📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện tự sáng tác

BÁC HỚT TÓC

0 trả lời, 1.500 lượt xem — Trang 1 / 1
BÁC HỚT TÓC
Về Huế, đi trên đường Chi Lăng, ngang chặng ngã ba Hồ Xuân Hương, đến Chùa Bà, tôi lại chợt nhớ người hớt tóc ở trong sân, gốc chùa, sát đường. Có thể nói, những năm tháng tuổi thơ, kéo dài cho đến thời thanh xuân, mười mấy năm, đi học, lớn lên, trưởng thành, tôi đều đi hớt tóc tại các quán hớt tóc, kiểu thế này, nơi góc cây đa, góc sân chùa hoặc có khi ra Phú Hậu sau đường Võ Tánh để hớt tóc trong vườn, …
Đi hớt tóc có được cái thú vị là vừa được bác thợ cạo mân mê cái đầu tóc vừa được nghe tha hồ những câu chuyện thời sự hoặc chuyện “xe cán chó, chó cán xe “. Sau này khi lên đại học, tôi nhớ mình thường đi hớt tóc tại quán ở góc sân Chùa Bà . Giai đoạn này, tình hình đất nước nhiêu khê, đối nội phong trào Sinh viên, học sinh tranh đấu liên miên. Ngoài tiến tuyến, chiến cuộc ngày càng ác liệt.
Và những lần đến hớt tóc tại đây, câu chuyện mà bác thợ hớt tóc mở đầu bao giờ cũng là xoay quanh chủ đề này. 
Bác hớt tóc bình luận chuyện thời sự : Chuyện Mỹ đem quân sang tham chiến tại Việt Nam càng ngày càng nhiều, chuyện chính phủ Thiệu Kỳ đàn áp Sinh viên, học sinh, …Chuyện Việt Cộng thắng lớn các trận Bình Giả, Khe Sanh, …
Bao giờ cũng vậy tôi nghe mà chẳng biết nói gì chỉ mỉm cười tủm tỉm. Thỉnh thoảng một đôi chỗ tôi nói vuốt đuôi theo bác hay bình luận thêm một vài mẫu chuyện tranh đấu. Bối cảnh lịch sử của các đô thị miền Nam thời bấy giờ, giới trí thức, sinh viên, các nhà khoa học, các vị lãnh đạo tôn giáo đều khuynh tả. Tôi nói với bác hớt tóc: “ thế giới ủng hộ CS một phần do họ tuyên truyền rất hay” . Và tôi kể tên các người ủng hộ CS trên thế giới như Bertrand Roussel, Jean Paul Sartre, Bob Dylan, Jan Fonda, … chuyện phong trào phản chiến của SV Mỹ cũng như SV Morrison tự thiêu, … 
Bác hớt tóc sướng lắm.
Thế nhưng khoảng năm 1978, 1979, …Về Huế thăm nhà, ở lại lâu, tôi lại lên hớt tóc tại quán Chùa Bà. Và lại gặp bác. 
Bác già thấy rõ. Nhìn bác hớt tóc tôi đọc trên khuôn mặt bác một cái gì đó không được vui. Tôi chào bác và để bác thấy rằng mình cũng cách mạng ba mươi như ai, tôi nói: 
- Răng bác, bác “phấn khởi hồ hởi” chứ ?
Bác không trả lời và khi chiếc khăn quàng vải trắng đưa qua người tôi, khi chiếc tong đơ bắt đầu lướt trên đầu tóc bù xù của tôi, bác hạ giọng thì thầm:
- Cậu đừng nói mấy cấy nớ nữa. Chừ mình lo kiếm được đồng mô hay đồng nấy, hơi sức mô mà nói chuyện nớ cho nó mệt.
Tôi ngẫn người: 
- Thì tui phải nói như rứa cho hợp thời trang ! Chứ không phải bác là nằm vùng à ?
- Cậu chọc tui đó há. U chao ơi thì lúc nớ ai cũng như rứa hết mà …
Tôi nói nhỏ:
- Bác bưa rồi há ?
Bác thì thầm:
- Thôi cậu ơi ! đừng nói nữa …nguy hiểm, nguy hiểm. Cách mạng cho tui một bài học hay ghê tề.
- Bài chi rứa bác ?
- Im lặng là vàng.
- Ha ! như rứa là khóa cái mồm hả bác
- Ừ ! Ừ ! đúng rứa. Cậu không nghe người ta nói “vạ miệng” hay răng.
Những lần sau này về Huế, bao giờ đi ngang qua Chùa Bà tôi cũng nhìn vào gốc sân với lòng hoài vọng nhớ về một kỷ niệm, tìm nơi không gian chốn cũ hình bóng bác hớt tóc.
Tôi vẫn tự hỏi:
- Bác còn chăng ?
Nhưng còn mô nữa, nếu còn chắc bác phải trên 100 tuổi rồi !







 
Đăng nhập để trả lời
0