<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2022 16:30:29 bởi thu nhớ>
ngọn gió lòng em
trăng một buổi treo nghiêng đầu núi
rụng xuống trần gian một tứ thơ
em cơn gió lạ nghìn năm tuổi
vô tình chạm phải một giấc mơ
em hoá kiếp làm người trần thế
ký ức xưa một lúc phai mờ
chỉ biết nhớ nửa vầng trăng bạc
chỉ biết thầm yêu một áng thơ ...
em ra sức vẽ cùng con chữ
nỗi nhớ lòng em bỗng hoá thành anh
trăng hờn dỗi giấu mình trong góc khuất
câu chữ sầu em khóc thở than
người nhân thế mong tình yêu trường cửu
ngọn gió lòng em chẳng hiểu nghĩa trăm năm
chỉ biết nhớ, chỉ biết mong và đợi
anh ngang qua thôi, hoa cỏ cũng vui thầm .
2022.08.06
ta tìm gì ở góc phố ngày xưa
nơi nắng- gió chỉ về qua ký ức
nơi những linh hồn rời xa đời thực
và yêu thương qua nét vẽ ảo hư
nơi nắng- gió chỉ về qua ký ức
nơi những linh hồn rời xa đời thực
và yêu thương qua nét vẽ ảo hư