📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Xứ Cát - Frank Herbert

1 trả lời, 23 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2017 15:44:09 bởi Succulent>
XỨ CÁT
Tác Giả: Frank Herbert
Dịch Giả: Trần Tiễn Cao Đăng
Đánh máy: Succulent
 
 
        QUYỂN MỘT: XỨ CÁT
 
Lúc khởi đầu là thời điểm cần phải cực kỳ cẩn trọng, sao cho mọi cán cân đều chính xác. Điều này mỗi nữ tu của dòng Bene Gesserit đều biết. Do vậy, để bắt đầu nghiên cứu về cuộc đời Muad'Dib, trước hết hãy cẩn trọng đặt Người vào đúng thơì đại của Người: sinh vào năm 57 dưới thời trị vì của Hoàng đế Padishah Shaddam Đệ Tứ. Và hãy đặc biệt cẩn trọng đặt Muad'Dib vào đúng nơi vốn là xứ sở của Người: hành tinh Arrakis. Chớ bị đánh lừa việc Ngươì ra đời ở Caladan và sống mười lăm năm đầu đời ở đây. Arrakis, hành tinh được biết đến dưới cái tên Xứ Cát, mãi mãi là mảnh đất quê hương Người.
                                                - trích "Sách về Muad'Dib" của Công chúa Irulan
 
 
        Trong tuần lễ trước khi họ khởi hành đi Arrakis, khi tình trạng nhốn nháo lăng xăng đã trở nên điên cuồng đến mức gần như không chịu nổi, một bà già đến thăm mẹ cậu bé tên Paul.
        Đó là một đêm ấm áp ở lâu đài Caladan; cái đống đá cổ xưa từng là nơi cư ngụ của suốt hai mươi sáu thế hệ gia đình Asteides mang cảm giác toát mồ hôi lạnh mà nó thường có mỗi khi tiết trời thay đổi.
        Bà lão được dẫn vào theo cửa phụ, đi dọc hành lang có mái vòm kế bên phòng Paul, và được phép đứng ngắm cậu bé một lát trong khi cậu nằm trên giường.
        Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn treo móc sát sàn nhà, cậu bé đang thức nhìn thấy bóng một người đàn bà to lớn đứng ở cửa phòng cậu, trước mẹ cậu một bước. Bà lão giống hệt một bóng ma phù thuỷ - mớ tóc như đám mạng nhện rối nùi, mũ trùm đầu che kín khuôn mặt, cặp mắt như hai viên kim cương lấp lánh.
      "Thằng bé có hơi nhỏ con so với tuổi của nó không, Jessica?" bà lão hỏi. Giọng bà ta khò khè, đặc giọng mũi, giống hệt tiếng đàn baliset  lạc điệu.
     Mẹ Paul trả lời bằng trọng trầm êm ái: "Người nhà Atreides vốn trưởng thành muộn so với chúng bạn, thưa Mẹ Chí Tôn."
     "Ta có nghe thế, có nghe thế," bà lão khò khè. "Nhưng thằng bé cũng mười lăm tuổi rồi." 
    "Vâng, thưa Đức bà."
    "Nó đang thức và nghe chúng ta nói chuyện," bà lão nói. "Thằng ranh con quỷ quyệt." Bà ta cười tủm tỉm. "Nhưng người của hoàng tộc cần phải quỷ quyệt. Nếu nó đúng thực là Kwisatz Haderach... ừm..."
    Nằm giữa hai cái bóng hắt lên giường, Paul khẽ tí hí mắt. Hai hình bầu dục sáng quắc - đôi mắt của bà lão -  dường như giãn ra và bừng sáng khi nhìn chằm chằm vào cậu bé.
    "Ngủ ngon nhế, thằng ranh con quỷ quyệt," bà lão nói. "Ngày mai ngươi sẽ phải huy động tất cả khả năng của ngươi có để gặp gom jabbar của ta đấy."
    Rồi bà ta quay đi, đẩy mẹ cậu bé ra ngoài và đóng sập cửa lại.
    Paul nằm không ngủ, băn khoăn: Gom jabbar là cái gì vậy?
    Trong tất cả sự xáo trộn diễn ra suốt thời kỳ biến động này, bà lão là điều kỳ lạ nhất cậu từng thấy.
    Mẹ Chí tôn.
    Lại còn cái kiểu bà ta gọi Jessica mẹ cậu như gọi một người hầu gái bình thường chứ không đúng với địa vị của bà - một Lệnh bà Bene Gesserit, tì thiếp của Công tước và là mẹ của người thừa kế tước Công.
    Liệu Gom jabbar có phải là một cái gì đó ỏ Arrakis mà ta phải biết trước khi gia đình ta đến đó không? cậu thầm hỏi.
    Cậu nói to những điều lạ lùng của bà ta: Gom jabbar... Kwisatz Haderach.
    Có quá nhiều thứ phải học. Arrakis là một hành tinh khác Caladan đến nổi đầu óc Paul quay cuồng với những kiến thức mới. Arrakis - Xứ Cát - Hành tinh Sa mạc.
    Thufir Hawat, thủ lĩnh đội Sát thủ của cha cậu giải thích: kẻ thù không đội trời chung của họ, bọn Harkonnen, đã sống ở Arrakis tám mươi năm, chiếm giữ hành tinh này làm bàn thái ấp, ký hợp đồng với Công ty CHOAM để khai thác melange, loại hương dược có khả năng duy trì tuổi thọ. Bây giờ bọn Harkonnen đã ra đi nhường chổ cho Gia tộc Atreides đến toeeps quản Arrakis làm thái ấp - đấy có vẻ như một chiến thắng của Công tước Leto. Tuy nhiên, Hawat đã nói, cái sự có vẻ này chứa đựng hiểm hoạ chết người, vì Công tước Leto là người được các Đại Gia tộc trong Landsraad ái mộ.
   "Một người được ái mộ sẽ dấy lên lòng ghen tị của những kẻ có quyền lực," Hawat nói.
   Arrakis - Xứ Cát - Hành tinh Sa mạc
    Paul thiếp đi, mơ thấy một cáí hang ở Arrakeen, những con người yên lặng di chuyển vòng quanh cậu trong ánh sáng lờ mờ của những quả đèn cầu. Không khí thật trang nghiêm và khi lắng nghe một âm thanh yếu ớt - tiếng nước chảy tí tách - tí tách - tí tách, cậu cảm thấy nơi nay giống như thánh đường vậy. Ngay cả khi chìm trong giấc mơ, Paul vẫn biết cậu sẽ nhớ về nó khi tỉnh giấc. Cậu luôn nhớ giấc mơ là những điềm báo.
   Giấc mơ tan dần.
   Paul tỉnh giấc, nhận ra mình đang nằm trên giường ấm nệm êm - suy nghĩ... suy nghĩ. Ở lâu đài Caladan này, cậu không có trò chơi hay bạn bè cùng lứa tuổi, nên có lẽ khi phải tạm biệt nó thì cũng chẳng đáng buồn. Bác sĩ Yueh, thầy giáo của cậu, đã nói bóng gió rằng hệ thống giai cấp faufreluches ở Arrakis không được duy trì nghiêm ngặt. Hành tinh này che chở cho những người sống ở rìa sa mạc vốn không có vị caid hoặc bashar nào cai quản: cái giống người sống vật vờ trên cát gọi là Fremen, không được thống kê theo Bộ Điều tra Dân số Hoàng gia.
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
trang 2:
     Arrakis - Xứ Cát - Hành tinh Sa mạc
   Paul cảm nhận sự căng thẳng của chính mình, bèn quyết định thực hành một trong những bài tập thân-trí mà mẹ đã dạy cậu. Ba hơi thở nhanh khởi đầu các phản ứng: cậu chìm vào nhận thức được thả trôi ... tập trung vào ý thức ... giãn nở động mạch chủ ... tránh sự phân tâm của ý thức ... ý thức theo lựa chọn ... máu được tràn đày và nhanh chóng tràn đầy các vùng quá tải ... người ta  không chỉ dựa vào bản năng để giành được tự do - an toàn - thức ăn ... ý thức động vật không vượt ra ngoài khoẳng khắc hiện tại cũng vươn đến cái ý nghĩa rằng nạn nhân của nó có thể bị tuyệt chủng ... con vật huỷ diệt mà không tái sinh ... lạc thú của con vật gần với cấp độ cảm giác mà tránh những gì dựa trên tri giác ... con người cần một mạng lưới nền để qua đó nhìn thấy vũ trụ của y ... ý thức tập trung theo lựa chọn, điều này tạo thành mạng lưới của mi ... tính chỉnh thể của thể xác theo dòng máu của thần kinh phù hợp với nhận thức sâu xa nhất về các nhu cầu của tế bào ... mọi sự vật/tế bào/thực thể điều vô thường ... hãy nổ lực đạt tới dòng chảy thường hằng ở bên trong.
     Bài học ấy cứ chuyển vần, chuyển vần, vần chuyển mãi trong nhận thức được thả trôi của Paul.
     Khi bình minh hắt ánh vàng vào ngưỡng cửa sổ phòng Paul, cậu có thể cảm nhận được nó qua mí mắt đang khép của mình, cậu mở mắt, nghe thấy tiếng ồn ào hối hả đã trở lại trong lâu đài, nhìn thấy những xà nhà trang trí hoa văn quen thuộc trên trần phòng ngủ. 
    Cửa phòng mở ra và mẹ cậu ngò vào trong, mái tóc màu đồng được cột lên đỉnh đầu bằng một sợi ruy băng màu đen, khuôn mặt hình trái xoan vô cảm và đôi mắt xanh nghiêm nghị.
   "Con dậy rồi à," nàng nói. "Con ngủ ngon chứ?"
   "Ngon ạ."
   Cậu quan sát chiều cao của mẹ, nhận thấy một chút căng thẳng toát ra từ hai vai khi mẹ chọn quần áo cho cậu từ các giá để đồ trong phòng. Người khác thì hẳn đã không nhận ra sự căng thẳng này, nhưng mẹ đã huấn luyện cậu theo Phương pháp Bene Gesserit - quan sát từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Mẹ quay lại, mang cho cậu chiếc áo lễ phục. Chiếc áo có phù hiệu chim ưng Atreides màu đỏ trên túi ngực.
   "Mặc quần áo nhanh lên," nàng nói. "Mẹ Chí Tôn đang chờ."
   "Con từng mơ thấy bà ấy rồi," Paul nói. "Bà ấy là ai vậy?"
    "Bà là cô giáo của mẹ ở trường Bene Gesserit. Bây giờ bà là Người Nói Sự Thật của Hoàng đế. Paul này..." Nàng ngập ngừng. "Con phải kể với bà ấy những giấc mơ của con."
    "Con sẽ kể. Có phải vì bà ấy mà chúng ta chiếm được Arrakis không?"
    "Chúng ta không chiếm Arrakis." Jessica khẽ phủi bụi trên một chiếc quần, treo nó cùng áo vest lên giá quần áo cạnh giường. "Đừng để Mẹ Chí Tôn phải chờ."
   Paul ngồi dậy, ôm đầu ngối. "Gom jabbar là cái gì?"
   Lại một lần nữa, nhờ sự huấn luyện của mẹ, Paul nhận thấy rõ ràng sự ngắc ngứ hầu như vô hình của mẹ, một dấu hiệu lo lắng mà cậu cảm thấy dường như là nỗi sợ hãi.
    Jessica tiến về phía cửa sổ, kéo rộng tấm rèm, đăm đăm nhìn vượt qua vườn cây ăn quả bên sông về phía núi Syubi. "Con sẽ biết về... gom jabbar, chẳng lâu nữa đâu," nàng nói.
    Cậu nhận thấy nỗi sợ hãi trong giọng mẹ và tự hỏi tại sao.
    Jessica nói mà không quay đầu lại. "Mẹ Chí tôn đang đợi trong phòng khách. Con hãy nhanh lên."
 
    Mẹ Chí tôn Gaius Helen Mohiam ngồi trên chiếc ghế trang trí bằng thảm nhìn hai mẹ con cậu bé tiến lại gần. Cửa sổ hai bên trái phải của bà nhìn xuống khúc quanh phía Nam của dòng sông và những vùng đất nông nghiệp màu mỡ do gia đình Atreides sở hữu, nhưng Mẹ Chí tôn chẳng ngó ngàng gì đến khung cảnh ấy. Sáng nay bà ta cảm thấy tuổi già của mình,  nên bà ta bực bội không ít. Bà ta quy trách nhiệm cho chuyện du hành không gian và việc hợp tác với cái Hiệp Hội Không Gian đáng nguyền rủa với cái kiểu lén lén lút lút của họ. Nhưng đấy là sứ mạng đòi hỏi đích thân một Bene Gesserit Thấu thị
Đăng nhập để trả lời
0