ĐÊM NHƠN TRẠCH
Tặng em người khổ cả đời với tôi
Đêm tĩnh lặng giữa bờ quê Nhơn Trạch
mắt mội ngon nhìn ngắm gió trăng về
em áo mỏng nép bên đời rất thật
ta thi nhân ngồi vẽ lại màu quê
Vườn nhà ai ánh trăng xuyên kẻ lá
múa giòn tan từ cơn gió vô tình
ta lật lại một chiều thu thuở ấy
dáng em xinh ngày thơm sắc hương trinh
Buổi sông núi có bóng hình em gái
gội trần gian về tắm nắng xuân thì
ta từ đó xây lầu tình cung kính
đón em về vui vạt áo vu quy
Mùa cơm áo em theo về lận đận
nợ nần nhau trong đáy mắt vô biên
ngày sẽ thắm bởi trời quang phía trước
đôi chân khôn và ý nghĩ thật hiền
Rồi dừng lại một lần thôi Nhơn Trạch
mong bình yên theo con sóng an lành
mai giả biệt ta lại về thành phố
bờ quê vui còn đượm lại dấu tình
NGÃ DU TỬ
Tặng em người khổ cả đời với tôi
Đêm tĩnh lặng giữa bờ quê Nhơn Trạch
mắt mội ngon nhìn ngắm gió trăng về
em áo mỏng nép bên đời rất thật
ta thi nhân ngồi vẽ lại màu quê
Vườn nhà ai ánh trăng xuyên kẻ lá
múa giòn tan từ cơn gió vô tình
ta lật lại một chiều thu thuở ấy
dáng em xinh ngày thơm sắc hương trinh
Buổi sông núi có bóng hình em gái
gội trần gian về tắm nắng xuân thì
ta từ đó xây lầu tình cung kính
đón em về vui vạt áo vu quy
Mùa cơm áo em theo về lận đận
nợ nần nhau trong đáy mắt vô biên
ngày sẽ thắm bởi trời quang phía trước
đôi chân khôn và ý nghĩ thật hiền
Rồi dừng lại một lần thôi Nhơn Trạch
mong bình yên theo con sóng an lành
mai giả biệt ta lại về thành phố
bờ quê vui còn đượm lại dấu tình
NGÃ DU TỬ