RƯỢU TRĂNG
Rượu uống cùng trăng say ý thơ
Rượu trăng tri kỷ thoả đêm chờ
Rượu nồng men ngọt trăng tình ái
Rượu cạn trăng đầy khách mộng mơ
Rượu thấm canh dài trăng có nhạt
Rượu soi trăng khuyết bóng thêm mờ
Rượu xuân nhớ bạn mùa trăng cũ
Rượu ướt môi quỳnh trăng ướt thơ
TRÀ RƯỢU
Rằng yêu ả RƯỢU với em TRÀ
TRÀ chát RƯỢU nồng khổ lắm a !
Sáng RƯỢU trưa TRÀ êm dịu lưỡi
TRÀ sâm RƯỢU thuốc thắm tươi da
RƯỢU khà TRÀ chép thơ đâu hả
TRÀ rót RƯỢU nâng chuyện cứ là...
Ba khoản hại ta TRÀ RƯỢU gái
RƯỢU TRÀ cai được, ấy sao ta !?
CẬP BẾN TÌNH THƠ
Con đò chở chữ đã buông neo
Muôn hạt phù xa nhẹ cánh bèo
Gửi tấc lòng son lòng mãi gửi
Gieo mầm nghĩa thắm nghĩa hoài gieo
Tim hồng thắp lửa ngày gian khó
Phượng đỏ đơm hoa thuở thiếu nghèo
Đầy bến trăng ngân tình chẳng cạn
Thương vời bóng nhạn cánh thơ treo
RA XUÂN LẤY CHỒNG
Kìa xuân gái trẻ gái chưa chồng
Hỏi bạn xuân này bạn cưới không
Má cúc chờ xuân thơm má nõn
Xuân lan đón nhạn ấm xuân nồng
Đang còn sắc thắm còn xuân đợi
Nhỡ hết xuân ngời hết khách trông
Nắng mới xuân hồng ôi nắng đẹp
Theo xuân có kẻ bước theo chồng
CẠN LỜI
Cái sự phô trương ghét thấy mồ
Đặt bày hoành tráng với quy mô
Trồng cây nhớ Bác cây to sụ
Tiến bánh dâng Vua bánh khổng lồ
Thiên hạ quá quen trò biểu diễn
Dân tình chẳng lạ thói tung hô
Nực cười giả bộ lưu danh hão
Ở xứ mình sao lắm chuyện rồ
XUÂN HỜN
Tình Xuân ước hẹn mãi xa vời
Vẫn ngóng Xuân hoài đó bậu ơi
Tuổi trẻ không chờ Xuân nguyệt lão
Xuân xanh chẳng bén mối tơ trời
Thời khi kẻ đợi Xuân về cưới
Hoá cuộc Xuân tàn khách bỏ chơi
Muộn mất đâu còn Xuân nữa hả
Ngày Xuân chợt vẳng tiếng ru hời
NAM TÀO CHỮA SỔ
Nam Tào lắm lúc cũng hơi cay
Sổ sách giời ơi! Chán thế này!
Khoanh mực điểm tên ta chả thấy
Hỏi thằng giúp việc nó cho hay:
Nhà va khỏi bệnh đâu nhờ số
Bữa đó may sao lại gặp thầy
Nể mấy lương y đành chữa lại
Thiên đình có họp phải vờ say...