📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Rửa tay gác kiếm - Thẩm Thệ Hà

2 trả lời, 33 lượt xem — Trang 1 / 1
Rửa tay gác kiếm
Tác giả: Thẩm Thệ Hà
 
- Hồi I -
Ma giáo và Cao bồi

Trời vừa tối.
Tại một ngõ hẻm đường Hoàng Diệu, con nít đâu mà đông quá, tràn ngập cả lối đi. Người lớn biến đâu mất hết, mà chỉ còn toàn con nít. Tiếng ồn ào vang lên từng chập. Tiếng nhạc từ các máy Truyền hình trong nhiều nhà vọng ra, hòa với những điệp khúc ồn ào bất tận, tạo thành một âm thanh hỗn độn, nhức nhối, chói tai.
Trước một ngôi nhà giữa ngõ hẻm một đám trẻ con trên hai mươi đứa đang chen chúc trước cánh cửa sắt, xem đài truyền hình Mỹ. Đó là một phim cao bồi đang hồi bắn nhau kịch liệt. Đám con nít trố mắt xem mê mẩn, miệng không ngớt la lối:
- Bắn nó! Bắn nó!
- Rồi đời một mạng!
- Đấm vào mặt nó.
- Hay! Tuyệt!
Đứa này thúc vào hông đứa kia. Đứa kia vỗ vào lưng đứa nọ. Có đứa cười khoái chí, có đứa vỗ tay cổ võ. Có đứa la hét ầm ĩ. Chúng bị lôi cuốn bởi những pha đánh đấm cuồng nhiệt.
Cách đó độ một trăm thước, trước một ngôi nhà tương đối khá giả khác, một đám con nít gần ba mươi mạng đang xem đài Truyền hình Việt Nam. Đài đang chiếu tuồng cải lương võ hiệp, có những cao thủ võ lâm đang đánh nhau chí tử để tranh giành gái đẹp. Nơi đây, bọn trẻ cũng không ngớt hô hào ăn rập với từng pha gay cấn.
- Chém nó! Chém nó!
- Tung cho nó một chưởng.
- Mới một chiêu mà đã sụm. Quái kiệt gì ẹ quá!
- Độc cô cửu kiếm! Tài thật!
Chúng vừa xem vừa phê bình như những người sành nghệ thuật. Một đứa nói: “Nữ hiệp gì ca riệu quá! Thua “Cải lương chi bão’ xa”. Một đứa khác lên tiếng ‘Chàng thiếu hiệp này coi có mòi 35 quá. Làm gì mà cứ rề rề theo người đẹp”. Chúng đang bị hấp dẫn bởi những trận đánh kiếm tơi bời pha lẫn với những hồi tình tứ lâm ly.
Màn ảnh nhỏ Truyền hình đã đưa những tâm hồn trong trắng của thiếu nhi Việt Nam vào hai thế giới chém giết dã man, tàn nhẫn.
Phim cao bồi đang hồi sôi nổi, với những trận rượt bắt, đấu súng rùng rợn ác liệt, bỗng có tiếng còi miệng huýt lên như một mật lệnh. Một đứa giật mình nói: “Có lệnh tập họp rồi”. Một đứa khác lặp lại như một cái máy: “Tập họp!” Hai tiếng ấy chuyền từ miệng này sang miệng đứa khác một cách nhanh chóng, không mấy chốc cả bọn đều hay tin. Lập tức, chúng kéo nhau đi về phía cuối hẻm.
Chúng tụ họp với mái hiên một căn nhà tối om (có lẽ chủ nhà đã đi đâu vắng). Đứa đứng đứa ngồi lố nhố và bắt đầu bàn tán xôn xao.
Một đứa mới độ mười hai tuổi, mặc áo rằn ri, đầu chải tém, dõng dạc lên tiếng.
- Hôm nay mình thành lập đảng cao bồi “Người dơi” để chống lại bọn ma giáo. Các bạn đồng ý không?
Cả bọn đồng loạt la lên:
- Đồng ý, đồng ý...
Đứa bé áo rằn ri đắc ý hỏi tiếp:
- Vậy ai xứng đáng là Batman?
Bọn trẻ xôn xao một lúc. Một đứa lên tiếng:
- Thằng Hùng xứng đáng làm Batman.
Có tiếng phản đối:
- Không được. Thằng Hùng hôm qua bị thằng Tám Bự nó nóc ao trước cửa trường. Tám Bự xứng đáng làm Batman đảng trưởng.
Một đứa khác la to:
- Mốc xì, Tám Bự chỉ được cái bụng bự. Batman không có bụng bự. Bọn ma giáo chọc một gươm vào bụng là đi đời.
Một đứa mặc áo sọc xanh, vẻ mặt bậm trợn ngang tàng, cất tiếng lấn át cả bọn:
- Không bàn tán gì nữa cả. Tao là Batman đảng trưởng. Đứa nào không phục hãy thử vài đường Thái cực đạo cho biết mùi.
Bọn trẻ im lặng. Thằng bé áo rằn ri ban nãy tán thành ngay.
- Phải chỉ có anh Rọm mới xứng đáng làm Batman, làm cho bọn ma giáo nể sợ.
Rọm là tên đứa bé áo sọc xanh. Bọn trẻ đều biết Rọm là một đứa trẻ ngang bướng, gan lỳ, không sợ bất cứ người nào trong xóm. Rọm thường cầm đầu nhiều đứa khác phá phách hàng xóm, sửa lưng bọn ma giáo lạc lõng vào khu vực ảnh hưởng của chúng. Kể ra thành tích của Rọm cũng khá nhiều. Có điều Rọm không có tác phong hiệp sĩ như Batman. Rọm chỉ là một tên du đãng lỏi tỳ. Nhiều đứa không phục nhưng không đứa nào dám phản đối. Chúng sợ cú đấm thôi sơn của Rọm. Chúng đã bị Rọm cho nhiều bài học vũ lực đích đáng rồi.
Thằng bé áo rằn ri dường như đã hội ý trước với Rọm, nên lại to tiếng hô hào:
- Chỉ có anh Rọm mới đủ bản lãnh chống lại bọn ma giáo. Ta phải cử anh Rọm là đảng trưởng. Thằng nào không phục cứ lên tiếng.
Lời thằng Sơn (tên đứa bé áo rằn ri) rõ ràng có ý thách thức. Thằng Sơn cũng thuộc hàng lì lợm, không chịu thua ai, vậy mà nó chỉ nhượng thằng Rọm sau khi bị ăn đòn vài trận. Bây giờ nó là cánh tay mặt của Rọm. Nghe những lời thách thức của Sơn, bọn trẻ bắt đầu xì xào bàn tán, rồi một đứa la to, giọng nửa tán thành nửa chế giễu:
- Hoan hô Batman Rọm.
Vài đứa hùa theo:
- Hoan hô Batman Rọm.
Thằng Rọm nhếch môi cười, dõng dạc nói:
- Ê! Đứa nào gọi Batman Rọm là ăn đòn, nghe chưa? Batman là Batman, sao lại gọi Batman Rọm? Bộ tụi bây muốn kiêu ngạo tao hả?
Thằng Sơn ăn rập theo ngay:
- Phải gọi là Batman, đảng trưởng đảng “Người dơi”.
Mặc dầu hô to như thế, có đứa vẫn mắng thầm trong bụng “Sâu Rọm mà muốn làm Người dơi”. Nhưng chúng chỉ mắng thầm chớ không dám hó hé. Chúng lại càng không dám tranh hùng với Rọm, dầu đứa nào cũng muốn làm hiệp sĩ để trổ tài cứu khổ phò nguy.
Batman (tức thằng Rọm đó) vênh mặt lấy làm đắc ý:
- Bây giờ cử một tay cừ khôi làm Phó đảng. Thằng nào xứng đáng làm “Cao bồi chánh?”
Bọn trẻ quen gọi nhân vật chánh trong phim “Gunsmoke” chiếu ở đài Truyền hình Mỹ là “Cao bồi chánh”, vì chúng không biết tay súng cừ khôi ấy tên gì. Chúng cũng gọi hai nhân vật chánh trong phim “Bonanza” là “Thằng Anh và Thằng Em”. Chúng rất phục và thích những nhân vật này. Lời thằng Rọm ám chỉ tay súng oai hùng trong phim “Gunsmoke”, mà chúng đã bị tiêm nhiễm sâu đậm trong đầu óc.
Vài đứa nói nhanh:
- Thằng Sơn xứng đáng làm Cao bồi chánh.
Cả bọn đồng loạt hô to:
- Hoan hô Cao bồi chánh, Phó đảng “Người dơi”.
Lần này chúng không bàn cãi lôi thôi, vì chúng biết cuộc bầu cử này đã sắp đặt trước. Chúng có bàn cãi cũng vô ích mà chỉ tổ rước thêm họa vào thân. Nếu Đảng trưởng là thằng Rọm thì nhất định Phó đảng phải là thằng Sơn. Mọi việc như đã an bài. Chúng thường nghe cha mẹ và nhiều người lớn khác than phiền những cuộc bầu cử lớn lao hơn liên quan đến quốc gia đại sự mà những nhân vật đắc cử đều là những nhân vật đã được chỉ định trước. Chúng lấy làm lạ. Nhưng giờ đây thì chúng đã mang máng hiểu được phần nào.
Thằng Sơn hân hoan ra mặt:
- Tôi xin hứa sẽ đem hết tài ba ra phục vụ Đảng.
Bọn trẻ lại đồng thanh hô to:
- Hoan hô Batman, hoan hô Cao bồi chánh.
Batman và Cao bồi chánh vội đưa tay lên đón nhận sự hoan hô nồng nhiệt của bọn trẻ. Khi sự ồn ào đã lắng dịu, Batman mới trịnh trọng tuyên bố với giọng thật trang nghiêm:
- Chúng ta chuẩn bị dự Đại hội “Tỉ võ đoạt soái”
Đảng viên đảng “Người dơi” lấy làm kinh ngạc, lại bàn tán xôn xao. Một đứa lên tiếng hỏi:
- “Tỉ võ đoạt soái” là gì?
Phó đảng thay lời Batman giải thích:
- “Tỉ võ đoạt soái” là cuộc tranh tài với Ma giáo để đoạt chức Minh chủ.
Một đứa cất giọng thành thật, ngây ngô:
- Đánh lộn với bọn Ma giáo à? Thích quá!
Một đứa khác có vẻ rành hơn:
- Không phải đánh lộn mà là cuộc tranh tài cao thấp.
- Tranh tài cao thấp để làm gì? Phải đánh cho bọn chúng u đầu vỡ mặt là chúng sợ bọn mình ngay.
Batman đưa tay ra lệnh cho bọn trẻ lặng im, rồi đến lượt Đảng trưởng giải thích:
- Ngày Tết Trung Thu tới đây, chúng ta và bọn Ma giáo sẽ tổ chức một Đại hội quần hùng mang tên là Đại hội “Tỉ võ đoạt soái”. Trong Đại hội này, Đảng ta và Ma giáo sẽ cử những cao thủ ra tranh đấu với nhau. Ai giỏi hơn cả sẽ được tôn làm Minh chủ.
Một đứa thắc mắc hỏi:
- Minh chủ là gì?
Cao bồi chánh lên giọng rành đời:
- Minh chủ là một người hùng đứng lên làm chủ cả Ma giáo lẫn Đảng “Người dơi”.
Câu giải thích của Cao bồi chánh không thông tí nào, nhưng bọn trẻ cũng tỏ vẻ thỏa mãn, vì chúng không biết giải thích cách nào hơn. Chúng chỉ hiểu ngầm rằng Minh chủ chắc phải giỏi lắm, phải đánh lộn giỏi, phá phách giỏi, chịu đòn giỏi, lì lợm giỏi, cái gì cũng phải giỏi. Không giỏi thì làm sao làm chủ chúng được?
Một đứa khác lại hỏi:
- Còn “Tỉ võ đoạt soái” là nghĩa gì?
Cao bồi chánh bí, đưa mắt nhìn Batman. Batman cũng bí, không biết giải thích thế nào cho ổn. Những từ ngữ hay ho ấy do bọn Ma giáo đưa ra, bọn cao bồi làm sao hiểu được những từ ngữ rất kêu của bọn cao thủ võ lâm Ma giáo.
Có lẽ bọn Ma giáo cũng bắt chước ai đó, hoặc ăn cắp những danh từ hoa mỹ mới lạ trong các pho truyện võ hiệp hay các vở tuồng cải lương mô phỏng những kiệt tác của Kim Dung. Cả bọn Ma giáo tí hon kia chưa chắc đã hiểu, huống chi bọn cao bồi chỉ rành các phim Batman, Bonnanza, Gunsmoke, Wild Wild West, Combat... trên Tivi Mẽo.
Không lẽ làm thinh tố cáo sự dốt đặc của Đảng trưởng, Batman Rọm nhướng cặp chân mày lên, đưa mắt đảo quanh một lượt. Rồi hắn tằng hắng lấy oai cất giọng sang sang... cố giải thích cho trôi:
- “Tỉ võ đoạt soái” nghĩa là... nghĩa là...
Có vài tiếng cười rấm rít trong đám trẻ. Batman trợn mắt, giận dữ:
- Cười cái gì?
Bọn trẻ thúc nhau, im lặng. Batman lại ấp úng:
- Nghĩa là... nghĩa là... đánh lộn... ủa, không phải... là... là tranh tài cao thấp để làm chủ...
Bọn trẻ bấm tay nhau cố nhịn cười, sợ cặp mắt tròn xoe của Thằng Rọm mà chúng vừa bầu làm Đảng trưởng. Đảng trưởng gì mà dốt ơi là dốt! Nhưng không sao, miễn nó biết choảng nhau cừ khôi là được.
Rốt cuộc, cái việc giải nghĩa rắc rối ấy cũng êm xuôi. Batman thở ra, nhẹ nhõm. Nó lại lên giọng rất hách:
- Phó đảng nhớ chọn lựa những tay cừ chờ ngày Đại hội, nghe chưa? Thôi, cho giải tán.
Bọn trẻ tản mác khắp ngõ hẻm, có đứa tìm đến nhà nào mở đài Mỹ xem tiếp phim cao bồi, có đứa trở về nhà chuẩn bị khẩu súng cây để chờ ngài dự Đại hội “Tỉ võ đoạt soái”.
* * * * *
Đám trẻ đang chùm nhum xem tuồng cải lương võ hiệp ở đài Truyền hình Việt Nam, cũng rủ nhau đi dự buổi họp bất thường của Hỏa Long thần giáo. Có ai ngờ đâu những đứa trẻ hỉ mũi chưa sạch ấy lại là những cao thủ Ma giáo đã gây bao sóng gió trong giới giang hồ.
Đám quần hùng tí hon kéo nhau đến một khoảng sân trống ở góc đường Hoàng Diệu. Nơi đây đã hiện diện đầy đủ các quái kiệt, ma đầu. Một hồ chuông bán cà rem rung lên. Một tiếng hô to:
- Giáo chủ đến!
Bọn trẻ đồng loạt đứng lên, trịnh trọng cung nghinh Giáo chủ Hỏa Long thần giáo. Tất cả đều im lặng, bầu không khí thật trang nghiêm.
Giáo chủ là một đứa bé trạc mười ba tuổi, mặt dài như mặt ngựa, răng vểnh như nanh hùm, mình gầy như que củi. Khó ai có thể tưởng tượng được đó là một quái kiệt đã oai trấn quần hùng, làm cho hai giới hắc bạch giang hồ phải khiếp sợ, bọn cao bồi phải nhiều phen bở vía kinh hồn. Giáo chủ đó chính là thằng Minh, con dì Tám bán xôi trong ngõ hẻm. Nó học rất dở, nhưng đánh lộn, phá phách thì không ai bằng. Tiêm nhiễm bởi những truyện võ hiệp hoang đường, nó tự xưng là Thần Long quái kiệt. Nó tụ tập một đám trẻ mê truyện võ hiệp thành lập một tà giáo mang tên là Hỏa Long thần giáo, làm bá chủ suốt hai ngõ hẻm đường Hoàng Diệu. Con nít trong xóm đều phải khuất phục chúng. Con nít khác xóm đừng hòng bén mảng đến mà không được sự cho phép của chúng. Người lớn đôi khi phải bực mình vì sự lì lợm, ngang tàng của chúng, nhưng chưa có cơ hội nào sửa cho bọn ma giáo này một trận nên thân.
Hỏa Long thần giáo thành lập trước Đảng Người Dơi nên tổ chức chu đáo và có hệ thống hơn. Ngoài Giáo chủ ra còn có bốn vị Trưởng lão, hai vị Hộ pháp, năm vị Đường chúa, mười vị Đà chúa. Ngộ nghĩnh một điều là đứa trẻ nào gia nhập Thần giáo cũng được phong chức vị đàng hoàng, không Đường chúa thì cũng Đà chúa, chớ Thần giáo không có giáo viên hạ cấp. Dường như bọn trẻ thích làm quan hơn làm lính, làm lãnh tụ hơn làm đảng viên. Đầu óc đứa nào cũng có cái mộng làm người hùng. Không làm được anh hùng thì cũng phải là quái kiệt.
Thằng bé mình gầy như que củi cất tiếng oang oang:
- Tả Đàng hộ pháp đâu?
Một đứa bé trạc mười ba tuổi, đầu tóc bờm xờm, tay dài như tay vượn, bước ra giữa sân, điệu bộ giống hệt cải lương:
- Giáo chủ có điều chi chỉ dạy?
Giáo chủ (tức thằng bé mình gầy) oai nghiêm hỏi:
- Hộ pháp đã chuẩn bị cao thủ dự Đại hội “Tỉ võ đoạt soái” chưa?
- Thưa Giáo chủ, bản chức đã chuẩn bị xong.
- Ai được cử ra tranh tài?
- Thưa, Hữu Đàng hộ pháp và Đệ nhất Đường chúa.
Giáo chủ tỏ vẻ hân hoan, dõng dạc gọi:
- Hữu Đàng hộ pháp đâu?
Một đứa trẻ khác độ 12 tuổi, tóc dài như tóc con gái, vẻ mặt bặm trợn, chân đi cà nhắc. Cao thủ Ma giáo toàn những kẻ dị hình dị tướng, thật chúng khéo chọn lựa nhân tài. Đứa bé bước ra, lễ phép nói:
- Giáo chủ chỉ dạy?
Giáo chủ hất hàm hỏi:
- Hộ pháp biết bọn cao bồi đã cử ai làm Đảng trưởng chưa?
- Thưa, theo tin tình báo vừa cho hay, thì bọn chúng đã cử thằng Rọm là Batman Đảng trưởng.
Giáo chủ hơi tái mặt khi nghe tin ấy, vì thằng Minh dư biết tài ba của thằng Rọm, mặc dầu chưa thử sức với nó lần nào. Dầu sao, thằng Rọm cũng là một tay khó chơi. Giáo chủ lại hỏi tiếp:
- Còn Phó Đảng?
- Thưa, thằng Sơn được cử làm Cao bồi chánh Phó Đảng.
Giáo chủ nở nụ cười khinh khỉnh.
- Thằng Sơn, con bà Tư bán hột vịt lộn đấy à?
- Chính nó. Bọn chúng đang chuẩn bị dự Đại hội.
Giáo chủ sang sảng gọi:
- Đệ nhất Đường chúa.
Một đứa bé bước ra. Thân hình nó tròn như hột mít, miệng rộng mắt lồi, đầu trọc láng mướt như đầu Hòa thượng. Thằng bé lên tiếng:
- Giáo chủ chỉ dạy?
- Đường chúa có biết rõ bản lãnh của bọn cao bồi ra sao chưa?
- Thưa Giáo chủ, batman Đảng trưởng Đảng Người Dơi rất lợi hại. Cao bồi chánh Phó Đảng cũng không phải tầm thường.
- Lợi hại như thế nào?
- Batman rất cao cường về Thái cực đạo, bàn tay hắn cứng như sắt có thể chặt bể một đống gạch, ngón đá song phi của hắn có thể hạ một lượt hai con... mèo. Hắn đã từng uy hiếp vài Đà chúa của ta.
- Còn cao bồi chánh?
- Cao bồi chánh tự phụ cao cường về Nhu đạo. Hắn có tài đánh tứ trụ, vật ngã những người to lớn hơn gã gấp đôi.
Giáo chủ ra vẻ nghĩ ngợi, đo lường lực lượng địch với lực lượng ta. Một lúc lâu, Giáo chủ mới hỏi tiếp:
- Đường chúa liệu có thể tranh tài với Phó Đảng Người Dơi chăng?
Thằng bé tròn như hột mít toét miệng cười.
- Nếu Giáo chủ cho phép, Thiết Chưởng thần tăng này sẽ cho tên Phó Đảng ấy nếm mùi lợi hại Thiết chưởng này.
Nguyên đệ nhất Đường chúa là thằng Tân, còn có ngoại hiệu là Thiết Chưởng thần tăng Tả Đàng hộ pháp là thằng Phong, còn có biệt hiệu Quái Hầu Tử. Hữu Đàng hộ pháp là thằng Thành, biệt danh là Độc Cước Thượng Nhân. Những ngoại hiệu ấy rất xứng với diện mạo và tài năng của chúng. Chẳng hiểu ai đặt cho chúng những biệt hiệu ấy, vì chúng học hành dốt nát, có rành chữ nghĩa gì đâu.
Đệ nhất Đường chúa mặc dầu có thân hình tròn như hột mít nhưng cũng là một tay cao thủ thượng thừa. Nó đã từng hạ nhiều cao thủ bởi ngọn Thiết chưởng vô cùng độc hại. Cho đến ngày nay, nó chưa hề bị bọn cao bồi cho nếm mùi chiến bại lần nào.
Giáo chủ gật đầu tỏ vẻ bằng lòng, lại ân cần căn dặn:
- Mặc dầu mang danh tà giáo, ta không cần đến võ thuật ngoại bang. Ngày xưa, các bậc Đại anh hùng như Lý Thường Kiệt, Hưng Đạo Vương, Nữ hào kiệt như Trưng Vương, Triệu Ẩu, Tiểu anh hùng như Trần Quốc Toản chỉ dùng võ thuật nước nhà để gây nên những chiến thắng vẻ vang. Bây giờ, ta cũng noi gương những bậc tiền bối anh hùng, thử xem võ thuật nước nhà có thể chiến thắng võ thuật ngoại bang chăng?
Hai vị Hộ pháp tán thành ngay.
- Giáo chủ dạy rất phải.
Đệ nhất Đường chúa hăng hái nói:
- Phải, đến ngày Đại hội “Tỉ võ đoạt soái”. Thần giáo ta cứ dùng võ thuật Việt Nam tranh tài cùng Thái cực đạo và Nhu đạo của Đảng Người Dơi.
Giáo chủ lộ vẻ hân hoan:
- Vậy Hữu Đàng hộ pháp hãy luyện thêm ngọn Độc cước để phá ngón song phi của Batman, Đệ nhất Đường chúa hãy luyện thêm đòn Thiết chưởng để phá những thế Nhu đạo của Cao bồi chánh.
Độc Cước Thượng Nhân và Thiết Chưởng thần tăng đồng nói:
- Xin tuân lệnh.
Giáo chủ lại ân cần dặn:
- Các vị Trưởng lão, Hộ pháp, Đường chúa khác hãy cố gắng luyện thêm chưởng, kiếm cho thật tinh vi để ứng phó cho kịp lúc.
Các vị Trưởng lão, Hộ pháp, Đường chúa đồng nói:
- Xin tuân lệnh.
Thần Long quái kiệt hướng về phía các vị Đà chúa:
- Các vị Đà chúa phải luyện lại các bài Lão Mai, Ngọc Trảng vốn là căn bản của võ thuật Việt Nam. Các vị có phận sự trị bọn nhải tép của Đảng Người Dơi.
Mười cậu bé Đà chúa đồng cất tiếng:
- Xin tuân lệnh.
Thần Long giáo chủ nở nụ cười lạc quan:
- Chúng ta chắc chắn sẽ chiến thắng Đảng Người Dơi. Ta sẽ lên ngôi Minh chủ để duy trì đại cuộc. Buổi họp đến đây bế mạc. Các vị ra về nhớ chu toàn phận sự.
Bọn trẻ kéo nhau ra khỏi sân nhà, nô nức bàn tán về buổi Đại hội quần hùng sắp tới. Chúng không màng đến vở tuồng cải lương xem dở dang lúc nãy, giờ đã đến hồi mùi mẫn lâm ly.
Tinh thần hiếu chiến đã lấn át cả tính ham mê cải lương.
Đăng nhập để trả lời
0
- Hồi II -
Tỉ võ đoạt soái

Đêm nay, trẻ em Việt Nam tưng bừng vui Lễ Trung Thu.
Cả thủ đô náo nhiệt rộn ràng dưới ánh hoa đăng rực rỡ. Khắp các nẻo đường, khắp các ngõ hẻm trẻ em tung tăng xách lồng đèn đủ màu đủ kiểu. Nào đàn cá, đèn bướm, đèn quả dưa, nào đèn hỏa tiễn, phi cơ, phi thuyền... Chúng vừa đi vừa ca hát giọng hát thanh thanh vang lừng những âm hưởng vui tươi.
Trong lúc đó, có một số trẻ em không thích chơi đèn, không thích dự hội hoa đăng. Phi thuyền Apollo 11 đã phá tan giấc mơ hồng của tuổi ngọc. Chị Hằng còn đâu nữa, chú Cuội còn đâu nữa, con thỏ ngọc cũng đã biến mất, nhường chỗ cho sỏi, đá hoang vu. Chị Hằng, chú Cuội, thỏ ngọc không còn, cuộc chơi đèn của trẻ thơ cũng mất đi nhiều hứng thú. Những bài hát dí dỏm về chị Hằng, chú Cuội bỗng trở nên lố bịch, buồn cười. Đối với số trẻ này, trò chơi đèn đã trở thành lạc hậu. Chúng tìm những trò chơi khác hợp thời hơn. Thay thế hội hoa đăng, chúng bày ra hội Tỉ võ hoặc Luận kiếm.
Vậy đêm nay, quần hùng tí hon tấp nập tại những ngõ hẻm đường Hoàng Diệu. Chúng lần lượt kéo đến sân nhà đường Hoàng Diệu, dự Đại hội “Tỉ võ đoạt soái” do Hỏa Long thần giáo tổ chức.
Mặc dầu không phải hội hoa đăng, sân nhà làm võ trường Đại hội cũng rực rỡ ánh đèn lồng ngũ sắc. Trong võ trường, quần hùng chia làm hai phe. Thần giáo bên mặt và Cao bồi bên trái. Hai phe đang nhìn nhau, đo lường lực lượng.
Giáo chủ Thần giáo phá tan bầu không khí nặng nề.
- Đại hội “Tỉ võ đoạt soái” khai mạc. Bản giáo tổ chức Đại hội này với mục đích chọn một bậc tài ba xuất chúng tôn làm Minh chủ võ lâm. Vậy ai tự nhận võ công cao cường hãy ra thi thố cho bản giáo mở rộng thêm tầm kiến thức.
Chẳng hiểu thằng Minh (tức Thần Long quái kiệt, Giáo chủ Hỏa Long thần giáo) học lóm được của ai những lời văn hoa chải chuốt như thế. Sau lời tuyên bố khai mạc, Giáo chủ đưa mắt nhìn Đảng trưởng Người Dơi, chờ phản ứng.
Batman cất tiếng cười ha ha:
- Giáo chủ muốn mở rộng tầm kiến thức, Đảng Người Dơi chúng tôi cũng không hẹp lượng gì. Nào, Cao bồi chánh Phó Đảng hãy ra lãnh giáo với cao thủ Thần giáo vài chiêu.
Mới thốt lời đầu tiên mà Đảng trưởng Người Dơi đã lên giọng trịch thượng khinh người. Toàn thể Thần giáo đều lộ vẻ vô cùng căm tức.
Cao bồi chánh hùng hổ bước ra giữa sân, cất giọng sang sảng.
- Phó Đảng Người Dơi xin lãnh giáo với cao thủ Thần giáo.
Thiết Chưởng thần tăng vội bước ra. Bọn trẻ bên Đảng Người Dơi nhao nhan bàn tán: “À, tưởng ai, thì ra thằng Tân hột mít!” Nghe chúng bàn tán Thằng Tân làm lơ, dõng dạc nói.
- Đệ nhất Đường chúa Hỏa Long thần giáo hân hạnh được tiếp Phó Đảng Người Dơi.
Một tràng pháo tay vang lên bên phía Ma giáo. Cao bồi chánh không nói gì, đăm đăm nhìn đối thủ. Thằng Tân tròn như hột mít nhưng nhanh nhẹn vô cùng. Nó nhảy đến tung một Thiết chưởng vào mặt thằng Sơn, rồi lanh lẹ rút lui. Nó ngán đòn vật theo thế nhu đạo của đối thủ. Má Cao bồi chánh hứng một chưởng tá hỏa tam tinh. May nhờ thằng Tân ngán nó vội lùi nhanh, nên nó kịp thời lấy lại sự bình tĩnh. Đường chúa thấy mặt Cao bồi chánh đỏ gay ra vẻ giận dữ, lấy làm khoái chí vô cùng. Đường chúa không dám nhập nội, chỉ nhảy lăn xăn quanh địch thủ như một hột mít đang lăn tròn. Thỉnh thoảng, nó nhử một đòn hư rồi tiếp tục một đòn thật, nhưng những đòn sau đều đánh vào không khí. Đã kinh nghiệm, Cao bồi chánh tránh né rất tài tình. Nó chỉ tránh mà chưa tấn công lại. Nó đang lừa cho địch thủ mất thăng bằng là dùng nhu đạo để vật ngã. Đường chúa cũng biết vậy nên không dám xáp lại gần. Ngọn Thiết chưởng tung ra rồi rút về nhanh như điện chớp.
Thần Long quái kiệt theo dõi trận đánh, bỗng nghiêng đầu nói khẽ vào tai Hữu Đàng hộ pháp:
- Đường chúa sắp nguy rồi đó.
Lời Giáo chủ vừa dứt, chẳng hiểu loay hoay thế nào mà Đường chúa bị Cao bồi chánh nắm được eo ếch vật ngã lăn quay. Hột mít bây giờ không lăn tròn nữa mà nằm ngay đơ cán cuốc.
Bọn cao bồi vỗ tay hoan hô Phó Đảng như sấm dậy.
Giáo chủ Thần giáo tức giận bảo:
- Hữu Đàng hộ pháp hãy ra hạ tên Phó đảng tinh ranh ấy.
Độc Cước Thượng Nhân vâng lệnh, bước ra đối diện Cao bồi chánh.
- Hữu Đàng hộ pháp Thần giáo xin lãnh giáo Phó Đảng vài chiêu.
Bọn trẻ Đảng Người Dơi lại nhôn nhao: “Thằng Thành là Hộ pháp Ma giáo?” Một đứa khác nói: “Võ công nó rất lợi hại, chớ thấy chân nó đi cà nhắc mà kinh thường”.
Mặc cho bọn trẻ bàn tán, Cao bồi chánh vừa đắc thắng đang say với chiến công oanh liệt của mình. Nó không coi thằng cà nhắc vào đâu. Nhanh nhẹn khôn lanh như thằng Tân còn bị đo đất thay! Với mục đích trả thù cho Đường chúa, Độc Cước Thượng Nhân quyết tìm sơ hở của địch thủ. Vừa đối diện với Phó Đảng, nó đã tấn công một chưởng. Cao bồi chánh vừa tránh khỏi chưởng đó, Thượng nhân đã biến chưởng thành trảo chụp vào mặt đối phương. Phó Đảng tránh né tài tình nhưng chưởng, trảo vẫn tấn công tới tấp, như hoa rơi lá đổ, như tên xạ mây giăng. Chiến thuật của Hộ pháp khác hẳn Đường chúa. Đường chúa tấn công rời rạc, chỉ áp dụng hư chiêu; Hộ pháp tấn công liên hồi, không để cho địch thủ có thì giờ sử dụng tuyệt kỹ nhu đạo.
Trận chiến đến hồi quyết liệt, ai cũng thấy rõ Độc Cước Thượng Nhân đang chiếm thượng phong. Bỗng một tiếng thét lên, một người ngã lăn quay ra đất.
Bọn trẻ nhìn kỹ, thì ra người vừa ngã lăn quay là Độc Cước Thượng Nhân. Cả thảy đều ngạc nhiên vì rõ ràng Độc Cước đang chiếm thượng phong, sao lại bị vật ngã? Võ công nhu đạo của Phó Đảng quả thật vô cùng lợi hại. Đảng viên Đảng Người Dơi hò reo vang dậy khích lệ tinh thần chiến đấu của Cao bồi chánh. Bọn Ma giáo mặt mày tiu nghỉu, sau hai phen thảm bại nặng nề.
Giáo chủ Thần giáo mỉm cười nói khẽ với Tả Đàng hộ pháp:
- Coi đòn Tảo địa.
Thần Long quái kiệt vừa dứt lời, Độc Cước Thượng Nhân thừa dịp Phó Đảng đang hiu hiu tự đắc, để lộ sơ hở dưới chân, nó liền quật một cú đá ngang như trời giáng. Cao bồi chánh té nhào, mũi ụp xuống đất, máu tuôn ra xối xả. Lần này, bọn trẻ phe Thần giáo lại hò reo, hoan hô ngọn cước kinh khủng của Hộ pháp.
Vài tên cao bồi lật đật chạy ra, lấy khăn chùi máu cho Phó Đảng. Độc Cước cười hì hì, hất hàm hỏi Phó Đảng:
- Phó Đảng có biết đòn vừa rồi tên là gì chăng?
Rồi không đợi cho Cao bồi chánh trả lời, nó làm ra vẻ trang trọng tiếp:
- Đó là đòn Tảo địa, một thế rất tầm thường của võ thuật Việt Nam.
Bọn trẻ Ma giáo vừa vỗ tay cổ võ vừa đồng loạt reo to: “Hoan hô võ thuật Việt Nam!” Cao bồi chánh lủi thủi trở về hàng ngũ. Batman Đảng trưởng nổi trận lôi đình, nhảy ra giữa võ trường thét to:
- Bọn Ma giáo chúng bây đừng vội khoác lác. Có giỏi ra đây nếm vài đòn Thái cực đạo của Batman.
Một vị Trưởng lão nói cùng Giáo chủ:
- Xin Giáo chủ cho tôi ra thử tài cùng Đảng trưởng.
Giáo chủ gật đầu căn dặn:
- Thần Phong trưởng lão phải cẩn thận.
Khi Thần Phong trưởng lão vừa bước ra, phe cao bồi lại xầm xì: “Trưởng lão là thằng Cu Tèo? Thằng này sức mấy mà thắng nổi Đảng trưởng!” Một đứa xen vào: “Nó có đường Lão Mai rất độc hiểm”.
Cu Tèo vừa dừng bước, Batman không cần giữ lễ, tống vào quai hàm nó một quả đấm thôi sơn. Tèo ta nghiêng đầu tránh khỏi, rồi trả đũa bằng một chưởng Phi Tinh tuyệt đỉnh. Thằng Rọm lách mình tránh chưởng, phóng ngược lại một ngọn cước kinh hồn. Cu Tèo nhảy sang một bên tránh khỏi ngọn cước, rồi nhanh nhẹn phóng chỉ vào mắt đối phương. Thằng Rọm lách đầu tránh khỏi đòn ác liệt đó, Cu Tèo biến chỉ thành trảo, rồi lại biến trảo thành chưởng tấn công dồn dập.
Trước sự tấn công tới tấp của Cu Tèo, thằng Rọm lùi dần, lùi dần... Bọn trẻ phe Ma giáo hân hoan ra mặt, nhưng Giáo chủ chúng lại lộ vẻ khẩn trương. Bỗng thằng Rọm thét to một tiếng rồi tung ra hai ngọn cước song phi. Cu Tèo tránh được ngọn trước nhưng hứng trọn lấy ngọn sau, nhào lăn mấy vòng dưới đất. Bọn trẻ cao bồi lại vỗ tay cuồng nhiệt.
Giáo chủ Thần giáo tái mặt, trong lúc Batman hỉnh mũi vênh vang. Thần Long quái kiệt nghĩ thầm: “Võ công Batman quả thật cao cường, ngọn cước song phi của nó thật phi thường lợi hại. Các Trưởng lão không ai là đối thủ của nó. Ta không ra mặt chiến đấu ắt không xong”.
Thằng Rọm cất tiếng cười tự đắc:
- Thần giáo còn cao thủ nào, xin cho Batman lãnh giáo.
Bọn trẻ phe Thần giáo đều đưa mắt nhìn Giáo chủ. Thần Long quái kiệt ung dung bước ra giữa sân, lê tấm thân gầy đi như hết muốn nổi:
- Đảng trưởng bản lãnh quả thật cao cường. Nếu Đảng trưởng thắng được Thần Long này, chức Minh chủ sẽ về tay Đảng trưởng.
Bọn trẻ hai phe đều im phăng phắc, vì chúng biết đây là trận đấu giữa hai cao thủ tuyệt đỉnh, trận đấu quyết định này sẽ vô cùng hào hứng.
Thằng Rọm biết gặp tay lợi hại nên không dám khinh thường. Thằng Minh nhe răng nanh ra cười, mặt ngựa của nó dường như dài thêm ra. Rồi thình lình nó tấn công một chưởng. Thằng Rọm vận đủ mười hai thành công lực đưa chưởng ra đỡ. Nhưng thằng Minh bỗng thâu chưởng lại, thằng Rọm lỡ đà chới với. Thằng Minh lập tức dùng đòn Tảo địa. Rọm nhanh mắt nhảy lùi tránh thoát. Nó cười giòn, giọng đểu không chịu được.
- Xí hụt!
Thằng Minh bình tĩnh trụ bộ trung bình tấn, không tấn công tiếp. Rọm tiến tới, dùng một đòn Thái cực đạo chặt mạnh vào cổ đối thủ. Minh gầy biết đòn ấy độc hiểm, vội lùi bước né tránh. Rọm thừa dịp tiến thêm lên để chiếm thượng phong. Rồi nó lại chặt vào vai đối thủ một đòn thứ nhì. Thằng Minh lại lùi thêm một bước tránh vừa nhe nanh cười khì:
- Xí hụt!
Thế là nó đã trả đũa được thằng Rọm, mặc dù nó đang bị hạ phong. Nó biết thằng Rọm ỷ vào sức mạnh, khinh thường nó gầy gò, muốn dùng nội công áp đảo. Nó không muốn đấu nội lực với thằng Rọm làm gì cho phí sức.
Thình lình thằng Rọm thét to (theo kiểu hiệp sĩ Nhật) rồi tung ra hai ngọn cước song phi thật là dũng mãnh. Đó là ngón đòn lợi hại nhất của Batman. Đồng lúc ấy, thằng Minh cũng tung hai ngọn đá song phi trong đường Ngọc Trảng. Bọn trẻ nghe “Ự! Ự!” hai tiếng rồi thấy hai thân hình văng ra xa, rơi đánh bịch xuống đất. Batman xể mặt, máu tuôn xối xả. Thần Long gãy răng, phun ra một ngụm máu đỏ lòm.
Bọn trẻ náo loạn như đàn ong vỡ tổ. Phe Ma giáo lo dìu Giáo chủ về Tổng đàn. Phe cao bồi lo đỡ Đảng trưởng về Trụ sở.
Đại hội “Tỉ võ đoạt soái” bế mạc một cách bất ngờ. Ma giáo và Cao bồi bất phân thắng bại. Chức Minh chủ võ lâm chưa phân định vẫn còn là một ám ảnh thường trực trong đầu óc đám trẻ thơ lạc hướng...
Đăng nhập để trả lời
0
- Hồi III -
Rửa tay gác kiếm

Từ ngày Đại hội “Tỉ võ đoạt soái” bế mạc, bọn trẻ Cao bồi lẫn Ma giáo đều ngạc nhiên vì Đảng trưởng và Giáo chủ của chúng bỗng biệt tích giang hồ.
Nhiều câu hỏi được nêu ra:
Phải chăng Đảng trưởng không muốn dính líu vào ân oán giang hồ nên rửa tay quy ẩn?
Phải chăng Giáo chủ quyết đoạt chức Minh chủ nên bế quan luyện thêm tuyệt đỉnh võ công?
Những thắc mắc ấy chưa được giải đáp, thì một buổi chiều kia, bọn trẻ càng ngạc nhiên hơn nữa khi trông thấy Đảng trưởng và Giáo chủ chúng đang ngồi chuyện trò thân mật dưới mái hiên vắng bên đường. Tin ấy đồn nhanh, chẳng mấy chốc bọn trẻ Ma giáo lẫn Cao bồi kéo đến thật đông.
Thằng Rọm thân mật nói:
- Giáo chủ vẫn mạnh khỏe đấy chứ?
Thằng Minh lật đật đáp:
- Từ nay, bồ đừng gọi là Giáo chủ nữa, mà cứ gọi là Minh gầy.
Thằng Rọm cũng vội nói:
- Vậy thì tôi gọi là bạn. Và bạn cũng đừng gọi tôi là Đảng trưởng hay Batman gì cả, mà cứ kêu là Rọm, hay Sâu Rọm cũng được.
Hai trẻ nhìn nhau, cùng nhoẻn cười cởi mở. Một lúc lâu, thằng Rọm tiếp:
- Sau đêm bị bạn đá cho một đá xể mặt, tôi về nhà bị ông già bố cho một trận nên thân. Chẳng hiểu ai đến méc mà ba tôi biết rõ thành tích bất hảo của tôi bấy lâu nay. Ông đánh tôi năm chục roi và cấm lập bè lập đảng phá phách hàng xóm. Ông dọa sẽ đưa tôi vào trại Giáo hóa, nếu tôi tiếp tục những trò du đãng. Ông còn khuyên tôi phải lo học hành để lập thân sau này. Ông không cấm tôi luyện võ, nhưng luyện võ để mạnh khỏe và để phòng thân, chớ không phải để hống hách, đánh lộn.
Thằng Minh nhe răng cười:
- Thế rồi bồ trở nên ngoan ngoãn và hiếu thảo?
Thằng Rọm thản nhiên tiếp:
- Lúc đầu tôi chỉ vâng dạ cho trôi, vì năm chục roi chỉ nung thêm căm thù với kẻ đã đá tôi xể mặt. Tôi quyết sẽ tìm bạn để rửa cái nhục ngày nào. Trong khi chờ đợi cơ hội, tôi cũng nghe lời ba tôi lo học hành chăm chỉ để chứng tỏ mình chưa đến nỗi hư đốn, mất dạy.
Thằng Minh chưa hết thắc mắc:
- Vậy mà nhiều đứa đồn bồ đã chán cảnh ân oán, giang hồ nên rửa tay quy ẩn!
Thằng Rọm cười hiền lành:
- Chúng thấy vắng tôi nên đồn bậy như thế. Nguyên ba tôi thấy tôi tuy chịu học, nhưng chưa hoàn toán giác ngộ, vì gương mặt tôi vẫn đằng đằng sát khí căm thù. Ông tìm cách đưa tôi trở về con đường chánh. Ngoài những lời dịu dàng khuyên nhủ. Ông còn đưa tôi lần lượt viếng các cô nhi viện như làng Cô nhi Chiến Tranh ở Long Thành, Cô nhi viện Diệu Quang ở Bình Chánh, Làng Thiếu Nhi SOS ở Gò Vấp.
Thằng Minh tò mò hỏi:
- Bồ đã trông thấy những gì ở các nơi ấy?
Rọm kể tiếp với giọng xúc động chân thành:
- Tôi đã trông thấy Đau Khổ và Tình Thương. Tôi đã chứng kiến cảnh hàng ngàn trẻ con côi cút cả mẹ lẫn cha, đang sống thiếu thốn, nheo nhóc trong Tình Thương của các vị tu sĩ, các nhà từ tâm... Chiến tranh đã tàn phá quê hương, gieo tang tóc cho bao nhiêu gia đình và cướp đi bao hạnh phúc vui tươi của tuổi ngọc. Tôi bỗng thấy thẹn với nếp sống bấy lâu nay của mình. Tôi thấy mình đã sai lầm. Tôi đã rưng rưng nước mắt khi thấy một đứa trẻ quằn quại trên giường bệnh, trên mình chỉ khoác một mảnh chăn đơn. Đó là hình ảnh của đứa em tôi, đó cũng có thể là hình ảnh của bạn của tôi, của bao nhiêu đứa trẻ khác đang sống trên quê hương đau khổ này. Sau những đêm thao thức, tôi cương quyết từ bỏ nếp sống cũ. Tôi không muốn hận thù.
Tôi không thích đánh nhau nữa.
Thằng Minh cũng lộ vẻ cảm động:
- Thế là bồ đã đi đúng đường rồi đó.
Rọm cười, nụ cười hiền lành trông dễ mến làm sao. Nó cầm lấy tay thằng Minh, thành thật hỏi:
- Còn bạn, nghe đồn bạn bế quan luyện thêm võ công tuyệt đỉnh, có thật thế không?
Thằng Minh nheo mắt nhìn Rọm, mắt nó long lanh niềm tin tưởng:
- Luyện võ công tuyệt đỉnh? Tôi nghĩ lại tức cười cho những trò lố bịch của mình. Thật ra, chúng mình chỉ bắt chước cải lương, ti vi, truyện võ hiệp tầm xàm, chớ biết gì mà luyện võ công tuyệt đỉnh? Đó chỉ là một trò chơi trẻ con theo thời, có điều chúng mình đã chơi quá lố.
Rọm tỏ ra hiểu bạn:
- Phải, chúng mình đã quá lố.
Thằng Minh vui vẻ tiếp:
- Sau cái đêm bị bồ đá cho gãy răng phun máu, tôi về nhà bị bà già nện thêm hàng chục cán chổi. Má tôi nói: “Trong lúc mẹ khổ cực buôn bán kiếm từng đồng nuôi con ăn học, mày lại bắt chước bọn du đãng mất dạy, cả xóm không ai chịu nổi bọn mày. Mày là Giáo chủ cái khỉ mốc gì? Tưởng như thế là hay lắm! Mày mới gãy một cái răng còn là may đấy, tao mong cho chúng đánh gãy cả hàm răng nanh của mày, để cho mày chừa bớt cái tật ngang tàng, bướng bỉnh. Từ rày tao cấm mày lập bè lập đảng, phá phách người ta. Mày là Giáo chủ hả? À, từ rày Giáo chủ chịu khó ở nhà nấu xôi, giữ em cho tao đi buôn bán. Mày mà bỏ đi chơi nữa, tao gởi mày về quê ở với ngoại mày”.
Rọm cố nhịn cười, hỏi nhỏ:
- Rồi vâng lời mẹ, ở nhà nấu xôi, giữ em?
Minh gầy lắc đầu:
- Còn lâu tôi mới chịu ở nhà. Tôi làm bộ xăng xít nấu xôi được vài bữa, rồi chứng nào tật nấy, tôi lại lén bỏ đi chơi. Bà già làm thiệt, bắt tôi gởi về quê ở với ngoại.
- Về quê ngoại có vui không?
- Quê ngoại tôi là một làng nghèo xơ xác ở một tỉnh miền Tây. Vắng ánh đèn màu thủ đô, vắng bạn bè tinh nghịch như quỷ sứ, tôi cảm thấy mình như bị lưu đày, nhưng đồng thời tôi cũng đã thâu nhận được những bài học thấm thía. Ở đây, trẻ con hiền lành, chất phác, không hỗn ẩu, nghịch ngợm phá phách như ở thành thị. Về đây, quen tật hống hách, tôi lại muốn làm Giáo chủ cả chúng. Bọn trẻ không ưa tôi, xa lánh dần. Tôi trở nên một đứa trẻ lạc loài, cô đơn. Sau, tôi phải tìm cách làm thân với chúng, hòa hợp với chúng những lúc đau buồn cũng như những lúc vui chơi.
Rọm thắc mắc hỏi:
- Con nít mà đau buồn nữa sao?
Minh thở dài tiếp:
- Ở nhà quê khổ lắm, chớ không như ở thành thị. Ngày nào cũng nghe súng nổ. Đêm đêm phải chui rúc xuống hầm. Vậy mà cũng không tránh khỏi tai nạn. Sống cảnh trên đe dưới búa, người dân thật khổ sở trăm chiều. Tôi đã chứng kiến lắm cảnh thương tâm. Có lần hai đứa bạn còn đùa giỡn với tôi lúc ban chiều, tối lại cả nhà đều chết vì đạn pháo kích vì không kịp xuống hầm trú ẩn. Dân làng lo đám táng cho cả gia đình. Một lần khác, trận chiến xảy ra gần nhà tôi. Tôi đã trông thấy mái nhà bốc cháy, những thân xác ngã gục. Tôi đã nghe những tiếng kêu la thảm thiết trong cảnh bom đạn tơi bời. Tôi lại mất thêm vài đứa bạn thật thà, những thằng bạn đáng mến và đáng thương. Chiến tranh đã gieo rắc tang tóc cho không biết bao nhiêu gia đình, đã gây cảnh tàn phá vô cùng khủng khiếp. Cảnh tàn phá của quê hương, cảnh đau khổ của bao người chung quanh đã làm cho tôi tỉnh ngộ. Nghĩ đến nếp sống của mình ngày xưa, tôi cảm thấy như mình đã đùa trên sự đau khổ của đồng bào. Giáo chủ, Đảng trưởng, Minh chủ là những cái quái gì? Dầu có là Minh chủ thật sự như trong các pho võ hiệp mô tả, tôi cũng không thể làm cho những người bạn trẻ của tôi khỏi chết vì cảnh bom rơi đạn lạc, cho đồng bào tôi thoát khỏi cảnh tử biệt sinh ly... Sau cùng không sống nổi ở nhà quê, ngoại đưa tôi trở về thành thị. Và từ đây, tôi quyết “rửa tay gác kiếm”, không muốn tập tễnh đi vào con đường hiếu chiến, hiếu sát. Tôi đã học được ở những người bạn quê mùa một bài học vô cùng quí giá về Đoàn kết và Thương yêu.
Rọm vỗ nhẹ vào tay Minh, giọng chân thành xúc động:
- Bạn bây giờ mới xứng đáng là Giáo chủ, không phải là Giáo chủ ma giáo mà là Giáo chủ chính giáo.
Minh lắc đầu, nghiêm giọng:
- Giờ đây, tôi chỉ là thằng Minh, chớ không là Giáo chủ của ai cả.
Rồi nó đưa mắt nhìn bọn trẻ - cao bồi có, ma giáo có - đang bu quanh chờ lệnh của Giáo chủ và Đảng trưởng. Nó ôn tồn hỏi:
- Bấy lâu nay, Thần giáo ta đã đoạt được những thành tích gì nào?
Một Đường chúa kính cẩn thưa:
- Ta đã làm cho bọn trẻ xóm khác khiếp vía, không dám bén mảng đến xóm ta. Ta đã đập bể mấy chậu kiểng quý giá nhà chú Năm vì chú ích kỷ không mở cửa cho chúng ta xem Tivi chiếu tuồng cải lương. Ta đã trừng phạt dì Tư vì dám đánh một Đà Chúa lỡ ăn cắp của dì mấy củ khoai lang, chúng ta đã ném vào sân nhà dì liên tiếp ba đêm ba gói...cứt. Ta đã...
Thằng Minh đỏ mặt, khoát tay lia lịa:
- Thôi thôi, bao nhiêu thành tích ấy đủ rồi.
Thằng Rọm cũng lên tiếng hỏi bọn cao bồi:
- Còn Đảng ta đã lập được những thành tích gì nào?
Cao bồi chánh vểnh mặt thưa:
- Chúng ta bắt buộc những đứa trẻ đi học ngang qua hẻm phải nạp tiền mãi lộ. Chúng ta đã trừng phạt lão Nhất bằng cách chọi đá vào nhà lão, vì lão không cho chúng ta coi phim cao bồi. Chúng ta đã dí đánh thằng Thành ở đường Đỗ Thành Nhân vì nó dám gọi ta là lưu manh, du đãng.
Chúng ta đã...
Thằng Rọm khoát tay ngăn lại:
- Thôi bao nhiêu đó đủ rồi.
Thằng Minh trang trọng tuyên bố:
- Thành tích của ta bấy lâu nay đều là những thành tích bất hảo. Nếu ta tiếp tục, một ngày kia chúng ta sẽ đi vào trại giáo hóa cả đám. Vậy, nhân danh Giáo chủ, tôi ra lệnh giải tán Thần giáo từ đây. Các bạn phải trở về nhà lo học hành, lo sửa mình để xứng đáng là những mầm non của dân tộc.
Bọn trẻ phe ma giáo lưỡng lự một lúc mới lên tiếng:
- Xin vâng lời Giáo chủ.
Thằng Minh mỉm cười:
- Từ đây, các bạn không nên gọi Giáo chủ nữa, cứ gọi là Minh gầy.
Thằng Rọm cất giọng sang sảng:
- Lời anh Minh nói rất đúng. Vậy, nhân danh Đảng trưởng, tôi ra lịnh giải tán Đảng Người Dơi. Từ rày, các bạn không được tụ tập phá phách hàng xóm, hống hách với bất cứ ai. Chúng ta nên lo học hành để trở thành người tốt cho đất nước mai sau.
Bọn trẻ riu ríu đồng thanh:
- Chúng tôi xin vâng lời.
Rọm cầm lấy tay Minh, đôi bạn tươi cười hớn hở. Qua phút giây kinh ngạc, bọn trẻ trở lại vui tươi. Chúng thấy bầu không khí hôm nay có vẻ thân mật, đầm ấm hơn bần không khí trong Đại hội “Tỉ võ đoạt soái” ngày nào. Sợi dây tương ái tương thân bắt đầu siết chặt những vòng tay bé bỏng.
Thằng Minh bỗng cất tiếng cười to, giọng vô cùng thành thật:
- Chúng ta sẽ thi đua học tập. Những lúc rỗi rảnh, chúng ta sẽ gặp nhau để trau dồi võ thuật, với tinh thần thể thao, chớ không phải với tinh thần hiếu chiến như ngày nào.
Thằng Rọm lộ vẻ hân hoan:
- Phải rồi, ba tôi thường khuyên: “Ta nên luyện võ để mạnh khỏe và để tự vệ chớ không phải để đánh lộn”.
Rồi nó hướng về phía bọn trẻ hỏi to:
- Các bạn đồng ý chớ?
Bọn trẻ vừa vỗ tay vừa reo to:
- Đồng ý! Đồng ý!
Thằng Minh cười vểnh răng, giọng dí dỏm:
- Vậy thì tôi sẽ có dịp trả lại anh Rọm món nợ ngày nào.
Rọm ngạc nhiên hỏi:
- Món nợ gì?
- Món nợ bồ đã đá tôi gãy răng đó mà.
Bọn trẻ cất tiếng cười vang, giọng cười hồn nhiên trong sáng. Rọm và Minh siết chặt tay nhau, môi nở nụ cười thông cảm, tin yêu...

Thẩm Thệ Hà
 
HẾT
Đăng nhập để trả lời
0