<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-15 20:48:47tronglai>
-----------------------------------------------
TÌNH PHỤ
-------------------------------------------------
Người đi là cả mùa đông đến
Sương phủ hồn ta bạc mái đầu
Kỷ niệm năm xưa còn vẹn đó
Mà hình bóng củ đả nơi đâu?
Rót bao nhiêu nửa cho vừa nhỉ
Chổ trống tim ta vẫn đợi chờ
Thấp thoáng hình ai trong đáy cốc
Sao lòng ta chẳng bớt bô vô
Ta chẳng trách gì người mến thương
Bởi tình như chiếc lá bên đường
Vô tình em bước chân qua đó
Thì có khi nào tim vấn vương?
Thôi nhé ta thề sẻ chẳng yêu
Bởi yêu thì sẻ khổ thêm nhiều
Bao nhiêu con gái thời nay ấy
là bấy bóng hình mang nét kiêu
---------------------------------
Hương đêm dạ lý
----------------------Tặng Phương Ánh
Em ạ! bây giờ thu đã sang
Rừng thu thay áo, lá rơi vàng
Trên cành lá úa tìm về cội
Mục dấu chân nai chốn địa đàng.
Phương cũ bây chừ mây vẫn bay?
Còn chăng em gái với trăng gầy?
Anh đi ngày ấy ngàn hoa nở
Dạ lý bên thềm hương ngất ngây.
Đả biết bao lần anh dở xem
Thư xưa, nét củ , cánh hoa mềm
Ai đem ép chặt vào trang giấy
Một sợi tóc thề vương hương đêm
Em ạ, bao lần thu đã qua
Áo anh nắng gió bụi trời xa
Chân đi đã mỏi đường danh vọng
Tóc đã nhuốm màu sương trắng pha
Vẫn biết lỗi thề người mến thương
Trăng xưa đã chết ở sau vườn
Đành thôi nhịp lỡ tơ chùng đứt
Xin gởi lòng này theo khói sương
----------------------------------------
Có những lời chưa nói
Có những lời Anh chưa từng nói,
Là cám ơn em ,người yêu dấu vô cùng
Cho những tháng năm tươi trẻ tuổi xuân
Thời con gái ..như gió lùa qua cửa...
Dòng đời trôi, bước đường anh dong ruổi,
Mãi kiếm tương lai, xây mộng đẹp lâu dài,
Đâu biết rằng sương gió trỉu đôi vai
Em phải chịu, ơi thân cò bé bỏng.
Và tháng năm với nhọc nhằn cuộc sống,
Em lặng yên, cam chịu gánh riêng mình
Bấy nhiêu năm là biết mấy hy sinh??
Ai đếm được , lòng em mênh mông quá.
Có những lúc đường đời Anh vấp ngả,
Đã có em xoa dịu những nhọc nhằn,
Giúp Anh bền lòng trước những khó khăn
Để đi tiếp bước đường Anh đã định...
Có những đêm , giật mình anh chợt tỉnh
Vẫn thấy em thao thức với canh dài
Những âu lo đời sông của nay, mai
Khi con trẻ đang mổi ngảy một lớn
Và gió sương mái đầu anh đả chớm
Mà chưa một lần anh nói hết với em
Rằng em mãi là người anh yêu dấu
TÌNH PHỤ
-------------------------------------------------
Người đi là cả mùa đông đến
Sương phủ hồn ta bạc mái đầu
Kỷ niệm năm xưa còn vẹn đó
Mà hình bóng củ đả nơi đâu?
Rót bao nhiêu nửa cho vừa nhỉ
Chổ trống tim ta vẫn đợi chờ
Thấp thoáng hình ai trong đáy cốc
Sao lòng ta chẳng bớt bô vô
Ta chẳng trách gì người mến thương
Bởi tình như chiếc lá bên đường
Vô tình em bước chân qua đó
Thì có khi nào tim vấn vương?
Thôi nhé ta thề sẻ chẳng yêu
Bởi yêu thì sẻ khổ thêm nhiều
Bao nhiêu con gái thời nay ấy
là bấy bóng hình mang nét kiêu
---------------------------------
Hương đêm dạ lý
----------------------Tặng Phương Ánh
Em ạ! bây giờ thu đã sang
Rừng thu thay áo, lá rơi vàng
Trên cành lá úa tìm về cội
Mục dấu chân nai chốn địa đàng.
Phương cũ bây chừ mây vẫn bay?
Còn chăng em gái với trăng gầy?
Anh đi ngày ấy ngàn hoa nở
Dạ lý bên thềm hương ngất ngây.
Đả biết bao lần anh dở xem
Thư xưa, nét củ , cánh hoa mềm
Ai đem ép chặt vào trang giấy
Một sợi tóc thề vương hương đêm
Em ạ, bao lần thu đã qua
Áo anh nắng gió bụi trời xa
Chân đi đã mỏi đường danh vọng
Tóc đã nhuốm màu sương trắng pha
Vẫn biết lỗi thề người mến thương
Trăng xưa đã chết ở sau vườn
Đành thôi nhịp lỡ tơ chùng đứt
Xin gởi lòng này theo khói sương
----------------------------------------
Có những lời chưa nói
Có những lời Anh chưa từng nói,
Là cám ơn em ,người yêu dấu vô cùng
Cho những tháng năm tươi trẻ tuổi xuân
Thời con gái ..như gió lùa qua cửa...
Dòng đời trôi, bước đường anh dong ruổi,
Mãi kiếm tương lai, xây mộng đẹp lâu dài,
Đâu biết rằng sương gió trỉu đôi vai
Em phải chịu, ơi thân cò bé bỏng.
Và tháng năm với nhọc nhằn cuộc sống,
Em lặng yên, cam chịu gánh riêng mình
Bấy nhiêu năm là biết mấy hy sinh??
Ai đếm được , lòng em mênh mông quá.
Có những lúc đường đời Anh vấp ngả,
Đã có em xoa dịu những nhọc nhằn,
Giúp Anh bền lòng trước những khó khăn
Để đi tiếp bước đường Anh đã định...
Có những đêm , giật mình anh chợt tỉnh
Vẫn thấy em thao thức với canh dài
Những âu lo đời sông của nay, mai
Khi con trẻ đang mổi ngảy một lớn
Và gió sương mái đầu anh đả chớm
Mà chưa một lần anh nói hết với em
Rằng em mãi là người anh yêu dấu
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)