<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2020 18:09:14 bởi Thanh Vân>
Cô Gái Trong Gương
Cecelia Ahern
KIM NHƯỜNG - LÊ SAN dịch
NHÀ XUẤT BẢN TRẺ
* * *
VỀ TÁC GIẢ
Trước khi bắt tay vào sự nghiệp viết lách, Cecelia Ahern đã có bằng Báo chí và Truyền thông đại chúng. Hai mươi mốt tuổi, cô viết tiểu thuyết đầu tiên, Tái bút Anh yêu em. Cuốn sách ngay lập tức trở thành tiểu thuyết bán chạy nhất trên thế giới và được chuyển thể thành phim với sự tham gia diễn xuất của Hilary Swank. Những tiểu thuyết tiếp theo của cô: Nơi cuối cầu vồng, Nếu em thấy anh bây giờ, Có một nơi gọi là chốn này, Cảm ơn ký ức, Món quà bí ẩn, Cuốn sách của ngày mai đều là những cuốn sách bán chạy nhất. Tiểu thuyết của cô được xuất bản ở bốn mươi sáu quốc gia và bán ra trên mười triệu bản. Cecelia cũng là nhà đồng sáng tạo seri hài kịch ăn khách trên kênh ABC Network Samantha Who? với sự tham gia diễn xuất của Christina Applegate. Năm 2008, Cecelia giành giải thưởng Nhà văn mới xuất sắc nhất tại lễ trao giải Người phụ nữ của năm của tạp chí Glamour. Cecelia hiện đang sống ở Dublin, Ireland.
Để đăng ký nhận những bản tin độc quyền về Cecelia Ahern Harper-Collins và tìm hiểu thêm những cuốn sách, bài phỏng vấn, hình ảnh ... của Cecelia, hãy ghé vào trang www.cecelia-ahern.com.
Và - đừng quên đọc những tiểu thuyết khác của
Cecelia:
Tái bút Anh yêu em
Nơi cuối cầu vồng
Nếu em thấy anh bây giờ
Có một nơi gọi là chốn này
Cảm ơn ký ức
Món quà bí ẩn
Cuốn sách của ngày mai
Dành tặng người mẹ đỡ đầu kính yêu của tôi,
Sarah Kelly
“Cốgắng cũng không ích gì,” Alice nói.
“Khi người ta không tin vào điều kỳ diệu.”
“Ta dám chắc ngươi đã không luyện tập nhiều,”
Nữ hoàng nói. “Khi ta còn trẻ, ta luôn luôn dành
chừng nửa giờ mỗi ngày để luyện tập. Tại sao ư,
đôi khi ta tin rằng có thể có khoảng sáu điều
kỳ diệu xảy ra trước bữa sáng.”
Alice ở xứ sở thần tiên
* * *
Tháng 7 -1992
“Bà Grellie, bà Grellie, cháu tới rồi đây.” Lila gõ cửa, đầy phấn khích. Cô bé nhún hết chân này đến chân kia, cảm thấy đôi vớ đã trượt từ đầu gối xuống, cọ vào da rồi rũ thành một đống nhàu nhĩ quanh mắt cá chân, giống anh lính cứu hỏa say rượu mới tuột xuống từ cây cột. Cô kéo chiếc áo trong đang che hai bên má lạnh cóng ra, thổi sợi tóc tơ bị dính trên đôi môi ướt át và gõ lần nữa lên cánh cửa với những đốt ngón tay giờ đã đỏ ửng.
“Sao cậu lại gọi bà là Grellie?” Cô gái nhỏ đứng bên cạnh Lila cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng cô lạc lõng giữa cánh cửa khổng lồ. Cô nhận thấy điều đó và tiến lại gần Lila để tìm kiếm sự an toàn, giúp cô chống lại thứ gì đấy mà cô cũng không chắc lắm.
Khu vườn phía trước nhà, nơi họ vừa đi qua trông như một cánh rừng; hoang vu và um tùm, không giống như vườn nhà Sarah tí nào. Ở đó, cứ hai tuần một lần, người làm vườn lại đến tỉa tót chăm sóc, đảm bảo rằng mọi thứ đối xứng và hoàn hảo, rồi nháy mắt với cô bất cứ khi nào anh nhìn thấy cô bé bên ô cửa sổ. Cô sẽ kết hôn với anh nếu cô đủ tuổi. Nhưng khu vườn này thì hoàn toàn khác. Cô cảm giác mình sẽ lạc đường mãi mãi nếu bưóc chệch ra khỏi những phiến đá lót đường được xếp đặt ngẫu nhiên dẫn đến cánh cửa trước. Những đóa hoa dại nồng hương rướn lên phía trên đầu cô, tò mò chen chúc nhìn vào bên trong ngôi nhà như thể chúng đang chiến đấu để giành lấy một khoảng không. Những nhánh cây cong ra, vặn vẹo theo những góc độ đáng lo ngại làm cho Sarah rùng mình.
“Bà Grellie.” Lila gõ cửa lần nữa, tỏ ra mất kiên nhẫn.
“Hãy thôi gọi bà như thế đi,” Sarah nói một cách lo lắng. “Tại sao cậu cứ gọi bà như thế?”
Lila cuối cũng lấy lại được sự điềm tĩnh, ngưng bồn chồn và nhìn cô bạn một cách tò mò. Cô chuyển sang thế phòng thủ, mắt nheo lại. “Đây là bà Ellie của mình. Nên mình gọi bà là bà Grellie.”
“Ồ. Có thể bà không có nhà. Chúng ta nên đi thôi.”
Cảm nhận được một cơ hội để quay đi, Sarah nhanh chóng nhìn xung quanh và chuẩn bị giẫm lên phiến đá lót đường mốc meo đầu tiên, nhưng nhịp tim cô đập nhanh lần nữa khi nghe thấy chốt cánh cửa vĩ đại trượt về phía sau phát ra tiếng kẽo kẹt lớn như thể chúng đã đánh thức một người khổng lồ khỏi giấc ngủ trăm năm.
“Bà Grellie!” Lila hét lên thích thú, và Sara chỉ biết thầm lặng nói lời tạm biệt với cánh cửa trước.
Lila được chào đón nồng nhiệt bỏi một phụ nữ tóc hoa râm. Phần tóc đã bạc trắng phía trước được kéo ra sau làm thành một búi nhỏ. Bà cầm cây gậy chống trên tay và đưa cây gậy qua phía sau lưng Lila, khi bà ôm chặt cô. Cái ôm có vẻ ấm áp, chào đón. Thần kinh của Sarah giãn ra một chút.
“Hôm nay cháu chẳng có tí kiên nhẫn nào cả?” Bà Ellie cười lớn và buông cô cháu gái ra. “Bà ở phía sau vưòn, đang làm cỏ, ở đó bà vẫn có thể nghe thấy cháu mà.”
“Cháu nghĩ là bà không có ở đây, cháu nghĩ bà đã quên.” Lila nói liền một hơi.
“Dĩ nhiên bà không quên. Làm thế nào bà có thể quên là sẽ được gặp người bạn rất đặc biệt của cháu ngày hôm nay co chứ. Bà háo hức muốn gặp cô bé suốt cả ngày hôm nay.”
Sarah mỉm cười, má ửng hồng.
Giọng Ellie khàn khàn, bà nói như thể có gì đó đang vướng trong cổ họng, thứ gì đó mắc kẹt ở trong.
Sarah cố nghĩ nhưng không thể đoán được thứ bị mắc kẹt đó là gì. Cô đằng hắng giọng.
Ellie ngoảnh nhìn cô bạn. Sarah mỉm cười.
“Đây là Sarah”, Lila tự hào nói. “Sarah, đây là bà Grellie.”
Sarah không biết liệu là có nên nhoẻn cười hay không. Cuối cùng cô cũng mỉm cười.
“Cháu chào bà.” Cô đáp lại thẽ thọt.
“Chào cháu, Sarah, chào mừng cháu tói đây. Tại sao cả hai đứa không vào nhà cho đỡ lạnh và xem bà đã chuẩn bị những gì nào.” Bà quay người bước vào nhà. Lila biến đi ngay sau bà, nhảy chân sáo một cách thích thú.
“Có phải bà đã làm những chiếc bánh nướng nhỏ không? Với lớp kem màu hồng? Bà có đặt kẹo dẻo trên bánh không? Bà có làm bánh kem không? Còn mứt dâu nữa? Cháu đã kể với Sarah rằng bà tự làm tất cả nhưng bạn ấy không tin cháu. Bà đã làm vài chiếc bánh nướng phải không? Bánh nướng có hoa quả ấy? Cháu cực thích phết kem với chúng nếu bà đã làm.”
Lila huyên thuyên với sự hào hứng cao độ trong khi Sarah đứng ngoài cửa lắng nghe tiếng sóng đập vào những vách đá dựng đứng ở bên dưới. Đó là một ngày nắng đẹp tuyệt vời. Tháng bảy và trường học vừa mới kết thúc để bước vào mùa hè và mọi người đều hào hứng. Lớp học được đưa ra ngoài trời và tất cả những gì họ làm là đọc một câu truyện, sau đó có một bữa tiệc trên bãi cỏ. Trong chuyến đi đến nhà Ellie, cửa sổ trên xe của mọi người đều mở, và Sarah nghe thấy tiếng nhạc, tiếng trò chuyện tràn ra ngoài xe, quyện lấy nhau trên bầu trời khiến những con chim bay qua cũng đâm bối rối.
Nhưng ở đây thì khác. Nơi này có cảm giác thật lạnh lẽo.
Sarah nhìn lên cánh cổng lần nữa; cô dời mắt lên khe cửa he hé. Một khe hở đủ rộng để cho con mèo vàng hoe lẻn vào. Như thể cảm nhận được ánh mắt cô, nó dừng lại, ngoảnh đầu nhìn. Cả hai giữ như thế trong một lúc.
hinh cg2
“Sarah, cậu ở đâu?”
Sarah nhanh chóng đứng nghiêm chỉnh lại.
“Cậu đây rồi.” Lila xuất hiện ở cửa trước. “Cậu đang làm gì vậy?”
“Mình chỉ đang...” Hãy nói với cô ấy, nói với cô ấy rằng mình muốn rời khỏi nơi này.
“Ồ, đó là bánh gừng. Bà Grellie.” Lila hét lên hết cỡ.
“Bà không điếc, cháu yêu ạ.” Tiếng bà Ellie đáp trả.
“Bánh gừng đã trở lại.”
Cô nghe tiếng bà Grellie vọng lại nhưng không
biết bà đã thốt lên điều gì ngoài âm thanh khùng khục trong cổ họng bà.
Cô đằng hắng giọng lần nữa.
“Đến đây nào, hãy chờ cho đến khi cậu nhìn thấy.” Lila nói, mắt sáng lên.
“Bà Grellie!” Lila hét lên thích thú, và Sara chỉ biết thầm lặng nói lời tạm biệt với cánh cửa trước.
Lila được chào đón nồng nhiệt bỏi một phụ nữ tóc hoa râm. Phần tóc đã bạc trắng phía trước được kéo ra sau làm thành một búi nhỏ. Bà cầm cây gậy chống trên tay và đưa cây gậy qua phía sau lưng Lila, khi bà ôm chặt cô. Cái ôm có vẻ ấm áp, chào đón. Thần kinh của Sarah giãn ra một chút.
“Hôm nay cháu chẳng có tí kiên nhẫn nào cả?” Bà Ellie cười lớn và buông cô cháu gái ra. “Bà ở phía sau vưòn, đang làm cỏ, ở đó bà vẫn có thể nghe thấy cháu mà.”
“Cháu nghĩ là bà không có ở đây, cháu nghĩ bà đã quên.” Lila nói liền một hơi.
“Dĩ nhiên bà không quên. Làm thế nào bà có thể quên là sẽ được gặp người bạn rất đặc biệt của cháu ngày hôm nay co chứ. Bà háo hức muốn gặp cô bé suốt cả ngày hôm nay.”
Sarah mỉm cười, má ửng hồng.
Giọng Ellie khàn khàn, bà nói như thể có gì đó đang vướng trong cổ họng, thứ gì đó mắc kẹt ở trong.
Sarah cố nghĩ nhưng không thể đoán được thứ bị mắc kẹt đó là gì. Cô đằng hắng giọng.
Ellie ngoảnh nhìn cô bạn. Sarah mỉm cười.
“Đây là Sarah”, Lila tự hào nói. “Sarah, đây là bà Grellie.”
Sarah không biết liệu là có nên nhoẻn cười hay không. Cuối cùng cô cũng mỉm cười.
“Cháu chào bà.” Cô đáp lại thẽ thọt.
“Chào cháu, Sarah, chào mừng cháu tói đây. Tại sao cả hai đứa không vào nhà cho đỡ lạnh và xem bà đã chuẩn bị những gì nào.” Bà quay người bước vào nhà. Lila biến đi ngay sau bà, nhảy chân sáo một cách thích thú.
“Có phải bà đã làm những chiếc bánh nướng nhỏ không? Với lớp kem màu hồng? Bà có đặt kẹo dẻo trên bánh không? Bà có làm bánh kem không? Còn mứt dâu nữa? Cháu đã kể với Sarah rằng bà tự làm tất cả nhưng bạn ấy không tin cháu. Bà đã làm vài chiếc bánh nướng phải không? Bánh nướng có hoa quả ấy? Cháu cực thích phết kem với chúng nếu bà đã làm.”
Lila huyên thuyên với sự hào hứng cao độ trong khi Sarah đứng ngoài cửa lắng nghe tiếng sóng đập vào những vách đá dựng đứng ở bên dưới. Đó là một ngày nắng đẹp tuyệt vời. Tháng bảy và trường học vừa mới kết thúc để bước vào mùa hè và mọi người đều hào hứng. Lớp học được đưa ra ngoài trời và tất cả những gì họ làm là đọc một câu truyện, sau đó có một bữa tiệc trên bãi cỏ. Trong chuyến đi đến nhà Ellie, cửa sổ trên xe của mọi người đều mở, và Sarah nghe thấy tiếng nhạc, tiếng trò chuyện tràn ra ngoài xe, quyện lấy nhau trên bầu trời khiến những con chim bay qua cũng đâm bối rối.
Nhưng ở đây thì khác. Nơi này có cảm giác thật lạnh lẽo.
Sarah nhìn lên cánh cổng lần nữa; cô dời mắt lên khe cửa he hé. Một khe hở đủ rộng để cho con mèo vàng hoe lẻn vào. Như thể cảm nhận được ánh mắt cô, nó dừng lại, ngoảnh đầu nhìn. Cả hai giữ như thế trong một lúc.
hinh cg2
“Sarah, cậu ở đâu?”
Sarah nhanh chóng đứng nghiêm chỉnh lại.
“Cậu đây rồi.” Lila xuất hiện ở cửa trước. “Cậu đang làm gì vậy?”
“Mình chỉ đang...” Hãy nói với cô ấy, nói với cô ấy rằng mình muốn rời khỏi nơi này.
“Ồ, đó là bánh gừng. Bà Grellie.” Lila hét lên hết cỡ.
“Bà không điếc, cháu yêu ạ.” Tiếng bà Ellie đáp trả.
“Bánh gừng đã trở lại.”
Cô nghe tiếng bà Grellie vọng lại nhưng không
biết bà đã thốt lên điều gì ngoài âm thanh khùng khục trong cổ họng bà.
Cô đằng hắng giọng lần nữa.
“Đến đây nào, hãy chờ cho đến khi cậu nhìn thấy.” Lila nói, mắt sáng lên.
LiLa biết mình thật may mắn khi gặp được người đàn ông trong mơ. Nhưng vào ngày hôn lễ diễn ra, một bí mật khủng khiếp trong gia đình bà cô bị hé lộ, và số phận của cô gái trẻ đã thay đổi một cách bất ngờ...
Cô nắm lấy tay Sarah kéo vào trong và cả hai cùng cười lớn khi Sarah để cho bạn dẫn đi. Lối vào rất rộng. Vẻ mênh mông của nó cắt đứt tiếng cười của Sarah, làm cô dừng lại đột ngột và theo đà ngăn cả Lila lại. Cô nhìn quanh. Có một lò sưởi. Một chiếc đèn chùm. Bụi bám khắp nơi, một hoặc hai mạng nhện giăng từ chân nến này sang chân nến khác - những thứ thỉnh thoảng sáng lên khi có tia nắng chiếu vào. Sàn nhà mòn vẹt, sứt mẻ, gồ ghề và kêu lên răng rắc ngay cả dưới những đầu ngón chân rón rén. Rất rõ ràng để nhìn thấy mọi thứ ra sao từ góc căn phòng. Một đường viền tao nhã. Trên lò sưởi bằng gỗ tối có hai chân nến không có nến nằm lẻ loi. Và trên đó còn có một tấm vải phủ màu đen che thứ gì đó chỉ để hở cái khung bằng đồng.
“Bức tranh gì vậy?” Sarah hỏi, sự nghi hoặc lại trở về bên cô bé.
“Bức tranh nào?” Lila đáp một cách bối rối.
“Cái ở trên lò sưởi ấy.”
“Đó không phải là một bức tranh, nó là một tấm vải phủ màu đen”, Lila đáp như thể Sarah bị điên.
“Thế" cái gì bên dưới tấm vải phủ?”
Lila nắm lấy tay cô và lại kéo đi. “Một tấm gương. Bà Grellie không thích những tấm gương. Đến đây nào, để mình đưa cậu đi xem xung quanh. Tụi mình sẽ có một cuộc phiêu lưu.”
Lila hào hứng dẫn Sarah đi vòng quanh nhà, mở những cánh cửa và giới thiệu từng căn phòng, trước khi nhanh chóng đóng chúng lại và chạy đi với Sarah theo bén gót phía sau.
Căn nhà quả thật rất lớn, đúng như Lila đã hứa hẹn. Trần cao vút, những cánh cửa sổ phủ kín từ sàn nhà đến trần, và có rất nhiều đồ lặt vặt, nhiều chỗ ẩn nấp. Cả những góc tối tăm. Lila dường như không chú ý đến những điều này. Đối với cô, căn nhà của bà đầy màu sắc, lý thú, bí ẩn và đầy ắp ký ức. Nhưng những nơi mà Lila nhìn thấy ánh sáng thì Sarah chỉ thấy bóng tối, nơi Lila cảm thấy ấm áp cô lại rùng mình ớn lạnh. Mỗi căn phòng Sarah nhìn thấy đều lạnh lẽo hơn căn phòng trước đó. Hầu như vách của các căn phòng, hoặc ít nhất là một vách trong phòng, đều bị che lại bằng những tấm khăn đen. Chúng liếc mắt nhìn Sarah như Thần Chết vậy.
Họ chạy qua một cánh cửa và thật bất thường, Lila không lao tới mở.
“Có cái gì trong đó vậy?” Sarah hỏi.
Lila ngừng chạy. “Ồ.” Cô tựa vào lan can nhìn xuống dưới lầu để xem bà có ở gần đấy không. Họ có thể nghe thấy tiếng bát đĩa loảng xoảng trong bếp.
“Mình không được phép vào nhưng mình sẽ dẫn cậu vào đó.”
“Không, được rồi. Mình không muốn vào nếu cậu không được phép.” Sarah nói, quay trở lại.
“Mình sẽ cho cậu xem.” Lila mỉm cười. “Không có vấn đề gì to tát cả. Nó chỉ là một căn phòng trống.”
“Vậy tại sao cậu không được phép bước vào?”
Lila chỉ nhún vai. “Mình chưa bao giờ hỏi tại sao nhưng mình đã ở trong đó nhiều lần.”
Cô với lấy chiếc chìa khóa được giấu trên đỉnh khung cửa, tra vào ổ khóa và vặn. Tim Sarah đập thình thịch, cô nhìn quanh quất, sợ bà Lila sẽ xuất hiện bên cạnh họ bất cứ lúc nào, ngay cả khi họ có thể nghe thấy tiếng bà ở dưới lầu.
“Không, Lila, không cần. Mình không muốn dính vào rắc rối.”
“Sẽ không có rắc rối nào với chúng ta đâu.” Lila thì thầm.
Cô đẩy cửa mở ra và Sarah đợi thứ gì đó nhảy xổ lên cô, nhưng chẳng có gì. Không có gì xảy ra cả. Đó là một căn phòng tẻ nhạt. Một chiếc giường đôi với khăn trải giường trắng nhờ nhờ, hai chiếc tủ hai bên giường, một lò sưởi. Nhưng chính giữa căn phòng là một cái gương đứng soi được cả người, không có giá đỡ, bị phủ hoàn toàn trong màu đen.
Sarah nuốt nước bọt. Đó không phải là phần lớn nhất trong căn phòng nhưng nó gây ấn tượng mạnh mẽ, như chiếm giữ cả căn phòng.
“Chúng ta vào trong đi.” Lila thì thầm.
“Không.” Sarah kéo bạn quay trở lại. Cô cố che giấu sự khiếp đảm trong giọng nói và ráng nở một nụ cười, nhưng cảm nhận được đôi môi mình đang run rẩy. “Mình muốn nhìn thấy tất cả những chiếc bánh đáng yêu mà cậu đã kể với mình.”
Lila ngẩng lên như thể nhất thời đã quên mất điều đó. Cô khóa cửa và chạy xuống lầu, băng qua hàng tá căn phòng trước khi dừng lại ở một phòng kính. Lila chỉ vào những thứ trên bàn với vẻ rất tự hào.
Cô nhỏ đã không nói dối. Trên bàn đầy ắp bánh ngọt, bánh quy, bánh nướng và tất cả đều do bà cô làm, nếu ai không tin thì nồi và chảo trong bồn rửa sẽ chứng minh điều đó. Trái cây đầy ắp trong tô và các viên kem nằm la liệt trong những cái hộp rải rác xung quanh bàn. Nước trái cây, nước chanh, không nghi ngờ gì, cũng do bà tự làm.
Có vẻ như trước khung cảnh tuyệt vời này, cả khu vườn đang đấu tranh để được vào bên trong. Những nhánh cây vươn ra như những cánh tay, cành cây giống như móng vuốt, bám vào một bên mặt kính. Những bông hoa mang vẻ đẹp kỳ bí, giống như khuôn mặt đầy màu sắc ma quái khi chúng nhìn chằm chằm vào thức ăn, vào Sarah, tất cả như đang quan sát, chờ đợi điều gì đó xảy ra. Những cây cỏ dại mà bà Ellie nhắc tới là đang nhổ nằm ở xa hơn nữa. Cô không biết làm thế nào cô có thể bước ra khỏi nhà mà không bị lạc.
“Thế nào? Cậu nghĩ sao?” Lila hỏi.
Bà Ellie đang đứng bên cạnh bàn, tay cầm gậy, đầu gậy kẹt giữa vết nứt trên sàn.
Giọng của Sarah trong căn phòng này nghe còn nhỏ hơn. “Mình muốn về nhà ngay.”
“Gì cơ?” Lila sững sờ hỏi. “Sao vậy?”
Sarah tảng lờ Lila và nhìn bà Ellie. “Cháu muốn về nhà ngay, làm ơn.” Cô lặp lại một cách lịch sự.
“Bà sẽ gọi cho mẹ cháu.” Bà Ellie đáp một cách điềm tĩnh, như thể đã chờ đợi điều này xảy ra.
“Nhưng tại sao vậy?” Lila nhìn từ bà mình sang Sarah như thể cả hai biết điều gì đó nhưng không chia sẻ với cô. “Cậu bệnh à? Cậu không thích những chiếc bánh đúng không. Cậu không phải ăn chúng đâu.”
“Đến đây nào Lila.” Bà Ellie nói nhẹ nhàng. “Cho Sarah chút không gian. Bà chắc rằng cháu muốn đợi mẹ ở cổng đúng không?”
Cánh cổng. Vẫn còn hé mở. Cô quá nóng lòng để ra khỏi đây.
Cô gật đầu, sau đó nhó ra cách cư xử của mình. “Vâng được ạ.”
Lila và Sarah ngồi cạnh nhau trên bức tường, đá chân, để cho gót đập trở lại đám gạch đổ nát. Cả hai không nói gì cho đến khi xe của mẹ Sarah xuất hiện trong tầm mắt.
“Cảm ơn đã mời mình.” Sarah nói một cách lịch sự, cảm thấy nhẹ nhõm.
“Cậu không hề vui. Cậu mới ở đây có một chút à. Mình thậm chí còn chưa chỉ cho cậu nơi trú ẩn của mình ở vườn sau nữa.”
Sarah rùng mình. Cô nhảy ra khỏi bức tường khi chiếc xe từ từ dừng lại bên cạnh và trao cho Lila một cái ôm ấm áp.
“Gặp lại cậu khi mùa hè kết thúc chứ?” Lila hỏi.
Sarah gật đầu.
Nhưng họ không gặp nhau lần nào nữa.
Sarah vẫy tay với bạn từ ghế phụ, cố gắng không nhìn vào căn nhà. Đó là một điềm gở, cô nhớ thế.
“Có chuyện gì vậy, con yêu, có phải các con cãi nhau không?” Mẹ cô hỏi.
Sarah lắc đầu.
“Con bị mệt sao?”
Cô lắc đầu lần nữa.
Mẹ cô vươn tới và sờ trán con gái. “Con không sốt.”
“Không ạ.”
“Vậy chuyện gì đã xảy ra?” Mẹ cô hỏi với sự quan tâm tha thiết và Sarah biết cô phải giải thích hoặc là bà sẽ không ngừng hỏi. Có lần, mẹ thậm chí đã kêu cả bố vào phòng cô khi ông đi làm về, để hỏi những câu quanh co nhằm che giấu ý định thật sự dù với Sarah, chúng luôn rõ ràng.
Vì thế cô đành nói ra.
“Tất cả những chiếc gương đều được phủ một tấm vải màu đen. Mỗi phòng đều có một chiếc gương. Tất cả đều phủ khăn đen như thế.”
Mẹ cô im lặng. Trầm tư suy nghĩ.
“Có phải chúng dùng để trang trí không?”
Cô lắc đầu. “Lila nói rằng bà bạn ấy không thích những tấm gương.”
Mẹ cô im lặng, rồi giả vờ ra vẻ đắc thắng. “Có thể là bà bạn ấy chỉ không thích những tấm gương. Mọi người thích những thứ khác nhau, Sarah, con sẽ học được điều đó khi con từng trải hơn, không phải lúc nào nó cũng có ý nghĩa nhưng đó là cách cuộc sống diễn ra.”
“Thế tại sao bà ấy không thích chúng?”
“Có lẽ bà ấy không thích nhìn thấy chính bản thân mình, con yêu ạ. Một vài người có thói quen như vậy.”
“Nhưng mẹ, đó không thể là lý do.”
“Tại sao?”
“Bởi vì bà bạn ấy bị mù.” Và cô thấp giọng thì thào như thể họ vừa mới cách xa căn nhà. “Bà ấy không có bất kỳ tròng mắt nào.”
Lila không biết tại sao bà Grellie không thích những tấm gương, từ bé đến lớn cô chỉ biết là bà không thích gương thôi, cũng giống như cô biết không nên cho đường vào tách trà của bố và không bao giờ để mẹ ngồi ghế giữa trong rạp chiếu phim hoặc nhà hàng. Cô không biết tại sao bố không thích trà ngọt và mẹ lại đau khổ với nỗi lo sợ bị giam giữ, cô chỉ biết rằng họ không thích và vậy là đủ.
Tất cả những gì bà Grellie từng nói là: “Đó là cái giá của tự do”, bà không quan tâm liệu nó có ý nghĩa với bất cứ ai hoặc có cần giải thích điều bí ẩn này cho ai đó. Lila không biết lý do tại sao nhưng cô không nghĩ đó là điều kỳ quặc. Vì thế tất cả gương đều được phủ tấm vải màu đen, và những căn phòng trở nên tối hơn phòng của người khác. Cô không bận tâm thắc mắc về chuyện tại sao bố không bỏ đường vào trà hay mẹ cảm thấy những bức tường xung quanh đang nhích lại gần khi bà ngồi ở giữa hàng. Thậm chí khi Sarah vội vàng rời khỏi căn nhà và sau đó cô nghe tin đồn ở trường về người bà mù kỳ quặc của mình, người sợ những tấm gương, sống cô quạnh trong một căn nhà trên vách đá, cô vẫn có thể sống tiếp mà không cần tìm hiểu và không quan tâm.
Nhưng...
Lẽ ra cô nên hỏi.
Cecelia Ahern
KIM NHƯỜNG - LÊ SAN dịch
NHÀ XUẤT BẢN TRẺ
* * *
VỀ TÁC GIẢ
Trước khi bắt tay vào sự nghiệp viết lách, Cecelia Ahern đã có bằng Báo chí và Truyền thông đại chúng. Hai mươi mốt tuổi, cô viết tiểu thuyết đầu tiên, Tái bút Anh yêu em. Cuốn sách ngay lập tức trở thành tiểu thuyết bán chạy nhất trên thế giới và được chuyển thể thành phim với sự tham gia diễn xuất của Hilary Swank. Những tiểu thuyết tiếp theo của cô: Nơi cuối cầu vồng, Nếu em thấy anh bây giờ, Có một nơi gọi là chốn này, Cảm ơn ký ức, Món quà bí ẩn, Cuốn sách của ngày mai đều là những cuốn sách bán chạy nhất. Tiểu thuyết của cô được xuất bản ở bốn mươi sáu quốc gia và bán ra trên mười triệu bản. Cecelia cũng là nhà đồng sáng tạo seri hài kịch ăn khách trên kênh ABC Network Samantha Who? với sự tham gia diễn xuất của Christina Applegate. Năm 2008, Cecelia giành giải thưởng Nhà văn mới xuất sắc nhất tại lễ trao giải Người phụ nữ của năm của tạp chí Glamour. Cecelia hiện đang sống ở Dublin, Ireland.
Để đăng ký nhận những bản tin độc quyền về Cecelia Ahern Harper-Collins và tìm hiểu thêm những cuốn sách, bài phỏng vấn, hình ảnh ... của Cecelia, hãy ghé vào trang www.cecelia-ahern.com.
Và - đừng quên đọc những tiểu thuyết khác của
Cecelia:
Tái bút Anh yêu em
Nơi cuối cầu vồng
Nếu em thấy anh bây giờ
Có một nơi gọi là chốn này
Cảm ơn ký ức
Món quà bí ẩn
Cuốn sách của ngày mai
Dành tặng người mẹ đỡ đầu kính yêu của tôi,
Sarah Kelly
“Cốgắng cũng không ích gì,” Alice nói.
“Khi người ta không tin vào điều kỳ diệu.”
“Ta dám chắc ngươi đã không luyện tập nhiều,”
Nữ hoàng nói. “Khi ta còn trẻ, ta luôn luôn dành
chừng nửa giờ mỗi ngày để luyện tập. Tại sao ư,
đôi khi ta tin rằng có thể có khoảng sáu điều
kỳ diệu xảy ra trước bữa sáng.”
Alice ở xứ sở thần tiên
* * *
Tháng 7 -1992
“Bà Grellie, bà Grellie, cháu tới rồi đây.” Lila gõ cửa, đầy phấn khích. Cô bé nhún hết chân này đến chân kia, cảm thấy đôi vớ đã trượt từ đầu gối xuống, cọ vào da rồi rũ thành một đống nhàu nhĩ quanh mắt cá chân, giống anh lính cứu hỏa say rượu mới tuột xuống từ cây cột. Cô kéo chiếc áo trong đang che hai bên má lạnh cóng ra, thổi sợi tóc tơ bị dính trên đôi môi ướt át và gõ lần nữa lên cánh cửa với những đốt ngón tay giờ đã đỏ ửng.
“Sao cậu lại gọi bà là Grellie?” Cô gái nhỏ đứng bên cạnh Lila cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng cô lạc lõng giữa cánh cửa khổng lồ. Cô nhận thấy điều đó và tiến lại gần Lila để tìm kiếm sự an toàn, giúp cô chống lại thứ gì đấy mà cô cũng không chắc lắm.
Khu vườn phía trước nhà, nơi họ vừa đi qua trông như một cánh rừng; hoang vu và um tùm, không giống như vườn nhà Sarah tí nào. Ở đó, cứ hai tuần một lần, người làm vườn lại đến tỉa tót chăm sóc, đảm bảo rằng mọi thứ đối xứng và hoàn hảo, rồi nháy mắt với cô bất cứ khi nào anh nhìn thấy cô bé bên ô cửa sổ. Cô sẽ kết hôn với anh nếu cô đủ tuổi. Nhưng khu vườn này thì hoàn toàn khác. Cô cảm giác mình sẽ lạc đường mãi mãi nếu bưóc chệch ra khỏi những phiến đá lót đường được xếp đặt ngẫu nhiên dẫn đến cánh cửa trước. Những đóa hoa dại nồng hương rướn lên phía trên đầu cô, tò mò chen chúc nhìn vào bên trong ngôi nhà như thể chúng đang chiến đấu để giành lấy một khoảng không. Những nhánh cây cong ra, vặn vẹo theo những góc độ đáng lo ngại làm cho Sarah rùng mình.
“Bà Grellie.” Lila gõ cửa lần nữa, tỏ ra mất kiên nhẫn.
“Hãy thôi gọi bà như thế đi,” Sarah nói một cách lo lắng. “Tại sao cậu cứ gọi bà như thế?”
Lila cuối cũng lấy lại được sự điềm tĩnh, ngưng bồn chồn và nhìn cô bạn một cách tò mò. Cô chuyển sang thế phòng thủ, mắt nheo lại. “Đây là bà Ellie của mình. Nên mình gọi bà là bà Grellie.”
“Ồ. Có thể bà không có nhà. Chúng ta nên đi thôi.”
Cảm nhận được một cơ hội để quay đi, Sarah nhanh chóng nhìn xung quanh và chuẩn bị giẫm lên phiến đá lót đường mốc meo đầu tiên, nhưng nhịp tim cô đập nhanh lần nữa khi nghe thấy chốt cánh cửa vĩ đại trượt về phía sau phát ra tiếng kẽo kẹt lớn như thể chúng đã đánh thức một người khổng lồ khỏi giấc ngủ trăm năm.
“Bà Grellie!” Lila hét lên thích thú, và Sara chỉ biết thầm lặng nói lời tạm biệt với cánh cửa trước.
Lila được chào đón nồng nhiệt bỏi một phụ nữ tóc hoa râm. Phần tóc đã bạc trắng phía trước được kéo ra sau làm thành một búi nhỏ. Bà cầm cây gậy chống trên tay và đưa cây gậy qua phía sau lưng Lila, khi bà ôm chặt cô. Cái ôm có vẻ ấm áp, chào đón. Thần kinh của Sarah giãn ra một chút.
“Hôm nay cháu chẳng có tí kiên nhẫn nào cả?” Bà Ellie cười lớn và buông cô cháu gái ra. “Bà ở phía sau vưòn, đang làm cỏ, ở đó bà vẫn có thể nghe thấy cháu mà.”
“Cháu nghĩ là bà không có ở đây, cháu nghĩ bà đã quên.” Lila nói liền một hơi.
“Dĩ nhiên bà không quên. Làm thế nào bà có thể quên là sẽ được gặp người bạn rất đặc biệt của cháu ngày hôm nay co chứ. Bà háo hức muốn gặp cô bé suốt cả ngày hôm nay.”
Sarah mỉm cười, má ửng hồng.
Giọng Ellie khàn khàn, bà nói như thể có gì đó đang vướng trong cổ họng, thứ gì đó mắc kẹt ở trong.
Sarah cố nghĩ nhưng không thể đoán được thứ bị mắc kẹt đó là gì. Cô đằng hắng giọng.
Ellie ngoảnh nhìn cô bạn. Sarah mỉm cười.
“Đây là Sarah”, Lila tự hào nói. “Sarah, đây là bà Grellie.”
Sarah không biết liệu là có nên nhoẻn cười hay không. Cuối cùng cô cũng mỉm cười.
“Cháu chào bà.” Cô đáp lại thẽ thọt.
“Chào cháu, Sarah, chào mừng cháu tói đây. Tại sao cả hai đứa không vào nhà cho đỡ lạnh và xem bà đã chuẩn bị những gì nào.” Bà quay người bước vào nhà. Lila biến đi ngay sau bà, nhảy chân sáo một cách thích thú.
“Có phải bà đã làm những chiếc bánh nướng nhỏ không? Với lớp kem màu hồng? Bà có đặt kẹo dẻo trên bánh không? Bà có làm bánh kem không? Còn mứt dâu nữa? Cháu đã kể với Sarah rằng bà tự làm tất cả nhưng bạn ấy không tin cháu. Bà đã làm vài chiếc bánh nướng phải không? Bánh nướng có hoa quả ấy? Cháu cực thích phết kem với chúng nếu bà đã làm.”
Lila huyên thuyên với sự hào hứng cao độ trong khi Sarah đứng ngoài cửa lắng nghe tiếng sóng đập vào những vách đá dựng đứng ở bên dưới. Đó là một ngày nắng đẹp tuyệt vời. Tháng bảy và trường học vừa mới kết thúc để bước vào mùa hè và mọi người đều hào hứng. Lớp học được đưa ra ngoài trời và tất cả những gì họ làm là đọc một câu truyện, sau đó có một bữa tiệc trên bãi cỏ. Trong chuyến đi đến nhà Ellie, cửa sổ trên xe của mọi người đều mở, và Sarah nghe thấy tiếng nhạc, tiếng trò chuyện tràn ra ngoài xe, quyện lấy nhau trên bầu trời khiến những con chim bay qua cũng đâm bối rối.
Nhưng ở đây thì khác. Nơi này có cảm giác thật lạnh lẽo.
Sarah nhìn lên cánh cổng lần nữa; cô dời mắt lên khe cửa he hé. Một khe hở đủ rộng để cho con mèo vàng hoe lẻn vào. Như thể cảm nhận được ánh mắt cô, nó dừng lại, ngoảnh đầu nhìn. Cả hai giữ như thế trong một lúc.
hinh cg2
“Sarah, cậu ở đâu?”
Sarah nhanh chóng đứng nghiêm chỉnh lại.
“Cậu đây rồi.” Lila xuất hiện ở cửa trước. “Cậu đang làm gì vậy?”
“Mình chỉ đang...” Hãy nói với cô ấy, nói với cô ấy rằng mình muốn rời khỏi nơi này.
“Ồ, đó là bánh gừng. Bà Grellie.” Lila hét lên hết cỡ.
“Bà không điếc, cháu yêu ạ.” Tiếng bà Ellie đáp trả.
“Bánh gừng đã trở lại.”
Cô nghe tiếng bà Grellie vọng lại nhưng không
biết bà đã thốt lên điều gì ngoài âm thanh khùng khục trong cổ họng bà.
Cô đằng hắng giọng lần nữa.
“Đến đây nào, hãy chờ cho đến khi cậu nhìn thấy.” Lila nói, mắt sáng lên.
“Bà Grellie!” Lila hét lên thích thú, và Sara chỉ biết thầm lặng nói lời tạm biệt với cánh cửa trước.
Lila được chào đón nồng nhiệt bỏi một phụ nữ tóc hoa râm. Phần tóc đã bạc trắng phía trước được kéo ra sau làm thành một búi nhỏ. Bà cầm cây gậy chống trên tay và đưa cây gậy qua phía sau lưng Lila, khi bà ôm chặt cô. Cái ôm có vẻ ấm áp, chào đón. Thần kinh của Sarah giãn ra một chút.
“Hôm nay cháu chẳng có tí kiên nhẫn nào cả?” Bà Ellie cười lớn và buông cô cháu gái ra. “Bà ở phía sau vưòn, đang làm cỏ, ở đó bà vẫn có thể nghe thấy cháu mà.”
“Cháu nghĩ là bà không có ở đây, cháu nghĩ bà đã quên.” Lila nói liền một hơi.
“Dĩ nhiên bà không quên. Làm thế nào bà có thể quên là sẽ được gặp người bạn rất đặc biệt của cháu ngày hôm nay co chứ. Bà háo hức muốn gặp cô bé suốt cả ngày hôm nay.”
Sarah mỉm cười, má ửng hồng.
Giọng Ellie khàn khàn, bà nói như thể có gì đó đang vướng trong cổ họng, thứ gì đó mắc kẹt ở trong.
Sarah cố nghĩ nhưng không thể đoán được thứ bị mắc kẹt đó là gì. Cô đằng hắng giọng.
Ellie ngoảnh nhìn cô bạn. Sarah mỉm cười.
“Đây là Sarah”, Lila tự hào nói. “Sarah, đây là bà Grellie.”
Sarah không biết liệu là có nên nhoẻn cười hay không. Cuối cùng cô cũng mỉm cười.
“Cháu chào bà.” Cô đáp lại thẽ thọt.
“Chào cháu, Sarah, chào mừng cháu tói đây. Tại sao cả hai đứa không vào nhà cho đỡ lạnh và xem bà đã chuẩn bị những gì nào.” Bà quay người bước vào nhà. Lila biến đi ngay sau bà, nhảy chân sáo một cách thích thú.
“Có phải bà đã làm những chiếc bánh nướng nhỏ không? Với lớp kem màu hồng? Bà có đặt kẹo dẻo trên bánh không? Bà có làm bánh kem không? Còn mứt dâu nữa? Cháu đã kể với Sarah rằng bà tự làm tất cả nhưng bạn ấy không tin cháu. Bà đã làm vài chiếc bánh nướng phải không? Bánh nướng có hoa quả ấy? Cháu cực thích phết kem với chúng nếu bà đã làm.”
Lila huyên thuyên với sự hào hứng cao độ trong khi Sarah đứng ngoài cửa lắng nghe tiếng sóng đập vào những vách đá dựng đứng ở bên dưới. Đó là một ngày nắng đẹp tuyệt vời. Tháng bảy và trường học vừa mới kết thúc để bước vào mùa hè và mọi người đều hào hứng. Lớp học được đưa ra ngoài trời và tất cả những gì họ làm là đọc một câu truyện, sau đó có một bữa tiệc trên bãi cỏ. Trong chuyến đi đến nhà Ellie, cửa sổ trên xe của mọi người đều mở, và Sarah nghe thấy tiếng nhạc, tiếng trò chuyện tràn ra ngoài xe, quyện lấy nhau trên bầu trời khiến những con chim bay qua cũng đâm bối rối.
Nhưng ở đây thì khác. Nơi này có cảm giác thật lạnh lẽo.
Sarah nhìn lên cánh cổng lần nữa; cô dời mắt lên khe cửa he hé. Một khe hở đủ rộng để cho con mèo vàng hoe lẻn vào. Như thể cảm nhận được ánh mắt cô, nó dừng lại, ngoảnh đầu nhìn. Cả hai giữ như thế trong một lúc.
hinh cg2
“Sarah, cậu ở đâu?”
Sarah nhanh chóng đứng nghiêm chỉnh lại.
“Cậu đây rồi.” Lila xuất hiện ở cửa trước. “Cậu đang làm gì vậy?”
“Mình chỉ đang...” Hãy nói với cô ấy, nói với cô ấy rằng mình muốn rời khỏi nơi này.
“Ồ, đó là bánh gừng. Bà Grellie.” Lila hét lên hết cỡ.
“Bà không điếc, cháu yêu ạ.” Tiếng bà Ellie đáp trả.
“Bánh gừng đã trở lại.”
Cô nghe tiếng bà Grellie vọng lại nhưng không
biết bà đã thốt lên điều gì ngoài âm thanh khùng khục trong cổ họng bà.
Cô đằng hắng giọng lần nữa.
“Đến đây nào, hãy chờ cho đến khi cậu nhìn thấy.” Lila nói, mắt sáng lên.
LiLa biết mình thật may mắn khi gặp được người đàn ông trong mơ. Nhưng vào ngày hôn lễ diễn ra, một bí mật khủng khiếp trong gia đình bà cô bị hé lộ, và số phận của cô gái trẻ đã thay đổi một cách bất ngờ...
Cô nắm lấy tay Sarah kéo vào trong và cả hai cùng cười lớn khi Sarah để cho bạn dẫn đi. Lối vào rất rộng. Vẻ mênh mông của nó cắt đứt tiếng cười của Sarah, làm cô dừng lại đột ngột và theo đà ngăn cả Lila lại. Cô nhìn quanh. Có một lò sưởi. Một chiếc đèn chùm. Bụi bám khắp nơi, một hoặc hai mạng nhện giăng từ chân nến này sang chân nến khác - những thứ thỉnh thoảng sáng lên khi có tia nắng chiếu vào. Sàn nhà mòn vẹt, sứt mẻ, gồ ghề và kêu lên răng rắc ngay cả dưới những đầu ngón chân rón rén. Rất rõ ràng để nhìn thấy mọi thứ ra sao từ góc căn phòng. Một đường viền tao nhã. Trên lò sưởi bằng gỗ tối có hai chân nến không có nến nằm lẻ loi. Và trên đó còn có một tấm vải phủ màu đen che thứ gì đó chỉ để hở cái khung bằng đồng.
“Bức tranh gì vậy?” Sarah hỏi, sự nghi hoặc lại trở về bên cô bé.
“Bức tranh nào?” Lila đáp một cách bối rối.
“Cái ở trên lò sưởi ấy.”
“Đó không phải là một bức tranh, nó là một tấm vải phủ màu đen”, Lila đáp như thể Sarah bị điên.
“Thế" cái gì bên dưới tấm vải phủ?”
Lila nắm lấy tay cô và lại kéo đi. “Một tấm gương. Bà Grellie không thích những tấm gương. Đến đây nào, để mình đưa cậu đi xem xung quanh. Tụi mình sẽ có một cuộc phiêu lưu.”
Lila hào hứng dẫn Sarah đi vòng quanh nhà, mở những cánh cửa và giới thiệu từng căn phòng, trước khi nhanh chóng đóng chúng lại và chạy đi với Sarah theo bén gót phía sau.
Căn nhà quả thật rất lớn, đúng như Lila đã hứa hẹn. Trần cao vút, những cánh cửa sổ phủ kín từ sàn nhà đến trần, và có rất nhiều đồ lặt vặt, nhiều chỗ ẩn nấp. Cả những góc tối tăm. Lila dường như không chú ý đến những điều này. Đối với cô, căn nhà của bà đầy màu sắc, lý thú, bí ẩn và đầy ắp ký ức. Nhưng những nơi mà Lila nhìn thấy ánh sáng thì Sarah chỉ thấy bóng tối, nơi Lila cảm thấy ấm áp cô lại rùng mình ớn lạnh. Mỗi căn phòng Sarah nhìn thấy đều lạnh lẽo hơn căn phòng trước đó. Hầu như vách của các căn phòng, hoặc ít nhất là một vách trong phòng, đều bị che lại bằng những tấm khăn đen. Chúng liếc mắt nhìn Sarah như Thần Chết vậy.
Họ chạy qua một cánh cửa và thật bất thường, Lila không lao tới mở.
“Có cái gì trong đó vậy?” Sarah hỏi.
Lila ngừng chạy. “Ồ.” Cô tựa vào lan can nhìn xuống dưới lầu để xem bà có ở gần đấy không. Họ có thể nghe thấy tiếng bát đĩa loảng xoảng trong bếp.
“Mình không được phép vào nhưng mình sẽ dẫn cậu vào đó.”
“Không, được rồi. Mình không muốn vào nếu cậu không được phép.” Sarah nói, quay trở lại.
“Mình sẽ cho cậu xem.” Lila mỉm cười. “Không có vấn đề gì to tát cả. Nó chỉ là một căn phòng trống.”
“Vậy tại sao cậu không được phép bước vào?”
Lila chỉ nhún vai. “Mình chưa bao giờ hỏi tại sao nhưng mình đã ở trong đó nhiều lần.”
Cô với lấy chiếc chìa khóa được giấu trên đỉnh khung cửa, tra vào ổ khóa và vặn. Tim Sarah đập thình thịch, cô nhìn quanh quất, sợ bà Lila sẽ xuất hiện bên cạnh họ bất cứ lúc nào, ngay cả khi họ có thể nghe thấy tiếng bà ở dưới lầu.
“Không, Lila, không cần. Mình không muốn dính vào rắc rối.”
“Sẽ không có rắc rối nào với chúng ta đâu.” Lila thì thầm.
Cô đẩy cửa mở ra và Sarah đợi thứ gì đó nhảy xổ lên cô, nhưng chẳng có gì. Không có gì xảy ra cả. Đó là một căn phòng tẻ nhạt. Một chiếc giường đôi với khăn trải giường trắng nhờ nhờ, hai chiếc tủ hai bên giường, một lò sưởi. Nhưng chính giữa căn phòng là một cái gương đứng soi được cả người, không có giá đỡ, bị phủ hoàn toàn trong màu đen.
Sarah nuốt nước bọt. Đó không phải là phần lớn nhất trong căn phòng nhưng nó gây ấn tượng mạnh mẽ, như chiếm giữ cả căn phòng.
“Chúng ta vào trong đi.” Lila thì thầm.
“Không.” Sarah kéo bạn quay trở lại. Cô cố che giấu sự khiếp đảm trong giọng nói và ráng nở một nụ cười, nhưng cảm nhận được đôi môi mình đang run rẩy. “Mình muốn nhìn thấy tất cả những chiếc bánh đáng yêu mà cậu đã kể với mình.”
Lila ngẩng lên như thể nhất thời đã quên mất điều đó. Cô khóa cửa và chạy xuống lầu, băng qua hàng tá căn phòng trước khi dừng lại ở một phòng kính. Lila chỉ vào những thứ trên bàn với vẻ rất tự hào.
Cô nhỏ đã không nói dối. Trên bàn đầy ắp bánh ngọt, bánh quy, bánh nướng và tất cả đều do bà cô làm, nếu ai không tin thì nồi và chảo trong bồn rửa sẽ chứng minh điều đó. Trái cây đầy ắp trong tô và các viên kem nằm la liệt trong những cái hộp rải rác xung quanh bàn. Nước trái cây, nước chanh, không nghi ngờ gì, cũng do bà tự làm.
Có vẻ như trước khung cảnh tuyệt vời này, cả khu vườn đang đấu tranh để được vào bên trong. Những nhánh cây vươn ra như những cánh tay, cành cây giống như móng vuốt, bám vào một bên mặt kính. Những bông hoa mang vẻ đẹp kỳ bí, giống như khuôn mặt đầy màu sắc ma quái khi chúng nhìn chằm chằm vào thức ăn, vào Sarah, tất cả như đang quan sát, chờ đợi điều gì đó xảy ra. Những cây cỏ dại mà bà Ellie nhắc tới là đang nhổ nằm ở xa hơn nữa. Cô không biết làm thế nào cô có thể bước ra khỏi nhà mà không bị lạc.
“Thế nào? Cậu nghĩ sao?” Lila hỏi.
Bà Ellie đang đứng bên cạnh bàn, tay cầm gậy, đầu gậy kẹt giữa vết nứt trên sàn.
Giọng của Sarah trong căn phòng này nghe còn nhỏ hơn. “Mình muốn về nhà ngay.”
“Gì cơ?” Lila sững sờ hỏi. “Sao vậy?”
Sarah tảng lờ Lila và nhìn bà Ellie. “Cháu muốn về nhà ngay, làm ơn.” Cô lặp lại một cách lịch sự.
“Bà sẽ gọi cho mẹ cháu.” Bà Ellie đáp một cách điềm tĩnh, như thể đã chờ đợi điều này xảy ra.
“Nhưng tại sao vậy?” Lila nhìn từ bà mình sang Sarah như thể cả hai biết điều gì đó nhưng không chia sẻ với cô. “Cậu bệnh à? Cậu không thích những chiếc bánh đúng không. Cậu không phải ăn chúng đâu.”
“Đến đây nào Lila.” Bà Ellie nói nhẹ nhàng. “Cho Sarah chút không gian. Bà chắc rằng cháu muốn đợi mẹ ở cổng đúng không?”
Cánh cổng. Vẫn còn hé mở. Cô quá nóng lòng để ra khỏi đây.
Cô gật đầu, sau đó nhó ra cách cư xử của mình. “Vâng được ạ.”
Lila và Sarah ngồi cạnh nhau trên bức tường, đá chân, để cho gót đập trở lại đám gạch đổ nát. Cả hai không nói gì cho đến khi xe của mẹ Sarah xuất hiện trong tầm mắt.
“Cảm ơn đã mời mình.” Sarah nói một cách lịch sự, cảm thấy nhẹ nhõm.
“Cậu không hề vui. Cậu mới ở đây có một chút à. Mình thậm chí còn chưa chỉ cho cậu nơi trú ẩn của mình ở vườn sau nữa.”
Sarah rùng mình. Cô nhảy ra khỏi bức tường khi chiếc xe từ từ dừng lại bên cạnh và trao cho Lila một cái ôm ấm áp.
“Gặp lại cậu khi mùa hè kết thúc chứ?” Lila hỏi.
Sarah gật đầu.
Nhưng họ không gặp nhau lần nào nữa.
Sarah vẫy tay với bạn từ ghế phụ, cố gắng không nhìn vào căn nhà. Đó là một điềm gở, cô nhớ thế.
“Có chuyện gì vậy, con yêu, có phải các con cãi nhau không?” Mẹ cô hỏi.
Sarah lắc đầu.
“Con bị mệt sao?”
Cô lắc đầu lần nữa.
Mẹ cô vươn tới và sờ trán con gái. “Con không sốt.”
“Không ạ.”
“Vậy chuyện gì đã xảy ra?” Mẹ cô hỏi với sự quan tâm tha thiết và Sarah biết cô phải giải thích hoặc là bà sẽ không ngừng hỏi. Có lần, mẹ thậm chí đã kêu cả bố vào phòng cô khi ông đi làm về, để hỏi những câu quanh co nhằm che giấu ý định thật sự dù với Sarah, chúng luôn rõ ràng.
Vì thế cô đành nói ra.
“Tất cả những chiếc gương đều được phủ một tấm vải màu đen. Mỗi phòng đều có một chiếc gương. Tất cả đều phủ khăn đen như thế.”
Mẹ cô im lặng. Trầm tư suy nghĩ.
“Có phải chúng dùng để trang trí không?”
Cô lắc đầu. “Lila nói rằng bà bạn ấy không thích những tấm gương.”
Mẹ cô im lặng, rồi giả vờ ra vẻ đắc thắng. “Có thể là bà bạn ấy chỉ không thích những tấm gương. Mọi người thích những thứ khác nhau, Sarah, con sẽ học được điều đó khi con từng trải hơn, không phải lúc nào nó cũng có ý nghĩa nhưng đó là cách cuộc sống diễn ra.”
“Thế tại sao bà ấy không thích chúng?”
“Có lẽ bà ấy không thích nhìn thấy chính bản thân mình, con yêu ạ. Một vài người có thói quen như vậy.”
“Nhưng mẹ, đó không thể là lý do.”
“Tại sao?”
“Bởi vì bà bạn ấy bị mù.” Và cô thấp giọng thì thào như thể họ vừa mới cách xa căn nhà. “Bà ấy không có bất kỳ tròng mắt nào.”
Lila không biết tại sao bà Grellie không thích những tấm gương, từ bé đến lớn cô chỉ biết là bà không thích gương thôi, cũng giống như cô biết không nên cho đường vào tách trà của bố và không bao giờ để mẹ ngồi ghế giữa trong rạp chiếu phim hoặc nhà hàng. Cô không biết tại sao bố không thích trà ngọt và mẹ lại đau khổ với nỗi lo sợ bị giam giữ, cô chỉ biết rằng họ không thích và vậy là đủ.
Tất cả những gì bà Grellie từng nói là: “Đó là cái giá của tự do”, bà không quan tâm liệu nó có ý nghĩa với bất cứ ai hoặc có cần giải thích điều bí ẩn này cho ai đó. Lila không biết lý do tại sao nhưng cô không nghĩ đó là điều kỳ quặc. Vì thế tất cả gương đều được phủ tấm vải màu đen, và những căn phòng trở nên tối hơn phòng của người khác. Cô không bận tâm thắc mắc về chuyện tại sao bố không bỏ đường vào trà hay mẹ cảm thấy những bức tường xung quanh đang nhích lại gần khi bà ngồi ở giữa hàng. Thậm chí khi Sarah vội vàng rời khỏi căn nhà và sau đó cô nghe tin đồn ở trường về người bà mù kỳ quặc của mình, người sợ những tấm gương, sống cô quạnh trong một căn nhà trên vách đá, cô vẫn có thể sống tiếp mà không cần tìm hiểu và không quan tâm.
Nhưng...
Lẽ ra cô nên hỏi.
Cuộc đời một giấc mộng
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai
Thời gian thoáng mây bay
Nguồn tâm không xao động
Khoan thai