📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

NHỮNG ĐÀN BÀ LỪNG DANH TRONG LỊCH SỬ - XXX. MARIE CURIE (tiếp theo từ P.394 - P.398)

0 trả lời, 14 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2017 11:49:02 bởi ticonuong>
NHÀ NỮ BÁC HỌC ĐÃ KHÁM PHÁ RA CHẤT RADIUM
Danh tiếng ông bà lừng lẫy khắp thế giới … Thư từ, điện tín các nơi gởi tấp nập đến Paris, nơi căn phòng dột nát, trụ sở của công việc thí nghiệm, để chúc mừng và hoan hô hai bậc vĩ nhân mới của nhân loại. Một nhà triệu phú Mỹ ở Chicago viết thư xin bà Marie Curie cho phép y lấy tên bà đặt tên cho con ngựa đua mà y cưng nhất trong đời!
    Năm 1904, bà Marie Curie có thai. Ngày 6. 12. 1904, bà lại sinh ra một đứa bé thứ hai, đặt tên là Eve Curie [4]
 
Hai tháng sau kỳ khai hoa nở nhụy, bà lại trở về phòng thí nghiệm của bà, nơi đây hai vợ chồng đóng cửa làm việc cả ngày trong thanh tịnh. Cả hai đều tránh các cuộc tiếp xúc với khách thập phương mộ tài đến viếng thăm ít muốn giao thiệp với người ngoài, ít đi dự các tiệc tùng, chỉ trốn tránh trong nhà, như hai người ẩn dật.
Ngày 3 tháng 7 năm 1905, ông Pierrer Curie được mời vào Hàn Lâm Viện Khoa học Pháp. Xin ghi rằng, trước đây 3 năm, ngày 9/6/1902, nhiều bạn thân của ông đã giới thiệu ông ứng cử vào Hàn lâm viện Khoa học, nhưng các cụ hàn lâm ganh ghét danh tiếng của Pierrer Curie, lại bỏ phiếu cho người tranh cử với ông là Amagat - một giáo sư vô danh. Ông này được đắc cử, còn Pierrer Curie bị các cụ cho ra rìa.
Năm 1905, các cụ bị báo chí Pháp và ngoại quốc chỉ trích kịch liệt nên các cụ phải bầu cử nhà bác học đã được giải Nobel vào Hàn lâm viện.
Thế mà trong số 68 vị Hàn Lâm Khoa Học, vẫn còn có 22 vị bỏ phiếu cho người tranh cử đối lập của Pierrer Curie là ông Gernez - một giáo sư không có thành tích, không có tiếng tăm cũng như ông Amagat trúng cử vào năm 1902 vậy.
Thế mới biết, dù trên lĩnh vực Khoa học, lòng đố kỵ và tính ganh ghét của con người vẫn chưa nhượng bộ cho tinh thần cao cả.
Một năm sau, ngày 19/4/1906, hồi 2 giờ 30 chiều, ông Pierrer Curie ở trong một buổi tiệc của Viện Khoa học ra về, bị trời mưa tầm tã. Ông đi bộ, bước vội vàng trên lề đường Dauphine. Nhưng ông đãng trí, băng qua đường trong lúc một chiếc xe ngựa từ sau vụt tới. Con ngựa nhảy xổm lên, hất ông ngã lăn xuống đường nhựa, và đạp trên người ông và cứ chạy tới. Trong giây phút hiểm nguy, một chiếc xe cam nhông bị mưa làm mờ kiếng từ sau vụt chạy tới, đè cả một sức nặng 6 tấn lên người ông. Cái đầu của nhà bác học bị bể nát, bắn ra những mảnh óc và những tia máu đỏ ngòm trôi chảy trong nước mưa...
 
* ĐAU ĐỚN MÀ BÌNH TĨNH
 
Được tin do mấy người bạn chạy về báo cho biết là ông Pierrer Curie bị chết vì tai nạn xe hơi, bà Maria Curie hốt hoảng hỏi dồn dập:
- Pierrer chết? Chết? Chết thật sao?
Một hung họa bất ngờ bỗng dưng cướp mất người chồng yêu quý và người cộng sự duy nhất của nhà nữ bác học trẻ tuổi.
Pierrer chết là cả cuộc đời bà từ nay sẽ hoàn toàn đơn độc, quạnh hiu. Bà thấy rõ rằng bà đang là nạn nhân của một định mệnh khắc khe tàn ác, mà bà đành chịu vậy vì bà bất lực kêu khóc cũng chẳng được gì.
Bà dặn người ta:
- Nhờ quý ông làm ơn đưa hộ xác nhà tôi về đây cho tôi.
Cặp mắt bà ngơ ngác như kẻ mất hồn nhưng bà vẫn cố giữ điềm tĩnh, không ồn ào náo động. Bà gởi đứa con gái lớn, Irène nhờ một bà bạn trông nom hộ để bà lo việc tống táng cho chồng. Xong, bà ra ngồi trên ghế đá ngoài vườn, đau đớn, câm lặng, không khóc than, không cử động đợi người ta đem xác chồng bà về.
Một nhà bác học, đệ tử của ông bà đến Sở Cảnh sát nhận lãnh Pierrer về, đặt xác ông trên một chiếc xe ba bánh của bệnh viện. Chiếc xe vào cổng nhà bà, nặng nề, chậm chạp, bi ai, tiếng bánh xe kêu kẻo kẹt trên nẻo đường đầy sỏi đá. Người ta vừa đặt ông ở giữa nhà thì bà Marie chạy tới ôm lấy xác chồng, bà không cầm được hai ngấn lệ âm thầm chảy tuôn tuôn trên đôi má. Bà hôn trên mặt ông, trên má ông, trên thân mình ông, trên hai bàn tay ông. Sợ bà xỉu, người ta vội vực bà đưa sang phòng bên cạnh, nhưng bà chạy trở qua bám chặt lấy xác chồng cho đến khi liệm ông trong quan tài. Sau đám tang ông Pierrer Curie, bà được Chính phủ Pháp tặng một số tiền trợ cấp lớn, nhưng bà từ chối:
- Tôi không muốn nhận tiền trợ cấp vì tôi còn trẻ, tôi còn làm việc được để nuôi sống thân tôi và hai đứa con gái của tôi.
Ngày 13/5/1906, toàn thể Hội đồng Giáo sư Khoa học đồng thanh cử bà Marie Curie làm giảng viên Đại học đường thay thế ông Pierre Curie. Đó là lần đầu tiên trong lịch sử giáo giới, một người đàn bả được đề cử vào ghế Giáo sư Đại học Khoa học.
Sáng ngày thứ Năm, 5/11/1906, là ngày bà khai giảng lớp học đầu tiên. Thiên hạ nghe danh bả đều nô nức đến nghe bà giảng. Các nhà báo đều chụp hình, các nhà trí thức, các bà quý phái, các nhà ngoại giao khắp các nước trên thế giới đều chen lấn nhau vào trường Đại học Khoa học để dự thính cho kỳ được bài giảng của bà quả phụ lừng danh ấy.
Bà Marie Curie giảng về "Lý thuyết về Ions trong các loại hơi". Sự thật không phải người ta chen chúc đến để nghe hiểu Ions là gì, lý thuyết thế nào, nhưng người ta đến để xem mặt người nữ bác học thứ nhất của nước Pháp và của thế giới, lần đầu tiên dạy tại trường Đại học Sorbonne.
Người ta đến vì tính tò mò, vì lòng ngưỡng mộ một nữ lưu tài ba lỗi lạc, một bậc vĩ nhân của Thế kỷ 20.
1 giờ 30 phút bắt đầu giảng mà thiên hạ đã đến trường Sorbonne từ hồi 12 giờ để giành chỗ. 1 giờ, giảng đường đã chật ních. Ngay những nhân vật có giấy mời cũng không còn chỗ ngồi, phải đứng. Đúng 1 giờ 30 phút, tiếng trò chuyện xì xầm bỗng im phăng phắc, người ta chỉ trỏ nhau và toàn thể đều đứng lên vỗ tay dậy phòng.
"Bà Marie đến kìa!"
Người ta hồi hộp chờ đợi xem bà sẽ cảm ơn ông Tổng trưởng Quốc gia Giáo dục như thế nào (ông này chủ tọa buổi khai giảng), bà sẽ khen chồng bà như thế nào. Vì theo thủ tục, một vị giáo sư thay thế cho một vị giáo sư đã qua đời, trước khi khai giảng phải nói lời khen tặng vị giáo sư quá cố.
Bà Marie Curie đứng trước bàn giáo sư đầy những máy móc khoa học về môn vật lý của bà dạy. Bà rất cảm động, nhưng bình tĩnh, khẽ cuối đầu chào để cảm ơn cử tọa. Bà chờ cho tràng pháo tay chấm dứt. Thay vì mở lời cảm ơn ông Tổng trưởng, thay vì nói những lời khen ngợi ông Pierre Curie, bà nhìn thẳng vào đám thính giả và cất tiếng thánh thót nói:
"Khi người ta kiểm điểm những tiến bộ đã thực hiện được trong khoa Vật lý học từ mười năm nay, người ta phải ngạc nhiên thấy sự biến chuyển trong trí óc của chúng ta về điện lực và thể chất..../.
Đăng nhập để trả lời
0