📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MẸ ƠI

34 trả lời, 4.485 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-27 05:31:56Viet duong nhan>
MẸ ƠI ĐỪNG BỎ CON ĐI


Mẹ ơi ! Đừng bỏ con đi

Gà chưa gáy sáng, vội gì bỏ con

Mọi người say ngủ giấc ngon

Con chờ Mẹ ! Khóc mắt còn rưng rưng

Mẹ đời chỉ mới nửa chừng

Tại sao cắt đứt, hãy dừng bước chân

Bỏ con ở lại cõi trần

Giấc mơ khao khát được gần Mẹ Cha

Mẹ giờ vĩnh biệt đi xa

Dù tìm Cha được có là ích chi

Lệ tràn đẫm ướt rèm mi

Mẹ ơi ! Đừng nhé, đừng đi vội vàng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-11 09:47:42Viet duong nhan>
Thân chào Trầm Hương đến cùng TQ, HB xin được chia sẻ một chút nỗi niềm.

Thương con,



Thương con lệ mẹ hai hàng,

Xa con tim mẹ héo hon não nề.

Con ơi trần thế u mê,

Nhưng đêm mẹ lại sẽ về cùng con.

Ru con một giấc ngủ ngon,

Để con mộng đẹp cho tròn tuổi xuân.

Con ơi dù cách âm dương,

Mẹ đây con đấy vẫn còn gần nhau...


Huyền Băng
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên Đỗ xin chia buồn với Hương Trầm nha! Mong Hương Trầm sẽ khoa^y khỏa nỗi buồn, Mẹ ở trên trời luôn luôn phù trợ cho Hương Trầm được hạnh phúc!


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Chép sao gởi bài của thiền sư Thích Nhất Hạnh cho Hương Trầm nè:


:::Thích Nhất Hạnh:::
Bông Hồng Cài Áo


Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời với tình thương . Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành . Con trẻ thiếu tình thương thì không thể lớn lên được . Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được . Cằn cỗi, héo mòn .

Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: "Tai nạn lớn nhất đã xảy ra cho tôi rồi !" Lớn cách mấy mà mất mẹ, thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì kẻ mồ côi .

Những bài hát, những bài thơ ca tụng tình mẹ, bài nào cũng dễ thấy hay . Người viết dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ . Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có . Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất từ hồi nhỏ là một bài thơ giản dị . Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy thì sợ sệt, âu lo . . . sợ sệt lo âu cho một cái gì còn xa, chưa đến nhưng chắc chắn phải đến:

Năm xưa tôi còn nhỏ
Mẹ tôi đã qua đời!
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận kẻ mồ côị

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để dòng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi . . .

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì đã mất rồi . Người nhà quê Việt Nam không ưa nói cách cao kỳ . Nói rằng bà mẹ già là một kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kỳ rồi . Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ vừa giản dị, vừa đúng mức:

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau

Ngon biết bao nhiêu! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu vị của ta . Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lại ngực cho ta, đặt bàn tay trên trán nóng ta và than thở "Khổ chưa, con tôi", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như chuối ba hương, dịu như xôi nếp một và đậm đà lịm cả cổ họng như đường mía lau .

Tình mẹ thì trường cửu, bất tuyệt; những chuối ba hương, đường mía lau, xôi nếp một ấy không bao giờ cùng tận . "Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra" . Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt . Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm thương yêu . Mẹ là giáo sư dạy về thuơng yêu, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời . Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu . Nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình nhân loại, tình chúng sinh; nhờ mẹ mà tôi có được chút ý niệm về đức từ bi . Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý niệm mẹ lấn trùm ý niệm thương yêu của tôn giáo vốn cũng dạy về tình thương . Đạo Phật có đức Quan Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ . Em bé vừa mở miệng khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôi . Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm tiêu tan khổ đau lo âu . Đạo Chúa có Đức Mẹ, thánh nữ đồng trinh Maria . Trong tín ngưỡng bình dân Việt có thánh mẫu Liễu Hạnh, cũng dưới hình thức mẹ . Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ "mẹ" là ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương rồi . Mà từ yêu thương đi tới tín ngưỡng và hành động thì không xa mấy .

Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Mother's Day, mồng 10 tháng 5 . Tôi nhà quê không biết cái tục ấy . Có một ngày, tôi đi với thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza, Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân . Có một cô sinh viên hỏi nhỏ thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy trong xắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo áo tràng của tôi . Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên nghĩ rằng có một tục lệ chi đó .

Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là ngày Mother's Day, theo tục Tây Phương . Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài hoa hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ . Nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa màu trắng . Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà cảm thấy tủi thân . Tôi cũng mồ côi như bất cứ đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào, chúng tôi không có được cái tự hào cài trên áo một bông hoa màu hồng .

Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ dù Người đã khuất . Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không còn kịp nữa . Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan!

Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng . Mẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta . Những kẻ đã và đang có mẹ, đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói : "Trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt mẹ" . Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua . Trao đổi vài câu ngắn ngủi . Xin tiền ăn quà . Đòi hỏi mọi chuyện . Ôm mẹ mà ngủ cho ấm . Giận dỗi . Hờn lẫy . Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya, dậy sớm vì con . Chết sớm cũng vì con . Để mẹ phải suốt đời bếp núc vá may, giặt rửa, dọn dẹp . . . Và để mình suốt đời bận rộn lên xuống ra vào lợi danh . Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con . Và con không có thì giờ nhìn kỹ mẹ . Để khi mẹ mất, mình có cảm nghĩ "như là mình chưa bao giờ có ý thức rằng mình có mẹ"

Chiều nay khi đi học về hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào trong phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền . Em hãy ngồi xuống bên mẹ . Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi . Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên em . Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý . Em hỏi: "Mẹ ơị mẹ có biết không ?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười: "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?" . Câu hỏi sẽ không cần được trả lời . Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi cũng có thể hỏi một câu như thế vì người là con của mẹ . Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong ý thức tình thương bất diệt và ngày maị mẹ mất, em sẽ không hối hận đau lòng .

Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói nhiều về ngài Mục Kiền Liên và về sự hiếu đễ . Công cha, nghĩa mẹ . Bổn phận làm con . Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu . Hoặc lạy mười phương tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất . Con mà không có hiếu là con bỏ đi . Nhưng hiếu cũng do tình thương mà có; không có tình thương, hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng, mệt nhọc - mà có tình thương là có đủ hết rồi . Cần chi nói đến bổn phận . Thương mẹ như vậy là đủ .

Mà thương mẹ không chỉ là một bổn phận, thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên, như khát thì uống nước, con thì phải có mẹ, phải thương mẹ . Chữ "phải" đây không phải là luân lý, là bổn phận . "Phải" đây là lẽ đương nhiên . Con thì đương nhiên thương mẹ, mẹ thì đương nhiên thương con . Nếu mẹ không cần con và con không cần mẹ thì đó không phải là mẹ con . Đó là lạm dụng danh từ mẹ con .

Ngày xưa, thầy giáo hỏi rằng, con mà thương mẹ thì cần phải làm như thế nào ? Tôi trả lời: vâng lời cố gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi . Bây giờ thì tôi biết rằng con thương mẹ thì không phải "làm thế nào" gì hết . Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, cần chi phải hỏi "làm như thế nào" .

Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý, đạo đức . Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm . Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ . Mẹ như chuối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một . Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh . Chị không hưởng thụ thì uổng cho chị . Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi . Để mai này, anh chị đừng có than thở rằng đời ta không còn gì cả . Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc Hoàng Thượng Đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng . Nhưng tôi biết được Ngọc Hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc Hoàng là đấng tự sinh không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ .

Tôi kể chuyện này, anh đừng nói tôi khờ dại . Đáng lẽ chị tôi không nên đi lấy chồng và tôi không nên đi tu mới phải . Chúng tôi bỏ mẹ mà đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu, người thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ .

Ngày chị tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng, lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chi . Nhưng đến khi chúng tôi ăn qua loa để đợi rước dâu thì mẹ tôi không nuốt được miếng nào . Mẹ nói: "Mười tám năm trời nó ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuối cùng rồi nó đi ăn ở một nhà khác" . Chị tôi gục đầu xuống mâm cơm, khóc . Chị nói "Thôi con không đi lấy chồng nữa" . Nhưng rốt cuộc rồi chị cũng đi lấy chồng, còn tôi thì bỏ mẹ đi tu .

"Cát ái từ sở thân" là lời khen ngợi người có chí xuất gia . Tôi không tự hào chi về lời khen đó cả . Tôi thương mẹ nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ . Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi . Ở trên đời, có nhiều khi ta phải chọn lựa mà không có sự lựa chọn nào là không khổ đau . Anh không thể bắt cá hai tay . Chỉ khổ là vì muốn làm người nên anh phải khổ đau . Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu nhưng tôi tiếc thương cho tôi vô phúc thiệt thòi nên không được hưởng thụ tất cả kho tàng quý báu đó . Mỗi buổi chiều lạy Phật, tôi cầu nguyện cho mẹ . Nhưng tôi không được ăn chuối ba hương, xôi nếp một và đường mía lau .

Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ nên ở nhà với mẹ . Tôi đã nói là tôi không khuyên răn ai hết - tôi không giảng luân lý đạo đức . Tôi chỉ nhắc nhở anh "mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật ngọt ngào, là tình thương" . Để anh đừng quên . Để chị đừng quên . Để em đừng quên . Quên là một lỗi lớn . Cũng không phải là lỗi nữa mà là một sự thiệt thòi . Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, vô tình mà thiệt thòi . Tôi xin cài vào túi áo anh một hoa hồng để anh sung sướng, thế thôi .

Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên như thế này . Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc về, anh hãy vào trong phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền . Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ . Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi . Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh . Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý . Anh hỏi: "Mẹ ơị mẹ có biết không ?" . Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi anh, vừa hỏi vừa cười: "Biết gì?" Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?" . Câu hỏi sẽ không cần được trả lời . Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi cũng có thể hỏi một câu như thế vì ngươi là con của mẹ . Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ sống trong ý thức tình thương bất diệt và ngày maị mẹ mất anh, anh sẽ không hối hận đau lòng tiếc rằng anh không có mẹ .

Đó là điệp khúc mà tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay . Và anh hãy ca, chị hãy ca, em hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng . Đóa hoa màu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó . Anh hãy sung sướng đi !


(Để dâng mẹ và để làm quà Vu Lan cho những người nào có diễm phúc còn mẹ) .

NHẤT HẠNH
1962
Đăng nhập để trả lời
0
Trầm cám ơn Chị Huyền Băng nha
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ cám ơn Huyền Băng thôi à? Cả anh ND nữa chứ [;)] Và cả các bạn ở đây đã đọc đã đồng cảm cùng TH nữa [:)] Phải không nà [;)]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-13 12:02:34TramHuong>
Trầm cám ơn anh Nguyên Đỗ gởi cho Trầm bài viết &lt;Bông Hồng cài áo&gt; của Thiền Sư Nhất Hạnh nha


TỦI THÂN


Đọc thơ nước mắt rưng rưng

Mẹ ơi ! xin Mẹ chừ đừng bỏ con

Bé Trầm của Mẹ chim non

Chưa bay được, đừng bỏ con một mình

Những đêm giá lạnh lặng thinh

Con nhớ Mẹ khóc một mình, mình con
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-12 13:28:05TramHuong>
Chị Believe ơi !

Trầm cũng cám ơn mấy anh chị lắm

Trầm tặng chị bài thơ nầy nha



KHÓC LẶNG LẼ MỘT MÌNH



Người ta có Mẹ con thì không

Người cười nói, con khóc trong lòng

Đông về giá lạnh trời trở rét

Lặng lẽ khóc một mình, Mẹ biết không?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-12 13:28:31TramHuong>
MẸ TÔI VỪA CHẾT ĐÊM QUA



Hình như Mẹ chết đêm qua

Cha tôi ở chỗ rất xa chưa về

Mẹ nằm im ngủ giấc mê

Mẹ ơi ! đừng bỏ con về cõi xa

Bỏ con ở với người ta

Họ đánh họ chưởi hành hà thân con

Thơ ngây con phải lãnh đòn

Vì con của Mẹ , không còn Mẹ Cha

Đêm nằm gió lạnh sương sa

Con nằm nhớ Mẹ lệ hoà nỗi đau

Con đâu có lỗi gì nào

Mẹ sao đành đoạn nghẹn ngào bỏ con

(Mẹ còn gót đỏ như son )

Con không còn Mẹ có còn gì đâu

Tuyết rơi trời lạnh rầu rầu

Con không còn Mẹ , đời đâu còn gì
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: TramHuong

Trầm cám ơn anh Nguyên Đỗ gởi cho Trầm bài viết &lt;Bông Hồng cài áo&gt; của Thiền Sư Nhất Hạnh nha


TỦI THÂN


Đọc thơ nước mắt ru*ng rưng

Mẹ ơi ! xin Mẹ chừ đừng bỏ con

Bé Trầm của Mẹ chim non

Chưa bay được, đừng bỏ con một mình

Những đêm giá lạnh lặng thinh

Con nhớ Mẹ khóc một mình, mình con


Đồng cảm với bài thơ này,Bảo lại gặp Trầm Hương rồi, bạn Trầm Hương ơi có phải bạn cũng ở bên diễn đàn Việt Ca Dao không vậy...?

Đăng nhập để trả lời
0
Chị Bảo ơi !

Dạ đúng là Trầm Hương quen chị, bên diễn đàn ViêtCaDao
Trầm rất vui khi gặp lại chị Bảo bên vnthuquan, Trầm mới vô vnthuquan chị ơi

Trầm chỉ ghi lại nỗi buồn nhớ Mẹ, Khi nào chị thấy Trầm viết wrong, Chị sửa
lại dùm Trầm nha, Cám ơn chị nhiều lắm

Bé Trầm
Đăng nhập để trả lời
0

CHIỀU TÍM

Hàng cây lặng, im lìm chờ gió tới

Nắng phai rồi lạnh thấm xuống hàng cây

Khung trời chiều tím ngắt dưới làn mây

Bâng khuâng quá , hồn ai còn lạc lõng

Vòm hoa tím biếc , như trời viễn mộng

Vầng trăng vàng thơ thẩn cổ thành xưa

Màu thương nhớ , nhẹ lay gió đong đưa

Đâu thoảng nhẹ hương xưa , mùi hoa cũ

Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ về mẹ của bạn thật cảm động.
Tuy mẹ bạn đã mất nhưng mình mong bạn hãy đừng wa' đau lòng bởi vì mọi sự sống đều bắt đầu từ cái chết mà.
Bạn hãy cố gắng sống cho tốt để không phụ sự mong đợi của mẹ bạn.

Chúc bạn luôn mạnh khoẻ và sống vui vẻ.


Ruby , Jimmy & Alec
Đăng nhập để trả lời
0
Trầm xin lỗi trả lời lululu chậm nha

vì Trầm đưa Cha về quê thăm mộ Mẹ

suýt chút nửa mình mồ côi Cha luôn rồi lululu ơi
Đăng nhập để trả lời
0
Cho những người mẹ

Nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mất mẹ
Tình yêu nào bao la bằng tình mẹ thương con
Mang nặng đẻ đau nuôi con vất vả
Mẹ là dòng suối mát đầu nguồn ăm ắp tình yêu

Mẹ nuôi con công như trời như bể
Chỗ ướt mẹ nằm chỗ ấm dành con
Lo con giấc ngủ lưng cơm viên thuốc...
Mẹ chẳng ngày ốm một đời tận tâm

Con lớn khôn âm thầm tóc mẹ bạc
Tre già nhường áo cho măng
Rồi một ngày kia mẹ xa cõi tạm
Lẻ loi giữa đời mình con

Con biết thế nhưng con không thể
Giữ mẹ mãi bên mình
Nhưng tình yêu mẹ là cây xanh không bao giờ úa lá
Cho con điểm tựa , tươi mãi nụ cười
Đăng nhập để trả lời
0

Thương Phận Mồ Côi

Víêt không hết những vần thơ về mẹ
Chẳng con chữ nào diễn tả đủ nỗi đau
Nấm mồ xanh từng dợn cỏ đượm sầu
Cũng khóc thương cho một người mất mẹ !

Nhớ ngày xưa khi con còn có mẹ
Lúc vui buồn con tìm mẹ sẽ chia
Giơ bàn tay hằn gân lên nặng nhọc
Vuốt mái đầu của con gái mẹ yêu

Con vấp ngã trên dòng đời hối hả
Những vết trầy thương tích đầu tiên
Mẹ hiền từ dùng tình thương xoa dịu
Lại nguyên lành và lại thế...bình yên !

Khói hương trầm đưa con thoát cõi mông miên
Vấn trên đầu tấm khăn tang trắng toát
Mẹ về với đất , ngự thiên đàng xa tít
Con lạc nữa hồn mình khi lạc mẹ kính yêu !

Chỉ còn con cùng ánh nắng cuối chiều
Khóc thương mình
Thương phận mồ côi


20/11/05
Đỗ Ngọc


Ngọc xin chia sẽ với Trầm Hương qua bài thơ này nha. Mẹ trên thiên đàng vẫn và đang dõi nhìn theo bạn đó....Gắng vui lên bạn ạ !

Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-22 01:46:38MM_Ngoc>
Tôi có hơn ba người Mẹ

Tôi chỉ có một người cha
Nhưng lại có hơn ba người Mẹ
Khi sanh ra tôi Mẹ không nuôi nổi
Nên tôi thành trẻ...chẳng phải mồ côi
Các Mẹ mới thương tôi
Chuyền tay cho dòng sữa
Cứ như thế tôi lớn lên từng bữa
Khát khao Mẹ của chính mình
Ba người Mẹ cũng thương tôi thật tình
Nhưng tôi muốn uống sữa Mẹ sinh tôi ra đó
Những ngày khốn khó
Nắm cơm to nhỏ
Tôi được sẻ chia với lũ nhóc của các Mẹ nuôi
Những ngày rất vui
Các Mẹ của tôi ve vuốt
Trái tim cỏn con vẫn còn khao khát
Mẹ của tôi đâu - Mẹ của tôi đâu...?
Rồi tôi vụt lớn rất mau
Thành con nhóc với cái đuôi gà
Cong cớn
Lại mượt mà qúa đỗi
Biết buồn biết vui biết nỗi âu sầu
Nhớ Mẹ của tôi
Rồi một ngày nắng đẹp lên ngôi
Người tôi nhớ tôi mong
Tôi nhủ thầm tiếng Mẹ
Đã đến giang đôi tay ấm thế
Ôm trọn tôi vào lòng
Con gái út hạt Ngoc của Mẹ đây
Ngất ngây
Ngất ngây
Tôi có Mẹ thật rồi
Vui sướng thay
Mẹ đã khoẻ không rời xa tôi nữa
Tim tôi như có ngọn lửa
Lòng tôi ngập niềm vui
Đây là Mẹ thật của tôi
Từ nay tôi có Mẹ
Nhưng con vẫn trân trọng
Tình yêu của các Mẹ
Đã nuôi con thơ ấu lớn thành người
Đã cho con dòng sữa ấm trên môi
Các bạn ơi
Tôi có hơn ba người Mẹ đó
Ôi các Mẹ của tôi
Giờ đây người còn người mất
Lòng tôi cảm nhận
Được tình yêu từng người Mẹ của tôi
Dẫu xa xôi rồi
Muôn đời con vẫn yêu vẫn nhớ
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Chị Đỗ Ngọc viết cho Trầm bài thơ về Mẹ hay quá đi

Trời sắp lặng , ánh không còn chiếu
Chỉ còn con dưới ánh nắng chiều
Mặt trời dang thoi thóp dần tắt
Cứ rồi khuất bóng xa rất nhiều

Cảm xúc đoạn cuối thơ của chị Đỗ Ngọc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-27 04:47:15TramHuong>
Thank &lt;Forever_duongvu&gt; đồng cảm với Trầm nha

Bé Trầm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-22 01:48:34Nguyên Đỗ>
Ước Mong

Cúng giỗ Mẹ em trọn mấy năm
Chắc buồn ghê lắm, hở Hương Trầm
Mong em vui lại, bình an sống
Viết những vần thơ ngấm trí tâm

Ngầm gởi tặng em một bó hoa
Dâng lên Mẹ nhé, Mẹ hiền hoà
Trên cao chắc hiểu lòng con Mẹ
Phù trợ giúp em tươi nét hoa

Ráng học lên nha, thoả ước nguyền
Mẹ nơi chín suối sẽ bình yên
Mỉm cười hạnh phúc vì em đó
Thay Mẹ chăm lo cho Tía em

Vẫn biết là em còn sẽ buồn
Khẩn cầu nước mắt sớm thôi tuôn
An tâm học hỏi tương lai sáng
Và nắng hồng soi xóa hết buồn

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Ước Mong

Cúng giỗ Mẹ em trọn mấy năm
Chắc buồn ghê lắm, hở Hương Trầm
Mong em vui lại, bình an sống
Viết những vần thơ ngấm trí tâm

Ngầm gởi tặng em một bó hoa
Dâng lên Mẹ nhé, Mẹ hiền hoà
Trên cao chắc hiểu lòng con Mẹ
Phù trợ giúp em tươi nét hoa

Ráng học lên nha, thoả ước nguyền
Mẹ nơi chín suối sẽ bình yên
Mỉm cười hạnh phúc vì em đó
Thay Mẹ chăm lo cho Tía em

Vẫn biết là em còn sẽ buồn
Khẩn cầu nước mắt sớm thôi tuôn
An tâm học hỏi tương lai sáng
Và nắng hồng soi xóa hết buồn

Nguyên Đỗ


Năm nay ngày lễ Tạ ơn
Mắc chi em phải giận hờn người ta
Bài thơ ước mong làm quà
Tạ ơn anh nhá từ xa gởi về
Năm nay Trầm mắc về quê
Đưa Cha thăm Mẹ lời thề ngày xưa
Trăm năm mộ Mẹ nắng mưa
Nghẹn ngào Cha nói &lt; anh chưa trở về
Chờ anh tròn nghĩa phu thê
Anh thề anh sẽ trở về bên em&gt;


Tạ ơn anh tặng bài thơ
Tạ ơn anh đã làm ngơ cho Trầm
Tạ ơn Tri diện tri tâm
Tạ ơn Thầy nhé, Tía ơi mình về

Bé Trầm


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-27 05:31:18Viet duong nhan>
Trích đoạn: TramHuong

MẸ ƠI ĐỪNG BỎ CON ĐI


Mẹ ơi ! Đừng bỏ con đi

Gà chưa gáy sáng, vội gì bỏ con

Mọi người say ngủ giấc ngon

Con chờ Mẹ ! Khóc mắt còn rưng rưng

Mẹ đời chỉ mới nửa chừng

Tại sao cắt đứt, hãy dừng bước chân

Bỏ con ở lại cõi trần

Giấc mơ khao khát được gần Mẹ Cha

Mẹ giờ vĩnh biệt đi xa

Dù tìm Cha được có là ích chi

Lệ tràn đẫm ướt rèm mi

Mẹ ơi ! Đừng nhé, đừng đi vội vàng



7_NN xin gởi đóa hồng trắng để chia sẻ nỗi buồn mất Mẹ với Trầm Hương ![sm=mecry.gif][sm=mecry.gif]
"Mồ côi Cha ăn cơm với cá
Mồ coi Mẹ lót lá mà nằm"
Ca Dao
Nếu mất Cha, vắng Mẹ thì... thành đứa trẻ :

Lạc loài

Tuổi thơ vắng mẹ, mất cha
Trời đêm lẻ bóng, mắt sa lệ sầu
Đường trần biết phải về đâu ?
Bốn bề mây xám phủ màu tang thương.

Thân sao thân quá đoạn trường
Tìm đâu nơi chốn tựa nương bây giờ ?
Nhìn lên cất tiếng kêu Trời :
Thấu chăng cái kiếp lạc loài, bơ vơ !
(trích td "Mai Ly")

Gởi vài câu thơ này đến với TH.
Mến chúc TH vạn sự an lành.
7_NN

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Buồn Vắng Mẹ


Im lặng đêm nghe tiếng lá rơi

Trưa nghe tiếng Mẹ ru à ơi

Chiều nay im lặng nằm không khóc

Để nghe buồn phủ xuống cuộc đời


Có nỗi buồn nào mau chóng quên

Đời người đầy dẫy những truân chuyên

Em còn mãi mãi nghe lời dặn

Sống phải thanh cao phải dịu hiền


Nỗi buồn mất Mẹ chẳng quên mau

Quay quắt đời con một nỗi sầu

Vội vã đi về miền vĩnh lạc

Mẹ hiền gởi lại tấm lòng sâu


Con hiểu Mẹ đi để mở đường

Cho con được hưởng chút tình thương

Cho con được thấy tương lai sáng

Mẹ hỡi Mẹ ơi con qúi thương
[/size]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-28 23:54:32TramHuong>
Tạ ơn


Tạ ơn chị tặng hoa tươi

Một bông hồng trắng, cho người mồ côi

Mỗi đêm gió hú qua đồi

Lặng ngồi nhớ Mẹ, thương tôi vô cùng

Những khi mưa gió bão bùng

Còn đâu ánh mắt não nùng Mẹ tôi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-08 12:01:57TramHuong>
Cõi Mẹ về





Hôm qua Mẹ còn gọi con

Bây giờ lặng lẽ mỏi mòn nằm im

Mẹ ơi ! đừng có đi tìm

Thiên đàng địa ngục, đã chìm hư vô

Thác đi nằm lặng dưới mồ

Chỉ nghe gió thổi, đuổi xô lá vàng

Cuộc đời là cõi hoang mang

Mẹ giờ yên nghỉ, nghĩa trang lạnh lùng

Xót xa đau đớn khôn cùng

Nghìn thu an nghỉ não nùng Mẹ ơi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-29 04:11:16Nguyên Đỗ>
Cõi Mẹ về

Hôm qua Mẹ còn gọi con
Bây giờ lặng lẽ mỏi mòn nằm im
Mẹ ơi ! đừng có đi tìm
Thiên đàng địa ngục, đã chìm hư vô

Thác đi nằm lặng dưới mồ
Chỉ nghe gió thổi, đuổi xô lá vàng
Cuộc đời là cõi hoang mang
Mẹ giờ yên nghỉ, nghĩa trang lạnh lùng

Xót xa đau đớn khôn cùng
Nghìn thu an nghỉ não nùng Mẹ ơi

 
Trầm Hương





LỜI TẠ ƠN THẦM LẶNG

Con lớn trong cõi đời vất vả
Con không Cha, không Mẹ, Anh Em
Những đêm không ngủ mắt ướt nhèm
Đời cô độc sao buồn thảm quá

Từng bước cuộc đời bị vấp ngã
Đau thương chồng chất ngập tâm hồn
Rồi chiều xuống của mỗi hoàng hôn
Chỉ biết khóc trong đời xa lạ

Mỗi lần té, con đau tơi tả
Bơ vơ tìm vội vã hoang mang
Mẹ ơi! Dù địa ngục hay thiên đàng
Con vẫn nhận và cám ơn tất cả

 
Trầm Hương
Đăng nhập để trả lời
0
Trầm Hương thân mến, hôm nay Bảo vừa mới đem mấy bài thơ về mẹ của TH dời vào trang thơ Lễ Vu Lan bên Việt ca dao cho TH rồi đó, Bảo muốn mọi người cùng chia sẽ nổi đau của TH. Mong TH vui vẽ và có nghị lực trong cuộc sống. Thân ái!
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu quá  anh vào đây post bài
Sao mà không được
Trầm có block anh Vu không nè
 
             
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu Lắm Rồi
 
Lâu lắm rồi ha, chẳng ghé vào
Chắc là bận học, lớp càng cao
Mỗi ngày một khó phải không nhỏ
Cố học thành nhân mộng dạt dào
 
Các bạn vẫn trông, mỗi một ngày
Thơ văn chuyện nhỏ, học hăng say
Mai sau giúp nước đền cha mẹ
Người gọi tên em khắp đó đây
 
Tháng Ba sắp đến nắng xuân hồng
Bên đó giờ này có lạnh không
Nhớ mặc áo len đi học nhé
Nhỡ trời đổ lạnh chẳng đau lòng
 
Nếu bệnh ai lo, khổ một mình
Thuốc thang ai nấu, lại làm thinh
Tiếng ho xù xụ, khô ran cổ...
Em ạ, chăm lo sức khoẻ mình
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: AndyNguyenVu

Lâu quá  anh vào đây post bài
Sao mà không được
Trầm có block anh Vu không nè

            


Anh AndyNguyenVu ơi,

TramHuong chắc chắn không có block anh hay ai được đâu, vì bằng chứng là anh và các anh chị vẫn post được đó mà.  Có điều khi làm thơ hay viết văn lâu quá nhiều khi nick mình bị đá văng ra rồi mình mới post xong bài thì mất bài đó,  HTT bị wa`i hà!

Htt
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»