📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Đường

CHUYỆN TRONG ĐỜI

404 trả lời, 4.354 lượt xem — Trang 12 / 14
 CHƯA CHỊU THUA !  

Tuy già nhưng quyết chẳng ngu ngơ 
Mắt chỉ lem nhem lúc tỏ mờ 
Nhà vắng sân dơ chưa quét dọn 
Buồng không cửa mở vẫn mong chờ 
Tình xuân nay cạn đường tơ nhện 
Duyên mới giờ mang nặng ý thơ 
Trưa sớm ngâm nga câu xướng họa 
Gật gù đôi chén tỉnh rồi mơ ! 
Lá chờ rơi
06.01.2006
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
THƯƠNG ÁO VÁ QUÀNG
 
“chiều chiều lại nhớ chiều chiều
“nhớ người áo trắng khăn điều vắt vai
“áo vắt vai vợ ai không biết
“áo vá quàng chí quyết vợ anh !
 
Ðẹp thay lời nói chân thành
Tìm nhau trong chốn cơ hàn mà yêu
Khi yêu ba bảy còn liều
Sá chi áo rách đường thêu vá quàng !
 
Tôi không yêu em vì tóc dài tha thướt
Tôi không yêu em vì đôi mắt mơ màng
Tôi yêu em vì tay bùn chân đất
Miệng cười tươi theo tiếng nhịp chày buông.
 
Tôi yêu em vì người em mộc mạc
Sống hồn nhiên như cỏ dại hoa ngàn ... 
Sao vua chín cái nằm ngang
Thương em từ thuở mẹ mang trong lòng
Sao vua chín cái nằm chồng
Thương em từ thuở mẹ bồng trên tay
Sao vua chín cái nằm ngay
Thương em từ cả những ngày còn thơ
 
Thương từ dạo ấy đến giờ
Thương người mặc áo bà ba vá quàng !
Lá chờ rơi (Colomiers 17/7/2005)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN MUỘN 2005
 
Chúng chứng sao rồi lại cũng sang ?
Hỡi xuân tươi thắm của thiên đàng
Bướm bay xiên xẹo tình vô định
Ong đáp vòng vo ý rõ ràng
Bởi trước giữa trời không giọt nắng
Nhưng giờ khắp chốn tỏa muôn hương
Tình xuân còn lại bao nhiêu đó
Muốn tặng dâng nhau phải vội vàng.
Lá chờ rơi (Colomiers 19/06/2005) 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
MỪNG THỌ BẠN 73
 
“Ngũ thập niên tiền nhị thập tam”
Gương xưa cụ cưới gái mười lăm (1)
Năm mươi ôm gốc đà ăn chắc
Hai chục thêm ba hết sợ lầm
Trên dưới hứng gieo câu xướng họa
Nhặt khoan nhồi trộn khúc tri âm
Khuôn vàng thước ngọc duyên trao gởi
Mãn kiếp tơ vương rút ruột tằm !
Lá chờ rơi 12/12/1998 (Nouméa)
(1) cụ Nguyễn Công Trứ năm 73 tuổi cưới nàng hầu trẻ 15-17 tuổi gì đó.
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
SAO NGỜI MẮT EM 
 
Mẹ ru mấy khúc ầu ơ ...
Con lim dim mắt mẹ chờ ngủ sâu
Lời ca trong gió bay cao
Nửa ru con dại, nửa theo bạn vàng
 
Ầu ơ... “Quạ kêu nam đáo nữ phòng
Người dưng khác họ sao lòng nhớ thương”
Lời như tạc đá ghi vàng
Ðưa con vào giấc mộng xuân đầu đời
Mụ bà dạy trẻ mỉm cười
Mẹ nhìn âu yếm thương rồi lại thương
Thương chồng đội gió dầm sương
Chồng thương chung với con thương một lòng
 
Ầu ơ ... “Phải chi em vác nổi cây súng đồng,
Em đi lính thế cho chồng đôi năm !"
Tình ngời trong mắt xa xăm
Dòng thơ sưởi ấm gối chăn lạnh lùng
Ầu ơ ... “Chim quyên ăn trái nhản lồng
Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi”
 
Ngoài trời sao lại đổi ngôi
Một sao lạc soi ngời mắt em.
Lá chờ rơi 14/05/2005
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
LẨN THẨN 

Tuổi trời quên lửng vậy mà hay 
Hưu trí cần chi đếm tháng ngày 
Ðói bụng nhớ ra cơm chửa nấu 
Oải người biết quả rượu đà say 
Xuân đưa duyên yến oanh reo hót 
Hạ đón tình sen súng nở đầy 
Lẩn thẩn tin thơ tìm đến bạn 
Nơi nào cũng nhớ há riêng đây ! 
Lá Chờ Rơi
 25/12/2005  
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
HẸN VỀ
 
Nghe tiếng xuân reo dậy bốn bề
Chút lòng lử thứ cũng đê mê
Ngảnh về đất mẹ thương còn nặng
Dấn bước tha phương khó chẳng nề
Rực rỡ mắt quen người dị tộc
Ngỡ ngàng tai lạ khách xa quê
Pháo nhà ai nổ nghe thôi thúc
Áo gấm chưa may cũng hẹn về.
Lá chờ rơi 03/02/2001 (Nouméa)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
MUỘN MÀNG
 
Ngắm trẻ tung tăng nhớ tuổi vàng
Ơn trời sinh lọt cửa nghiêm sang
Tiếc công dưỡng dục chưa đền đáp
Hổ phận mày râu giữa chợ làng
Nghĩa mẹ thương tràn hai mắt ướt
Tình cha đau quặn một trời oan (1)
Buồn trông bóng ngựa công chưa toại
Ngảnh lại soi gương thấy muộn màng.
Lá chờ rơi 04/08/2000
(1) bị Cách Mạng giết oan
 
CHỚ MƠ MÀNG
 
Dương gian một kiếp mộng kê vàng
Cực lạc Thiên Đường cũng muốn sang
Tưởng Phật chuông ngân vang bến tục
Mơ Tiên khói tỏa ngợp nương làng
Thuyền Từ Bát Nhã đầy khoang khổ
Cánh hạc Bồng Lai nặng gánh oan
Oan khổ người gây sao chửa giải
Chờ Tiên đợi Phật luống mơ màng.
Lá chờ rơi 07/08/2000 (Nouméa)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2017 08:06:33 bởi lá chờ rơi>
CÒN LẠI BAO NHIÊU ?
 
Trong cõi phiêu bồng của gió trăng
Mình như mây trắng nhẹ lâng lâng
Hương thừa tháng tám lòng nao nức
Những muốn lên chơi viếng chị Hằng.
 
Trong ánh xuân hồng trải núi sông
Nhớ chi rằng “sắc” lại rằng “không”
Chung tay xây dựng đời muôn lớp
Biết sống thì vui với rộn ràng.
 
Trong khí kiêu hùng tỏa bốn phương
Tơ lòng tơ nhện ví như sương
Chợt còn chợt mất trong câm lặng
Thẹn với ai kia giữa chiến trường.
 
Trong kiếp sông hồ gặp đó đây
Càng xa nỗi nhớ lại càng đầy
Bao nhiêu hải lý đo thương nhớ
Bến cũ thuyền xưa đợi có ngày.
 
Trong lời hẹn biển tiếng thề non
Việc cũ người xưa chẳng trách hờn
Duyên mới chưa trao tình đã đượm
Thơ hồng nung ấm lại lòng đơn. 
 
Trong cái chập chờn của tỉnh say
Mặc người đen bạc chớ như ai
Vần thơ tao ngộ còn nong nả
Sao để tâm tình vuột nắm tay ?
 
Trong tiếng tơ đồng hẹn sắt son
Riêng mình chưa tỉnh giấc cô miên
Con tim đa cảm thường chung điệu
Sao tiếng tim mình nhịp tách riêng ?
 
Trong cõi muôn trùng nước lẫn mây
Mối tình càng dứt lại càng say
Dang tay ôm cả nghìn thu lại
Xin đổi cho tôi có một ngày !
 
Trong giấc mơ hồ của đắm say
Ta làm góc bể đợi chân mây
Tàn đêm giông tố bình mình lại
Góc bể chân mây lại tái hồi.
 
Trong sâu thăm thẳm của mơ màng
Mặc cõi ta bà với “có” “không”
Muôn lớp vườn xuân trời rộng mở
Tình hoa tình bướm mãi tình chung.
 
Trong chốn vô cùng vũ trụ xoay
Nay còn cười cợt ghẹo trêu ai
Năm mươi năm nữa trăm năm nữa
Còn lại bao nhiêu kỷ niệm này ?
Lá chờ rơi (Colomiers 22/06/2005) 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2017 08:15:11 bởi lá chờ rơi>
(thân mến tặng quý bạn nhà lớn LÊ CÔNG Châu Đốc)
 
QUÊ TÔI
 
Quê tôi có ngọn sông dài
Nước xao xuyến cuộn bèo lai láng về
Con đò gác mũi bờ tre
Đếm bao nhiêu lượt đi về bên nhau !
 
Quê tôi nắng đủ mưa đều
Ruộng sâu đã trổ bao nhiêu lúa vàng
Long lanh đáy nước mơ màng
Trăng đôi chung một, trăng nàng trăng anh
Âm thầm khói quyện mái tranh
Duyên ai nấy gặp, duyên mình gặp nhau !
 
Hè qua sen điểm hồ sâu
Đông lên nhớ bạn, ai sầu ai thương
Thu đi ai thả lá bàng …
Xuân về mượn cánh mai vàng trao tin !
Đong đưa cuối bãi đầu ghềnh
Đò hoa nối nhịp ân tình em sang !
 
Quê tôi quạnh quẽ xóm làng
Nước ru suốt tháng gió đàn quanh năm
Cỏ cây tâm sự thì thầm
Chim bay mỏi cánh xa xâm nửa vời
 
Quê tôi mộc mạc bao người
Cả đời trong nắng cả đời trong mưa
Cả đời đi sớm về trưa
Gieo mùa nước đến, gặt mùa nước đi
 
Quê tôi xa tận chân trời
Lúa xanh xanh ngát, trăng ngời ngời mơ
Tưởng chừng trăng dệt mành tơ
Tưởng chừng lúa nhuộm trời thơ một màu !
 
Chiều chiều chim vịt kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mãi chín chiều bâng khuâng!
Lá chờ rơi (Saigon 1952)



 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
CHỬA THÀNH RỒNG
(thân tặng CHÂU ANH)
 
Bao phen vượt thác chửa thành rồng
Thỏa chí tang bồng đáp núi sông
Những tưởng hương thơm về cố lý
Nào hay mộng vở trút theo dòng
Xưa tung bút thép vàng trêu lửa
Nay mượn lời thơ giải ý thông
Mặc kẻ tranh danh người đoạt lợi
Ta vui xuân lại với muôn hồng.
Lá chờ rơi (Nouméa 05/05/2000)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2017 08:30:01 bởi lá chờ rơi>
CHÚT TÌNH CON
 
1. Vô sự sao đêm cứ chập chờn
Giật mình nghe rõ cái cô đơn
Thân bằng vẫn nhớ thương nhiều ít
Quyến thuộc hằng lo sợ mất còn
Những lúc mong tin tai ngóng mỏi
Thường khi ngó lại mắt trông mòn
Dừng chân lữ thứ tìm đôi vận
Ghi chút tình con nhớ nước non.
 
2. Ghi chút tình con nhớ nước non
Bên kia bờ ấy có Sài gòn
Bến-Tre nhau rốn chờ tha thiết
Rạch-Miễu sông đò đợi héo hon
Thơm nước Cần Thơ bầy cá cháy
Ngọt vườn Chợ Lái* trái bòn bon
Chín rồng đuổi sóng tràn ra biển
Một giải phù sa đảo mấy hòn.
* Lái Thiêu
 
3. Một giải phù sa đảo mấy hòn
Sông Ba Hàm Cỗ sử ghi son (1)
Hai đời chiến đấu con như bố
Một chí hi sinh mất vẫn còn (2)
Đồ Chiểu danh vang dường nổ sấm (3)
Miền Nam uy dậy tựa xô non
Lẩy lừng bách chiến quân ông Cống (4)
Đả viện thi đua với diệt đồn.

4. Đả viện thi đua với diệt đồn
Ngàn sau Tổ-quốc nhớ công ơn
Bom gào tiếng nấc tan gia hận
Đạn rít lời chiêu tử sĩ hồn
Chạnh nhớ chinh nhân đường bách lý
Ngùi thương quả phụ chốn cô thôn
Công thành ai nhắc khi binh lửa ?
Đây chút tình con gởi nước non !
Lá chờ rơi 15/06/2001 (Nouméa)

(1) tỉnh Bến Tre gồm 2 cù lao nằm giữa
các con sông Ba Lai, Hàm Luông và Cổ Chiên.
(2) anh hùng tử khí hùng bất tử
(3) Đồ Chiểu là tên cách mạng của tỉnh Bến Tre 
(4) bộ đội của tướng Đồng Văn Cống

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ GẪM (tặng mình)
 
Năm nay tự thấy cũng chưa già
Tóc chỉ hơi đen trắng vậy mà
Bút tếu trụi lông xem chẳng nghẹt
Thơ cuồng cạn ý nặn còn ra
Đau lưng tìm vịt chiều ăn vã
Mỏi gối mua sâm tối uống trà
Gân cốt cứng mềm ai rõ được
Biết người biết của chỉ mình ta.
Lá chờ rơi 07/05/2001 (Nouméa)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2017 11:04:50 bởi lá chờ rơi>
RỒI ĐÂY KẺ TRƯỚC NGƯỜI SAU
 
Rồi đây kẻ trước người sau
Giả từ đất bạn rủ nhau quay về
Nôn nao Xuân chuyển sang Hè
Lắng tìm giọng quốc tiếng ve thuở nào !
 
Em xinh soi bóng bờ ao
Trúc xinh soi cả lối vào rừng thơ
Ta từ cất bước đến giờ
Quản chi sóng cả gió to dãi dầu.
 
Rồi đây kẻ trước người sau
Hẹn cùng chẳng hẹn nơi nao cũng về
Mẹ yêu ngày ấy não nề
Nhớ con phiêu bạt tái tê cõi lòng
 
Con đi biển Bắc biển Đông
Ước gì phép lạ cho trồng mùa xuân
Tóc xanh dù đã phai tàn
Bóng hình mẹ giữa tim vàng còn đây
 
Lòng con không rượu mà say
Hiếu kia chưa đáp thân này hẩm hiu !
Chim nào gọi bạn đêm khuya
Tuyết rơi cô quạnh ngoài kia chim buồn

Ta thời quen một thân đơn
Sá gì còn mất mất còn ra sao
Lửa thơ hâm nóng rượu đào
Ý thơ men rượu ngạt ngào trong hoa

Mấy giòng thơ cuộn gần xa
Hẹn nhau tương ngộ dễ mà quên đâu ? 
Rồi đây kẻ trước người sau !
Lá chờ rơi (Nouméa 25/11/1998)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
GIÀ GÂN (thân tặng CHÂU ANH)
 
Thoạt mới trông vào chẳng biết ai
Tới lui nhanh nhẹn tựa đương trai
Thọ trên bảy chục đời khen hiếm
Già chẳng ba chân trẻ phục tài
Nét bút nên tranh rồng quẩy sóng
Lời thơ ẩn ngọc phượng xuyên mây
Đàn em còn đến nài xin viết
Mới thấy già gân lắm chỗ xài !
Lá chờ rơi (Nouméa 13/11/2000)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
VƯƠNG VẤN
 
Thơ lại thơ qua mấy bận rồi
Vẫn còn chan chứa chuyện anh, tôi
Thơ chung một “điệu” nghe còn nối
“Ý” rẻ đôi dòng nói chửa thôi
Nhà chẳng “Niêm” son sao khóa chặt
Nước đầy “vận” đỏ lại buông trôi ?
Kẻ đi người ở chia thương tiếc
Nói mãi mà sao chuyện chẳng rồi !
Lá chờ rơi 8-1988 (Marseille)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
GỞI NGƯỜI TRI KỶ
 
“Nhân sinh hà xứ bất tương phùng ?”
Cánh thép tung mây vượt mấy trùng
Nam Bắc đôi nơi gom cộng một
Nước non nghìn dậm diệt thù chung
Gương xưa thành bại nhìn sôi sục
Chí trẻ hơn thua quyết vẫy vùng
Nào bạn nào ta chung sức lại
Cùng xây trang sử Việt oai hùng.
Lá chờ rơi 1989 (Amblainville)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
HỌC LÀM THƠ
 
Gieo vần để bác đọc nghe chơi
Hể ở trên “ơi” dưới phải “ời”
Chữ viết không ngay nhìn lé mắt
Nhạc lồng lỗi nhịp hát đâm hơi
Vô duyên bèo nước thơ không rượu
Nặng gánh sông hồ uống chửa vơi
Bình Trắc học đòi thơ với thẩn
Dở hay cũng góp một đôi lời !
Lá chờ rơi 9-1988 (Marseille)
 
NHỚ MẸ
 
Chiều buồn thơ thẩn bước rong chơi
Văng vẳng đâu đây tiếng “ạ ời”
Ý quyện hương yêu tràn khóe mắt
Giọng thơm mùi sửa thoáng trong hơi
Đôi giòng suối ngọt nguồn vô tận
Một bể thâm tình rót chẳng vơi
Chợt bóng mẹ yêu bầng sống dậy
Lời thương nhớ lắm cũng câm lời !
Lá chờ rơi 9-1988 (Marseille)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
THU ĐÁP
 
Xin thưa cây lá ủ hương vàng !
Trăng đợi thu về mộng chứa chan
Thu lụn lớp xưa tìm đổi mới (1)
Đông tàn dấu cũ tự bôi tan
Xuân sinh hoa nụ khoe màu sắc
Hạ trưởng cây cành trải mật gan
Vạn vật hóa sinh khi đến hẹn
Khí thiêng mầu nhiệm mãi dâng tràn.
Lá chờ rơi 11/1997 (Nouméa)
(1) chu kỳ cây cỏ : Xuân sinh, Hạ trưởng, Thu lụn, Đông tàn
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
THĂM LỜ (tặng Cử Tham)
 
Đã tới nhưng chưa vội bước vào
Phải tìm sẵn cách trả lời sao
Đi đâu mất biệt từ hôm đó
Nói thử nghe coi đến chị nào
Có phải con ranh rành thuốc lú
Hay là chị cả giỏi cờ cao
Nay về thấy mặt chi thêm giận
Chẳng đến cơm nhà lại đỡ hao !
Lá chờ rơi 14/11/2000 (Nouméa)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
MỪNG ANH ĐẾN
 
Anh đến thì em mừng quá rồi
Không bao giờ đuổi tới xua lui
Qua bao năm tháng trăm lần nhớ
Trải lắm mong chờ một phút vui
Đêm đợi nỗi buồn đong lại đếm
Ngày chờ cơn giận đến rồi vơi
Nay mình sum họp như chim nhạn
Chấp cánh tung trời vui dạo chơi.
Lá chờ rơi 25/02/2014
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
NỐI NGHIỆP GIÀ
 
Trắng tóc còi râu chớ bảo già
Trắng đen còi rậm cũng là ta
Thơ thần tiếng ngọc còn lưu luyến
Rượu thánh tay ngà vẫn thướt tha
Chớ để hổ danh người thưởng nguyệt
Đừng quên hào khi khách yêu hoa
Gương xưa còn đó thơ là mộng
Nối nghiệp ông cha giữ đạo nhà.
Lá chờ rơi 16/12/2000 (Nouméa)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
THĂM CÔ
 
Chẳng phải ai xa, cũng cháu nhà
Lâu ngày thưa đến bởi đường xa
Trông cô khang kiện yên lòng trẻ
Nhắc chuyện xa xưa rộn ý già
Một cụm kim chi hương quyện lại
Năm tầng ngọc điệp bóng vờn xa
Trời Âu quên tạm đời dâu bể
Tám chín xuân thu đẹp cảnh già.
Lá chờ rơi (Paris 12-1988)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
THƯƠNG TIẾC VINH SƠN (Vincent)
 
Chúa chỉ cho con viếng cõi đời
Bốn lần Xuân Hạ để xem chơi
Đời như hoa đẹp, thường gai góc
Sống tựa chiêm bao, mộng ngắn dài
Cánh nhỏ chưa tung sao lại gãy ?
Nụ non mới bén rụng đâu rồi !
Đường trần tập tểnh đi vừa tới
Chúa vội mang con trở lại trời !
Lá chờ rơi (Nouméa 9-1997)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
CŨNG TẠI MÌNH
 
Xưa cũng như ai chọn đá vàng
Nhưng giờ sao nặng kiếp lang thang
Duyên đen nợ gở còn chưa sạch
Tóc bạc không chờ vội trổ sang
Con có như không càng rổi rảnh
Nhà đang tranh chấp khỏi trang hoàng
May còn tình bạn tình em đó
Như ánh chiêu-dương chói rở ràng !
Lá chờ rơi 10-1997 (Nouméa)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
THĂM MỒ NHỚ MẸ
 
Say mộng sông hồ bước ruổi dong
Chạnh riêng gởi mẹ chút hương lòng
Nhớ xưa cứng cổ quên lời dạy
Nay hối cành to uốn chẳng cong
Sự nghiệp chửa cho nên gấm vóc
Chí đồ cam lỗi hẹn non sông
Trông mồ nhớ mẹ lòng xao động…
Theo gió thu vàng cuộn lá thông !
Lá chờ rơi 10-1997 (Nouméa)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
VUI NHẬN KIẾP NGƯỜI
 
Cát bụi cho ta được kiếp người
Nhiệm mầu ông Tạo lá lay chơi
Mẹ cha huyết nhục nuôi hình vóc
Trời đất âm dương luyện trí tài
Vũ trụ tinh anh ta chỉ một
Giống loài muôn vạn khó tìm hai
Thiên đường đây sẵn tìm đâu nữa ?
Ta sống ta vui trọn kiếp người !
Lá chờ rơi 08-1997 (Nouméa)
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
NGẠI NGẦN
 
Mừng đến hai ngàn chửa mất thân (1)
Lời ngông hỏi Chúa chút phân vân
Đã khuyên nhân loại thương yêu mãi
Sao để lương tri tắt lụn dần
Tay quỷ máu tanh thèm chém giết
Nỗi oan người chết khó phân trần
Chúa cho sống lại thêm lần nữa
Giữa lũ hung hoang cũng ngại ngần.
Lá chờ rơi 01/01/2001
(1) có tin nhảm nói đến năm 2000 là sẽ tận thế
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
THÀ LẠNH CO RO 

Chợt gió đông về lạnh chiếu chăn 
Giường dư ba góc chẳng ai nằm 
Chờ ông Nguyệt Lão ông đi lạc 
Nhắc chị Hằng Nga chị rủa thầm 
Ðó chẳng rỉ lời đây chẳng dám 
Kia còn treo giá tớ còn câm 
Thà co ro với mền ba lớp 
Mà khỏi phiền ai khỏi vợ chằn ! 
Lá Chờ Rơi 
24/12/2005  
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2017 12:21:24 bởi lá chờ rơi>
MẸ TÔI
(Xin ghi lại mấy giòng kỹ-niệm nầy để suốt đời nhớ thương mẹ.)
 
Mẹ chân không bờ ao múc nước
Gánh oằn vai tưới kiển nhà ông
Nhà Nội : vườn sau xa cổng trước
Trầu xanh hoa thắm mẹ môi hồng.
 
Một tháng đôi lần có chợ đông
Mẹ tôi đi chợ bán hàng bông
Tiền trao bà nội bà cho lại
Phải cách nàng dâu cách mẹ chồng.
 
Mới giỗ vừa xong nhà lại giỗ
Họ hàng giềng xóm tựu chen đông
Vật bò mổ lợn ngoài sân cỏ
Mẹ hết lo ngoài đến chạy trong.
 
Thi đậu xong thầy hẹn sáng mai
Quần đen áo trắng dẫn đi chơi
Con không áo trắng* nên đêm ấy
Thức trắng đêm dài mẹ cắt may.
 
Đâu đây giờ gõ sang canh một
Mẹ đến bên em nựng vội vàng
Nó ngủ sau khi mòn mỏi khóc
Hôm nào cũng vậy đã thành quen.
 
Đương buổi xuân thì mẹ đảm đang
Thương chồng vai nặng gánh giang-san
Ơn Trời cho rộng đường mai hậu
Nhà rộn vui : con một cháu đàn.
 
Trẻ lớn lên rồi trẻ lại đi
Mấy năm đèn sách lắm chia phôi
Vườn sau ve gọi vang thôi thúc
Mong chóng hè sang trẻ chóng về.
 
Năm tháng qua dần tóc mẹ phai
Môi hồng nay đỏ với trầu cay
Đàn con : năm đứa còn quanh đó
Một đứa sao đi chẳng thấy về !
 
Nhớ thuở con say mộng hải hồ
Cúi đầu nghe dạy mẹ khuyên cho
Ngàn khơi dâu bể giờ ngăn cách **
Sóng cuộn lòng son mắt lệ mờ.
 
Đợi mãi con không về với mẹ
Lá vàng buông rụng bỏ cành non
Tim già mỏi nhịp đong nhung nhớ
Môi nghẹn lời thương mắt nghẹn nhìn.
 
Thôi hết ... từ nay vĩnh-biệt rồi !
Dương-trần âm cảnh đã chia tay.
Còn đâu mộng ước về thăm lại,
Ôm mẹ hôn đôi má lệ đầy.
 
Ôi kiếp phù sinh chốn bụi mờ
Khí thiêng trời đất tạo nên cho
Khí thiêng trời đất giờ thu lại
Qua bể trầm-luân đã đến bờ.
 
Bên đỉnh trầm hương nghi-ngút khói
Nhà sao vắng mẹ quá đìu hiu
Chiều nay mưa muộn ran trên ngói
Rào rạt từng cơn nhớ mẹ nhiều.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Bên kia trần thế khó trông theo
Cầu xin Thượng-đế ban ơn phước
Cho trẻ theo cùng mẹ kiếp sau.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Trong lời kinh tiếng mõ dâng cao
"Nam-mô Quan-thế-âm bồ tát"
Dưới bóng từ-bi mẹ khấn cầu.

Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Kẻ tiên người tục khó theo nhau
Sông hồ còn bám chân du-tử
Hết kiếp con về với mẹ sau.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Nối vòng tay trẻ dặn thương nhau
Tang-điền dẩu biến thành thương-hải
Hình mẹ trong tim chẳng nhạt màu.
 
Lá chờ rơi (Nouméa 1985)
* giữa đệ nhị thế chiến, không hàng nhập, chỉ mặc vải ta, nhuộm đen.
** câu thơ tâm đắc nhất của toàn bài. Nó tương ứng với sự bị chia cách vì xa xôi, và với sự đổi thay chính thể của đất nước.


 

 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0