Xuân chốt xa lòng nhớ nhà canh cánh
Ngàn cây xanh khiến bóng cột cũng xanh
Dọc lối mòn chỉ lá úa quẩn quanh
Ngàn hoa dại theo chân người thợ trẻ
Cứ chiều về lén ra nhìn bóng núi
Nhớ mẹ già mái tóc bạc thật thương
Nhớ vợ hiền cứ một nắng hai sương
Nhớ đám trẻ cứ đòi lên thăm chốt
Lưng đồi rực vàng ngàn mai thảng thốt.
Nàng Xuân về với chiếc áo thắm xanh
Trên đường dây có bầy én lượn quanh
Xin cho gởi nắng rừng về với phố
Gió chốt xa là chút tình ông bố
Màu tóc xanh gởi vợ phủ lưng thon
Xin gởi mẹ tấm lòng con hiếu thảo
Trên cao kia đường dây trông kỳ ảo
Tấu nhẹ nhàng một khúc nhạc du dương
Cùng anh em ở lại chốt thân thương
Ta ở đấy để mùa xuân ở đấy!
Võ Tấn Cường
Ngàn cây xanh khiến bóng cột cũng xanh
Dọc lối mòn chỉ lá úa quẩn quanh
Ngàn hoa dại theo chân người thợ trẻ
Cứ chiều về lén ra nhìn bóng núi
Nhớ mẹ già mái tóc bạc thật thương
Nhớ vợ hiền cứ một nắng hai sương
Nhớ đám trẻ cứ đòi lên thăm chốt
Lưng đồi rực vàng ngàn mai thảng thốt.
Nàng Xuân về với chiếc áo thắm xanh
Trên đường dây có bầy én lượn quanh
Xin cho gởi nắng rừng về với phố
Gió chốt xa là chút tình ông bố
Màu tóc xanh gởi vợ phủ lưng thon
Xin gởi mẹ tấm lòng con hiếu thảo
Trên cao kia đường dây trông kỳ ảo
Tấu nhẹ nhàng một khúc nhạc du dương
Cùng anh em ở lại chốt thân thương
Ta ở đấy để mùa xuân ở đấy!
Võ Tấn Cường