Tháng Tư! Ta Khóc
Tháng Tư! Ta Khóc mình viễn khách
Đời lưu vong chia cách...đoạn trường
Quê người kiếp phận tha hương
Bờ Đông-Tây nỗi sầu vương vương sầu
Tháng Tư! Hỏi người ai có thấu
Lòng ta chăng hằn dấu thương lòng
Nghe từng mạch máu bên trong
Tim đau như vỡ...như bong rách rồi
Tháng Tư! Thơ ta lời như chối
Vần như than oán thủa xưa nào
Hỡi ôi ông nỡ đành sao
Xoay chi con tạo làm ngao ngán người
Tháng Tư! Dạo ấy Ngày Ba Mươi
Cố Quận
Tháng Tư Giã Từ
134 trả lời, 12.106 lượt xem —
Trang 3 / 5
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2020 23:39:58 bởi Ct.Ly>
![]()
Đêm Mơ Màu Áo Trận Xưa
Đêm mơ áo trận xưa màu của thuở
Ngày Tháng Tư thành vỡ ngói tan hàng
Vượt Bể Đông trời sóng gió gầm vang
Chân viễn xứ! Sầu mang mang ly khách
Huế Mậu Thân giặc vào xiêu hồn phách
Tàn sát dân! Từng ngõ ngách thê lương
Máu nhuộm sân loang đỏ vết chân tường
Đồng sâu xác người sình trương đất lấp
An Lộc địa Tê Năm Tư tràn ngập
Sáu mươi hôm bóng địch khắp núi rừng
Hai mùa trăng ngồi bên xác rưng rưng
Thây chiến hữu! Tựa lưng hào tử thủ
Sài Gòn Bảy Lăm vành khăn tang! Cờ rủ
Hòn Ngọc Viễn Đông nét thanh tú đâu còn
Nam Việt Nam tù cải tạo héo hon
Già khóc trẻ! Cha xa con bé nhỏ
Đêm mơ áo trận xưa màu thủa đó
Ngày Tháng Tư từ bỏ cả lưu vong
Bốn hai năm đất khách hận nuôi lòng
Mai đây chiếm lại Non Sông Nước Việt
Đêm mơ áo trận xưa! Giòng thương tiếc
Cố Quận
R

Bạn Tôi Cà Phê Một Mình
Bạn tôi cà phê một mình
Ngẫm suy thế thái, luận bình tha nhân
Trên trang giấy chữ sơ, thân
Dòng ngang dọc nét xa gần người, ta
Nam-Trung-Bắc! Mảnh sơn hà
Nổi trôi, ly tán...thương nhà Việt Nam
Bởi loài Cộng Phỉ Đệ Tam
Với quân Hoà Giải Tục Phàm trí ngu
Giờ cả nước, chung ngục tù
Chung xiềng gông kiếp mịt mù tử sinh
Bạn tôi cà phê một mình
Ngẫm suy thế thái nhân tình buồn thay
Rưng rưng mắt lệ giọt cay
Rơi ly giọt đắng! Mơ ngày phục hưng
Cố Quận
Có Những Mảnh Đời Việt Nam
Có những mảnh đời cùng khốn
ngày ngày dãi nắng dầm mưa
Bên những quyền uy! Đần độn
Lũ nộm chè chén say sưa
Có những mảnh đời đáng thương
Dầm mưa dãi nắng trên đường
Đạp từng cuốc xe kiếm sống
Nhọc nhằn trên chính quê hương
Mà lũ dã nhân hoá người
Vùi Dân Tôi xuống đáy ngục
Chúng say máu! Ngồi vui cười
Không hổ danh loài lục súc
Có những mảnh đời Việt Nam
Cố Quận

Dân Tôi Một Kiếp Ly Hương
Đã qua rồi! Thời chinh chiến cũ
Sao dân tôi, một kiếp ly hương
Mới hay giặc Hồ như Tần-Trụ
Đoạ đày, giết chóc chẳng xót thương
Lùa dân bờ vực thẳm
Dìm nước đáy biển sâu
Máu trào môi! Lệ đẫm
Nam bắc cuộc bể dâu
Đã qua rồi! Thời chinh chiến cũ
Hận thù lòng giữ giết dân tao
Quan quân chúng mày ư! Một lũ
Thú rừng ngồi ghế đấy được bao
Lâu nữa mà cười!!! Bớ bọn bây
Cố Quận

Tôi Ngồi Chờ Bão Đến
Tôi ngồi chờ bão đến
Nửa đời qua...vẫn chưa
Thương Dân Mình vận mệnh
Nổi trôi! Đời nắng mưa
Tôi ngồi chờ binh biến
Dậy mà theo gió về
Lấy Trường-Hoàng đảo, biển
Đông! Ngày đi nguyện thề
Diệt sạch phường Cộng Nô
Cố Quận

Biển Đông Dìm Xác Cộng
Rồi bão giông sẽ đến
Mang theo những xác người
Thuyền xưa quay về bến
Trong tan vỡ! Môi cười
Vì từ nay Việt Nam
Không còn Quỷ Đệ Tam
Và giặc Tàu Phương Bắc
Biển Đông dìm vọng tham
Rồi bão giông sẽ đến
Mang đi! Xác Lũ Rừng
Thuyền xưa quay lại bến
Bờ năm cũ vui mừng
Tự Do cho Việt Nam
Cố Quận

Miếng Cơm Tự Do Nhân Bản
Miếng cơm Tự Do Nhân Bản
Năm nào Vượt Biển Tha Hương
Mãi không quên! Cùng năm tháng
Lòng người đầy ắp yêu thương
Cố Quận

Quê Tôi Hai Mùa Mưa Nắng
Quê tôi hai mùa mưa nắng
Hàng cau với luỹ tre xanh
Sông êm trôi...dòng lẳng lặng
Lớn ròng bờ thẳng, bờ quanh
Rồi một hôm giặc về
Tôi một tối ra đi
Bể Đông thuyền vượt sóng
Đông tây cách biệt hề
Bao năm chưa lần quay lại
Làng xưa! Xóm cũ nay còn
Điệu hò, câu ca thân ái
Nhành hoa phượng vĩ màu son
Quê tôi trời mưa nắng
Từ hôm lũ giặc về
Bắc-Trung-Nam tang trắng
Tha hương! Cách biệt hề
Chốn xưa! Giờ đã đổi thay
Cố Quận

Chuyện Giàn Thiên Lý
Thương giàn thiên lý trùng xa
Nhành xanh xanh lá vàng hoa năm nào
Đêm hoả châu...vách thông hào
Đời trai chinh chiến! Rằng bao xuân rồi
Chưa về thăm mái tranh đồi
Thông xưa em đứng chờ tôi bên đường
Chừ nàng nhạt sắc phai hương
Chừ tôi vai gánh gió sương quan hà
Nhớ giàn thiên lý vàng hoa
Nhành xanh hiên lá...giờ xa dặm trường
Cố Quận
Tôi Thương
Tôi thương những con thuyền bé bổng
Vượt Biển Đông chết sống kiếp đời
Tị Nạn Cộng Sản kia ơi
Thuyền Nhân thịt rã! Da phơi núi ngàn
Tôi thương lá Cờ Vàng Ba Sọc
Máu Trung-Nam-Bắc bọc thây mình
Trăm năm một kiếp nhân sinh
Nguyện lòng giữ mãi...niềm tin ngày về
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.07.2020 23:46:35 bởi Cố Quận>
Thua Xác Dìm Biển Đông! Thắng Chân Bến Tự Do
Thắng thì Bờ Tự Do đến
Thua xác dìm Đáy Biển Đông
Lần chân xuống thuyền ra bến
Là lời nhắn với Non Sông
Không sống cùng Loài Quỷ Dữ
Chẳng quỳ lạy Lũ Người Rừng
Một đường sinh! Hai ngã tử
Dạ đã quyết...chẳng ngập ngừng
Ly hương nửa đời nhắc nhở
Cháu con khắc mối hận này
Mai cuộc binh đao! Đừng lỡ
Dịp Quy Cố Quốc...diệt bầy
Cộng Nô-Giặc Tàu Phương Bắc
Cố Quận
Cho Cố Quận, rồi những tủi buồn sẽ kết thúc. Không thể khác hơn. Tôi tin điều nầy.
Suy tư tháng tư
Tháng tư ngồi ngắm dung nhan cũ
Chỉ thấy bên trời mây trắng bay
Xin gọi người xưa về nhập cuộc
Cuối đời rồi cũng đến trắng tay
Bốn lăm thu trước đầy tang tóc,
Lắm kẻ mừng vui, lắm nổi buồn
Lửa hạ đỏ vừa sang ngôi trường mới
Mắt đời ướp lệ mỏng sương tuôn
Gia đình ly tán hơn chạy giặc
Cha anh vào tù, khi tiếng súng im
Hòa bình rồi, sao chia ly từng mảnh
Xót nào hơn, thời chiến mơ hòa bình
Ai đã bắt dân tộc này đày đọa
Giấc mơ xưa, lịm chết giữa ban ngày?
Thời nhung lụa trở về thời thiếu đói
Tuổi trẻ đau đời, nhức nhối mắt cay.
Tuổi xế chiều ngày nay ngồi suy nghiệm
Thập niên thứ nhì, thế kỷ hai mốt ư
Được những gì, gần hơn làm nô lệ
Bọn tàu ô sẽ cướp đât nước nầy?
Ta buồn lắm dù báo đài đã nói
Chẳng sao đâu, có Đảng giỏi trăm bề
Không tin được nước non thành rồng, hổ
Triệu triệu người co rút đến hoang mê
Ngã Du Tử/SG
2020
Suy tư tháng tư
Tháng tư ngồi ngắm dung nhan cũ
Chỉ thấy bên trời mây trắng bay
Xin gọi người xưa về nhập cuộc
Cuối đời rồi cũng đến trắng tay
Bốn lăm thu trước đầy tang tóc,
Lắm kẻ mừng vui, lắm nổi buồn
Lửa hạ đỏ vừa sang ngôi trường mới
Mắt đời ướp lệ mỏng sương tuôn
Gia đình ly tán hơn chạy giặc
Cha anh vào tù, khi tiếng súng im
Hòa bình rồi, sao chia ly từng mảnh
Xót nào hơn, thời chiến mơ hòa bình
Ai đã bắt dân tộc này đày đọa
Giấc mơ xưa, lịm chết giữa ban ngày?
Thời nhung lụa trở về thời thiếu đói
Tuổi trẻ đau đời, nhức nhối mắt cay.
Tuổi xế chiều ngày nay ngồi suy nghiệm
Thập niên thứ nhì, thế kỷ hai mốt ư
Được những gì, gần hơn làm nô lệ
Bọn tàu ô sẽ cướp đât nước nầy?
Ta buồn lắm dù báo đài đã nói
Chẳng sao đâu, có Đảng giỏi trăm bề
Không tin được nước non thành rồng, hổ
Triệu triệu người co rút đến hoang mê
Ngã Du Tử/SG
2020
Cảm ơn bác Ngã Du Tử đã vào tặng thơ cho nhị tôi trong những ngày cuối tháng tư nghe, nhị tôi gửi lại bác sáu câu thơ để đáp lễ vây...mời bác đọc.
Tế Hồn Tử Sĩ Việt Nam Công Hòa
Tế hồn Tử Sĩ Việt Nam Công Hoà
Xương dìm trận địa, thây nổi Hoàng Sa
Chết chốn lao tù, chết nơi hải đảo
Rừng kinh tế mới, bệnh tật khôn qua
Thắp nén nhang lòng! Lệ sa đất khách
Ngày cuối tháng tư vải bạch ướt giòng
Thân,
Nhị
Tế Hồn Tử Sĩ Việt Nam Công Hòa
Tế hồn Tử Sĩ Việt Nam Công Hoà
Xương dìm trận địa, thây nổi Hoàng Sa
Chết chốn lao tù, chết nơi hải đảo
Rừng kinh tế mới, bệnh tật khôn qua
Thắp nén nhang lòng! Lệ sa đất khách
Ngày cuối tháng tư vải bạch ướt giòng
Thân,
Nhị

Giặc Thăng Long Đã Vào Thành
"Để mai đây quân Nam về Thăng Long
Đem thanh bình sưởi ấm muôn lòng..."
Chí trai nợ nước không thành
Ta gươm tuẩn tiết! Cờ vành máu loang
Giang san một giải gấm son
Thôi rồi tan tác đâu còn Miền Nam
Nơi ta sinh kiếp tục phàm
Nơi ta gửi xác! Oan hàm tuổi thanh
Giặc Thăng Long đã vào thành
Ta gươm tuẩn tiết! Máu vành cờ loang
Cố Quận

Lũ Mọi Hồ
Từ ngày Lũ Mọi vô thành
Bốn hai năm lẻ chúng hành hạ dân
Ngày đêm họ cướp giật dần
Nhà-xe-đất-ruộng từng phần...trắng tay
Chúng hiếp đáp! Chúng đoạ đày
Hiến kế bán đảo, mưu bày tượng xây
Dựng cầu bỏ túi cho đầy
Thổi bãi mời Giặc Tàu giày nước non
Khi nào Lũ Mọi Hồ còn
Dân đen thân xác hao mòn! Xác xơ
Cố Quận

Mùa Đông Em Đi Lễ
Em mùa đông đi lễ
Nguyện cầu non nước yên
Thanh bình trong cõi thế
Cho tình thuý se quyên
Quê hương tàn chinh chiến
Em đây gặp lại chàng
Quên đi thời binh biến
Em tròn nợ duyên chàng
Mùa đông em đi lễ
Quì khấn Chúa trên cao
Ban thanh bình cõi thế
Người thoát cảnh gươm đao
Bên em luôn có chàng
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.10.2020 05:01:31 bởi Cố Quận>
Nam Bắc Một Nhà Việt Nam Còn Đâu!
Đã một thời Nam Bắc
Xưa chung nhà Việt Nam
Đồng lòng xua đuổi giặc
Tàu-Nhật-Pháp bộ tam
Đã một thời chia cắt
Xưa hai nửa giang san
Xác người chôn! Lệ mắt
Giòng chảy ướt khăn tang
Đã một thời thuyền đi
Nào kể giông bão gì
Tự Do vùng đất hứa
Còn mất cuộc...sá chi
Nay một nhà Nam bắc
Cộng Sản kỳ thị nhau
Vải đồ! Tay áo khắc
Dòng chữ S giết nhau
Nay huynh đệ tương tàn
Hai nửa mảnh giang san
Chung lòng đưa rước giặc
Tàu! Chịu kiếp di man
Máu Việt sẽ thành sông
Cố Quận
Biển Chiều Mùa Đông Thuyền Đi
Biển chiều mùa đông trùng mây
Thuyền đi trong gió mưa vầy
Bến bờ mênh mông trắng hạt
Về đâu một cõi trời tây
Thôi rồi! Quê hương bỏ lại
Bên này của tháng năm xưa
Những tình thân và dấu ái
Bên đời đêm, sáng, chiều, trưa
Bóng mẹ cha, anh em đợi
Chờ cơm rau đắng bát canh
Miếng khô cháo ngày...vời vợi
Mà chân bặt tiếng ngõ quanh
Biển chiều mùa đông thuyền đi
Gió mưa....sóng vỗ rào rì
Mênh mông bến bờ đâu cõi
Trời tây! Mỏi cánh chim di
Bay tìm Tự Do-Nhân Bản
Cố Quận
Mùa Thả Diều
Ngọn nồm thổi mạnh tháng năm
Thả diều mé bể chiều trăm cánh dài
Bây chừ còn nhớ không ai
Cây đa bến cũ sông hai nhánh bồi
Sông hai nhánh...kiếp nổi trôi
Quê nhà nhìn lại than ôi! Mất còn
Mong ngày một cõi nước non
Việt Nam xưa thủa vàng son thái bình
Tháng năm diều thả bờ kinh
Đuôi dài trăm bóng không thinh gió nồm
Cố Quận
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.07.2021 20:16:43 bởi Cố Quận>
![]()
Trọng-Quang-Ngân-Phúc Lũ Tồi
Này bốn đứa Trọng-Quan-Ngân-Phúc
Lũ chúng bây điếm nhục gia phong
Hiền Bùi chữ quẹo nét cong
Tiếng âm ú ớ! Gã lòng Việt Gian
Bây mồm đớp bạc vàng miệng nín
Giả ngây ngô núp kín lũi sâu
Để Dân Đen...chịu lắm sầu
Đêm ngày đọc chữ hắn đầu đuôi ngông
Này bốn đứa tổ tông điếm nhục
Trọng-Quang-Ngân và Phúc đâu rồi
Bùi Hiền ngọng nghịu cẩu môi
Mà bây thân toạ ghế ngồi mỏm câm
Cố Quận
Tiếng Việt Còn Nước Việt Còn
Tiếng Việt còn, Nước Việt còn
Cùng nhau chống lại Tập Đoàn Cộng Nô
Phá Ba Đình! Vứt Thây Hồ
Trói đầu Quang-Trọng tội đồ Phúc-Ngân
Xé sách Bùi Hiền Hán Dân
Dẹp tan Bè Lũ Phản Thần Đồng Mưu
Cởi xiềng xích, phá ngục tù
Dân Việt Trong Nước hoạch trù kế ngay
Hải Ngoại Lưu Dân góp tay
Chống lại " Cái Đảng Cướp Ngày " ...tính toan
Tiếng Việt còn, Nước Việt còn
Toàn Dân quyết chống Tập Đoàn Hán Nô
Cố Quận

Những Mảnh Đời Dân Tôi!
Đây những mảnh đời dân tôi
Dấu lửa binh ngùn ngụt trời
Đôi chân trần! Hai vai gánh
Non nước oằn nặng...nổi trôi
Buồn phân ly...sầu vĩnh biệt
Năm châu bốn bể là nhà
Tiếng đau thương...lời bi thiết
Cộng Nô! Bán mất sơn hà
Thương những mảnh đời dân tôi
Việt Nam giờ ở đâu rồi
Biển trời trước sau bóng giặc
Bắc Phương rừng lấn! Chiếm đồi
Khóc những mảnh đời dân tôi...
Cố Quận
Hai Vai Mẹ Gánh Nước Non
Giặc Cộng về! Mẹ gánh con
Hai vai nặng nỗi nước non điêu tàn
Vào nam theo bóng Cờ Vàng
Đoàn quân chính nghĩa...thiên đàng tự do
Lớn lên con áo học trò
Con nghiêng bút luyện thuần phò đức nhân
Cờ Ba Sọc Đỏ diệt Tần
Đuổi Giặc Phương Bắc, Nô Thần Cộng Quân
Cố Quận
Trái Tim Việt Nam
Lòng thổn thức thương quê nhà ấy nẻo
Trời tang thương! Nụ cười héo trên môi
Len vào đây xét nát mảnh tim rồi
Dòng nhỏ xuống...bềnh trôi đông phương chốn
Cố Quận
Công Chức Xưa Và Nay
Công chức Việt Nam Cộng Hoà
Đi làm xe máy về nhà trọ thôi
Sĩ quan mái lá tường vôi
Tướng tá quan tái lửa đồi khói sông
Công chức Việt Cộng nem công
Đi làm phân khối về bồng bạc khay
Sĩ quan dinh ngất tầng mây
Tướng tá rượu nhập chất đầy hầm đen
Xưa liêm chính, nay ương hèn
Xưa yêu nước...nay ép chèn! Hại Dân
Cố Quận

Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ (2)
Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Tung bay trên xứ người
Bốn mươi hai năm bỏ
Quê hương! Đảng Đười Ươi
Bán sạch rồi non nước
Việt Nam nay đâu còn
Giặc Bắc Phương sau trước
Đầy đất-biển-đảo-hòn
Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ
Xứ người rợp bóng bay
Đuổi Cộng Nô Lũ Chó
Cút khỏi chốn này ngay
[size="3"]Cố Quận
[/size]







