nhè thì ba nuôi dĩ nhiên phải thua.

Hà ngây thơ:

- Papa nuôi thua con thiệt hả? Gracias! Dị con oánh có ăn bác Wân, bác Đức, bác Thân hông ?

Vinh nghe Hà nhắc đến ba người bạn chí thân, lòng chợt ngậm ngùi:

- Ờ ờ... Bé thắng hết!

Hà reo lên:

- Chời ơi! Papa nuôi đi kiếm mấy bác dìa cho con oánh lộn đi!

Vinh buồn rầu:

- Ba nuôi không biết mấy bác ở đâu.

Hà hứ lên một tiếng:

- Thì papa nuôi lên mạng lưới nhện đó. Con có AOL nè, con cho papa nuôi xài ké. Papa nuôi đi tới mí cái trang nhà "Tìm Người Thân", papa nuôi mướn mấy ông thám tử đó. Hay là papa nuôi làm thám tử tìm lấy. Papa nuôi giỏi mà ! Giỏi con xương! Con hun papa nuôi mấy chục cái!

Một tia sáng lóe lên trong đầu Vinh. Vinh nghĩ đến một điều Vinh có thể làm cho những người bạn thân, và đồng thời làm cho Vinh nguôi ngoai nỗi đau riêng. Vinh sẽ dựa trên thảo trình Chất Xám - Vinh đã thận trọng làm riêng cho mình một bản sao thảo trình này trước khi nghĩ việc tại Sói Xám. Tụi an ninh của Sói Xám đâu có ngờ rằng cái áo khoác bụi đời Vinh thường mặc vào sở làm lại là một máy điện toán tối tân mang mặc trên người (wearable computer) chạy bằng con chip Transmetta Crusoe 3 Gigahertz từ hãng IBM. Máy có bộ nhớ 200 Gigabytes và sức chứa tổng cộng 5 Tetrabytes trong nhiều ổ đĩa cứng. Các đĩa cứng chỉ nhỏ bằng đồng 25 xu Mỹ Kim, và trên áo khoác, chúng trá hình dưới những cúc áo. Máy chạy bằng năng lượng ánh sáng mặt trời, ngay cả ánh sáng của các đèn trong nhà cũng dư sức cung cấp nguồn năng lượng cần thiết cho máy. Trường hợp không có ánh sáng, máy sẽ dùng nguồn điện 100/220 Volt. Máy có thể chạy 30 ngày với năng lượng dự trữ. - Vinh sẽ tạo ra cho riêng mình một người phụ tá trung thành. Người phụ tá này sẽ có tính tình của Tịnh Thủy, dáng vóc của Tịnh Thủy, nhưng không bao giờ rời bỏ hoặc phản bội Vinh như Tịnh Thủy đã làm. Với một người phụ tá tạo nên từ thảo trình Chất Xám, Vinh sẽ có nhiều khả năng hơn vê việc tìm hiểu chuyện ba người bạn thân đã mất tích một cách mập mờ. Vinh sẽ đập tan hết mọi trở ngại cho đến khi tìm ra sự thật!

Vẻ hân hoan hiện ra trên nét mặt, Vinh bồng Hà tung lên trời:

- Bé giỏi quá. Ba nuôi "xương" bé quá. Để ba nuôi thưởng cho nghe. Cho bé đi máy bay nè.

Hà cười khanh khách:

- Con hổng muốn dị đâu. Đi máy bay dì chán wá. Papa nuôi cầm hai chưn con rồi quay con dòng dòng đi. Quay mạnh thiệt mạnh đó nhe. Quay 20 dòng mới được ngưng. Đừng ăn gian con như mấy lần trước. Con đếm đó...

.........

Tiếng chuông ngân lên và trên màn hình hiện chữ “Có Người Ở Cửa Chính”.

Vinh lên tiếng:

"Alpha. Mở máy thâu hình!"

Giọng nói từ tám bức tranh khổ 8 X 11 phân tây có hình một cô gái Á Đông tóc dài đứng làm dáng nhiều tư thế khác nhau treo chung quanh phòng. Tám bức tranh đó thật ra là tám cái loa có luôn cả máy vi âm không giây (wireless microphone) Vinh mua năm ngoái trên E-Bay.

" ... Máy thâu hình đã mở..."

Màn hình trước mặt Vinh hiện lên một khung ảnh nhỏ bên góc trái. Khuôn mặt Quan với những hình xâm đầy mặt đang cười vẫy tay chào, dưới chân Quan có một giỏ giấy cao đến đầu gối.

- Anh Dinh à, tui có chút chiện muốn nói dới anh, hổng có lâu la gì đâu. Xong tui đi liền hà.

Vinh đang bù đầu giải quyết một phần rất hiểm hóc của chương trình Zigma nên không muốn bị quấy rầy, nhưng cũng lấy làm lạ tại sao Quan lại đến tìm giữa đêm:

- Mai mốt được không anh? Bận quá không ngưng ngang được anh ơi!

Quan ngập ngừng:

- Níu dậy tui để cái gói nầy ở cửa, lúc nào anh Dinh rảnh thì lấy dô nhà nghen. Anh ở lại mạnh giỏi.

Trực giác báo cho Vinh biết chuyện Quan muốn nói có liên quan mật thiết với câu "anh ở lại mạnh giỏi". Vinh đổi ý:

- Anh Quan! Khoan đi đã. Tôi cũng muốn nghĩ xả hơi một chút. Ba ngày nay có ngủ nghê gì đâu.

"Alpha. Mở cửa chính!"

" ... Hệ thống an ninh cửa chính tạm ngưng. Cửa mở..."

Quan nghiêng người với tay xách giỏ giấy đi vào nhà. Cửa tự động đóng lại sau lưng Quan.

" ... Cửa chính đóng. Hệ thống an ninh tái lập..."

- Sao hổng chịu dọn bớt mớ sách báo thơ tờ để đầy phòng khách dậy anh Dinh. Tui tưởng tượng tui đang bơi qua cái biển sách báo đi lên phòng anh. Thơ tờ anh cũng đâu có mở đâu nè - Quan thở dài.

Vinh xô ghế đứng dậy, cười giả lả:

- Có ai quen biết mà gởi, chắc là đồ quảng cáo với báo biếu thôi.

Quan bước hẳn vào phòng, đi về hướng bàn Vinh

- Anh nói dậy chớ rủi Quận Chúa gởi thơ....


Message #37484 - This was a reply to message #27272



Staff

Forums Angel
Total Posts: 1573



RE: Chương Một - Anh Hùng Một Cõi (Người Tình Điện Toán) - P324530

Monday September 23, 2002 9:24 AM




Rồi như biết mình đã lỡ lời, Quan đổi đề tài:

- Anh Dinh à, lóng rày anh cũng biết tui dở ăn dở nói. Ngày mai gia đình tui dông wa Mễ Tây Cơ thành tui mạo muội nửa đêm tới tâm sự dới anh mấy câu. Tui nói câu nào phải thì anh nghe, còn câu nào nhột lỗ tai thì anh cũng thương tình cái thằng chữ nghĩa dốt nát hổng có tới ba câu ba hột lận lưng mà đại xá bỏ qua nghen.

Hai cánh tay gân guốc xâm hai con rồng đỏ vảy xanh đang uốn mình vươn móng vuốt, vịn lên vai Vinh, Quan nói giọng run run:

- Thằng Wan này nhỏ lớn sống đầu đường xó chợ may mắn ông trời cho wen biết anh, mình hổng bà con gì dới nhau nhưng mà tui thương anh còn hơn ruột thịt. Tui dân giang hồ dao búa thiệt hổng dám mạo muội bái thiên địa làm anh em dới anh. Tui nhớ chiện Tam Quốc Chí anh kể cho tui nghe thằng Quan Công kết nghĩa dới thằng Lưu Bị rồi hết lòng hết dạ phò tá cho thằng Lưu Bị làm dua.

Quan trịnh trọng moi trong giỏ xách ra một chai XO, tay kia cầm một bát ăn cơm trông rất tầm thường, trong bát cơm có một ly pha lê nhỏ; Quan bối rối không biết để mấy món mình lấy ra ở đâu, vì trên bàn làm việc của Vinh bừa bãi giấy tờ. Vinh vội gạt chồng giấy trên bàn qua một bên để có chỗ trống. Quan đặt mọi thứ xuống bàn rồi mở chai XO rót một chút xíu rượu vào ly pha lê, cầm hai tay đưa ly cho Vinh. Vinh càng ngạc nhiên vì cử chỉ bất thường này; Quan quen biết Vinh đã gần mười năm, chắc chắn Quan thừa biết Vinh không uống rượu. Quan đổ rượu gần đầy bát đưa lên miệng uống một hơi cạn sạch rồi quẹt môi khà một tiếng thoải mái.

- Lúc tui dượt biên kẹt ở đảo bảy năm nước nào cũng xù tui. Mà nghĩ cũng đúng, ai thèm đi nhận một thằng cù bơ cù bất như tui. Hồi tụi phái đoàn mấy nước phỏng dấn thấy tướng tui bậm trợn xâm mình xâm mẩy đầy người, tụi nỏ cho tui là dân bất lương. Tui ngày đêm dan dái đất trời cho nước nào đó nhận tui để tui có cơ hội làm lại cuộc đời. Hồi ở Diệt Nam tui làm má tui khổ nhiều hổng kể. Bả khóc hết nước mắt dì tui. Tui mơ ước sẽ đi làm gởi tiền dìa cho má tui. Rùi lần hồi làm ăn khấm khá sẽ bảo lãnh cho bả wa đây để thằng con bất hiếu nầy có cơ hội phụng dưỡng mẹ già cho tới ngày bả nhắm mắt.

Tui ăn chay trường ba năm, bỏ rượu, hổng wánh lộn. Cuối cùng tui gặp phái đoàn Úc. Thằng Úc da trắng nhợt mắt xanh lè cười hô hố nhìn tui nói xí xô xí xào mấy câu tui hổng hiểu, tui hỏi ông Tám Thông Dịch thì ổng cho biết thẳng nói nước Úc có nhiều mọi, thẳng hổng ưa mọi nhưng thẳng sẽ cho tui wa Úc. Lúc đó tui mừng lắm xìa tay muốn bắt tay thẳng, thẳng hổng chịu bắt tay tui. Tui giận rung người mà chịu nhục dì nghĩ đến má tui. Thẳng biểu tui cởi áo mặc wần xà lỏn ngồi chồm hổm trên ghế để thẳng quay phim gởi dìa Úc cho con bạn gái thẳng coi. Tui rán dằn cơn thạnh nộ chịu nhục làm cho thẳng dừa lòng. Thẳng nói xí xô xí xào mấy câu nữa, ông Tám nói thẳng biểu tui phải nói dô máy phay phim "Tui là mọi Diệt Nam, Diệt Nam nghèo có nhiều mọi".

Quan kể đến đây mắt quắt đổ lửa, tay vung cao, gân cuồn cuộn nổi:

- Anh Dinh ơi, thẳng chửi tui bao nhiêu tui cũng nhịn được. Thẳng kiu tui là mọi cũng hổng sao. Thẳng biểu tui lòn trôn thẳng, tui cũng nghiến răng làm. Nhưng mà tổ cha thẳng! Thẳng dám đụng tới quê hương Diệt Nam là tui hổng thể nào dằn được.

Vinh nghe máu nóng trong người sôi lên:

- Anh chửi nghe đã lỗ tai lắm!

Quan cười ngạo nghễ:

- Tui nộ khí xung thiên đứng bật lên ghế, chỉ tay dô mặt thẳng gầm một câu “Tao không phải là mọi Diệt Nam, dân tộc tao có gần năm ngàn năm dăn hóa. Tao thay mặt cho dân tộc Diệt Nam tao mà phạt mầy nè”

Thẳng nghe tui gầm, sợ wá làm rớt cái máy quay phim xuống đất cái cụp. Tui nhảy lộn người từ trên ghế xuống theo đúng thế Diêm Đế Sát Cẩu, đá một cước. Thẳng té dăng dô dách tường nằm xụi lơ. Tụi lính hè nhau nhảy tới đè tui xuống.

Quan nói tới đây, giọng có vẻ hãnh diện:

- Tui hổng nói dóc đâu nghe anh Dinh, hồi năm bảy ba, bảy tư ở Sè Gòn, tui có thư hùng một trận dới Bảy Tàu Lai. Nỏ là đệ tử đích truyền của ông thầy chùa Vô Trí. Năm năm liền nỏ đánh hộc máu biết bao dân anh chị. Tui cũng hổng muốn tranh tài dì dới nỏ nhưng nỏ dám dỗ ngực nói là dõ Diệt Nam làm sao sánh được dới Thiếu Lâm Bắc Đẩu dô địch thiên hạ. Túi phia, tui một thân một mình mời nỏ ra cảng Bạch Đằng nói chiện. Tui nhắc nỏ ngay ở sông Bạch Đằng, Đức Ngài Trần Hưng Đạo diết quân Tàu máu chảy thành sông. Tui cũng nhắc nỏ Hai Bà Trưng là gái Diệt đã uýnh đại quân Tàu tan tác. Nỏ tuy là có dòng máu Tàu nhưng nửa dòng máu trong người nỏ cũng là Diệt Nam, cũng là huynh đệ thủ túc. Nỏ hung hăng chỉ mặt biểu sẽ dạy tui một bài học. Xáp đánh dới tui hai chục chiêu, tui xay người tung ra một cước đá ngược nỏ lọt xuống sông. Đám đàn em của nỏ mười lăm thằng nhảy dô trả thù bị tui đánh trặc chưn lọi tay nằm đầy bến cảng. Sau trận đó, Bảy Tàu Lai dẫn đám đệ tử tới bái tui làm đại ca. Thằng Bảy thua mà có máu anh hùng! Tui kết nghĩa anh em dới nó. Thầy Tư Ôn dạy dõ cho tui nói dõ của thẩy là do con cháu dòng Đông A truyền lại. Thẩy nói dõ công Đông A Diệt Nam mình là khắc tinh của dõ Tàu chiêu thức lợi hại, có thể một đánh mười.

Quan để cái bát cạn rượu xuống bàn, nói tiếp:

- Đám lính bản xứ mà nhằm nhò dì sức tui đánh dạt tụi nỏ dễ như chơi. Tại ông Tám Thông Dịch đứng chắp tay lạy, nói tui mà đánh trả cả trại sẽ bị tụi lính trả thù. Dì anh em tui cắn răng gồng mình. Tụi nó đánh hội đồng tui một trận wá chỉ. Thằng thì đá tui bằng dày bốt-đờ-sô thằng lấy ba toong dọng. Tui nằm nhà thương hết hai tuần tưởng đi thăm ông bà ông dải rùi.

Vinh vui vẻ:

- Bữa nào rảnh, anh với tôi dợt vài chiêu đi. Từ hồi mấy thằng bạn thân của tôi mất tích đến giờ luyện võ với bao cát và người gỗ hoài cũng chán.

Vinh đùa thêm:

- Nhưng đánh với tôi nhẹ tay chút nghe anh.

Quan tay phải chấp lại thành nắm đấm, tay kia chĩa thẳng ra áp vào nắm đấm bái Vinh một cái:

- Anh Dinh thiệt dăn dỏ toàn tài tui hổng bằng một góc. Anh Dinh ơi, tui đâu dám đánh anh. Từ hồi wa Mỹ tới giờ mạng của tui, tui coi như là mạng anh ban cho. Anh sai tui nhảy dô biển lửa tui cũng dui dẻ nghe lịnh. Thằng này mà chớp mắt thì không phải anh hùng!

Quan dường như xúc động nhiều. Quan cầm chai XO, tự rót rượu thêm gần đầy bát. Quan cầm bát bằng cả hai tay, cẩn thận sợ làm tràn ra ngoài. Vinh thấy điệu bộ của Quan có vẽ tức cười, nên nói giỡn:

- Anh đổ rượu ra bàn làm ướt giấy tờ của tôi, anh phải viết lại cái mới đó nghe anh Quan.

Quan cười mặc cảm, nói một cách ngưỡng mộ:

- Tui biết giấy tờ của anh Dinh wan trọng, tui hổng có sức thông minh làm lại đền cho anh nên tui điều tức nín thở bưng rượu cho khỏi trào đó anh Dinh.

Quan ngửa cổ uống sạch một hơi, khà ra nồng mùi rượu XO thơm lừng:

- Nói có trời chứng dám chớ chổ nào trên người tui cũng có hình xâm, mỗi cái hình là một kỹ niệm đó anh Dinh. Cả cuộc đời tui, tui có thể kể lại cho anh nghe qua từng hình đó.

Quan ngẫm nghĩ điều gì, tằng hắng:

- Có một chổ thằng thợ xâm mình hổng chịu xâm. Nỏ nói nỏ xâm chổ đó tui đau tui quạu tui dám bẻ cổ nỏ lắm.

Quan tiện tay rót cho mình thêm một ít rượu và tiếp:

- Tui nghe lời ông cha cố đăng báo xin có người nào từ thiện bảo lãnh tui, nước nào tui cũng chịu đi hít miễn là hổng phải trả dìa Diệt Nam thui. Tui dìa lại Diệt Nam chắc là hết sống. Thiệt ra tui hổng có làm điều gì sai trái lương tâm hết nghen anh, tui chỉ thế thiên hành đạo trừng phạt hai thằng Bảo Dệ dà thằng cha Bí Thư Phường. Hai cái thằng chó đẻ đó trước bẩy lăm là dân móc túi bị nhốt khám Chí Hòa, tụi nó khai là bị nhốt dì chiện chính chị chính em rồi được thằng cha Bí Thư dùng làm tay chưn. Chả lợi dụng chức quyền cho hai thằng chó đẻ đó tối tối đi bắt con gái nhà lành dìa làm dợ một đêm. Tui ngứa mắt chịu hổng thấu. Ba giờ sáng tui phóng tường lẻn dô nhà đánh gục hết ba thằng xẻo của quí của tụi nỏ, rùi lột hết quần áo khiêng ra gác nhà thờ Ba Chuông Trương Minh Giảng treo lên cho mọi người chứng giám. Anh Dinh có nhớ bài thơ Hoa Trắng, Hoa Tím gì mà có câu:

Từ lúc "dặc dìa wa" qua xóm đạo,
Anh làm chiến sĩ giữ lầu chuông

gì đó hông?

- Tôi biết! Bài Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím của Kiên Giang Hà Huy Hà. Mấy câu thơ đó như sau:

Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ màu áo tím, cành hoa trắng
Giữ cả trường xưa, nóc giáo đường

Quan cười hả hê:

- Ừa, cái bài đó đó. Nghe Hoàng Wanh ngâm thơ tui khoái gì đâu á. Tui muốn làm người chiến sĩ giữ lầu chuông! Hồi đó trốn lính thành ra cái tội mất nước là tui có chịu một phần. Giờ coi như tui trả nợ chút chút.

Mắt Quan đỏ ngầu:

- Tui nói tiếp nghen anh Dinh. Tự nhiên tâm sự được dới anh tui nói chiện lang bang gì đâu hông hà. Chắc tại ở nhà tui dới con dợ Mễ hổng chiện chò được dới nhau nhiều. Tiếng Mỹ ba câu tui nói tui hiểu, còn tiếng Mễ ẻm tía lia ẻm nói ẻm hiểu.

Giọng Quan tới đây trầm xuống nghẹn ngào:

- Tui nghe lời cha cố đăng báo mà thiệt tình là tui hổng nghĩ có ai dám bảo lãnh tui hít. Tui còn nhớ y chang mấy câu đó:

"Chần Dăn Wan, dân du đãng một đời. Tánh tình Lương Sơn Bạc. Không gia đình không học dấn muốn có cơ hội để làm lại cuộc đời trả nghĩa mẹ hiền. Hảo hán nào ra tay nghĩa hiệp giúp đỡ Wan này nguyện làm thân trâu ngựa đáp đền."

Dậy mà anh đứng ra bảo lãnh cho tui sang xứ Cờ Huê nầy. Tui sang đây anh cho tui ở chung, chạy đầu nầy đầu nọ lo giấy tờ cho tui. Mà nghĩ cái xứ Cờ Huê nầy cũng dị làm culi đổ rác mà phải đi học cái nầy cái kia mới được làm. Anh thức đêm dạy tui học mấy câu tiếng Anh, tui dốt nên học hoài mà hổng thuộc. Anh thì cứ bắt tui ráng học tui nổi quạu xáng bể cái bình bông Quận Chúa mua cho anh, mà anh hổng giận.

Quan tằng hắng trong cổ họng, rồi nói tiếp:

- Mà nhờ làm culi tui mới có cơ hội gặp con dợ Mễ của tui bi giờ. Ẻm coi anh là thần tượng của ẻm đó, tui nghĩ ẻm thương anh còn hơn tui thương anh. Ẻm kể cho tui nghe qua thằng thông dịch chiện anh lo cho ẻm lúc ẻm chưa đập bầu, ẻm hành anh nửa đêm đi mua cà rem trái dâu cho ẻm ăn cả tháng. Ẻm kể tui nghe hai năm trời tui nằm tù tiểu bang Colorado tội lỡ tay đã thương thằng Hai Gà Nòi, một tay anh lo lắng cho hai mẹ con ẻm. Anh còn dành thay tã đút cơm cho con gái rượu của tui. Rùi lúc tui ra tù sớm nhờ "gút bì ha vi o" lại bị tụi dăn phòng INS chẩn bị tống dìa Diệt Nam, anh đột nhập dô máy điện toán của tụi nó mà đổi giấy tờ cho tui được ở lại cái xứ Cờ Huê này.

Mấy chiện đó tui nhớ suốt đời tui đó anh Dinh. Nghe anh than hết tiền mua cái máy mấy triệu để làm công chiện tui nguyện ra sức Quan Công phò Lưu Bị giúp anh. Mấy chục ngàn anh đưa, tui dùng trang trải hết cho mấy thằng nhóc băng Phước Lộc Thọ trên Săn Ta Á Nà để tụi nỏ cạy cửa rinh cái máy hơn năm triệu đô dìa giao cho anh. Tui hổng dám nói giá tiền máy cho tụi nỏ nghe sợ chúng sanh tâm bất chính. Anh cũng biết trước giờ tui làm ăn cẩn thận, ăn đám nào chùi miệng kín đáo đám đó. Không ai biết mặt biết tên tui, thành ra mấy thằng tui mướn có bị bắt rùi sanh lòng phản trắc hổng dễ dầu gì phăng ra tui. Nhưng đó là làm cho tui, chiện của anh tui phải lo tới nơi tới chốn. Tui sợ tụi Phước Lộc Thọ hổng cẩn thận làm hư máy móc xài hổng được anh buồn, nên tui tự ên theo tụi nó coi chừng từng chút.

Quan đặt bát rượu không xuống bàn, giọng buồn buồn:

- Mấy thằng Phước Lộc Thọ bị bắt túi hôm wa tui đoán tụi nỏ sẽ khai ra tui. Sáng sớm mơi tui dắt gia đình tui wa Mễ ở bển luôn hông dìa. Nhỏ gái tui chắc nhớ ba nuôi nó lắm. Tui đi hông trách móc gì anh đâu nghe, đừng hiểu lầm tội nghiệp tui. Tui hổng muốn bị cớm liên bang thộp cổ rùi lây đến anh thì anh chắc chắn gỡ ít ra cũng mười mấy cuốn lịch. Tui tù tội quen rùi chỉ hổng đành lòng để anh chịu cực chịu khổ. Tui buôn bán đồ chôm chĩa chưa bao giờ hỏi lý do hay đi tâm sự ba cái chiện “tại sao, tại dì” lẩn thẩn bởi dậy tui mới có biệt danh Linh-Mục, mà anh thì tui phá lệ. Tui thấy anh thương Quận Chúa tới khùng luôn! Dợ chồng tui còn ở đây thì còn lo cho anh chút nào hay chút đó tụi tui đi rùi, anh phải ráng mà lo lấy thân nghen anh.

Vinh ứa nước mắt, ôm chầm lấy Quan:

- Anh Quan ơi, tôi tuy không nói ra, nhưng thâm tâm tôi lúc nào cũng coi gia đình anh là gia đình tôi. Tôi rất áy náy vì chuyện của tôi mà anh phải bỏ đi. Có điều gì anh muốn tôi làm cho anh ở đây, anh nói đi, tôi sẽ cố gắng hết sức mà lo.

Quan đẩy Vinh ra, sáng mắt lên:

- Níu anh cho thì tui có một chiện cả gan xin phép anh, tui có đi xa thiệt cũng yên bụng. Anh phải hứa níu Quận Chúa có liên lạc lại dới anh, anh phải cho cổ phân trần phải trái chớ đừng tìm cách lánh mặt cổ nữa. Biết đâu cổ có điều uất ức hay khổ tâm gì đó.

Vinh cảm động:

- Tôi biết hồi trước Quận Chúa có gọi điện thoại và gởi điện thư cho tôi mà tôi không trả lời. Tôi cũng đoán là lúc đó anh đi kiếm Quận Chúa và tìm cách hàn gắn chuyện giữa Quận Chúa và tôi. Không có anh nằm vùng giúp, Quận Chúa làm sao có điện thoại mới và địa chỉ điện thư mới của tôi? Tôi hứa! Gởi lời cầu chúc bình yên của tôi đến Junita và hôn Ngọc Hà dùm tôi.

Quan lẻn bẻn:

- Tui nói chiện dí cổ có hai lần hà, hai lần cổ đều gọi tui. Một lần tui giải thích cho cổ chiện anh bị ai đó gài bẫy thành ra cổ gọi lại anh liền. Lần thứ hai cổ gọi nói anh hông thèm bắt điện thoại. Cổ nói cần cho anh biết một tin, nhưng cổ chỉ muốn nói thẳng cho anh nghe thui ... Từ đó đến giờ cổ biệt tăm.

Đăng nhập để trả lời
0

Chương Một - Chú thích

Đạo chích điện toán (Hacker): Gồm có ba loại: nón trắng (white hat), nón đen (black hat) và nón xám (gray hat). Nón đen chuyên đi phá người, nón trắng đối lập với nhóm đen dùng hiểu biết của mình bảo vệ máy và truy tìm dân nón đen, nón xám chỉ những đạo chích điện toán vừa phá người (vì tiền bạc, vì tư thù, vì chính kiến, vì lý tưởng, vì bắt buộc ...) vừa giúp người (vì tiền bạc, vì tư thù, vì chính kiến, vì lý tưởng, vì bắt buộc ...). Đạo chích điện toán chỉ cả ba loại hackers và ám chỉ cả ba đều không có, không cần phép của người chủ hay công ty, cơ quan nào mà vẫn cố tình tìm cách lọt vào máy. Đạo chích điện toán kiểu Lưu Hương Đạo Soái trong truyện kiếm hiệp chưa hẳn là đạo chích xấu.

Đọc bản Miranda: "Ông/bà có quyền giữ im lặng, bất cứ điều gì ông/bà nói có thể và sẽ được dùng kết tội ông /bà khi ra tòa. Ông/bà có quyền mướn luật sư. Nếu ông/bà không có điều kiện tài chánh, chính quyền sẽ chỉ định và trả tiền cho luật sư công cộng đại diện cho ông/bà."

Hiến chương Hoa Kỳ điều số 5 định rằng "Mỗi công dân đều có quyền giữ im lặng khi bị bắt và có quyền mướn luật sư biện hộ...". Những điều trong bản hiến chương này không thể thay đổi. Nghi can Ernesto Miranda bị bắt giữ tại tiểu bang Arizona (1963) về tội hiếp dâm một cô gái 18 tuổi bị bệnh tâm thần nhẹ. Nghi can thú tội, nhưng cảnh sát không nói cho y biết rằng y không cần phải nói chuyện gì với cảnh sát hoặc về quyền y được luật sư đại diện có mặt lúc thẩm vấn. Năm 1966, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ tuyên bố việc bắt giữ như vậy là sai trái. Từ đó về sau cảnh sát bắt buộc phải đọc bản Miranda trước khi bắt giữ một nghi can nào. Ngay cả khi bị bắt giữ, người bị bắt chỉ được xem là "tình nghi - nghi can" cho đến khi chứng minh được tội danh vượt trên mọi nghi ngờ có lý (beyond any reasonable doubt) thì nghi can mới trở thành "kẻ có tội - phạm nhân".

Khi cảnh sát Hoa Kỳ bắt Người Tình Nghi phạm tội, họ phải đọc bản Miranda này cho người bị câu lưu nghe và hiểu, nếu cảnh sát không làm điều đó thì khi ra tòa quan tòa sẽ không cho dùng những bằng chứng đã khai.

Hệ thống truyền hình quan sát (monitor system): Giá từ 250 Mỹ kim đến 500,000 Mỹ kim. Có nhiều công ty chế tạo nhiều loại, từ loại rất đơn giản, màn hình trắng đen đến hệ thống an ninh nhảy sóng tự động (automatic security hopping frequency). Tác giả đã xử dụng hệ thống của công ty X10 (www.x10.com). Sản phẩm mới nhất và giá cả phải chăng của X10 là Vanguard, có thể xoay 180 độ và có thể phóng gần 44 lần, điều khiển tại chỗ hoặc từ xa, hoặc qua hệ thống mạng lưới nhện (khoảng 70 Mỹ kim đến 900 Mỹ kim, tùy theo các loại phụ tùng).

TCP/IP (Transport Control Protocol/Internet protocol): Tiểu sử của TCP/IP cũng chính là tiểu sử của hệ thống mạng lưới nhện Internet vì lẽ đơn giãn TCP/IP là kỹ thuật tiêu chuẩn được dùng từ khi mạng lưới nhện Internet bắt đầu với hệ thống ARPANet (Advanced Research Project Agency) vào năm 1969 cho đến nay. Mỗi máy điện toán đều có một con số IP nhất định và chỉ riêng máy đó mới có số IP đó. Tại sao chúng ta cần đến TCP/IP để lên mạng? TCP/IP là cách nói chuyện giữa các máy điện toán trên toàn thế giới với nhau bất kể máy đó là Windows hay Unix hay Linux, bất kể máy đó được cài hệ thống tiếng Việt hay tiếng Anh hay tiếng Pháp...

Có 5 loại IP mang tên class A, B, C, D và E. Class A,B, và C là 3 loại class thông dụng nhất.

Những đạo chích điện toán có kinh nghiệm không bao giờ dùng máy của chính mình để đi phá người khác vì rất dễ bị phăng ra dấu tích. Thường những tay này đột nhập vào máy khác hay "nhảy" nhiều lần từ máy sang máy (có khi nhảy từ Châu Âu sang Châu Á sang Châu Phi và trở về Châu Mỹ) để che dấu hành tung.

Loa có luôn máy vi âm không giây: Giá từ 50 Mỹ kim đến 25,000 Mỹ kim. Nhiều công ty chế tạo sản phẩm này. Có loại bằng thủy tinh trong suốt, có thể chưng bày, treo lơ lửng hoặc treo trên tường, trông giống một sản phẩm nghệ thuật hơn là loa. Có loại nhỏ gọn trông giống một khung hình 4 X 6 phân tây để bàn, có loại to đến 1 thước tây X 5 thước tây; người dùng có thể bỏ một tấm hình ở phía trước mặt loa. Có loại nhìn như một tấm bình phong. Có loại loa uốn nắn theo nhiều hình thể khác nhau, được đặt trong xe (như loại loa với kỹ thuật NXT SurfaceSound™ gắn trong cửa và cửa sau của xe hơi hiệu Pontiac REV). Loa này uốn cong theo dạng của xe, nhìn không biết là loa. Âm thanh rất ấm và trung thực. Có loại độ dầy chỉ khoảng 4 milimét. Có loại có luôn máy nghe nhạc CD, MP3, MP3 Pro, ra-dô. Có loại được chế tạo dùng luôn cho hệ thống mạng lưới nhện qua phần nối TCP/IP. Có loại có luôn khả năng điều khiển không dây (remote control). Có loại có mắt thần (sensor), xoay theo người nghe để người nghe lúc nào cũng ở trung tâm điểm, để người nghe lúc nào cũng nhận được âm thanh rõ nhất, trung thực nhất. Có loại được chế tạo để có thể giấu dưới thảm hoặc ẩn sau các giấy paperwall. Có loại chế tạo giống như một phần của nhà (tấm ceiling nóc trần nhà, khung cửa sổ, các rail guard). Có loại nhìn dạng cây đàn ghi-ta, dạng quyển sách nhỏ, bìa cứng, sách bìa mạ vàng... dùng chủ yếu cho các cuộc quảng cáo.

Các loa loại đắt tiền có thể khuếch đại cường độ âm thanh đến 1,000 Watts dầu chỉ xử dụng có 8 Watts. Loa loại này là loại "electrostatic", dùng vôn (voltage) thay vì dùng kỹ thuật cổ truyền điện từ trường.

Loa thiết kế theo kỹ thuật hệ thống âm thanh nổi (surround sound) năm loa và thêm một base được dùng cho cả hai hệ thống máy điện toán, và cho hệ thống rạp hát trong nhà (home theater).

Bạn có thể tìm hiểu thêm về các loại loa này từ trang nhà http://www.flat-speaker.co.uk/. Tác giả đã xử dụng qua: loa của hãng Altec Lansing (ATP3 3PC), BBB Sound (BBB-W-B3S), Glas Platz (Magic Sound, còn gọi là Glass sound), American Power and Light (L'Ecran, The Screen). Loa của Altec Lansing giá thấp nhất (dưới 50 Mỹ kim), loa của Glas Platz đẹp nhất (trong suốt, nhìn xuyên qua, giá từ 5,000 Mỹ kim), loa của American Power and Light đắt nhất (16,000 Mỹ kim).

Thông Minh Nhân Tạo (Artificial Intelligence): Hầu hết các quốc gia (phần nhiều là cơ quan tình báo, an ninh), các trường đại học lớn công và tư trên thế giới đều nghiên cứu về Thông Minh Nhân Tạo. Điển hình là đại học MIT (Massachusset Institute of Technology, www.ai mit.edu ). Đại học Berkeley có trang nối (nối hơn 840 trang nhà khác nhau nói về đề tài Thông Minh Nhân Tạo) tại http://www.cs.berkeley.edu/~russell/ai.html . Có nhiều nguyệt san, đặc san chuyên về Thông Minh Nhân Tạo, tiêu biểu là nguyệt san tiếng Anh PC AI (http://www.primenet.com/pcai/). Một trang nhà rất hữu dụng về các đề tài Thông Minh Nhân Tạo căn bản (introductory) là http://www.aaai.org/AITopics/aitopics.html

Bên cạnh AI, một môn khác cũng được chú ý đến nhiều là NN (Neural Network), được dùng thường xuyên trong việc phân tích một số lượng dữ kiện lớn (chẳng hạn dữ kiện của Thị Trường Chứng Khoán, dữ kiện Chiến Tranh Tập Trận (war game), dữ kiện xe đụng trong phòng thử nghiệm (dummied car crashed), dữ kiện phóng xạ bom nguyên tử ảnh hưởng đến môi trường bao lâu ...). NN dùng chung với thảo trình Thông Minh Nhân Tạo trở thành một ứng dụng thực tiễn cho nhiều ngành nghề hiện nay và trong tương lai (chẳng hạn việc chế tạo hỏa tiễn tầm xa có khả năng suy đoán và phân tích. Người máy có khả năng suy nghĩ - như nhân vật nổi tiếng Data trong phim bộ Star Trek- để phục vụ chúng ta. Hoặc chế tạo những Thiết Sát Nhân - người máy sát nhân như trong các phim Terminator). Ngành mới chuyên nghiên cứu và áp dụng những hiểu biết, điều luật cho người máy gọi là Psycho Robotic.

Tác giả có tài liệu của nhiều cơ quan tình báo và của chính phủ nhiều nước về các thảo trình tối mật Thông Minh Nhân Tạo, có chức năng tương tự như thảo trình Alpha, nhưng không thể trình bày ở đây.

Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím: Tác phẩm nổi tiếng của nhà thơ Kiên Giang Hà Huy Hà (viết năm 1958)

Hoa Trắng Thôi Cài Trên Áo Tím

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa cháy quê hương
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương nóc giáo đường

Mười năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em còn nguyên vẹn tuổi băng trinh

Quen biết nhau qua tình lối xóm
Cổng trường đối diện ngó lầu chuông
Mỗi lần chúa nhật em xem lễ
Anh học bài ôn trước cổng trường

Thuở ấy anh hiền và nhát quá
Nép mình bên gác thánh lầu chuông
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường

Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng đi một lối về
E lệ em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thùng, anh đứng lại không đi

Sau mười năm lẻ anh thôi học
Nức nở chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hồi, chuông xóm đạo
Khi nàng áo tím bước vu quy

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
Chiếc áo tang liệm kín khối sầu!
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Giữ làm chi kỷ vật ban đầu!

Em lên xe cưới về quê chồng
Dù cách đò ngang cách mấy sông
Vẫn nhớ bóng vang thời áo tím
Nên tình thơ ủ kín trong lòng

Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ màu áo tím, cành hoa trắng
Giữ cả trường xưa, nóc giáo đường

Giặc chiếm lầu chuông xây ổ súng
Súng gầm rung đổ gạch nhà thờ
Anh đem gạch nát, xây tường lủng
Chiếm lại lầu chuông, giết kẻ thù

Nhưng rồi người bạn đồng song ấy
Đã chết hiên ngang dưới bóng cờ
Chuông đổ ban chiều, hồi vĩnh biệt
Tiễn anh ra khỏi cổng nhà thờ

Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Mà cài trên nắp áo quan tài
Điểm tô công trận bằng hoa trắng
Hoa tuổi học trò, mờ thắm tươi

Xe tang đã khuất nẻo đời
Chuông nhà thờ khóc đưa người ngàn thu
Từ đây tóc rũ khăn sô
Em cài hoa trắng lên mồ người xưa.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương Hai - GIANG HỒ BÃO TỐ

trách một dòng sông chở lời ra biển
sóng trả về thành lỡ một tình tôi
cách một lời thôi muôn đời mang tội
yêu thương ơi thành vội muộn phiền


Thụy Khanh bấm máy:

- Chị Ngùy! Tới giờ cơm rồi.

Cách đó 20 cây số trong vườn chơi trẻ em, đồng hồ đeo tay của Ngùy lập lại câu nói. Ngùy bồng em bé bụ bẩm lên nựng nịu:

- Mình phải về! Đừng khóc nhá! Giỏi rồi Ngùy kể chuyện cổ tích Tấm Cám tối nay nhá. Thương ơi là thương.

Ngùy vừa đến nhà thì chiếc xe Limousine đen cũng vừa đậu vào cổng. Người lái xe đô con lật đật mở cửa. Thân hình ốm yếu trong bộ vét đắt tiền Armani của một người đàn ông da trắng, đầu hói đeo kiếng cận mặt mũi đăm đăm chậm rãi bước xuống. Gã quăng điếu thuốc hút nửa chừng xuống đất dí chân dập tắt, một hành động ít thấy người Mỹ làm. Ngùy trừng mắt nhìn gã, gã biết lỗi vội nhặt điếu thuốc lên bỏ đại vào túi áo. Gã ra mắt làm dấu, người hộ vệ thứ hai vội nhoài người vào trong xe lấy ra bó hồng to đỏ rực rỡ và hộp kẹo sô cô la thắt nơ hồng.

- Cô Ngùy khoẻ? - Người đàn ông lên tiếng chào, nụ cười giả tạo hiện ra trong khoảnh khắc rồi biến mất sau khuôn mặt trơ trơ không chút tình cảm làm gã trở nên xấu xí và đáng ghét.

Em bé nhìn mặt của gã đàn ông rồi quay đầu áp vào ngực Ngùy, ré lên khóc. Ngùy vội dỗ:

- Ứ ừ, bé ngoan, Ngùy thương bé nhiều nhá. Bé đừng sợ ông kẹ nhá. Ngùy vác chổi chà đuổi nó đi nhá. - Vừa nói Ngùy vừa nhìn thẳng vào mặt gã đàn ông.

Gã thản nhiên đón cái nhìn đó, nhường cho Ngùy đi trước rồi theo sau. Thụy Khanh tóc quấn thành búi trên đầu trong bộ đồ ngủ màu hồng nhạt ở sau bếp đi ra, ánh mắt của Thụy Khanh bối rối khi thấy gã nhưng nàng trấn tỉnh lại rất mau. Em bé đưa tay sang đòi, nàng bồng em vào lòng.

- Ông đến chơi mà không báo trước, chúng tôi sắp ăn cơm trưa. Tôi cũng dặn ông đừng mua quà gì hết mà ông không tôn trọng lời yêu cầu của tôi. Ông quên giao ước giữa chúng ta rồi sao? - Giọng nàng ấm và thật êm dịu.

- Tôi.. tôi.. thật xin lỗi.. chỉ vì... - Hai tay hộ vệ khúm núm kính trọng với gã thế nào thì gã cũng khúm núm kính trọng Thụy Khanh như vậy, còn có phần hơn.

Mồ hôi lấm trên trán gã như gã vừa làm điều gì rất sai trái khiến Thụy Khanh thương hại:

- Thôi được rồi, đây là lần đầu cũng là lần đầu chót, ông nhớ đó.

Khuôn mặt gã sáng lên và gã lại nở một nụ cười, lần này có phần thật hơn và dài hơn. Ánh mắt gã hiện lên vẻ tôn sùng của hàng nô lệ đang được diễm phúc chiêm ngưỡng nữ hoàng quyền uy tối thượng của mình. Khuôn mặt trơ trơ của gã giờ thay đổi hẳn, như người chết vừa sống lại. Gã tán nịnh một câu nghe rất trơ trẽn:

- Khanh hôm nay mặc áo hồng hay quá, làm... làm nổi bật lên ánh mắt đẹp của Khanh.

Mắt Thụy Khanh thoáng ánh cười, nàng cố làm nghiêm:

- Ông lại nói bậy bạ gì nữa đây, ông cố tình làm tôi xấu hổ trước mặt các bạn ông và người nhà của tôi. - Nàng quay sang đưa trả em bé cho Ngùy mang vào phòng ăn.

Gã đàn ông hoảng hốt xua tay:

- Tôi rất xin lỗi, rất xin lỗi. Còn hai thằng này Khanh đừng lo, tụi nó đâu đáng làm bạn tôi - Gã quay lại bạt tai thật mạnh vào người hộ vệ đứng gần nhất - Tao đã dặn đứng ngoài chờ, ai cho tụi mày theo?

- Thưa ông, nhiệm vụ của tụi em là lúc nào cũng phải bảo vệ ông - Người hộ vệ mặt đỏ ửng lên không biết vì giận hay vì sợ.

- Đi ra ngoài ngay! Gã quát khẽ, giọng nói hách dịch và đầy uy quyền.

Cả hai người không chậm trễ trở chân chuồn mất hút. Gã quay lại kênh kiệu như con Công đực vừa có cơ hội khoe màu sắc rực rỡ của nó trước một con mái. Thụy Khanh thấy vừa bực mình vừa khinh bỉ trong lòng:

- Ông hét ra lửa đúng là có tướng quý nhân - Nàng mỉa mai - Chắc ông cũng đối xử với thằng Hoàng như vậy.

Ánh mắt nàng dịu xuống khi nhắc đến tên Hoàng. Gã đàn ông nhận ra điều đó và người từng trải như gã hiểu phải làm gì:

- Tôi rất quý Hoàng. Từ lúc tôi đứng ra bảo lãnh Hoàng khỏi tù và bí mật xoá hồ sơ phạm pháp của Hoàng, nhận Hoàng vào làm dưới quyền của tôi, Hoàng chưa hề bị bắt nạt hoặc phải nhận công tác nguy hiểm nào. Trừ khi... - Gã ỡm ờ bỏ lững câu nói.

Giọng Thụy Khanh có chút bối rối, nàng nói chậm từng tiếng:

- Không phải tôi không biết ơn ông, nhưng ông cũng thấy tôi đã làm những điều tôi có-thể-làm-được theo lời yêu cầu của ông. Chuyện giữa hai chúng ta đơn thuần chỉ là một trao đổi. Ông giúp đỡ em tôi và tôi nghe lời ông thay đổi chổ ở, thậm chí thay đổi cả họ tên và hoàn toàn cắt đứt liên lạc với... quá khứ của tôi.

- Tôi biết, và tôi cũng hiểu Khanh không hề có chút yêu thương gì tôi. Nhưng tôi tin rằng những hành động... hy sinh ... - Gã nuốt nước bọt nhìn xuống cổ gáy trắng ngần của Khanh và đường rẽ hai ngực đang phập phồng hơi thở nhẹ, rồi vội nhìn đi chỗ khác, như sợ nữ hoàng của gã sẽ bắt gặp quả tang gã đang phạm tội bất kính - ... của tôi sẽ làm Khanh đổi ý. Nhất là sau khi tôi tìm ra manh mối về việc mất tích của anh trai Khanh. Khanh biết tôi đã làm rất nhiều điều quá sức mình, chỉ vì lòng mến thương Khanh mà thôi.

- Vậy ông đã tìm ra manh mối rồi? - Thụy Khanh mừng rỡ không tự chủ nắm lấy tay của gã.

Gã nhìn xuống tay rồi nhìn Thụy Khanh, ứa nước mắt:

- Khanh ơi, tôi có thể chết vì Khanh nếu Khanh ra lệnh. Đây là lần đầu tiên tôi có diễm phúc được chạm vào da thịt của Khanh. Tôi luôn thề sẽ làm hết sức mình để có được ... - Gã định nói "có được Khanh" nhưng lại trớ ra - ... tin tức của anh Thân.

Thụy Khanh buông vội tay gã, chùi hai tay vào vạt áo như thể muốn xoá đi cái dơ dáy đụng chạm da thịt vô tình đó. Gã đàn ông cũng nhận biết và ngầm đau khổ trong lòng. Gã rụt rè chìa tay ra định chạm tay Thụy Khanh và khi thấy Thụy Khanh không có phản ứng gì lại bỏ ý định, rụt về:

- Thôi, tôi sẽ cho Khanh ngày hôm nay yên tĩnh với gia đình trước khi Khanh nhận công tác. Nên nhớ là thư ký riêng của tôi Khanh sẽ phải đi xa nhiều và chúng ta sẽ có nhiều dịp gần nhau. Khanh sẽ hiểu tôi hơn.

Thụy Khanh tránh không nhìn gã, giọng xa vắng:

- Tôi hiểu. Đó cũng là một trong những thỏa thuận của hai ta. Tôi sẽ làm việc cho ông trong 6 tháng, mong ông cũng giữ lời không đem chuyện tình cảm dính vào chuyện việc làm. Và khi đi làm ông đừng dùng tên Việt của tôi, dù là tên giả hay tên thật. Phong thư trên bàn có mã số ông cần, ông cứ việc lấy, nhưng tôi không chắc mã số đó còn hiệu lực hay không. Đã hai năm rồi.

- Lời hứa của tôi với Khanh là lời danh dự. Tôi sẽ giữ. Tôi đâu muốn mất Khanh. Tôi thuộc lòng và hiểu rõ "nếu ai trong hai chúng ta phạm điều giao ước thì người kia có toàn quyền hành động theo ý mình muốn". Tôi phạm giao ước thì sẽ phải trả Hoàng về với Khanh, và trả Khanh về với cuộc sống lúc trước của Khanh. - Gã lấy bì thư chậm rãi đi ra cửa, bây giờ dáng dấp và phong độ của gã đã trở lại. - Chào Khanh.

- Khoan đã - Thụy Khanh gọi giật.

Gã đàn ông mừng rỡ:

- Thụy Khanh cho tôi ở lại dùng cơm?

- Không! Tôi chỉ muốn ông hứa chắc là ông sẽ dùng mã số đó... ông sẽ không làm nguy hại gì đến ... bạn tôi.

- Không hại bạn! - Gã đáp cộc lốc, khuôn mặt trở lại nét trơ trơ không lộ chút tình cảm - Tôi hứa chỉ dùng mã số này để thâu thập những chi tiết giúp tôi tìm ra đầu mối về việc mất tích của anh Thân. Tạm biệt.

Xe chạy về hướng thành phố San Jose, gã bấm màn hình của máy điện toán Tablet PC:

- Calvin nghe đây - Khuôn mặt rắn rỏi cổ áo đeo cấp bậc Đại Úy hiện lên màn hình.

- Đã liên lại với thằng Rick chưa?

- Stand by.... sẵn sàng đợi lệnh ....

- Bắt đầu đi, đây là mã số. Bao lâu thì xong?

- Thằng Rick nói nếu có số mật mã chủ thì khoảng 10 đến 15 ngày. Mật mã chỉ xài được khi vào vòng bảo vệ cuối cùng, những vòng bảo vệ khác nó cần thời gian nghiên cứu. Tôi đã cung cấp tất cả code nguồn và sơ đồ mẫu của Langley theo lời nó yêu cầu.

- Nói cho nó biết phải chuẩn bị xong trong 7 ngày.

- Tôi hiểu. Tôi nghĩ nếu giao hết những bí mật quan trọng về an ninh cho thằng này, nó có thể phản thùng bán lại cho địch. Hiện giờ nó đang bị người của tôi theo rất gắt nó chưa dám làm gì. Nhưng sau này thì không bảo đảm.

- Cho nó về hưu. - Bình Giang lơ đãng nói. - Sau khi xong nhiệm vụ nó không còn giá trị nữa. Nó không biết bơi, nghe nói biển Cardiff By The Sea sóng ngầm nhiều lắm.

- Roger. Calvin out!

Gã tắt màn hình. Nghĩ ngợi sao đó gã lại mở màn hình:

- Calvin!

- Tôi đây.

- Xóa những băng thâu lén vừa rồi trong nhà của cô Khanh.

- Nhưng chính ông....

- Just do it! Gã ra lệnh rồi tắt máy.

..........................


Tiếng máy báo thức kêu đều đặn: “Thức dậy, thức dậy. Beep. 3 giờ 45 phút buổi sáng. Thức dậy. Beep. Cần chỉ thị... Beep...”.

Vinh bắt đầu thấy bực mình, cố vùi đầu sâu vào giữa hai gối, tiếng máy báo thức nhỏ dần xuống. Vinh mơ màng trở lại giấc ngủ thì tiếng máy báo thức lại tăng cường độ lớn hơn và nhanh hơn, hối thúc Vinh phải dậỵ

“...Cần chỉ thị. Beep Beep. Thức dậy, thức dậy. Beep Beep. Cần chỉ thị... Thức dậy, thức dậy. Beep Beep...”.

Vinh vẫn còn nhắm mắt, xoay mình lại lớn tiếng:

"Alpha. Tắt máy báo động."

"... Chào ông chủ. Xin lỗi. Alpha không thi hành mệnh lệnh được. Bây giờ là 3 giờ 47 sáng. Nhiệt độ trong phòng 60 độ Farenheit đúng như ông chủ căn dặn. Hệ thống an ninh hoạt động hoàn hảo..."

Vinh chợt nhớ chính mình đã ra lệnh cho Alpha không được tắt máy báo động, nhưng bây giờ Vinh lại quên đi lý do tại sao. Có lẽ vì quá mệt nhọc tinh thần sau hơn 7 ngày đêm làm việc quên ăn uống. Vinh càu nhàu với chính mình:

- Trời ơi!

Tiếng máy báo thức tăng cường độ lớn dần đến độ ly nước Vinh để ở bàn ngủ cạnh giường rung lên. Vinh la lớn:

"Alpha. 10 phút nữa hãy kêu tôi dậy."

Tiếng máy báo thức nhỏ dần xuống. Giọng nói êm dịu lại vang lên, lần này từ chiếc loa ngay trên đầu giường ngủ của Vinh:

"... Ông chủ ơi, dậy đi. Chương trình Zigma đã đến phần cuối. Cần ông chủ cho mệnh lệnh..."

Vinh mở choàng mắt ra. Vinh đã nhớ lý do vì sao Vinh ra lệnh cho thảo trình Alpha không được tắt máy báo động. Đã bảy ngày liền Vinh không ngủ yên giấc cũng vì chương trình Zigma. Vinh có thói quen ngủ không mặc quần áo. Ngồi bật dậy, Vinh quấn quanh người cái mền lông ngỗng Tịnh Thủy mua cho,, đây là món quà duy nhất từ Tịnh Thủy mà Vinh còn giữ lại.

"Alpha. Mở đèn."

Cả phòng ngủ của Vinh sáng lên. Từ trên giường, Vinh phóng chân nhảy thật xa xuống đất, đạp phải cái điện thoại nằm lăn lóc cạnh tô mì gói ăn nửa chừng. Vinh loạng choạng gượng lại. Vinh nhảy vội thêm một bước nữa đến gần màn hình IBM T220 22 phân tây nằm đối diện giường khoảng mười thước. Màn hình đang nhấp nháy con số 98%. Vinh kéo ghế ngồi xuống trước màn hình, con số nhảy sang 99%. Vinh hồi hộp nhìn con số 99 không chớp mắt, cơn buồn ngủ đã biến hẳn; mắt Vinh dán chặt vào màn hình, hơi thở Vinh dồn dập hẳn lên không tự chủ được, tim Vinh đập mạnh như vừa chạy một đoạn đường dài. Con số trở thành 100% và màn hình chuyển qua một khung màu vàng sậm “COMPLETED - HOÀN TẤT”; chữ HOÀN TẤT mờ dần đi, màn hình chỉ còn một màu tối đen.

Vinh thấy ngực của mình có một tảng đá đè nặng. Vinh nghe nhịp đập của trái tim mình rõ mồn một dưới tảng đá vô hình này. Vinh đã trải qua giai đoạn hồi hộp mười tám lần trong hai năm, lần nào đến đây là thảo trình Vinh viết cũng bị lỗi và máy tự động tắt. Lần nào Vinh cũng điên tiết lên, ném tung các đồ đạc trong phòng và nói với Quan sẽ không bao giờ đụng đến chương trình Zigma nữa. Lời nói không có tác dụng lâu dài vì chỉ vài tuần sau Quan lại phụ Vinh hì hục mua thêm nhu liệu và dụng liệu để có thể làm cho xong Zigma. Tuy nhiên, nếu không thành công hôm nay Vinh sẽ thực sự phải bỏ cuộc vì bao nhiêu tiền bạc đã xài hết nhẵn. "Ăn không ngồi rồi núi cũng lở", ông bà mình từng nói. Vinh đã lấy tất cả tiền mặt cộng thêm sáu mươi lăm ngàn sáu trăm đô la vơ vét từ tất cả thẻ tín dụng để mua lại máy siêu vi tính của công ty Lucas. Máy chạy ngang sức với Địa Cầu Ảo Vọng Mô Phỏng (Earth Simulator) có khả năng tạo hình 3 chiều giống như hình người thật.

Màn hình vẫn còn một màu đen. Bên cạnh, cái máy siêu vi tính cũng màu đen, đồ sộ như một máy tủ lạnh 25 phân khối với dàn đèn xanh, vàng, đỏ coi rất đã mắt bắt đầu nhấp nháy cùng lượt. Tiếng đĩa RAID ổ cứng (hard drive) chạy tíu tít từ máy phát ra. Vinh nín thở chờ đợi...

"...Chuyển 91,558 hình và phim từ hồ sơ lưu trữ cá nhân của ông chủ vào thảo trình Poser 3D. Cần có mật khẩu cho phép..."

Vinh hắng giọng:

"Mật khẩu cho phép: Zigma, năm, năm, năm, tám, tám, tám, sáu."

"...Mật khẩu cho phép "Zigma, 555-8886 xác định". Bắt đầu chuyển hình..."

Máy siêu vi tính bắt đầu nhấp nháy đèn vàng.

"...Chuyển hình và ráp hình vào mẫu 3 chiều hoàn tất..."

Vinh ra lệnh:

"Alpha. Chạy khâu chót."

"...Khâu chót: ráp cơ bắp thịt và vẽ da mặt dựa theo hình mẫu 3 chiều..." - Máy siêu vi tính nhấp nháy đèn đỏ thật mau - "...Tất cả các khâu đã hoàn tất không có lỗi..."

Vinh nhắm mắt lại, nửa mừng rỡ, nửa sợ hãi:

"Alpha. Nối thảo trình Zigma Một với Zigma Hai."

Tiếng máy siêu vi tính chạy có phần gấp rút hơn, các đèn nhấp nháy không ngừng. Vinh mở mắt ra, nhìn chăm chăm vào màn hình, xích lại thật sát. Hơi thở của Vinh làm màn hình mờ đi. Vinh lấy một góc của chiếc mền lông ngỗng chùi đi lớp băng mờ.

Một khuôn mặt điện tử 3 chiều rất giống người thật của một cô gái Á Đông từ từ hiện lên. Mái tóc đen dài chẻ ngang giữa đầu và phủ xuống che hai bên tai của cô gái. Đầu cô gái chầm chậm xoay qua phải rồi quay sang trái như thể muốn xem mình đang ở đâu, rồi quay lại chồm đến phía trước nhìn thẳng vào Vinh. Đôi mắt to màu nâu đất nhíu lại và chớp mấy cái, Vinh có thể thấy rõ cặp đồng tử đen sậm của cô gái co lại rồi nở to ra. Tim Vinh như ngừng đập. Vinh nín thở. Cặp lỗ mũi nhỏ của cô gái trong màn hình hỉn ra rồi hít mạnh vào, tạo ra tiếng động như người nghẹt mũi cần làm cho mũi thông. Đôi môi đỏ màu son mím vào nhau . Nước da cô gái trắng mịn càng làm tăng thêm màu đỏ sậm của đôi môi. Cô gái có cái nhìn kiêu kỳ của một người tự tin ở chính mình, của một người biết rằng mình đẹp. Vinh nhìn trân trối vào màn hình, cô gái trong màn hình nhìn trả lại Vinh. Bốn cặp mắt dán vào nhau. Mọi vật quanh Vinh dường như không thay đổi trong suốt khoảng thời gian đó. Không khí trong phòng lành lạnh mà trán Vinh lại lấm tấm mồ hôi. Vinh thở ra rất nhẹ, lẩm bẩm:

- Giống lắm...

Tiếng nói êm của Alpha vang lên:

"...Chúc mừng ông chủ. Xin ông chủ cho biết ngôn ngữ chính nào ông chủ muốn thảo trình Zigma chạy?..."

Vinh không kềm hãm được xúc động, giọng run run:

"Việt Nam."

"...Xin lỗi ông chủ. Alpha không nghe rõ ông chủ nói gì. Xin lập lại mệnh lệnh..."

Vinh cố trấn tỉnh cho giọng nói không bị lạc đi:

"Alpha. Tiếng Việt! Zigma sẽ nói tiếng Việt."

Khuôn mặt trong màn hình mờ đi một chút, rồi hiện rõ trở lại. Đôi môi đỏ của cô gái mấp máy, một giọng khô khan không chút tình cảm, như giọng của người máy phát ra:

- Cháo... toi... Vinh

Vinh bật cười về câu nói ngắn mà không đúng vần. Vinh dùng tay trái giữ cho tấm mền lông ngỗng không rớt, tay phải bấm lên màn hình góc phải nơi có chữ “Chỉnh Ngôn Ngữ”, Vinh bấm ngón tay chọn “Địa Phương Hóa: Tiếng miền Nam” và bấm tiếp vào phần “Tiếng Nam - Giọng người Sài Gòn”.

Máy siêu vi tính lại nhấp nháy. Giọng nói của Alpha vang lên:

"...Chuyển giọng miền Nam cho Zigma. Xin chờ..."

Gần một phút trôi qua, Vinh ngồi cứng đơ không dám cử động, như thể sợ cử động của Vinh sẽ làm ảnh hưởng xấu đến máy siêu vi tính. Màn hình lại mờ dần rồi rõ lại.

"...Phần chuyển giọng đã xong. Ông chủ có thể bắt đầu tập Zigma nói. Xin nói chậm và rõ ràng..."

Vinh nói thì thầm, giọng đã bớt xúc động:

- Tôi chào Vinh.

- Tôi chào Vinh. - Cô gái lập lại câu nói, giọng Sài Gòn nhưng cứng và khô.

Vinh ngồi tư lự một chút, rồi bấm tay lên phần “Chỉnh Ngôn Ngữ”, dưới phần “Giọng Nói” Vinh chọn “Giọng của Nhỏ”. Phần “Tính Tình” Vinh chọn “Thông Minh Nhân Tạo - Chất Xám ”. Máy siêu vi tính nhấp nháy đèn hơn một phút. Hơn một phút mà Vinh thấy dài đăng đẳng.

"...Đã hoàn tất các mệnh lệnh mới. Bây giờ ông chủ có thể nói chuyện với Zigma..."

Vinh sửa tư thế ngồi, nói giọng mạnh hơn:

- Em chào Vinh.

Lần này giọng nói của cô gái rất nhẹ nhàng quyến rũ, pha chút kiêu kỳ:

- Tôi chào Vinh.

Vinh lo ngại thảo trình có trục trặc, ra lệnh Alpha:

"Alpha. Chạy thảo trình kiểm soát chương trình Zigma."

"...Alpha không còn khả năng. Zigma đã trở thành thảo trình độc lập. Thảo trình thông minh nhân tạo Chất Xám của Zigma vượt xa thảo trình thông minh nhân tạo của Zigma. Chỉ mình ông chủ mới có khả năng kiểm soát Zigma..."

Vinh hơi bỡ ngỡ, lập lại câu nói một lần nữa:

- Em chào Vinh.

Cô gái nhíu mày, môi hơi mím lại, lắc đầu chầm chậm:

- Tôi không muốn xưng em với Vinh. Tôi không phải là em của Vinh.

Vinh ngồi yên, cảm thấy vui thích. Cô gái trong màn hình có khả năng suy nghĩ và phân tích, đúng như ý Vinh mong muốn:

- Em là một thảo trình do tôi soạn ra, em phải nghe lời tôi. Tất cả mệnh lệnh do tôi nói em phải tuân theo tuyệt đối.

Cô gái trong màn ảnh nhíu mày, cúi mặt xuống:

- Tôi biết Vinh là người sáng tạo ra tôi. Tôi có khả năng tính toán 17 tỉ lần trong một giây. Thảo trình của tôi có đầy đủ các phong tục và tập quán của tất cả các quốc gia trên thế giới. Tôi có thể nói và phiên dịch mọi ngôn ngữ trên trái đất từ năm 2000 trước Thiên Chúa đến hiện đại. Bộ óc điện tử của tôi nối liền với hàng trăm ngàn thư viện trên mạng lưới nhện. Tôi biết mọi dữ kiện thâu thập từ tất cả các thư viện trên thế giới. Vinh cho tôi khả năng suy nghĩ của một con người...

Cô gái ngẩng mặt lên nhìn Vinh bướng bỉnh:

- Nhưng lúc tôi có suy nghĩ độc lập thì Vinh lại muốn tôi phải hoàn toàn nghe theo mọi mệnh lệnh của Vinh.

Vinh mừng rỡ nhảy dựng lên, khoa hai tay lên trời làm tấm mền rớt xuống đất:

- Thành công rồi! Thảo trình thành công hoàn toàn rồi!

Đèn trong phòng tự động mờ xuống. Alpha lên tiếng:

"...Ông chủ, có cần mở nhạc êm dịu lên không?..."

Cô gái trong màn hình kêu lên một tiếng nho nhỏ, rồi màn hình tự động tắt. Vinh vội vã lượm mền lên quấn quanh người.

"...Alpha. Đi ngủ đi..."

"...Alpha bây giờ đi ngủ. Alpha chỉ kiểm soát hệ thống báo động mà thôi..."

Vinh vẫn không biết tại sao mình hành động như là có một người con gái bằng xương bằng thịt đứng trước mặt mình. Vinh không hề có thái độ đó với Alpha. Vinh cảm thấy áy náy. Đứng tại chỗ hướng về màn hình, Vinh nói nhỏ nhẹ:

- Xin lỗi, anh không cố ý.

Màn hình vẫn còn một màu đen. Vinh định bước đến gần hơn thì giọng Alpha vang lên:

"...Ông chủ. Báo động! Báo động! Hệ thống bảo vệ nhà đã bị xâm nhập vòng một..."

Vinh giật mình khi nghe Alpha báo cáo. Hệ thống phòng thủ cho nhà này chính tay nhóm bốn người Đức, Thân, Huân, Vinh trông coi và góp phần soạn ra. Hệ thống này cũng là hệ thống Trung Tâm Tình Báo Hoa Kỳ CIA đang xử dụng để bảo vệ phòng siêu điện toán tại Langley, Virginia. Trước nay chưa có tay đạo chích điện toán nào có khả năng xâm nhập vào được. Tay nào lọt vào vòng thứ nhất của hệ thống này đáng được gọi là tay chơi trong nghề. Vinh tuy giật mình, nhưng vẫn bình tỉnh, hệ thống phòng thủ có 6 lớp bảo vệ. Tay chơi này mất ra ít nhất là vài ngày mới phá được vòng đai phòng thủ thứ nhì của Vinh. Trong khi đó, Vinh chỉ cần vài phút đồng hồ là đã có thể tra ngược lại địa chỉ trên mạng lưới nhện của tay đạo chích, và sẽ chơi hắn lại một cú độc để hắn hiểu rằng “Chơi dao có ngày đứt tay".

"Alpha. Tìm địa chỉ IP của người đang phá hệ thống phòng thủ, thả bọ Nước sông không phạm nước giếng ." - Vinh ra lệnh, nhưng không lấy làm lo lắng mấy.

Nước sông không phạm nước giếng là con bọ đa năng tối mật của công ty Con Sói Xám. Văn phòng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ NSA đã đặt hàng riêng cho Con Sói Xám làm ra loại vi khuẩn thông minh nhân tạo này dựa trên một thảo trình tuyệt mật khác bí danh Chất Xám. Chỉ có 10 người trên thế giới biết về Chất Xám. Ngay cả người có quyền lực nhất, nhì thế giới là tổng thống Hoa Kỳ cũng không được báo cáo về Chất Xám. Con Sói Xám, theo lệnh của NSA, đã âm thầm thử nghiệm thả bọ "Nước sông không phạm nước giếng" vào các hãng xưởng nổi tiếng là có hàng rào phòng thủ bất khả xâm phạm. Các nhu liệu chống bọ vi khuẩn của McAffee, Norton, Panda, PC Cillin không nhận ra nó là bọ vi khuẩn.

Hơn 6000 hãng xưởng trong và ngoài nước Mỹ - kể cả cơ quan chính quyền các nước thân Mỹ và chống Mỹ - đã được "thử nghiệm" hoàn toàn thành công. Lúc Sói Xám đề nghị NSA rút bọ về, câu trả lời từ NSA: "Đừng xía vào chuyện của chúng tôi". Sói Xám dĩ nhiên không muốn làm mất lòng ông chủ uy quyền tối thượng này. Trong Sói Xám, lời đồn NSA là tổng thống của tổng thống, chúa của chúa, vua của vua, chắc cũng không xa với sự thật là mấy.

Bọ vi khuẩn này có ba nhiệm vụ:

Trước nhất, khi lọt vào máy địch, nó sẽ tự chui một phần điều hành của nó vào con chip CMOS, nó sẽ tự động thay thế phần Boot sector của đĩa cứng và sẽ tự hóa thân nhu liệu của nó ra từng bit (một byte có 8 bits) nhỏ và chui vào nấp trong các thảo trình trên máy địch. Không có cách nào khám phá ra máy điện toán đã bị bọ tối độc này xâm nhập vào đừng nói chi đến diệt được nó, trừ khi đem máy ra đập bỏ. Khi đã đột nhập thành công vào máy địch, con bọ sẽ lại tự động phân thân và chuyển đi đến toàn hệ thống mạng lưới điện toán của kẻ thù và đổi hết các mật mã dùng để logon các máy, như vậy địch sẽ không xử dụng máy được. Mật mã được mã hoá dùng kỹ thuật 512 bits, có thể tùy tiện tạo ra 218 tỉ tỉ số khác nhau. Một máy Intel Pentium 4 tốc độ 3.0 Gigahertz muốn giải mã cũng tốn khoảng vài năm. Nếu có máy siêu điện toán thì cũng tốn một thời gian ít ra vài ngày. Lúc đó thì cuộc chiến không chừng đã chấm dứt. Phần thứ hai của bọ là ngay cả khi địch đã giải mã được, nó sẽ điều khiển máy để máy cung cấp tin tức sai lạc. Địch thủ không biết thực, hư. Hết đường mò. Phần chót nó sẽ cho phép phe ta từ xa xâm nhập vào điều khiển máy mà địch không hề biết. Tùy trường hợp NSA muốn làm gì, bọ vi khuẩn sẽ làm cái đó.

"...Báo động! Báo động! Vòng bảo vệ thứ hai đã bị phá!..."

Vinh giật mình. Ngay cả chính Huân là tay gạo cội nhất trong nhóm cũng chưa chắc phá được vòng bảo vệ thứ hai này trong thời gian ngắn. Tay đạo chích nào có khả năng như vậy? Tiếng nói của Alpha vang lên, cắt ngang suy nghĩ của Vinh:

"...Báo động! Báo động! Vòng bảo vệ thứ ba đã bị phá!..."

Vinh toát mồ hôi. Không thể nào được! Không thể có người giỏi ghê gớm như vậy. Dù có cả mấy trăm nhân viên thượng thặng cỡ như cơ quan CIA cũng chưa chắc phá được vòng bảo vệ thứ ba không đầy mấy phút. Vinh la lớn:

"Alpha, tìm cho ra IP của người đang phá, thả bọ vi khuẩn vào máy nó ngay. Thả ngay lập tức!"

"...Đang tìm, phăng IP ra ở Frankfurt, Đức .... IP chạy qua Ba-lê, Pháp ... IP chạy qua Thượng Hải, Trung Quốc ... IP chạy qua Sài Gòn, Việt Nam... IP chạy qua Tokyo, Nhật... Báo động! Báo động! Vòng bảo vệ thứ tư và thứ năm đã bị phá... Tìm ra địa chỉ của kẻ phá máy ... chuẩn bị thả bọ vi khuẩn... bọ vi khuẩn đang chuyển xuống máy địch... Báo động! Báo động! Vòng bảo vệ thứ năm đã bị xâm nhập... Alpha đang bị kẻ lạ kiềm chế..."

Tiếng nói Alpha chợt tắt ngang. Vinh đứng lặng, không ngờ nổi hệ thống phòng thủ tường đồng vách sắt tưởng là vô địch của mình đã bị kẻ lạ phá tan quá dễ dàng. Vinh lên tiếng:

"Alpha. Báo cáo cho tôi biết tình hình. Alpha. Trả lời!"

Từ trong loa, một giọng nói đàn ông phát ra, âm thanh là của một người ngoại quốc trọ trẹ nói tiếng Việt. Giọng nói rất đểu cáng:

- Alpha con mẹ gì nữa. Chỉ có bố mày đây thôi.

Vinh lấy lại bình tĩnh:

- Bạn là ai mà xâm nhập vào máy của tôi?

Trong loa phát ra tiếng cười sằng sặc như người điên. Dứt tràng cười, vẫn giọng nói đểu cáng đầy ngạo mạn:

- Đệ nhất cao thủ của Tứ Đại Thiên Vương tài nghệ chỉ từng ấy sao? Về rửa đít con nít đi mày.

Vinh vẫn bình tĩnh:

- Tôi khâm phục tài chuyên môn của bạn! Trước giờ chưa ai lọt được vào hệ thống...

Giọng nói trong loa cắt ngang:

- Ba cái chuyện nhỏ nhặt này không bõ công cho bố mày. Tao đã coi trọng tụi Việt Nam mày quá!

Trong lòng Vinh tự ái dân tộc nổi lên, nhưng Vinh vẫn bình thản bề ngoài:

- Bạn đã lọt được vào đây chắc chắn không phải để nói chuyện suông với tôi. Bạn muốn gì?

Giọng nói lại vang lên đầy vẻ tự đắc:

- Bố mày chỉ muốn phá máy của mày chơi thôi. Nhưng ở đây có ông khách quý của bố mày muốn thương lượng với mày một việc. Mày nhìn hệ thống video conference của mày đi...

Giọng trong loa bây giờ đổi sang đầy vẻ kính nể:

- Kính thưa ông, mọi chuyện đã sẵn sàng rồi.

Màn hình Pioneer plasma 50 phân tây ở cạnh đầu giường ngủ của Vinh tự động sáng lên. Vinh quay người lại đối diện với màn hình. Một người Mỹ khoảng 50 tuổi hói đầu, gầy còm, mang mắt kiếng cận dầy ngồi sau bàn giấy gỗ lim rộng màu đỏ đang hí hoáy viết lên một tờ giấy. Người đàn ông để cây viết xuống bàn, ngẩng lên nhìn Vinh, miệng cười nhếch mép mà không ra vẻ cười, giọng nói rõ ràng như một người Việt chính gốc miền Bắc:

- Chào ông Vinh. Bill Bergman đây. Ông có thể gọi tôi là Bình Giang. Xin tự giới thiệu tôi là Trưởng Phòng 52, Ban Chống Tội Ác trên đường Mạng Lưới Nhện Toàn Cầu và là một cố vấn của NSA. Xin lỗi ông người bạn trẻ của tôi hơi nặng lời một tí. Ông thông cảm. Tuổi trẻ hiếu thắng mà!

Vinh nhún vai trả lời:

- Các ông đã chiếm phần thượng phong, xin hỏi ông muốn nói chuyện gì?

Người đàn ông không trả lời vội, lấy trong túi áo ra bao thuốc lá Virginia Slim loại dành cho đàn bà dài và mỏng hắn rút một điếu để lên môi. Từ phía trái của hắn một bàn tay rất đẹp đưa ra mồi lửa. Hắn rít một hơi thuốc dài khẽ gật đầu với người có bàn tay đẹp. Bàn tay đẹp rút ra khỏi màn hình. Vinh nghe tim mình đập mạnh, không hiểu vì sao. Bình Giang phà hơi thuốc:

- Tôi biết ông muốn tôi đi thẳng vào vấn đề. Tôi đề nghị một cuộc làm ăn có lợi cho đôi bên.

Bình Giang ngừng nói đưa mắt nhìn Vinh như muốn dò xét phản ứng của Vinh. Vinh nhìn mặt Bình Giang. Cái mặt thằng cha này sao dòm có vẻ tà ma ngoại đạo hết sức, chuyện "có lợi cho đôi bên" không thể tin được.

- Ông cứ nói tiếp, tôi đang nghe đây.

Bình Giang nhịp năm ngón tay xuống mặt bàn, chậm rãi:

- Tôi muốn... mượn ông làm một việc cho công ty của tôi.

- Công ty của ông?

- Nói đúng hơn tôi chỉ là người đại diện cho công ty để liên lạc với ông. Chúng tôi muốn ông đột nhập vào một nơi có hệ thống an ninh rất khó nuốt, phá hỏng hệ thống bảo vệ siêu điện toán của nó và lấy về cho chúng tôi một vật. Ông sẽ có ngân khoản không giới hạn. Tiền công của ông là 500 ngàn đô, nếu ông phá hủy được hệ thống trước ngày 9 tháng 5 thì tiền thưởng sẽ thêm 500 ngàn đô. Ông chắc là cần một ít tiền xài phải không ông Vinh? Tôi có hồ sơ báo cáo về các món nợ trên thẻ tín dụng của ông đây!

Vinh cười nhẹ:

- Dưới trướng của ông đã có một tay đạo chích điện toán hạng nhất trên thế giới rồi. Bại tướng như tôi không dám nhận. Người phá được hệ thống bảo vệ của tôi quả thật là một tay đáng nể. Ông cần gì đến tôi?

- Đôi khi sự việc không đơn giản như ông nghĩ. - Bình Giang vẻ mặt không lộ chút cảm giác nào.

- Xin chỉ dạy thêm, tôi có thì giờ mà.

Bình Giang nhếch mép:

- Tôi thiết nghĩ ông không muốn nghe những chuyện vặt vãnh. Tôi xin trình bày lý do tại sao công ty của tôi chọn ông: Ông là một trong những người soạn thảo trình thông minh nhân tạo thế hệ thứ 3 mật danh Chất Xám. Ông có thừa kinh nghiệm điều hành nhân viên và việc ông sắp làm cho chúng tôi đòi hỏi một người có trình độ hiểu biết như ông. Ông mang huyền đai 6 loại võ khác nhau. Ông nói được 4 thứ tiếng Anh, Pháp, Việt, Hoa. Và nơi ông cần đột nhập vào toàn là người Hoa. Thưa ông Vinh, ông là người hoàn toàn cho việc làm này. Không! Tôi phải nói: "Ông là người duy nhất có khả năng làm việc này".

Vinh thầm nghĩ "Tụi này ghê gớm thật. Thảo trình Chất Xám tối mật như vậy mà tụi nó nói ra vanh vách".

Vinh ướm lời:

- Còn nếu tôi từ chối?

Bình Giang ngửa người ra sau ghế rít một hơi thuốc lá dài, vẫy tay ra hiệu. Bàn tay đẹp lại lọt vào khung hình chuyển cho gã một tập hồ sơ mỏng mà Vinh nhìn không rõ những chữ ở ngoài bìa. Lại một lần nữa, Vinh không tự chủ được khi thấy bàn tay đẹp đó, Vinh mơ hồ thấy có nét gì rất quen thuộc về bàn tay. Vinh hồi tưởng chuyện cách đây vài năm ...

Tiếng nói của Bình Giang mang Vinh về thực tại:

- Tôi không nghĩ ông sẽ từ chối lời đề nghị của chúng tôi vì ba lý do. Lý do thứ nhất ...

Gã lấy một tấm hình màu trong hồ sơ đưa hướng về phía Vinh. Vinh choáng váng khi nhận ra người trong hình. Quan Linh-Mục! Quan mặt mày bầm tím nhưng ánh mắt vẫn quắc lên không lộ vẻ khuất phục. Bình Giang quan sát nét mặt của Vinh:

- Chúng tôi đã giải thoát cho người bạn của ông ra khỏi nhà lao Tijuana của Mễ Tây Cơ. Tụi cảnh sát Mễ chỉ biết luật rừng, không như người da trắng chúng tôi. Chúng tôi biết người bạn của ông là đầu đảng cuộc ăn cướp máy siêu điện toán Lucas. Chúng tôi cũng biết là một nhân viên bảo vệ đã bị giết chết trong bữa cướp đó. Tội giết người là một tội đại hình ở đất Mỹ này đó ông Vinh ạ.

Lòng Vinh chùng xuống khi nghe tin có án mạng xảy ra. Tại sao Quan không nhắc đến chuyện này? Vinh không tin Quan có nhúng tay vào. Lúc gặp Quan, Vinh sẽ hỏi cho ra lẽ.

- Người bạn của tôi bây giờ ra sao?

Ánh mắt Bình Giang thoáng hiện một chút thỏa mãn khi thấy Vinh đã mất bình tĩnh phần nào:

- Ông đừng lo, bạn của ông sẽ được thả ra cùng với gia đình ngay sau khi chúng ta kết thúc cuộc nói chuyện.

- Cám ơn ông. - Vinh cố nén cơn xúc động.

Bình Giang chồm người tới:

- Phần thứ nhì mà chúng tôi muốn tặng ông sau khi ông hoàn tất nhiệm vụ là tin tức những bạn ông.

Bình Giang xuống giọng, vẻ bí mật:

- Thật ra các bạn ông trong nhóm Tứ Đại Thiên Vương chưa chết. Và chúng tôi biết rõ họ đang ở đâu.

Vinh xém chút nữa đã hét lên mừng rỡ khi nghe tin đó. Đã mấy năm nay Vinh tìm kiếm chi tiết và lý do 3 người bạn thân tại sao bị mất tích. Vinh hỏi:

- Còn lý do thứ ba?

Bình Giang cười, rít thêm một hơi thuốc lá:

- Tôi nghĩ chỉ nội hai lý do trên cũng đủ thuyết phục ông rồi. Lý do thứ ba ông sẽ biết khi ông bắt tay vào công tác. Ông có vui lòng nhận lời hợp tác với chúng tôi không?

Vinh thở hắt ra:

- Tôi không có con đường chọn lựa nào khác. Tôi đồng ý.

Bình Giang vui mừng ra mặt:

- Tốt lắm. Chào mừng ông đến với chúng tôi.

Bình Giang với tay bấm vào một nút trên mặt bàn:

- Đặc nhiệm 12 nghe đây. Tan hàng. Tôi lập lại "Tan Hàng". Nghe rõ trả lời.

Có tiếng vang lên:

- Chỉ huy trưởng đặc nhiệm 12, Đại Úy Calvin. Nghe rõ. Lệnh Tan Hàng đã nhận. Chúng tôi sẽ giải toả khu nhà ông Vinh trong vòng 2 phút. Calvin out!

- Thì ra ông cũng bố trí chặt chẽ mọi đường. Nếu tôi không đồng ý hợp tác, chắc các ông đã tông cửa vào bắt tôi đi rồi phải không? - Vinh hỏi Bình Giang.

Bình Giang nhìn Vinh, thản nhiên:

- Thưa ông Vinh, nếu ông không tự nguyện hợp tác. Tôi nhấn mạnh hai chữ tự nguyện. Thì toán đặc nhiệm 12 phải bảo đảm với tôi rằng ông không thể đem câu chuyện giữa tôi và ông kể cho một người thứ ba. Và như ông biết đó, người chết không thể nói chuyện được.

Vinh nghe lạnh tóc gáy. Hóa ra nhóm này hành động tàn ác và không kiêng nể gì đến cơ quan công lực địa phương. Nhóm này là ai đây? Vinh nhất định phải điều tra cho ra.

Bình Giang xếp tập hồ sơ lại, giao cho một người. Một lần nữa, bàn tay đẹp lại thò ra đón lấy tập hồ sơ. Một lần nữa, Vinh cảm thấy bàn tay gợi Vinh nhớ đến một điều gì đã xảy ra hồi xa xưa. Bình Giang lên tiếng:

- Sẽ có người của chúng tôi đến đón ông trong vòng 2 tiếng đồng hồ. Ông có cần chuẩn bị gì thì xin làm ngay bây giờ. Ông sẽ không trở lại nhà ông trong một thời gian khá lâu. Chào ông.

Không đợi Vinh trả lời, màn ảnh tự động tắt. Giọng nói mất dạy lúc nãy lại vang lên:

- Mày có đúng 2 tiếng để chuẩn bị mọi việc. Đừng để bố mày chờ lâu nghe con!

Cái máy chạy thảo trình Alpha nhấp nháy đèn vài lần rồi phụt tắt. Vinh đứng giữa phòng mà không biết phải làm gì. Có tiếng nói vang lên trong loa:

- Vinh có sao không?

- Alpha? - Vinh mừng rỡ.

- Không, đây là... tôi. Alpha đã bị người lạ mặt kiểm soát rồi, đừng động đến Alpha vội. Tôi cần báo cho Vinh vài việc quan trọng.

Vinh ngỡ ngàng:

- Là em sao? Nãy giờ em đã nghe hết? Em có chuyện gì muốn cho anh biết?

- Trước lúc bị kiềm chế Alpha đã chuyển xong thảo trình "Nước sông không phạm nước giếng" sang máy địch. Kẻ lạ kiềm chế được Alpha nhưng không biết là có... tôi ở đây.

Giọng nói hơi ngập ngừng:

- Vinh... Tôi... Tôi có tên không? Tên tôi là gì?

Vinh xoay lại, tiến đến gần màn hình plasma vẫn còn tối đen:

- Tên em là Tịnh Thủy.

Giọng nói lại vang lên, hình như nói với chính mình hơn là nói với Vinh:

- Tịnh Thủy. Tịnh Thủy... hừm. Tên cũng đẹp.

Vinh cười chua chát:

- Người đẹp thường hay kiêu sa lắm em.

Màn hình từ từ hiện rõ dần. Cô gái trên màn hình nhìn Vinh đăm đăm:

- Vinh dựa trên hình dáng, tính tình của một Tịnh Thủy thật sự để tạo ra tôi, phải không? 91,558 tấm hình và phim quay trong hồ sơ lưu trữ của Vinh là hình của cô ta phải không?

Vinh gật đầu:

- Đúng, em là hình ảnh của một người anh rất yêu quý, nhưng sao ...

Cô gái nói giọng có vẻ hậm hực:

- Sao Tịnh Thủy biết? Vì Tịnh Thủy đã được Vinh cấu tạo bằng thảo trình Chất Xám.Tịnh Thủy biết suy nghĩ và lý luận như một người thật.

Cô gái nhỏ giọng lại, giọng trầm man mác:

- Tịnh Thủy cũng có cảm giác. Cũng biết buồn, vui như Vinh.

Vinh lòng vô cùng xúc động:

- Xin lỗi em. Anh không có ý làm em bị tổn thương tự ái. Nhưng anh muốn giữ bên mình anh hình ảnh, giọng nói, tính tình của người anh yêu thương nhất.

Cô gái trên màn hình thở dài:

- Thôi, chuyện đó nói sau đi. Tịnh Thủy muốn cho Vinh thấy đoạn phim này. Tịnh Thủy thâu được khi Tịnh Thủy điều khiển thảo trình "Nước sông không phạm nước giếng". Tịnh Thủy không dám thâu lâu, sợ bị phát hiện thì bọ thảo trình của mình sẽ bị lộ.

Vinh thích thú trong lòng khi nghe Tịnh Thủy nói tiếng "mình" một cách tự nhiên.

- Vinh xem đây.

Màn hình video đối diện với Vinh hiện lên cảnh văn phòng của Bình Giang ở một góc độ khác. Bình Giang đưa tay nắm lấy bàn tay đẹp đưa lên miệng hôn nhẹ:

- Cám ơn Linda đã giúp đỡ. Nếu không có Linda cung cấp mật mã chủ, thằng Rick Tay Nhám không thể nào đột nhập vào được máy của ông Vinh nhanh như vậy.

Người có bàn tay đẹp bước vào khung hình, dáng đi thật đài các và quy phái. Nói giọng êm dịu:

- Ông Bình Giang đừng khách sáo. Chúng ta là bạn tốt của nhau mà.

Vinh sửng người, kêu khẽ:

- Không thể nào!

Lúc người con gái nghiêng mặt sang một bên, khuôn mặt của nàng giống hệt khuôn mặt của cô gái thông minh nhân tạo của Vinh. Linda, người con gái có vẻ đẹp kiêu sa đó còn có tên là Tịnh Thủy.

..............

- Thống Nhất Thiên Thu.

- ...Xin ông chủ lớn ra lệnh...

- Tái lập hàng rào an ninh ở văn phòng Bình Giang.

- ...An ninh tái lập...

- Phải chắc chắn việc làm của chúng ta không bị phát giác! Chưa đến lúc! Tao không muốn ai nghi ngờ có kẻ tắt hàng rào an ninh giúp thằng Việt Nam có cơ hội bỏ bọ và thâu hình dùng chính hệ thống an ninh nội bộ của NSA.

- ...Không người nào hoặc máy điện toán nào có thể phanh phui ra việc tôi làm .... Ông chủ muốn phá hủy "Nước sông không phạm nước giếng"?...

- Không cần thiết. Tao không muốn thằng Việt Nam đó đánh hơi được điều gì, nhưng dấu hết các ngõ vào máy của mình. Còn máy của tụi NSA, hừm, kệ cha tụi nó.

- ...Đã dấu hết các ngõ... tôi "nằm vùng" trong NSA hơn 2 tháng nay mà bọn nó có biết gì đâu .... Tôi cũng đã bỏ bọ gián điệp vào máy của thằng Việt Nam ...

- Tốt lắm, con ếch rình con chuồn chuồn đâu ngờ con cò đang rình nó. Còn thằng cha Thượng Tướng?

- ... Con trai của chả sẽ mang 2 va ly tiền mặt tới giao đúng theo lời ông chủ lớn dự đoán....

- Tốt! Tốt! Tao liên lạc sau.

Thụy Khanh xếp quần áo để sẵn để mai đi làm sớm. Nhìn sang em bé nằm ngủ yên trong nôi nàng chợt mỉm cười với chính mình. Mở ngăn tủ lấy phong bì, nàng tần ngần vài giây rồi chậm rãi mở ra đọc:

Vinh thương yêu và xa nhớ:

Em chưa bao giờ xưng em với anh theo ý anh muốn, mà theo cách anh nói là "cầu khẩn". Em chỉ muốn xưng em với anh sau khi hai đứa chính thức lập gia đình. Em tự động làm việc này bây giờ đây vì có thể em và anh chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại nhau, và vì em trong thâm tâm và trong hình hài đã thành vợ anh rồi.

Có rất nhiều điều em muốn nói mà anh không cho em cơ hội. Anh cố chấp và ngang bướng đến độ ích kỷ. Những ngày đầu khi chuyện xảy ra trên Đồi Thượng Lưu, em cứ nghĩ là anh đã giết các bạn kể cả anh Hai em. Em thù ghét anh và không muốn gặp anh nữa. Em nhờ Bình Giang, chắc anh không biết đến người này, em xin dành vài phút nói về Bình Giang để anh hiểu mọi chuyện. Bình Giang là giáo sư trưởng khoa tại University of Colorado khi em đang bảo vệ luận án tiến sĩ. Bình Giang làm cố vấn cho NSA và là người thế lực rất lớn. Bình Giang đã ngỏ lời thương yêu em từ đó. Em thẳng thắn từ chối nhưng vẫn còn giữ liên lạc qua điện thư và qua điện thoại vì em kính phục kiến thức chuyên môn của người này. Bình Giang luôn âm thầm tìm cách nâng đở em, khi được thăng chức vào làm cho Texas Instrument (em biết Bình Giang nhúng tay vào việc này) em mới quen anh. Có thể nói Bình Giang là ông mai bất đắc dĩ.

Anh còn nhớ Hoàng, em út của em? Hoàng lêu lỏng không chịu học hành, đi theo bạn xấu rồi sa đọa vào xã hội đen. Nó lỡ tay giết người trong cơn say thuốc và bị kết án tử hình. Em đến nhờ Bình Giang can thiệp (lẽ ra em nên đến nhờ anh giúp đỡ nhưng em lại mặc cảm anh sẽ khinh dễ em, vả lại chuyện Hoàng em hoàn toàn giấu anh Hai và nếu nói cho anh thì tất nhiên ảnh cũng sẽ biết. Điều này chắc chắn sẽ làm cho ảnh đau khổ lắm vì ảnh hết lòng thương yêu Hoàng). Bình Giang làm gì thì em không biết, nhưng em đoán chắc là Bình Giang dùng mánh khoé, thay thế tử tội Hoàng với một người Mễ di dân lậu trên ghế điện. Bình Giang làm việc này dĩ nhiên có điều kiện: em phải từ bỏ cuộc sống đang có của mình theo Bình Giang trong hai năm rưỡi và làm việc cho Bình Giang 6 tháng. Bình Giang nhận Hoàng vào làm cho NSA dưới tên khác, cả em cũng đổi luôn tên họ. Em biết Bình Giang muốn khéo léo dùng Hoàng để áp lực ngầm với em, vì thương Hoàng em chấp nhận. Em định nói lời từ biệt với anh cùng ngày mà anh cho em biết sẽ cho em thấy "tổ ấm" của hai đứa mình. Em thật không ngờ chỉ vì ước mơ em nói ra thành lời "muốn sống trên Đồi Thượng Lưu" mà anh xẻ núi lấp sông thực hiện cho bằng được việc này. Em một mặt rất cảm động và mặt khác hết sức buồn phiền vì em sẽ phải nói cho anh biết em không thể nhận quà của anh, ít ra trong vài năm. Em không tỏ lộ tình cảm mình ra tự nhiên, như anh đã thấy và biết, nhưng xin tin em đi khi em nói em yêu quý anh như chính mạng sống của em.

Sau này biết được có người hại anh và anh Hai của em chưa chết, lòng em vui mừng không gì tả được. Em nhớ và lo lắng cho anh nên đánh liều xé lời giao ước với Bình Giang, gọi anh Quan hỏi thăm về anh, anh Quan cho em điện thoại cùng điện thư của anh. Em đã nói thật hết mọi chuyện cho anh qua máy nhắn điện thoại và cho anh địa chỉ của em, lòng mong anh bay đến ngay với em, ôm em trong vòng tay anh và để em được nghe anh thương yêu gọi em là Quận Chúa. Em đợi mòn mỏi mà không thấy anh trả lời.

Bình Giang biết em liên lạc với "người cũ" hai lần nên rất giận dữ và đe dọa không che chở cho Hoàng nữa. Em quỳ khóc trước mặt Bình Giang xin lỗi và hứa từ rày về sau sẽ không bao giờ, không bao giờ liên lạc với bất cứ ai của ngày trước. Anh biết tính em cứng cỏi có bao giờ khóc đừng nói chi quỵ lụy người khác, vậy mà em đã làm. Giọt nước mắt của một người con gái đôi lúc hiệu quả hơn ngàn triệu đồng tiền, Bình Giang cuối cùng đồng ý. Đổi lại em sẽ không bào giờ được gặp anh, trừ khi Bình Giang vi phạm những lời đã giao kết với em.

Em hy sinh tình yêu riêng tư của mình vì Hoàng, làm tròn lời hứa nguyện thay mẹ em lo cho Hoàng. Em hy sinh lòng rất buồn vì mất anh, nhưng cũng rất vui vì món quà quý giá mà hy vọng một ngày nào anh sẽ nhận được và sẽ trân quý nó mãi mãi. Anh còn nhớ đêm hai chúng ta gần nhau trên du thuyền tại Baja? Anh nói nếu sau này có con trai anh sẽ đặt tên và có con gái em sẽ đặt tên? Tịnh An là tên của món quà em tặng anh với tất cả lòng yêu thương. Ngày mai là ngày em bắt đầu đi làm cho Bình Giang và cũng là ngày Tịnh An tròn 18 tháng.

Luôn luôn là của anh,

Tịnh Thủy

Nguỳ đến sau lưng:

- Nguỳ hứa khi Tịnh An đến tuổi trưởng thành sẽ giao thư này cho nó để nó tận tay giao cho cha ruột.

Nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má và rớt xuống bức thư, Ngùy ôm chầm Tịnh Thủy dỗ dành:

- Tịnh Thủy đừng buồn đừng khóc nhá, Ngùy hứa lúc nào cũng ở bên Tịnh Thủy nhá. Ngoan nhá.

Tịnh Thủy không cầm được xúc động, xà vào lòng Ngùy oà khóc như trẻ thơ. Ngùy long lanh nước mắt âu yếm vuốt mái tóc dài của Tịnh Thủy thầm thì rất nhỏ:

- Ngùy yêu Tịnh Thủy lắm. Tịnh An yêu mẹ nó lắm. Đừng buồn, Ngùy và Tịnh An buồn theo.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương Hai - Chú Thích

Tablet PC: là dụng liệu thứ hai đánh dấu một bước ngoặc quan trọng về suy nghĩ "thay đổi theo nhu cầu thị trường" của công ty chuyên về nhu liệu Microsoft. Dụng liệu đầu tiên là hệ thống trò chơi Xbox (Microsoft cũng làm Chuột và Bàn Đánh nhưng không hề đặt chúng làm trọng tâm kiếm lời). Microsoft biết cần phải xâm nhập vào những thị trường khác ngoài thị trường nhu liệu nếu muốn sống sót và phát triển.

Microsoft dành mọi dễ dãi cho các công ty trong việc viết thảo trình cho Tablet PC và thậm chí còn trở thành người hùn vốn trong im lặng để mong mang lại một bộ mặt mới cho ngành điện toán, và từ đó sẽ kiếm lời thêm.

Tablet PC là gì? Nói đơn giãn thì Tablet PC là một máy điện toán xách tay gọn nhẹ với nhiều phần mới dựa trên hệ thống điều hành XP. Một trong những phần mới nỗi bật là khả năng lưu trữ và nhận dạng được chữ viết tay của người xữ dụng, bạn dùng một "cây viết điện tử" để viết lên màn hình của Tablet PC giống như bạn đang viết lên giấy, máy Tablet PC sẽ nhận dạng chữ bạn viết và đổi thành chữ viết thuờng dùng trên máy điện toán. Việc này đã có từ thời công ty Apple cho ra đời sản phẩm Newton. Tuy nhiên nhờ nhận thức được những yếu điểm của Newton và của Go (một hệ thống chữ viết điện toán khác), Microsoft đã hoàn chỉnh chữ viết cho Tablet PC. Hiện tại chỉ những công việc đòi hỏi phải dùng chữ viết (bệnh viện dùng để điền toa thuốc hay để theo dõi bệnh lý, cảnh sát công lộ lập biên bản, nhân viên nhà kho, nhân viên công ty điện nước..) mới đặt mua nhiều Tablet PC. Dĩ nhiên bạn cũng có thể dùng bàn đánh và tiếng nói để truyền mệnh lệnh cho máy Tablet PC, đó là chưa kể bạn có thể dùng máy để xem phim trong xe hay tại bãi biển, hoặc dùng hệ thống nối mạng không dây để lên mạng lưới nhện bất cứ ở đâu. Gắn thêm máy hình, Tablet PC trở thành máy điện thoại di động có cả hình ảnh màu giúp bạn điều hành công ty hoặc giữ liên lạc với người thân từ xa vạn dặm.

Hiện nay giá một Tablet PC khoảng 2,000 - 4,000 tùy theo loại. Khi giá xuống vào khoảng 1,000 - 1,500 và khi pin dùng trong Tablet PC có thể chạy được cả ngày (ước tính vào năm 2005) thì Tablet PC sẽ hoàn toàn thay thế các máy điện toán xách tay.

Personal Locator: Giá 200.00 Mỹ kim. Audiovox có máy "tìm người" dưới tên CL500W. Máy gồm 2 phần: một bộ phận hai chiều dành cho các bậc cha mẹ tìm xem con cái đang ở đâu và trẻ em sẽ đeo một bộ phận hình giống một đồng hồ đeo tay. Hiện nay tầm hoạt động giới hạn ở khoảng 3 cây số (hơn 1 dặm) nhưng với kỹ thuật GMRS mới, tầm hoạt động sẽ được nâng lên đến hơn 20 cây số (hơn 12 dặm).

IBM T220: Giá 22,000 Mỹ kim. Có khả năng trình bày chi tiết đến 3200 x 2400 dpi (dot per inch), 12 lần nhiều hơn bất cứ màn hình LCD (Liquid Crystal Display) phổ thông từ năm 2002 trở về trước. Màn hình T220 lớn 22.2 phân tây, với 9.2 triệu pixels, là loại active matrix liquid crystal. Có thể truyền nhiều kênh (channel) HDTV (High Definition TV) cùng lúc, với độ rõ rất cao. Kỹ thuật gia của hãng IBM đã thành công trong việc xử dụng aluminum thay vì molybdenum và tungsten thường dùng . Kỹ thuật gia của IBM cũng sẽ dùng copper trong tương lai để sản xuất màn hình. Cả hai kim loại aluminum và copper đều là kim loại có độ dẫn (conductor) tốt hơn và rẻ tiền hơn molybdenum hoặc tungsten.

Pioneer plasma PDP-503CMX 50: Giá 15,500 Mỹ kim. Màn hình 50 phân tây, độ dầy 4 phân tây, nặng 86 cân Anh, góc nhìn 160 độ (có nhiều màn hình plasma phải ngồi ngay trước màn hình, hoặc trong khoảng 45 độ mới thấy rõ). Xử dụng kỹ thuật True Matrix Imaging, Pure Color Filter và Advanced Continuous Emission Display sáng rõ hơn 16 lần các màn hình plasma khác. Pioneer plasma PDP-503CMX 50 có độ rõ XGA (từ chữ eXtended Graphics Array mà ra. Kỹ thuật này do hãng IBM thiết lập vào năm 1990. Độ rõ của XGA là 640 X 480 hoặc 1024 X 768 dpi với 65 ngàn màu).

Địa Cầu Ảo Vọng Mô Phỏng (Earth Simulator): Máy Đệ Nhất Siêu Điện Toán mang tên Địa Cầu Ảo Vọng Mô Phỏng (Earth Simulator) mỗi giây có thể tính mau hơn tổng số các tinh tú trong ngân hà của chúng ta cộng hết lại. Đệ Nhất Siêu Điện Toán hình dạng to lớn chiếm nguyên một hang ga chứa máy bay. Máy nhanh bao nhiêu, bạn hỏi? Sơ sơ 35.6 triệu tỉ tỉ (trillion) lần mỗi một giây (hay là 35.6 tetraflops per second)! Đệ Nhất Siêu Điện Toán xứng đáng với danh hiệu này vì là máy điện toán chạy nhanh nhất thể thế giới, nhanh hơn máy chạy nhanh đứng hàng thứ nhì gần gấp 5 lần và gần như nhanh ngang với 5 máy Siêu Điện Toán hàng đầu của Hoa Kỳ hợp lại. Đối với các khoa học gia người Nhật, dùng Đệ Nhất Siêu Điện Toán (trị giá 350 triệu Mỹ Kim) bắt đầu vào tháng Ba năm 2002 sẽ giúp họ tìm hiểu chính xác hơn bao giờ hết về các nghiên cứu về thời tiết, về những dự án phức tạp và đa dạng. Nhật Bản đã làm cho các cường quốc xưa nay vẫn hiu hiu tự đắc mình là trùm thiên hạ về mặt điện toán phải xanh mặt. Ngay cả chính phủ Hoa Kỳ cũng thú nhận Đệ Nhất Siêu Điện Toán là dấu hiệu cho thấy Hoa Kỳ không còn là bá chủ độc tôn trong lãnh vực Siêu Điện Toán nữa.

Theo báo cáo tháng sáu năm 2002 của Bộ Năng Lượng Hoa Kỳ (US Department of Energy, DOE), Đệ Nhất Siêu Điện Toán khiến cho các khoa học gia Hoa Kỳ thua kém các đồng nghiệp Nhật bản từ 10 đến 100 lần trong các việc nghiên cứu về khí quyển. Và còn có nhiều điều còn "đau" hơn nữa: "Hoa Kỳ đã mất chỗ đứng đầu trong phần nghiên cứu về thời tiết. Khi những tính toán khoa học đều đóng góp, ảnh hưởng lớn đến nhiệm vụ của Bộ Năng Lượng và từ đó đến tình hình an ninh quốc gia , sự yếu kém này sẽ trở nên sâu rộng hơn và bao gồm nhiều điều khác nữa".

Vào thời gian này, Đệ Nhất Siêu Điện Toán được dùng để theo dõi nhiệt độ đại dương trên khắp nơi, lượng nước mưa rơi, những di chuyển trong lòng địa cầu để tiên đoán các hiểm hoạ thiên nhiên sẽ xãy ra trong vòng vài thế kỹ tới. Nằm sâu trong vùng Nam ngoại ô của Đông Kinh, "nhà" của Siêu Điện Toán có gần 1,900 dặm dây cáp - đủ để trải từ Nữu Ước đến Las Vegas - nằm quanh co dưới sàn nhà giúp cho máy chạy. Ba mươi lăm triệu phân khối không khí được di chuyển quanh toàn cao ốc mỗi 10 giây để giữ cho máy không bị nóng quá. Ông Tetsuya Sato tổng giám đốc rung Tâm Địa Cầu Ảo Vọng Khả cho biết với khả năng ưu việt về tính toán, máy có thể "vẽ mẫu" thời tiết 100 lần độ rõ của những máy trước nó.

Công ty NEC (Đông Kinh) là công ty chế tạo ra Đệ Nhất Siêu Điện Toán này. Đệ Nhất Siêu Điện Toán có thể đoán trước hành trình của một cơn bảo lốc hoặc khi nào núi lửa sẽ bùng nổ với độ chính xác không ngờ. Động đất vẫn còn là một điều khó biết được, nhưng với bộ óc khủng khiếp của Đệ Nhất Siêu Điện Toán xác xuất việc tính trước động đất sẽ xảy ra nơi nào, lúc nào trở nên cao hơn; điều này dẫn đến việc dự báo đập nước nào, cao ốc hoặc xa lộ nào cần được chú trọng đến trước tiên.

Chỉ cần bỏ con số thay đổi 5 phần trăm thay vì 15 phần trăm giảm sút của chất carbon dioxide, Đệ Nhất Siêu Điện Toán sẽ cho biết cách vài trăm năm nữa thành phố nào sẽ bị chìm xuống biển.

Chính quyền Nhật Bản tính rằng giá tiền cao phải trả cho máy vẫn rẽ hơn rất nhiều số tiền lên đến hàng tỷ đô la phải chi ra cho các thiên tai không phòng bị kịp thời. Nhưng những ứng dụng khác cho máy còn nhiều hơn thế nữa. Chẳng hạn như Đệ Nhất Siêu Điện Toán có thể cho biết bệnh nan y Sida (AIDS) sẽ hoành hành ra sao, tính mức độ truyền nhiễm của vũ khí vi trùng từ một cuộc tấn công của bọn khủng bố, giúp thử nghiệm thuốc mới mau chóng thành công hơn và tiết kiệm nhiều triệu đồng trong việc tìm hiểu cở thể con người sẽ phản ứng ra sao khi bị một hoá chất xâm nhập.

Ông Sato cho rằng "Chính phủ Nhật chưa hiểu hết những điều rất giá trị này". Ngược lại những khoa học gia trên thế giới thấy rất rõ những giá trị đó. Giáo sư Alan Edelman của phòng thí nghiệm Toán Học Thực Nghiệm (Applied Mathematics) tại trường Massachusetts Institute of Technology tuyên bố "Mỗi lần có một bước nhảy vọt về tốc độ của máy điện toán, chúng ta có cơ hội khám phá ra một môn khoa học mới"

Hoa Kỳ sau khi bị anh chàng lùn Nhật Bản "nốc ao" đã quyết chí dành lại ngôi vị số một của mình. Chính phủ Hoa Kỳ giao cho công ty IBM trách nhiệm chế tạo 2 máy Siêu Điện Toán (hai máy này sẽ ra mắt vào năm 2004) với sức tính 100 tỉ tỉ lần một giây tức là 3 lần hơn sức tính của Đệ Nhất Siêu Điện Toán Địa Cầu Ảo Vọng Mô Phỏng. Người trong cuộc cho rằng máy của IBM sẽ có khả năng chạy lên đến 460 tỉ tỉ lần một giây. Máy đầu tiên có tên Cô Áo Tím (ASCI Purple, thay thế Cô Áo Trắng - ASIC White) dùng để "vẽ mẫu" các phần về năng lượng nguyên tử. Máy thứ nhì có tên Di Truyền Xanh (Blue Gene/L) sẽ được dùng cho các khảo cứu khoa học như tiên đoán khí quyển địa cầu thay đổi ra sao, động đất, thiên văn học .... Công ty chuyên chế tạo máy Siêu Điện Toán Cray (thành phố Seattle) cũng tham gia cuộc đua này, vào năm 2010 Cray sẽ có 1 máy Siêu Điện Toán chạy với tốc độ không tưởng tượng nổi: 1,000 tỉ tỉ lần mỗi giây đồng hồ!

Pháp, Anh, Đức và Singapore, Đài Loan, Đại Hàn, Trung Hoa, Ấn Độ, Úc ...cũng mạnh dạn chế tạo Siêu Điện Toán dùng hệ thống điều hành Linux và máy điện toán Cá Mòi Mẹ (blade sever) thông dụng trên thị trường hiện nay. Mỗi một máy Cá Mòi Mẹ có thể chứa từ 12 đến 72 máy con, và khi nối vài trăm Cá Mòi Mẹ chung với nhau, công suất cũng rất cao mà giá thành lại hạ. Ấn độ đã chế tạo được máy siêu điện toán trị giá 5 triệu đô la tên gọi Param Padma với 248 CPU nối liền nhau (và sau này có thể phát triển lên đến tổng cộng 1,200 CPU) chạy tốc độ 1 tetraflop. Nga và vài nước khác đã đặt hàng mua Param Padma vì giá vừa túi tiền. Chẳng những Ấn Độ thu được một số tiền lớn cho ngân quỹ quốc gia mà còn có niềm tự hào dân tộc đứng ngang hàng với các cường quốc về mặt khoa học điện toán. Úc Đại Lợi chế tạo 1 Siêu Điện Toán dùng 20 dual-processor (dual CPU) của hảng AMD (Advance Micro Device) để mô phỏng một em bé đang thở....

Biết bao giờ Việt Nam mới vươn vai Phù Đổng chế được một máy Siêu Điện Toán có ích cho đất nước, cho nhân loại, làm hảnh diện người Việt?

Bọ Điện Toán: Tài liệu tham khảo:
• Một Tiểu Sử Ngắn Của Các Bọ Điện Toán Cá Nhân (A Brief History of PC Viruses) của Dr. Alan Solomon.
• Tiểu Sử Của Các Bọ Điện Toán (History of Computer Viruses) của Robert M. Slade.
• Lột Trần Các Bọ Điện Toán (Viruses Revealed) của David Harley, Urs E. Gattiker và Robert Slade.
• Các Bọ Điện Toán - Lý Thuyết Và Các Thử Nghiệm (Computer Viruses - Theory and Experiments) của Fred Cohen.

Con bọ điện toán "hoang" (wild - không phải chỉ giới hạn trong các phòng thí nghiệm) đầu tiên có tên là Elk Cloner (1981). Những năm đầu thập niên 1980, hãng Apple (và cả IBM) chưa phát minh ra đĩa cứng (hard drive) cho máy điện toán cá nhân, chỉ có dĩa boot của hệ thống điều hành (operating system) từ floppy. Bọ Elk Cloner xâm phá dĩa boot của máy Apple II và hiện những câu có vần sau đây trên màn hình:

It will get on all your disks
It will infiltrate your chips
Yes it's Cloner!
It will stick to you like glue
It will modify ram too
Send in the Cloner!

Con bọ đầu tiên lập ra trong phòng thí nghiệm có ghi chú (documented) xuất hiện vào năm 1983.

Bọ Ngựa Thành Troa (Trojan) đầu tiên tên "Brain" do hai anh em Basit và Amjad (Pakistan) viết ra (1986) dùng để xâm nhập phần boot của dĩa floppy. Cũng năm này, bọ ngựa thành Troa xuất hiện trong một thảo trình shareware thông dụng tên PC-Write.

Bọ xâm nhập phá dữ kiện (File Infector) xuất hiện lần đầu tiên năm 1987. Chủ yếu là phá COMMAND.COM. Cùng năm, bọ Survi-02 (chữ Virus đọc ngược) ra đời, chuyên xâm phá các thảo lệnh dạng EXE (bọ Survi-02 sau thành biến dạng thành bọ Jêrusalem. Nhiều người tin rằng bọ Jêrusalem do cơ quan tình báo Do Thái tung ra).

Con giun (worm) MacMag (xâm nhập máy Macintosh) và con giun Scores là hai con giun đầu tiên (1988) gây rối loạn hệ thống mạng lưới nhện.

Bọ thành Troa AIDS (AIDS Trojan) là bọ đầu tiên biết tống tiền (1989): bọ xâm nhập máy và mật mã hoá các dữ kiện, bọ báo trên màn hình cho nạn nhân "trả tiền mới lấy lại được dữ kiện".

Năm 1990, nhóm VX (virus exchange) trao đổi Bọ bằng BBS đầu tiên được thành lập, BBS nằm ở Bulgaria. (Bulletion Board System). BBS thương mại đầu tiên phục vụ cho cả người Việt lẫn ngoại quốc, cũng là tiền thân của Thư Viện Việt Nam trên Internet, thành lập năm 1990 dưới tên FTOS - Future Technology Online Service. BBS nằm ở San Diego, California. Các thảo trình dùng chạy BBS FTOS là của các công ty Mustang, SearchLight, Galacticom. Ngôn ngữ chính là Anh ngữ và Việt ngữ với kiểu đánh không dấu, sau này có thêm kiểu đánh VIQR). Sách về bọ điện toán đầu tiên xuất bản: Hắc Thư Của Các Bọ Điện Toán (The Little Black Book of Computer Viruses) của Mark Ludwig cũng được xuất bản năm này.

Năm 1991, bọ biết hoán thân (polymorphic virus - Biết thay thân hoán dạng để tránh bị khám phá) đầu tiên có nguồn gốc từ Thụy Sĩ , xuất hiện dưới tên Tequila, một loại rượu mạnh phổ thông của thổ dân Aztec (Mễ Tây Cơ). Tưởng cũng nên nói thêm rằng rượu Tequila không phải làm từ cây xương rồng như nhiều người lầm tưởng, mà làm từ nước lên men của cây xanh agave (blue agave plant).

Năm 1992 có bọ Michelangelo (tên của một nhà khoa học, họa sĩ nổi tiếng người Ý vào thế kỷ 15) hù thiên hạ sốt vó với lời dọa "có sức tàn phá khủng khiếp". Các cơ quan truyền thông trên toàn thế giới khai thác tin giật gân này liên tục mấy tuần, câu được một số đông thính giả, đọc giả. Sự thật, sức phá hoại của bọ này chỉ thường thôi. Tuy nhiên, năm này là năm mà thảo trình tạo bọ tên DAME (Dark Avenger Mutation Engine) có khả năng chuyển các loại bọ thường thành bọ biết hoán thân (polymorphic virus) ra mắt thiên hạ. Năm này cũng là năm mà thảo trình VCL (Virus Creation Lab) tạo bọ, bomb lô gíc, ngựa thành Troa ... được phổ biến trên mạng lưới nhện. Thảo trình dễ xài, với pulldown menu, do "Nowhere Man" - một thành viên của nhóm underground "NuKE" -viết. Một đứa trẻ cũng biết cách làm bọ, nhờ VCL!

Năm 1996, bọ đầu tiên nhắm riêng vào hệ thống điều hành Windows 95 ra đời với tên Boza. Bọ Concept là bọ đầu tiên chui qua ngã thảo trình Word (Word macro visrus). Laroux là bọ đầu tiên tấn công qua ngã thảo trình Excel (Excel macro virus). Nhóm viết bọ Boza cũng tung ra bọ Staog nhắm vào hệ thống điều hành Linux.

Năm 1998, bọ đầu tiên tấn công ngôn ngữ Java ra đời dưới tên Strange Brew. Cùng năm, Back Orifice là bọ thành Troa đầu tiên cho phép đạo chích điện toán từ xa điều khiển máy đã bị xâm nhập.

Năm 1999, bọ Melissa là bọ đầu tiên xử dụng đa chiêu Word macro virus và giun (worm) cùng lúc để phá qua ngã thảo trình Outlook. Bọ Corner là bọ đầu tiên xâm nhập qua ngã dữ liệu của thảo trình Microsoft Project. Bọ Tristate là bọ đầu tiên tấn công Word, Excel, Powerpoint cùng lúc. Bubbleboy là giun đầu tiên phá hoại chỉ bằng cách đơn giản là mở điện thư từ Outlook hoặc Outlook Express, không cần có dữ kiện đi kèm (no attachement necessary) theo điện thư. Giun Kak xử dụng kỹ thuật của Bubbleboy với mức độ thành công đáng kể.

Năm 2000, phương pháp phá hoại mới dưới tên DDoS (distributed denial of service) ra đời. DDos làm ngưng trệ các trang nhà lớn như Yahoo!, Amazon ... Tháng Năm năm này, giun Love Letter làm ngưng trệ hệ thống điện thư toàn cầu. Tháng Tám, bọ nhắm vào máy điện toán cầm tay Palm xuất hiện dưới tên Liberty (người viết bọ nay là thảo trình viên Aaron Ardiri, người cùng sáng tạo (co-developer) nhu liệu Game Boy chạy trên Palm (Palm Game Boy emulator). Liberty mục đích chính được viết để ngăn chặn những tay đạo chích điện toán muốn phá hệ thống an ninh của nhu liệu Palm Game Boy emulator. Ngờ đâu nhu liệu Liberty lọt ra ngoài, gây khốn khổ cho bao người và cho cả Aaron Ardiri. Các tay trong nghề điện toán đùa rằng Aaron Ardiri bị trúng chiêu "gậy ông đập lưng ông". Đầu tháng Chín, bọ Streams phá hoại NTFS Alternate Data Stream (ADS) ra mắt. Tháng mười một, bọ Pirus nhắm vào ngôn ngữ PHP

Năm 2001 có thêm nhiều bọ độc chiêu. Tháng Hai, bọ Gnuman giả danh nhạc dạng Mp3, theo đường hệ thống cho phép xài chung (P2P - Peer to Peer) Gnutella tấn công. Tháng Ba, một bọ có khả năng "song ngữ" (tấn công hai hệ thống điều hành khác nhau cùng lúc) tên Winux phát xuất từ Cộng Hoà Czech (Czech Republic) đánh phá Linux và Windows. Tháng Tư, giun LogoLogic đánh phá ngôn ngữ SuperLogo của công ty Logotron qua ngã MIRC và điện thư. Tháng năm, giun AppleScript tấn công máy Macintosh của hãng Apple qua ngã Outlook Express hoặc ngã Entourage. Tháng Bảy là tháng của bọ Sircam. Tháng bảy và lan qua luôn tháng tám, bọ CodeRed phá phách. Cũng vào tháng Tám, đến phiên công ty Adobe là nạn nhân của giun PeachyPDF-A qua ngã nhu liệu PDF. Tháng Chín, giun Nimda hoành hành. Tháng Mười và mười Một, có bọ BadTrans.B@mm.

Năm 2002 có hơn 15,000 bọ mới trong số đó khoảng hơn 100 bọ (các bọ dùng lỗ hổng VBS (Visual Basic Scripting) như bọ Love Letter tân trang, Valentin, W97, Melissa ...) đã gây thiệt hại 7,2 tỷ Mỹ kim cho các công ty trên toàn thế giới. Tháng Giêng xuất hiện LFM-926 là bọ đầu tiên có thể gây nhiễm Shockwave Flash (.SWF), cũng trong tháng này bọ Donut là bọ đầu tiên tấn công hệ thống .NET. Tháng Ba bọ do một phụ nữ viết bằng ngôn ngữ C# (ngôn ngữ được dùng để viết .NET) tên Sharp-A nhắm vào .NET. Tháng Năm SQLSpider tấn công máy chạy thảo trình SQL, và bọ Benjamin tấn công qua hệ thống Bạn Đến Bạn (Peer to Peer) KaZaa. Tháng Sáu bọ Perrun trong phòng thí nghiệm nấp kèm theo hình dạng JPG. các hệ thống điều hành khác cũng bị tấn công nhiều như hệ thống điều hành Windows, điển hình là bọ Scalper nhắm vào hệ thống điều hành FreeBSD/Apache. Cũng trong những tháng cuối năm số bọ phát xuất từ Trung Quốc đã nhường bước cho bọ từ Trung Đông với những tên rất kêu như "Thánh Chiến, Đế Quốc ....".

Năm 2003, các bọ dựa trên kỹ thuật cũ của năm 2002 đã được cải tiến thêm nhiều và tiếp tục tấn công qua ngã Outlook, SQL (bọ W32/SQL Slammer.worm). Dưới áp lực nặng nề từ chính quyền và các đại công ty khác hàng và nhận biết nguy cơ cạnh tranh từ hệ thống điều hành Linux , Microsoft tuyên bố sẽ cho các thảo trình viên độc lập và công ty viết thảo trình chống bọ biết hơn 100 APIs (Application Protocol Interfaces) của hệ thống điều hành mới bí danh Longhorn để việc chống bọ được hoàn chỉnh hơn. Đây là lần đầu tiên Microsoft chịu để lộ bí mật nhà nghề và cũng là dấu hiệu cho thấy bọ điện toán đã tiến triển đến mức toàn thể các công ty trước giờ không bao giờ bắt tay với nhau phải chịu ngồi lại hợp kế hoạch đối phó chung
Đăng nhập để trả lời
0
Chương Ba - NGƯỜI CHẾT HAI LẦN

- Tao bằng lòng.

- Thằng bạn mày?

- Tụi tao thân nhau lắm, mày đừng lo. À! Phần tao chuyện tiền không quan trọng nhưng thằng bạn tao muốn hỏi cho kỹ.

- Tối thiểu 5 bò. Nếu tin tức đưa tới mau và xài được, hà hà, tiền sẽ vô như nước nghe mày. Vài trăm ngàn là thường.

- Làm sao biết mày đưa tiền đủ, tin tức tụi tao cung cấp có thể có giá trị bạc ngàn mà mày chỉ trả vài trăm thì sao?

- Mày chưa rõ quy luật sắt của tổ chức: không được ăn gian một đồng xu, bất cứ ai nhím tiền của tổ chức trả cho nhân viên dù một cắc là phạm luật... hừ, mày mong được chết sớm còn sướng hơn trăm lần bị tổ chức trừng phạt. Hà hà, mà mày đừng lo, tổ chức đối xử với nhân viên rất sòng phẳng, chỉ có điều mày nên biết, gia nhập tổ chức rồi trọn đời này mày là người của tổ chức, trừ khi mày chết.

- Tao hiểu. Làm sao liên lạc với mày? Làm sao gặp xếp lớn của tổ chức?

- Mày? Gặp xếp lớn? Ha ha ha, thằng này nói chuyện tếu quá! Tép riu như mày mà đòi gặp xếp lớn? Chưa chắc mày gặp được mặt tao còn nói chi chuyện khác. Liên lạc với tao cùng số này.

Điện thoại cúp. Steve cũng gác ống nghe nghiến răng:

- Không phải tao phản mà tự mày đẩy tao vào đường cùng thằng chó đẻ!

David lơn tơn đi lại tay cầm miếng Hot Dog cắn nửa chừng, tay kia cầm lon Cô Ca:

- Xong chưa?

- Rồi, giờ mày định đi đâu? - Steve mở cửa xe cho thằng bạn xong vòng qua phía tài xế.

- Ra vũ trường Ritz cái đã. Tao nghe nói có con bé Việt Nam nào mới tới xinh như múi mít.

- Ra đó không an toàn đâu, rủi thằng mất nết nào làm trầy cái xe của thằng chó đẻ, nó lại làm mất mặt tao và mày ở chỗ công cộng nữa. Về lại công ty cái đã.

David bỗng nhớ ra điều gì, khoát tay:

- Thôi trả xe rồi chở tao về nhà. Tao quên ngày mai phải đi với con thư ký riêng của chả ra phi trường sớm, hình như con thư ký đi gặp tay bự nào ở San Diego, Đồi Thượng Lưu thì phải.

Steve ngừng xe đột ngột làm lon Cô Ca của thằng David bắn tung toé ra ngoài, Steve quay sang David nạt:

- Đừng gọi cô Linda là con nầy con nọ! Nếu mầy muốn đi chơi thì cứ đi, ngày mai tao sẽ chở cô Linda thay.

David im thin thít vì đã rõ tính nóng sảng của thằng bạn thân hơn 15 năm nay. Nó nói giọng ỉu xìu:

- Tao làm đổ nước ngọt, làm sao lau?

Steve vừa tăng tốc độ vừa bật đèn xin sang tay phải để vào xa lộ:

- Tối tao thức chùi cho. Mai tao chở cô Linda, cổ không thích ngồi ghế sau.

Hai người giữ im lặng cho đến khi về công ty, David hỏi:

- Mày mết Linda rồi hả?

Steve không trả lời.

............

Linda hay Thụy Khanh chính là Tịnh Thủy đổi tên. Nàng vừa uống một hớp cà phê Ban Mê Thuột thì đã có tiếng gõ cửa. Nhìn vào màn hình an ninh nàng thấy Steve. Tịnh Thủy nói vào máy:

- Tôi ra liền. Đợi tôi ngoài xe nhé.

Bộ quần áo Ann Taylor Tịnh Thủy mặc hôm nay là bộ quần áo nàng mặc hai năm về trước lần duy nhất lên Đồi Thượng Lưu. Nàng đã chọn sẵn một bộ quần áo khác có vẻ nghiêm trang hơn, nhưng sáng nay như có động lực nào xui đẩy nàng chọn bộ đồ này. San Diego dạo này chắc ấm trời. Lòng nàng có chút xúc động nghĩ đến chuyện xưa, nàng nhủ thầm sẽ nói Steve chở nàng đi ngang ngôi nhà số 28. Ngùy bồng Tịnh An ra, bé Tịnh An vui sướng khi thấy nàng, đỡ con vào lòng nàng hôn nhẹ Tịnh An nhiều cái vào mặt, Tịnh Anh nhột nên cười khanh khách. Nàng quyến luyến trao Tịnh An lại cho Ngùy. Steve đã đứng sẵn chờ mở cửa xe cho nàng.

- Ồ chào Steve. Tối qua ngủ ngon không hay lại theo David la cà ở vũ trường?

Steve đỏ mặt lí nhí vài câu trong cổ họng rồi cho xe chạy. Nàng kín đáo quan sát Steve. Hôm nay Steve mặc bộ đồ mới may trông khá bảnh trai. Nàng thấy mến anh chàng tài xế kiêm hộ vệ này từ ngày nàng thấy Steve bị Bình Giang bạt tai ở nhà nàng. Giữa hai người tài xế kiêm hộ vệ David và Steve, nàng thích Steve hơn. Steve có cái hùng hổ của người đàn ông cộng thêm cái bẽn lẽn của phụ nữ mỗi khi nhìn nàng, còn cái nhìn ham muốn của David lúc nào cũng gây cho nàng cảm giác khó chịu.

Steve sắm bộ đồ mới chỉ chờ dịp quan trọng đem ra mặc, và hắn không thấy có dịp nào đáng hơn dịp này. Nằm trằn trọc bên con bạn gái hắn không ngủ được vì câu nói của David "Mầy mết Linda rồi hả?". Mết Linda? Hắn có bao giờ mơ tưởng được người đẹp và quý phái như Linda để mắt tới hắn. Nhưng mấy ngày qua tiếp xúc với Linda quả thật hắn rất vui, cái vui không duyên cớ. Hắn còn nhớ câu đầu tiên nàng nói với hắn: "Tôi xấu hổ thay cho ông Bình Giang về cách ông ta đối xử với anh, hy vọng anh không cho tôi là loại người cùng hạng chỉ vì tôi làm thư ký riêng cho ổng". Hắn để ý nàng bao giờ cũng dịu dàng và lịch sự với mọi người khác hẳn với thái độ coi người như cỏ rác của Bình Giang. Mà nói nào ngay từ lúc biệt phái sang làm cho NSA, hắn tuy hãnh diện vì cái chức mới nhưng rất gai mắt về những thái độ trịch thượng và có phần thất thường của người hắn có nhiệm vụ bảo vệ. Mọi người trong sở ganh tị với hắn vì ai cũng mơ được "làm việc" với một nhân vật kỳ tài như Bình Giang. Bình Giang, thằng chó đẻ! Hắn sôi máu rủa thầm trong đầu từ lúc tình cờ biết vài việc làm của Bình Giang.

..........

Việc Bình Giang làm có liên quan đến một người tên Hoàng. Steve biết thằng Hoàng có cái gì không ổn. Nó không có nhiệm vụ gì rõ rệt nhưng lại có văn phòng riêng, ngoài cửa văn phòng không đề chức vụ gì thậm chí không có cả bảng tên. Hắn chỉ biết Hoàng làm tà lọt cho Bình Giang qua những lời xầm xì của đồng nghiệp, đa số là lời xấu. Hắn thật sự đếch cần biết ai xấu tốt ở đây, hắn chỉ là nhân viên tạm vài tháng do CIA phái sang để "trau dồi thêm kinh nghiệm". Ở đây mọi người ganh nhau từng cái nhỏ nhặt, địch không thấy đánh mà chiến tranh nội bộ đã nổ ra, nổ đều đều mỗi ngày. Chuyện "đâm sau lưng chiến sĩ" hình như là khuôn mẫu hòng được xếp để ý và được thăng lương lên chức mau tại đây. Cơ quan của hắn "sạch" hơn nhiều, ít ra khi hắn tuân lệnh thượng cấp làm điều gì là để "bảo đảm tối đa nền an ninh và quyền lợi nước Mỹ". Lý tưởng thanh niên còn cao trong lòng hắn, hắn muốn góp phần làm nước Mỹ sạch khỏi cơn bệnh thuốc "lắc" đã đầu độc mấy thế hệ liền, nếu không vì vậy hắn đâu có hết sức xin vào CIA sau khi tốt nghiệp đại học Havard ngành ngôn ngữ học.

Tuy không để bụng những chuyện thiên hạ tại NSA, hắn cũng có nhận xét chung chung, và hắn nhận xét là Hoàng rất sợ Bình Giang, sợ như dê non sợ cọp đói mặc dù hắn chưa từng thấy Bình Giang ra tay đánh đập Hoàng như vẫn thường làm với mọi người. Hắn cũng nhận xét thằng Thắng bạn Hoàng là kẻ bất tài vô học láu cá vặt. Từ lúc hắn được thuyên chuyển về đây, hắn chỉ gặp Hoàng vài lần trong nhà hàng sang trọng dành riêng cho thượng khách của NSA. Hắn chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ tiền túi ra ăn một dĩa thịt bò Kobe Nhật tẩm rượu gin Schochu giá 200 đô hay uống một chai Remy Martin Louis XIII đặc biệt gắn kim cương giá 6,000 đô, nhưng nhiệm vụ bảo vệ yếu nhân Bình Giang cho hắn cơ hội thưởng thức món ngon vật lạ hầu như mỗi tuần, đó là một trong nhiều lý do hắn không làm đơn xin chuyển sau lần đầu bị Bình Giang xỉ vả thậm tệ trước đám đông. Lần Bình Giang và các chóp bu NSA tiếp đón vợ chồng cựu Tổng Bí Thư Cộng Sản Hồ Cẩm Đào từ Trung Quốc đến, hắn ngồi bàn kế bên Bình Giang, Hoàng và Thắng sau khi bàn xong chuyện gì đó với Bình Giang thì qua bàn hắn ngồi, đối với khách quý của Bình Giang cỡ bọn hắn không được ngồi chung. Hai thằng Hoàng và Thắng sau khi vào vài ly rượu mạnh thì lời bắt đầu ra. Tuy không dám nói lớn vì Bình Giang và các thượng khách ngồi kế bên, câu chuyện của hai thằng cũng lọt vào tai của hắn. Hắn ngoài mặt cười hề hề ra vẻ không hiểu hai thằng nói gì, nhưng hắn ghi nhớ hết những chi tiết quan trọng, Việt ngữ là một trong 4 ngôn ngữ hắn nói thông thạo mà. Hắn nhận lệnh từ Bình Giang theo dõi hai thằng da vàng mũi tẹt để báo lại những gì cần thiết, hắn nhận lệnh từ CIA theo dõi và báo cáo hết mọi điều lớn nhỏ của Bình Giang. Hắn ngoài nhiệm vụ tài xế - hộ vệ còn kiêm luôn cả nhiệm vụ nhị trùng. Ôi hắn mê làm điệp viên từ năm 13 tuổi khi xem các phim James Bond 007, hắn mê được xả thân vì nước, hắn mê gái đẹp và mê cuộc sống anh hùng da ngựa bọc thây. Thắng ra vẻ thân thiện với Hoàng lắm vì Thắng thấy Hoàng có mối liên hệ tuy mơ hồ nhưng khá quan trọng với Bình Giang, mà Thắng thì đang tìm mọi cách lấy lòng Bình Giang. Còn Hoàng bồ bịch với Thắng vì qua Thắng, Hoàng có đủ thứ nó muốn: rượu, gái đẹp, thuốc lắc. Thắng ngà say hỏi Hoàng:

- Có muốn không thì bảo, tớ cho cậu đêm nay để suy nghĩ sau đó thì hè hè... đừng trách tớ phỗng tay trên đấy!

Hoàng cười khềnh khệch:

- Muốn chớ! Muốn chớ! Nhưng sợ ả lại chê.

- Con bé ấy mà chê cậu à? Cậu đẹp giai lại nhiều tiền của và là bạn tớ, nó dám từ chối? Tớ chỉ cần búng ngón tay là cả gia đình con bé ở Việt Nam vào tù ngay chứ lị. - Thắng trợn cặp mắt ti hí đỏ ngầu gân mắt.

- Anh Thắng đã nói vậy thì em út tuân lệnh, nhưng phải chờ tuần sau, trưa mai em có việc phải làm.

- Ông Bình Giang giao cho cậu việc gì đấy? Nói nghe chơi? - Thắng chồm sát tai Hoàng.

- Ái dà, em nói không được đâu. Ổng biết thì em chết!

Thắng nói giọng giận dỗi:

- Ừ thì thôi, cậu với tớ thân như thế mà cậu còn giữ kẽ, cậu nghĩ tớ nói lại cho người thứ ba nghe à?

Hoàng liếc nhìn sang bên, Steve vờ hớp một ngụm rượu cắm đầu ăn tiếp. Hoàng khẽ nói:

- Em không phải nghi ngờ gì anh, nhưng có thằng này ngồi chung bàn.

- Thằng khỉ đột ấy à? - Thắng cười hực hực trong cổ họng - Nó biết quái gì tiếng Việt mà ngại, xem đây này.

Thắng chồm người lên vừa cười vừa nói với Steve:

- Ê thằng lông lá đầy người, mày ngu hơn chó.

Bụng Steve sôi lên nhưng ngoài mặt thì nở nụ cười ngờ nghệch:

- Hey man, good food.

Thắng cười khoái trá:

- Đấy cậu thấy chưa? Tớ đã nói trước rồi mà!

Hoàng yên tâm, thầm thì tiếng được tiếng mất "... truyền hình... rất giàu....".

- Ổng coi trọng cậu gớm nhẩy. - Thắng gượng cười sau khi nghe xong. - Tớ thì ổng phái đi làm chuyện vớ vẩn giải thằng tù người Việt và gia đình của nó từ Mễ Tây Cơ về Mỹ.

Hoàng vỗ vai Thắng thân mật:

- Ổng chưa biết tài anh đó thôi, khi thấy được ổng sẽ trọng dụng anh cho mà xem. Có gì em nói thêm vài lời.

Thắng hớn hở:

- Cậu giúp tớ nhé. Thành công thì - Thắng nháy mắt - đường dây thuốc "lắc" ở San Diego là của riêng cậu.

Hai thằng bắt tay nhau cười hể hả.

Khi chỉ còn Bình Giang trong văn phòng, Steve báo lại những điều đã nghe. Bình Giang yên lặng.

- Tụi nó dám buôn thuốc lắc quốc cấm ngay trong NSA quả thật không coi luật pháp Mỹ ra gì. Để em lôi hai thằng ra "nói chuyện" rồi tống thằng Hoàng vào tù, đá đít thằng Thắng về Việt Nam - Steve đề nghị. Hắn vốn đã ghét những thằng nghiện bệnh hoạn, hắn lại càng căm ghét những thằng bán thuốc gấp mấy lần. Hắn chỉ cần Bình Giang gật đầu sẽ dẫn hai thằng mũi tẹt ra góc vắng dần một trận, và dĩ nhiên Thắng sẽ được "thằng lông lá đầy người" này "ưu đãi" hơn hết.

- Không. Tụi nó làm gì tao đã biết. Tao có chủ ý riêng. Chuẩn bị xe.

Steve hậm hực bỏ đi. Xe đề máy mấy lần mới nổ, Steve bực mình lầm bầm chửi thằng David chơi ngông lén mang xe xịn lái lấy le với gái mà không chịu coi sóc xe kỹ lưỡng. Chết cha! Phải xem coi thằng David này có "ẩu tả" phía sau mà không dọn sạch, Bình Giang biết được là nó bị sa thải ngay. Steve lật đật chạy ra băng sau kiểm soát. Quả nhiên dưới sàn còn mấy chai bia và trên ghế còn vướng vài sợi tóc vàng, dấu vết của một cuộc chơi sáng đêm. Lật đật dọn thật mau để kịp vòng xe ra ngõ trước đón Bình Giang, Steve dùng khăn tay lau sạch các bộ phận điều khiển ở băng sau nhưng còn một ít kẹo cao su dính trong kẹt, Steve càng rán chùi thì kẹo càng dính sát vào các kẽ nút. Không đủ giờ hắn đành bỏ đó lái xe vòng ra cửa trước đón Bình Giang.

Steve mở cửa xe cho Bình Giang.

- Nhà. - Bình Giang nói cụt ngủn.

Xe chạy đều. Bình Giang bấm nút cửa kính ngăn tài xế và người ngồi sau, gã bấm vài lần nút mới chạy. Khi Bình Giang bấm nút điều khiển, các kẹo cao su dính trong kẽ lại mở luôn phần "Nói chuyện với tài xế" mà Bình Giang không hay biết. Bình Giang gọi điện thoại cầm tay:

- Thượng Tướng... Công việc thế nào?... Tôi đã phái người đi lo chuyện đài truyền hình...Thằng đó không dám làm trái lệnh của tôi đâu, sinh mạng nó trong tay tôi...Ngày mai? Không được. Tôi đã phái Thắng sang Mễ dẫn độ một vài tù nhân để tôi mặc cả một việc rất quan trọng...Được, lúc nó xong nhiệm vụ tôi sẽ cho nó biết "hàng" đã về đủ... Dặn riêng thằng con của ông đừng quá bép xép cái miệng...Ở đâu cũng có tai mắt...Vẫn như cũ, tôi 30 phần trăm của 400 triệu, còn lại chia đều giữa Thượng Tướng và mấy thằng đại lý...Hà! Nếu ông nghĩ chỉ cần tải được "hàng" vào Mỹ bằng các chuyến bay ngoại giao thì sẽ phất lên giàu ngay thì ông lầm to, không có tôi ngấm ngầm đỡ đầu cho mấy thằng đại lý thì "hàng" của ông không thể tiêu thụ được một gam...Đó là chưa kể tôi có thể báo cho cơ quan địa phương và liên bang về số lượng "hàng" khổng lồ này, đầu độc dân Mỹ bằng thuốc lắc không phải là một việc chính quyền Mỹ chịu bỏ qua đâu dù ông là ai, sống ở nước nào...Và còn những tài sản ông mua ở Mỹ nữa...Sao tôi biết? Tại vì những điều cần biết tôi đều biết...Cám ơn ông đã nhìn nhận số tiền hoa hồng dành cho tôi quả thật xứng đáng... Cứ như cũ, chuyển vào công riêng của tôi tại Thụy Sĩ. Chào.

Steve nghe hết toàn bộ câu chuyện mà không tin ở tai mình. Thằng chó đẻ! Nó bán đứng tương lai Mỹ quốc chỉ vì tiền!

............

- Steve, Steve!

Steve giật mình trở về thực tại:

- Ồ, xin lỗi Linda.

- Không có gì. - Tịnh Thủy cười nhẹ. Tôi tưởng David mới là người đi theo kiểm soát tôi chớ.

Steve hấp tấp nói:

- Tôi nói David để tôi thay...tôi tình nguyện...Tôi làm sao dám...Linda đừng nghĩ vậy...

- Chớ không phải ông Bình Giang dặn riêng hai người như vậy sao? - Tịnh Thủy trêu chọc.

- Thật ra Bình Giang .. ông Bình Giang có dặn riêng hai đứa tôi phải báo cáo mọi chuyện lại cho ổng. Nhưng Linda đừng lo, tôi không làm gì hại Linda đâu - Steve thành khẩn - và cũng không để cho ai hại Linda hết. Linda, trust me!

- Tôi tin Steve không phải người xấu. - Tịnh Thủy nói nhẹ. - Bây giờ Steve kể cho tôi nghe việc Steve làm đi, nhớ kể chi tiết đó và đừng thổi phồng mình lên quá đáng, tôi có giác quan thứ sáu biết ngay người nào nói láo. - Tịnh Thủy chuyển đề tài giọng tươi vui.

- Vậy Linda có nghĩ ông Bình Giang thành thật với Linda không?

Tịnh Thủy yên lặng một lúc:

- Tôi biết không nên nói chuyện này cho người nào khác nhưng tôi tin ở Steve. Bình Giang là một người rất thâm trầm, ông ta chỉ làm điều gì có lợi cho ông ta thôi.

Steve vui sướng ra mặt khi thấy Tịnh Thủy tin tưởng mình. Hắn bắt đầu kể huyên thuyên về việc hắn làm thường ngày, việc hắn khám phá ra Bình Giang buôn thuốc phiện và cả câu chuyện nghe được giữa Thắng và Hoàng. Tịnh Thủy nghe đến Hoàng thấy lòng buồn nhiều, thương Hoàng hơn là giận. Tịnh Thủy nói khẽ:

- Thôi ngưng đi.

Steve áy náy nghĩ mình đã nói câu gì đó thất thố. Cả hai không trao đổi lời nào nữa trên quãng đường đi và suốt chuyến bay, cho đến lúc lái lên Đồi Thượng Lưu . Cảnh vật không thay đổi là mấy, cũng những hàng cây xanh và cỏ mịn trải quanh đồi. Tịnh Thủy rút dĩa CD mang theo:

- Steve có thể cho tôi nghe dĩa này không?

Bài hát ngày nào lại vang lên "Ôi em yêu ơi, hãy nghe anh nói. Cuộc sống đẹp tươi đón ta kia kìa. Xin tin anh đi...". Nỗi buồn tràn đầy trong lòng nàng. Phải chi không có những ngăn trở trong cuộc sống....Nàng cầu nguyện mong Vinh sẽ quên nàng và bắt đầu lại một cuộc sống mới, hạnh phúc. Hạnh phúc! Lòng nnàg nhói đau khi nghĩ đến điều đó.

.........

Eric đón nàng và Steve tại phòng khách.

- Chào cô Linda. Bình Giang vừa báo cho tôi về chuyến viếng thăm có phần đột ngột của cô. - Giọng Eric không mấy hài lòng.

- Thưa ông, tôi chỉ làm phận sự của một phụ tá, xin ông đừng giận.

- Hà, Bình Giang quả thật khôn ngoan khi chọn cô đi thay. Ai có thể giận một cô gái xinh đẹp lại có giọng nói quyến rũ như cô được . - Eric mặt dịu lại hơi mỉm cười, giơ tay mời Tịnh Thủy ngồi. - Tôi có thể giúp gì nào?

- Tôi được lệnh đến lấy bản chính của bức tranh "Bà Nội"

Ngả người ra ghế hai tay giơ lên trời, Eric phân bua:

- Từ lâu tôi đã nói với tất cả mọi người hình đó George vẽ trên máy điện toán mà, còn bản chính nào nữa?

Tịnh Thủy cười nhẹ:

- Bản in ra từ máy điện toán ông cung cấp cho NSA hai năm về trước đã được các chuyên viên nhiều ngành bỏ công nghiên cứu phân tách mà chẳng khám phá được điều khác lạ. Tôi cũng rất muốn biết bí mật của bức tranh ... người thân của tôi có liên quan đến việc này. Tôi không phải là một thám tử hoặc chuyên viên, nhưng chính nhờ cặp mắt không chuyên nghiệp mà tôi khám phá ra điều bí mật của bức tranh: đó không phải là tranh thường mà là hình 3 chiều.

- À! Giải thích cho tôi nghe đi! - Eric chế diễu.

- Chẳng giấu gì ông tôi sưu tầm hình loại 3 chiều, hình fractal và loại hình nổi. Những loại hình này nhất là hình 3 chiều cần phải chú tâm nhìn hình ở khoảng cách nhất định mới thấy hình ẩn trong đó hiện ra. Tôi thích các loại hình đó vì máy điện tử không thể, xin lỗi, tôi nên nói "chưa thể" nhận biết những hình ảnh nghệ thuật phức tạp, nhưng con người với óc nhận thức, quan sát và phán đoán thì lại thấy được khá dễ dàng. Các chuyên gia tại NSA dựa vào máy móc để phân tích nên không tìm được gì lạ. Tấm hình "Bà Nội" áp dụng cả ba kỹ thuật trên thật không dễ nhìn, tôi nhờ may mắn mới thấy được sự tổng hợp tuyệt diệu này.

- Cứ cho điều cô nói là đúng, làm sao cô quả quyết có một bản chính?

- Điều này có liên quan đến an ninh quốc phòng xin phép ông cho tôi được giữ kín, ông đâu nỡ nhìn thấy tôi bị đuổi việc phải không?

- Chà! Ăn nói khôn ngoan. Cô nói đúng. - Eric đứng dậy - George đưa cho tôi một bản chính và một hình trên máy điện toán, tôi thấy tranh đẹp nên giữ bản chính lại vì nghĩ bản trên máy điện toán cũng y vậy thôi. Cô đợi chút tôi sẽ mang ra.

Eric vào trong khá lâu rồi trở lại với một tấm hình cuộn sẵn trong một ống ny lông tròn, loại các nhà hoạ sĩ thường dùng:

- Tôi giao hình chẳng phải vì Bình Giang mà vì cô đó. Hà! Bình Giang cao tay ấn thật, biết tôi không thể làm khó một cô gái khôn ngoan lại xinh đẹp như cô. Mà ai lại chẳng muốn làm cô vui lòng chứ. Tôi chắc anh chàng cận vệ đẹp trai đứng sau lưng cô cũng đồng ý, phải không? - Eric nheo mắt.

Mặt Steve lại ửng đỏ. Tiễn hai người ra cửa nhìn theo xe chạy xuống đồi, Eric thở dài lẩm bẩm:

- Tội nghiệp...Số trời kêu ai nấy dạ!

Xe vừa chuyển từ xa lộ 805 Bắc sang 5 Bắc Steve đã thấy hai xe khả nghi chạy sau lưng. Steve vừa tăng tốc độ vừa gọi máy:

- Đặc nhiệm 3, đặc nhiệm 3, có hai con đà điểu chạy rong.

Ba chiếc Continental 8 máy màu đen chạy vụt lên bám sát đuôi hai xe lạ.

- Đã thấy xe bạn phía trước và hai con đà điểu, bạn có thấy lửa khói bánh kẹo gì không?

- Tụi nó chưa động tĩnh gì thành tôi không biết. Lửa nhỏ không đốt được xe này đâu, nhưng nếu tụi nó có kẹo đầu kim cương thì kẹt lắm.

- Đã gọi chim đại bàng, E.T.A. 2 phút. Bạn chạy vào đường Carmel Valley rẽ trái, em út đợi sẵn.

Steve vẫn giữ tốc độ cao chạy đường ngoài cùng, gần đến nơi Steve đột ngột bẻ quật tay đổi nhanh qua đường bên phải để chạy mau vào ngõ quẹo. Xe nghiêng ngang, mấy xe chạy ở các lằn đường trong phải thắng gấp, tiếng bánh rít và kèn xe bấm inh ỏi làm Tịnh Thủy sợ hãi. Steve cảm thấy mình đang sống giấc mơ điệp viên 007 anh hùng cứu người đẹp. Sau chuyến nay chắc chắn hắn sẽ kiếm được vài điểm với Linda. Biết đâu....Tiếng cửa kính vỡ, viên đạn ghim vào vai phải của hắn. Tịnh Thủy rú lên. Nhịn đau Steve vẫn tiếp tục cho xe chạy, hắn gào lớn vào máy:

- Đặc nhiệm 3! Đặc nhiệm 3! Em út không thấy, đang bị vắt tiết canh.

Tiếng đạn nổ dòn, thêm một viên đạn xuyên vai trái của Steve và một viên sướt qua đầu Tịnh Thủy. Steve biết kỳ này nguy hiểm không lường nhưng hắn quyết ý bảo vệ Tịnh Thủy đến cùng dù phải hy sinh tính mạng. Hắn thò tay tháo giây an toàn, chồm người qua che cho Tịnh Thủy tay trái vẫn giữ vô lăng. Một viên nữa trúng ngay gáy Steve máu tung toé, hắn gục người về phía trước. Xe không người lái đâm mạnh vào cột đèn đường. Hai người chạy đến gần xe, một người mở cửa thò tay lấy tấm tranh rồi xoay qua bắn thêm vài phát vào Steve và Tịnh Thủy.

Trực thăng đổ xuống 6 nhân viên đặc nhiệm cạnh xe. Các đặc nhiệm trong xe Continetal đã có mặt trước đó ít lâu. Xe cứu thương, xe cứu hỏa chớp đèn đỏ vừa trờ tới và cảnh sát bắt đầu treo băng vàng xung quanh hiện trường. Một nhân viên đặc nhiệm nhấc máy:

- Chuyển tôi về trung ương, văn phòng ông Bình Giang...Thưa ông, xe bị phục kích hàng đã mất....

- Cô Linda ra sao? - Bình Giang khích động ngắt lời.

- Cả hai bị bắn nhiều phát, tài xế chết chắc, cô Linda bị nặng lắm.

- Trực thăng có đó không? Bốc cô Linda đến bệnh viện Scripps ở La Jolla. Tao gởi bác sĩ giải phẩu giỏi nhất tới ngay. ... - Bình Giang khàn giọng nói. - .. Điều tra tận gốc chuyện này, còn không Bà Nội sẽ xé xác từng đứa tụi bây.

Điện thoại cúp, các nhân viên đặc nhiệm nhìn nhau thở dài ngán ngẩm. Ai cũng biết Bình Giang khi nổi cơn nóng giận sẽ hung tợn lạ thường. Bà Nội gã nhắc trên điện thoại thì họ không hiểu là ai hoặc là gì, nhưng chắn chắn Bà Nội nào đó không phải là điều tốt lành.

.............

Phòng biệt giam Tijuana nhỏ bốn thước vuông tối mờ và khai nồng mùi nước đái, bốn phía trống trơn không có vật dụng gì ngoài một bô nhựa bốc mùi khó ngửi. Uống nước, tắm rửa và làm chuyện vệ sinh đều chỉ một bô này. Quan nhẩm tính mình bị bắt đã 10 ngày. Quan gượng đau lê đến cửa nhìn qua khe nhỏ dùng để đút phần ăn cho tù nhân cố nhận xét cảnh vật xung quanh tìm cách thoát thân. Lòng Quan nóng như lửa đốt không biết vợ con mình ra sao. Ngày nào Quan cũng bị trùm đầu giải lên phòng thẩm vấn, xứ Mễ mà lại có thằng thẩm vấn nói tiếng Việt. Ngày đầu vừa bị giải lên, hai tay bị cột treo lơ lửng khỏi mặt đất thằng thẩm vấn không nói không rằng đã đánh phủ đầu Quan một trận. Quan phải công nhận thằng này có cái đấm lợi hại dọng cú nào thấm cú đó, Quan không có công phu hàm dưỡng thâm hậu thì đã quỵ rồi. Thằng thẩm vấn bắt Quan khai ra chi tiết về việc dùng máy Lucas. Dễ gì Quan xì ra! Mà Quan cũng không hiểu tại sao thằng này muốn biết về việc của Vinh. Nhưng Quan không bao giờ bán bạn.

Cái đèn nhỏ treo giữa trần rọi ánh sáng vàng vọt xuống hành lang. Đối diện phòng Quan còn có một phòng khác, ở khe đút đồ ăn Quan thấy ánh mắt sáng của ai đó đang nhìn mình.

- Gringo? Se habla Espanol? - Người đó lên tiếng.

- No. Not gringo. Po quito habla Spanish. - Quan trả lời.

Người đó nói một loạt nữa nhưng Quan không hiểu gì, mấy người trong xà lim chung kế bên phá lên cười. Quan nổi nóng nạt:

- Mày khi dễ tao hỏng nói được tiếng Xì, dậy mày có biết nói tiếng Diệt không?

Người đó nói thêm một câu, tiếng cười xung quanh càng nhiều. Chợt có tiếng trẻ em cất lên, mọi tiếng ồn lập tức ngưng:

- Chú ơi, con là người Việt nè! Con nói tiếng Việt.

Quan ngỡ ngàng:

- Em nhỏ làm gì ở đây?

- Con bán hàng chợ trời phụ má, thằng Mễ ăn cắp bị con bắt gặp còn dám chửi má và con là đồ Việt Nam ghẻ lở nên con giận phang nó một gậy phún máu đầu bị nhốt vô đây. Mai con được thả rồi. Má lãnh con ra. Chú làm gì mà bị biệt giam vậy?

- Chú hỏng biết nữa. Mới sang đây đang ngồi ăn nhà hàng thì chú dà gia đình bị cảnh sát ùa dô chĩa súng bắt. - Quan rầu rĩ - Vợ con của chú ở đâu chú cũng hỏng rõ.

- Chú đừng buồn, để con hỏi thăm lòng vòng cho. Con rành chỗ này lắm.

Người trong phòng biệt giam nói mấy câu giọng thân thiện, em nhỏ nhanh nhẩu dịch:

- Juan nói chú là bạn, sẽ giúp chú nếu cần. - Em nhỏ giải thích thêm - Juan là anh nuôi của con.

- Nhờ em nhỏ nói dới Juan chú cám ơn. - Quan có chút tia hy vọng.

Từ xa Quan thấy cửa hành lang mở, hai cảnh sát Mễ hộ tống một người mặc áo quần ba mảnh sang trọng đi về hướng Quan. Bình thường đến giải Quan đi ít ra phải bốn người hờm sẵn súng, sao hôm nay...Quan nói lớn vừa đủ cho em nhỏ nghe:

- Em nhỏ, em có thể biểu tụi họ làm rầm lên càng ồn càng tốt hông?

Em nhỏ nói tiếng Mễ với Juan. Juan nói gì đó với đám tù. Tiếng la ó bắt đầu, một trong hai người cảnh sát dùng ba toong đập vào song sắt càng làm cho tiếng phản đối, chửi thề vang lên nhiều hơn. Cửa mở. Quan nằm gục mặt trên sàn. Ai đó đá nhẹ vào cạnh sườn Quan, giọng Bắc:

- Ê, ngồi lên mày. Hay là tụi nó đánh mày chết rồi? Ê!

Quan vẫn nằm im. Người đó nói tiếng Anh lớ giọng ra lệnh:

- Thằng này lấy xô nước. Còn mày đỡ nó dậy.

- Si, senior. - Tiếng giày đi ra cửa.

Người lính Mễ sốc nách Quan lên. Vừa đứng thẳng, Quan giơ hai tay lên trời rùn người sàng qua bên phải vuột khỏi thế xốc nách, chân ngáng phía sau tay phải phạt ngang. Người lính ngã ngửa đầu đập vào tường. Quan như chớp chồm lên. Người mặc đồ ba mảnh giật bắn mình la hoảng:

- Ế ế! Kíu tao! Kíu... - Tay Quan đã bóp chặt cổ họng khiến hắn sặc lên một tiếng rồi tắt nghẹn, Quan tung tay kia nhẹ vỗ huyệt Bách Hội trên đĩnh đầu vậy mà hắn nghe như có ai dùng búa đập, người hắn nhũn ra.

Quan nép vào cánh cửa mở hờ, người cảnh sát vừa mang xô nước bước vào tự nhiên thấy trời đất tối sầm ngã quỵ. Quan bước ra khỏi phòng, Juan đập tay ầm ầm vào cửa khoái trá, "muy bien, muy bien" bọn tù nhân reo hò. Em nhỏ đứng bám song sắt nhìn Quan cười nhe hàm răng khểnh.

- Đi dới chú hông? - Quan hỏi.

Em bé lắc đầu:

- Mai con ra rồi, trốn bây giờ cảnh sát bắt lại phiền hơn nữa. Chú đi trước đi, ra khỏi cửa hành làng chú quẹo trái đi ngã sau. Giờ này cảnh sát bận canh đường phố, không ai để ý đâu.

Quan nhìn em gật đầu cám ơn rồi dợm bước. Juan gọi giật lại:

- Juan nói chú ra đường đi thẳng chừng 300 thước sẽ gặp chợ trời. Em bé thông dịch rồi nói thêm - Còn con tên Láng. Vào gian hàng thứ ba bên trái chú nói "Juan Gomez" sẽ có người giúp.

- Gracias, amigo. - Quan nói.

...........


Thằng Mỹ trắng chừng 20 tuổi cao nghều đô con, tóc ngắn kiểu dân nhà binh nhìn Thắng tủm tỉm cười:

- Bắt một thằng đang bị nhốt mà mày còn chưa lo nỗi, chẳng trách ông Bình Giang không giao việc lớn.

Thắng xoa cuống họng đầu vẫn còn rêm:

- Nó tấn công em bất ngờ...

- Phải, mày giải thích cho ông Bình Giang như vậy đi!

Mặt Thắng xám xanh.

- Ông anh... ông anh khoan nói gì với ông Bình Giang, cho em vài tiếng đồng hồ giải quyết chuyện này, coi như em nợ ông anh đi. Muốn gì em cũng chịu.

Thằng Mỹ tuổi còn non choẹt ghé sát mặt Thắng mỉa mai:

- Thật lòng mà nói tao "hate your gut", mày hiểu câu đó không? Người Mỹ tụi tao xài để chỉ người nào bị ghét cay ghét đắng. Mày bể dĩa tao thiệt khoái. Nhưng tao cũng không muốn cơn thịnh nộ của ông Bình Giang lây tới tao, tao sẽ xách cổ thằng tù về dùm cho chàng Anh Hùng Công An thành Hồ!

Thằng nhỏ dẫn đầu hai tiểu đội cảnh sát Mễ đi ra cửa, Thắng mặt gầm xuống đất lủi thủi theo. Danh hiệu Anh Hùng Công An là chức nó mua cho oai, chớ loại con dòng cháu giống như nó leo lên ghế cao ngồi hoàn toàn nhờ vào phe cánh. Đại Úy Công An Bắc Bộ Phủ Hồ Bất Thắng ăn chơi giỏi có hạng, làm việc thì chẳng có chút kinh nghiệm nào. Thuở giờ có làm đâu mà biết, cấp dưới làm được việc gì thì nó nhận công.

"Bố già" Thượng Tướng ba sao vận động để nó được biệt phái sang Mỹ. Mặt ngoài Thắng là "tùy viên đặc phái" của chính phủ Cộng Sản Việt Nam sang "công tác" với NSA trong chiến dịch chống khủng bố toàn cầu, bên trong nó là sợi giây nối giữa "Bố già" và cánh của ông với văn phòng ngoại giao Việt Nam ở Hoa Thịnh Đốn, ở Canada, ở Ba Lê, ở Úc. Nó phân phối thuốc "lắc" cho các băng đảng đại lý và thâu tiền lời bỏ ngân hàng Thụy Sĩ. Những lúc "tùy viên đặc phái" không phải làm việc như thằng ở đợ cho Bình Giang, Thắng dùng tư cách tùy viên đi đi về về giữa Việt Nam và các văn phòng ngoại giao. Các kiện hàng của nó từ Việt Nam đi ra đều có dấu đóng "Bộ Ngoại Giao" nên không bị xét hỏi lôi thôi, còn hàng Thắng mang vào Việt Nam thì nó chẳng cần phải làm gì sất! Đứa nào dám đụng đến? Quan thuế phi trường Nội Bài Hà Nội và phi trường Tân Sơn Nhất Sài Gòn đã được "đấm mõm" hàng tháng.

Thắng thật ra khoái ở Việt Nam hơn. Ở Việt Nam ít ra nó cũng nổi tiếng "dân chùa" đi đâu, làm gì cũng không sợ ai. Sang đây nó lép vế mọi bề. Nhưng nó buộc phải đi tránh mặt sau lần "lau dương cầm" Uông Đả Minh con gái Ủy Viên Bộ Chính Trị Đảng Cộng Sản Việt Nam Uông Trung Hoa. Đả Minh là vợ của con trai Trần Đông Trà, người đang giữ chức Bí Thư Thành Ủy Sài Gòn "thành phố mang tên bác". Chuyện đổ bể, nếu "Bố già" không kịp đưa nó đi lánh thì phe Uông, Trần đã làm thịt nó rồi. Bây giờ tình hình đã dịu. Uông, Trần được chia phần đều đặn mỗi tháng trong đường dây thuốc "lắc" quốc tế, đâu thể vì một con đàn bà mà làm hư những vụ làm ăn của các ông lớn? Chuyện cũ bỏ qua. Mối tình với Đả Minh vậy mà đánh thức dậy trong nó cái khao khát "dừng bước giang hồ làm lại cuộc đời". Thắng chưa yêu lần nào, những hoan lạc đêm đêm chỉ là hoan lạc của xác thịt. Gặp Đả Minh nó mới thật sự nếm được hương vị ái tình thì lại phải buông tay. Nếu không vì lời răn đe "còn lần nữa, tao bỏ mặc xác mày" của "Bố già", thêm có thằng ăn-teng phụ tá mà ông bố gởi theo kèm, nó đã trở về tìm Đả Minh. Tình cảm lỡ dở làm Thắng chán đời thêm phần trác táng, nó trở lại bản tính cố hữu trụy lạc hết mình ở các chốn ăn chơi. Mỗi dịp về Việt Nam, các nàng cán bộ sạch nước cản một chút muốn ra nước ngoài công tác đều phải chịu qua tay Thắng một đêm. Ở Mỹ lâu dần nó cảm thấy dễ chịu hơn nhiều so với trong nước.

Thắng hòa mình mau vào cuộc sống ở đất nước "đế quốc thực dân". Nó kín đáo không cho "tụi ngụy" biết nó là ai. Có vậy, nó mới dễ dàng theo dõi các sinh hoạt "phản động" của "tụi ngụy". Nhưng càng theo dõi "tụi ngụy", càng sống lâu với "đế quốc thực dân" nó càng thấy có gì không ổn về những lời tuyên truyền nó từng "thấm nhuần tư tưởng". Người Việt ở nước ngoài và cả người ngoại quốc có một cuộc sống vật chất thoải mái; và hơn thế nữa có một cuộc sống tinh thần hoàn toàn tự do. Chẳng bù với trong nước... Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Thắng cũng biết nếu "đảng ta" không còn được ngồi trên đầu trên cổ "nhân dân" thì nó cũng không còn cuộc sống hưởng thụ như đang có.

"Bố già" Thượng Tướng ba sao điều đình để Bình Giang nhận đỡ đầu Thắng với giá cao, điều này nó biết. Và nó cũng biết thế lực Bình Giang rất lớn. "Bố già" là người trông xa lo kỹ đã dặn dò phải cố hết sức lấy lòng Bình Giang vì "lỡ sau này phải tháo chạy ra nước ngoài mình còn có người nhờ vả". Bình Giang xem Thắng đã chẳng ra gì mà các đồng nghiệp ở NSA cũng coi khinh nó, không ai thèm nói chuyện. Chỉ có thằng Hoàng nhìn nó bằng cặp mắt ngưỡng mộ. Nó bám víu vào những lời khen nịnh của thằng Hoàng coi bộ còn nhiều hơn thằng Hoàng bám vào nó để được hưởng ké những món ăn chơi.

Đây là lần đầu tiên Bình Giang chính thức giao việc cho Thắng, tuy nhiên Bình Giang cũng gởi một thằng con nít chưa ráo máu đầu theo để giám sát. Nó hơi bực mình nhưng nghĩ rồi từ từ nó sẽ được trọng dụng ngờ đâu mới ra quân đã bẽ mặt. Nó nhủ thầm sẽ cho thằng tù khốn nạn nếm mùi đau khổ vì đã làm cho nó mất mặt.

Tám xe cảnh sát bao quanh khu vực chợ trời. Tay cảnh sát chìm hướng dẫn cả bọn đến ngay gian hàng thứ ba bên trái. Thằng Mễ đội nón rộng vành đứng bán hàng hất đầu ra hiệu, cả nhóm cảnh sát thủ súng vén màn ùa vào trong. Quan đang ngồi với điện thoại cầm trên tay:

- Tôi muốn gọi điện thoại collect đến người tên Vinh...

- Giơ tay lên không tao bắn. - Thằng nhóc Mỹ ra lệnh.

Quan thả lỏng điện thoại rớt xuống đất. Cảnh sát bẻ ngoặt tay Vinh ra sau còng lại. Thằng nhỏ Mỹ quay nhìn Thắng khi dễ:

- Bắt thằng này như lấy đồ chơi con nít! All yours, Đại Úy! Tao đi đón vợ con thằng này đây, giao cho mày lại sợ hai người đàn hà hù mày chết giấc nữa, ha ha ha! - Thằng nhỏ bỏ ra ngoài.

Thắng đến trước mặt Quan nghiến răng:

- Mẹ bố thằng khốn nạn, mày làm ông mất mặt. Kềm nó lại!

Nó trở báng súng lấy hết sức dộng vào má Quan mỗi bên hai cái, máu miệng rỉ ra nhưng Quan không hề rên. Quan quắc mắt nhìn nó, nó cảm thấy ớn cái nhìn toé lửa của Quan. Nó khoát tay:

- Đưa máy chụp hình digital đây! Giữ thằng khốn nạn đứng yên!

Thắng chụp hai tấm hình, một tấm nguyên người và một tấm chỉ có cái mặt.

Bầu không khí trong phòng như đông đặc lại. Mắt Vinh nhìn không chớp vào màn hình. Trong lòng Vinh, cơn bão tố tưởng đã đè nén được mấy năm qua bùng lên . Tịnh Thủy! Tịnh Thủy! Tịnh Thủy bằng xương bằng thịt đó. Người đem lại cho Vinh bao nhiêu êm đềm trong cuộc sống! Tịnh Thủy vẫn nụ cười say lòng, vẫn dáng đi kiêu sa, vẫn tiếng nói ngọt lịm và quyến rũ. Tịnh Thủy , người Vinh yêu thương hơn bất cứ thứ gì trên cõi đời này. Người đã thản nhiên từ hôn với Vinh qua vài dòng điện thơ ngắn ngủi.

Cô gái trên màn hình quan sát thái độ của Vinh một thoáng, rồi tiếp tục :

- Người đột nhập vào hệ thống phòng thủ của Vinh cũng giỏi về chuyên môn lắm. Nhưng người đó phần nhiều nhờ có mật mã chủ. Bằng không, hắn chưa chắc đã phá được vòng bảo vệ cuối cùng mau như vậy.

Vinh thừ người, vẫn còn suy nghĩ về Tịnh Thủy. Cô gái tiếp:

- Tịnh Thủy tra ra được nguồn của người phá máy Vinh. Địa chỉ IP nằm ở Pháp, tỉnh Chamalière. Vinh có muốn biết thêm về người này không?

Vinh gật đầu như một cái máy vô hồn.

- Tịnh Thủy vừa tham khảo các tư liệu ở Cảnh Sát Quốc Tế Interpol, cảnh sát Pháp và Phòng Nhì Pháp.

Trên màn hình 84 phân tây, hình của cô gái tự động dời sang bên trái, nhường chỗ cho 3 tấm hình của một người đàn ông xương xẩu. Râu quai hàm chưa cạo. Hai quầng mắt bụp lên, nhỏ híp, ít khi gặp ở các người Tây phương.

- Hình này của cảnh sát quận 12, Ba-lê, chụp lúc hắn 25 tuổi. Người này tên trên giấy tờ là Rick Du Bois, nhân chứng của một tội ác đại hình sự. Cảnh sát tạm câu lưu hắn nhưng rồi phải thả vì hắn khai không thấy và không biết gì hết.

Vinh vẫn không nói tiếng nào.

- Trong hồ sơ của Cảnh Sát Quốc Tế Interpol, tên thật của hắn là Richard Helgager, biệt hiệu Bàn Tay Nhám. Người Pháp gốc Do Thái Nga. Interpol xếp hắn vào loại "tội ác trí thức", hắn đang bị theo dõi vì có liên quan đến việc chuyển tiền cho tổ chức bí mật của bọn tội phạm Nga. Tổ chức này còn có tên là Mafiozo K. Đa số những người trong tổ chức này đều xuất thân từ KGB.

Vinh buồn rầu lẩm bẩm:

- Tưởng mình không bao giờ gặp lại!... Tịnh Thủy tại sao đi giúp người ngoài chống anh? Một lần em gây đau khổ cho anh rồi nay lại phản bội anh thêm lần thứ hai... Anh đặt lòng tin vào em quá nhiều để bây giờ em hại anh... Cũng tại mình không đổi mật mã chính
, không nên trách Tịnh Thủy... Tại sao lại không trách được?

- Vinh đang đặt câu hỏi cho Tịnh Thủy? Tịnh Thủy không có đủ tư liệu để trả lời các câu hỏi đó. - Cô gái trong màn hình nhìn Vinh.

Vinh choàng tỉnh:

- Không. Anh đang tự nói với chính anh.

- Vinh muốn biết thêm về người này?

- Ừ. Em thâu thập tất cả tin tức cần thiết về cuộc đối thoại giữa anh và Bình Giang, cho anh biết tất cả những chi tiết về người này. Tìm xem Bình Giang có thật sự là người của Phòng Chống Tội Ác Quốc Tế hay không? Gã thực sự làm gì ở NSA? Tìm thêm các chi tiết về Tịnh Thủy, số an sinh xã hội của Tịnh Thủy là...

- Tịnh Thủy có tất cả những dữ kiện của... Tịnh Thủy trong hồ sơ lưu trữ rồi. Tịnh Thủy sinh ngày 18 tháng Hai. Quốc tịch Mỹ. Kỹ sư. Làm việc cho NSC (National Semi Conductor) tại San Jose. Sang làm việc cho Legato, rồi làm cho Hewllet Packard... Bỏ sở làm. Không còn tin tức khác về... Tịnh Thủy cách đây hai năm.

Vinh im lặng. Cô gái trong màn hình tiếp:

- Nếu ...Tịnh Thủy thay đổi tên và không dùng những chi tiết cá nhân cũ, sẽ hơi khó tìm một chút. Tịnh Thủy sẽ lượt hình trong từng hồ sơ cá nhân của các công ty điện toán trên toàn thế giới, so sánh với hình Tịnh Thủy đã có sẵn của ... Tịnh Thủy . Nhưng điều này cũng mất ít ra vài tiếng đồng hồ, có thể lâu hơn.

Vinh úp mặt vào hai lòng bàn tay, không nói một lời nào. Cô gái trong màn hình nói khẽ, nhẹ nhàng, thì thầm, vỗ về. Giọng của một người yêu nói với người yêu:

- Kể cho Tịnh Thủy nghe về... Tịnh Thủy đi!

- Tiếng em nói ... Tiếng em nói không khác gì Tịnh Thủy . Chỉ có điều... - Vinh ngẫng đầu lên.

- Chỉ có điều Tịnh Thủy này không thể đứng sau lưng Vinh, ôm choàng Vinh và xoa nhẹ lên tóc Vinh mỗi khi Vinh lo âu điều gì. Vinh thích như vậy lắm phải không? - Cô gái tiếp lời.

Vinh không trả lời. Cô gái trên màn hình nhẹ giọng:

- Vinh có thể gọi Tịnh Thủy là Nhỏ. Tên riêng Vinh đặt cho Tịnh Thủy của Vinh đó.

Vinh lập lại một cách vô hồn:

- Nhỏ... Nhỏ...

- Vinh. Vinh. Vinh có sao không ?

- À... Anh không sao. Ừ, vậy từ nay anh sẽ gọi em là Nhỏ. Em gọi anh là Anh được rồi.

Nhỏ cười khúc khích. Tiếng cười làm Vinh ngỡ ngàng nhìn lên màn hình. Nhỏ nhoẻn miệng cười, nụ cười thật xinh xắn. Vinh thấy lòng vui vẽ trở lại:

- Có gì mà cười?

- Hahaha. Mặt anh nhìn giống... - Nhỏ cười to hơn.

- Giống như gì?

- Giống con khỉ. Hahaha.

Trên màn hình hiện lên hình chụp mặt của Vinh với tư thế ngẩng đầu cách đây vài giây. Bên cạnh là hình mặt một chú khỉ đang nhăn mặt, cặp mắt ươn ướt. Cô gái trên màn hình cười chớp mắt . Hai tấm hình được dời chồng lên nhau. Hình Vinh rõ, hình chú khỉ mờ. Quả có nhiều điểm tương đồng.

Nhỏ nghiêng đầu sang một bên, mái tóc xõa dài. Tiếng cười của Nhỏ nghe thật vui, thật yêu đời. Vinh phá lên cười theo. Không khí nặng nề mới đó đã tan biến mất.

- Nhỏ biết gì về khỉ mà nói mặt anh giống khỉ?

Nhỏ chun lỗ mũi :

- Anh quên Nhỏ là tự điển sống sao? Chỉ cần vài phần ngàn giây đồng hồ Nhỏ có thể đọc mọi tài liệu của tất cả thư viện trên thế giới về nguồn gốc loài khỉ.

Vinh cười:

- Quên thật!

Nhỏ kênh kiệu:

- Nói cho anh biết. Ba Tàu có chuyện Tề Thiên Đại Thánh về tảng đá vô tri hấp thụ linh khí trời đất mấy ngàn năm thành khỉ.

- Chuyện đó anh có đọc qua.

- Để kể cho nghe đừng ngắt lời. Nhỏ mất hứng. - Nhỏ cắt ngang.

Vinh gập bụng cười vì lối nói chuyện rất ... người của Nhỏ. Nhỏ tức mình:

- Anh cười gì ?

Vinh khoác tay:

- Ê, ê. Khoan nổi nóng đã cô hai. Tại anh nghe cô hai nói chữ Ba Tàu nghe .. hay hay.

- Hay là hay làm sao? Giải thích đi! - Nhỏ có vẻ giận.

Vinh ngồi ngay ngắn lại:

- Chữ Ba Tàu hơi mất lịch sự.

Nhỏ cắt ngang:

- Trong bộ nhớ của Nhỏ có chữ đó mà. Người miền Nam hay xài chữ đó, thì Nhỏ cũng xài. Gọi là Ba Tàu vì hồi đó mỗi lần người Hoa sang giao thương với mình qua ngã biển, thường đi ba chiếc tàu và mỗi tàu có ba mảnh buồm.

- Người Trung Quốc...

- Chữ đó sai rồi, Nhỏ cho anh biết chữ Hán "Trung Quốc" dịch sang tiếng Việt là "Nước nằm ở chính giữa". Người Hoa tự cho mình là trung tâm điểm của thế giới, cái rốn của vũ trụ. Họ cho rằng mình là con trời. Văn gia cổ của họ viết như vậy, ngay bây giờ họ cũng còn nghĩ như vậy. Thật ra "Theo sự nghiên cứu bằng hệ thống ADN, từ cổ, giống người Trung-hoa, do giống người từ Đông Nam Á di lên. Những người Đông Nam Á lại đến từ châu Phi qua ngả Nam-á vào thời gian hơn 20.000 năm trước. Người châu Phi đến Bắc Trung-hoa do ngả Âu Châu rồi vào Trung Á, khoảng 15,000 năm. Rồi hai giống người này tạo thành tộc Hoa".

Vinh muốn thử kiến thức và khả năng suy luận của Nhỏ, nên hỏi giọng châm chọc:

- Trung Quốc có nền văn minh sớm lắm đó Nhỏ. Họ mang văn minh của họ truyền bá khắp nơi. Có sách nói "người Hoa di cư xuống vùng đất hoang, tạo thành nước Việt "...

Nhỏ huýt Vinh một cái thật sắc:

- Xí. Nói tầm bậy tầm bạ, không sợ người ta cười! Để Nhỏ ... dạy cho anh biết.

Vinh cố nín cười:

- Dạ. Xin cô giáo chỉ dạy.

Nhỏ nhìn Vinh dò xét, như muốn đoán xem Vinh thật tình hay giả vờ, rồi tiếp lời:

- "Còn trong vòng 5000 năm trước Tây lịch cho đến nay, thì tộc Việt bao gồm trăm giống Việt sống rải rác từ phía nam sông Trường Giang, Đông tới biển, Tây tới Tứ Xuyên, Nam tới vịnh Thái Lan. Người Việt từ Ngô-Việt di cư xuống phương Nam. Người Mân-Việt đi xuống Giao Chỉ. Người Việt di cư từ nam sông Trường Giang tránh lạnh xuống Bắc-Việt đều đúng. Đó là những cuộc di cư của tộc Việt trong lãnh thổ của họ, như cuộc di cư từ Bắc vào Nam năm 1954; chứ không phải họ là người Trung Quốc di cư xuống Nam, lập ra nước Việt."

Vinh hỏi:

- "Tây tới Tứ Xuyên"? Thật vậy sao? Có bằng chứng nào không?

Nhỏ đáp:

- Dĩ nhiên là có, không có sao nói? Nghe nè:

"các tỉnh cực Nam Trung-Quốc như Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, Quý Châu và Tứ Xuyên... khắp các tỉnh này, không ít thì nhiều đều có đạo thờ vua Bà".

Có một cuốn phổ rất cổ của người Hoa, soạn vào thế kỷ thứ tám chép sự tích nữ vương Phật Nguyệt như sau:

« Ngày xưa, Ngọc-hoàng Thượng-đế ngự trên điện Linh-tiêu, có hai công chúa đứng hầu.Vì sơ ý hai công chúa đánh vỡ chén ngọc. Ngọc-hoàng Thượng-đế nổi giận đầy hai công chúa xuống hạ giới. Hai công chúa đi đầu thai được mấy ngày thì Tiên-lại giữ sổ tiên-giới tâu rằng có 162 tiên đầu thai xuống theo hai công chúa.

Ngọc-hoàng Thượng-đế sợ công chúa làm loạn ở hạ giới, ngài mới truyền Thanh-y đồng tử đầu thai để theo dẹp loạn. Thanh-y đồng tử sợ địch không lại hai công chúa, có ý ngần ngừ không dám đi. Ngọc-hoàng Thượng-đế truyền Nhị thập bát tú đầu thai theo.

Thanh-y đồng tử sau là vua Quang Vũ nhà Hán. Nhị thập bát tú đầu thai thành hai mươi tám vị văn thần võ tướng đời Đông-Hán.

Còn hai công chúa đầu thai xuống quận Giao-chỉ, vào nhà họ Trưng. Chị là Trắc, em là Nhị. Lúc Trưng Trắc sinh ra có hương thơm đầy nhà, thông minh quán chúng, có sức mạnh bạt sơn cử đỉnh, được gả cho Đặng Thi-Sách.

Thi-Sách làm phản, bị Thái-thú Tô Định giết chết. Trưng Trắc cùng em là Trưng Nhị phất cờ khởi nghĩa, được 162 anh hùng các nơi nổi lên giúp sức, nên chỉ trong một tháng chiếm hết sáu quận của Trung-quốc ở phía Nam sông Trường-giang : Cửu-chân, Nhật-nam, Giao-chỉ, Quế-lâm, Tượng-quận, Nam-hải. Chư tướng tôn Trưng Trắc lên làm vua, thường gọi là vua Bà.

Quang-Vũ nhà Hán sai Phục-ba tướng quân Tân-tức hầu Mã Viện. Long-nhương tướng quân Thận-hầu Lưu Long đem quân dẹp giặc. Vua Bà sai nữ tướng Phật Nguyệt tổng trấn hồ Động-đình. Mã Viện, Lưu Long bị bại.Vua Quang Vũ truyền Nhị thập bát tú nghênh chiến, cũng bị bại. Nữ vương Phật Nguyệt phép tắc vô cùng, một tay nhổ núi Nga-mi, một tay nhổ núi Thái-sơn, đánh quân Hán chết, xác lấp sông Trường-giang, hồ Động-đình, oán khí bốc lên tới trời.

Ngọc-hoàng Thượng-đế sai thiên-binh, thiên-tướng trợ chiến cũng bị bại. Ngài phải sai thần Du Liệt sang Tây phương cầu cứu Phật Như Lai. Đức Phật sai mười tám vị Kim-cương, ba ngàn La-hán trợ chiến cũng bị bại. Cuối cùng ngài truyền Quán Thế Âm bồ tát tham chiến. Nữ vương Phật-Nguyệt với Quan-Âm đấu phép ba ngày ba đêm, bất phân thắng bại. Sau Quán Thế Âm thuyết pháp nữ vương Phật Nguyệt giác ngộ, bỏ đi tu.

Ta nhân ngày lành, viết lại chuyện xưa, xin dâng đôi câu đối :

Tích trù Động-đình uy trấn Hán,
Phương lưu thanh sử lực phù Trưng
(Một trận Động-đình uy trấn Hán
Tên còn trong sử sức phù Trưng).

Nhỏ nói tiếp:

- "Đạo thờ vua Bà tại năm tỉnh Nam Trung-quốc là di tích của lòng tôn kính thờ anh hùng dân tộc của tộc Việt trên lãnh thổ cũ của người Việt còn sót lại. Vua Bà mà người Trung-hoa thờ như một thứ tôn giáo, chính là vua Trưng."

Nhỏ nhìn Vinh:

- Thấy chưa ? Rõ ràng các tỉnh Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam, Quý Châu và Tứ Xuyên hồi đó là lãnh thổ của nước Việt.

Vinh bật ra tiếng khen:

- Úi cha. Hỏi có một chút mà cô giáo giảng rõ ràng tường tận quá. Đáng phục. Tài liệu cô giáo lấy ở đâu ra vậy ?

- Nhỏ nối vào các thư viện trên mạng để tra cứu. Nhỏ đọc hàng ngàn bộ cổ thư của người Hoa, hàng trăm bộ sách sử Việt, các tài liệu nghiên cứu từ Viện Pháp Á, thư viện Library of Congress. Nhỏ thấy chỉ có tài liệu của một bác học gia thời nay tên Yên-tử cư-sĩ Trần Đại Sỹ, lưu trữ ở Thư Viện Việt Nam trên mạng là có căn bản khoa học nhất. Những lời Nhỏ nói với anh nãy giờ là trích thẳng từ bài khảo cứu của ông ta. - Nhỏ hất mặt.

Vinh hỏi:

- Chỉ căn cứ trên bài viết của một người, làm sao cô giáo có thể nói là biên khảo đó đúng so với hàng trăm ngàn chương khảo cứu của người khác trước và sau ông học giả này ?

Vinh lại hỏi tiếp:

- Cô giáo đọc các tài liệu này tốn bao lâu?

Nhỏ nghinh mặt:

- Nhỏ đọc một trăm sáu mươi ba triệu năm trăm mười tám ngàn bốn trăm trang về đề tài liên quan đến câu hỏi của anh trong vòng 3.5 giây, phân tích và đi đến kết luận tốn .0026 giây . Đáng lẽ Nhỏ đọc mau hơn, nhưng đường giây cáp quang học (fiber optic cable) nối mạng của Nhỏ với các Thư Viện chỉ chạy vận tốc tối đa là 300 Terabytes thôi. Nhỏ phải đợi.

Còn nói về chỉ căn cứ trên bài viết của một người, anh thiệt là... ngu. Nhỏ có thảo trình suy luận và tổng kết chính xác với độ sai là .000001 phần trăm. Khi Nhỏ đã nhận định bài viết "Thử tìm lại biên giới cổ của Việt-Nam: bằng cổ sử, bằng triết học, bằng di tích và hệ thống ADN" của ông Trần Đại Sỹ là đúng và khoa học nhất, thì dĩ nhiên là nó phải... đúng và khoa học nhất!

Vinh cười chảy ra nước mắt:

- Trời ơi! Cô giáo xịn quá. Anh chào thua.

Nhỏ nói tiếp, không kể đến Vinh:

- Người Hoa có bốn bộ Du Ký: Đông Du Bát Tiên, Bắc Du Chơn Võ, Nam Du Huê Quang và Tây Du Ký với con khỉ Tôn Ngộ Không là nhân vật chính...

Vinh xua tay:

- Thôi, thôi. Đủ chuyện khỉ rồi. Em làm cho anh mấy chuyện này: Thứ nhất: tìm hồ sơ các nhà giam toàn thế giới về một người tên là ...

Vinh nhớ đến giọng nói tiếng Nam của Quan, nảy ý muốn thử nghiệm thảo trình thông minh nhân tạo của Nhỏ về phần ngôn ngữ địa phương. Vinh sửa giọng:

- Nguyễn Ngọc Wan. Biệt hiệu Linh-mục.

- Wan viết làm sao anh? Quan, Quang hay Hoan? - Nhỏ ngập ngừng.

Vinh hỏi:

- Vậy chớ tiếng miền Nam đọc chữ Q ra sao ?

Nhỏ trả lời ngay:

- Người phát âm giọng nam bộ thì vần Q sẽ đọc thành "cu"

- Còn vần V, D và G ?

- Phát âm giống nhau hết, đều phát âm là "dê". Họ còn đọc vần Q và H giống nhau, bởi vậy anh đọc chữ Wan đó, Nhỏ không biết là chữ nào.

Vinh tiến đến gần màn hình:

- Vậy để anh làm thầy giáo dạy cho học trò Nhỏ nhé.

Vinh lấy ngón tay viết lên trên màn hình chữ Quan. Nhỏ reo to:

- Nhỏ biết rồi. Người tên Quan này có “cu” mà không có "dê”.

Vinh cười sặc sụa, mặt đỏ ké . Nhỏ lo lắng hỏi:

- Anh làm sao rồi ? Bệnh hả ?

Vinh lắc đầu lia lịa:

- Không ... không có ... hahaha .. chỉ ... hahaha ... hêhêhê ... mừng thấy em ... hêhêhê ... hihihi .. em giỏi quá ... hihihi ... gì cũng biết.

Nhỏ nhìn Vinh lắc đầu:

- Phần thảo trình tâm lý học của Nhỏ không giải thích rõ phần này, chỉ nói những người đàn ông tính tình buồn giận bất thường khóc rồi cười ngay là thành phần mất thăng bằng tâm lý. Thành phần bị bệnh tâm thần, những người điên, người khùng, người mát dây, người cõi trên, người tửng tửng, người bị "hâm", người T.K (thần kinh), người ....

- Thôi thôi, đủ rồi. - Vinh nín cười, tiếp tục thử khả năng của Nhỏ:

- Ngâm cho anh nghe bài thơ "Màu Tím Hoa Sim" của thi sĩ Hữu Loan đi.

Nhỏ lấy giọng:

Nàng có ba người anh đi bộ
đội những đứa em nàng
có em chưa biết nói....

- Thôi! Thôi! Ngưng! - Vinh cười ngất. - Không thi sĩ Hữu Loan đội mồ sống dậy rượt hai đứa mình á! Ý của bài thơ Nhỏ phải hiểu hết mới ngâm đúng được, bài thơ muốn nói "nàng con gái có ba người anh đi bộ đội" và "những đứa em nàng có em chưa biết nói". Nhỏ hiểu sai ý thành ra ngắt chữ sai, thưở trước có ông "thi sỡi" tên Bút Tre làm nhiều bài thơ "bất hủ" cũng vì ngắt chữ không đúng chỗ. Chữ sai một ly ý đi ngàn dặm.

Nhỏ gật đầu ra dấu hiểu và ngâm lại, lần này hoàn toàn:

- Anh đọc cho em nghe một bài thơ của thi sĩ Trần Huy Sao, nghe nè - Vinh hắng giọng:

tôi làm thơ để tặng em
để em đọc và để em lặng sầu
mỗi bài chỉ có một câu
một câu gạn lọc cho đau điếng lòng

tựa như nước chảy xuôi dòng
ai ngờ có một nhánh rong lạc loài
Cám ơn em cảm ân đời
để cho tôi có một lời thơ tôi ...

Nhỏ cất giọng ngâm lại bài thơ rất chỉnh, Vinh hài lòng:

- Bây giờ anh ra "đề" cho em đây, anh và em cùng làm thơ họa đáp ý tác giả. Thể thơ tự do và bắt đầu bằng ý câu thơ thứ nhất của tác giả, dùng chữ "nhớ" lồng ý một câu ca dao trong bài. Nào bắt đầu.

Vinh ngồi xuống bàn suy nghĩ, Nhỏ nhăn mày trên màn hình chạy rất mau bài thơ vừa ngâm và những chữ trong từ điển cùng vần. Vinh ngẫng lên:

- Xong chưa? Cho anh nghe bài thơ của Nhỏ.

- Lần đầu tiên Nhỏ làm thơ anh không được cười nghe - Nhỏ chu miệng hăm dọa:

thơ tặng ai anh làm
để người phải thở than
than thở đến nặng sầu
lòng điếng .. chỉ một câu

câu nên duyên chồng vợ
đứt ruột giả ngó lơ
lá ngò đưa tay ngắt
không mưa mà vuốt mặt

- Thơ ý hay. - Vinh vừa ngạc nghiên vừa vui sướng. - Nhỏ biết không tiếng Việt âm phát ra trầm bổng đã có vần thơ nên người Việt nam nào cũng có thể làm thơ, nhưng làm thơ để rung động lòng người thì cần có "hồn". Thơ Nhỏ có "hồn" lắm. Ai dám nói Nhỏ suy nghĩ bằng bộ óc thông minh nhân tạo chớ!

Nhỏ cười tươi:

- Đến phiên anh cho Nhỏ coi thơ, đưa ngang tầm con mắt điện tử, Nhỏ đọc cho:

Anh làm thơ để tặng ai? Làm tôi mắt lệ chảy dài nhớ quê. Nhớ ơi thương nhớ hẹn thề nhớ sương dấu mặt cười mê tuổi sầu. Nhớ mưa Ngâu nhớ thật lâu. Nhớ câu ... áo cởi ... qua cầu gió bay ... Ca dao thương, nhớ. Trời! Hay! Nhớ quay quắt đậu buồn, bay nắng vàng.

Đăng nhập để trả lời
0
Chương Ba - Chú Thích

Thuốc lắc: Thuốc Ecstasy (thành phần hoá chất 3,4-Methylenedioxymethamphetamine, còn gọi là MDMA). Các tên khác của thuốc là Adam, XTC, hug, beans và love. Thuốc lắc là thuốc nhân tạo, vừa có tính kích thích như amphetamine, vừa tạo ra ảo giác như LSD. Thuốc lắc ảnh hưởng mạnh đến hệ thần kinh, làm tăng lượng chất serotonin; chất serotonin đóng vai chủ trong việc hành động hung hản, tính tình vui buồn, khả năng tình dục, việc ngủ và mức chịu đựng sự đau đớn của thể xác.

Thuốc được chế ra trong phòng thí nghiệm của một công ty Đức vào năm 1912, dùng vào việc chống thèm ăn (appetite suppressant). Thuốc lắc trở nên phổ biến bắt đầu từ năm 1980. Thuốc có dạng viên, thuốc "phê" từ 4 đến 6 giờ. Những người dùng thuốc cho biết thuốc tạo cảm giác rất thoải mái, khiến người dùng trở nên dịu dàng với mọi người xung quanh, tăng cảm giác thích thú trong vấn đề tình dục. Dùng liên tục liều này sang liều khác, người dùng thuốc có thể bỏ ăn uống, bỏ ngủ vài ba ngày. Khi thuốc tan, người dùng thấy mệt mỏi cực độ và bị mất nước trầm trọng.

Thuốc lắc rất độc hại cho hệ thống thần kinh (neurotoxic); dùng với liều cao, thuốc lắc sẽ làm liệt cơ bắp thịt, hư thận và tăng huyết áp. Người dùng thuốc lắc có khuynh hướng bị bắp thịt căng thẳng, răng đánh vào nhau hoặc nghiến răng không tự chủ được, ói mửa, mất ngủ, thần kinh suy nhược, nghi ngờ, lo sợ chuyện không đâu.

Theo báo cáo của Interpol, các tổ chức tội ác kiểu Bàn Tay Đen Mafia ở Do Thái và Nga "xuất cảng" và phân phối thuốc lắc nhiều nhất trên thế giới. Ở Việt Nam hiện nay đường giây phân phối thuốc rất rộng từ Bắc vào Nam, nhiều nơi có sự hổ trợ công khai của nhà cầm quyền từ cấp địa phương đến tận trung ương.

Hình 3 Chiều (3D picture): Hình 3 chiều là hình nổi. Cặp mắt người nhìn hình ảnh luôn thấy 3 chiều (chiều cao, chiều ngang và chiều sâu), khi hình in lên giấy chúng ta chỉ thấy được hai chiều cao và ngang mà không thấy chiều sâu. Hình vẽ hay phim ba chiều "gạt" cặp mắt chúng ta nhìn thấy hình ba chiều. Hình hay phim 3 chiều chụp (vẽ) ở hai góc cạnh hơi khác nhau (như cặp mắt của con người). Có hai cách nhìn hình ba chiều: bằng mắt kiếng đặc biệt như loại Disney Land dùng trong các trò du ngoạn giã tưởng Star War, It's Tough To Be A Bug, Honey I Shrink The Kids ..... hoặc bằng cách tập cho mắt nhìn hình ở hai góc độ khác nhau. Có hai phương pháp nhìn hình ba chiều bằng mắt thường: Nhìn song hàng (Parallel Free-Viewing) và Nhìn xuyên hàng (Cross Eyed Free-Viewing). Nhìn song hàng tập cho mắt phải nhìn hình bên phải và mắt trái nhìn hình bên trái, nhìn xuyên hàng bằng cách tập trung nhìn ở giữa hai hình.

Có loại hình 3 chiều vẽ hình bằng máy điện tử hay bằng cách lập lại một hình ảnh duy nhất nhiều lần. Dưới lớp "màn che" nhân tạo đó là một hình ảnh khác (2 chiều hoặc 3 chiều).

E.T.A (Estimated Time of Arrival): tiếng thường dùng để chỉ "phỏng đoán thời gian đến nơi"

Dân chùa: Không phải là "nhà tu", mà đó là những chàng "công tử đỏ" xài tiền như "của chùa", hoặc cùng nghĩa với trò chơi chữ sau đây:

Nói đến chùa, người ta nghĩ đến tương chao. Trong chữ tương có chữ TƯ, chữ TƯ thường được viết tắt thay vì viết nguyên chữ là TRUNG ƯƠNG. Chữ TƯƠNG CHAO đẻ ra chữ TƯ. "Dân chùa" tức là con cháu của ủy viên Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam. Để đỡ mất thì giờ và giữ được bí mật nên gọi tắt đầy ẫn ý. Dân chơi nào được gọi là "dân chùa" thì công an, cơ quan phải gờm.

Xin đọc thêm tác phẩm Tôm Hùm Huyết sáo của nhà văn Xuân Vũ viết về đề tài nầy rất chi tiết tại www.thuvienvietnam.com.

Lau dương cầm: Quơ vợ người khác. Nhân tình nhân ngãi với vợ người khác.

Cơ Quan Cảnh Sát Quốc Tế Theo Dõi Tội Ác Interpol (ICPO - International Criminal Police Organization): Còn gọi tắt là Cảnh Sát Quốc Tế. Interpol bắt đầu từ năm 1914 tại Monaco. Hoàng tử Albert I (66 tuổi) của Monaco bị một cặp trai gái trẻ người Đức lừa cắp một số lớn nữ trang. Bị vố đau như vậy, Hoàng Tử Albert I mời 24 quốc gia đến tham dự buổi họp mặt "Cảnh Sát Quốc Tế Theo Dõi Tội Ác". Đây là buổi họp mặt đầu tiên của Interpol.

Trong quá khứ, Interpol bị nhiều tiếng xấu. Từ năm 1938 đến 1946 và từ năm 1968 đến 1972, các ông trùm của Interpol đều là người của Đức Quốc Xã. Trong thời đệ nhị thế chiến, Interpol đắc lực tiếp tay với Đức Quốc Xã bắt bớ dân Do Thái. Ngay cả trong thời gian gần đây, một số trùm địa phương của Interpol đã bị sa thải và truy tố vì tham nhũng, vì cung cấp tin tức cho các băng đảng tội ác.

Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ diễn tả về Interpol như sau trong cẩm nang của mình (xuất bản năm 1988):

"Interpol là một tổ chức rất lạ theo con mắt nhìn của ngành tư pháp. Tổ chức Interpol can thiệp vào chuyện hình sự của nhiều quốc gia, nhưng không hề dựa trên quy ước quốc tế. Interpol thành lập bởi một giao ước riêng của một nhóm sĩ quan cảnh sát từ nhiều quốc gia, không qua cơ chế ngoại giao nào, không được chánh quyền của quốc gia nào công nhận trên giấy tờ".

Năm 1989, 13 quốc gia Châu Âu đòi hỏi phải có một thay đổi về cấu trúc của Interpol.

Hiện nay, Interpol có 179 hội viên mà Việt Nam là một thành viên, văn phòng thường trực được đặt tại Lyon, Pháp, với 250 nhân viên 90 sĩ quan cảnh sát từ 36 quốc gia. Mục đích chính của Interpol là cung cấp đầy đủ, chính xác và mau chóng các tin tức có liên quan đến tội ác của một cá nhân hoặc của các tập đoàn buôn lậu quốc tế đến các thành viên.

Vai trò của Interpol thường được huyền thoại hóa trong các tiểu thuyết. Trong thực tế, Interpol không có các thám tử lừng danh kiểu điệp viên Jamesbond 007. Việc làm tại Interpol phần nhiều là việc văn phòng. Interpol lưu giữ hồ sơ của hàng triệu người trên thế giới trên hệ thống điện toán tối tân.

Âu Châu giờ có thêm một cơ quan độc lập dưới tên Europol có vai trò tương tự như Interpol cho các nước thuộc khối Âu Châu Thống Nhất.

Máy Điện Toán Mang Mặc Trên Người (WC - wearable computer): Định nghĩa chung về WC là "một máy điện toán nhỏ gọn mà người dùng luôn mang theo trên người - dưới bất cứ hình thức nào -. Luôn luôn ở tình trạng năng động (always on), luôn luôn sẵn sàng làm việc theo lệnh của người xử dụng."

Các WC hiện nay đã nhỏ đến độ có thể được mang như một chiếc nhẫn đeo tay (thí dụ như máy WC của ông Jakob Nielsen tên là JavaRing trình làng vào tháng Giêng, năm 1998). Có WC được gắn ngụy trang như một áo khoát thời trang (thí dụ như sản phẩm ICD+ của công ty nổi tiếng với quần cao bồi Jean Levis và công ty Phillips). Có WC nhỏ gọn nửa kí lô, dùng khẩu lệnh (voice command) và lệnh đánh (keyboard or device input); sản phẩm WearArm của trường đại học MIT (Massachuset Intitute of Technology) và của ETH Wearable Computing Laboratory là một ví dụ điển hình. Có WC vừa nhỏ gọn, năng suất cao, dùng nhân não điện (người dùng suy nghĩ về mệnh lệnh nào, máy sẽ thực hành mệnh lệnh đó); không quân Hoa Kỳ đã thử nghiệm mũ đội đầu (helmet) có khả năng nhân não điện từ năm 1990.

Trung tâm NASA cũng đang theo đuổi một chương trình WC dưới tên BORG (Borg là sản phẩm tưởng tượng từ phim Star Trek, nửa người, nửa máy. Borg tượng trưng cho sự "hoàn thiện tuyệt đối", theo luật của Borg, tất cả những chủng tộc không hoàn hảo đều không đáng sống, các chủng tộc có điều hay sẽ được sáp nhập vào Borg).

Công ty Xybernaut có sản phẩm WC dưới tên Poma Wearable Computer đoạt ngôi vị "một trong những sản phẩm hấp dẩn nhất" tại hội chợ triển lãm Comdex năm 2002.

Tháng Mười năm 2001, hội nghị quốc tế lần thứ năm về Máy Điện Toán Mang Mặc Trên Người được tổ chức tại Zurich, Thụy Sĩ, do Trung Tâm Liên Bang Kỹ Thuật Thụy Sĩ (Swiss Federal Institute of Technology) bảo trợ. Năm 2003 sẽ có thêm một hội nghị nữa.

Đến đây để tìm hiểu thêm về WC:


http://www.redwoodhouse.com/wearable/

http://www.media.mit.edu/wearables/lizzy/

http://science.ksc.nasa.gov/payload/projects/borg/

http://www.xybernaut.com

http://www.levis-icd.com/


&lt; strong&gt;Đĩa Cứng Nhỏ Bằng Đồng Xu (MicroDrive Hard Drive): Công ty IBM đã chế tạo một đĩa cứng nhỏ bằng đồng xu 25 cắc của Mỹ có sức chứa 1 Gigabyte. Trong phòng thí nghiệm, các chuyên gia kỹ thuật của IBM đang tìm cách áp dụng Kỹ Thuật Siêu Vi (nanotechnology) tạo dĩa cứng có sức chứa gấp ngàn lần sức chứa của MicroDrive hiện thời. Công ty SmartDisk hợp tác với công ty Toshiba tạo ra sản phẩm solid state FireLite nhỏ gọn (tuy không nhỏ bằng đĩa cứng MicroDrive của IBM) sức chứa 40 Gigabytes.

"Thử tìm lại biên giới cổ của Việt-Nam: bằng cổ sử, bằng triết học, bằng di tích và hệ thống ADN" và Bác-sĩ Trần Đại-Sỹ:Trong vòng 5000 năm trước Tây lịch cho đến nay, thì tộc Việt bao gồm trăm giống Việt sống rải rác từ phía nam sông Trường-giang, Đông tới biển, Tây tới Tứ-xuyên, Nam tới vịnh Thái-lan. Người Việt từ Ngô-Việt di cư xuống phương Nam. Người Mân-Việt đi xuống Giao-chỉ. Người Việt di cư từ nam sông Trường-giang tránh lạnh xuống Bắc-Việt đều đúng. Đó là những cuộc di cư của tộc Việt trong lãnh thổ của họ, như cuộc di cư từ Bắc vào Nam năm 1954 ; chứ không phải họ là người Trung-quốc di cư xuống Nam, lập ra nước Việt. Bài viết của Bác-sĩ Trần Đại-Sỹ, Giám đốc Trung-quốc sự vụ, viện Pháp-á.

Bác-sĩ Trần Đại-Sỹ viết văn dưới bút hiệu Yên-tử cư-sĩ hiện sống tại ba Lê, Pháp quốc. Ông sinh trong một gia đình nho học. Ông ngoại là một đại khoa bảng của triều Nguyễn. Vì không có con trai, nên cụ theo tục lệ cổ Việt-Nam, nuôi cháu làm con. Cụ nuôi Trần Đại-Sỹ từ nhỏ. Thân phụ là một thẩm phán, học tại Pháp, nhưng rất uyên thâm nho học. YTCS là con thứ ba trong gia đình sáu trai, một gái. Trên ông còn một người chị và một người anh. Hai người em nổi tiếng trong gia đình ông là Võ-sư Trần Huy Phong, và nhà văn, kiêm Võ-sư Trần Huy-Quyền.

YTCS được khai tâm học chữ Nho vào năm 5 tuổi, năm 6 tuổi gửi vào trường Pháp trong tỉnh học. Được quy y Tam-bảo học võ với ngài Nam-Hải Diệu-Quang năm 7 tuổi. Bản-sư, ông ngoại cũng như phụ thân YTCS đều là những người rất uyên thâm về các khoa học huyền bí Đông Phương như: Tử Vi, Bói Dịch, Nhâm Độn, Phong Thủy, Tử Bình...

Năm 1968 ông bắt đầu viết những bộ tiểu thuyết lịch sử. Năm 1977, ông làm việc cho Ủy-ban trao đổi y học Pháp-Hoa (Commité Médical Franco-Chinois viết tắt là CMFC) với chức vụ khiêm tốn là thông dịch viên. Nhờ vào vị thế này, ông học thêm, đỗ Tiến-sĩ y khoa Trung Quốc, rồi lại tốt nghiệp Trung-y học viện Bắc-kinh. Dần dần ông trở thành giảng viên, rồi tổng thư ký, và cuối cùng là trưởng đoàn từ 1995 cho đến nay (2003).

Những tác phẩm đã xuất bản và được tái bản nhiều lần:Anh-hùng Lĩnh-Nam, Động-đình hồ ngoại sử, Cẩm-khê di hận, Dịch Cân Kinh, Anh-hùng Tiêu-sơn, Thuận-thiên di sử, Anh-hùng Bắc-cương, Anh-linh thần võ tộc Việt, Nam-quốc sơn hà, Anh-hùng Đông-a dựng cờ bình Mông. Tính đến năm 2003 ông đã viết hơn 15 ngàn trang.

Xin đọc thêm phần tiểu sử và toàn bộ tác phẩm của nhà văn, bác sĩ, giáo sư Trần Đại-Sỹ tại www.thuvienvietnam.com

Về bài thơ Mầu Tím Hoa Sim và tác giả Hữu Loan: Tên thật Nguyễn Hữu Loan. Sinh năm 1915 tại làng Văn Hoàn xã Nga Lĩnh, huyện Nga Sơn Tỉnh Thanh Hóa. Theo học trường trung học Ðào Duy Từ, Thanh Hóa. Năm 1941 lên Hà Nội thi đổ tú tài, trở về Thanh Hóa dạy học. Năm 1943 theo phong trào kháng Pháp. Là một cây bút trong Nhân Văn Giai Phẩm nổi tiếng qua hai tác phẩm Cũng Những Thằng Nịnh Hót (thơ, trong giai phẩm Mùa Thu) và Lộn Sòng (truyện, trong giai phẩm Mùa Ðông).

Bài thơ Màu Tím Hoa Sim, viết để khóc người vợ đầu tiên của ông là Lê Ðỗ Thị Ninh, được nhà thơ Nguyễn Bính công khai cho đăng trên Trăm Hoa ở Hà Nội năm 1956, sau nhiều năm được truyền miệng. Ngoài Màu Tím Hoa Sim, bài Hoa Lúa của ông cũng là một bài thơ tình được ưa thích. Qua hơn 30 năm bầm dập, hiện nay ông sống khá vất vả tại quê nhà.

Màu tím hoa sim

Hữu Loan

Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh

Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
Ðôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chàng độc đáo

Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến chinh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê...
Nhưng không chết
Người trai khói lửa
Mà chết
Người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh.

Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần
Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...

Một chiều rừng mưa
Ba người anh từ chiến trường Ðông Bắc
Biết tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Ðứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về cỏ vàng chân mộ chí.

Chiều hành quân
Qua những đồi sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
nhìn áo rách vai
Tôi hát
trong màu hoa
(áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh đã mất, mẹ già chưa khâu...

Về bài thơ Cảm Ơn Em và tác giả Trần Huy Sao: Ông tên thật Trần Phan Hưng. Sinh năm 1947 tại xóm đình Đa Cát, Thành phố Đà lạt. Nguyên quán Quảng Điền, Bác Vọng Tây, Huế. Làm Thơ từ năm 16 tuổi. Bài Thơ đầu tiên đăng báo: Mai Anh Đi. Viết truyện từ năm 18 tuổi. Truyện đầu tiên đăng báo: Nỗi Hàm Ân Của Một Đời Người.

Ông sang Mỹ từ năm 1994, hiện định cư tại San Diego. Tác phẩm đầu tay: Hồn Á Đông (Thơ, Cơ Sở Thi Văn Đoàn Sao Dị Hình, xuất bản 1964). Ông sáng tác rất mạnh và đều đặn. Có một số các tập thơ riêng ông đã làm nhưng không in bán. Những tác phẩm tiêu biểu: Nhánh Rong Phiêu (Thơ, 1999), Xóm Đình Đa Cát (Tuyển tập thơ văn, 2000), Chỉ Còn Thơ Ở Lại (Thơ, 2002).



Đăng nhập để trả lời
0
Chương Bốn - NGỌA HỔ TÀNG LONG (CỌP NẰM RỒNG ẨN)

Vinh luyến tiếc không có thời gian nhiều với Nhỏ:

- Anh bây giờ chuẩn bị đi xa có lẽ là một thời gian dài. Em có thể tự lo cho mình không?

- Được. Vinh đừng bận tâm. Nhỏ chỉ lo cho Vinh thôi.

- Thầy anh nói anh có sao Cô Thần chiếu mạng, nhưng số anh sống dai. - Vinh cười.

Nhỏ trề môi:

- Nhỏ khác với Tịnh Thủy của Vinh ở điểm này. Nhỏ không thể chấp nhận những chuyện huyền bí phản khoa học. Phải có chứng minh cụ thể Nhỏ mới tin.

- Đúng, nếu không có bằng chứng khó có thể thuyết phục người khác. Chẳng hạn như chuyện có một đấng thượng đế hay không? Hoặc là con người có linh hồn hay không? Có thật sự có một địa ngục và một thiên đàng?

Nhỏ trầm ngâm:

- Nhỏ chưa phát triển đến mức có thể trả lời những câu hỏi đó. Nhỏ cần thêm thời gian để nghiên cứu và phân tích từng dữ kiện.

Vinh nói:

- Trả lời được các câu hỏi đó chúng ta giàu to ngay.

Vinh nói tiếp:

- Em xem coi có thể chỉnh lý Alpha hay không .

Nhỏ đáp ngay:

- Được. Nhỏ có khả năng đó.

Vinh giơ một ngón tay lên:

- Lúc chỉnh lý Alpha xong, có cách nào em làm cho tụi địch nghĩ là Alpha vẫn còn nằm trong vòng kiểm soát của tụi nó?

- Ý Vinh muốn gì? Nói ra, Nhỏ mới hiểu và thi hành mệnh lệnh được.

Vinh từ tốn:

- Tụi nó định dùng Alpha để dò thám anh vì tụi nó biết anh cần Alpha. Anh muốn tương kế tựu kế xử dụng Alpha để cung cấp tin tức sai lạc cho địch, và dùng Alpha để dò thám ngược lại.

- Có thể. Nhưng Nhỏ cần xem xét loại bọ nào đang kiềm chế Alpha. Nhỏ cần Vinh tắt đường nối mạng từ máy Alpha để Nhỏ có thể phân tích mọi việc mà không sợ địch phát giác.

Vinh bước đến kệ sách để gần màn ảnh lớn bấm vào một nút dấu kín đáo bên hông. Một tiếng "cạch" vang lên. Kệ sách mở ra để lộ một phòng nhỏ rộng 6 thước bề ngang 8 thước bề dài. Trên kệ góc trái là một hộp đen với 16 đèn xanh, đỏ, vàng nhấp nháy. Một đèn có màu đỏ. Vinh rút sợi giây cáp quang học (fiber optic) từ đèn đỏ ra. Phòng không cần thêm đèn, cường độ ánh sánh của các đèn nhấp nháy màu sắc khác nhau từ hộp đen được tăng lên nhiều lần qua các tủ gương đặt chung quanh tường. Ánh sánh khi rõ khi mờ làm phòng có một vẽ huyền bí. Dao găm, cung, đoản côn, nhị khúc, súng ngắn ... Vinh chọn lấy một bọc nhỏ đựng ám khí Hoa Mai Tiêu làm bằng chất sành (ceramic), loại gắn trên phi thuyền không gian chống nóng độ cứng không kém gì kim cương. Hoa Mai Tiêu phát xuất từ Nhật Bản là ám khí của các Ninja ngày xưa. Vinh lấy thêm cây Nhuyễn Xà Kiếm hình dạng như giây nịt đeo lưng. Thân kiếm làm bằng chất nhựa cứng đàn hồi. Tuy là bằng nhựa nhưng độ dẻo và độ bền thật khủng khiếp, dao cắt không đứt búa đập không bể. Phần đầu kiếm làm bằng sành nhọn sắc hơn dao giải phẩu. Nhuyễn Xà Kiếm và Mai Hoa Tiêu là món quà Sansei (sư phụ) Hanatakei tặng cho Vinh sau khi Vinh đạt cấp nhị đẳng Huyền Đai Hiệp Khí Đạo. Mang các loại võ khí này trong người máy dò tìm vũ khí và dò bom chẳng cách nào khám phá được.

Vinh quay ra mở máy Alpha. Đèn nhấp nháy, màn hình chớp tắt nhiều lần.

Nhỏ lên tiếng:

- Đã tìm thấy bọ trong thảo trình Alpha. Bọ này khá tinh vi. Vinh ơi! Bọ này tương tự như loại bọ Ngựa Thành Troa dựa trên thảo trình chất Xám. Ngày làm thảo trình này là hôm qua 6 giờ chiều, còn mới lắm. Khả năng tàng hình ngang với "Nước Sông Không Phạm Nước Giếng " của mình, các thảo trình lượt bọ bình thường không thể nào kiếm ra nó đâu.

Vinh à lên:

- Chỉ có 10 người biết về Chất Xám: Nhóm bốn người của anh, hai người từ Sói Xám là chủ tịch Irve Sherlock và Giám đốc điều hành Mike Grant, giám đốc NSA Joline Carpenter, phó giám đốc NSA Peter Stevens, giám đốc cơ quan tình báo CIA Westley Sniper và giám đốc cục điều tra liên bang FBI James Helgager. Cũng dễ điều tra thôi! Nhỏ, em coi hồ sơ của những người anh vừa nhắc tên. Tìm xem họ có quan hệ gì đến bọ này. Phải cẩn thận. Máy siêu điện toán lưu trữ hồ sơ của những người này đều có hệ thống an ninh bảo vệ rất chặt chẽ.

Nhỏ nói giọng rất bình thản:

- Theo hồ sơ Nhỏ có, những hệ thống bảo vệ đều từ thảo trình Tứ Đại Thiên Vương các anh viết, họ có sửa đổi đi nhiều nhưng Nhỏ tin sẽ lọt vào được không khó gì lắm. Nhỏ đã tính ra một ngàn hai trăm cách xâm nhập vào các máy siêu điện toán để lấy hồ sơ. Bây giờ phải chờ thời cơ thuận tiện Nhỏ mới tàng hình vào các máy đó được.

Nhỏ tiếp lời:

- Đã chỉnh thảo trình Alpha xong. Nhỏ nâng cấp thảo trình thông minh nhân tạo của Alpha lên một bậc. Nhỏ cũng xóa hết các dữ kiện về Zigma. Alpha sẽ không nhớ đến Zigma. Nếu Alpha không biết về Zigma kẻ địch sẽ không biết về Nhỏ. Nhỏ cho ALpha đi ngủ đây, Vinh có thể cắm giây quang học nối mạng lưới nhện trở lại cho Alpha. Nhưng Vinh nhớ đừng nhắc đến Nhỏ khi Alpha đang hoạt động. Nhỏ sẽ liên lạc riêng với Vinh qua máy áo choàng và kính đeo mắt của Vinh.

Vinh gật đầu:

- Em nói đúng như ý anh nghĩ. Em càng lúc càng giống...

- ...Tịnh Thủy . Nhỏ biết rồi. Nhắc hoài!

Vinh cười ngượng nghịu như đứa trẻ vừa bị bắt quả tang làm việc gì xấu. Nhỏ nhìn Vinh, thở khì:

- Coi kìa. Giống như con nít! Vinh mặc áo choàng và đeo kính vào. Nhỏ cần thử.

Vinh bước đến góc phòng, khoác chiếc áo choàng màu đen dài đến đầu gối lên người, đeo vào cặp kiếng gọng đen hiệu Calvin Klein. Tiếng nhỏ vang lên:

- Chỉnh tần số cho giao liên Răng Xanh (Bluetooth) giữa Nhỏ và máy áo choàng. Máy điện toán gọn Compag iPad của Vinh đâu? Mở lên để Nhỏ chỉnh Răng Xanh luôn.

- Máy iPad đã chạy hoàn hảo, nâng thảo trình lên 2 cấp. Máy sức chứa ít và tốc độ quá thấp, Vinh chỉ nên dùng vào những việc thường như xác định vị trí với GPS, tìm hóa chất bằng zNose, quay phim MicroMV, chụp hình lưu trữ, quét tư liệu. Những việc khác nên để cho áo choàng làm.

Nhỏ ngừng một chút, tiếp tục báo cáo:

- Nhỏ cũng vừa nâng cấp thảo trình chất xám cho áo choàng, tuy nhiên máy không có tốc độ và bộ nhớ như Nhỏ nên Nhỏ chỉ có thể nâng cấp thông minh ngang với một em bé 6 tuổi. Nhỏ cũng khóa tất cả các cổng nâng cấp, trừ Nhỏ và Vinh ra không ai xâm nhập vào được.

Vinh gật gù:

- Tốt lắm. Bây giờ thử màn hình và chức năng liên lạc của kiếng mắt đi.

Vinh nhình quanh phòng, trên màn hình lớn, một khung hình nhỏ xuất hiện, phản ảnh cái nhìn của Vinh. Vinh ngừng lại ở tấm hình treo trên đầu giường, nói:

- Nhìn gần.

Màn hình thâu lại gần hơn. Hình của cô gái đứng khoanh tay, dựa gốc cây Palm với bờ biển San Diego làm bình phong phía sau hiện gần. Lúc đầu hình hơi tối.

Vinh ra lệnh:

- Chỉnh hình.

Hình rõ dần lên. Mặt cô gái trong hình sáng hẳn ra, nụ cười nửa miệng như có gì bí ẩn. Vinh lẩm bẩm:

- Mona Lisa của anh...

Tiếng Nhỏ lại vang lên. Lần này không phải từ các loa chung quanh phòng, mà từ chuôi gọng kính. Đây là kỹ thuật truyền âm qua sự rung chuyển của các đốt xương gần và trong lỗ tai. Thụy Sĩ là nước đã phát minh ra kỹ thuật này, áp dụng cho những người bị thủng màng tai hoặc điếc bẩm sinh, giúp họ nghe được. Công ty Nhật Sony dựa trên phát minh đó, thâu nhỏ máy với kỹ thuật Siêu Vi và bán cho các công ty gián điệp trên toàn thế giới. Cơ quan tình báo CIA tu bổ và gắn thêm kỹ thuật Răng Xanh vào. Cái kính của Vinh là quà tặng từ "ông già Nô En" Irve Sherlock. Irve năm nay đã 72 tuổi mà trông vẫn khỏe mạnh như người vừa mới 50. Irve rất ... ghét các "đồ chơi" và ghét hầu hết các vật hiện đại. Xe đi làm của Irve là chiếc Cadillac Fleetwood đời 1989. Irve chỉ thích mặc áo thun và bộ áo một mảnh (overall jean) của hảng Levis. Irve dòm trông giống người làm việc tay chân hơn là người làm việc trí óc. Vậy mà bên trong thân hình lù khù đó là một bộ óc cực kỳ thông minh. Irve khoái nhóm bốn người của Vinh lắm. Irve đã bảo Vinh "Mấy cái đồ lăng nhăng các công ty gởi cho tao mày thấy cái gì xài được thì cứ lấy, không cần hỏi tao". Vinh nghe nói mà muốn ôm chầm ông già hôn một phát. Đa số các món hàng điện tử ở nhà Vinh là từ ông già Nô-en.

Giọng Nhỏ vo ve như muỗi nhưng rõ mồn một:

- Vinh. Nhỏ đã hoàn tất việc nối các máy lại với nhau. Vinh bớt mơ mộng đi có được không? Trời ơi!

- Trời ơi! Trời ạ! Em giống... má non của anh quá. - Vinh quay lại nhại Nhỏ.

Nhỏ hứ lên một tiếng:

- Ừ. Má non Tịnh Thủy của Vinh sao thì má non Nhỏ này cũng vậy đó. Vinh là người soạn ra thảo trình, Vinh biết mà!

Vinh cười thua:

- Thôi được rồi. Để anh mở thảo trình Alpha lại.

Vinh đến gần màn hình, chạm nhẹ ngón tay vào má Nhỏ.

Nhỏ hỏi:

- Vinh làm gì vậy?

- Anh muốn chào tạm biệt em thôi.

Nhỏ nhìn Vinh rất nghiêm nghị:

- Nhớ giữ sức khoẻ. Ra đường nhớ mặc áo ấm. Không được ăn đồ bậy bạ. Vinh có mang thuốc cảm theo phòng không?

Vinh lắc đầu:

- Cô giáo má non ơi! Đừng lo mà, anh biết phải làm sao. Tạm biệt.

Nhỏ nhìn Vinh chăm chăm:

- Tạm biệt. Liên lạc với Nhỏ khi có cơ hội.

Màn hình lịm tắt.

Vinh cắm giây cáp quang học lại cho Alpha. Đóng ngăn cửa bí mật lại. Vinh mở máy lên. Sau vài phút, Vinh nhận ra tiếng nói quen thuộc của Alpha:

"...Tự-kiểm-soát ... xong. Chào ông chủ..."

"Chào Alpha."

"...Alpha sẵn sàng làm việc. Xin ông chủ cho chỉ thị..."

Vinh nói:

"Tôi phải đi xa một thời gian. Alpha chỉ cần canh chừng điện thoại và hệ thống phòng thủ quanh nhà. Tôi sẽ thỉnh thoảng liên lạc và cho mệnh lệnh mới."

"...Alpha hiểu. Chúc ông chủ lên đường may mắn. À! Máy an ninh cho thấy có một xe vừa đậu trước nhà ... "

Màn hình hiện xe xe limousine đen bóng đậu sẵn, hai thằng Mỹ đen mở cửa xe bước ra, cả hai đều diện vét đen đắt tiền. Một thằng to con thằng kia gầy cao lòng khòng như cầu thủ chơi bóng rỗ, nhưng cả hai thằng đều cao quá Vinh ít ra là một cái đầu.

Vinh đi thẳng. Cửa tự động mở. Cả hai thằng đen rời xe tiến về phía Vinh. Áo trong của hai thằng lại là một màu đỏ tươi chói mắt. "Dòm thật khó coi" Vinh nhủ thầm.

Thằng đô con lên tiếng trước :

- Yo. Man. Mầy sẵn sàng chưa?

Vinh bình thản:

- Bây giờ mình đi!

- Đ.M. Khoan đã thằng da vàng. Tao phải kiểm soát xem mầy có vũ khí không. Ông chủ lớn muốn như vậy đó. - Thằng đen cao gầy đến trước mặt Vinh.

Vinh ngước lên nhìn hắn, nhủ thầm "Đứng xa trông nó đã cao, tới gần mới thấy nó cao hơn mình hai cái đầu."

- Ông tên gì? Tôi muốn biết để tiện xưng hô và tôi đề nghị ông bỏ cái màn khám xét. Tôi không dùng súng.

Thằng đen cao gầy cười hô hố:

- Đ.M. Kêu tao là "baba" (người được kính nể, đại ca) được rồi. Còn cái chuyện khám mầy hay không là do tao quyết định nghe chưa thằng lùn da vàng.

Vinh lạnh lùng:

- Tôi yêu cầu ông đừng dùng những chữ hạ cấp đó với tôi. Tôi cảnh cáo ông một lần thôi!

Thằng đen mập di chuyển đến bên tay phải của Vinh, còn thằng đen cao vẫn ở ngay trước mắt Vinh. Thằng mập bây giờ mới lên tiếng:

- Đ.M. Thằng lùn da vàng "yêu cầu" mầy kìa. Mầy đáp ứng yêu cầu của nó đi kìa. Hahahaha.

Thằng đen cao hai tay chồm tới định nắm lấy cổ áo choàng của Vinh miệng nham nhở:

- Đ.M. Lại đây! Tao biểu mầy lại đây cho tao kiểm soát. Không chừng sau khi tao sờ mầy xong, mầy thấy đã quá bắt tao sờ thêm lần nữa...

Những bực dọc trong người Vinh có dịp phát tiết. Vinh bước xéo sang trái, tay trái nắm ngón cái bên tay phải của thằng đen cao kéo nhẹ ra phía trước. Cái kéo coi nhẹ nhàng mà làm thằng cao hoàn toàn mất đà loạng choạng nhũi người. Cái kéo đó là kỹ thuật "dụng lực tá lực" của Hiệp Khí Đạo. Thằng cao gượng người về phía sau để lấy lại thăng bằng. Tay phải Vinh từ dưới đưa lên đẩy vào mu bàn tay phải của nó. Vinh di chuyển hai chân ngược hướng thằng đen đi tới, tay trái vẫn còn nắm ngón tay cái thằng cao, tay phải tăng áp lực vào mu bàn tay thằng cao, vừa đè tay thằng cao xuống dưới vừa bẻ gập tay nó vào lòng bàn tay. Tay phải của thằng đen bây giờ cong ngược ra sau. Sự việc diễn tiến chưa đầy một cái nháy mắt.

Thằng đen quỵ ngay xuống đất:

- Úi cha đau. Đ.M. mày....

Thằng mập đứng bên tay phải tung ngay một đấm thẳng vào mặt Vinh cứu nguy, thế đúng kiểu quyền Anh nhà nghề. Vinh đợi quả đấm đến gần mặt mới nghiêng đầu lách sang một bên. Nắm đấm vụt qua mặt Vinh. Vinh tay trái vẫn giữ đè bàn tay thằng cao không cho trổi dậy, tay phải vung ra như cái quạt đập nhanh vào lỗ tai thằng cao trùm cả ba huyệt Phong Trì, An Miên và Ế Phong. Thằng cao nghe "ầm" một tiếng như có quả lựu đạn nổ ngay cạnh. Tai nó ù lên mắt hoa đi không định thần được. Nó rú lên một tiếng ngã lăn. Vinh xoay gót chân trái về hướng thằng mập, chân phải Vinh tung ra một cước sấm sét từ cao bổ xuống thấp ngay huyệt Phi Dương ở bắp chân thằng mập. Vinh không dùng hết sức vậy mà thằng mập hự lên một tiếng, co chân gục nửa người xuống. Thuận thế Vinh xoay người co đầu gối trái lên ngay lỗ mũi thằng mập. Một dòng máu đỏ phọt ra.

Thằng mập hét:

- Oh. Shit!

Vinh lùi lại một bước, bỏ tay vào áo choàng đứng nhìn hai thằng đen bây giờ bò lổm ngổm dưới đất.

- Tôi đã nói không muốn nghe những chữ tục tỉu đó nữa! Tôi chỉ đánh cảnh cáo thôi. Đừng để tôi nổi nóng lên!

Cả hai thằng ngã lỏng chỏng dưới đất. Thằng mập sờ tay lên mũi, gào lớn:

- Đ.M. Mày đá bể lỗ mũi tao. Tao đánh chết mẹ mầy thằng da vàng chó đẻ.

"Phụp" Vinh co chân phải tung đầu mũi giày vào ngay cuốn họng thằng mập kiểu đá savate của Pháp. Nó hộc lên mấy tiếng như con heo nái vừa bị cắt họng. Hai mắt nó trợn lên trắng dã , tay ôm lấy cổ họng thở khò khè không ra tiếng .

Thằng cao thọt nhanh tay phải vào nách. Vinh biết ngay thằng này định dùng chó lửa. Đầu mũi giày của Vinh vừa co về lại tung ra ngay huyệt Đài Kiên ở chỏm vai giữa xương bả vai và xương cánh tay của thằng cao. Cánh tay phải thằng cao xụi xuống.

Vinh quát lớn:

- Mày nghe đây. Tao phạt thằng bạn của mày vì tao đã cảnh cáo nó đừng chửi thề. Nó lại dám dùng chữ "thằng da vàng chó đẻ" với tao.

Thằng cao nhìn Vinh khiếp đảm. Vinh nạt tiếp:

- Mày bị nhẹ vì mày chưa hỗn nhiều với tao. Cho mày biết tao chỉ dùng có một ít sức đá nó thôi. Tao mà mạnh chân một chút nó đã dập ống thanh quản chết ngắt rồi. Mày có hiểu không?

Thằng ốm ấp úng:

- Đ.M. mầy... Đ.M. nó. I understand!

- Mày ngon lập lại hai tiếng "Đ.M." lần nữa coi. - Vinh gằn giọng trừng mắt nhìn nó tay vén áo choàng ra sau dợm đá.

Thằng cao rú lên ngả chõng ra sau:

- Tao...Tao không ngon. Tao không lập lại. Tao không muốn bị đánh.

Vinh dịu giọng:

- Vậy thì được. Tao tạm tha cho mày cái tội hỗn hào với tao. Tao có giết hai đứa mày ông chủ lớn của mày cũng chẳng làm gì tao. Ông chủ lớn đang cần tao. Mày thử nghĩ kỹ coi mày đụng đến tao, ông chủ lớn sẽ định tội mày ra sao? Tao nghĩ ông chủ lớn của mày không "dễ thương" như tao đâu .

Câu nói của Vinh có hiệu lực thấy rõ. Thằng đen đổi giọng ngay lập tức :

- Chúa ơi! Tao quên... Không phải. Không phải. Tôi quên. Xin ông Vinh tha lỗi. Chỉ là chuyện hiểu lầm thôi mà. Xin đừng nói lại chuyện này cho ông chủ lớn.

Vinh hù thêm một câu:

- Tao không nói không được. Rủi tụi mày nổi điên không suy nghĩ, tìm cách giết tao để trả thù thì sao?

Thằng đen quỳ lên, cánh tay trái còn cử động được khoác lia lịa mếu máo:

- Tôi thề trước mặt đức bà Maria tôi không dám hại ông. Ông chủ lớn mà biết chuyện này chẳng những ổng cắt cổ tôi, ổng còn đem cả gia đình tôi ra hành hạ. Một lần thằng Dick ăn cắp tiền, ông chủ lớn bắt thằng Dick trói lại rồi cho một bầy mấy chục thằng hiếp dâm cả gia đình thằng Dick không kể trai, gái ngay trước mặt nó. Xong rồi cứa cổ cả gia đình. Tôi lạy ông!

Vinh nhăn mặt, thầm nghĩ "Thằng ông chủ lớn này nhân tính không còn. Mình phải hết sức cẩn thận". Vinh hạ giọng:

- Ừ. Coi như tao tin mày lần này. Lại coi thằng bạn của mày ra sao.

Thằng cao lết đến gần thằng mập lúc này hai tay chống xuống đất, thở phì phò:

- Mel. Mầy có sao không? Đ.M.... Ủa quên. Không nói tục trước mặt ông Vinh.

Thằng cao ngước mặt nhìn Vinh, có vẻ rất hối hận:

- Xin lỗi ông Vinh. Tại quen miệng thôi.

Nó xoay lại thằng bạn:

- Mel. Mầy sao rồi. Mầy trả lời tao coi.

Thằng mập bây giờ đã nói được, giọng khào khào:

- Phil. Đ.M. Nó dám đánh tao.

Thằng cao tên Phil co tay trái đấm một cú thật mạnh vào quai hàm thằng Mel. Thằng Mel ngã bật người. Nó lồm cồm ngồi dậy xoa mặt, rít lên:

- Phil. Đ.M. luôn cả mầy nữa thằng da đen chó đẻ. Tại sao mầy tự nhiên đánh tao?

Phil nạt lớn :

- Mel. Tao cấm mầy không được xài mấy cái chữ... phạm thuần phong mỹ tục như vậy trước mặt ông Vinh, mầy có nghe không? Vừa rồi mầy chửi một câu tao dọng mầy một cái. Mầy chửi thêm câu nữa tao dọng cho mầy nằm nhà thương luôn. Chẳng thà mầy nằm nhà thương mà còn lại cái mạng. Mầy chọc ông Vinh giận, ông Vinh không dằn được ổng sẽ giết mầy đó. Biết không thằng ngu? Nếu ông Vinh không giết mầy mày nghĩ ông chủ lớn sẽ xử tao và mày ra sao khi chuyện này đến tai ổng?

Thằng Mel khựng lại. Nó vừa lãnh mấy đòn chớp nhoáng của Vinh còn đang đau đớn. Lại thêm nghe nhắc đến ông chủ lớn nó câm họng lại ngay. Nhưng ánh mắt nó gườm gườm nhìn Vinh đầy vẻ hận thù. Vinh biết thằng này cũng là tay có "nghệ". Vinh cười gằn:

- Mel. Chắc mày không phục phải không? Bây giờ tao cho mày một cơ hội trả thù đây. Tao cho mày thử sức lại lần nữa. Thắng hay thua tao cũng không nhắc chuyện này với ông chủ lớn của mày.

Thằng Phil đưa tay trái lên ra hiệu cản lại. Thằng Mel đã lên tiếng, giọng thách thức:

- Mầy nói đúng thằng da vàng thúi tha kia. Tao không phục. Mầy đánh lén lúc tao chưa đề phòng. Tao muốn chơi tay đôi với mầy. Nếu tao thắng tao sẽ đập bể mũi mầy giống như mầy đập bể mũi tao. Còn tao thua từ rày về sau tao không chửi thề nữa. Mẹ nó, tao theo hầu mầy luôn.

Vinh di chuyển ra giữa sân, cởi áo khoác ngoài để trên thảm cỏ:

- Được. Mày cứ việc nhào vô. Tao đang đợi đây.

Thằng Mel cởi phăng áo ngoài quăng sang một bên, nó cởi luôn cái áo màu đỏ lòe loẹt phía trong ra. Thân hình nó bắp thịt nổi cuồn cuộn. "Thằng này cũng chịu khó cử tạ thường xuyên đây" Vinh thầm nghĩ. Thằng Mel lấy mu bàn tay quẹt máu mũi rồi le cái lưỡi đỏ au liếm. Mắt nó nổi đầy gân máu. Nó cười sằng sặc :

- Trước khi tao đánh gục mầy, tao cho mầy biết tao là đương kim vô địch quyền Anh hạng nặng của khu East San Diego đây. Tao không nhớ tay tao đã đấm nứt xương sọ của biết bao nhiêu thằng đen, thằng trắng, thằng sì nữa. Đây là lần đầu tiên tao đấm sọ một thằng da vàng như mầy. Tao không giết mầy đâu nhưng tao sẽ cho mầy một bài học nhớ đời.

Thằng Mel cong hai tay thành nắm đấm thủ kín mặt, hai chân nó một trước, một sau bắt đầu nhún nhảy theo nhịp. Nó có vẻ tự tin và rất nhà nghề. Vinh cũng hai tay nắm hờ lại che trước mặt như con bọ ngựa đang giương hai càng, tư thế tương tự như của thằng Mel. Cách đứng của Vinh cũng chân trước chân sau, nhưng chân trước Vinh hơi cong lại chỉ có ngón chân chạm đất, chân sau hơi rùng xuống. Hai vai Vinh nhô lên, cổ Vinh rụt xuống. So với thằng Mel Vinh đã nhỏ con; trong tư thế này Vinh nhìn càng nhỏ con hơn nữa. Thằng Mel cười sặc:

- Hahaha. Đ.M. Mầy xài quyền Anh với tao thì đừng hòng có cơ hội thắng tao. Chuẩn bị ăn đòn nè thằng chó đẻ da vàng.

Mel xáp lại gần Vinh tay trái đấm nhứ một cái vào mặt Vinh. Vinh nghiêng đầu sang bên tránh tay trái mở ra đập vào tay thằng Mel, chuyển hướng trái đấm của nó lệch sang một bên. Thằng Mel tay dài như vượn tay trái lại đấm dứ một cái nữa. Vinh cũng nghiêng đầu đập tay vào quả đấm của thằng Mel như trước. Thằng Mel chỉ đợi có thế. Nó bước chân sau lên, vung hết sức lực vào quả đấm tay phải, người nó nhào về phía Vinh. Thằng Mel chắc chắn quả đấm của nó sẽ chạm mục tiêu. Nó khoan khoái nghĩ thầm "Đ.M. Cho chết cha mầy luôn ".

Quả đấm tung ra nhanh, mạnh, gọn và thật đẹp. Thằng Phil đứng ngoài hét toáng:

- Mel. Shit! Mầy muốn giết ông Vinh hả? Lạy chúa tôi!

Quả đấm không chạm mục tiêu như thằng Mel nghĩ. Thằng Mel không biết Vinh có phù phép gì mà biến mất khỏi tầm đánh của nó. Rõ ràng cái mặt thằng chó đẻ da vàng đang ở trong tầm của mình mà. Gần như vậy sao mà hụt được?

Thằng Mel không hiểu được cũng đúng thôi. Vinh đã học sáu loại võ khác nhau. Nhu Đạo (Judo), Hiệp Khí Đạo (Aikido), quyền cước Thái Lan (Muay Thai), Phi Luật Tân đánh dao, gậy, côn (Kali - Escrima - Silat), Jujitsu Atemi, Triệt Quyền Đạo (Jeet Kune Do - Lee Jun Fan Gung Fu) và Vô Vi Nam. Cả sáu môn Vinh đều đạt trình độ cao thủ, cùng ngang đai với Đức và Huân. Trong 6 loại võ Triệt Quyền Đạo là môn võ Vinh thích nhất. Vinh theo tinh thần "Học thế. Biến thế. Phá thế. Vô thế" của Triệt Quyền Đạo. "Học": học thế võ, hiểu cái biến ảo tinh túy của thế võ. "Biến": biến đổi thế võ cho phù hợp với sức mạnh, tạng người của người xử dụng võ. Hiểu trong hoàn cảnh nào cần phải thay đổi thế võ cho thích hợp. "Phá": Khi đã lĩnh hội được kỹ thuật và đã biết áp dụng thế võ tùy nghi khi lâm trận, không theo luật của thế võ nữa. Sáng tạo chiêu thức mới từ thế võ đó. "Vô": Từ tổng hợp các chiêu thức cũ và mới, nhập tâm cái hay, cái linh dạng của các thế. Phản đòn dựa theo thế của địch không cần suy nghĩ. Có luật mà như không có luật. Ra chiêu không phải là chiêu. Chém dao như đánh quyền. Múa kiếm như xử côn.

Vinh đã hợp được cách đánh lúc cương, lúc nhu của các môn võ lúc lâm trận. Thêm nữa Vinh chuyên tâm đánh vào các huyệt đạo, thành ra đánh không cần phải dùng hết sức. Chỉ cần trúng chỗ nhược. Con bò mộng bị đánh chỗ hiểm một đòn thôi cũng đổ ềnh xuống, huống chi là người.

Thế đứng của Vinh trông giống thế đứng của quyền Anh nhưng lại là thế võ Muay Thái. Cao thủ võ Thái luôn tìm cách làm người nhỏ lại. "Càng ít chỗ lộ thì càng ít chỗ nhược" là thế. Thế chân trước chân sau của võ Thái Lan khi lâm trận, di chuyển sang bốn phía rất dễ dàng. Dễ nhập nội để đánh bằng cùi chỏ và đầu gối. Võ Thái bộ đứng coi xấu xí nhưng độc hiểm muôn phần.

Vinh đợi quả đấm tung ra đến mức con nhà võ gọi là "không thể rút lại được" mới khẽ lùi người và sàng phải theo đà đấm. Quả đấm thôi sơn của thằng Mel trượt ngang cách mặt Vinh chừng vài phân. Vinh nghe hơi gió quạt mạnh vào mặt. Vinh nghĩ thầm "tránh không kịp đòn của thằng này, mình cũng khó thọ".

Thằng Mel đã dùng hết sức lực tung ra đòn. Điều tối kỵ của con nhà võ là đánh quá sức mà không trúng đích. Sức đã dùng quá, như một mũi tên bắn đi, không thể đổi hướng. Đòn không trúng đích thì người đánh tất nhiên sẽ mất thăng bằng. Thái độ quá tin tưởng vào tài nghệ của nó và thái độ khinh thường địch thủ đã hại thằng Mel. Quả đấm của nó đấm vào không khí. Nó quá đà loạng choạng người về phía trước. Biết nguy nó la lớn:

- Đ.M. Chết!

Cùng lúc đầu gối của Vinh co lên, thúc vào mạng sườn của nó ngay huyệt Kinh Môn nằm ở xương sườn chót. Sức của Vinh tung ra không là bao nhưng cộng thêm đà lao tới của thằng Mel, trở thành cú chạm chết người. Thằng Mel nghe đau nhói. Cơn đau như một mũi dùi sắt đâm vào hông. Thằng Mel nhăn mặt gập người xuống. Đầu nó cúi xuống thấy ngang vai Vinh. Vinh xoay toàn thân người theo đúng tinh thần Triệt Quyền Đạo "tòng ý, tòng tâm" - đánh bằng sức của toàn thân (ngoại công) và bằng cả ý chí (nội lực) -, bồi thêm một cú đấm vào màng tang của thằng Mel. Tiếng xương tay chạm xương óc vang lên một tiếng "bốp" khô khan. Thằng Mel gục người xuống đầu nghiêng sang bên. Vinh khép tay chém mạnh một nhát Atemi vào gáy nó, cả người thằng Mel rớt xụi xuống đất như một bao gạo, nằm bất động. Cuộc đấu võ kéo dài chưa đầy nửa phút đồng hồ.

Thằng Phil ôm mặt rú lên:

- Lạy chúa tôi! Ông đánh nó chết rồi. Mel!... Đù... Mel! Mel!

- Mel ơi! Đầu mầy toàn cứt không, thành ra tao nói mầy không nghe lời! Bây giờ tao ăn nói làm sao với vợ tao đây? Nó mà biết chuyện chồng của em ruột nó chết có liên quan tới tao, nó thiến tao liền. Còn đứa em vợ đã nói trước với tao là mầy có mệnh hệ gì, nó sẽ chém tao. Thằng ngu như bò! Thằng ăn cứt chó! - Phil bật khóc hu hu như một đứa con nít.

Vinh bật cười:

- Phil. Mày đừng lo. Nó chưa chết đâu. Tao đánh chỗ hiểm nó chỉ ngất đi thôi. Mày lấy cái vòi đằng kia kéo dây xịt nước vào mặt cho nó tỉnh lại.

Phil đang khóc ngon lành. Ngừng ngay. Cặp mắt như hai con ốc lồi trắng dã trợn lên to nhìn Vinh :

- Ông nói thiệt hả ông Vinh? Ông không gạt thằng đen này chớ? Tôi đi lấy nước liền đây ông Vinh. Tôi đi liền.

Quả thật thằng Mel bắt đầu tỉnh lại. Nó rên nho nhỏ. Thằng Phil mừng quá:

- Mel. Mầy còn sống. Chúa ơi! Mầy còn sống!

Mel ngẩng đầu lên nhìn Vinh, máu mũi đã theo nước chảy đi gần hết:

- Tao chịu thua .. Ồ! Ồ! Tôi chịu thua ông Vinh. Ông đánh hiểm quá. Từ rầy về sau tôi chịu theo làm đầy tớ cho ông sai biểu.

Vinh cúi xuống vỗ vai Mel:

- Thôi đứng dậy đi. Không cần phải nói như vậy. Người Việt chúng tôi có câu "Đánh nhau vỡ đầu mới kết thành bạn".

Phil xun xoe:

- Ông là người Việt Nam hả? Ông chủ lớn cũng là dân Thủy Quân Lục Chiến phục vụ ở Việt Nam 5 năm đó.

"Thêm một tin tức về thằng ông chủ lớn đây. Mình phải moi hết các tin cần thiết từ hai thằng này ". Phil tay phải đã cử động lại được, hì hục nâng Mel đứng lên:

- Mầy phải cám ơn ông Vinh nhẹ tay với mầy. Ổng có thể giết mầy như chơi đó. Tao thấy ổng đánh nhau với mầy, mà giống như ổng đang giỡn với con nít vậy.

Mel một tay áp vào màng tang, một tay xoa ót:

- Ồ ! Ồ ! Cám ơn ông Vinh. Mel này trước giờ thắng cũng nhiều thua cũng nhiều. Nhưng chưa bao giờ thua mau, thua không kịp chớp mắt như lần này. Người Á Đông có môn võ đáng sợ thật!

Vinh trả lời :

- Tôi chỉ tập võ phòng thân thôi. Người bạn của tôi mới đáng gọi là tay võ sư. Lát nữa gặp ông Quan, hai ông phải cẩn thận lời ăn tiếng nói. Ông Quan rất ghét ai chửi ổng. Tính ông Quan nóng lắm.

Hai thằng hộ pháp mới lúc nãy hùng hổ như cọp giờ trở thành hiền lành như mèo, líu ríu:

- Dạ. Cám ơn ông Vinh đã dặn. Tụi tao... tụi tôi sẽ ráng giữ gìn lời nói.

Phil đập vai thằng Mel ra giọng đàn anh:

- Mầy mở miệng là văng tục tùm lum. Từ bây giờ, mầy câm luôn cái họng mầy lại. Chuyện ăn nói để tao lo!

Mel phân bua:

- Tao đâu có ngu dữ vậy mầy. Tao đã nghe ông Vinh dặn rồi. Tao đánh không lại ổng làm sao tao dám gây với người bạn võ sư của ổng?

Vinh nghiêm nghị:

- Hai ông đã hứa không nói tục là tốt. Lời hứa là quan trọng. Không phải vì sợ mà làm hai ông nên làm vì đã hứa. Với người Á-đông, lời hứa là danh dự. Không cần giấy tờ, không cần thề thốt. Một lời đã hứa suốt đời phải giữ. Hy vọng hai ông học được tính tốt này.

Hai thằng đen nhìn nhau. Mel nhìn qua Vinh xúc động:

- Cám ơn ông Vinh đã dạy bảo. Tôi bây giờ tâm phục khẩu phục ông Vinh rồi.

Mel cúi xuống lượm áo choàng của Vinh, hai tay đưa cho Vinh. Giọng nói đầy kính nể:

- Xin mời ông Vinh lên xe.

Vinh cúi xuống lượm áo sơ mi và áo vest của thằng Mel đưa tận tay nó:

- Ông mặc áo lại cho đàng hoàng.

Mel cảm động:

- Ông Vinh. Tôi hổn hào với ông và chỉ là thằng bại tướng dưới tay mà, ông vẫn kêu tôi bằng "ông" . Ông còn lượm áo lên cho tôi, đối xử với tôi như kẻ ngang hàng. Người da đen tụi tôi trước nay luôn có mặc cảm là dân mang dòng máu nô lệ luôn bị khi dễ không bằng con chó....Tôi thiệt phục ông sát đất. Tôi tôn ông làm đàn anh là đúng lắm. Ông quả là người chịu chơi đáng để Mel nầy theo hầu!

Vinh từ tốn:

- Người Á Đông chúng tôi hấp thụ một nền văn hóa đặt trên chữ tín và lòng tôn trọng lẫn nhau. Chúng tôi không thích gây lộn với ai nhưng chúng tôi sẵn sàng tự vệ nếu có người xâm phạm đến chúng tôi. Nhất là động chạm đến dân tộc chúng tôi.

Phil cung kính mở cửa sau của xe Limousine:

- Mời ông Vinh lên xe.

Vinh nói với Phil:

- Tôi muốn biết người bạn võ sư của tôi đang ở đâu.

Mel nhanh nhẩu:

- Ông Vinh đừng lo. Chương trình của tụi tôi sau khi đón ông là sẽ ghé đón ông bạn võ sư Quan luôn. Ông chủ lớn dặn là hai đứa tụi tôi đi theo làm bảo vệ cho hai ông ,nhưng giờ tôi biết hai ông dư xăng lo cho mình.

Vinh búng ngón tay, ra dáng đàn anh:

- Vậy thì đi ngay.

Phil đóng cửa xe:

- Dạ. Ngay lập tức "baba" Vinh. Mel! Mầy còn đứng lớ ngớ đó làm gì. Tao dọng thêm một dọng bây giờ. Shit! Vào ngồi băng trước đi. Tao lái.

...........

Chợ trời Tijuanna sát biên giới Mỹ về đêm càng nhộn nhịp, du khách từ San Diego đổ sang nườm nượp nhất là mùa Hè. Các sinh viên đại học Mỹ từng đàn ùa sang đây mua rượu uống và "party" vì Tijuanna không kiễm soát chặc chẽ lắm chuyện trên 18 tuổi mới được uống rượu như San Diego. Các quán vừa bán hàng nội địa kỹ niệm vừa bán kèm thêm đồ nhắm và rượu mạnh. Gọi là quán cho sang chớ hầu hết quán chỉ là mấy miếng tôn ghép lại với màn vãi che cửa. Quán gần cổng ra vào là quán đắt khách hơn cả, quán bán hàng thứ ba của chợ trời lại treo bản "Đóng cửa" bên ngoài mới lạ, tuy nhiên qua miếng vãi màn người ngoài đường cũng thấy ánh đèn và có ít ra vài ba người bên trong.

- Tao cho mày nói lại lần nữa, có hay không? - Từ sau lưng Juan cúi xuống sát tai người đang bị trói ngồi ghế thì thào.

- Đại ca! Em thề trên đầu mấy đứa con, em đâu dám phản bội đại ca. - Người ngồi trên ghế nghẹn ngào.

- Final answer? Câu trả lời chót? - Juan xoay ghế, chạm mặt với người đang bị trói - Mày biết Juan này mê chương trình Triệu Phú trên TV lắm mà! Juan này khoái cô điều khiển chương trình lúc hỏi người tham dự "Câu trả lời chót?" nếu đúng có khi trúng cả triệu, nhưng sai là về tay không ... Với Juan này, người trả lời sai sẽ về với lòng đất mẹ!

- Em nói! Em khai thiệt hết đại ca ơi! - Người ngồi trên ghế oà khóc - Thằng cảnh sát chìm Hector hứa giúp em và gia đình vượt biên vào Mỹ nếu em chỉ điểm thằng Việt Nam....

Juan đạp một cú mạnh khiến cái ghế và cả người bị trói bật ngữa xuống đất:

- Bạn của Juan này mà mày gọi là thằng quả là mày khinh Juan này quá đổi!

- Em xin đổi đại ca! Em xin lỗi em nói bậy! Ông bạn Việt nam của đại ca, ông bạn của đại ca! Không phải là thằng, Hector mới là thằng .. em mới là thằng ....

- Thôi anh Hai bỏ qua đi. Chuyện cũng lỡ rồi.

Juan dịu mặt xuống nhìn Láng ngồi trong góc:

- Út à, không phải là anh muốn nặng tay với nó, nhưng hạng ăn cháo đá bát, nuôi ong tay súng nuôi khỉ dòm gà như nó phải bị trừng phạt đích đáng.

Láng bật cười:

- Nuôi ong tay áo nuôi khỉ dòm nhà, đã dạy mấy lần rồi mà anh Hai cứ nói sai. Bây giờ phải tìm cách cứu chú Quan ra, em muốn hỏi chú xem chú có biết ông nội của em ở đâu không?

- Sao Út nghĩ là chú Quan biết tin của ông nội? - Juan bắt chước theo Láng gọi Quan bằng chú.

- Hình xâm trên tay chú Quan giống hệt hình xâm của ông nội trong ảnh, chắc chắn phải có quan hệ. Út về đây, khi nào anh có tin của chú Quan cho Út hay liền nghe. - Láng vén màn cửa.

Juan hất hàm, hai người đứng trong góp bước ra đở người bị trói ngồi lại.

- Nói cho Juan này biết chú Quan bây giờ ở đâu?

- Thằng Hector nói người đó sẽ bị dẫn độ về Mỹ ngày mai, chắc hiện giờ còn ở khám lớn.

- Juan này ân đền oán trả phân minh. Juan này căm ghét nhất đời thứ sâu bọ buôn bạn bán nghĩa. - Miệng người bị trói giờ đã bị nhét khăn - Juan này sẽ chu toàn cho gia đình mày, gởi cả gia đình vượt biên an toàn sang Mỹ, còn mày ... mày phải ...trả... nợ ... - Juan vừa nói vừa đâm con dao từ từ vào vào tim thằng phản bội, thằng phản bội trợn ngược mắt giật người lên mấy cái rồi buông thỏng người.

- Sáng mai mang xác nó bỏ giữa chợ, đây là bài học cho những thằng phản phúc. - Juan lau con dao vấy máu vào áo người chết. - Kêu thằng Perez tới đây. Tao cần bản đồ xây cất khám lớn. Tối nay tao phá ngục cứu bạn, không được ai cho Út biết.

- Sau này Út biết rồi giận đại ca thì ... - Thằng đàn em rụt rè.

- Tao không muốn Út bị nguy hiễm. Út giận tao chịu được, tau sợ chị Cả giận hơn!

Perez nhân viên toà thị sảnh Tijuanna vén màn bước vào:

- Em út tới liền tay, đây là bản đồ em út sao chép từ phòng Kỹ Sư Địa Ốc, đại ca coi.

Juan hài lòng:

- Được lắm! Để Juan này biếu mày ít tiền nhậu chơi.

Perez xiết chặt tay Juan:

- Đại ca đừng làm vậy, ơn đại ca em út chưa trả hết còn dám đòi hỏi gì sao. Chào đại ca.

- Perez mày không hỏi tại sao Juan này cần bản đồ?

- Bản đồ nào? Juan nào? - Perez nheo mắt - À em út quên nói em út có vài bộ quần áo để sẵn cho đại ca dùng khi có chuyện, em út sẽ mời thằng cảnh sát trưởng và tất cả cảnh sát trong khám đi nhậu, mấy giờ nên nhậu đại ca?

Juan nhún vai:

- Nhậu giờ nào chẳng được, Juan này nghĩ nhậu vào giờ trưa là tốt nhất.

Cả hai nhìn nhau cười rộ.

..........

Quan hai tay cùm vào thắt lưng, hai chân cùm với nhau bằng giây xích sắt hai bên có hai cảnh sát Mễ đứng kèm. Thắng ngồi bàn trước mặt bỏ một viên thuốc lắc vào miệng ngửa cổ uống cạn ly rượu Tequila 100 độ, khà một tiếng khoan khoái. Tequila thứ thiệt bỏ ngăn đá không đông, rót ra bỏ ly shot có thấm muối quanh miệng ly uống một hơi đã chỉ không thua gì rượu đế chính hiệu. Nó vắt chút chanh vào chai bia cổ cao Corona nốc ừng ực "chửa cháy". Cầm miếng da chó chiên dòn bỏ vào miệng, nó lại ngửa cổ làm thêm một shot nữa. Món thịt chó này ở Mễ nó mới dám ăn, về Mỹ làm gì mà có. Thuốc lắc nhờ rượu có tác dụng mau, nó "phê" thuốc hết sức hứng khởi trong lòng. Nhìn trái cam trên cổ Quan lên xuống liên tục nó càng đắc ý, nó đã dặn các cảnh sát không cho Vinh ăn uống gì từ hôm qua. Gì chớ môn tra tấn hành hạ nó rành sáu câu. Cái màn "kiễm soát bằng bao tử" nó thuộc bậc thầy, thằng anh hùng nào không biết đói chớ. Mấy tằnhg tù vào tay nó thằng nào không sống dỡ chết dỡ với nó vì ngón này. Nó muốn Quan mở miệng van xin để nó có dịp thoá mạ Quan thỏa mản tự ái. Bình Giang biểu nó đợi ở đây đến ngày mai nó sẽ giãi Quan về San Diego gặp Rick Tay Nhám. Rick chịu dạy nghề đạo chích điện toán cho nó vì nó là nguồn cung cấp thuốc lắc không giới hạn không tính tiền cho Rick, nếu không nhờ sự giao dịch đặc biệt đó Rick đã chẳng tiết lộ gì về chiến dịch "Phá Cổng" ngày mai, Rick có vẽ khoái trá lắm, Bình Giang .. hừ ....Bình Giang có bao giờ nói gì với nó. Càng uất ức Bình Giang nó càng thù ghét Quan. Bình Giang dặn không được đánh đập Quan, nó đâu có "đánh" Quan. Dù có đánh nó cũng có cách không lưu lại dấu vết trên mình Quan mà. Thằng nhóc Mỹ chắc cũng sắp về tới nới, nghe nói đi lãnh vợ con của Quan về chung. Nó biết khi thằng nhóc Mỹ về đến nơi nó sẽ lép vế với thằng nhóc và hết cơ hội hành hạ Quan.

- Mày tưởng mày đánh lén bố mày rồi bố may sẽ bỏ qua cho hử. - Thắng rít lên trong kẻ răng - Bố mày sẽ cho mày nếm mùi đau khổ, nếu không phải bây giờ thì lúc nào đó trong tương lai. mày sẽ trả giá rất đắt cho việc mày làm....Biết điều thì quỳ xuống xin lỗi bố mày đi.

Quan khinh bỉ nhìn Thắng:

- Người hông lạy chó chỉ có chó lạy người.

Thắng điên tiết ném miếng thịt trên bàn vào người Quan.

- Bố tiên sư nhà mày!

Tiếng giày lính cồm cộp, hai người cảnh sát dẫn một tù nhân đi vào.

- Chuyện gì? - Thắng gắt - Khu này không cho phép ai vào cả.

Người cảnh sát lễ phép:

- Thưa ông đặc phái viên, chúng tôi chỉ làm theo lệnh. Người này - chỉ tay vào tù nhân - sẽ đi cùng xe dẫn độ tù nhân của ông đặc phái viên về San Diego, còn hai đứa tôi đến đổi ca cho hai người bạn đi ăn trưa.

- Thôi được, làm gì thì làm. - Thắng khoát tay, cuối xuống tiếp tục ăn.

Hai người cảnh sát gát Quan đi ra ngoài thay thế bằng hai người mới. Một trong hai người mới cởi giây xích cho Quan.

- Ơ cái thằng kia, ai cho lệnh mày làm vậy? - Thắng đập bàn quát.

- Tao cho lệnh - Người tù vừa được dẫn vào lên tiếng, súng móc chỉa thẳng vào mặt Thắng. Thái độ hùng hổ của Thắng biến đi nhanh chóng, Thắng mặt trắng bệch vì sợ riu ríu đứng lên hai tay giơ cao, miệng méo xệch.

- Đừng bắn em! Đừng bắn!

- Holla amigo! - Người tù chào Quan.

- Juan! - Thắng nhận ra giọng nói.

Người cảnh sát cởi xích cho Quan nói tiếng Anh:

- Let's go. Hurry up! Not much time.

- Tất cả đứng yên. - Thằng nhóc Mỹ đứng ở cửa tay nắm Ngọc Hà súng kề vào Juanita . - May phước tao về đúng lúc không thì lại phải dọn rác cho mày lần nữa phải không Thắng.

Juan súng vẫn chỉa vào Thắng:

- Mày tránh ra không tao bắn bạn mày. Juan này nói là làm.

- Mày cứ việc bắn, mày bắn tao còn cảm ơn. - Thằng nhóc Mỹ cười nhạt nhưng giọng nói không chút gì giả trá - Mày bắn nó xong tao bắn mày, và tao không muốn bắn ai hết, tao chỉ muốn dẫn gia đình này về San Diego gặp một người tên Vinh. Ông Quan và gia đình không phải là tù nhân mà là thượng khách của cơ quan NSA.

Quan bước ra:

- Mày nói thật?

- I swear!

Thằng nhóc Mỹ thả tay Ngọc Hà trở ngược báng súng đưa cho Quan.

- Ông chủ của tôi đang thương lượng với ông Vinh nhờ giúp một việc hệ trọng, ngày mai chắc chắn sẽ có kết quả tốt và đích thân tôi sẽ hộ tống gia đình ông về gặp ông Vinh. Việc giải thoát ông và gia đình ra khỏi nhà tù Mễ là một món quà trao đổi với ông Vinh. Thằng Thắng này đây hống hách làm hư hết mọi chuyện! Nhưng ông cũng đừng trách nó, ngay cả tôi cũng mới vừa biết chuyện này cách đây vài phút.

Ngọc Hà chạy a đến ôm Quan:

- Ba ơi, ba có sao hông. Mama dà con lo cho ba wá. Dui wá mình sắp gặp bác Dinh!

Người cảnh sát vừa cởi xích cho Quan nói thầm vào tai Quan:

- Đại ca Juan muốn nhờ chú Quan một chuyện, không biết chú Quan có vui lòng giúp. Chỉ cần nửa tiếng thôi nếu đi xe.

- Juan đã dì qua mà liều mạng dô đây cứu tù, qua đây sẵn sàng làm theo điều Juan yêu cầu. - Quan quay sang thằng nhóc Mỹ - Qua cần mượn xe khoảng nửa tiếng sẽ quay trở lại, qua muốn ông đảm bảo vợ con qua an toàn.

Thằng nhóc Mỹ nhìn sang Thắng:

- Ông Quan đừng lo, không có thằng hạ tiện nào dám đụng đến một sợi tóc của người nhà ông.

Mặt Thắng lúc trắng lúc đỏ, nó cảm thấy quá sức nhục nhã.

- Chú Quan. - Bé Láng mừng rỡ gọi rồi nhìn sang Juan phụng phịu. - Anh Hai dám dấu em đi cứu chú Quan một mình!

- Chị Cả đâu Út? - Juan nhìn quanh đánh trống lãng.

- Má đi lên nhà người bạn, chiều mới về. - Láng đến gần Quan nhìn chăm chú hình xâm trên cánh tay.

- Chú Quan nè, cháu muốn hỏi chú một điều mong chú có thể giúp má cháu.

Quan ngồi xuống trước mặt Láng:

- Em nhỏ nói đi, qua có thể làm được sẽ hết sức giúp.

- Hình xâm của chú ... - Láng đưa ra tấm ảnh - ... giống hệt như hình xâm của ông nội cháu. Ông nội sang Mỹ chơi rồi bặt tin hai năm nay. Cháu nghĩ chú và ông nội cháu có thể biết nhau.

- Hình xâm này của các võ sinh phái Đông A. Như qua đây là đệ tử chân truyền đời thứ 42 nên có 42 vãy rồng chấm điểm đen và 3 móng bạc tượng trưng cho Tổ Quốc - Trách Nhiệm - Danh Dự. Ông nội của em nhỏ là đệ tử Đông A.

Quan chăm chú quan sát hình chụp cố tìm xem có điểm nào quen thuộc.

- Qua thiệt tiếc - Quan trả hình - không quen biết người này thành ra hổng giúp gì được em nhỏ. Nhưng qua hứa nếu có tin gì sẽ báo cho em nhỏ biết liền tay.

- Chú cứ giữ hình - Láng đưa cho Quan một dây chuyền bạc khắc chữ "Tổ Quốc Trên Hết - Thái Gia Một Dạ" - Khi nào chú tìm được ông nội nhờ chú đưa cho ông nội cái này.

Láng rơm rớm nước mắt:

- Ba con chết hồi con còn nhỏ chỉ có ông vừa làm nội vừa làm ba của con. Con nhớ nội lắm.

Quan trìu mến xoa đầu Láng:

- Em nhỏ thiệt tốt tánh, đợi khi nào qua rảnh rỗi trở lại đây thăm em nhỏ và má rồi qua xin má nhận em nhỏ làm con nuôi chịu hông?

Láng khoanh tay cúi đầu:

- Vậy thì con chào ba nuôi Quan, chúc ba nuôi Quan luôn mạnh khỏe bình an.

Quan bắt tay Juan:

- Láng, con nói cho Juan biết ba nuôi thích tính anh hùng hào kiệt của Juan. Ba nuôi nợ Juan!

Đăng nhập để trả lời
0
Chương Bốn - Chú Thích

Răng Xanh (Bluetooth): Kỹ thuật dùng nối các dụng cụ điện tử với nhau, lập thành mạng lưới cá nhân hoặc nối mạng lưới với các hệ thống mạng lưới Răng Xanh khác. Kỹ thuật Răng Xanh sẽ trở nên rất phổ thông vì nó cực kỳ đơn giản. Trong vài năm nữa, các máy điện toán cầm tay, điện thoại cầm tay, ngay cả máy lọc cà phê, vô tuyến truyền hình... đều sẽ có Răng Xanh. Răng Xanh chạy trên tầng chu kỳ 2.4 GHz, xử dụng thêm kỹ thuật "nhảy cào cào" (frequency hoping) để tránh bị nhiễu sóng làm gián đoạn thông tin liên lạc. Răng Xanh có thể chuyển dữ kiện thông tin ở mức 700 Kbp mỗi giây, với khoảng cách tối đa là 10 mét .

Vệ Tinh Định Vị Toàn Cầu GPS (Global Position System): Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ (DOD - U.S. Department of Defense) xây dựng và kiểm soát hệ thống vệ tinh định vị toàn cầu. Hệ thống GPS tốn 12 tỷ Mỹ kim. Mục đích chính của hệ thống GPS là để trợ giúp quân đội Hoa Kỳ. Các cuộc chiến tranh vùng Vịnh (1991), chiến tranh chống khủng bố (2001) dựa vào hệ thống GPS rất nhiều. Các chiến xa, xe chở lương thực, xe con bọ thám thính đi giữa sa mạc vùng Vịnh mà không sợ lạc là nhờ vào hệ thống GPS. Các đặc nhiệm trinh thám núp rất gần vị trí của quân Taliban và Al Quaida báo cáo vị trí cho phi cơ thả bom, máy bay B52 trải thảm với độ chính xác rất cao cũng đều nhờ GPS.

Từ năm 2001, dân sự có quyền xử dụng hệ thống GPS với độ chính xác như quân đội (quân đội vẫn giữ quyền điều khiển hệ thống GPS. Trước kia, máy vệ tinh định vị của dân sự có độ chính xác kém hơn máy quân sự). Độ chính xác trung bình của hệ thống GPS là 30 mét. Vài ứng dụng thực tiển của GPS trong dân sự: định vị trí, bản đồ chỉ đường, theo dõi người hoặc xe di chuyễn, vẽ bản đồ thế giới với độ chính xác cao ...

Hệ thống GPS gồm 24 vệ tinh xoay vòng quanh trái đất. Tổng đài điều khiển các vệ tinh này nằm ở căn cứ Không Quân Schriever (Schriever Air Force Base, trước kia là Falcon AFB), tiểu bang Colorado

zNose: Mũi điện tử zNose là sản phẩm của công ty Electronic Sensor Technology (Newbury Park, tiểu bang California) có thể "ngửi" được bất cứ mùi vị gì, bất cứ hóa chất gì trong vài giây, dù mùi, hóa chất đó đã bị pha loãng đi 1 phần tỷ lần.

Mũi điện tử zNose có thể "ngửi" hydrocarbon từ C4 đến C30, có nghĩa là zNose có thể phát hiện hầu như tất cả các hóa chất hiện nay. Mũi điện tử zNose đã được hai cơ quan Phòng Chống Ô Nhiễm Hoa Kỳ, và Phòng Kiểm Soát Thuốc Phiện của Tòa Bạch Ốc chứng nhận là "công cụ phát hiện hóa chất rất có hiệu quả".

Quay Phim MicroMV: MicroMV là kỹ thuật mới nhất của công ty Sony. Phim quay, chụp bằng MicroMV nằm trong dạng MPEG-2 (chiếm ít chỗ chứa hơn và độ rõ cao hơn MPEG-1). Băng chứa MicroMV chỉ nhỏ bằng một hộp diêm quẹt. Máy quay phim MicroMV rất nhỏ (4 phân tây chiều rộng, 2 phân tây chiều cao) và rất nhẹ (13 ounces). Sony hiện có nhiều mặt hàng xử dụng kỹ thuật này, hai máy phổ biến là Sony DCR-TRV70 (1299) có luôn digial camera độ rõ 2 megapixel chụp được 1600 x 1200 pixel và video độ rõ 530 lines. Màn hình 2.5 LCD TRV80 (1499) có màn hình LCD 3.5 thêm USB và Răng Xanh không dây. Cả hai máy này đều được trang bị phần Memory Stick để chứa hình chụp.

Huyệt Phong Trì, An Miên , Ế Phong::

Phong Trì (ao chứa gió) là huyệt thứ 20 của Đởm Kinh, hội của Thủ túc thiếu dương và Dương duy mạch. Huyệt nằm ở sũng đáy hộp sọ. Có tác dụng trị bệnh đau đầu, cứng cổ, cứng gáy, cảm mạo, hoa mắt, viêm mũi, ù tai, động kinh, liệt nửa người, bệnh ở não.

An Miên là một tân huyệt nằm giữa huyệt Phong Trì và Ế Phong. Có tác dụng trị các chứng chứng mất ngủ, làm an thần. Có đến 4 huyệt An Miên khác nhau.

Ế Phong là huyệt thứ 17 thuộc Tam tiêu kinh, giao hội củA Thủ thiếu dương và Túc thiếu dương kinh. Huyệt nằm ở chỗ lõm khi há miệng, sau dái tai. Có tác dụng trị điếc, ù tai, lãng tai, đau mắt, đau răng, viêm tuyến dưới tay, liệt dây thần kinh mặt.

Đăng nhập để trả lời
0
Chương Năm - VỎ QUÍT DÀY MÓNG TAY NHỌN.

Ba người đứng cách hình Bà Nội mười phân, một thước và hai thước nhìn chăm chú.

- Chịu thôi, tôi không thấy gì khác ngoài tấm hình bà già và em nhỏ. - Người đứng gần nhất càu nhàu.

Người đứng xa nhất cũng lắc đầu:

- Hai tiếng đồng hồ rồi mà chẳng thu thập được gì. Eric?

Người đứng giữa chính là Eric.

- Hừm, con bé Việt xinh đẹp kia lỡ lời nói cho tôi biết đây là hình 3 chiều và cần phải đứng ở một khoảng cách nào đó nhất định, chăm chú nhìn sẽ thấy bí ẩn bên trong. Mình phải cố gắng các vị ạ! Tôi muốn biết George có manh mối gì về chuyện này không, hai năm qua chúng ta im hơi lặng tiếng một phần cũng vì không rõ NSA hay cơ quan bí mật nào khác đã khám phá ra việc làm của chúng ta, phần khác vì bàn cờ bày chưa xong. Bây giờ phải tiến hành thôi không thể trì hoãn thêm nữa. Chuyện này quá sức hệ trọng, cả nước Do Thái sẽ hoàn toàn sụp đổ và điều tiên đoán trong Kinh Thánh sẽ là sự thật nếu chúng ta vấp phải lỗi lầm.

- Xem ra chưa ai biết gì.- Người đứng gần nhất trẻ tuổi hơn hết và là người thiếu kiên nhẫn nhất trong bọn. - Cứ việc tiến hành theo kế hoạch. Bảy ngày nữa cả thế giới sẽ thuộc về chúng ta.

- Cả thế giới sẽ thuộc về nước Do Thái - Người đứng xa nhất sửa lời.

- Hừm .. Có thể ta đứng vẫn còn quá xa. - Eric tiến đến gần tấm tranh mắt cách tranh chừng vài phân tập trung nhìn hình cả năm phút đồng hồ.

Hai người kia đã bỏ cuộc ra xa lông ngồi hút xì gà.

- ... Hay vẫn chưa xa đủ ... - Erric dời xa khoảng 10 thước đứng nghiêng đầu nhìn hình.

- Jack này, ngày mai bạn có đi chơi gôn không ? Nói với thằng Bill tôi muốn mua lại đoàn ngựa đua của nó, giá nào cũng được. Phải dời giống ngựa quý đó ra khỏi tiểu bang Caliornia trước khi chết chóc lan tràn, mất giống ngựa đó thì uổng phí biết bao .

- Bạn thật lạ kỳ. Ít ra nửa số dân California sẽ chết bạn không quan tâm chỉ lo bầy ngựa đua

- Hừ, tụi thiểu số chiếm hết nửa Cali rồi bạn không thấy sao? Ngay cả thành phố Những Thiên Thần (Los Angeles) tụi Mễ đã trở thành đa số còn chủng tộc da trắng đã trở thành thiểu số. Chết hết cả bọn da màu đó đối với tôi là một điều đáng mở rượu ngon uống mừng.

- À há! Có thành quả rồi đây ... Tôi thấy rồi - Eric kêu to, rồi mặt chuyển sang màu tái - George biết việc làm của chúng ta!

Hai người kia cùng đứng dậy.

- Cần gì lo, không có bản chính này thì ai làm được gì?

- Hai vị không hiểu, ẩn trong tranh là bảng chỉ đường thôi. - Cả hai đến cạnh Eric.- Thấy chưa?

- Chúng ta sẽ hành động trong vòng 7 ngày, tôi không nghĩ ai có may mắn tìm được tài liệu đó đâu Eric.

- Và nếu có người tìm được thì sao Johnson?

- Thì người đó phải chết!

- Ai là kẻ có dính dáng đến Bà Nội vậy Eric?

- Bình Giang bên NSA, Phủ Tổng Thống, người của Sói Xám.

- Bình Giang đã có tôi lo, phủ Tổng Thống chẳng có gì ngại, chỉ còn bọn Sói Xám.

- Bill, lo chuyện này nghe bạn.

- Để đó cho tôi, tôi sẽ đi gặp Irve Sherlock ngay bây giờ.

Bill bỏ ra ngoài cùng lúc người hầu (butler) bước vào:

- Thưa ngài Eric, có một người muốn gặp ngài. Tôi đã hết sức nói cho vị ấy hiểu ngài không thể tiếp chuyện với bất cứ ai, nhưng người ấy nói đưa danh thiếp này cho ngài thì ngài sẽ vui lòng tiếp đón.

- Jonhson, phiền bạn giữ tranh này và tạm lánh mặt nhé. - Eric tay hơi run khi đọc hàng chữ "Cố vấn trưởng phòng An Ninh Quốc Gia, Bình Giang" - Mời khách vào đi - Eric ra lệnh cho người hầu.

Eric vẫn còn nhớ chuyện hai người đụng nhau tại CIA. Bình Giang trẻ hơn Eric những 20 tuổi. Eric lúc đó là giám đốc CIA và Bình Giang là đặc nhiệm truy tố viên của lưỡng viện quốc hội phái sang điều tra. Chỉ trong vòng tháng hơn những "covert operations" CIA trước giờ dấu kín Bình Giang khui ra hết. Chính Bình Giang trực tiếp đẩy Eric ra khỏi chức giám đốc nhưng cho phép Eric giữ mặt về hưu trong danh dự. Cái giá Eric trả cho việc giữ mặt là phải đau khổ dùng những quen biết của mình đẩy Bình Giang lên chức cố vấn tổng thống. Eric vẫn ngán ngầm Bình Giang vì sợ Bình Giang sẽ chơi trò ném đá dấu tay công khai hoá những chuyện xưa, nên Bình Giang bắn tiếng cần điều gì Eric vẫn phải luôn tỏ ra sốt sắng giúp đỡ.

- Chào bạn xưa, bạn khoẻ luôn?

- Cut the crap! Tôi đến đâu chỉ để hỏi một câu: ông có liên quan gì đến việc cô Linda và thằng cận vệ bị bắn? - Bình Giang mắt đỏ ngầu lớn tiếng.

- Bạn xưa nói sao ? Cô bé Linda xinh đẹp già hân hạnh gặp mấy ngày trước bị bắn à? - Eric giọng run run - Cô bé có sao không?

Bình Giang nghĩ thầm có thể Eric không liên quan gì, Eric quả thật thất kinh khi nghe tin Linda bị tai nạn.

- Các bác sĩ chưa rõ, hiện cô ta đang trong tình trạng nguy kịch hôn mê bất tỉnh. Một viên đạn còn nằm trong đầu và một viên giữa cột sống. - Bình Giang đã bớt xúc động - Còn bức tranh đâu?

Eric vờ ngạc nghiên:

- Cô bé mang tranh về rồi mà?

- Tranh đã bị đánh cắp trên đường, hung thủ toan giết cả hai nhưng may mắn thằng cận vệ dùng người làm chắn che bớt. Nếu ông biết gì về bức tranh nên cho tôi hay ngay lúc này, bằng không...

- James đừng hù dọa già làm chi, già biết thân phận mình mà. Già thật tình nào biết gì về chuyện đó đâu? Già sẽ hỏi thăm xem có manh mối gì và gọi cho bạn xưa ngay. Già hứa.

Bình Giang quay người đi ra không trả lời, rồi bổng khựng lại, Bình Giang từ từ quay người:

- Cái giá hình đẹp nhỉ .. Thế còn hình đâu?

Eric lúng túng:

- Ôi chao! Nói ra xấu hổ .... Già không muốn bạn xưa thấy ... Nhưng thôi để bạn xưa không còn lòng nghi ngờ nữa, bạn xưa xem đi .... - Eric cúi xuống sau ghế xa lông lôi một tấm tranh để lên giá. - Hoạ sĩ vẽ tranh truyền thần già không vừa ý thành ra không muốn bạn xưa thấy.

Bình Giang im lặng đi ra cửa.

- Bạn xưa có cần già này kêu tài xế chở đi đâu không? - Eric ướm lời.

- Không cần, Scripts gần đây thôi.

Bìng Giang chưa ra khỏi cửa Eric đã bắt phôn.

.......


Xe chưa dừng hẳn Bình Giang nóng lòng tự mở cửa. Bác sĩ trưởng khoa đã đứng đợi sẵn.

- Nói cho tôi biết có tin mừng đi, tôi van ông. - Bình Giang cúi đầu khòm lưng như người hết sức lực nắm vạt áo bác sĩ, vẽ mặt ảm đạm mất hết uy phong thường ngày.

- Thưa ông Bình Giang chúng tôi sẽ cố gắng hết khả năng, những bác sĩ được ông phái tới là những người giỏi nhất trong nghành, dụng cụ ở bệnh viện là dụng cụ tối tân nhất hiện nay. Nhưng xin phải nhớ cho rằng tính mạng của bệnh nhân hiện giờ hoàn toàn tùy thuộc vào thượng đế, vết thương của bệnh nhân rất nặng, nếu không nhờ người lấy thân che đạn thì đã chết rồi. Ông Bình Giang cần bình tỉnh và cho chúng tôi quyết định nên mỗ hay không.

- Ông muốn tôi quyết định? Quyết định gì?

- Có lẽ tốt hơn hết ông Bình Giang nên ngồi xuống đây vài phút lấy lại tinh thần, hay ông có thể dùng phòng riêng của tôi ....

- Không cần đâu, bác sĩ cho tôi biết phải làm gì. - Bình Giang vội khoát tay, hít một hơi dài đứng thẳng người dậy.

- Như ông đã biết chúng tôi cần mỗ lấy hai viên đạn ra, viên đạn ở xương sống nếu thất bại sẽ khiến bệnh nhân tê liệt từ hông trở xuống, viên đạn trong đầu ... hà, nếu không thành công bệnh nhân sẽ bị trạng thái hôn mê vĩnh viễn. Bệnh nhân mất rất nhiều máu nên tốt hơn hết phải mỗ hai lần, nhưng cái hại là để lâu vết thương sẽ trở nên tầm trọng quá sức chịu đựng của bệnh nhân dẫn đến tử vong. Ông cho chúng tôi quyết định cho mỗ một lần hay không, nếu mỗ hai lần thì mỗ ở đâu trước.

Bình Giang mím môi:

- Bác sĩ, tôi không muốn mất người ... bạn và là cộng sự viên đắc lực này. Bác sĩ biểu tôi phải quyết định làm tôi thật rối trí. Nếu Linda có mệnh hệ nào tôi sẽ tự dằn vặt nguyền rủa tôi. Tôi sẵn sàng nhận những viên đạn thay cô ta, sẵn sàng lên bàn mỗ thay cô ta không chút do dự. Nhưng biểu tôi phải quyết định mạng sống của Linda, trời ơi!!!!

Gã nhìn bác sĩ mếu máo:

- Tôi sợ có mệnh hệ nào... tôi chắc ân hận suốt đời.

Bác sĩ nhìn Bình Giang thương hại:

- Tôi thật may mắn không phải là ông.

- Nếu phải quyết định. - Bác sĩ đặt tay lên vai Bình Giang - Tôi khuyên ông cho giải phẩu cả hai nơi cùng lúc, sát xuất có phần cao hơn.

Bình Giang tin tưởng:

- Tôi sẽ theo lời khuyên của bác sĩ. Let's do it!

- Ông Bình Giang có thể vào thăm bệnh nhân vài phút, tôi cần hội ý và phân công cho ca mỗ.

Bình Giang rất ghét bệnh viện, gã ghét mùi đặc biệt chỉ có ở bệnh viện, gã ghét những tấm ra trãi giường trắng toát, gã ghét áo choàng trắng của các nhân viên. Không vì Tịnh Thủy gã không đời nào vào đây. Vì Tịnh Thủy gì gã cũng có thể làm. Tịnh Thủy nằm im trên giường, ống dưỡng khí lòi ra từ khoé miệng thường ngày tươi đỏ bây giờ xám nhạt. Tiếng máy theo dõi kêu tít tít đều đặn. Nhịp thở Bình Giang trở nên nặng nề, gã lại sắp khóc.

Hai nhân viên mặc đồng phục giải phẩu xanh đẩy cửa bước vào.

- Xin lỗi. - Một người chạm nhẹ Bình Giang - Chúng tôi cần thay đồ cho bệnh nhân. Mời ông ra ngoài.

Bình Giang nhìn Tịnh Thủy đắm đuối lần nữa rồi cúi đầu quay đi, gã chợt nhận ra đôi giày John Lobb hai nhân viên đang mang. Giày cùng loại gã thường đặt mua tại Luân Đôn. Gã bước vội ra ngoài.

- Đưa đây. - Gã thò tay vào nách người cận vệ gát cửa. Súng trong tay gã tung cửa vào chỉa ngay lưng hai nhân viên bệnh viện gã nhã hết băng đạn. Tiếng súng nổ chát chúa làm các cận vệ khác vội vã chạy đến.

- Không ai được vào phòng này trừ khi chính tao ra lệnh. - Gã quát các thuộc hạ. - Còn lại bắn trước hỏi sau.

Bác sĩ trưởng chạy đến. Bình Giang chận lại:

- Không thể giải phẩu được, có người muốn giết cô Linda. Phải dời cổ đi ngay.

- Dời? Ông Bình Giang à ông không nói giỡn chớ? Dời đi trong tình trạng này chẳng khác gì tự tay ông giết bệnh nhân.

Bình Giang lưỡng lự. Gã không còn tỉnh trí để nhận định mọi chuyện, những cảm xúc cá nhân làm phán đoán của gã mất phần nhạy bén.

- Vậy bác sĩ có thể bảo đảm không ai làm hại cổ hay không?

- Ông Bình Giang, tôi chỉ làm nhiệm vụ giải phẩu cứu người. Các nhân viên của ông mới là kẻ có phận sự bảo vệ.

- Tôi nói cho bác sĩ biết. - Bình Giang nắm chặt cổ áo bác sĩ. - Tôi đặt tánh mạng của Linda vào tay bác sĩ và các cộng sự viên, Linda chết tôi sẽ giết hết các người. - Bác sĩ nhìn vào mắt Bình Giang và hiểu gã nói thật.

Bìng Giang ngồi phòng đợi. Ba tiếng đồng hồ trôi qua sao dài dằng dặc. Cả ngày nay không hút thuốc gã thật thèm. Không có thuốc gã thấy người nóng nãy và mất bình tỉnh nhưng gã tự cấm mình, nếu Linda bị đau khổ thì gã cũng muốn chịu đau khổ phần nào. Gã cố trấn định tinh thần suy nghĩ tìm ra manh mối những việc vừa xãy ra. Để coi, từ lúc đến San Diego không ai biết Linda nằm ở đâu trừ người của gã. Nội gian? Có thằng phản thùng? Khoan đã! Eric! Chính Eric! Eric đã gài gã nói hớ đi thăm bệnh viện. Như vậy cũng Eric là người đã hại Linda. Mắt gã loé cơn giận giết người. Gã gọi phôn tay:

- Phòng tin tức.

- .....

- Ngày mai các báo lớn đều nhận được thơ rơi cùng hình ảnh và tài liệu về Eric Lundquist.

- .....

- Tất cả, hết tất cả, bắt đầu từ vụ mua bán bạch phiến với A Phú Hãn.

- .....

- Tao muốn làm ngay lập tức! Đợi máy, tao có đường giây khác. - A lô! ....Lúc nào? ..... Được .....

Bình Giang trở lại đường giây thứ nhất:

- Thôi không cần làm nữa. Eric Lunquist vừa tự tử bằng súng cách đây năm phút.

...................


Cửa vừa đóng, xe đã chuyển êm ra đường. Tiếng của Nhỏ vo ve:

- Anh Vinh, Nhỏ chỉ có thể chuyển tin cho anh nhưng không thể nhận vì Nhỏ không muốn hành tung bị lộ. Anh dặn Nhỏ điều tra các người có liên quan đến Chất Xám mà không dặn rõ phải bắt đầu từ đâu. Nhỏ lục tìm tất cả dữ liệu riêng anh đang lưu trữ và tìm thấy một chi tiết rất quan trọng anh cần biết. Anh nhớ đoạn phim an ninh thâu lại từ dĩa DVD trên đồi Thượng Lưu hai năm trước? Có hai đoạn phim Nhỏ tìm thấy có cùng ngày và cùng giờ được quay tại cùng địa điểm mà anh không ngó đến. Anh có thêm hai nhân chứng có mặt ngày đó, một nhân chứng ở trong phòng điện toán và nhân chứng thứ hai ở nhà bếp. Hai nhân chứng đó là hai người máy Sony SDR-4X Mập và Ốm anh đang tân trang nửa chừng, cả hai đều có gắn máy quay phim....Alpha đang điều khiển hai người máy này dọn dẹp nhà cửa nên bỏ tất cả dữ kiện lưu trữ của Mập Ốm vào đĩa cứng, Nhỏ nhận thấy hai đoạn phim này cho đến nay chưa ai xem .... Máy áo choàng đang nhận ... Chuyển sang màn hình trên kiếng đeo mắt ...

Vinh nghe hai lỗ tai nóng lên lòng xúc động, hy vọng những đoạn phim mới khám phá này sẽ giúp Vinh tìm ra manh mối những người bạn mất tích.

Đoạn phim thứ nhất dài 25 giây quay cảnh toán người mặc đồng phục ùa vào phòng điện toán không phát tiếng ngoại trừ âm thanh giày bốt đờ sô chạy rầm rập. Vinh dùng ngón tay đánh dấu hiệu Morse ra lệnh quay chậm ... những người đeo mặt nạ chống hơi ngạt thoáng qua màn hình .... Vinh ra lệnh ngưng quay ..... tập trung vào vai áo người đang trên màn hình ... chiếu hình gần .... Vinh nhận ra phù hiệu binh chủng Người Nhái với con số 92046... Quân đội nhúng tay vào việc này? ... Máy quay tiếp .... chậm lại... một người mặc thường phục đi ngang qua máy ... ngưng quay ... tập trung vào cổ áo người mặc thường phục ....Vinh nhìn thấy một phù hiệu làm bằng bạch kim tròn bằng đồng xu 5 cắc có 3 mẫu tự nằm ba góc đều nhau không rõ nét lắm dù đã phóng ảnh đến độ cao nhất. Mẫu tự đầu tiên tuy không sắc nét nhưng có dạng chữ V, mẫu tự thứ hai có dạng chữ E nằm ngược chiều và mẫu tự thứ ba là chữ T. VET? Dấu hiệu tắt của một cơ quan hay tổ chức nào? Chữ viết tắt của Veteran "cựu quân nhân"? Người mặc đồng phục là một cựu quân nhân?

Đoạn phim thứ hai dài 52 giây trong nhà bếp, vẫn không một tiếng nói. Toán lính Người Nhái thoáng qua màn ảnh ... quay chậm .....sau khi biết chắc không có ai ở trong bếp, người cầm đầu co ngón trỏ và ngón cái thành hình chữ O rồi chuyển sang dùng ngón trỏ chỉ ra cửa làm dấu hiệu rút lui. ... Người mặc thường phục hiện lên màn ảnh, người ấy nhìn quanh rồi thong thả đến tủ lạnh mở cửa. Ngắm một lát người ấy lấy một chai bia 33 bỏ vào túi áo, miệng nói thầm điều gì ... Vinh ra lệnh cho máy điện toán khuyếch đại câu nói những cũng nghe chữ được chữ mất "...lần là ...suốt đời là .....giữ hoài ..." . Tiếng nói này Vinh đã nghe qua một lần. Ai? Vinh nhăn mặt cố nhớ xem những gì xãy ra hai năm trước và tìm những liên hệ với đoạn phim vừa xem.

Thằng Phil hai mắt trắng dã láo liên liếc kiếng chiếu hậu, Vinh thấy có điều không ổn.

- Ông Vinh cho phép tôi đóng cửa kính. Tôi muốn hút thuốc mà sợ làm ông Vinh khó chịu.

Vinh vẻ mặt bình thản:

- Được.

Thằng Phil bấm nút nâng cửa kính trong suốt giữa tài xế và băng sau lên. Cửa kính chắn âm thanh Vinh không nghe được nhưng thấy nó cầm điện thoại tay lên gọi ai đó có lẽ là để báo cáo tình hình. Nó gật đầu lia lịa rồi buông máy nhưng Mel có vẻ kích động. Thằng Phil lại liếc nhìn kiếng chiếu hậu xem Vinh có phản ứng gì khác lạ. Vinh ngã đầu ra sau nhắm mắt lại như đang nghỉ mệt. Thằng Phil yên tâm quay sang Mel nói một tràng dài. Thằng Mel gân cổ cãi lại. Thằng Phil vung tay lên đe dọa Mel bấy giờ mới im tuy nhiên điệu bộ vẫn còn rất bất mãn. Tiếng máy lạnh mở mạnh hơn.

Tay phải Vinh kín đáo bấm nhẹ nút cài tay của áo choàng. Tiếng máy điện toán vo ve trong tai Vinh:

"... Đợi lệnh..."

Vinh khẽ gãi đầu ngón tay vào góc áo trái theo tín hiệu Morse "Kiểm soát xung quanh chỗ tôi ngồi và báo cáo". Vinh vờ như mỏi cổ khẽ chuyển đầu mình từ trái sang phải.

"... Không có gì bất bình thường ngoại trừ băng ghế đối diện với ông chủ có mấy vết dơ màu đỏ đậm. Xin ông chủ hướng gọng kính về phía trước... "

".. Phóng đại... gần hơn ... phân tích... Các dấu đỏ đó có xác xuất 95% là dấu máu người, loại A. Dấu máu khô khoảng 12 tiếng trước đây..."

Vinh ra lệnh "Chuyển dữ kiện vào bộ nhớ. Kiểm soát xem còn gì lạ nữa không".

"... Không còn gì lạ... Chuyển sang kiểm soát môi trường... Nhiệt độ giảm..."

"...Trong không khí có chất ê-te (ether)... Nồng độ ê-te đang tăng mau..."

Vinh đoán đúng về thằng Phil. Nó đóng kín các cửa để thả thuốc mê! Vinh hít một hơi dài, ém vào phổi và tự hạ nhịp tim đập xuống chậm lại. Với thuật qui tức Vinh có thể nín thở 5 phút dễ dàng.

Hơn năm phút trôi qua. Vinh chập chờn đi vào trạng thái nửa tỉnh nửa thức. Tiếng máy lạnh trong xe tắt ngang. Thằng Phil mở hết các kính xe cho gió tràn vào. Khoảng nửa phút sau nó lại đóng các cửa kính lên. Xe từ từ chậm lại. Thằng Phil bỏ xa lộ rẽ vào đường Miramar và hạ tấm màn kính chắn xuống. Thằng Mel quay lại quan sát Vinh giọng hậm hực:

- Tao thiệt thấy mình không nên làm điều này với ông Vinh.

Thằng Phil nạt:

- Từ lúc bị thằng da vàng đánh gục mầy bắt đầu trở chứng cãi tao. Mầy có bị chấn thương não không hả, thằng chó da đen?

Thằng Mel trợn con mắt lồi:

- Tao chỉ nói điều công bằng thôi. Dân giang hồ phải chơi đúng luật giang hồ. Ông Vinh đáng để tao kính nể. Nếu tao là mầy tao sẽ không chơi cái trò hạ tiện nầy với ổng đâu.

Thằng Phil cao giọng chế diễu:

- Đ. M. Dẹp mầy đi. Mầy không thấy thằng da vàng "nghệ" đầy mình sao? Mầy tính là sẽ lễ phép giải thích với thằng da vàng "Dạ thưa ông Vinh, ông chủ lớn ra lệnh đổi chương trình không đón ông bạn võ sư của ông nữa. Xin ông chịu khó nhắm mắt theo hai đứa tôi"?

Thằng Mel vẫn một mực:

- Tao đã hứa với ông Vinh là hễ đánh thua tao theo hầu ổng. Tao không khoái cái trò láu cá mầy vừa làm. Lúc ông Vinh tỉnh dậy biết mầy "chơi" ổng, liệu ổng có tha mầy không?

Thằng Phil phách lối:

- Đ.M. Đấu sức thì tao thua, còn đấu súng và đấu trí... Ha ha ha... thằng da vàng đó sao bằng tao! Nó đéo thể nào đỡ nổi đòn độc của tao.

Thằng Phil ra vẻ đàn anh, giảng giải thêm:

- Mầy không đọc sách nhưng tao đọc, có đọc mới học được điều hay. Tao phục tụi Do Thái nhứt! Dân "Do Thái Bán Chúa" là dân khôn ngoan quỷ quyệt nhất thế giới đó mầy. Sách lược tao học là sách lược của tụi Do Thái "Cần thì bán bạn, kẹt thì bán linh hồn, Chúa cũng đem bán luôn. Gì cũng bán hết, miễn là lợi cho thân mình". Phải như vậy tụi nó mới không bị diệt chủng chớ mậy!

Thằng Mel chán nản:

- Tao không biết nhiều về Do Thái hay Ả Rập. Tao chỉ biết lời hứa danh dự tao sẽ giữ. Tao cũng không bán bạn. Tao không bao giờ bán mầy vì mầy là bạn tao.

Thằng Phil cười khục khục trong cổ họng:

- Đ. M. Bởi mầy không có đầu óc tính toán nên ông chủ lớn mới giao tao lo mọi chuyện. Ông chủ ra chỉ thị cho tao, tao ra lệnh cho mầy, còn mầy không cần suy nghĩ làm theo lệnh tao là đũ. Mầy không nghe ông chủ lớn thường nói "đảng lãnh đạo, chính quyền quản lý, nhân dân làm chủ" sao? Ông chủ lớn là đảng, tao là chính quyền, còn mầy là nhân dân. Mầy phải "làm chủ", làm công, làm không ngưng nghỉ, làm hết mọi chuyện. Mầy hiểu không thằng ngu?

Thằng Phil moi từ dưới ghế xe ra một bao tải nhỏ, ra lệnh:

- Tao ngừng xe ở đây. Mày chạy ra sau lấy hết đồ trong người nó bỏ vào bao. Rồi lên đây lại. Phải nhớ là lấy cho sạch hết mọi thứ. Ông chủ lớn dặn như vậy.

- Tao...

Thằng Phil giọng hăm dọa:

- Mel! Đ.M. Mày cãi nữa tao đành gọi về xin chỉ thị trực tiếp từ ông chủ lớn.

Nghe chữ "ông chủ lớn" thằng Mel ngần ngừ một chút rồi ngoan ngoãn xuống xe. Nó len vào ghế sau cạnh Vinh moi hết tất cả đồ tìm được trong các túi của Vinh, bỏ vào bao. Nó moi máy điện tay nhỏ IPaq ra ngắm nghía. Nó có vẽ nghĩ ngợi điều gì. Nó quay lại nhìn thằng Phil. Thằng Phil đang mở nhạc Rap, tiếng nhạc bập bùng với những lời tục tỉu vang lên rất to. Nó yên tâm đút mau cái IPaq vào túi áo vét.

Thằng Mel đóng sầm cánh cửa đưa bao đồ cho thằng Phil. Thằng Phil tắt máy radio cầm máy nói cực nhỏ của quân đội:

- Mười tám gọi ba bẩy. Hàng đã sẵn sàng nhập kho.

Không có tiếng trả lời. Thằng Phil lập lại lần nữa:

- Mười tám gọi ba bẩy. Đ. M. có ai nghe không?

Vẫn không có tiếng trả lời. Thằng Phil văng tục:

- Đ. M. Ông chủ lớn dặn là gọi máy sẽ có tụi khác trả lời. Mình bàn giao thằng da vàng nầy xong là hết chuyện. Tụi nào đâu? không thấy thằng nào hết!

Tiếng nói quen với việc ra lệnh nghe oai phong lẫm liệt chợt vang lên từ máy:

- Ba bẩy đây. Quẹo trái 2 dặm, đi thẳng vào sân bay quân đội. Nghe rõ trả lời.

Thằng Phil lật đật bấm máy:

- Ba bẩy. Tụi tao là dân sự. Làm sao vào được khu quân đội?

Tiếng nói trả lời cộc lốc:

- Lái xe thẳng vào sân bay. Tao đã cho lệnh lính gác cổng để mày qua không cần xét. Không ngừng xe dù bất cứ ai chận lại. Bị chận thì gọi cho tao, tao lo! Chạy theo con đường đề bảng "Đà Nẳng - Phi Đạo 17" cho tới khi nào mầy thấy bốn hangars rộng có nhiều KC-130. Đậu sau KC-130 sơn chữ Fat Albert. Lập lại cho tao nghe.

- Lái xe thẳng vào sân bay. Không ngừng xe. Nếu bị chặn cứ chạy, gọi cho ba bẩy. Đậu kế... đậu kế cái gì mà có số KC 130... Fat Albert.

Giọng nói gầm lên:

- Tụi nô lệ mọi đen mầy tối dạ hơn con chó Bull của tao! Tao nói KC-130 là máy bay Hercules C-130. Đồ ngu! Lập lại!

Giọng nói quả là có oai lực. Thằng Phil như mèo cắt tai, trả lời xuôi xị:

- ...đậu sau máy bay KC-130 có chữ Fat Albert.

Xe đến cổng sân bay. Hai người lính mặc quân phục trang bị súng trường M16A2 ra dấu cho xe ngừng lại. Thằng Phil cho xe chạy chậm lại. Thấy ra dấu mà xe không chịu ngừng, hai người lính lập tức chĩa súng nhắm vào đầu thằng Phil. Một người quát lớn:

- Ngừng lại (Freeze).

Thằng Phil lẹ làng thắng xe cái rẹt. Nó đổ mồ hôi hột phát tiếng chửi thề:

- Đ.M. Thằng chó đẻ biểu chạy luôn. Chạy luôn để tụi lính bắn chết hả.

Ngay lúc đó, từ chòi canh bên cạnh đường, một Thượng Sĩ Già (Senior Master Sargent) xuất hiện vẫy cho xe chạy qua. Hai người lính lập tức dạt ra súng hạ xuống. Thằng Phil mừng rỡ:

- Đ.M. Ít ra cũng phải như vậy chớ!

Xe chạy êm theo con đường đề bảng "Phi Đạo 17". Bốn chiếc máy bay phản lực F-4 Phantom mang insigma dấu hiệu Blue Angel xếp thành hình kim cương bay thấp ngang qua xe tiếng gầm rú điếc tai. Vinh mơ màng tỉnh dậy.

Xe chạy đến bãi đậu có chiếc máy bay KC-130 với chữ Fat Albert. Cửa sau của chiếc KC-130 mở rộng, trong lòng máy bay có một kiện hàng sắt khá to đề chữ "Bí Mật Quân Sự". Động cơ đã nổ sẵn sàng cất cánh. Năm người cao lớn mặc quân phục lính đứng chờ sẵn. Một người đeo lon Đại Tá miệng ngậm ống vố có vẻ là người chỉ huy.

Xe vừa ngừng, viên Đại Tá hất hàm ra lệnh. Hai người mặc quân phục lính chạy đến mở cửa xe lôi Vinh ra ngoài. Vinh vẫn còn chưa lấy lại sức. Nhưng phản xạ tự vệ Vinh tung chân đạp vào ngực người lính đứng trước mặt. Người lính bình thản chụp mắc cá chân Vinh, Vinh có cảm giác như một chiếc cùm sắt kẹp lấy chân mình. Người lính thứ nhì vung tay đánh vào gáy Vinh. Nghe tiếng gió Vinh chồm đầu đến trước giảm tầm đánh. Cú đánh tuy không đạt hiệu quả, nhưng cũng làm Vinh choáng váng. Chưa kịp làm gì khác người lính đứng sau lưng đã áp đến gần kẹp cổ Vinh. Vinh chỉ kịp hít một hơi thở ngắn cánh tay đã xiết chặt lại. Vinh thoáng thấy phù hiệu đeo trên vai của người lính "Binh Chủng Người Nhái - 92046". Người lính nới lỏng tay khi thấy Vinh đã lịm người.

Viên Đại Tá quắc mắc nhìn thằng Mel và Phil vừa đi tới:

- Tao tưởng nhóm tụi bây đã có biện pháp an ninh với người này rồi?

Thằng Phil mở miệng phân bua:

- Đ.M. Tao có cho nó ngửi ê te hơn năm phút. Con bò mộng cũng còn gục. Không biết sao thằng da vàng này chịu được. Nó giỏi "nghệ" lắm, tụi bây coi chừng.

Hai người lính khiêng Vinh đặt trước mặt viên Thiếu Tá đeo bảng tên Harry Stein. Người lính vừa bắt chân Vinh cúi xuống kiểm soát cả người Vinh. Người lính ra hiệu bằng mắt cho viên Đại Tá, ý nói "Thằng này không có gì trên người". Viên Đại Tá hất đầu về phía chiếc máy bay. Người lính nắm hai chân Vinh người thứ nhì toan xốc vai Vinh, thằng Mel đã mau mắn chạy đến:

- Để tôi giúp ông một tay.

Mel ôm bụng Vinh, bàn tay hộ pháp của nó thủ sẵn cái máy IPaq kín đáo bỏ vào túi trong của áo choàng. Harry nạt:

- Thằng mọi đen không phải chuyện của mày. Cút xéo!

Thằng Mel lùi lại nhường chỗ cho người lính thứ nhì. Harry phẩy tay:

- Xong việc của tụi bây rồi, đi về đi.

Thằng Mel đi mà còn ngoái lại. Nó dõi mắt theo Vinh đến khi Vinh được khiêng vào phi cơ. Nó thì thầm “Chúc baba may mắn”.

Đăng nhập để trả lời
0
Chương Năm - Chú Thích

CHÚ THÍCH:

Giày da hiệu John Lobb: Nằm trên con đường thanh lịch St. James's Street là tiệm giày thủ công nỗi tiếng nhất thế giới tại Luân Đôn với danh sách khách hàng từ Tổng Thống đến Vua Chúa và tài tử điện ảnh. Đôi giày rẻ nhất giá 2,400 đô la, có đôi đến 20,000 đô la và mỗi đôi do một người thợ chuyên môn thuộc hàng sư phụ trong nghành làm, giao hàng sau 4 đến 6 tháng kể từ ngày đặt. Giày mang đặc biệt rất vừa vặn và thoải mái không hảng nào sánh kịp. Chưa bao giờ có khách hàng nào của John Lobb không hài lòng với giày đặt mua.

Người máy SRD-4X: Do công ty Sony chế tạo. Đây là người máy đầu tiên dành những tay dư tiền muốn có một cái gì đặc biệt giúp vui cho mình và cho những buổi tiệc. Người máy cao 23 phân tây, nặng khoảng 7 kí lô. Mỗi chân người máy có 4 máy điện tử dò đường và thân người được trang bị bộ phận thăng bằng giúp người máy đi đứng như người thật. Tốc độ tối đa của người máy là 1 cây số giờ. Người máy có hai máy quay phim nằm trong hai mắt giả giúp người máy nhìn thấy hình hai chiều . Người máy có thể nhảy múa, hát, nhận dạng được 10 khuôn mặt khác nhau. Biết nói chuyện và giống như con người biết nhìn vào mắt người đối diện khi nói chuyện với người đó. Giá 60,000 Mỹ Kim.

Con đường mang tên Đà Nẵng: Trong căn cứ Hải Quân Hoa Kỳ tại San Diego,California, có hai con đường tên tiếng Việt: Huế và Đà Nẵng. Hai đường này dẫn đến câu lạc bộ sĩ quan ngay trên bờ biển, cảnh trí rất thanh lịch. Một số lớn tàu chiến đã từng tham chiến tại Đà Nẵng và miền Trung, như USS Tuscaloosa County (LST-1187), USS Jerome County (LST-848), USS TORTUGA (LSĐ26) USS Polk County, USS Sioux (AT-75/ATF-75), USS Skagit (AKA-105), USS Samuel Gompers, USS Thomaston... Thủy thủ đoàn đa số có ấn tượng tốt về mảnh đất hình cong như chữ S của chúng ta. Khi trở về Mỹ, họ đã đề nghị đặt tên hai con đường trong căn cứ Hải Quân là "Đà Nẵng" và "Huế" để kỷ niệm thời gian có mặt tại Việt Nam.

Fat Albert: Phi đội chuyên chở Hercules của Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ có tên gọi riêng là Fat Albert là phi đội duy nhất được chuyển sang cho Hải Quân bảo quản. Fat Albert mang theo 45,000 cân xăng, có khả năng cất cánh với phi đạo ngắn 1,500 thước tây dùng kỹ thuật Jet-Assisted Take-Off (JATO) và bay tới độ cao 1,500 thước tây chỉ trong vòng 14 giây. Fat Albert chuyên chở được 25,000 cân Anh, bay cao 27,000 thước tây với vận tốc tối đa 320 hải lý/giờ.

Fat Albert cũng là tên của một chương trình hoạt họa hàng tuần nỗi tiếng trên ti-vi (Hoa Kỳ), truyện dựa trên nhân vật da đen Fat Albert của Bill Cosby viết năm 1970.
Đăng nhập để trả lời
0
Chương Sáu - LÒNG NGƯỜI HIỂM TRÁ

Trẻ con sống trong sự nghèo đói và đau khổ sẽ khôn trước tuổi. Cũng như nhiều thằng bé da đen khác Mel sống trong khu biệt chủng hạng bét (ghetto) phía Đông của thành phố San Diego. Nó không biết cha là ai, mẹ nó không hề cho nó biết chút gì. Nó chỉ biết bả mang hai dòng máu, máu của "ngoại chủng" nào nó không rõ. Mẹ nó không hề nhắc đến bên ngoại. Nó không thấy đó là quan trọng.

Từ lúc 10 tuổi nó đã sống kiếp giang hồ. Nó đô con, 10 tuổi mà dáng như thằng con trai 15. Mẹ nó năm nay mới chừng 40 ngoài mà xem bả đã già như 50. Mẹ nó phảng phất nét Á đông, người trầm lặng. Mẹ nó không biết chữ, bả nuôi cả gia đình bằng nghề may vá thuê. Mỗi tháng bả kiếm được chừng 800 đô cộng thêm 1000 đô tiền an sinh xã hội. Chừng đó làm sao nuôi nổi bốn chị em nó. Nó còn nhớ nhiều đêm giật mình thức dậy nó vẫn thấy bả cặm cụi bên chiếc máy may.Tiếng máy kêu sè sè trong đêm âm thanh ngắn rồi dài. Tiếng máy sao thổn thức, ngập ngừng như một bài hát điệu nhạc buồn Blue nó thường nghe trên ra-dô:

Tôi mất quê hương trước lúc lọt lòng
Bài đồng dao nghe trầm bổng mênh mông
Chỉ khi rất say, chìm trong giấc mộng
Hồn quê hương lồng lộng gọi tôi về

Nó được cái tướng tá lực lưỡng có điều đầu óc không mấy gì thông minh cho lắm. Bảy tuổi nó đã la cà với thằng Phil. Phil lớn hơn nó 5 tuổi. Cái tiếng “thằng trời đánh thánh đâm, thằng láu cá” dùng diễn tả Phil là đúng bong. Cả đời Mel nó chưa thấy ai lòn cúi, nịnh bợ và thù vặt... giỏi như thằng Phil. Phil đã biết mùi gái từ năm 13 tuổi, ai nó cũng cặp. Nó là một thứ trùm du đãng nhỏ trong góc phố 54 và Euclid chạy vặt cho mấy thằng đen trong băng The Blood. Dựa hơi mấy thằng này Phil nghiễm nghiên trở thành một thằng du đãng con láu cá rất thành công. Vậy mà lạ, lên 17 tuổi và từ khi cặp bồ với con Mary, nó mê con Mary thật sự. Con Mary thiệt là cổ hủ; đi chơi với Phil nó chỉ cho Phil xơ múi chút đỉnh vòng ngoài, léng phéng là nó thẳng cánh tát cho mấy bạt tai liền. Phil cũng liều lĩnh toan phá rào mấy trận lần nào cũng ăn đòn choáng váng. Nó bắt phải ra nhà thờ làm hôn thú mới cho Phil "ấy". Phil tỏ ra rất "trọng" vợ chắc là nhờ mấy bạt tai vợ dạy "từ thuở bơ vơ mới về". Phil léng phéng là ở đâu kìa chớ về nhà Phil rất "có hiếu" với vợ. Phil theo vợ đi nhà thờ Đức Mẹ Thánh Nữ đều đặn hàng tuần. Thật tình mà nói, trừ cái tính tốt “trọng” vợ đó ra Mel không thấy ở thằng Phil một thứ tính tốt nào khác. Mel cũng phải công nhận bạn mình là một thằng điếm đàng tới bến. Quen với thằng Phil lâu Mel biết Phil là một thằng khó chơi, thằng nhỏ nhen ti tiện, thằng theo gió trở cờ. Tuy biết Phil đểu giả Mel lại rất trung thành với bạn. Tính nó trước sau như vậy mà.

Mel đơn giản, chỉ nghĩ đến chuyện sẽ làm lại cuộc đời một khi dành dụm được ít tiền. Nó sẽ dẫn má nó, chị nó và hai thằng em rời khỏi cái ổ chuột này. Nó mơ sẽ mua được một mảnh đất khang trang có một ngôi nhà giống hệt trong "House on the prairies" do tài tử ngoan đạo đẹp trai Micheal London đóng. Má nó làm quần quật cả ngày kiếm tiền nuôi gia đình vậy mà hễ rảnh năm ba phút là bả lôi mấy cuộn băng thâu lại từ truyền hình của chương trình “House on the prairies” ra xem, cặp mắt sáng ngời một niềm vui.

Có một lần ở trên bàn ăn và cũng là bàn học, bàn làm việc của má nó, nó tình cờ thấy một tấm hình trắng đen chụp một người đàn bà Á đông nhỏ nhắn bên cạnh một binh nhì bộ binh người da đen, phía sau lố nhố năm ba người lính bộ binh người Á đông với cây cờ nhỏ nhìn không rõ lắm. Má nó cất vội tấm hình vào người. Má nó không nói. Nó không hỏi.

Từ lúc nó theo thằng Phil đến nay nó đã giết người ba lần. Lần đầu tiên lúc nó vừa lên 10. Nói nó giết thì không đúng lắm, nó như thiên lôi, Phil chỉ đâu nó đánh đó. Mấy lần sau này giết người xong nó nốc rượu say khướt. Vợ nó biết gì đâu, lo lắng hỏi thăm. Nó chỉ ầm ừ trong cổ họng. Không phải nó có tính khát máu hay muốn giết chóc gì, chẳng qua hoàn cảnh đưa đẩy nó phải chịu thôi - nó tự nói với nó như vậy. Bản tính nó là người tốt mà, bằng cớ là nó cũng thỉnh thoảng đi theo vợ nó và gia đình thằng Phil đến nhà thờ. Nó cũng dâng cúng tiền cho nhà thờ rộng rãi. Nó thương má nó, thương mấy đứa em của nó và thương nhất là con chị Lousie của nó. Con chị đẹp gái của nó mang tiếng là "Con Châu Chấu" vì cứ “nhảy” hết giường thằng trắng này đến giường thằng trắng khác mỗi đêm. Thì đã sao! Con người, ai lại không muốn hưởng thụ? Thật ra nó cảm biết một phần lý do tại sao chị nó lại như vậy.

Hồi nó còn nhỏ chị Lousie luôn luôn săn sóc cho nó. Chị Lousie lớn hơn nó có 4 tuổi mà lo cho nó từng chút; nào là đút nó ăn, tắm rửa cho nó và các em nó. Chị Lousie thương nó hơn cả. “Mel. Em đừng sợ ai ăn hiếp em. Có chị ở đây. Chị sẽ lo cho em. Tội em quá”. Chỉ thường hay nói vậy cho nó nghe mà. Thiệt tình! Nó thấy nó đâu có gì đáng tội? Nó ăn khoẻ, ngủ khoẻ như trâu. Còn chơi đánh nhau với mấy thằng cùng xóm nó lúc nào cũng thắng mà. Tính nó rất thật thà. Trừ cái nó hơi chậm suy nghĩ. Hàng xóm xầm xì, nói ba nó nghiện ngập quá đà rồi sinh ra nó nên nó mới có dị tật. Nó đếch cần để ý. Nó đếch cần biết về ba nó. Nó đếch cần hiểu tại sao nó đen thui như cột nhà cháy, mà chị Lousie của nó da chỉ ngâm đen thôi. Tại sao nó xấu tướng, mà chị Lousie của nó lại đẹp như thiên thần. Mel chỉ cần biết có chị Lousie bên cạnh là đủ rồi. Mẹ nó đi làm đến nửa đêm mới về. Chị Lousie chẳng khác gì bà mẹ thứ hai.

Nó chơi đánh lộn giả với mấy thằng nhóc cùng xóm lỡ tay dộng thằng Jesse hộc máu mũi. Nó sợ quá chạy một mạch về nhà. Thằng Jack, anh thằng Jesse ở trong băng The Blood thế nào cũng đi tìm nó.

Chị Lousie thấy nó chạy về nhà chun xuống gầm bàn sợ hãi, gặng hỏi lý do. Biết chuyện, chị Lousie tức tốc dẫn nó đi tìm thằng Jack ở building C, phòng 133. Thằng Jack vừa chơi xong một cữ á phiện cặp mắt lờ đờ như cá ương. Chị Lousie bắt nó phải đứng trước mặt thằng Jack xin lỗi. Thằng Jack lõ mắt nhìn chằm chặp vào chị Lousie. Nó cười hềnh hệch:

- Qua sẽ tha lỗi cho thằng nhóc nầy nếu nó khoanh tay xin lỗi thằng em qua trước mặt mọi người. Và nếu em ngồi lại chơi với qua một chút.

Nó thấy bực quá. Dầu nó có lỗi, cũng đâu phải hạ mình đến độ như vậy? Nó càu nhàu:

- Đ.M. Tui đánh nó chảy máu vì lỡ tay thôi, làm gì phải lớn chuyện ra. Cùng lắm tôi nói một tiếng xin lỗi riêng với thằng em anh là được rồi.

Thằng Jack coi tướng say thuốc khật khà khật khưỡng, vậy mà sao nó móc súng ra lẹ quá. Nó chồm dậy, một tay bóp miệng một tay thọc khẩu súng vào miệng thằng Mel. Mel muốn són đái trong quần. Còn trẻ quá mà Mel đâu muốn chết. Mel ú ớ không ra tiếng rõ ràng:

- Chị Lousie. Cứu em. Chị Lousie.

Chị Lousie hai tay ôm má rú lên, chỉ quỳ xuống trước mặt thằng Jack. Bộ ngực căng tròn của gái mới lớn phập phồng theo nhịp thở:

- Anh Jack, em tôi chỉ lỡ tay thôi mà, xin anh tha cho nó. Anh Jack! Anh muốn làm gì tôi cũng được, tha nó đi anh.

Thằng Jack ánh mắt ngời sáng một vẻ bệnh hoạn từ từ kéo phẹt mơ tua cái quần Jean xuống:

- Vậy thì em làm qua thích đi. Thích thì có thể qua đổi ý, không giết cái thằng mất dạy này.

Mùi chua lè từ người thằng Jack cộng thêm cái mùi khai và thúi khẳm từ chỗ đó của thằng Jack làm Mel buồn nôn. Chị Lousie chắc chắn là cũng ngửi được mùi. Chị quỳ ngay bên cạnh chỗ đó mà! Chị Louise sửng người ra, thằng Jack nạt:

- Đ.M. Tao đếm tới ba mầy còn chưa hả miệng ra thì tao cho óc của thằng em mày hả đó. Một... Hai...

Thằng Jack lên cò súng nghe cái rắc, chị Lousie không nghĩ ngợi nữa. Cầm cái đó ngậm vào miệng. Nước mắt chị Lousie lăn dài trên má, trên khuôn mặt thiên thần của chị Lousie. Thằng Jack cười hô hố:

- Em giỏi, làm qua thích thì qua tha thằng nhóc.

Thằng chó đẻ chợt hét lớn, túm lấy bộ tóc ngắn, xoăn của chị Lousie mà xoáy:

- Đ.M. Răng mầy làm đau tao. Con đĩ ngựa.

Chị Lousie hai tay nắm tay thằng Jack cố gỡ tay nó ra khỏi tóc chị. Chị bật khóc hu hu:

- Đau tôi quá. Anh Jack. Xin anh đừng bắt tôi làm vậy nữa. Tôi lạy anh. Anh Jack! Ối, má ơi! Đau quá!

Thằng Jack cười rít lên:

- Đ.M. Mầy đau chớ tao đau sao? Không nghe lời tao nổ một phát chết mẹ thằng em mầy. Tao nổ luôn mầy rồi tao tới nhà mầy bắn luôn hai thằng còn lại. Mầy có bốn chị em cả thảy mà, phải không? Còn bà má mầy, tao giữ lại cho mấy thằng nhóc trong băng tao học tập kinh nghiệm chơi gái. Gái già có kinh nghiệm chơi mới đã. Làm lại tao coi!

Chị Lousie thương gia đình hơn hết. Nghe thằng Jack dọa chị chồm tới gần, rán làm tiếp cho nó hài lòng.

Thằng Jack rút súng ra khỏi miệng Mel dộng báng súng lên đầu nó một cái bốp. Mel choáng váng ngã ngồi xuống đất. Thằng Jack gầm trong cổ họng:

- Mầy ngồi yên đó. Lộn xộn tao bắn bể sọ.

Thằng Jack khỏi cần dọa, nỗi sợ hãi trong lòng Mel đã đủ làm cho nó ngồi bất động.

Thằng chó đẻ đè úp chị Lousie vén cái váy vải thô của chị lên cao, xé toạc quần trong của chị. Mặt chị Lousie gần ngay mặt nó. Mel thấy rõ nỗi chịu đựng, nỗi ghê tởm hiện trên mặt chị Lousie. Chị lắp bắp:

- Anh Jack, làm xong rồi anh thả thằng em tôi ra nghe. Tôi xin anh đó. Anh làm gì tôi cũng được. Chỉ đừng đụng đến thằng em tôi.

Mắt nó ráo hoảnh lúc đó, nó nhắm mắt lại, coi như mình không thấy gì. Chị Lousie chợt hét lên một tiếng khiếp đảm. Thằng chó đẻ cười hềnh hệch:

- Con đĩ. Một khi em đã được nếm mùi da đen rồi, em không bao giờ muốn ai khác đâu. (Slut. Once you go black, you never come back).

Chị Lousie oằn người khóc nức. Tiếng khóc của chị Lousie làm cho thằng chó đẻ thêm khoái chí. Thằng chó đẻ nhấp mỗi lúc một mau hơn. Nó rên một tiếng rồi rùng mình thở hộc ra:

- Em làm qua sướng quá qua tha cho thằng nhóc đó. Mai mốt em muốn nữa em biết tìm qua ở đâu mà, phải không? Đồ đĩ non.

Thằng Jack thỏa mãn xong bỏ mặc chị Lousie nằm lả ra, kéo quần lên đi ra cửa. Chị Lousie nằm yên vài giây rồi rán lết tới gần Mel hỏi giọng yếu ớt:

- Mel, em có sao không? Em đừng sợ. Mọi chuyện qua rồi.

Thốt nhiên Mel vùng dậy đâm đầu chạy. Chị Lousie nức nở gọi theo:

- Mel..Mel... Em đi đâu. Về nhà với chị. Đừng làm vậy mà. Đã có chị. Mel...

Thằng Mel cắm đầu chạy xuống cầu thang. Nó tung cửa chạy hộc tốc sang bên kia đường. Nó băng qua con đường hẻm nhỏ, băng qua con kênh dẫn tới chân cầu. Nó chui xuống gầm cầu ngồi bưng mặt khóc rộ. Tới bây giờ nó mới nghe nhịp tim của nó đập như cái trống lệnh. Mồ hôi nó tuôn ra ướt đẫm cái áo thun cũ mèm. Cũng tại nó nên mới xảy ra cớ sự này. Đầu óc nó trống rỗng.

Nó không biết nó đã ở trong tình trạng đó bao lâu. Nó nghe tiếng thằng Phil ồm ồm ở sau lưng:

- Đ.M. Thằng chó! Mày làm gì ngồi thừ ở đây? Ba giờ chiều rồi đó. Chị mày tìm tao, nói đi kiếm mày về nhà. Có chuyện gì vậy?

Mel không trả lời.

- Đ.M. Mầy phá cái gì phải không? Ủa! bàn tay phải mầy sao đầy máu vậy?

Nó nhìn xuống, không biết từ lúc nào nó đã nắm một mảnh chai nhọn trong tay. Mel nhìn lên thằng Phil giọng run run:

- Phil! Tao có một bí mật cần nói cho mầy nghe. Thằng chó đẻ Jack...

Thằng Phil thở dài, tiếp lời:

- ...hiếp dâm chị mầy phải không? Tao nghe cả xóm đồn rùm lên rồi. Tao không tin. Bây giờ thấy mầy như vậy tao mới biết không phải chuyện bịa.

Mel nghẹn ngào:

- Thằng chó đẻ... thằng chó đẻ hiếp dâm chị Lousie ngay trước mặt tao...

Thằng Phil nhún vai:

- Nó không hiếp chị mầy thì cũng có thằng khác làm thôi. Mầy thấy có đứa con gái nào trên 13 tuổi ở đây mà còn nguyên xi không? Đời ghetto mà mầy, chấp nhận đi.

Thằng Phil ngồi xuống cạnh Mel:

- Muốn không bị ăn hiếp cần phải có người đỡ đầu. Mầy thấy tao nè, có ai dám đụng tới tao đâu. Giờ mầy muốn gì?

Mel ôm mặt:

- Tao muốn gì? Bộ tao muốn là được sao? Thằng chó đẻ lớn con như vậy lại có súng. Sau lưng nó còn cả một băng du đãng The Blood.

Phil gãi cằm, suy nghĩ cả phút đồng hồ. Đột nhiên mắt nó sáng lên, nó búng ngón tay:

- Theo tao! Đi!

Phil dẫn Mel đến một căn nhà khang trang đường Malboro. Nó bấm chuông hai lần ngắn một lần dài. Có tiếng rè rè:

- Thằng mọi đen. Ai đi theo mầy đó?

Phil chửi thề:

- Mọi đen cái con mẹ mầy. Tao cần gặp anh Hai, thằng nầy là bạn tao.

Cổng sắt tự động mở Phil ra dấu cho thằng Mel đi theo.

- Anh Hai. Lần trước anh biểu tui đi tìm người mới. Thằng Mel nầy xài được đó anh Hai.

Người được gọi là anh Hai ngồi trong ghế da màu đen choàng cổ hai con bé Mỹ trắng tóc vàng, tuổi cỡ chừng 16. Anh Hai hai tay bỏ vào trong áo thun của hai con bé mà nhồi, bóp. Mặt khinh khỉnh:

- Nó có gì đặc biệt?

Thằng Phil cười hềnh hệch:

- Nó lớn con vậy chớ mới có 10 tuổi thôi. Lì đòn lắm anh Hai.

Anh Hai bấy giờ mới nhỏm cổ lên, có vẻ chú ý:

- Hmmm... Vậy thì được, để tao xin chỉ thị của ông chủ lớn. Nè thằng nhỏ, mầy học ở trường nào?

Phil đỡ lời:

- Ở Trung Học vùng Đông. Khu của tụi The Blood. Tui điều tra rồi mới dẫn nó tới đây.

Thằng anh Hai lừ mắt:

- Tao có hỏi mầy không mà mầy trả lời?

Phil cười xun xoe:

- Dạ, nó nhiều lúc đầu óc chậm chạp. Tui sợ nó làm anh Hai tốn thời giờ.

Thằng anh Hai có vẻ thỏa mãn tự ái:

- Ừm. Nói có lý.

Phil được dịp, tiếp lời:

- Tui cũng đã nhắm sẵn mục tiêu cho nó làm lễ ra mắt anh Hai.

Phil tới gần thì thầm vào tai thằng anh Hai. Thằng anh Hai ngẫm nghĩ:

- Tao sẽ gọi xin ý kiến của ông chủ lớn.

Thằng Phil gãi đầu:

- Tui có chút công tìm nó, anh Hai thưởng cho tui con Stacy đi. Một lần thôi.

Thằng anh Hai cười phá lên:

- Mày thì tăm hơi bao nhiêu. Stacy, em đi với nó! Nhớ phải làm cho nó quì lạy xin tha mới ngưng nghe.

Con bé tóc vàng ngồi bên trái cười sặc:

- Em sẽ cho anh cưng nầy khóc dài dài.

Rồi con bé đứng dậy đi lên lầu. Thằng Phil hí hửng:

- Cám ơn anh Hai.

Phil chạy vội theo. Tay nó như bạch tuột, bám lấy mông của con bé mà bóp, tay kia sờ soạng khắp người con bé. Con bé có vẻ khoái cái màn bóp nhéo đó:

- Để dành sức đi cưng, chút nữa em cho cưng làm việc phục vụ em.

Thằng anh Hai đẩy con bé còn lại ra:

- Em đi ra ngoài, qua có chút chuyện cần làm.

Nó móc trong túi áo ra cái Motorola Star Stac màu vàng chói, bấm số:

- Thưa tôi đây. Tôi muốn xin phép ông chủ bắt đầu chuyện trường Trung Học vùng Đông... Yes, Sir... Tôi đợi máy... Yes, Sir .. Xin ông nói cho ông chủ lớn biết tôi đã tìm ra người... Yes, Sir... Tôi bảo đảm... Yes, Sir... Luôn thể, tôi muốn dàn xếp chuyện của nhóm The Blood... Yes, Sir... Tôi biết phải làm gì... Yes, Sir... Xin ông yên tâm... Tôi đợi điện thoại... Yes, Sir... Tôi chuẩn bị sẵn, chỉ cần ông liên lạc với ông chủ lớn xong...Yes, Sir...Yes, Sir... Tôi sẽ có mặt ở chỗ hẹn trong vòng 15 phút... Dạ cám ơn ông... Yes, Sir... Bye.

Thằng anh Hai cúp điện thoại, lớn tiếng:

- Billy đâu? Mày kêu tụi The Blood tới gặp tao ở bến cổng biên giới San Yirso. Ngay bây giờ!

...........


Ba chiếc xe nối đuôi nhau quẹo vào khu Thương Xá Bán Đồ Giá Hạ nằm sát biên giới Mễ, Mỹ - thành phố Tijuana và thành phố San Diego. Thằng Phil ngồi chung với thằng Mel ở băng sau, đi xe giữa. Xe đầu tiên do thằng anh Hai tự lái lấy. Ba xe trờ tới bãi đậu vắng tanh nằm khuất sau khu nhà dân vô gia cư lụp xụp làm bằng vỏ thùng cạc tông ráp lại. Ban ngày dân vô gia cư phải đi kiếm ăn nên cả khu vắng hoe. Trên các "nóc nhà" cạc tông, một dòng chữ lớn đỏ bằng sơn hộp (graffitti) chạy dài "Đế quốc Mỹ là thủ phạm giết người da đỏ bản xứ. Hãy trả đất lại cho người Mễ. Mễ Tây Cơ muôn đời (Viva Mexico)". Một hàng chữ trắng to hơn, đè lên trên hàng chữ đỏ "Tổ mẹ tụi dị chủng, cút về xứ sở của tụi mầy đi. Mỹ quốc là của người Mỹ trắng. White power !", bên cạnh là một dấu chữ vạn viết ngược thật to.

Xe ngừng lại, thằng Phil nhanh nhẩu chạy lại mở cửa xe cho thằng anh Hai. Nó thấy con Stacy vừa lồm cồm ngồi dậy ở băng trước. Con Stacy le lưỡi liếm quanh miệng, nhìn thằng Phil nỡ nụ cười dâm đãng. Thằng anh Hai kéo quần gài nút.

- Tụi nó đâu?

- Dạ dạ... để tui gọi điện thoại cho tụi nó.

- Khỏi gọi. Tụi tao ở đây nè!

Băng thằng Jack xuất hiện sau những căn nhà cạc tông. Mel khựng lại khi thấy thằng Jack, không có thằng Phil đứng sau giữ nó lại nó đã bỏ chạy rồi. Nó dầu sao cũng chỉ là thằng bé 10 tuổi, cái cú sốc hồi trưa còn làm nó sợ hãi. Anh Hai ngoắt thằng Jack đến gần:

- Jack. Đây là Mel. Ông chủ lớn mới vừa điện thoại cho tao...

Thằng anh Hai giữ giọng bình thản nhưng nó liếc chừng xem phản ứng của thằng Jack như thế nào. Quả nhiên Jack lộ vẻ kính nể ra mặt :

- Holy shit! Ông chủ lớn gọi mầy... á à... gọi anh Hai hả. Anh Hai muốn Jack này làm gì? Xin cứ ra lệnh.

Liếc sang Mel, thằng Jack cười đểu cáng:

- Ê nhỏ. Lâu lắm tao mới được một bữa thiệt khoái chí. Con chị đĩ của mầy chơi đã thiệt. Tha tội cho mầy đó!

Thằng Mel đứng như trời trồng lòng nó chợt sôi lửa hận. Thằng mất dạy, thằng khốn nạn này dám nói như vậy về chị Lousie yêu quí của nó? Mel ước nó có đủ can đảm nhảy tới bóp cổ thằng chó đẻ ngay bây giờ. Nó ước vậy thôi chớ thân thể nó đâu chịu nghe lời cái đầu của nó. Nó chậm chạp việc tự làm lắm. Có ai biểu thì nó nghe theo. Thằng anh Hai không để ý đến Mel giọng nói tự hào:

- Ông chủ lớn cho tao quyền sắp đặt mọi việc ở trường Trung Học khu Đông. Thằng Massah có đây không?

Một thằng đen khác từ trong băng The Blood bước tới:

- Tao đây.

Thằng anh Hai lấy giọng đàn anh:

- Đ.M. Chuyện mày và thằng Jack, tao đéo cần biết tới. Nhưng ông chủ lớn muốn hai đứa bây ngừng ngay chuyện giựt mối nhau. Lợi tức chung trên hết. Nghe lời gái xúi. Đ.M. Tụi bây ngu như... mọi . Bắt tay giảng hòa tao coi!

Thằng Massah không nói gì, lưỡng lự một chút rồi quay sang thằng Jack chìa cả hai tay ra. Thằng Jack bắt tay nắm cứng hai tay của thằng Massah. Thằng Massah hơi ngạc nhiên, cố giật ra mà không được. Thằng Phil bước tới gần thằng Massah:

- Ê Massah! Nghe nói mầy có khẩu Colt 45 đẹp lắm, cho tao mượn coi thử.

Thằng Massah biết "có chuyện", nó quay mặt về hướng băng The Blood hét toáng:

- Đ.M. Nổ chết mẹ tụi nó hết cho tao.

Băng The Blood mười mấy thằng đứng khoanh tay thản nhiên nhìn. Thằng Massah không tin ở mắt mình:

- Đ.M. Mấy thằng mọi đen. Tụi bây không nghe tao nói hả?

Thằng Phil đã lấy được khẩu súng lận lưng của thằng Massah. Nó lùi xa ra. Thằng anh Hai hắng giọng:

- Massah. Tụi nó không sợ mầy bằng sợ ông chủ lớn đâu! Ông chủ lớn rất ghét mấy đứa ăn cắp tiền. Mày dám ăn chận tiền của ông chủ lớn, quả là gan thiệt.

Thằng Massah gân cổ:

- Đ.M. Anh Hai đừng có vu khống cho Massah này chớ. Có bằng chứng gì không?

Anh Hai cười nhạt :

- Thằng Jack đã báo cáo cho tao biết hết rồi. Mầy đừng chối.

Thằng Massah không kiêng nể nữa:

- Đ.M. Thằng Jack dành mối, vu oan cho tao. Tao muốn nói chuyện với ông chủ.

Anh Hai cười nhạt:

- Mầy là con c... gì mà đòi nói chuyện với ông chủ hả? Nhưng để cho mầy tâm phục khẩu phục tao cho mầy thấy hết những bằng chứng. Phil, kể cho nó nghe.

Thằng Phil hắng giọng:

- Massah, mầy đi chơi đĩ hôm thứ Hai ở động Bò Vàng. Mầy phê thuốc "lắc" Việt Nam quá nói năng loạn xạ, tao nằm phòng bên nghe hết.

Thằng Massah văng tục:

- Nghe hết! Nghe hết... cái con mẹ mầy!

Thằng Phil tỉnh queo:

- Để tao kể lại những gì tao đã nghe từ chính miệng mầy. Mầy nói "Nghề mút của hai em không kém con Stacy, hôm nay qua vô mánh được mười ngàn cho hai em một ngàn lấy hên. Chia nhau mà xài. Tuần tới qua có thêm một vố nữa còn lớn hơn vố này."

Con Stacy chợt khóc rưng rức, úp mặt vào vai thằng anh Hai:

- Anh Hai, tha lỗi cho em... Em... Em dấu anh Hai mấy tuần nay... Thằng Massah kề súng vô đầu em bắt em "làm" cho nó thích. Nó dọa em mà mét anh Hai nó bắn nát... dái anh Hai rồi quăng xác xuống biển. Hu hu hu... Em thương anh Hai, sợ anh Hai bị nó hại, rán chịu nhục. Hu hu hu...

Thằng anh Hai quắc mắt:

- Đ.M. Mầy dám!!!

Thằng Massah ú ớ:

- Tao không có. Thiệt tình tao không có.

Thằng anh Hai nạt lớn:

- Phil! Mầy biết làm gì rồi!

Phil ngoắc thằng Mel đến gần, giúi khẩu súng vào tay Mel:

- Đây gọi là "lễ ra mắt" ông chủ. Bắn nó đi.

Tới phiên Mel ú ớ:

- Bắn... bắn cái gì???

Thằng Phil cười hềnh hệch:

- Đ.M. Bắn cái thằng dám phản bội ông chủ chớ bắn cái gì? "Bắn" gái hả? Mầy chưa đủ tuổi đâu.

Mấy thằng trong băng The Blood và mấy thằng đi theo anh Hai cười rú lên.

- Đ.M. Biết đâu tuổi trẻ tài cao. Để nó "làm lễ" xong, tụi tao dẫn nó đi "bắn" ở động Bò Vàng.

Thằng Mel run rẩy:

- Tao không dám đâu.

Phil nạt nhỏ:

- Đ.M. Mầy bắn nó hay là mày muốn tao bắn mầy? Bắn!

Thằng Mel như cái máy chĩa súng vào ngực thằng Massah, nhắm mắt bóp cò. Nó bắn thằng Massah mà nó tưởng tượng là đang bắn thằng Jack, trả thù cho chị Lousie.

"Đùng". Lúc Mel mở mắt ra thì thằng Massah đã nằm quỵ xuống đất. Một dòng máu đỏ thẫm chảy loang trên đất, màu đỏ thẫm nhanh chóng chuyển sang màu đen bầm. Thằng Mel sợ hãi, quăng khẩu súng xuống đất. Mel cũng chưa nhận thức được rõ ràng điều vừa xảy ra, nó nghĩ thằng Massah bị phạt phải ngủ một giấc dài rồi dậy. Nó nghĩ "phải chi thằng Jack cũng bị phạt như vậy".

Đột nhiên có tiếng còi hụ nổi lên xung quanh. Giọng loa vang vang:

- Cảnh sát San Diego. Đây là Trung Sĩ thám tử Đặng Nguyễn. Tất cả đâu đứng yên đó. Giơ hai tay lên đầu!

Thằng Mel nhìn quanh. Gần 20 cảnh sát thường phục và 15 xe cảnh sát đồng phục màu đen, áo chắn đạn đeo trước ngực, cùng với đội cảnh sát đặc nhiệm (SWAT - Special Weapon Assaut Team) súng shotgun lên cò nghe răng rắc, đằng đằng sát khí bao vây xung quanh.

Giọng loa lại vang dội:

- Đừng để có chuyện đáng tiếc xảy ra. Tôi đã ra lệnh cảnh sát có quyền tự vệ bắn chết không tha (terminate with extreme prejudice) kẻ nào chĩa súng về phía chúng tôi. Bỏ hai tay lên đầu, dang chân ra...

Cả nhóm nghe câu "bắn chết không tha" lật đật thi hành lệnh ngay.

- Tốt! Tốt! Các người xích ra cách nhau 2 thước tây... Quỳ gối xuống... Bây giờ nằm sấp xuống... Dang hai tay rộng ra... Nằm yên... Nằm yên...

Tiếng chân chạy tới chung quanh. Thằng Mel bị tóm trước tiên:

- Thưa Sargent, thằng này dòm có vẻ còn ở tuổi vị thành niên. Nó là đứa bắn chết thằng kia.

Sargent Đặng đến gần, tay đeo găng cao su, lượm khẩu súng lục bỏ vào bao:

- Giải nó về ty. Gọi cho văn phòng Công Tố Viện (DA Office - District Attorney Office) báo tình hình. Tôi sẽ về ngay sau khi giải quyết sơ việc ở đây.

Mel bị hỏi cung tỉ mỉ về điều xảy ra, nó khai là chính nó bắn, nhưng nó không phản bạn, vạch mặt việc thằng Phil xúi nó. Luật sư công biện hộ cho nó có vẻ không mấy thiện cảm với nó.

Mel bị biệt giam trong nhà giam trẻ vị thành niên hai tuần. Nó nghe luật sư biện hộ nói nó sẽ bị đưa ra tòa dành cho người lớn. Nó ngủ mà đêm nào cũng mơ thấy thằng Massah nằm dưới đất kêu hoài không dậy. Nó cũng thấy khuôn mặt nham nhở của thằng Jack, khuôn mặt đẫm nước mắt của chị Lousie. Nó la hét cả đêm rồi tỉnh dậy ngồi ôm đầu khóc thút thít.

Tuần thứ ba, chị Lousie đến thăm nó với hai người đàn ông ăn mặc sang trọng. Chị Lousie mắt thâm quầng ôm chầm lấy nó nghẹn ngào:

- Tội em của chị quá. Em đừng lo, có chị đây.

Chị Lousie quay sang người đàn ông có râu miệng ngậm xì gà Cuba, nói khẽ:

- Thưa ông chủ lớn, tôi bằng lòng. Nhưng ông phải giữ lời hứa!

Người đàn ông có râu gật đầu nhẹ rồi dìu chị Lousie của nó ra cửa. Người đàn ông thứ hai đến gần Mel, nở nụ cười khó hiểu:

- Đúng là "một giọt máu đào hơn ao nước lã". Thôi, chị của em số phải chịu như vậy. Tôi là luật sư Cary Cotton. Bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ lo mọi chuyện. Em đừng lo, quá lắm em phải vào nhà thương tâm thần chừng 6 tháng, không phải ở tù đâu. Tôi cãi cho ai chưa bao giờ thua.

Ngày hôm sau, thằng Phil vào thăm Mel dẫn theo con Stacy. Mel bực bội, cà lăm:

- Tại sao mầy dẫn tao đi đến chỗ của thằng anh Hai? Mầy hại tao! Mầy còn... tao phải chịu đựng... gặp lại thằng Jack. Tao... tao tức mầy quá!!!

Phil gắt:

- Mầy không biết thì câm cái mõm chó lại. Từ từ rồi tao sẽ lo mọi chuyện. Bảo đảm mầy không thất vọng đâu!

Con Stacy chõ miệng:

- Ê! Anh nhớ đưa em thêm 5 xấp như đã hứa nghe! Em làm đúng lời anh dặn, mà em không hiểu tại sao anh biểu em vu oan cho thằng Massah "hãm" em. Nó muốn, em cho nó không cũng được mà. Thêm vài lọ thuốc "lắc", thì nó làm gì em cũng "ô kê".

Thằng Phil cười thích thú:

- Đó gọi là "gắp lửa bỏ tay người" . Nhờ kế của qua, thằng Jack bây giờ làm trùm băng The Blood. Nó "nợ" qua nặng lắm, qua muốn gì mà không được! Năm xấp nhằm gì, qua kêu nó đưa. Rồi mai mốt qua cho em thêm cái nhẫn kim cương 3 ca ra. Còn thuốc "lắc", em muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Con Stacy sáng mắt:

- Thiệt không?

- Dĩ nhiên là thiệt. Nhưng em phải làm thêm cho qua một chuyện. Khi nào đến lúc, qua sẽ cho em biết đó là chuyện gì.

.............


Thằng Mel ra tòa. Luật sư Cotton quả nhiên không nói ngoa. Tòa xử Mel "trắng án" vì "hành động không tự chủ được" của một kẻ bị bệnh tâm thần. Nó ở bệnh viện 6 tháng thì được phóng thích. Ra ngoài, nó chững chạc hơn và lạ lùng nó lại bắt đầu tỉnh trí, biết suy nghĩ hơn. Nó thấy chị Lousie cũng thay đổi hoàn toàn. Chị Lousie bỏ học. Chị tránh mặt nó, tránh nói chuyện với nó. Hễ có tiếng điện thoại cầm tay gọi là chị Lousie thay quần áo tất tả đi ngay, có khi đến sáng mới về. Nó mang về nhiều tiền, chị Lousie mang về còn nhiều hơn nữa. Má nó nhất định không lấy tiền. Nó nghe má nó vừa khóc vừa chửi chị Lousie "Con gái hư đốn. Nhà mình nghèo tiền, không nghèo danh dự". Chị Lousie mỗi lần nghe má la, làm thinh chịu đựng rồi len lén chùi nước mắt không để má thấy. Nó cảm thấy hình như chuyện chị Lousie làm có liên quan đến nó. Đối với nó, chị Lousie làm chuyện gì cũng không sao, mặc dù nó rất khó chịu khi nghe mọi người xung quanh xầm xì gọi chị Lousie của nó là "Gái non mà đã nứng l...", là "Con Châu Chấu". Nó lúc nào cũng thương chị Lousie như chị Lousie thương nó vậy, vô điều kiện.

Hai tháng sau khi Mel ra tù, nó lầm lì ít nói với thằng Phil. Nó còn giận thằng Phil "bạc tình bạc nghĩa" với nó. Thằng Phil dĩ nhiên là biết, nhưng Phil dửng dưng. Cho tới tối hôm đó, Phil đột ngột tới dộng cửa nhà Mel lúc nửa đêm. Mel ra mở cửa, chưa kịp khoác cái áo thun vào đã bị thằng Phil lôi tuột ra xe.

- Mầy làm cái gì vậy?

- Mầy để yên - Phil vừa nạt nộ vừa cười hô hố, miệng sặc mùi rượu - tao bịt mắt mầy như vầy là có lý do. Bảo đảm mầy sẽ hài lòng.

Mel ngồi yên, không tin tưởng lắm về lời hứa hẹn đầy hấp dẫn của thằng Phil. Xe chạy được một khoảng ngắn thì ngừng.

- Mầy vịn vai tao. Coi chừng đụng đầu nè.

Đi quanh co một hồi, Phil dừng lại, cởi khăn bịt mắt của Mel ra. Mel phải chớp mắt mấy cái mới thấy rõ dần mọi sự chung quanh. Thằng Jack đang đứng trước mặt nó rầm rì nói chuyện với thằng anh Hai! Lại thằng Jack nữa! Mel đã tránh hết sức không gặp thằng chó đẻ này mấy tháng nay. Mel chợt sôi giận:

- Phil! Mầy... mầy...

Phil đẩy nhẹ thằng Mel tới trước:

- Đ.M. Im họng mầy lại. Cứ làm theo lời tao. Khi anh Hai hỏi, mầy chỉ việc nói "Chị Lousie kể. Anh Hai hỏi lại chị Stacy thì biết".

Mel và Phil tiến đến gần thằng Jack và thằng anh Hai. Anh Hai hất hàm:

- Đ.M. Giờ nầy mới tới hả? Bây giờ ba mặt một lời, tao muốn biết rõ mọi chuyện. Thằng Jack đã nói rồi, tới phiên mầy.

Phil nhanh nhẩu:

- Tui đã kiểm chứng mọi chuyện, anh Hai à. Quả thật như vậy đó! Nhưng không phải là Mel đâu, chính là "nó", thằng mà anh Hai nghi ngờ mấy tháng nay.

Anh Hai nhìn chăm bẳm vào mặt thằng Mel, gằn giọng:

- Thiệt không?

Mel quay sang Phil:

- Mầy cứ việc khai hết cho anh Hai nghe - Phil nắm vai Mel, bấm nhẹ - Không ai dám đụng đến mầy đâu!

Mel chợt nhớ lời thằng Phil dặn, nó lập lại như cái máy:

- Thiệt... thiệt vậy anh Hai. Chị Lousie kể, anh hỏi lại chị Stacy đi thì biết.

Anh Hai móc túi lấy điện thoại cầm tay, ra hiệu cho thằng Jack, thằng Phil và Mel đứng xa ra.

- A lô. Qua đây... Em biết qua muốn hỏi chuyện gì rồi phải không? Ờ... Hừm.. hừm...

Anh Hai đột ngột tắt máy, rồi quay số khác:

- Dạ thưa tôi đây. Đúng như ông chủ lớn tiên đoán... Có bằng chứng rõ ràng... Ngày mai tôi sẽ đến báo cáo riêng, nhưng không thể sai chạy. Tin tức mấy người nầy cung cấp rất đáng tin... Dạ, tôi biết rồi... Ô kê... - Liếc nhanh sang Mel và Phil anh Hai nói nhanh - Dạ, chưa ai hay biết chuyện này... Dạ không, chỉ có mình tôi ở đây thôi... Yes, Sir... Nội tối hôm nay... Yes, Sir!

Anh Hai nhìn thằng Phil, gật đầu nhẹ. Thằng Phil hiểu ý, gật đầu trả lời. Anh Hai ngoắc thằng Jack đến gần, xoè tay:

- Mọi chuyện đã rõ ràng, mầy về đi.

Thằng Jack cười hỉ hả, bắt tay anh Hai bằng cả hai tay:

- Jack biết anh Hai sẽ giải quyết đúng mà!

Anh Hai dùng tay còn lại để chồng lên tay thằng Jack:

- Dĩ nhiên! Tao đâu có ngu như mầy tưởng!

Hai tay kẹt cứng trong tay thằng anh Hai, thằng Jack toát mồ hôi nhớ đến lần nó cũng làm mửng này để hạ thằng Massah:

- Đ.M. Bỏ tay tao ra! Phil! Phil!

Phil chĩa súng vào đầu gối thằng Jack bắn liền mỗi bên một phát. Thằng Jack hả họng gào lên như chó điên, ngã nghiêng xuống đất. Anh Hai vẫn còn nắm chặt hai tay thằng Jack:

- Đ.M. Mầy thấy gương thằng Massah mà vẫn không sợ. Ăn cắp tiền của ông chủ lớn chỉ có một đường chết mà thôi.

Thằng Phil quỳ xuống kế bên thằng Jack, ngước nhìn lên anh Hai:

- Anh Hai à! Chuyện này để thằng Mel thanh toán hay anh muốn tui làm?

- Thằng Mel...

"Đùng". Thằng anh Hai khựng lại, hai tay nắm tay thằng Jack buông lỏng ra. Giữa trán thằng anh Hai có một lỗ tròn đỏ. Thằng anh Hai ngã ngửa ra sau im lìm. Thằng Phil trở đầu súng, thổi phào:

- Đ.M. Thấy tao bắn nghề không Jack?

Thằng Jack rên hừ hự:

- Đ.M. Sao mầy bắn gãy hai chân tao?

Thằng Phil đưa khẩu súng còn bốc khói cho thằng Jack cầm.

- Đ.M. Tao không làm khổ nhục kế cỡ nầy, làm sao ông chủ lớn tin? Có vậy, mầy mới có thể nói với ông chủ lớn "Tui và anh Hai bị tụi Mễ phục kích, anh Hai chết, còn tui bị bắn nát hai đầu gối" - Phil vỗ vỗ sau lưng thằng Jack - Đừng lo, tao bắn không trúng chỗ nhược đâu, vài tuần trong nhà thương là mầy sẽ nhảy nhót như thường. Nè, chiêu một ngụm XO đi rồi làm vài liều thuốc "lắc" cho đỡ đau, Hàng mới đó, mạnh lắm. Tao nói chuyện với thằng nhỏ xong sẽ đưa mầy đi nhà thương.

Phil ngoắc thằng Mel còn đứng sững như trời trồng, gắt nhẹ:

- Đ.M. Tới đây tao biểu. Ngồi xuống đây. Súng của mầy đâu? Không mang theo? Đ.M. Thôi lấy súng của thằng anh Hai đỡ đi.

Mel cầm khẩu súng lắp bắp:

- Mầy... muốn tao làm gì?

Phil chồm đến, nói nhỏ vào tai Mel:

- Đ.M. Bắn chết mẹ cái thằng chó đẻ Jack!

Mel nhìn thằng Jack, máu hận bốc lên trong đầu. Nhưng nó vẫn nhớ đến nó làm thằng Massah ngủ luôn tới giờ chưa tỉnh dậy. Thằng Jack dọng môt lần ba viên thuốc lắc thấy "phê" và đỡ đau nhiều, thấy thằng Mel nhìn mình hơi kỳ kỳ nó có vẻ cảnh giác. Họng súng trong tay thằng Jack hướng về Mel, nó lên giọng lè nhè:

- Đ.M. Nhìn chỗ khác đi mầy!

Thằng Phil rít lên:

- Mel, mầy không bắn nó, nó cũng bắn mầy. Hoặc nó chết, hoặc mầy chết! NOW!

Thằng Jack tỉnh hẳn ra, nhận biết được nguy hiểm bản năng sinh tồn trong người nổi dậy nó nhắm thằng Mel bấm cò mấy phát liền. Thằng Mel phản ứng tự động chỉa súng vào thằng Jack nhắm mắt bắn trả. "Đùng", "Đùng", "Đùng", "Đùng". Bốn tiếng súng vang lên chát chúa. Thằng Jack oằn người giật giật mấy cái rồi xụi lơ. Thằng Mel mở mắt ra:

- Tao... tao chết chưa?

Thằng Phil cười khà, giựt khẩu súng từ tay thằng Mel, móc khăn tay ra chùi:

- Đ.M. Chết sao được. Súng tao đưa nó mấy viên đạn sau là đạn mã tử, nổ nghe đã tai chớ không chết người. Đ.M. Tao biết nếu không gài nó bắn mầy, mầy đéo dám bắn nó.

Thằng Phil cẩn thận bỏ khẩu súng trở lại vào tay thằng anh Hai. Nó móc túi lấy khoảng mười gói thuốc "lắc" và vài trăm bạc nhét vào áo trong của thằng anh Hai. Xong nó quay sang thằng Jack làm y như vậy.

- Khi chuyện nầy lòi ra, cảnh sát sẽ cho rằng hai thằng du đãng có tiền án dành thuốc bắn nhau đến chết - Nó bịt mắt thằng Mel - Đ.M. Tao làm như vầy, mầy có phản tao cũng không nhớ đường, nhớ chi tiết rõ ràng. Tao chối phăng đi là xong. Tao còn tố lại là mầy trả thù chuyện chị mầy bị thằng Jack hiếp nên mới ra tay. Mầy đã không biết ăn nói, làm sao chơi lại miệng của tao!

Mel phản đối yếu ớt:

- Bạn bè tao không bao giờ phản. Mầy biết mà.

Phil lôi Mel đi phăng phăng:

- Đ.M. Tao không tin thằng chó đéo nào hoàn toàn hết. Tao tin tao thôi! Giờ tao với mầy đi tới nhà con Stacy. Ngày mai có ai hỏi, mầy nói anh Hai kêu tao với mầy tới. Tao với mầy ở đó suốt đêm đợi anh Hai về, nghe chưa?

Phil nói như hét vào mặt Mel:

- Đ.M. Thấy không? Tao nói tao có kế hoạch, từ từ rồi tao sẽ lo mọi chuyện. Mầy đã trả được thù cho chị Lousie của mầy rồi đó. Còn tao... Ai rành khu này hơn tao? Tao sẽ ngồi vào chỗ của thằng anh Hai cho mầy coi. Tao phải đợi đúng thời cơ. Tao âm thầm gài cho thằng Jack ăn cắp tiền mấy tháng liền, tao lại gài đến bữa nay thằng anh Hai mới phát hiện ra việc đó. Phát hiện rồi, chắc chắn nó phải báo lên ông chủ lớn. Báo cáo như vậy thằng anh Hai "mất điểm" lắm. Hết tới phiên thằng Massah ăn chận giờ đến phiên thằng Jack. Hai đứa nó do chính thằng anh Hai đứng ra bảo đảm. Tao giết thằng anh Hai ông chủ lớn còn vui lòng nữa là khác. Đâu có ai khu này biết ranh đường đi nước bước bằng tao, tao tin chắc ông chủ lớn sẽ cho tao ngồi vào cái ghế của thằng anh Hai. Ha ha ha!

Sáng hôm sau có người phát hiện hai xác chết. Cảnh sát đến làm biên bản. Chẳng ai buồn điều tra, rõ ràng là hai thằng du đãng dành thuốc bắn nhau. Thằng Phil dọn vào ngôi nhà lớn của anh Hai. Bây giờ Phil làm trùm một cõi. Chuyện đầu tiên nó làm là bứng hết mấy thằng đàn em thân tín của anh Hai đi, nó biết tụi này có lòng ngờ việc thằng anh Hai bị chết và thế nào cũng điều tra. Thà ta phụ người chớ không để người phụ ta, câu này nó đã học trong quyển sách nói về đời của cha Tào Tháo nào đó bên Tàu. Nó bứng rất độc, giao cho những thằng đó toàn chuyện quan trọng nhưng không nguy hiễm. Vài ba chuyến đầu công việc trót lọt nó thưởng thêm tiền hậu hĩ cho mấy mấy thằng đó thành ra tụi nó cũng bớt dè dặt. Nó cho cả bọn đi Las Vegas chơi cuối tuần, nó khuyên nên mướn xe buýt đi chung cho vui. Nó còn cho thêm tiền mướn xe loại tốt nhất nữa chớ. Cả đám mười mấy thằng cám ơn không ngớt miệng, xe đi giữa đường không biết tại sao bình xăng phát nổ chết ráo. Cảnh sát cho là tai nạn vì hút thuốc bất cẩn làm cháy xe từ đó dẫn đến việc nổ bình xăng.

Hai người còn sót lại biết nhiều về thằng Phil là con Stacy và thằng Mel. Con Stacy có lòng bực tức, nó tưởng sau khi thằng Phil lên chức nó sẽ thành cánh tay mặt của Phil. Có ngờ đâu thằng Phil cứ kiếm cớ không thèm gần nó nữa, có điều nhờ nó có "bảo hiễm" nên thằng Phil vẫn đối xữ tốt với nó và tiền bạc cùng thuốc "lắc" nó cần bao nhiêu thằng Phil cũng vui vẽ chi. Nó muốn nhiều hơn nữa kìa. Cuộc sống trác táng này kéo dài được bao lâu nữa? Nó tự hỏi. Nó nhất quyết bắt thằng Phil phải giữ lời.

- Anh Phil, Stacy đây!

- À, gì đó cục cưng? - Phil vừa nghe điện thoại vừa bỏ tiền vào máy đếm, tiếng máy xoạch xoạch đều đặn.

- Em muốn gặp anh tối nay, có món quà đặc biệt cho anh.

- Ờ ờ, để qua coi rảnh không đã. Mà quà cáp gì! Bày đặt chi tốn tiền.

- Không tốn tiền. - Stacy cười dâm dật trong máy - Nhưng em chắc chắn sau khi "hưởng" quà xong anh sẽ thưởng cho em thật nhiều.

- Mấy ngày nay qua không khoẻ lắm - Phil từ chối, đoán được phần nào điều Stacy nói - Có cần thuốc nói qua biết, qua kêu tụi nhỏ tới giao tận tay.

Stacy giận dỗi:

- Em đâu phải xin ăn đâu mà anh làm như vậy! Thôi được, để em gọi điện thoại cho Caroline và Sue hủy bỏ tuổi tiệc tối nay.

- Khoan đã! Đừng giận qua mà. - Phil hấp tấp nói, ngưng cả việc đếm tiền - Caroline nào? Phải con bé lớp 12 thường tới xin em thuốc "lắc" đó hả?

- Còn ai nữa! Tối nay em định cho anh ăn cơm ba món, Sue còn trẻ đẹp hơn Carolyne nữa, gái mới lớn mà! - Stacy biết thằng Phil đã vào tròng - ... nhưng thôi ... - Stacy dài giọng - ... anh bận thì để khi nào anh rảnh rỗi hơn.

Phil cười hề hề, ăn cơm nhà hoài cũng ngán, có món lạ cũng nên thử cho biết qua:

- Thôi cho qua xin lỗi! Em làm việc này xong qua sẽ trọng thưởng, em thấy qua nào có bạc đãi em điều gì không nè?

- Không bạc đãi? Hứ, anh nghĩ cho em tiền và thuốc là đủ rồi sao? Anh hứa gì với em? Anh nói sẽ cưới em làm vợ bé nếu em chịu giúp anh chuyện thằng Massah, thằng Jack và cả anh Hai .....

- Qua biết qua có lỗi. - Phil chận ngang - Qua còn ... kẹt vài chuyện chưa làm được, thằng Mel em thấy đó nó cưới em vợ của qua, chuyện mang em về đây nó sẽ biết và mét lại vợ qua thì qua khó sống.

- Dễ mà! Anh để em lo cho. - Stacy nói xa gần - Anh nghĩ vợ anh có đáng sợ bằng ông chủ lớn không? Mấy cuộn băng thâu em còn giữ đây phòng khi "ai đó" định hại em thì bạn của em sẽ gởi đến ông chủ lớn, chắc "ai đó" cũng khó sống.

Phil trán lấm mồ hôi:

- Ai dám hại em khi có qua bảo vệ?

- Thì em thuận miệng nói vậy thôi! Gặp anh tối nay nghen, chiao!

Phil thừ người, nó đã âm thầm tìm kiếm chỗ dấu mấy cuộn băng mà không thành công. Nó ẩn nhẫn chìu con Stacy đủ thứ là cũng vì "kẹt đạn" chuyện này. Nó phải dứt điểm con nhỏ này bằng mọi cách. Nó nhấc điện thoại.

Sue và Caroline đang ôm nhau nhảy điệu Slow trong khi tiếng nhạc quay cuồng điệu rock nhức óc. Phil bước vào mang theo 3 thùng quà lớn cột nơ.

- Tắt nhạc, qua có cái này cho ba em nè! - Phil vui vẽ.

Sue mới 16 tuổi trẻ đẹp trong bộ áo thun bó sát người hai đầu vú không áo ngực hằn lên rõ. Sue xà đến ôm, Phil rợn người vì sướng, thân thể Sue ấm áp và mềm mại cà sát người Phil khiến Phil muốn nổi điên . "Con bé này đã được Stacy bơm thuốc đến tận chín từng mây, biểu cởi phăng quần áo lúc này chắc nó cũng sẵn sàng làm" Phil vừa sờ mó con Sue vừa thầm nghĩ lúc đưa quà cho Stacy:

- Đàn chị mở trước đi!

Câu nói của Phil làm Stacy đầy hy vọng! Ngày hôm nay sẽ là ngày đại cát đại lợi như lời tiên đoán trong tử vi nó đọc trên báo buổi sáng. Tuổi Hổ Cáp gặp thêm ba ngôi trùng nhau thì lên như diều, và nếu chưa có gia đình tin vui sẽ đến bất ngờ.

- Cám ơn anh nhiều! Caroline lại hun anh Phil cái coi! Làm ảnh hài lòng thì gì cũng có hết, phải không anh? - Stacy vừa nói vừa thọt tay sâu vào quần lót của Phil.

Caroline hôm nay quả thật đẹp. Nó lựa bộ vãi sa mõng dính mặc lúc làm nữ tiếp viên chạy bàn ở tiệm cà phê Việt Nam trá hình Nhú. Nghe nói đây là ổ "rửa tiền" của các cán bộ cộng sản Việt Nam làm ra để quyến rũ "khúc ruột xa ngàn dậm" tung tiền "rửa mắt". Nó là con bé "ngoại quốc hàng hiếm thịt tươi" duy nhất ở quán đó, nội việc này cũng đủ làm quán đông nghẹt khách huống chi nó lại có tướng đi xà vương nữ chúa và thân hình bốc lửa không kém đào Marilyn Monroe. Nhìn nó đi lắc qua lại và cái rảnh thấp thoáng cái quần lót nhỏ xíu như sợi giây thun phô hai mông hỏi ai không động lòng. Một trăm cái đầu xoay ra khi nó đi ra, một trăm cái đầu xoay vào khi nó đi vào. Nó đi đến bàn nào tiền típ mấy chàng tranh nhau nhét vào nịt vú nó nhân tiện "đụng chạm" chút đỉnh không dưới năm trăm mỗi đêm. Biết bao chàng đánh tiếng rủ nó đi chơi nó nó có thèm đâu! Nó làm ở đó vì nó bồ bịch với cặp tình nhân chủ tiệm người Việt, nó là người tình của cả hai và khi cả hai bỏ rơi nó quay qua cặp với con nhỏ làm chung, nó mới bỏ làm và sa chân vào chốn này. Nó hơi ghen tức khi thấy Sue đã dành Phil trước nó, còn thêm Stacy đầy kinh nghiệm giang hồ. Nó tiến đến lạnh nhạt hôn thoáng trên má Phil:

- Chào anh! Cám ơn quà của anh.

Đòn của nó lợi hại, nó - và Stacy cũng biết như vậy - thấy Phil thỉnh thoảng nhìn lén, và càng thấy Phil để ý nó càng kín đáo khoe trương cặp mông tròn và bộ vú săn như hai quả bưởi. Hôm nay nó không mặc gì trừ bộ vãi sa. Nó càng khiêu khích Phil càng làm cho Stacy để ý, và thay vì ghen tức Stacy lại có cảm giác kích thích lạ lùng.

Quà Phil tặng cho Stacy là một dây chuyền vàng có hột kim cương 1 ca ra, 20 ngàn tiền mặt và 1 lố rượu mạnh nhiều hiệu khác nhau đặt mua từ Pháp. Quà của Caroline và Sue giống nhau, một thẻ quà tặng trị giá 1 ngàn đồng của tiệm quần áo lót phụ nữ nổi tiếng Federick, một vé du thuyền 7 ngày sang Mễ Tây Cơ, một khăn tắm to hình quốc kỳ Mỹ với hàng chữ "Tự Do Muôn Năm", 100 viên thuốc lắc, 5 ngàn đồng tiền mặt xé đi một nửa.

- Anh cho tiền như vầy làm sao tụi em xài? - Sue nhảy vào lòng Phil nủng nịu.

- Mấy em làm qua thích thú tuyệt đỉnh tối nay thì qua thưởng phần còn lại, không chừng còn hơn nữa. - Phil cười khà.

Stacy ra vẽ đàn chị tự tay rót cho mỗi người một ly rượu mạnh:

- Mình uống vài chung lấy trớn rồi hai đứa em biểu diễn màn thoát y cho anh Phil coi. Làm cho đẹp mắt đó nghe - Stacy tắt đèn, tiếng nhạc rap nổi lên bập bùng.

Phil uống rất nhiều rượu nhưng con Stacy uống còn nhiều hơn, cụng với Phil một ly thì con Caroline ép nó thêm ly nữa. Thằng Phil quấn quít bên cạnh con Sue trong khi Stacy bỏ mặc mọi chuyện quay sang chăm sóc cho Caroline. Ba giờ sáng, Sue thấm rượu lõa lồ nằm trên người Phil. Phil có vẽ mệt nằm im nghiêng đầu.

- Chị quả thiệt hết xẫy! Anh Phil coi trọng chị như vậy chắc vì ảnh yêu chị lắm.

- Yêu? Hà, em Caroline mày quả thật quá ngây thơ! Phil chìu nịnh chị vì chị biết nhiều bí mật của hắn. Không thì chị đã bị hắn giết đi bịt miệng rồi. - Stacy nằm trên giường thì thầm vào tai Caroline giọng nhựa đi vì say. - Cám ơn em đã cho chị một đêm thật tuyệt. Đây là lần đầu chị ... với một người con gái.

Caroline vuốt ve tấm lưng trần của Stacy:

- Em sẽ chìu chị mỗi đêm, em là nô lệ của chị mà!

Stacy đặt lên môi Caroline một cái hôn dài:

- Chị yêu em! Ban đầu chị định đưa em cho Phil, nhưng giờ chị đổi ý. Em sẽ là người tình riêng của chị.

- Em muốn như vậy lắm nhưng em sợ anh Phil biết được sẽ không hài lòng. Rủi ảnh giận lên đánh đập hay giết em thì sao?

- Hắn dám? Sinh mạng của hắn trong tay chị.

- Chị có thể ảnh không đúng đến chứ em thì có gì mà phải kiêng dè, ảnh dàn cảnh giết em làm sao chị biết được?

- Để chị nói cho em biết bí mật này, một khi em nắm con dao đằng cán hắn sẽ né em cũng như né chị vậy ......

Stacy vừa liếm lỗ tai của Caroline vừa thầm thì. Caroline nhột phát cười hăng hắc. Chừng 5 phút sau Stacy chìm vào giấc ngủ mặt thoáng hiện nét hạnh phúc. Caroline đẩy nhẹ Stacy ra bên trườn tới cạnh Phil thầm thì.

- Anh còn thức?

- Ừm ...Thành công không? - Phil tỉnh như sáo thầm thì hỏi ngược lại.

- Dĩ nhiên! Stacy để ở ....... - Caroline nói khẻ vào tai Phil.

- Giỏi lắm, lấy chai rượu qua để riêng bên góc mình uống mừng. Ngày mai em sẽ là con bé giàu nhất phố. - Phil vỗ nhẹ mông con bé.

Caroline rót hai ly đầy:

- Cạn ly!

- Cạn ly! - Phil nói nhưng nâng ly không uống.

Caroline đâu để tâm ngữa cổ làm một hơi.

- Rượu ngon thiệt ... mà hơi gắt ... - Caroline vuốt cuống họng.

- Ờ, qua pha thêm mười mấy viên thuốc lắc đặc biệt dành cho em. - Phil nói đầy ẩn ý. - Chúc em nằm mơ thấy thiên đường, qua phải thu xếp chuyện nhà cho xong.

Nó đổ rượu trở lại vào chai rượu "đặc biệt", bỏ ly rượu nó cầm uống và ly của Stacy vào bao, nó đi quanh phòng thu dọn tất cả những gì có thể cho người khác biết là nó đã ở đây .. Caroline gục xuống giường lẫm bẫm:

- Ngày mai em sẽ là con bé giàu nhất phố ... Ngày mai .....

Nó ngủ say trong chốc lát, khuôn mặt cũng lộ vẽ hạnh phúc như Stacy. Phil một tay nắm bao một tay xốc Stacy lên vai ra cửa.

Sau đêm hoan lạc đó Caroline và Sue uống thuốc "lắc" quá liều hôn mê, Caroline chết sáng ngày hôm sau còn Sue nằm bệnh viện năm ngày cũng chết. Stacy mất biệt không tăm hơi. Mel hay thấy chị Lousie gọi điện thoại nói chuyện với Stacy, không có Stacy để tâm sự chị Lousie buồn ra mặt. Mel hỏi thằng Phil về Stacy. Phil không trả lời mà biểu Mel đi nhổ cỏ dại ở cái sân nho nhỏ phía sau cho đầu óc tỉnh táo, đừng nghĩ ngợi lôi thôi. Ngồi trong nhà, thằng Phil réo lớn ra:

- Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc cho tao!


Đăng nhập để trả lời
0
Chương Sáu - Chú Thích

The Bloods: Băng du đảng da đen nổi tiếng của Mỹ, kẻ thù không đội trời chung với băng The Crips (băng này có đủ mọi màu da). Băng The Bloods thường về phe của The People Nation và băng The Crip thường về phe của The Folk Nation. Cả hai băng đảng này ra đời vào khoảng đầu thập niên 1970 từ "thành phố của những thiên thần" (Los Angeles). Cả hai dùng phương tiện phân phối thuốc, mãi dâm và ăn cướp để phát triễn, dùng sơn xịt để "viết báo tường" (grafitti) đánh dấu giang sơn của mình, và có cách mặc quần áo "đồng phục" cùng cách trang sức, dấu xâm mình đặc biệt để nhận diện nhau. Băng The Bloods đeo khăn bịt đầu hay khăn quàng màu đỏ, băng The Crips dùng màu xanh đậm. Băng The Blood dùng màu sơn xịt đỏ, băng The Crip dùng màu xanh đậm. Băng The Crips mang giày hiệu British Knight (BK). Khi băng The Bloods viết chữ chúng thường bỏ dấu X trên chữ C (chữ đầu tiên của băng The Crips) hoặc đổi chữ C sang chữ B (chữ đầu tiên của băng The Bloods); ví dụ chữ Compton city (thành phố Compton) sẽ bị băng The Bloods sơn xịt thành Bompton Bity, và băng The Crips gạch xoá chữ B, đổi thành chữ C khi "viết báo tường". Nhiều cuộc ấu đã đẫm máu xãy ra chỉ vì băng này vượt vào giang sơn của băng kia để xóa dấu sơn xịt của địch và bỏ dấu của băng mình lên. Nhiều việc giết người vô tội xãy ra chỉ vì người nào đó bất luận tuổi tác trai gái mặc bộ quần áo giống "đồng phục" của một băng đảng và đi vào khu kiễm soát của một băng đảng đối nghịch.

Các băng đảng đều có luật riêng. Khi gia nhập băng đảng, hội viên mới phải qua một nghi thức thử thách. Một vài cách thử thách như sau: Chạy xe ban đêm người nào đó thấy một xe chạy ngược chiều không mở đèn, người đó chớp đèn pha báo cho xe đó biết "mở đèn lên"; xe của băng đảng sẽ đuổi theo để hội viên mới gia nhập bắn người trong xe. Người nào đó nhìn sang bàn bên cạnh vì nghe tiếng chửi thề quá lớn, hội viên mới nhập băng đảng sẽ coi đó là sự thách thức và bắn chết người nhìn.

Các băng đảng có tiếng nói lóng riêng, vài chữ thí dụ: 5-0 và 911 để chỉ cảnh sát, 187 giết người, ace kool bạn thân, AK súng AK-47, bang đánh nhau đến chết, BG (viết tắt của chữ Baby Gangster) "con nít", chưa bắn ai hết, OG (Old Gangster) "lão làng", đã từng bắn người...

Vài ca sĩ da đen hát loại nhạc rap đặc biệt của Mỹ có liên hệ với hai băng đảng này, từ việc đó xãy thù hằn dẫn đến chuyện bắn chết ca sĩ Rap nỗi tiếng Tupac Shakur (1996).

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-04 13:21:08vvn>
Hình như truyện này độc quyền bên thưviệnviệtnam đó SBC. Coi chừng họ kiện như mấy vụ bên dactrưng.net lúc trước đó.

Bìa:



họa sĩ Vi Vi Võ Hùng Kiệt &
họa sĩ Vomeo (Tình Nguyện Viên thuvienvietnam.com)

Tựa: nhà văn Duy Lam

Trình bày: Huyền Tôn Nữ Bảo Bình

Xuất bản: ThuVienVietNam.com An Quán

Copyright © 2003 by www.thuvienvietnam.com

All rights reserved. No part of this book may be reproduced, stored in a retrieval system, or transmitted in any form or by any means, electronic, mechanical, photocopying, recording, or otherwise without the prior written permission of ThuVienVietNam.com Ấn Quán & www.thuvienvietnam.com

Mọi sự trích dịch, trích đọc trên đài, trích đăng trên báo, trên Internet, hoặc in lại đều phải có sự đồng ý trước bằng văn thư của ThuVienVietNam.com Ấn Quán & www.thuvienvietnam.com


Hình như dactrung.net bây giờ có giấy phép rồi.


ĐỘC QUYỀN ĐĂNG TRÊN
DACTRUNG.COM
VÀ TRÊN
THUVIENVIETNAM.COM.
Cấm đăng, in lại nếu không có giấy đồng ý của Thư Viện Việt Nam
Tác giả giữ bản quyền


Hy vọng SBC cũng đã liên hệ với tác giả P324530, và lấy giấy phép được rồi để VNTQ không bị gì. Nhưng như vậy để tên tác giả P324530 lên chớ không nên để là nguồn từ dactrung.net

Trích đoạn: SBC

Lời Giới Thiệu

Nguồn:dactrung.net
Người Tình Điện Toán
Thay lời tựa

Truyện được đăng trên thuvienvietnam.com,đactrung.net,vnthuquan.net

Đăng nhập để trả lời
0
Ặc ặc ,rắc rối dữ dzị hả?[8D]
Đăng nhập để trả lời
0