... Bài thơ " TRƯỚC SAU..." của Ngã Du Tử thì thế nào ?
TRƯỚC SAU...
Phía trước mặt trùng trùng rừng cam hạt
ta đến đó sẽ hả hê giải khát
đoàn quân đã đến hồi nhược bạc
cũng hồi sinh nghe da thịt căng tràn
Khúc hoan ca là cả nghìn vàng
đâu dễ kiếm đời trăm năm một thuở
biển mênh mông lớp lớp trùng sóng dữ
tận chân trời xa thẳm cả tự do
Trời đất mịt mùng mây đen đây đó
vạn thuở tìm châu được mấy người
vác nổi sầu đi khắp - máu tươm tươi
tiếng khóc giữa đời vọng lên cao dội lại
thành thanh âm rờn rợn suốt đêm dài ...
Nhắp men tình đạm bạc buổi đông mai
nghe hơi ấm dự phần vào da thịt
bao lâu rồi thiên hạ bỏ quên tiết khí
nghe ngàn phương ngồi khóc rả bên đời
Trí tuệ chân chính nhể nhại những mồ hôi
đành đơn độc bụi thời gian phủ kín
tâm huyết xót xa hồn ta câm nín
uống cạn sầu ôm hận đến thiên thu
Nguồn về đâu ? - mãi miết chảy xa mù
nghe đau nhói dòng sông buồn dân tộc
ở đâu đó người ta chia nhau bỗng lộc
thời áo cơm giun dế gọi mơ hồ
Ngã Du Tử
Hãy hiểu thơ là cảm nghĩ của những người viết đem cảm xúc mình trải với tha nhân. Bắt đầu là một đoàn quân đang khô môi, bạc nhược và chùng bước trên con đường nghìn trùng, bỗng trong tâm tưởng hướng về rừng cam vàng chín ửng, tâm hồn bỗng rung chấn, khát khao ngọt ngào biến tấu thành thứ hoan ca nghìn vàng, rồi đoàn quân vượt lên như gió thốc, băng qua mênh mông rừng xanh, quyết tới chân trời tự do.
Khái niệm tự do trong thời loạn, không phải là lý thuyết suông mà phải xông pha hành động. Rừng cam vàng là mục đích tư tưởng, nơi đến là vùng tự do dân chủ của ý thức. Muốn có tự do con người yêu nước phải thấm đẫm gió sương, đôi khi tâm huyết phải tràn lên giữa ngàn trùng sương gió, phải đạp trên khô khốc đá núi trường sơn. Nếu hỏi nguồn về đâu, đó là câu hỏi tiên niệm, thúc giục mỗi trái tim nhân hậu hãy biết buồn nỗi buồn vong quốc, đừng để lạc nẻo đường về của vết hồng sử chim Việt cành Nam.
Phong cách thơ của Hoàng Lộc và Ngã Du Tử đều bị ảnh hưởng bởi thế cuộc. Hoàng Lộc và Ngã Du Tử thể hiện khác nhau nhưng cùng một tâm hồn ẩn chứa, thể hiện quan điểm người trai trong thế sự mù mịt mờ sương của thời cuộc. Hoàng Lộc: Châu với quận đã lạc loài tri kỷ; còn Ngã Du Tử: "Vạn thưở tìm châu được mấy người ?" cả hai cùng nhau đi tìm tri kỷ để ghép thành một mảng tâm tưởng uyên nguyên mong đất trời chứng giám cho ngày mai và ngày mai nữa, những tri kỷ có được, sẽ “tay cung, tay kiếm” góp phần xây dựng đất nước yên bình. Hoặc chấp nhận cộng sự hoặc là đối kháng. Riêng Hoàng Lộc thì không than khóc, coi việc gian nguy nhẹ như mọi bình thường và lòng tự tin biết hẹn đến ngày mai, nước trôi ra biển lại mưa về nguồn.
Ngã Du Tử thâm trầm hơn, đôi lúc đầm mình day dứt, đôi mắt long lanh chút ngấn lệ, có lúc trách cứ nhẹ nhàng. Điểm ưu, là Ngã du Tử biết bắt đầu từ "đau nhói dòng sông buồn dân tộc" để hành trình đến nơi chân chính, vực dậy khái niệm tổ quốc luôn thẳng đứng như cây trụ đồng, lau sạch chỗ treo khí tiết không để bị phủ bụi thời gian dù vẫn biết thời gian cứ lạnh lùng trôi qua.
( Trích NHẬN ĐỊNH của nhà văn Đông Nguyên 2017)
TRƯỚC SAU...
Phía trước mặt trùng trùng rừng cam hạt
ta đến đó sẽ hả hê giải khát
đoàn quân đã đến hồi nhược bạc
cũng hồi sinh nghe da thịt căng tràn
Khúc hoan ca là cả nghìn vàng
đâu dễ kiếm đời trăm năm một thuở
biển mênh mông lớp lớp trùng sóng dữ
tận chân trời xa thẳm cả tự do
Trời đất mịt mùng mây đen đây đó
vạn thuở tìm châu được mấy người
vác nổi sầu đi khắp - máu tươm tươi
tiếng khóc giữa đời vọng lên cao dội lại
thành thanh âm rờn rợn suốt đêm dài ...
Nhắp men tình đạm bạc buổi đông mai
nghe hơi ấm dự phần vào da thịt
bao lâu rồi thiên hạ bỏ quên tiết khí
nghe ngàn phương ngồi khóc rả bên đời
Trí tuệ chân chính nhể nhại những mồ hôi
đành đơn độc bụi thời gian phủ kín
tâm huyết xót xa hồn ta câm nín
uống cạn sầu ôm hận đến thiên thu
Nguồn về đâu ? - mãi miết chảy xa mù
nghe đau nhói dòng sông buồn dân tộc
ở đâu đó người ta chia nhau bỗng lộc
thời áo cơm giun dế gọi mơ hồ
Ngã Du Tử
Hãy hiểu thơ là cảm nghĩ của những người viết đem cảm xúc mình trải với tha nhân. Bắt đầu là một đoàn quân đang khô môi, bạc nhược và chùng bước trên con đường nghìn trùng, bỗng trong tâm tưởng hướng về rừng cam vàng chín ửng, tâm hồn bỗng rung chấn, khát khao ngọt ngào biến tấu thành thứ hoan ca nghìn vàng, rồi đoàn quân vượt lên như gió thốc, băng qua mênh mông rừng xanh, quyết tới chân trời tự do.
Khái niệm tự do trong thời loạn, không phải là lý thuyết suông mà phải xông pha hành động. Rừng cam vàng là mục đích tư tưởng, nơi đến là vùng tự do dân chủ của ý thức. Muốn có tự do con người yêu nước phải thấm đẫm gió sương, đôi khi tâm huyết phải tràn lên giữa ngàn trùng sương gió, phải đạp trên khô khốc đá núi trường sơn. Nếu hỏi nguồn về đâu, đó là câu hỏi tiên niệm, thúc giục mỗi trái tim nhân hậu hãy biết buồn nỗi buồn vong quốc, đừng để lạc nẻo đường về của vết hồng sử chim Việt cành Nam.
Phong cách thơ của Hoàng Lộc và Ngã Du Tử đều bị ảnh hưởng bởi thế cuộc. Hoàng Lộc và Ngã Du Tử thể hiện khác nhau nhưng cùng một tâm hồn ẩn chứa, thể hiện quan điểm người trai trong thế sự mù mịt mờ sương của thời cuộc. Hoàng Lộc: Châu với quận đã lạc loài tri kỷ; còn Ngã Du Tử: "Vạn thưở tìm châu được mấy người ?" cả hai cùng nhau đi tìm tri kỷ để ghép thành một mảng tâm tưởng uyên nguyên mong đất trời chứng giám cho ngày mai và ngày mai nữa, những tri kỷ có được, sẽ “tay cung, tay kiếm” góp phần xây dựng đất nước yên bình. Hoặc chấp nhận cộng sự hoặc là đối kháng. Riêng Hoàng Lộc thì không than khóc, coi việc gian nguy nhẹ như mọi bình thường và lòng tự tin biết hẹn đến ngày mai, nước trôi ra biển lại mưa về nguồn.
Ngã Du Tử thâm trầm hơn, đôi lúc đầm mình day dứt, đôi mắt long lanh chút ngấn lệ, có lúc trách cứ nhẹ nhàng. Điểm ưu, là Ngã du Tử biết bắt đầu từ "đau nhói dòng sông buồn dân tộc" để hành trình đến nơi chân chính, vực dậy khái niệm tổ quốc luôn thẳng đứng như cây trụ đồng, lau sạch chỗ treo khí tiết không để bị phủ bụi thời gian dù vẫn biết thời gian cứ lạnh lùng trôi qua.
( Trích NHẬN ĐỊNH của nhà văn Đông Nguyên 2017)