Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Ngôi Nhà Sặc Sỡ

35 trả lời, 111 lượt xem — Trang 2 / 2

- 31 -


Thùng sơn được xếp hàng dọc hành lang sau, giống như những người lính ở tư thế sẵn sàng cho trận phục kích. Dưới sự giám sát của mẹ, dàn giao tạm thời được cha dời sang góc nhà phía đông nam, giúp tôi sơn có thể sơn từ dưới lên gần hết đường mái. Tôi đã trở lại góc đầu tiên. Trot hẳn sẽ rất tự hào.
Một thùng sơn nữa được mở ra. Tôi xé bao chổi mới và đập đập cho lông mềm lại. Nó rộng khoảng 5 insơ và nặng hơn so với cái chổi Trot đã đưa tôi.
- Cha mẹ sẽ làm việc trong vườn, - mẹ nói. - Cha mẹ sẽ quay trở lại ngay.
Mẹ rời đi và theo sau là cha, tay xách ba cái làn to nhất trong trang trại. Gran ở trong bếp làm món mứt dâu. Pappy đã ra ngoài lo lắng ở đâu đó. Tôi còn lại một mình.
Việc đầu tư của cha mẹ trong kế hoạch này gây thêm sức nặng cho nhiệm vụ của tôi. Ngôi nhà bây giờ sẽ được sơn toàn bộ cho dù Pappy có thích hay không. Và công lao này sẽ thuộc về tôi. Tuy nhiên, cũng không cần vội vã. Nếu trận lũ tới, tôi sẽ sơn khi trời không mưa. Nếu kết thúc vụ mùa, tôi sẽ có cả một mùa đông để hoàn thành kiệt tác của mình. Ngôi nhà chưa bao giờ được sơn trong suốt năm mươi năm. Tại sao phải cấp bách?
Sau ba mươi phút làm việc tôi bắt đầu thấy mệt, tôi có thể nghe thấy tiếng cha mẹ đang nói chuyện trong vườn. Hai chổi quét sơn - một cái mới và cả cái cũ của Trot - nằm cạnh những thùng sơn trên hành lang. Tại sao cha mẹ không sử dụng chúng và cùng làm việc với tôi? Nhẽ ra họ nên có kế hoạch giúp đỡ.
Chổi quét sơn khá nặng. Tôi tiếp tục những đường sơn ngắn, chậm và rất khéo. Mẹ đã cảnh báo tôi không được lấy sơn nhiều ngay một lúc. “Đừng để sơn nhỏ xuống” ... “Không được để sơn chảy.”
Sau một tiếng làm việc, tôi cần nghỉ giải lao. Lạc trong thế giới của chính mình, đối mặt với một kế hoạch to tát, tôi bắt đầu bực mình với Trot khi đẩy việc này lên vai tôi. Cậu ta sơn được một phần ba bên mặt phía đông rồi bỏ chạy mất hút. Có lẽ Pappy nói đúng, tôi chợt nghĩ, nhà này chẳng cần thiết phải sơn.
Hank là một nguyên nhân. Gã đã cười tôi và sỉ nhục gia đình chúng tôi vì ngôi nhà không sơn. Trot đã đứng ra bảo vệ tôi. Cậu ấy và Tally đã chung sức thực hiện kế hoạch này, không biết là sức nặng của nó sẽ đổ xuống hai vai tôi.
Tôi nghe thấy những giọng nói phía sau. Miguel, Luis, và Rico bước tới và chăm chú nhìn với vẻ tò mò. Tôi mỉm cười và chúng tôi chào hỏi nhau. Họ tiến tới gần hơn. Rõ ràng, họ rất kinh ngạc không hiểu tại sao thành viên nhỏ nhất trong gia đình Chandler lại được giao nhiệm vụ nặng nề này. Trong vài phút, tôi tập trung vào công việc và nhích dần từng bước. Miguel đứng trên hành lang quan sát những thùng sơn đậy kín và hai cái chổi.
- Chúng tôi có thể tham gia không?
Một ý kiến thật tuyệt!
Hai thùng sơn được mở ra. Tôi đưa Miguel cái chổi của tôi, và chỉ vài giây sau, Luis và Rico ngồi trên dàn giáo, hai chân trần buông thõng, miệt mài sơn. Miguel bắt đầu trên hành lang sau. Dưới bóng cây, sáu người còn lại đang ngồi trên bãi cỏ và quan sát chúng tôi.
Nghe thấy tiếng ồn, Gran vừa lau tay vừa bước ra ngoài. Bà mỉm cười nhìn tôi, sau đó lại quay vào với món mứt dâu.
Nhóm người Mexico rất thích thú khi có việc làm. Mưa khiến họ phải ngồi không suốt ngày dài trong và quanh chuồng bò. Họ không có xe tải để ra thị trấn, không có radio để nghe tin tức, không có sách báo để đọc. (Thậm chí chúng tôi không chắc họ có biết đọc hay không) Đôi khi họ chơi súc sắc, nhưng sẽ ngừng lại ngay khi một người trong số chúng tôi đến gần.
Với niềm say mê thật sự, họ xông vào tấn công ngôi nhà chưa bao giờ được sơn. Sáu người không tham gia liên tục đưa ra những lời khuyên và ý kiến góp ý cho người cầm chổi. Rõ ràng, một vài đề xuất của họ khá vui nhộn vì thỉnh thoảng ba thợ sơn lại phá lên cười rất to. Tiếng Tây Ban Nha khá nhanh, tất cả chín người đều cười nói ầm ĩ. Vấn đề là phải thuyết phục người đang cầm chổi nhường công việc thú vị này và cho phép người mới tham gia công việc. Roberto nổi bật như một chuyên gia. Với sự tinh mắt đầy ấn tượng, anh chỉ dẩn cho những người chưa có kinh nghiệm, đặc biệt là Pablo và Pepe, kỹ thuật sơn chính xác. Anh đứng phía sau họ, nhanh chóng đưa ra lời khuyên, nói đùa hay quở trách. Ba cái chổi chuyền nhau, cùng những lời bông đùa và trách cứ. Một đội quân làm việc có hệ thông đã xuất hiện.
Tôi ngồi dưới gốc cây cùng họ, quan sát sự biến đổi của hành lang sau. Pappy lái máy kéo về nhà. Ông đỗ ngay trước kho công cụ và quan sát quanh cảnh từ xa. Sau đó ông đi vòng ra trước nhà. Tôi không biết ông có tán thành không, và tôi không rõ việc này có gây ra vấn đề gì không. Pappy chỉ là một nông dân nản chí khi sắp bị mất vụ bông nữa.
Cha mẹ ra khỏi vườn với ba làn đầy rau củ.
-Ồ, nếu đó không phải là Tom Sawyer, - mẹ nói với tôi.
-Anh ta là ai? - Tôi hỏi.
-Mẹ sẽ kể cho con chuyện đó tối nay.
Cha mẹ đặt làn lên hành lang, cẩn thận tránh những chỗ mới sơn, và vào trong nhà. Tất cả người lớn đều tập trung trong bếp, và tôi tự hỏi không rõ họ có nói chuyện về tôi và nhóm người Mexico. Gran xuất hiện với bình trà đá và khay ly. Dấu hiệu tốt rồi. Mọi người nghỉ ngơi và thưởng thức trà đá. Họ cảm ơn Gran, ngay sau đó lại bắt đầu cãi nhau với ba thợ sơn.
Khi chiều qua đi, mặt trời xua tan những đám mây. Thỉnh thoảng, ánh mặt trời sáng chói, liên tục và bầu không khí ấm áp, gần giống mùa hè. Chắc chắn, chúng tôi sẽ nhìn lên trời với hy vọng mây đen cuối cùng cũng rời khỏi Arkansas, không bao giờ quay trở lại, ít nhất cho tôi mùa xuân. Một lúc sau, trời hơi sầm xuống, và không khí mát hơn.
Mây đen đang chiếm ưu thế, và tất cả chúng tôi biết điều đó. Rồi nhóm người Mexico sẽ sớm rời khỏi trang trại, cũng như gia đình Spruill. Chúng tôi không thể để mọi người ngồi không cả ngày, quan sát trời đất, cố mong trời khô ráo, và để được trả tiền công lao động.
Khoảng chiều tối sơn hết nhẵn. Phía sau nhà, cả đoạn hành lang, đã hoàn thành xong, và sự khác nhau thật đáng sửng sốt. Những tấm ván sáng loáng, đẹp đẽ tương phản hoàn toàn với chỗ chưa được sơn ở góc. Ngày mai chúng tôi sẽ xử lý tiếp mặt phía tây, nếu như tôi có thể, bằng cách nào đó thương lượng để có thêm sơn.
Tôi cảm ơn những người Mexico. Trên đường quay về chuồng bò, họ vừa đi vừa cười nói ầm ĩ. Họ sẽ tập trung lại, ăn món bánh ngô, rồi ngủ sớm, và hy vọng có thể được hái bông vào ngày mai.
Tôi ngồi trên bãi cỏ, chiêm ngưỡng công việc của họ, chưa muốn vào nhà bởi ông bà và cha mẹ đang trong tâm trạng không vui vẻ. Họ sẽ buộc phải mỉm cười với tôi và cố nói gì đó khôi hài, trong khi đang lo đến phát bệnh.
Tôi mơ ước mình có em trai - anh hay em gì cũng được. Cha mẹ muốn sanh thêm, nhưng còn vài vấn đề. Tôi cần một người bạn, một đứa trẻ khác để cùng trò chuyện, cùng chơi, cùng chung sức. Tôi mệt mỏi khi mình là đứa trẻ duy nhất trong trang trại.
Và thấy nhớ Tally. Tôi cố ghét chị, nhưng không thể.
Pappy bước quanh góc nhà và xem xét cái áo khoác sơn mới. Tôi không rõ ông có bất ngờ không.
- Chúng ta làm một vòng tới nhánh sông đi! - Ông rủ tôi.
Tôi lẳng lặng trèo lên máy kéo không nói câu nào. Ông khởi động, và chúng tôi theo những vết bánh xe cũ trên đường đồng. Mực nước đang xấp xỉ bánh xe. Hai bánh trước làm bùn bắn tung khi xe đi qua. Hai bánh sau nghiến trên mặt đất và làm cho vết bánh xe càng lún sâu. Chúng tôi ì ạch đi qua cánh đồng, giờ như một đầm lầy.
Bông trông thật đáng thương. Quả trĩu xuống vì mưa rào. Hàng loạt thân cây oằn mình trong gió. Một tuần với ánh mặt trời chiếu sáng có thể làm khô đất lẫn bông khô và cho phép chúng tôi hoàn thành việc thu hái, nhưng thời tiết này có vẻ kéo dài còn lâu.
Chúng tôi rẽ về phía bắc và đi dọc con đường sũng nước, giống con đường mà tôi và Tally đã đi bộ vài lần. Nhánh sông con ở trước mặt.
Tôi đứng ngay sau lưng Pappy, nắm chặt cái ô và quan sát vẻ mặt ông. Hai hàm răng nghiến chặt, mắt nhíu lại. Hiếm khi ông thể hiện tâm trạng tức giận, vì ông không phải là người dễ để lộ cảm xúc. Tôi chưa bao giờ thấy ông gào khóc hay gần gần như thế. Ông lo lắng vì ông là nông dân, nhưng ông không than phiền. Nếu mưa bão cuốn sạch mùa màng, vậy thì phải có một lý do về việc đó. Chúa trời sẽ bảo vệ và cung cấp cho chúng tôi đủ thức ăn cho dù được hay mất mùa. Là tín đồ Cơ đốc, chúng tôi tin là Chúa trời có thể điều khiển được mọi việc.
Tôi chắc chắn là có lý do khiến đội Cardinal bị mất cờ hiệu, nhưng tôi không hiểu tại sao Chúa trời lại đứng về phía đó. Tại sao Chúa trời cho phép hai đội đến từ New York chơi ở giải World New York? Việc này khiến tôi hoàn toàn thất vọng.
Mực nước trước mặt đột nhiên sâu hơn, dâng lên trên bánh trước khoảng sáu insơ. Đường đã bị ngập, và trong một lúc tôi thấy kinh ngạc vì cảnh tượng này. Chúng tôi đang ở gần nhánh sông con. Pappy dừng máy và chỉ.
-Nước tràn bờ rồi. - Giọng ông đầy thất vọng.
Nước đang dần dâng lên qua bụi cây ngay phía trên bờ sông. Làn nước mát, trong vắt, nơi Tally đã từng tắm lần trước, giờ hoàn toàn biến mất.
-Sông bị ngập rồi. - Ông tắt máy.
Chúng tôi nghe thấy âm thanh dòng nước khi nó tràn qua hai bên bờ sông con Siler và chảy vào khu đất trũng có cả bốn mươi mẫu bông của chúng tôi. Nước ngập giữa các luống rồi lan dần tới đoạn vũng nông. Nó sẽ dừng lại ở giữa đồng, chỗ dốc thoai thoải hơn. Sau đó, nước sẽ tích tụ lại, dần dần dâng lên rồi lan, sang phía tây và bao trùm toàn bộ diện tích đất của chúng tôi.
Cuối cùng, tôi cũng được chứng kiến một trận lụt. Đã từng xảy ra nhiều trận lụt nhưng lúc đó tôi còn quá nhỏ nên không thể nhớ được. Trong suốt thời thơ ấu, tôi đã nghe chuyện về những nhánh sông con thoát khỏi tầm kiểm soát và các vụ mùa bị nhận chìm. Bây giờ, chính tôi đang được chứng kiến, dường như là lần đầu tiên. Thật kinh khủng vì một khi lũ bắt đầu không ai biết đến bao giờ sẽ kết thúc. Không gì có thể giữ được với nước; nó chảy tràn khắp nơi. Nước sẽ ngập tới nhà chúng tôi? Sông St. Francis sẽ tràn ra và cuốn trôi mọi người? Trời sẽ mưa trong bốn mươi ngày đêm và gây ra chết chóc giống trận lũ Noah?
Có lẽ là không. Trong chuyện Kinh Thánh có nói về cầu vồng hy vọng vì Chúa trời đã hứa sẽ không bao giờ làm lụt trái đất lần nữa.
Bây giờ chắc chắn là nó đang ngập rồi. Cảnh tượng cầu vồng gần như là điều linh thiêng trong cuộc sống, nhưng chúng tôi đã không được thấy trong nhiều tuần rồi. Tôi không hiểu tại sao Chúa trời có thể cho phép điều này xảy ra.
Cả ngày Pappy đã ra xem xét dòng sông ít nhất ba lần, quan sát, chờ đợi và có lẽ là cầu nguyện.
-Nó bắt đầu khi nào? - Tôi hỏi.
-Ông đoán là một tiếng trước. Ông không biết chắc.
Tôi muốn hỏi khi nào nó sẽ ngừng, nhưng tôi đã biết câu trả lời.
-Nước cuộn ngược kìa, - ông chỉ. Sông St. Francis quá đầy, không còn chỗ nào để thoát nữa.
Chúng tôi quan sát dòng nước. Nó chảy ào ào về phía chúng tôi, dâng lên vài insơ trên bánh trước. Sau đó tôi mong muốn được quay về nhà. Tuy nhiên, Pappy lại chưa muốn. Trong ông đang đang hình thành một nỗi sợ hãi, và ông như bị thôi miên bởi quang cảnh trước mặt.
Từ cuối tháng Ba, tôi và cha bắt đầu cày ruộng, xới đất, chôn thân cây, rễ và lá từ vụ trước. Lúc đó mọi người rất vui, hài lòng được ở ngoài trời sau một thời gian dài không làm việc. Họ quan sát thời tiết và nghiên cứu lịch vạn niên, và bắt đầu tụ tập quanh cửa hàng Hợp tác xã để nghe ngóng tình hình. Đầu tháng Năm, họ bắt đầu trồng trọt nếu thời tiết đẹp. Ngày mười lăm tháng Năm là thời hạn cuối cùng cho việc gieo hạt. Trong cả quá trình, công sức đóng góp của tôi bắt đầu vào đầu tháng Sáu, khi trường học được nghỉ và cỏ dại mọc nhiều. Mọi người đưa tôi cái cuốc, chỉ tôi chỗ cần làm, và mỗi ngày trong nhiều giờ liền tôi nhổ cỏ, nhiệm vụ nặng nhọc gần bằng việc hái bông. Suốt mùa hè khi bông và cỏ dại cùng phát triển, chúng tôi phải diệt cỏ. Nếu bông ra hoa vào ngày mồng bốn tháng Tư, vậy là sắp sửa có một vụ mùa bội thu. Khoảng cuối tháng Tám chúng tôi chuẩn bị gặt hái. Đầu tháng Chín chúng tôi tìm thuê dân miền núi và người Mexico.
Và bây giờ là giữa tháng Mười, chúng tôi phải đứng nhìn cảnh vụ mùa bị cuốn trôi. Tất cả sức lao động, mồ hôi, cơ bắp mỏi mệt, tiền bạc đầu tư vào hạt giống, phân bón, chất đốt, mọi hy vọng và kế hoạch dường như đang mất dần vào dòng nước cuộn ngược trên sông St. Francis.
Chúng tôi chờ đợi, nhưng nước không dừng lại. Thực tế là hai bánh xe trước đã ngập một nửa khi Pappy bắt đầu khởi động máy. Con đường bị nước bao phủ, và với tốc độ này lũ sẽ dâng nhanh và chúng tôi sẽ mất toàn bộ bốn mươi mẫu đất thấp vào lúc bình minh.
Tôi chưa bao giờ chứng kiến bầu không khí im lặng, u ám trong suốt bữa ăn tối. Thậm chí, Gran cũng không thể tìm ra điều gì dễ chịu để nói. Tôi nghịch nghịch món đậu bơ và cố tưởng tượng cha mẹ đang nghĩ gì. Cha có lẽ lo lắng về tiền vay vụ mùa, món nợ bây giờ sẽ khó có thể trả nổi. Mẹ thì nghĩ tới việc thoát khỏi đồng bông. Mẹ gần như không thất vọng giống ba người còn lại. Một vụ mùa thảm khốc, theo sau mùa xuân và mùa hè đầy hứa hẹn, tạo cho mẹ một kho chứa vũ khí đạn dược để sử dụng chống lại cha.
Cơn lũ khiến tâm trí tôi thoát khỏi những vấn đề nặng nề hơn - cái chết của Hank, vụ bỏ trốn của Tally và Cowboy. Nhưng tôi vẫn im lặng.


Trường học sẽ mở cửa sớm, và mẹ quyết định là tôi nên bắt đầu tập đọc, tập viết mỗi tối. Tôi mong sớm được trở lại lớp, điều sẽ không bao giờ tôi muốn thú nhận, và vì thế tôi thích làm bài tập. Mẹ phê bình nét chữ quá tệ và tuyên bố tôi cần phải rèn luyện nhiều. Cách đọc không trôi chảy.
-Mẹ cũng biết là việc hái bông sẽ ảnh hưởng thế nào chứ? - Tôi phân bua.
Hai mẹ con ở trong phòng chú Ricky, đọc đi đọc lại trước khi tôi lên giường.
-Mẹ có một bí mật dành cho con, - mẹ thì thầm. - Con có thể giữ kín không?
Giá mà mẹ biết được, tội nghĩ.
-Chắc chắn ạ. Gì thế mẹ?
Mẹ cúi người xuống sát bên tôi.
-Cha mẹ đang nghĩ tới việc đi miền Bắc.
-Vậy còn con?
-Con cũng sẽ đi.
Thật là một niềm an ủi.
-Cha mẹ định làm việc giống bác Jimmy Dale?
-Đúng vậy. Cha con đã nói chuyện với Jimmy Dale, và bác ấy có thể kiếm giúp cha một việc tại hãng Buick ở Flint, Michigan. Lương bổng khá. Chúng ta sẽ không ở đó mãi mãi, nhưng cha con cần tìm công việc ổn định.
-Còn Pappy và Gran?
-Ồ, ông bà sẽ không rời khỏi đây đâu.
-Ông bà vẫn tiếp tục trồng bông?
-Mẹ nghĩ vậy. Mẹ không biết ông bà sẽ muốn làm gì khác nữa.
-Làm sao ông bà có thể trồng bông mà không có chúng ta?
-Ông bà sẽ thu xếp được. Nghe này, Luke, chúng ta không thể ngồi đây sau một năm mất mát tiền bạc trong khi phải vay mượn nhiều hơn. Cha mẹ sẽ thử việc gì đó.
Trong tôi diễn ra cảm giác lẫn lộn. Tôi muốn cha mẹ vui vẻ, mẹ sẽ không bao giờ mãn nguyện khi sống ở trang trại, đặc biệt là bắt buộc sống cùng mẹ chồng. Tôi chắc chắn không muốn trở thành nông dân, tương lai của tôi là đội Cardinal. Nhưng ý nghĩ rời khỏi nơi duy nhất mình đã từng sống khiến tôi bối rối không yên. Tôi không thể tưởng tượng nổi cuộc sống không có Pappy và Gran bên cạnh.
-Việc đó sẽ rất thú vị, Luke ạ. Hãy tin mẹ.
-Con nghĩ vậy. Ở đó lạnh không?
-Mùa đông có tuyết, nhưng mẹ nghĩ thế sẽ rất vui. Chúng ta sẽ đắp người tuyết và kem tuyết, chúng ta sẽ có cây thông Noel trắng toát.
Tôi nhớ bác Jimmy Dale đã kể về chuyện xem đội Detroit Tigers chơi và mọi người có việc làm ổn định, có tivi và trường học ở đó cũng tốt hơn. Sau đó, tôi nhớ tới cô vợ Stacy đáng ghét của bác với giọng mũi the thé, và tôi  
đã dọa bác ta sợ hãi thế nào trong nhà vệ sinh.
-Ở đó họ không nói giọng buồn cười chứ?
-Đúng, nhưng chúng ta sẽ quen thôi. Một cuộc phiêu lưu đấy, Luke, và nếu không thích, chúng ta sẽ quay về.
-Chúng ta sẽ quay về đây?
-Chúng ta sẽ quay về Arkansas, hay nơi nào đó ở miền Nam.
-Con không muốn gặp bác Stacy.
-Mẹ cũng vậy. Nhìn này, con hãy lên giường và nghĩ về chuyện đó nhé. Hãy nhớ, đây là bí mật của chúng ta.
-Vâng, thưa mẹ.
Mẹ vén chăn cho tôi rồi tắt đèn.




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.10.2021 13:32:03 bởi Ct.Ly>

     - 32 -

    
Ngay khi Pappy nhai nốt miếng trứng, ông lau mồm và nhìn qua cửa sổ phía trên bồn rửa. Chỗ đó có đủ ánh sáng để nhìn ra bên ngoài.
- Chúng ta ra xem thế nào. - Ông nói
Tất cả mọi người theo ông ra khỏi bếp, ngang qua sân sau về hướng chuồng bò. Tôi cuộn tròn trong cái áo len dài tay, cố bước cho kịp cha. Bãi cỏ ướt nhượt. Chúng tôi dừng lại sát bờ ruộng gần nhất và nhìn chăm chú vào hàng cây sẫm màu xa xa, ngay mép sông Siler, cách đó gần một dặm. Bốn mươi mẫu bông, nửa diện tích trang trại, ở ngay trước mặt chúng tôi. Chỗ nào cũng ngập nước, chỉ có điều chúng tôi không biết rõ ngập ở mức độ nào.
Pappy bước xuống giữa hai luống bông, và chẳng mấy chốc tôi chỉ có thể thấy hai bờ vai ông cùng cái mũ rơm. Nếu ông vẫn bước tiếp, có nghĩa là nhánh sông không bị nhiều thiệt hại như chúng tôi lo sợ. Có lẽ nước đang rút, có lẽ mặt trời sắp xuất hiện. Có lẽ chúng tôi có thể vớt vát được chút gì đó.
Khoảng sáu mươi bộ, khoảng cách từ ụ đất tới home- plate, ông dừng lại và nhìn xuống. Không thể thấy rõ mặt đất hay cái gì bao quanh, nhưng chúng tôi biết nước từ nhánh sông con đang chảy về phía này.
-Nước đã ở chỗ này. Khoảng hai insơ.
Cánh đồng bị ngập nhanh hơn mức ông và cha đã phỏng đoán.
-Việc này chưa bao giờ xảy ra vào tháng Mười, - Gran siết chặt hai tay vào tạp dề.
Pappy quan sát chuyển động quanh hai chân. Chúng tôi chăm chú nhìn ông. Mặt trời đang mọc, nhưng mây vẫn u ám. Tôi nghe thấy một giọng nói và nhìn ra chỗ đó. Nhóm người Mexico đứng xếp thành hàng, im lặng quan sát chúng tôi. Đám tang cũng không thể có nhiều vẻ buồn bã hơn.
Tất cả chúng tôi đều tò mò về mực nước. Dù đã chứng kiến từ hôm qua, nhưng bây giờ tôi còn thấy nước ngập trên cánh đồng, và nhích dần từng phân về phía nhà, giống một con rắn khổng lồ không tài nào dừng lại. Cha lội xuống giữa hai luống bông, và tới đứng cạnh Pappy, hai tay chống hông, y như ông nội. Gran và mẹ lội theo sau. Tôi lò dò bước xuống ruộng, và cách không xa, nhóm Mexico cũng tham gia nghiên cứu mực nước ngập. Chúng tôi dừng lại thành một hàng thẳng, tất cả nhìn chăm chăm vào làn nước nâu đục ngầu từ sông con Siler.
Tôi ngắt một thân bông và cắm xuống mép nước. Chỉ trong một phút, cái que bị dòng nước nhận chìm.
Chúng tôi từ từ rút lui. Cha và Pappy nói chuyện với Miguel cùng cả nhóm. Họ đã sẵn sàng rời khỏi đây, về nhà hoặc tới trang trại nào còn có thể hái được bông. Ai sẽ trách họ kia chứ? Tôi đi tha thẩn quanh, chỉ vừa đủ gần để nghe được câu chuyện. Mọi người quyết định là Pappy sẽ đi với họ tới bốn mươi mẫu bông cao hơn một chút ở phía sau, và họ sẽ cố hái bông trong một lúc. Bông đều ướt, nhưng nếu có ánh nắng mặt trời, mỗi người cũng có thể hái được một trăm pao.
Trong hai ngày, cha sẽ ra thị trấn, đến cửa hàng Hợp tác xã và tìm hiểu xem trang trại nào sẵn sàng tiếp nhận nhân công Mexico, Nhiều vùng đất tốt hơn ở phía đông bắc, cánh đồng cao hơn hẳn các nhánh sông con, và cách xa sông St. Francis. Người ta đồn rằng ở gần Monette, khu vực cuối phía nam, không bị mưa nhiều như chỗ chúng tôi.
Tôi ở trong bếp với bà và mẹ khi cha sắp đặt kế hoạch mới trong ngày.
-Bông chỗ đó ngập ướt hết, - Gran nói với vẻ không tán thành. - Họ sẽ không hái nổi năm mươi pao đâu. Chỉ lãng phí thời gian thôi.
Pappy vẫn ở ngoài nhà và không nghe thấy lời nhận xét này. Cha nghe được, nhưng chỉ nói.
-Chúng ta sẽ cố gắng và chuyển họ tới trang trại khác.
-Con có thể ra thị trấn không? - Tôi hỏi cha mẹ.
Tôi rất mong được đi nếu không có lẽ tôi sẽ buộc phải tham gia cùng nhóm Mexico đến bốn mươi mẫu phía sau. Nếu vậy, tôi sẽ phải kéo lê cái bao qua bùn lội và nước trong khi cố chộp lấy những quả nang ướt đẫm. Mẹ cười.
-Được, chúng ta cần ít sơn nữa.
Gran có vẻ không hài lòng. Tại sao lại tiêu tiền vào việc sơn nhà trong khi vụ mùa sắp thất thu? Tuy nhiên, ngôi nhà hiện đang nửa này nửa nọ - một sự tương phản giữa màu trắng và màu nâu nhạt cũ. Kế hoạch cần phải được hoàn thành.
Thậm chí, cha cũng không thấy dễ chịu về ý kiến tiêu thêm tiền, nhưng vẫn gật đầu.
-Con có thể đi.
-Mẹ sẽ ở nhà, chúng ta cần đóng hộp mướp tây.
Lại một chuyến ra thị trấn. Tôi là cậu bé hạnh phúc. Không có áp lực về việc hái bông, không phải làm gì ngoài việc ra đường quốc lộ và mơ ước bằng cách nào đó lấy được kẹo hoặc kem một khi tới Black Oak. Tuy nhiên, tôi phải cẩn thận, vì tôi là người nhà Chandler duy nhất cảm thấy hạnh phúc.
Sông St. Francis dường như sắp nổ tung khi chúng tôi chuẩn bị lên cầu.
-Cha chắc là nó vẫn an toàn chứ? - Tôi hỏi.
-Hy vọng vậy. - Cha nói nước đôi.
Chúng tôi đi qua sông, cả hai đều sợ hãi nên không dám nhìn xuống. Với sức nặng của xe tải và dòng nước cuồn cuộn bên dưới, cây cầu gần như rung rinh. Chúng tôi tăng tốc và sang bên kia bờ. Hai cha con thở phào nhẹ nhõm.
Nếu cây cầu bị cuôn trôi sẽ là một thảm họa. Chúng tôi sẽ bị cô lập. Nước sẽ dâng cao quanh nhà, và chúng tôi sẽ không có chỗ để đi. Thậm chí, gia đình Latcher còn có điều kiện tốt hơn chúng tôi. Bọn họ sống ở bên này cầu, cùng phía với Black Oak và các cư dân.
Khi ngang qua khu đất nhà Latcher, chúng tôi nhìn chăm chú.
-Nhà họ ngập rồi. - Cha nói.
Chúng tôi không thể quan sát xa hơn, Vụ mùa của họ chắc chắn bị mất sạch.
Gần tới thị trấn, tôi thấy vài người Mexico làm việc trên đồng, tuy không nhiều như trước. Chúng tôi đỗ xe gần cửa hàng Hợp tác xã và đi vào trong. Đám nông dân mặt mũi hầm hầm ngồi phía sau, nhấm nháp cà phê và bàn về những rắc rối. Cha cho tôi tiền mua côca, sau đó tham gia vào cuộc nói chuyện.
-Nhà anh tiếp tục hái không? - Một người hỏi.
-Có lẽ ít thôi.
-Nhánh sông con thế nào?
-Đã tràn bờ đêm qua. Lan rộng khoảng nửa dặm trước khi mặt trời mọc. Bốn mươi mẫu bị mất sạch.
Một khoảnh khắc lặng xuống khi nghe tin tức khủng khiếp, mọi người đều nhìn đăm đăm xuống sàn và cảm thấy tiếc cho gia đình Chandler. Lúc này tôi càng thấy ghét việc trồng trọt thậm tệ.
-Tôi đoán sông lớn vẫn giữ vững. - Một người khác nói.
-Nước đã ngập con đường gần nhà tôi, - cha nói. - Nhưng chắc sẽ không lâu đâu.
Tất cả đều gật đầu, dường như để chia sẻ.
-Còn gia đình nào bị ngập không? - Cha hỏi.
-Tôi nghe nói gia đình Triplett mất hai mươi mẫu đến nhánh sông Deer, nhưng tôi không tận mắt thấy. - Một nông dân nói.
-Các nhánh sông con đều đang dâng nước, - người khác nhận xét. - Khiến sông St. Francis chịu nhiều sức ép.
Bầu không khí chợt lặng đi khi họ suy ngẫm về những nhánh sông con và áp lực.
-Có ai cần thêm nhân công Mexico không? - Cha cuối cùng cũng nói. - Tôi có chín người hiện không có việc làm. Họ đã sẵn sàng trở về nhà.
-Còn người thứ mười?
-Không. Cậu ta đi lâu rồi, và chúng tôi không có thời gian lo nghĩ tới cậu ta.
-Riggs biết vài nông dân ở phía bắc Blytheville sẽ thu nhận nhân công Mexico đấy.
-Riggs đâu? - Cha hỏi.
-Anh ấy sẽ quay lại ngay.
Dân miền núi đang dần dần bỏ đi, cuộc nói chuyện được đề cập tới họ và người Mexico. Nhân công ra đi hàng loạt là bằng chứng xa hơn về vụ mùa đã kết thúc. Tâm trạng chán nản phía sau cửa hàng Hợp tác xã thậm chí trở nên ảm đạm hơn, vì thế tôi bỏ tới chỗ bà Pearl và biết đâu tôi lại tán tỉnh xin được bà cái bánh Tootsie.
Cửa hàng tạp phẩm Pop & Pearl đóng cửa, lần đầu tiên đối với tôi. Một tấm bảng đề giờ bán hàng từ chín giờ sáng tới sáu giờ chiều các ngày từ thứ hai tới thứ sáu, và chín giờ sáng tới chín giờ tối vào thứ bảy. Đóng cửa vào chủ nhật. Ông Spruillarky Dillon, thợ cơ khí tại Texaco xuất hiện sau lưng tôi.
-Chín giờ mới mở của, con trai ạ.
-Mấy giờ rồi ạ? - Tôi hỏi.
- Tám giờ hai mươi.
Tôi chưa bao giờ có mặt tại Black Oak vào giờ này trong tuần. Tôi nhìn quanh phố Main, không biết nên tới cửa hàng nào. Tôi nghĩ tới cửa hàng ngũ kim có thùng nước xôđa ở phía sau, và khi đang bước về phía đó tôi nghe thấy tiếng động cơ ôtô. Hai xe tải tiến đến từ phía nam, từ phía cuối hạt. Rõ ràng họ là dân miền núi, đang đi về nhà, với đồ đạc chất đống cao và treo trên thành xe. Gia đình trong xe thứ nhất với đám trẻ thanh thiếu niên ngồi chồm hổm trên tấm nệm cũ và ủ rũ nhìn những cửa hàng trên phố. Xe tải thứ hai đẹp và sạch sẽ hơn. Cũng chất đầy hộp gỗ, túi vải bao bì, nhưng được đóng gói gọn gàng. Người chồng lái xe, và bà vợ ngồi bên. Đứa bé ngồi trong lòng mẹ vẫy vẫy tay với tôi khi họ đi ngang qua. Tôi cũng vẫy tay chào.
Gran luôn nói là một số người miền núi có nhà cửa xinh xắn hơn của chúng tôi. Có lẽ tôi không bao giờ hiểu được lý do họ rời quê hương Ozarks đến tận đây để hái bông.
Tôi thấy cha bước vào cửa hàng ngũ kim, vì thế tôi theo sau. Cha ở đằng sau, gần quầy hàng sơn, đang nói chuyện với người bán hàng. Bốn thùng sơn Pittsburgh trắng đặt trên quầy. Tôi nghĩ về đội Pittsburgh Pirates. Họ đã kết thúc trận cuối cùng tại giải Ngoại hạng cấp quốc gia. Cầu thủ nổi tiếng duy nhất của họ là Ralph Kiner đã đánh trúng ba mươi bảy cú home run.
Ngày nào đó tôi sẽ chơi bóng tại Pittsburgh. Tôi sẽ kiêu hãnh mặc chiếc áo đỏ đội Cardinal và đánh bại đội Pirates kém cỏi.
Hôm qua, tôi đã dùng hết sơn và hoàn thành xong phía sau nhà. Nhóm người Mexico sắp rời đi. Đối với tôi điều đó có nghĩa là phải mua thêm nhiều sơn hơn và tận dụng sức lao động miễn phí hiện đang có tại trang trại.
 Hơn nữa khi họ đi rồi, lại lần nữa tôi sẽ bị gắn chặt với toàn bộ kế hoạch này.
-Chỗ đó vẫn chưa đủ đâu ạ. - Tôi thì thầm với cha khi người bán hàng tính hóa đơn.
-Đủ cho lúc này. - Cha nhíu mày. Vấn đề là tiền bạc.
-Muời đôla cộng với ba sáu xu thuế. - Người bán hàng nói.
Cha rút ví và lôi ra tập tiền mỏng. Cha chậm rãi đếm, như thể không muốn rời xa chúng.
Cha dừng lại ở tờ thứ mười - trong khi hóa đơn là mười một đô. Khi thấy rõ là không đủ tiền, cha giả bộ cười trừ.
-Có vẻ như tôi chỉ mang mười đô thôi. Lần sau tôi sẽ trả anh tiền thuế vậy.
-Được rồi, ông Chandler. - Người bán hàng nhũn nhặn.
Mỗi người xách hai thùng và chất lên sau thùng xe tải của chúng tôi. Ông Riggs đã có mặt tại cửa hàng Hợp tác xã, vì thế cha tới bàn chuyện về nhân công Mexico. Tôi quay trở lại cửa hàng ngũ kim và bước thẳng tới chỗ người bán hàng.
-Hai thùng sơn giá bao nhiêu ạ?
-Hai đô rưỡi một thùng, tổng cộng là năm đô.
Tôi thò tay vào túi và rút ra số tiền của tôi.
-Năm đô đấy ạ.
Đầu tiên chú bán hàng không muốn nhận.
-Cháu đã hái bông và nhận được số tiền đó à?
-Vâng ạ.
-Cha cháu có biết là cháu mua sơn không?
-Vẫn chưa ạ.
-Cháu sơn gì thế?
-Sơn nhà ạ.
-Tại sao lại làm vậy?
-Bởi vì nó chưa bao giờ được sơn.
Chú bán hàng miễn cưỡng nhận tiền.
-Cộng thêm mươi tãm xu thuế.
-Tôi đưa ra một đô.
-Cha cháu nợ bao nhiêu thuế?
-Ba mươi sáu xu.
Chú trừ cả số đó nữa.
-Được rồi. - Chú trả lại tôi tiền lẻ, sau đó chất thêm hai thùng sơn lên xe. Tôi đứng trên hè trông mấy thùng sơn như thể sợ ai đó ăn trộm.
Gần cửa hàng Pop & Pearl tôi thấy ông Lynch Thornton, nhân viên bưu điện, đang mở cửa và bước vào trong. Tôi đi về phía ông, mắt vẫn để ý trông chừng xe tải. Ông Thornton là người hay cáu kỉnh, và nhiều người tin rằng lý do là vì ông kết hôn với một người đàn bà có vấn đề về rượu. Đa số mọi người ở Black Oak đều không thích uống rượu. Đến cả hạt cũng tỉnh bơ. Cửa hàng rượu gần nhất ở tận Blytheville, tuy nhiên, vài người bán rượu lậu trong khu vực thì ai cũng biết khá rõ. Tôi biết điều này vì chú Ricky đã kể tôi nghe. Chú nói chú không thích rượu, nhưng thỉnh thoảng uống bia. Đã nghe nhiều bài giảng đạo về các tội lỗi gây ra do rượu nên tôi lo lắng cho chú Ricky. Tội lỗi đối với đàn ông khi lén ra ngoài uống rượu, còn đối với phụ nữ rượu là điều đáng kinh tởm.
Tôi muốn hỏi ông Thornton, cách gửi thư đến tận tay chú Ricky mà không ai biết. Lá thư dài ba trang, và tôi khá tự hào với nỗ lực của chính mình. Nhưng thư còn có chi tiết về đứa bé nhà Latcher, và tôi vẫn không chắc mình nên gửi thư tới Triều Tiên.
-Chào ông ạ. - Tôi nói với ông Thornton đứng sau quầy, đang sửa lại tấm kính chắn và sắp xếp công việc buổi sáng.
-Cháu là người nhà Chandler phải không? - Ông ngước lên.
-Vâng, thưa ông.
-Có thư cho cháu đây. - Ông biến mất, sau đó quay lại đưa tôi hai lá thư. Một là của chú Ricky.
-Được rồi chứ? - Ông hỏi.
-Vâng ạ. Cảm ơn ông.
-Chú cháu thế nào?
-Chú ấy vẫn khỏe ạ, cháu nghĩ thế.
Tôi rời bưu điện và quay lại chỗ xe tải, tay nắm chặt hai lá thư. Thư kia là của cửa hàng John Deer ở Jonesboro. Tôi xem xét thư chú Ricky. Đây là địa chỉ của chúng tôi:
 Eli Chandler và gia đình, tuyến số 4, thị trấn Black Oak, bang Arkansas.
Phía trên, góc bên trái là địa chỉ người gửi, một bộ sưu tập các chữ và con số khó hiểu, với dòng chữ San Diego, California ở cuối cùng.
Chú Ricky vẫn sống và viết thư, không có gì nghiêm trọng xảy ra. Cha bước về phía tôi. Tôi chạy nhanh tới chỗ cha. Chúng tôi ngồi xuống bậc cửa một cửa hàng khô ráo và đọc từng chữ. Chú Ricky lại viết thư vội vàng, và thư chỉ có một trang. Chú kể là đơn vị chú hiện không chiến đấu nhiều, và mặc dù chú dường như nản chí bởi điều này, đây lại là bản nhạc trong tai chúng tôi. Chú cũng nói rằng tin đồn về lệnh ngừng bắn có khắp mọi nơi, và thậm chí còn có bàn bạc về chuyện trở về nhà khoảng lễ Giáng sinh.
Đoạn cuối thư khá buồn và sợ hãi. Người bạn của chú, một thanh niên đến từ Texas, đã chết vì mìn. Họ cùng độ tuổi và cùng thời gian nhập ngũ. Khi Ricky về nhà, chú dự định sẽ tới Fort Worth thăm mẹ người bạn kia.
Chúng tôi lên xe, rời thị trấn.
Về nhà vào dịp Giáng sinh. Tôi không thể nghĩ tới món quà nào thú vị hơn.
Chúng tôi đỗ xe dưới gốc sổi, và cha vòng ra sau thùng xe lấy sơn. Cha dừng lại, đếm, sau đó nhìn tôi.
-Làm sao chúng ta lại có tới sáu thùng?
-Con mua hai, - tôi nói. - Và con đã trả tiền thuế.
Cha dường như không biết phải nói gì.
-Con dùng tiền hái bông? Tại sao?
-Con muốn giúp đỡ.
Cha gãi gãi trán và suy nghĩ trong vài phút.
-Cha đoán là việc đó đủ công bằng.
Chúng tôi mang sơn tới hành lang, rồi cha quyết định đi tới bốn mươi mẫu phía sau để xem Pappy và nhóm người Mexico. Nếu bông có thể hái được, cha sẽ ở lại. Tôi được phép bắt đầu sơn mặt phía tây. Tôi muốn làm việc một mình. Tôi muốn tỏ ra giỏi hơn và tình trạng thiếu nhân công do sự vất vả của công việc để khi nhóm Mexico trở về, họ sẽ cảm thấy thương tôi.
Họ về vào buổi trưa, lấm lem bùn đất và mệt mỏi.
-Bông ướt quá. - Tôi nghe Pappy nói với Gran.
Chúng tôi ăn món mướp tây rán và bánh quy, sau đó tôi quay lại làm việc. Tôi để mắt trông chừng khu vực chuồng bò, nhưng tôi đã làm việc rất lâu mà không thấy có sự giúp đở. Họ đang làm cái quái gì trong đó? Bữa trưa qua rồi, món bánh ngô dùng xong từ lâu. Chắc giấc ngủ trưa cũng đã kết thúc. Họ biết là ngôi nhà vẫn chưa sơn xong kia mà. Tại sao họ không tới giúp tôi?
Trời tối sầm ở hướng tây, nhưng tôi không nhận ra cho tới khi Pappy và Gran bước ra hành lang sau.
- Có lẽ mưa đấy, Luke. - Pappy nói. - Cháu nên dừng việc đó lại.
Tôi chùi sạch cái chổi và đặt sơn dưới băng ghế trên hành lang như thể cơn bão có thể làm hỏng. Tôi ngồi xuống giữa Pappy và Gran, rồi chúng tôi lại nghe thấy tiếng sấm ở hướng tây nam. Chắc sẽ lại mưa nhiều đây.




Đăng nhập để trả lời
0
- 33 -

    
Hôm sau, sau bữa sáng muộn, thói quen mới được lặp lại. Chúng tôi bước qua bãi cỏ ướt đẫm nước mưa giữa khu nhà và chuồng bò, đứng bên bờ ruộng và nhìn nước, không phải nước mưa đọng lại trong đêm mà mực nước ngập từ nhánh sông con. Mực nước dâng lên khoảng ba insơ, dường như sắp tràn qua bên kia đồng và chảy từ từ về phía chuồng bò, kho công cụ, chuồng gà, và cuối cùng là ngôi nhà.
Bông nghiêng ngả về phía tây, cong mình bởi cơn gió đã vây hãm trang trại chúng tôi đêm qua. Những quả nang oằn xuống dưới sức nặng của nước.
-Nhà chúng ta sẽ ngập, phải không Pappy? - Tôi hỏi,.
Ông lắc đầu và vòng hai tay ôm vai tôi.
-Không, Luke ạ, nhà chúng ta sẽ không ngập. Chỉ mấp mé tý chút thôi, nhà cao hơn chỗ chúng ta đang đứng đến ba bộ cơ mà. Cháu không phải lo lắng.
-Nước đã tới chuồng bò rồi kìa. Cái năm sau năm Luke sinh cũng thế, phải không nhỉ? - Cha hỏi.
-Năm 46, - Gran không bao giờ quên ngày tháng nào. - Nhưng đó là vào tháng Năm. Hai tuần sau khi trồng bông.
Buổi sáng mát mẻ, nhiều gió, mây quang và ít có cơ hội mưa. Một ngày hoàn hảo cho việc sơn, dĩ nhiên, nếu tôi có thể tìm được sự giúp đỡ. Nhóm người Mexico kéo tới gần, nhưng không quá gần để nói chuyện.
Họ sắp rời khỏi đây, có lẽ chỉ vài giờ nữa. Chúng tôi sẽ đưa họ tới cửa hàng Hợp tác xã và họ sẽ được nông dân khác thu nhận tới vùng đất khô ráo hơn. Tôi nghe người lớn tranh luận về chuyện này khi uống cà phê trước bình minh, và tôi gần như thấy hoang mang. Chín người Mexico có thể sơn mặt phía tây chỉ trong gần một ngày. Việc đó tôi sẽ phải làm mất cả tháng trời. Không còn thời gian để rụt rè nữa rồi.
Khi tất cả vào nhà, tôi lén tới gần nhóm người Mexico.
-Buenos días, - tôi nói với cả nhóm. - Cómo está ?
Mỗi người trả lời tôi theo cách riêng. Họ sẽ quay lại chuồng bò sau một ngày ngồi không nữa. Tôi đi cùng họ tới khi thấy đủ xa để cha mẹ không thể nghe thấy.
-Các chú muốn sơn một chút không? - Tôi hỏi.
Miguel dịch lại một câu dài, và cả nhóm dường như mỉm cười.
Mười phút sau ba thùng sơn được mở ra và vài người Mexico đang lơ lửng trên mặt phía tây. Họ tranh nhau ba cái chổi. Một nhóm khác đang dựng dàn giáo. Tôi chỉ chỏ chỗ này chỗ kia, đưa ra lời chỉ dẫn mà dường như chẳng ai thèm nghe. Miguel và Roberto oang oang ra lệnh bằng tiếng Tây Ban Nha.
Mẹ và Gran hé nhìn chúng tôi qua cửa sổ bếp khi đang rửa bát đĩa. Pappy tới kho công cụ để sửa chữa máy kéo. Cha ra ngoài đi bộ, có lẽ quan sát thiệt hại mùa màng và tự hỏi nên làm gì tiếp theo.
Một hoạt động khẩn trương. Nhóm người Mexico cười nói, vui đùa và phê bình lẫn nhau, nhưng họ làm việc nhanh gấp đôi hai ngày trước. Không một giây nào bỏ lãng phí. Ba cái chổi chuyền từ người này sang người kia cứ nửa tiếng một lần. Sự tiếp sức đầy dẻo dai. Khoảng giữa sáng, họ đã hoàn thành xong nửa hành lang trước. Ngôi nhà cũng không rộng lắm.
Tôi hài lòng rút ra phía sau và tránh đường. Họ làm việc nhanh nên dường như đối với tôi, rõ ràng không hiệu quả khi cầm chổi và trì hoãn tốc độ. Ngoài ra, sức lao động miễn phí chỉ là tạm thời. Đợt tới, tôi lại phải một mình hoàn thành công việc.
Mẹ bưng ra khay trà đá và bánh quy, nhưng công việc vẫn tiếp tục. Một số người ngồi dưới bóng cây cùng tôi ăn uống trước, sau đó ba người ra thay chỗ cho các thợ sơn.
-Con đủ sơn không? - Mẹ thầm thì hỏi.
-Chưa đâu ạ.
Mẹ quay lại bếp.
Trước bữa trưa, mặt nhà phía tây đã hoàn thành xong, một cái áo khoác dầy, sáng bóng đang lấp lánh dưới ánh mặt trời lúc có lúc không. Còn lại một thùng sơn. Tôi dẫn Miguel tới mặt nhà phía đông, nơi Trot đã bắt đầu một tháng trước, và chỉ lên những vạch chưa sơn do tôi không thể với tới. Chú hét to vài câu mệnh lệnh, và cả nhóm lại di chuyển tới mặt nhà đối diện.
Một phương pháp mới được triển khai. Thay vì dùng dàn tạm thời, Pepe và Luis, hai người nhỏ hơn, giữ thăng bằng trên vai Pablo và Roberto, hai người to con nhất, và bắt đầu sơn chỉ đoạn phía dưới đường mái. Việc này, dĩ nhiên, gây ra một loạt lời nhận xét bất tận và đùa giỡn từ những người còn lại.
Khi sơn hết, cũng đến giờ ăn. Tôi bắt tay tất cả và vô cùng cảm ơn họ. Họ cười đùa và tán phét trên đường quay lại chuồng bò. Đã là giữa trưa, mặt trời biến mất, và nhiệt độ đang tăng lên. Khi dõi theo bước họ, tôi nhìn ra cánh đồng cạnh chuồng bò. Mực nước đang trong tầm nhìn. Dường như khá kỳ quặc bởi nước lụt có thể dâng lên trong khi vẫn có ánh mặt trời.
Tôi quay lại và xem xét kết quả công việc. Các mặt trước và sau nhà, trông hầu như mới. Chỉ phía mặt trước vẫn còn chỗ chưa sơn, và kể từ bây giờ tôi là thợ lành nghề. Tôi biết mình có thể hoàn thành nốt công việc mà không cần sự giúp đỡ từ những người Mexico.
Mẹ bước ra ngoài.
-Đến giờ ăn trưa rồi, Luke. - Tôi lưỡng lự vài giây, chiêm ngưỡng thành quả. Mẹ bước tới chỗ tôi đang đứng và cùng tôi nhìn ngắm ngôi nhà. - Làm việc tốt đấy, Luke.
-Cảm ơn mẹ.
-Còn sơn không?
-Không. Hết sạch rồi ạ.
-Con cần bao nhiêu để sơn nốt phía trước?
Phía mặt trước cũng không dài bằng mặt phía tây và đông, nhưng có thêm hành lang, giống như đằng sau.
-Con đoán khoảng bốn hoặc năm thùng nữa, - tôi nói như thể đã từng sơn nhà trong nhiều thập kỷ.
-Mẹ không muốn con dùng tiền của con để mua sơn.
-Đó là tiền của con. Cha mẹ đều nói con có thể tiêu vào việc gì tùy thích.
- Đúng, nhưng con không nên dùng vào việc này.
-Con không ngại đâu. Con muốn giúp đỡ.
-Còn áo jacket thì sao?
Tôi đã mất ngủ vì lo lắng về chuyện áo jacket đội Cardinal, nhưng bây giờ nó dường như không quan trọng. Thêm vào đó, tôi đã nghĩ ra cách khác để có được nó.
-Có lẽ Ông già Tuyết sẽ mang tới.
Mẹ mỉm cười.
-Có lẽ vậy. Chúng ta đi ăn nào.
Chỉ sau khi Pappy tạ ơn Đức chúa vì có được thức ăn, không lời nào về thời tiết và vụ mùa, cha buồn bã thông báo là nước bắt đầu tràn từ từ qua con đường đồng chính vào bốn mươi mẫu phía sau. Không ai bình luận gì về thông tin này. Tất cả chúng tôi đều chết lặng.


Nhóm người Mexico tập trung quanh xe tải và đợi Pappy. Mỗi người xách một bao nhỏ cùng đồ đạc, y như lúc họ đến đây sáu tuần trước. Tôi bắt tay từng người và nói lời chia tay. Như thường lệ, tôi mong được vào thị trấn, mặc dù chuyến đi này không phải là dễ chịu.
-Luke, vào vườn giúp mẹ đi, - cha nói khi mọi người trèo lên thùng xe.
-Con nghĩ là con sẽ được ra thị trấn. - Tôi phản đối.
-Đừng để cha phải nhắc lại. - Giọng cha nghiêm khắc.
Tôi nhìn theo những người Mexico, tất cả vẫy tay buồn bã khi nhìn trang trại của chúng tôi lần cuối. Theo như lời cha, họ sẽ đến trang trại rộng ở phía bắc Blytheville, cách xa hai tiếng, và họ sẽ làm việc trong khoảng ba hoặc bốn tuần, nếu thời tiết cho phép, sau đó trở về Mexico. Mẹ đã hỏi họ sẽ được đưa về nhà bằng phương tiện gì, xe tải chở gia súc hay xe khách, nhưng mẹ không nhấn mạnh vấn đề này. Chúng tôi không thể điều khiển được việc đó, và chúng dường như ít quan trọng hơn nhiều so với tình trạng nước ngập đang bò quanh cánh đồng.
Thực phẩm là điều quan trọng. Tuy nhiên, thực phẩm cho mùa đông dài sau vụ mùa thất bát đều xuất phát từ khu vườn. Không có gì bất bình thường về chuyện này, ngoài việc sẽ không có một xu lẻ để mua gì khác ngoài bột mỳ, đường, và cà phê. Vụ mùa bội thu có nghĩa là sẽ có một ít tiền giấu dưới nệm, một chút tiền tiết kiệm và thỉnh thoảng được dùng cho những thứ xa xỉ như coca cola, kem, và bánh mỳ trắng. Vụ mùa thất thu có nghĩa là nếu không trồng được, chúng tôi sẽ không có ăn.
Vào mùa thu chúng tôi thường thu hoạch các loại rau xanh, củ cải, và đậu, đã được trồng từ tháng Năm, tháng Sáu. Cũng còn lại ít khoai tây, nhưng không nhiều.
Khu vườn thay đổi theo từng mùa, ngoại trừ vào mùa đông được tạm nghỉ, rồi lại trồng bổ sung trong những tháng sau.
Trong bếp Gran đang luộc đậu vỏ tía và đóng hộp ngay khi có thể. Mẹ ở trong vườn chờ tôi.
-Con muốn ra thị trấn. - Tôi nói.
-Xin lỗi, Luke. Chúng ta cần phải khẩn trương. Sẽ còn mưa nhiều và các loại rau xanh sẽ thối rữa mất. Nếu nước ngập cả vườn thì sao?
-Họ sẽ không mua sơn, đúng không ạ?
-Mẹ không biết.
-Con muốn đi mua thêm ít sơn.
-Có lẽ ngày mai vậy. Bây giờ chúng ta phải nhổ hết chỗ củ cải này. - Váy mẹ xắn lên tới đầu gối.
Mẹ đi chân trần và bùn dính đầy tới mắt cá chân. Tôi chưa bao giờ thấy mẹ trong tình trạng bẩn như vậy. Tôi ngồi xuống và tấn công luống củ cải. Chỉ vài phút sau tôi bị dính bùn từ đầu tới chân.
Tôi hái rau củ suốt hai tiếng, sau đó rửa sạch tại vòi ở hành lang sau. Gran mang hết vào bếp, sau đó đun lên, rồi đóng vào lọ.
Trang trại im ắng - không tiếng sấm hay gió, không có gia đình Spruill ở sân trước hay người Mexico ở chuồng bò. Chúng tôi chỉ còn lại một mình, mỗi gia đình Chandler chúng tôi. Ở lại để chiến đấu với các rắc rối và gắng sống trên nước. Tôi tiếp tục tự nhủ là cuộc sống sẽ tốt hơn khi chú Ricky về nhà bởi vì tôi sẽ có người cùng chơi đùa và trò chuyện.
Mẹ xách thêm làn rau nữa tới hành lang. Mẹ mệt mỏi, ướt đẫm, và bắt đầu lau rửa chân tay. Mẹ không chịu được bẩn, tính cách mà mẹ cố truyền lại cho tôi.
-Chúng ta tới chuồng bò nào, - mẹ nói. Tôi đã không lên căn gác xép đó suốt sáu tuần kể từ khi nhóm người Mexico đến.
-Vâng ạ.
Chúng tôi trò chuyện với con bò sữa Isabel, sau đó trèo lên gác xép cỏ khô. Mẹ đã làm việc miệt mài để chuẩn bị nơi ở sạch sẽ cho họ. Mẹ mang tới đây cái quạt, một vật dụng nhiều năm liền luôn đặt tại hành lang trước. Mẹ đòi cha bắt đường dây điện từ nhà ra tận chuồng bò.
-Họ cũng là con người, cho dù vài người quanh đây nghĩ thế nào. - Tôi nghe mẹ nói như vậy không chỉ một lần.
Gác xép vẫn sạch sẽ và ngăn nắp như trước. Gối chăn được xếp gần quạt. Sàn đã được quét. Không một mẩu tàn thuốc hay tàn lửa. Mẹ khá hài lòng về những người Mexico. Mẹ cư xử với họ bằng sự tôn trọng, và họ cũng đã đáp lại ơn huệ đó.
Chúng tôi đẩy ô cửa gác xép, chính ô cửa Luis đã ló đầu qua khi Hank khủng bố họ bằng đá và đất. Chúng tôi ngồi trên gờ cửa, hai chân thả xuống đung đưa. Từ độ cao ba mươi bộ, chúng tôi có được tầm nhìn tốt nhất so với bất cứ chỗ nào trong trang trại. Hàng cây xa xa phía tây là sông St. Francis, và thẳng trước mặt, ngang qua cánh đồng phía sau, là nước từ nhánh sông con Siler.
Ở nhiều chỗ, nước gần như ngập đến ngọn bông. Từ đây, chúng tôi có thể đánh giá rõ hơn tình trạng mực nước đang dâng lên. Chúng tôi có thể nhìn thấy rõ nước giữa những luống bông chạy thẳng về phía chuồng bò, và nước đã vượt qua con đường đồng chính, đang chảy vào bốn mươi mẫu phía sau.
Nếu nước sông St. Francis tràn bờ, nhà chúng tôi sẽ gặp nguy hiểm.
-Con nghĩ chúng ta đã xong việc hái bông. - Tôi nói.
-Có vẻ thế. - Mẹ chỉ hơi buồn một chút.
-Tại sao vùng đất của chúng ta bị ngập nhanh vậy?
-Bởi vì nó thấp và gần sông. Đây không phải là vùng đất tốt, Luke ạ, sẽ không bao giờ. Đó là một nguyên nhân chúng ta rời khỏi đây. Sẽ không có nhiều tương lai.
-Chúng ta sẽ đi đâu?
-Miền Bắc. Ở đó có nhiều việc.
-Bao lâu...?
-Không lâu đâu. Cho tới khi tiết kiệm được một số tiền. Cha con sẽ làm việc tại công ty Buick với bác Jimmy Dale. Nguời ta trả ba đôla mỗi giờ. Cha mẹ sẽ làm việc, tiết kiệm, con sẽ được đi học, một trường học tốt.
-Con không muốn đi học ở trường mới đâu.
-Ở đó sẽ rất vui, Luke ạ.
Việc đó nghe không có gì vui vẻ. Bạn bè tôi đều ở Black Oak. Ngoại trừ bác Jimmy Dale và Stacy, tôi không biết ai ở miền Bắc. Mẹ đặt tay lên đầu gối tôi và xoa xoa, như thể cử chỉ này làm cho tôi cảm thấy dễ chịu hơn.
-Việc thay đổi luôn luôn khó khăn, Luke, nhưng có thể cũng rất thú vị. Hãy nghĩ như đây là một cuộc phiêu lưu. Con muốn chơi bóng chày cho đội Cardinal thì con sẽ phải rời gia đình và tới miền Bắc, sống trong ngôi nhà mới, kết bạn mới, tới nhà thờ mới. Sẽ rất vui, phải không?
-Con nghĩ vậy.
Những bàn chân trần đang nhẹ nhàng đu đưa lên xuống. Mặt trời lấp sau đám mây, và một cơn gió thổi vào mặt chúng tôi. Dãy bông dọc bờ ruộng chuyển dần từ màu vàng sang đỏ thẫm, và lá đang rụng.
-Chúng ta không thể ở đây, Luke. - Mẹ nhẹ nhàng nói, như thể tâm trí đã tới tận miền Bắc.
-Khi quay về chúng ta sẽ làm gì?
-Chúng ta sẽ không trồng trọt nữa. Chúng ta sẽ tìm việc tại Memphis hay Little Rock, sẽ mua một căn nhà có tivi và điện thoại. Chúng ta sẽ có ôtô đẹp, và con có thể chơi bóng chày trong đội bóng có đồng phục thật sự. Việc đó nghe thế nào?
-Nghe có vẻ khá hay ạ.
-Chúng ta sẽ thường xuyên quay về thăm Pappy,  
Gran và chú Ricky. Đó sẽ là cuộc sống mới, Luke, một cuộc sống tốt hơn nhiều so với cái kia. - Mẹ hất đầu về phía cánh đổng, về phía đám bông đang ngập nước.
Tôi nghĩ tới đám anh em họ ở Memphis, con của các bác gái. Họ hiếm khi về Black Oak, chỉ vào những dịp đám tang, hoặc vào Lễ Tạ ơn, và điều này là tốt với tôi bởi vì họ là dân thành phố với những bộ quần áo đẹp và giọng nói nhanh hơn. Tôi không thích họ lắm, nhưng cảm thấy ghen tỵ. Họ không mất lịch sự hay hợm hĩnh, nhưng phong cách họ khác biệt khiến tôi phát ốm. Tôi quyết định sau này, khi sống ở Memphis hay Little Rock tôi sẽ không, dù bất cứ tình huống nào, hành động hay tỏ vẻ mình tốt đẹp hơn người khác.
-Mẹ có một bí mật, Luke.
Mong là không phải một bí mật mới. Tâm trí rối rắm của tôi không thể giữ thêm bí mật nào khác nữa.
-Gì vậy ạ?
-Mẹ sắp có em bé. - Mẹ mỉm cười với tôi.
Tôi không thể không mỉm cười đáp lại. Tôi thích được là đứa con duy nhất, nhưng thực sự, tôi cũng muốn có ai đó chơi cùng.
-Mẹ á?
-Ừ. Vào hè tới.
-Có thể là con trai phải không?
-Mẹ sẽ cố, nhưng không hứa gì đâu nhé.
-Nếu mẹ sinh em bé, con thích có em trai.
-Con thích không?
-Có ạ. Cha biết việc này chưa?
-Rồi, cha đã biết.
-Cha cũng hạnh phúc chứ?
-Rất vui.
-Thế thì tốt.
Phải mất chút thời gian để suy nghĩ kỹ chuyện này, nhưng tôi biết ngay đó là điều tốt đẹp. Tất cả đám bạn tôi đều có anh chị em.
Một ý tưởng xuất hiện trong tâm trí khiến tôi không thể dứt bỏ được. Từ lúc nói về chuyện sẽ có em bé, tôi đã cố vượt qua mong muốn mạnh mẽ được thố lộ một trong những bí mật của mình. Bây giờ, bí mật này dường như vô hại. Có quá nhiều việc xảy ra kể từ khi Tally và tôi lén tới nhà Latcher mà tình tiết đó bây giờ thành thú vị.
-Con biết tất cả chuyện đứa trẻ được sinh ra thế nào.
- Tôi nói, thái độ hơi phòng thủ.
-Con biết?
-Vâng ạ.
-Bằng cách nào?
-Mẹ cũng có thể giữ bí mật?
-Chắc chắn rồi.
Tôi bắt đầu câu chuyện, đổ trách nhiệm lên Tally trong những chuyện có thể khiến tôi bị rắc rối. Chị ấy đã có kế hoạch về việc đó. Chị ấy năn nỉ tôi đi. Chi ấy thách thức tôi. Chị ấy đã làm việc này, việc kia. Khi nhận ra câu chuyện dẫn tới đâu, hai mắt mẹ long lên.
-Luke, con không được làm vậy!
Tôi đã thổ lộ. Tôi thêm thắt chỗ này chỗ kia, để câu chuyện thêm căng thẳng, nhưng phần lớn tôi kể sự thực.
-Con đã thấy mẹ trong cửa sổ? - Mẹ hỏi với vẻ không hài lòng.
-Vâng. Cả Gran và bà Latcher.
-Con đã thấy Libby?
-Không ạ, nhưng chúng con chắc là đã nghe thấy tiếng chị ấy. Việc đó luôn đau như thế sao?
-Ồ, không phải luôn luôn. Tiếp tục đi.
Tôi không bỏ sót chi tiết nào. Khi Tally và tôi quay trở lại trang trại, ánh đèn pha ôtô đuổi theo sau, mẹ túm chặt khuỷu tay tôi như muốn làm gẫy.
-Vậy mà mọi người không biết!
-Dĩ nhiên không. Con lén chuồn vào nhà. Pappy vẫn đang ngáy. Con sợ mẹ sẽ ghé qua phòng và nhìn thấy người con đầy mồ hôi, bụi bẩn.
-Cha mẹ và bà quá mệt.
-Đó là một việc tốt. Con ngủ khoảng hai tiếng, sau đó Pappy đánh thức con để ra đồng. Con chưa bao giờ buồn ngủ như vậy cả.
-Luke, mẹ không tin con đã làm vậy.
-Việc đó thật buồn cười.
-Con không nên làm thế.
-Tally bắt con làm vậy mà.
-Đừng đổ lỗi cho Tally.
-Con sẽ không bao giờ làm vậy nếu không có chị ấy.
-Mẹ không thể tin là hai đứa đã làm chuyện đó.
Tôi có thể nói mẹ bị ấn tượng với câu chuyện. Mẹ cười và lắc đầu kinh ngạc.
-Con đã chạy rông bao nhiêu lần vào ban đêm?
-Con nghĩ mỗi lần đó thôi.
-Con thích Tally, đúng không?
-Vâng ạ. Chị ấy là bạn con.
-Mẹ hy vọng nó được hạnh phúc.
-Con cũng vậy.
Tôi nhớ Tally, song tôi ghét phải thú nhận điều này.
-Mẹ, mẹ nghĩ chúng ta sẽ gặp Tally ở miền Bắc không?
Mẹ mỉm cười.
-Không, mẹ không nghĩ thế. Nhiều thành phố ở đó - St. Louis, Chicago, Cleveland, Cincinnati - với mấy triệu dân. Chúng ta sẽ không bao giờ gặp được nó đâu.
Tôi nghĩ về đội Cardinal, đội Cub và đội Red. Tôi nghĩ về Stan Musial chạy quanh các góc, ngay trước ba mươi nghìn fan hâm mộ tại Sportsman’s Park. Bởi vì đội bóng ở miền Bắc, dù sao đó cũng là nơi tôi sẽ đến. Tại sao không bỏ đi sớm vài năm?
-Con nghĩ con sẽ đi.
Việc đó sẽ rất vui, Luke ạ.  Mẹ lại nói.


Khi trở về từ thị trấn, trông Pappy và cha có vẻ thất vọng. Tôi nghĩ tâm trạng họ đang như vậy. Nhân công thì bỏ đi, bông thì ngập nước. Nếu mặt trời mọc và nước rút, họ sẽ không có đủ nhân công làm việc trên đồng. Và không biết bông sẽ khô được không. Lần này, mặt trời không thấy đâu, và nước vẫn đang dâng lên.
Sau khi Pappy vào trong nhà, cha xách hai thùng sơn xuống và để trên hành lang trước. Cha lẳng lặng làm không nói một lời, dù tôi đang nhìn theo mỗi cử động của cha. Rồi cha tới thẳng chuồng bò.
Hai thùng sơn sẽ không đủ cho phía trước nhà. Tôi thấy bực mình vì điều này, sau đó tôi nhận ra lý do cha không mua nhiều hơn. Cha không có tiền. Cha và Pappy đã trả tiền cho đám người Mexico, và không còn đồng nào.
Tôi chợt cảm thấy rất khó chịu vì mình vẫn tiếp tục  
sơn nhà sau khi Trot ra đi. Tôi đã thúc đẩy kế hoạch, và vì việc này đã buộc cha phải tiêu đi số tiền ít ỏi cha có được.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai thùng sơn đặt cạnh nhau, và nước mắt trào ra. Tôi đã không nhận thấy chúng tôi bị túng quẩn đến mức nào.
Cha đã làm việc hết sức cực nhọc trong suốt sáu tháng trời, và bây giờ không thu lại gì. Khi mưa đến, tôi, vì lý do nào đó, đã quyết định là ngôi nhà nên được sơn.
Nhưng mục đích của tôi là tốt, tôi nghĩ. Vậy tại sao tâm trạng tôi lại thấy quá khủng khiếp thế này?
Tôi cầm chổi, mở thùng sơn, và bắt đầu công đoạn cuối cùng. Khi chậm rãi sơn những đường ngắn bằng tay phải, tôi lau nước mắt bằng tay trái.




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.10.2021 17:29:28 bởi Ct.Ly>
- 34 -


Đợt sương giá đầu tiên sẽ tàn phá hết những gì còn lại trong khu vườn. Sương giá thường xuất hiện khoảng giữa tháng Mười dù theo lịch vạn niên cha thường đọc với vẻ thành kính như khi đọc Kinh Thánh đã quên ngày dự đoán đến hai lần. Không chịu khuất phục, cha tiếp tục xem lại cuốn lịch mỗi sáng khi dùng tách cà phê đầu tiên. Nó gây ra nỗi lo lắng vô tận.
Bởi không thể hái bông, khu vườn trở thành tâm điểm chú ý. Tất cả năm người trong gia đình kéo nhau ra vườn ngay sau bữa sáng. Mẹ cho rằng sương giá sẽ xuất hiện vào ban đêm, nếu không chắc chắn sẽ vào đêm sau. Và sau đó nữa.
Trong suốt một giờ khốn khổ, tôi lôi lũ đậu đen khỏi đám dây leo. Pappy, người còn ghét làm vườn hơn cả tôi, đang hái đậu bơ ở bên cạnh và làm việc hết sức chăm chỉ. Gran đang giúp mẹ hái những quả cà chua cuối cùng. Cha xách làn chạy tới chạy lui, dưới sự giám sát của mẹ. Khi cha tới gần chỗ tôi, tôi xin phép.
-Con thật sự muốn sơn.
-Hỏi mẹ con đi. - Cha nói.
Tôi làm theo lời cha và mẹ nói, tôi có thể làm việc đó sau khi hái được hai làn đậu. Khu vườn được thu hoạch sạch sẽ hơn bao giờ hết. Vào khoảng giữa trưa thì không còn một hạt đậu nào sót lại.
Sau đó tôi quay lại việc sơn nhà một mình. Ngoài việc điều khiển máy ủi thì đây là công việc tôi thích làm hơn cả. Sự khác nhau giữa hai việc là tôi thực sự không thể điều khiển máy ủi và phải mất nhiều năm tôi mới làm được. Nhưng chắc chắn tôi có thể sơn nhà sau khi quan sát những người Mexico, tôi học hỏi được nhiều hơn và nâng cao kỹ thuật của mình. Tôi miết lớp sơn mỏng nhất có thể, cố hết sức tiết kiệm sơn.
Khoảng giữa sáng đã hết một thùng. Mẹ và Gran đang ở trong bếp, rửa sạch và đóng hộp rau củ.
Tôi không nghe thấy tiếng động đằng sau. Nhưng tiếng ho thu hút sự chú ý vang lên khiến tôi giật mình, đánh rơi chổi sơn.
Ông Latcher đứng đó, người ướt át và dính đầy bùn từ chân đến thắt lưng. Chân đất, áo rách rưới, rõ ràng ông ta đã đi bộ từ trang trại tới đây.
-Ông Chandler đâu?
Tôi không rõ ông ta muốn hỏi ông Chandler nào. Tôi nhặt chổi sơn và chạy về phía đông. Tôi hét to gọi cha và cha ló đầu qua đám dây leo. Khi thấy ông Latcher sau lưng tôi, cha vội đứng lên.
-Gì thế? - Cha bước đến chỗ chúng tôi.
Gran nghe thấy giọng nói lạ và cũng xuất hiện ở hành lang trước, mẹ đứng ngay sau lưng bà. Nhìn ánh mắt ông Latcher, chúng tôi biết có chuyện không hay.
-Nhà tôi bị ngập rồi. - Ông ta nói, không nhìn vào mắt cha. - Chúng tôi phải rời đi.
Cha nhìn tôi rồi quay sang nhìn hai phụ nữ trên hành lang.
-Anh có thể giúp chúng tôi không? - Ông Latcher hỏi.
- Chúng tôi không còn nơi nào để đi nữa.
Tôi nghĩ, ông ta sắp khóc đến nơi và tôi cảm thấy mình cũng vậy.
-Dĩ nhiên chúng tôi sẽ giúp, - Gran ngay lập tức nhận trách nhiệm. Vì thế cha sẽ làm theo lời bà nội. Và tất cả chúng tôi cũng vậy.
Bà bảo tôi đi tìm Pappy. Ông đang ở kho công cụ, đang cố bận rộn lăng xăng với ắc quy điện của chiếc máy kéo cũ. Mọi người tập trung ngay bên máy kéo để bàn bạc kế hoạch.
-Chúng tôi có thể lái xe đến thẳng nhà anh không? - Pappy hỏí.
-Không, - ông Latcher nói. - Nước đã ngập đến thắt lưng trên đoạn đường nhà chúng tôi. Hiện nay nước lên đến hành lang, vào nhà sáu insơ rồi.
Tôi không thể tưởng tượng cảnh đám trẻ nhà Latcher trong ngôi nhà ngập đầy nước.
-Libby và đứa trẻ thế nào? - Gran hỏi, như không thể kìm nén.
-Libby vẫn khoẻ, đứa trẻ bị ốm.
-Chúng ta cần thuyền, - cha nói. - Jeter có một cái neo ở Cockleburn Slough.
-Ông ấy sẽ không phiền nếu chúng ta mượn nó đâu. - Pappy khẳng định.
Trong vài phút cánh đàn ông bàn về chuyện cứu nguy - bằng cách nào lấy được chiếc thuyền, xe tải có thể đi được đọan đường nào, bao xa, và sẽ mất bao nhiêu chuyến. Điều không được đề cập chính xác là gia đình Latcher sẽ đi về đâu sau khi được cứu khỏi chỗ ngập lụt.
Một lần nữa Gran lại sốt sắng nhận trách nhiệm.
-Mọi người nhà anh có thể ở đây. - Bà nói với ông Latcher - Gác xép của chúng tôi rất sạch sẽ, đám người Mexico vừa rời khỏi. Anh chị sẽ có giường ấm áp và đầy đủ thức ăn.
Tôi nhìn bà nội. Pappy cũng nhìn bà. Cha liếc qua và sau đó nhìn xuống chân. Lũ người đói khát nhà Latcher sẽ sống trong chuồng bò nhà chúng tôi! Đứa trẻ bệnh tật khóc suốt đêm. Thức ăn của chúng tôi sẽ bị phân phát. Tôi khiếp sợ với suy nghĩ đó, và tôi thấy giận dữ vì Gran đã đưa ra lời đề nghị không thèm bàn bạc trước với chúng tôi.
Sau đó tôi nhìn ông Latcher. Hai môi ông ta run run, và mắt ướt nhoèn. Hai tay ôm chặt cái mũ rơm vào thắt lưng, ông ta rất bối rối nên chỉ nhìn xuống đất. Tôi chưa bao giờ thấy một con người khốn khổ, bẩn thỉu và tuyệt vọng hơn.
Tôi nhìn sang mẹ. Hai mắt mẹ cũng rơm rớm. Tôi liếc nhìn cha. Tôi chưa bao giờ thấy cha khóc, và cha không định khóc vào lúc này, nhưng rõ ràng cha cũng mủi lòng vì nỗi khổ của ông Latcher. Trái tim khô cứng của tôi tan ra trong nháy mắt.
-Chúng ta tiến hành thôi, - Gran nói có vẻ ra lệnh. - Chúng tôi sẽ chuẩn bị gác xép.
Chúng tôi bắt tay vào việc, cánh đàn ông nhảy lên xe tải, cảnh phụ nữ hướng tới chuồng bò. Trước khi bước đi Gran lôi tay Pappy và thầm thì.
-Ông đón Libby và đứa trẻ trước nhé.
Một mệnh lệnh rõ ràng và Pappy gật đầu.
Tôi nhảy lên thùng xe cùng ông Latcher. Ông ta ngồi xổm trên đôi chân gầy trơ xương và im lặng. Chúng tôi dừng lại tại cầu. Cha ra khỏi xe và bước dọc bờ sông. Nhiệm vụ của cha là đi tìm chiếc thuyền của ông Jeter ở Cockleburn Slough, sau đó thả nó trôi theo dòng sông tới nơi chúng tôi đang đợi trên cầu. Chúng tôi đi tiếp và rẽ vào con đường tới nhà Latcher, và đi gần một trăm bộ trước khi đến gần một bãi lầy. Phía trước mặt không có gì khác ngoài nước…
-Tôi sẽ bảo với họ là mọi người đang tới. - Ông Latcher nhảy khỏi thuyền.
Ông ta lội qua vũng bùn và sau đó là nước mênh mông. Ngay lập tức nước lên đến đầu gối.
-Coi chừng rắn nhé! - ông ta hét to lại phía sau, - chúng ở mọi nơi đấy.
Ông ta nặng nhọc lê bước qua dòng nước, với hai bên là những cánh đồng ngập úng.
Hai ông cháu nhìn theo cho đến khi ông ta biến mất, sau đó chúng tôi trở lại bên sông và chờ cha.
Chúng tôi ngồi trên một khúc gỗ gần cầu, nước ầm ầm phía dưới. Vì thấy không có gì để nói nên tôi quyết định đây là lúc kể cho Pappy một bí mật. Trước tiên, tôi đề nghị ông phải thề giữ kín.
Tôi bắt đầu câu chuyện, từ lúc những giọng nói trong đêm khuya ở sân trước. Gia đình Spruill cãi nhau, rồi Hank bỏ đi. Tôi lần theo sau trong bóng tối và trước khi biết chuyện gì xảy ra, tôi đang đi theo dấu không chỉ Hank mà theo sau cả Cowboy.
-Bọn họ đánh nhau ngay chỗ kia. - Tôi chỉ ra giữa cầu.
Tâm trí Pappy không còn bận tâm đến lũ lụt, trồng bông hay việc cứu gia đình Latcher. Ông nhìn tôi chăm chăm, tin vào lời nói của tôi nhưng tỏ ra rất kinh ngạc. Tôi kể lại trận ấu đả với mọi chi tiết hết sức sinh động sau đó lại chỉ.
-Hank rơi xuống chỗ kia, ngay giữa sông. Chưa thấy nổi lên.
Pappy lầm bầm nhưng không nói gì. Tôi ngồi xổm ngay trước mặt ông, lo lắng và kể nhanh. Khi tôi nói đến cuộc chạm trán giữa tôi với Cowboy vài phút sau trên con đường gần nhà, Pappy thầm chửi rủa.
-Nhẽ ra, cháu nên kể cho ông nghe ngay sau đó.
-Cháu không thể, cháu quá sợ hãi.
Ông đứng lên và bước qua bước lại quanh khúc gỗ.
-Hắn đã giết con trai của họ và đánh cắp luôn cô con gái, - ông tự nói với mình. - Ôi, Lạy Chúa!
-Chúng ta sẽ làm gì, Pappy?
-Để ông suy nghĩ.
-Ông nghĩ, Hank sẽ nổi lên ở chỗ nào đó không?
-Không. Thằng Mexico đó đã moi ruột nó. Nó chìm thẳng xuống đáy sông, có lẽ bị lũ cá rỉa xác rồi, không còn gì nữa.
Chuyện thật ghê tởm, nhưng tôi cảm thấy nhẹ bớt khi nghe nói vậy. Tôi không muốn thấy lại Hank. Tôi đã nghĩ về gã mỗi khi qua cầu. Tôi đã mơ thấy cái xác trương phềnh của gã thình lình xuất hiện dưới sông và kinh hãi khi trời sập tối.
-Cháu đã làm gì sai sao? - Tôi hỏi.
-Không.
-Ông định kể cho mọi người không?
-Không, ông không nghĩ vậy. Chúng ta sẽ giữ bí mật chuyện này, chúng ta sẽ nói đến nó sau.
Chúng tôi lại ngồi xuống khúc gỗ và nhìn làn nước, Pappy đăm chiêu suy nghĩ. Tôi cố thuyết phục mình là bây giờ nên cảm thấy dễ chịu hơn vì cuối cùng tôi cũng đã kể được cho một người lớn về cái chết của Hank.
Sau một lúc Pappy nói.
-Hank phải nhận những gì nó đã gây ra. Chúng ta không kể cho ai về chuyện này. Cháu là nhân chứng duy nhất, và không việc gì cháu phải lo lắng. Và đây sẽ là bí mật của chúng ta, một bí mật chúng ta sẽ mang theo xuống mồ.
-Còn ông bà Spruill?
-Không biết sẽ không làm họ bị tổn thương.
-Ông sẽ kể cho Gran?
-Không, không ai cả. Chỉ ông và cháu thôi.
Ông là người cùng hội mà tôi hoàn toàn tin tưởng. Tôi cảm thấy dễ chịu hơn. Tôi đã chia sẻ bí mật với một người chắc chắn có thể gánh vác được phần của mình. Và chúng tôi quyết định là chuyện của Hank và Cowboy sẽ được giữ kín mãi mãi.


Cuối cùng, cha cũng đến trên chiếc thuyền có đáy bằng của ông Jeter. Thuyền có máy gắn ngoài đang chệch hướng nhưng việc đi lại rất thuận lợi nhờ dòng nước mạnh. Cha sử dụng một mái chèo làm bánh lái và tấp vào bờ dưới cầu, ngay dưới chỗ chúng tôi. Cha và Pappy sau đó lôi thuyền lên bờ và kéo nó đến chỗ xe tải. Chúng tôi quay trở lại con đường dẫn đến nhà Latcher và dỡ thuyền xuống, đẩy nó ra bờ nước ngập. Tất cả ba chúng tôi nhảy lên thuyền, chân dính đầy bùn. Cha và ông chèo thuyền, chúng tôi di chuyển dọc theo con đường hẹp, hai bộ phía trên mặt đất, ngang qua những luống bông ngập nước.
Chúng tôi càng đi xa, nước càng sâu. Gió nổi lên và thổi dạt chúng tôi vào đám bông. Cả Pappy và cha nhìn lên trời rối lắc đầu.
Tất cả gia đình Latcher đứng trên hành lang trước, chờ đợi trong nỗi sợ hãi, đang quan sát mọi cử động của chúng tôi khi con thuyền cắt ngang hồ nước bao quanh ngôi nhà. Bậc thang trước đã ngập, ít nhất khoảng một bộ. Chúng tôi ghé thuyền tới trước nhà, ông Latcher túm lấy nó và lôi vào. Nước ngập tới ngực ông ta.
Tôi nhìn những khuôn mặt sợ hãi và buồn bã trên hành lang. Quần áo của họ thậm chí còn rách rưới hơn lần cuối tôi đến đây. Tất cả đều gày gò và hốc hác, có lẽ đang đói. Tôi thấy nụ cười trên mặt hai đứa bé và tôi bỗng thấy mình rất quan trọng. Bước ra khỏi đám đông là Libby  
Latcher, tay ôm đứa bé quấn trong cái chăn cũ. Trước đó, tôi chưa bao giờ gặp Libby, và tôi không thể tin được là chị ấy lại xinh đẹp đến vậy. Mái tóc nâu nhạt dài buộc đuôi ngựa. Đôi mắt màu xanh nhạt và sáng rực. Libby cao và gầy như những người kia. Khi chị bước lên thuyền, cả Pappy và cha đưa tay đỡ. Chị và đứa bé ngồi cạnh tôi, và bỗng nhiên tôi phải đối mặt với đứa em họ mới nhất :
-Em là Luke, - tôi nói, mặc dù đây là thời điểm kỳ cục để giới thiệu.
-Chị là Libby, - chị nở nụ cười khiến trái tim tôi đập rộn ràng.
Đứa trẻ đang ngủ. Nó không lớn thêm tý nào so với khi tôi thấy qua cửa sổ vào đêm nó ra đời. Nó bé tý, nhăn nheo và chắc là đói, nhưng Gran đang đợi nó.
Rayford Latcher bước lên thuyền và ngồi cách xa chỗ tôi. Nó là một trong ba đứa đã đánh tôi lần trước. Percy, thằng lớn nhất và là kẻ đầu sỏ trong vụ tấn công đó, đang trốn trên hành lang. Thêm hai đứa nữa lên thuyền, sau đó ông Latcher nhảy lên.
-Chúng tôi sẽ quay lại trong vài phút. - Ông nói với bà Latcher và đám trẻ đang còn đứng trên hành lang. Họ trông có vẻ như bị bỏ lại chết gí ở đó.
Gió tiếp tục thổi dạt thuyền vào đám bông vì thế cha nhảy xuống và bắt đầu đẩy thuyền từ phía sau.
-Coi chừng rắn, - ông Latcher lại cảnh báo. Cả hai người đều ngập dưới nước.
-Percy suýt bị rắn cắn đấy, - Libby nói với tôi. - Nó nổi lên trên hành lang.
Chị cúi xuống đứa bé, cố giữ cho nó được khô ráo.
-Tên nó là gì? - Tôi hỏi.
-Nó chưa có tên.
Tôi chưa bao giờ nghe câu nói nào vô nghĩa như vậy. Một đứa bé không có tên. Phần lớn trẻ con sinh ra tại nhà thờ Cơ đốc đều có hai hoặc ba cái tên trước khi chúng xuất hiện trên cõi đời.
-Khi nào Ricky về nhà? - Libby thầm thì.
-Em không biết.
-Anh ấy vẫn ổn chứ?
-Đúng.
Chị dường như rất mong ngóng tin tức chú Ricky, và điều này khiến tôi không thoải mái. Tuy nhiên, không phải là không dễ chịu khi được ngồi sát một cô gái dễ thương muốn thì thầm nói chuyện với mình. Đám trẻ trên thuyền hai mắt dại đi vì chuyến phiêu lưu.
Khi tới gần đường, mực nước nông hơn và cuối cùng thuyền cũng chạm vào lớp bùn. Tất cả chen nhau nhảy ra ngoài và đám con nhà Latcher chất đống lên xe tải. Pappy ngồi sau tay lái.
-Luke, con ở lại với cha. - Cha yêu cầu.
Khi xe tải đi khỏi, ông Latcher lại đẩy thuyền ra và bắt đầu hét to những lời chỉ dẫn cho bà vợ. Một đứa trẻ lò dò bước trên hành lang và suýt rơi xuống nước khi cơn gió mạnh đập vào thuyền và làm cho nó chòng chành. Percy đẩy mạnh cán chổi về phía trước và tôi túm chặt lấy để lôi thuyền quay lại hành lang. Cha la to gì đó, và ông Latcher cũng vậy. Còn lại bốn đứa trẻ và tất cả đều muốn lên thuyền ngay. Tôi giúp chúng lên thuyền.
-Nắm chắc vào Luke! - Cha nói hàng chục lần.
Khi đám trẻ đã ổn định, ông Latcher ném lên thuyền một bao bì căng phồng, có lẽ là quần áo. Tôi đoán đó là tất cả tài sản của họ. Cái bao hạ cánh ngay dưới chân tôi, và tôi giữ chặt lấy như thể nó rất giá trị. Ngồi cạnh tôi là cô bé chân đất, không phải chỉ một trong bọn họ không đi giầy, mặc áo sơ mi cộc tay. Nó đang lạnh cóng và bám chặt lấy chân tôi như sợ bị gió thổi bay. Nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt nhưng khi thấy tôi nhìn, nó lí nhí.
-Cảm ơn.
Bà Latcher trèo lên thuyền, bước vào giữa đám con và hét to nói chuyện với ông chồng. Với con thuyền đầy người, chúng tôi quay lại và hướng về phía đường. Tất cả ngồi co rúm lại để che mặt tránh mưa.
Cha tôi và ông Latcher gắng hết sức đẩy thuyền trong cơn gió. Nhiều chỗ nước chỉ đến đầu gối, nhưng sau vài bước chân lại bị ngập đến ngực khiến họ rất khó đẩy thuyền. Họ cố giữ nó ở giữa đường, tránh xa đám bông.
Pappy chưa thấy đâu. Ông không đủ thời gian để đưa chuyến đầu tiên và quay lại ngay. Khi chúng tôi xuống thuyền an toàn, cha buộc nó vào cột hàng rào.
-Không việc gì phải chờ đợi ở đây. - Cha quyết định.
Chúng tôi lội bì bõm qua lớp bùn, chịu đựng gió và mưa cho tới khi tới được đoạn sông. Đám trẻ nhà Latcher sợ đi qua cầu, và tôi chưa bao giờ nghe thấy những tiếng kêu khóc thảm thiết như vậy. Chúng túm chặt cha mẹ. Ông Latcher đang vác bao tải. Nửa đường trên sông St. Francis, tôi nhìn xuống những tấm ván phía dưới và nhận thấy, giống như đám con, bà Latcher cũng đi chân không.
Khi đã được an toàn ở bên này sông, tôi thấy Pappy lái xe tới gần.
Gran và mẹ đang đợi trên hành lang sau. Họ chào đón đoàn thứ hai của gia đình Latcher và chỉ họ tới cuối hành lang, nơi chất một đống quần áo. Đám trẻ nhà Latcher cởi trần, vài đứa cảm thấy bối rối, những đứa khác thì không, và mặc quần áo cũ từ rất lâu của nhà Chandler. Sau khi thay xong quần áo khô ráo ấm áp, chúng được đưa vào bếp, nơi có đầy đủ thức ăn. Gran đã chuẩn bị xúc xích, thịt hun khói và hai chảo bánh rán. Bàn ăn chất đầy bát to với đủ các loại rau mẹ trồng trong sáu tháng qua.
Gia đình Latcher ngồi quanh bàn, tất cả mười người - đứa bé đang ngủ ở đâu đó. Đa phần thời gian họ chỉ im lặng, và tôi không chắc đó là vì họ cảm thấy xấu hổ, an tâm hay chỉ vì quá đói khát. Họ cắm đầu vào bát và thỉnh thoảng nói lời cảm ơn. Mẹ với Gran rót trà và nói chuyện ồn ào xung quanh. Tôi quan sát họ từ khung cửa. Pappy và cha ở hành lang trước, đang nhấm nháp cà phê và nhìn mưa ngoài trời.
Khi bữa ăn vẫn đang tiếp tục, gia đình tôi chuyển sang phòng khách, nơi Gran đã đốt lò sưởi. Năm người chúng tôi ngồi gần lò sưởi và lắng nghe gia đình Latcher trong bếp một lúc lâu. Họ không nói năng gì, dĩa thìa khua lanh canh. Bọn họ được ấm áp và an toàn, không còn đói khát. Làm sao lại có những con người đáng thương như vậy?
Tôi nhận thấy mình không thể ghét bỏ gia đình Latcher. Họ cũng giống chúng tôi, bất hạnh khi sinh ra là người lĩnh canh. Tôi thật sai lầm khi tỏ vẻ khinh bỉ họ. Ngoài ra, tôi cũng khá quan tâm đến Libby.
Tôi hy vọng là có lẽ chị thích tôi.
Khi chúng tôi đang ngồi sưởi thì tiếng khóc của đứa bé vang lên từ nơi nào đó. Gran bật dậy và bỏ đi ngay.
-Tôi sẽ đi xem thằng bé, - tôi nghe bà nói trong bếp. - Mọi người cứ tiếp tục dùng bữa.
Tôi không thấy một người nào trong nhà Latcher rời bàn ăn. Đứa bé khóc từ đêm nó ra đời và họ đã quen với việc đó.
Tuy nhiên, gia đình Chandler chúng tôi lại không quen. Nó khóc suốt thời gian còn lại trong bữa trưa. Gran bế nó đi qua đi lại cả giờ đồng hồ khi cha mẹ đưa gia đình Latcher đến nơi ở mới trên gác xép. Libby quay lại kiểm tra đứa bé vẫn đang gào khóc. Mưa đã tạnh, vì vậy mẹ bê nó ra ngoài đi dạo nhưng nó cũng không hài lòng. Tôi chưa bao giờ nghe thấy thứ gì gào thét ầm ĩ không ngừng như vậy.
Khoảng giữa chiều chúng tôi cảm thấy lo lắng. Gran đã thử dùng vài loại thuốc của bà, nhưng loại thuốc pha chế lại chỉ làm cho mọi việc tồi tệ hơn. Libby đu đưa nó trên chiếc đu nhưng cũng không ăn thua. Gran vừa hát ru vừa nhảy quanh nhà, nhưng nó vẫn gào khóc, thậm chí còn to hơn, tôi nghĩ vậy. Mẹ bế nó đi qua đi lại. Pappy và cha bỏ đi chỗ khác. Tôi muốn bỏ chạy và trốn vào kho thóc.
-Trường hợp đau bụng tệ nhất tôi từng thấy, - tôi nghe Gran nói.
Sau đó Libby lại đu đưa đứa bé ở hành lang trước, và tôi nghe được cuộc nói chuyện khác. Dường như khi còn bé, tôi đã bị đau bụng dữ dội. Bà ngoại đã mất của tôi, người sống ở thị trấn trong một ngôi nhà sơn đẹp đẽ, cho tôi xơi vài miếng kem vani. Tôi nín khóc ngay, và chỉ vài ngày sau cơn đau bụng biến mất.
Vài lần sau đó tôi cũng bị đau bụng. Gran ít khi có sẵn kem trong tủ lạnh. Cha mẹ đã cho tôi lên xe tải và lái vào thị trấn. Dọc đường tôi đã nín khóc và lăn ra ngủ. Cha mẹ cho rằng sự chuyển động là mẹo chữa bệnh.
Mẹ bảo tôi tìm cha về. Mẹ đỡ đứa bé từ tay Libby, người đang mong thoát khỏi nó, và ngay sau đó chúng tôi đi về phía xe tải.
-Chúng ta vào thị trấn ạ? - Tôi hỏi.
-Ờ. - Mẹ nói.
-Còn nó thì sao? - Cha chỉ đứa bé. - Nó đang được coi là một bí mật mà.
Mẹ đã quên mất việc này. Nếu chúng tôi xuất hiện trong thị trấn với một đứa bé bí hiểm, tin đồn sẽ dày đặc.
-Chúng ta sẽ tính khi tới đó, - mẹ đóng sầm cánh cửa. - Chúng ta đi thôi.
Cha khởi động xe. Tôi ngồi giữa và đứa bé ở sát cạnh tôi. Nó chỉ nín được một lúc, sau đó lại tiếp tục gào. Khi tới gần sông tôi chỉ muốn ném đồ chết tiệt kia ra cửa sổ.
Tuy nhiên, cha mẹ lại thì thầm bàn bạc khi xe qua cầu. Họ quyết định là mẹ sẽ xuống xe khi chúng tôi đến gần nhà thờ, sau đó khẩn trương tới cửa hàng Pop & Pearl mua kem. Cha mẹ lo là bà Pop sẽ nghi ngờ tại sao mẹ lại mua kem và chỉ duy nhất món kem, bởi chúng tôi không cần bất cứ cái gì khác vào lúc này, và tại sao mẹ lại xuất hiện trong thị trấn vào chiều thứ tư. Cha mẹ kiên quyết là tính tò mò của bà Pop sẽ không được thoả mãn dưới bất cứ tình huống nào và sẽ khá thú vị khi bà phải khổ sở vì tính hiếu kỳ của chính mình. Dù bà Pearl rất thông minh nhưng cũng không thể đoán được món kem là dành cho đứa con hoang chúng tôi đang giấu trên xe.
Chúng tôi dừng xe gần nhà thờ. Nhìn quanh không thấy ai, mẹ liền trao đứa bé cho tôi và nghiêm khắc hướng dẫn cách bế ẵm cái sinh vật kia. Khi mẹ đóng cửa xe, mồm nó lại ngoạc ra, hai mắt sáng rực, lá phổi chứa đầy sự giận dữ. Nó rền rĩ khóc hai lần và suýt làm tôi chết khiếp trước khi cha vào số và chúng tôi lại khởi hành trên những con đường Black Oak. Đứa bé nhìn tôi và nín khóc.
-Chúng ta không được dừng lại. - Tôi nói.
Chúng tôi lái xe tới gần trạm tách hạt, một quang cảnh ảm đạm, máy móc không làm việc. Chúng tôi lại vòng ra sau nhà thờ Melodist và trường học, sau đó rẽ sang phía nam vào phố Main. Mẹ rời cửa hàng Pop & Pearl với một túi giấy nhỏ. Không có gì ngạc nhiên khi bà Pop đi ngay sau mẹ, và đang nói chuyện. Khi chúng tôi đi ngang qua, cha vẫy tay như không có gì bất thường.
Tôi chỉ biết, suýt chút nữa chúng tôi bị bắt gặp với đứa trẻ nhà Latcher. Tiếng gào lớn và cả thị trấn sẽ biết được bí mật của chúng tôi.
Chúng tôi vòng qua trạm tách hạt lần nữa, và khi đi về phía nhà thờ, mẹ đang đứng đợi. Khi xe dừng lại, mắt thằng bé lại nhấp nháy, môi dưới run run. Nó lại chuẩn bị gào khi tôi trả nó cho mẹ.
-Đây này, mẹ bế nó đi.
Tôi chuồn ra khỏi xe trước lúc mẹ lên. Thái độ vội vàng của tôi khiến cha mẹ ngạc nhiên.
-Con đi đâu, Luke? - Cha hỏi.
-Cha lái xe vòng vòng một chút nữa đi, con cần mua thêm sơn.
-Vào xe tải ngay, - cha quát nhỏ.
Đứa bé khóc và mẹ lại vội trèo lên.
Tôi nghe thấy tiếng khóc đằng sau, không to lắm và xe tải chuyển bánh.
Tôi rẽ vào cửa hàng ngũ kim, tới quầy sơn, và đề nghị chú bán hàng lấy cho ba thùng sơn trắng.
-Chỉ còn hai thùng thôi.
Tôi quá ngạc nhiên nên không thể nói gì. Tại sao cửa hàng ngũ kim có thể hết sơn được nhỉ?
-Khoảng thứ hai tuần sau hàng sẽ về.
-Lấy cho cháu hai thùng vậy.
Tôi chắc là hai thùng không thể hoàn thành phía trước nhà. Tôi đưa cho chú 6 đôla và lấy lại tiền lẻ.
-Để chú xách giúp.
-Không, cháu làm được.
Tôi gồng mình xách hai thùng sơn, người như vẹo đi. Tôi kéo lê chúng ra lề đường, và nghe văng vẳng tiếng gào của đứa trẻ. May mắn là thị trấn khá yên tĩnh.
Bà Pop lại xuất hiện trước cửa hàng, hai mắt nhìn ngược xuôi các hướng. Tôi nấp sau một chiếc xe đang đỗ. Sau đó tôi phát hiện xe tải nhà mình ở hướng nam, rõ ràng đang di chuyển, trông rất đáng nghi. Cha thấy tôi và chạy tới điểm dừng bên đường. Lấy hết sức, tôi xách hai thùng sơn và chạy về phía xe tải. Cha nhảy xuống giúp tôi lên thùng xe và đón hai thùng sơn. Tôi thích ngồi phía sau, tránh xa thằng nhỏ nhà Latcher. Khi cha ngồi sau tay lái, nó lại kêu ư ử.
Xe lắc lư chuyển bánh và đứa bé chợt im lặng. Tôi hét to chào bà Pop khi ngang qua cửa hàng.
Libby đang ngồi cùng Gran và chờ đợi chúng tôi. Khi xe dừng lại, đứa bé bắt đầu gào. Cánh phụ nữ vội đưa nó vào bếp và dụ nó bằng món kem. Rất may, kem làm nó dịu bớt. Nó ngủ trong vòng tay người mẹ trẻ.
Kem đã có tác dụng khi tôi bị đau bụng. Cách chữa trị này là một bằng chứng rõ hơn đối với đứa bé nhà Chandler. Tôi thấy không thật sự yên tâm về chuyện này.




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.10.2021 19:34:44 bởi Ct.Ly>
- 35 -

Chuồng bò chứa đầy người nhà Latcher là sự kiện mà tôi chắc chắn không ngờ tới. Và khi tôi cảm thấy an ủi về lòng từ thiện của chính mình và tình hàng xóm, chúng tôi quan tâm ngay đến việc họ có thể ở đây bao lâu. Tôi khơi mào chủ đề này ngay sau bữa tối, sau cuộc bàn luận về sự kiện trong ngày.
-Mọi người đoán xem họ sẽ ở đây bao lâu?
Pappy cho rằng họ sẽ đi ngay khi nước rút. Sống trong chuồng bò của nông dân khác chỉ là bất đắc dĩ, chỉ trong tình huống cấp bách nhất, không người nào có lòng tự trọng lại ở lâu hơn mức cần thiết.
-Họ sẽ ăn gì khi quay về nhà? - Gran hỏi. - Trong nhà họ không còn lấy một mẩu thức ăn?
Bà đoán là họ sẽ ở với chúng tôi đến hết mùa xuân.
Cha suy đoán căn nhà ọp ẹp của họ không thể trụ nổi sau trận lụt, họ không còn chỗ nào để về. Thêm vào đó, họ không có xe tải, không có phương tiện giao thông. Họ đã đói rách trên mảnh đất của chính mình trong nhiều năm qua. Họ sẽ đi đâu nữa đây? Pappy dường như hơi thất vọng với ý kiến này.
Mẹ chỉ ngồi nghe, nhưng rồi mẹ nói gia đình Latcher không phải loại người xấu hổ khi sống trong chuồng bò nhà người khác. Và mẹ lo lắng về đám trẻ, không chỉ về vấn đề sức khoẻ và việc nuôi dưỡng mà còn về giáo dục và phát triển nhân cách.
Dự đoán của Pappy về chuyến đi nhanh chóng được đưa ra bàn bạc, và cuối cùng bị bác bỏ. Ba người chống một, vị chi là bốn nếu tính cả ý kiến của tôi.
-Chúng ta sẽ sống sót, - Gran nói. - Chúng ta có đủ thức ăn cho mình và cho họ trong suốt mùa đông. Họ ở lại đây, họ không còn chỗ nào để đi nữa. Và chúng ta sẽ chăm sóc họ.
Không người nào muốn cãi lại ý bà.
-Chúa trời đã cho chúng ta khu vườn thật phong phú, - bà gật đầu với mẹ. - Luke này, Chúa đã nói, hãy tiếp đón người nghèo, người tàn tật, què quặt, mù loà và bạn sẽ được ban phúc.
-Chúng ta sẽ phải giết hai con lợn thay vì một, - Pappy nói. - Và chúng ta sẽ đủ thịt cho mùa đông.
Việc mổ lợn sẽ xảy ra vào đầu tháng Mười hai, khi trời trở lạnh. Mỗi năm một con lợn bị bắn vào đầu, nhúng vào nước sôi và treo lên cây gần kho công cụ, sau đó bị moi ruột và xả thành nhiều miếng. Rồi chúng tôi làm món thịt xông khói, giăm bông, xúc xích. Mọi thứ đều được sử dụng hết - lưỡi, óc, chân giò. “Mọi thứ, ngoại trừ tiếng kêu eng éc,” là câu tôi đã nghe thấy nhiều lần. Jeter là người mổ lợn khá giỏi, ông ấy sẽ giám sát và trình diễn các thao tác giết mổ khéo léo. Và ông sẽ lấy một miếng ngon nhất thay cho tiền công.
Kỷ niệm đầu tiên về việc giết mổ lợn là tôi đã phải chạy ra sau nhà và nôn mửa. Tuy nhiên, theo thời gian, tôi dần dần mong ngóng việc này. Nếu bạn muốn xơi thịt xông khói và giăm bông, bạn cần phải mổ lợn. Nhưng sẽ phải mổ hai con lợn để nuôi nhà Latcher đến mùa xuân. Bọn họ có 11 người, gồm cả đứa bé, lúc này nó đang sống nhờ món kem vani.
Khi nói về bọn họ, tôi bắt đầu mơ tới miền Bắc. Bây giờ chuyến đi dường như hấp dẫn hơn. Tôi thấy thông cảm với gia đình Latcher và tự hào mình là người đã cứu giúp họ. Tôi biết cần phải giúp đỡ người nghèo, nhưng tôi không thể tưởng tượng được cảnh lũ trẻ nhếch nhác kia vây quanh trang trại chúng tôi suốt mùa đông. Tôi sẽ quay lại trường học, đám trẻ nhà Latcher có đi cùng tôi? Bởi chúng là học sinh mới nên tôi sẽ phải chỉ dẫn cho chúng? Đám bạn tôi sẽ nghĩ thế nào? Tôi không thấy gì ngoài tình trạng bẽ mặt.
Và bây giờ họ đang sống cùng chúng tôi, chỉ là vấn đề thời gian khi mọi chuyện được khám phá. Chú Ricky là bố đứa trẻ. Bà Pearl sẽ phát hiện ra món kem vani dành cho ai.
-Luke. Con xong việc chưa? - Cha hỏi khiến tôi giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ.
Đĩa thức ăn của tôi sạch trơn. Mọi người nhìn cái đĩa. Mọi người có nhiều việc của người lớn để bàn luận. Nhiệm vụ của tôi là tìm việc gì đó để làm.
-Bữa tối rất ngon, cháu xin phép ạ. - Tôi nói câu quen thuộc.
Gran gật đầu, tôi bước ra ngoài bóng tối đến bên ghế băng gần cửa bếp. Từ chỗ này tôi sẽ nghe lỏm được câu chuyện. Ông bà và cha mẹ đang lo lắng về tiền bạc. Việc sống sót qua mùa đông là quan trọng. Thức ăn không phải  
vấn đề đáng bận tâm. Chúng tôi cần có tiền để chi trả nhiều khoản như xăng dầu, điện, ga và các sản phẩm khác như cà phê, đường. Liệu không may có ai ốm đau hay cần thay thế phụ tùng xe?
-Năm nay chúng ta không có gì để nộp cho nhà thờ. - Gran nói.
Pappy ước tính khoảng một phần ba số bông chưa được thu hái và bây giờ đang ngập trong nước. Nếu thời tiết khô ráo hơn, chúng tôi có thể vớt vát chút ít. Sẽ có thêm chút thu nhập, nhưng trạm tách hạt sẽ giữ phần lớn số đó.
Vấn đề là tiền mặt. Chúng tôi gần như hết sạch tiền và khó có hy vọng thu thêm. Chúng tôi cần có tiền trả tiền điện và ga cho đến Giáng sinh.
-Jimmy Dale đã giữ cho con một chỗ tại hãng sản xuất ôtô Buick. - Cha trình bày. - Nhưng anh ấy không thể đợi lâu. Việc làm hiện nay cũng khá khan hiếm. Chúng con nên tới đó, theo lời Jimmy Dale, tiền lương hiện nay là 3 đôla một giờ, 40 giờ mỗi tuần, làm thêm có thể kiếm hơn. Anh ấy nói con có thể kiếm được hai trăm đôla mỗi tuần.
-Tụi con sẽ gửi tiền về nhà. - Mẹ nói thêm.
Pappy và Gran lắng nghe những lời dò hỏi. Nhưng ai cũng biết, quyết định ra đi là điều chắc chắn. Tôi nghe thấy tiếng động xa xa, một âm thanh gần như mơ hồ. Khi nó rõ hơn, tôi co rúm người và mong là mình đang trốn ở hàng lang trước.
Đứa trẻ lại thức dậy, khó chịu và rõ ràng muốn xơi kem vani. Tôi lén rời hành lang và bước về phía chuồng bò. Trong bóng tối, tôi thấy Libby và bà Latcher đang đến gần bếp. Tôi núp cạnh chuồng gà và lắng nghe khi họ đi ngang qua. Tiếng khóc liên tục, vang khắp trang trại.
Gran và mẹ đón họ tại hành lang sau. Đèn bật sáng, tôi thấy họ túm tụm quanh thằng quỷ nhỏ rồi bế nó vào nhà. Qua ô cửa sổ tôi thấy cha và Pappy đang ngồi ở hàng lang trước.
Bốn người phụ nữ vây quanh chăm sóc, nhưng phải mất vài phút sau nó mới chịu nín. Khi mọi thứ im ắng, Libby rời bếp và bước ra ngoài. Chị ngồi trên cạnh hành lang ngay chỗ Cowboy đã ngồi vào cái ngày hắn cho tôi xem con dao bấm. Tôi bước lại gần.
-Chào chị, Libby! - Tôi lên tiếng khi chỉ cách chị vài bước chân.
Libby đứng dậy. Tinh thần cô gái đáng thương, đang lo lắng cho cơn đau bụng của đứa con.
-Luke, em đang làm gì thế?
-Không làm gì ạ.
-Đến đây ngồi đi. - Libby vỗ nhẹ vào chỗ gần bên. Tôi làm theo lời chị.
-Đứa trẻ khóc suốt ngày sao?
-Dường như vậy. Tuy nhiên, chị không bận tâm.
-Chị không ư?
-Không. Nó khiến chị nhớ tới Ricky.
-Nó sao?
-Đúng. Khi nào anh ấy về? -Em biết không, Luke?
-Không. Trong lá thư cuối cùng chú nói có thể về nhà vào khoảng Giáng sinh.
-Còn hai tháng nữa.
-Vâng, nhưng em không chắc đâu. Gran nói người lính nào cũng hứa sẽ về nhà vào Giáng sinh.
-Chị chỉ không thể đợi nổi. - Libby rõ ràng rất phấn khích với viễn cảnh tương lai.
-Điều gì sẽ xảy ra khi chú trở về? - Tôi không chắc mình muốn nghe câu trả lời.
-Bọn chị sẽ kết hôn, - Libby mỉm cười tươi tắn. Đôi mắt ánh lên niềm hy vọng.
-Hai người?
-Đúng, anh ấy đã hứa.
Tôi chắc chắn không muốn chú Ricky lấy vợ. Chú thuộc về tôi. Chúng tôi sẽ đi câu cá và chơi bóng chày, và chú sẽ kể cho tôi nghe những câu chuyện về chiến tranh. Chú sẽ là người anh trai lớn của tôi chứ không phải chồng của ai khác.
-Anh ấy là người ngọt ngào nhất. - Libby nhìn đăm đăm lên trời.
Chú Ricky là rất tốt rất nhiệt tình, nhưng tôi chưa bao giờ coi chú là ngọt ngào. Không rõ chú đã làm gì để gây ấn tuợng cho chị như vậy.
-Em đừng kể cho ai, Luke nhé. - Giọng chị nghiêm trang. - Đây là bí mật của chúng ta.
Việc này là sở trường của em mà, tôi muốn nói vậy.
-Chị đừng lo, em có thể giữ bí mật.
-Em biết đọc biết viết không, Luke?
-Có chứ. Còn chị?
-Khá tốt.
-Nhưng chị không đi học mà.
-Chị đã học hết lớp bốn, sau đó mẹ chị đẻ một loạt em bé vì vậy chị phải nghỉ học. Chị đã viết thư cho Ricky, kể cho anh ấy tất cả về đứa bé. Em có địa chỉ của anh ấy không?
Tôi không chắc chú Ricky muốn nhận thư của chị và trong một thoáng tôi nghĩ tới chuyện giả bộ không biết. Nhưng tôi không thể không yêu quý Libby. Chị say mê chú Ricky và dường như sai lầm khi không cho chị địa chỉ.
-Có, em có đây.
-Em có bì thư không?
-Có chứ.
Em có thể gửi thư hộ chị không? Làm ơn đi, Luke. Chị nghĩ Ricky chưa biết gì về đứa bé.
Có cái gì đó nói với tôi nên nhận lời. Đây là chuyện giữa hai người.
-Em nghĩ em có thể gửi được.
-Ôi, cám ơn nhé, Luke. - Libby gần như kêu lên. Chị ôm chặt cổ tôi. - Sáng mai chị sẽ đưa thư cho em. Em hứa là sẽ gửi nó giúp chị?
-Em hứa.
Tôi nghĩ về ông Thornton phụ trách bưu điện sẽ tò mò thế nào nếu thấy thư của Libby Latcher gửi cho Ricky ở tận Triều Tiên. Tôi có thể hình dung ra. Có lẽ tôi nên hỏi mẹ chuyện này.
Cánh phụ nữ bê đứa bé ra hành lang sau và Gran đu đưa khi nó ngủ. Mẹ và bà Latcher nói về chuyện thằng bé khóc liên tục khiến nó kiệt sức, vì thế khi mệt nó sẽ ngủ say. Tôi chán ngán với tất cả câu chuyện về đứa bé đó.


Mẹ đánh thức tôi ngay sau lúc bình minh, và thay vì gắt gỏng quát tôi ra khỏi giường để đối mặt với một ngày mới trong trang trại, mẹ lại ngồi xuống cạnh gối và trò chuyện với tôi.
-Sáng mai chúng ta sẽ ra đi, Luke ạ. Hôm nay mẹ sẽ sắp xếp đồ đạc. Cha sẽ giúp con sơn phía trước nhà, vì vậy con nên bắt đầu đi.
-Trời đang mưa ạ? - Tôi ngồi dậy.
-Không. Trời nhiều mây, nhưng con có thể sơn.
-Tại sao chúng ta đi vào ngày mai?
-Đến lúc phải đi rồi.
-Khi nào chúng ta quay về?
-Mẹ chưa biết. Con đi ăn sáng mau. Chúng ta sẽ có một ngày bận rộn đấy.
Tôi bắt đầu sơn vào khoảng bảy giờ, mặt trời vừa mới lên cao phía trên hàng cây phía đông. Bãi cỏ ướt và ngôi nhà cũng vậy, nhưng tôi không có sự lựa chọn. Những tấm ván khô và công việc của tôi khá trôi chảy. Cha cùng tham gia, và chúng tôi di chuyển dàn giáo để cha có thể với tới những chỗ cao. Ông Latcher xuất hiện, và quan sát chúng tôi trong vài phút.
-Tôi muốn giúp đỡ. - Ông đề nghị.
-Anh không phải làm thế. - Cha nói với xuống từ độ cao tám bộ.
-Tôi muốn làm việc để trả ơn. - Ông ta không còn có việc gì khác để làm nữa.
-Được rồi. Luke, con kiếm cái chổi khác ra đây.
Tôi chạy tới kho công cụ, thấy phấn khởi là lại lần nữa thu hút được công lao động miễn phí. Ông Latcher bắt đầu sơn với vẻ hăng say, như thể chứng minh giá trị của mình.
Đám đông tụ tập nhòm ngó. Tôi đếm được bảy đứa trẻ nhà Latcher, tất cả ngoại trừ Libby và đứa bé, ngồi đằng sau quan sát chúng tôi với những khuôn mặt đờ đẫn.
Tôi đoán chúng đang chờ bữa sáng. Tôi phớt lờ bọn chúng và tiếp tục công việc.
Tuy nhiên, việc thể hiện thái độ gặp khó khăn. Pappy bước tới rủ tôi đi kiểm tra mực nước ở nhánh sông con. Tôi nói rằng tôi thật sự cần phải sơn.
-Đi đi, Luke. - Cha dập tắt sự phản đối của tôi.
Chúng tôi lái máy kéo qua cánh đồng ngập nước cho tới khi nước gần ngập bánh trước. Khi không thể đi xa hơn nữa, Pappy tắt máy. Chúng tôi ngồi trên xe một lúc lâu, bao quanh là những cánh đồng bông ướt mà chúng tôi đã phải cực nhọc vun trồng.
-Gia đình cháu sẽ đi vào ngày mai. - Ông bỗng nói.
-Vâng ạ.
-Nhưng gia đình cháu sẽ sớm quay về thôi.
-Vâng ạ.
Là mẹ tôi, chứ không phải Pappy, sẽ quyết định khi nào chúng tôi quay về. Và nếu Pappy nghĩ là một ngày nào đó chúng tôi sẽ trở về trang trại nhỏ bé và bắt đầu một vụ bông khác thì ông đã sai lầm. Tôi cảm thấy thương ông, và ngay lúc này tôi đã thấy nhớ ông.
-Ông đã nghĩ nhiều về chuyện Hank và Cowboy, - ánh mắt ông nhìn làn nước trước mặt. - Hãy để cho nó qua đi, như chúng ta đã đồng ý. Không việc gì phải kể cho mọi người. Đây là một bí mật hai ông cháu ta sẽ chôn chặt.
Ông đưa bàn tay phải ra trước mặt tôi.
-Thoả thuận thế nhé?
-Thoả thuận vậy. - Tôi nhắc lại và nắm chặt bàn tay to chai sần.
-Cháu đừng quên là ông nội còn ở đây, nghe chưa?
-Cháu sẽ không quên.
Ông khởi động xe, cài số và quay về nhà.
Khi tôi đến trước nhà, Percy Latcher đang sử dụng cái chổi của tôi và chăm chú vào công việc. Không nói một lời, cậu ta đưa chổi cho tôi và bước tới ngồi dưới gốc cây. Tôi sơn khoảng mười phút, sau đó Gran đi ra hành lang.
-Luke, lại đây. Bà chỉ cho cháu cái này.
Bà dẫn tôi vòng ra sau, về hướng kho thóc. Những vũng bùn có ở khắp nơi, và nước đã ngập chuồng bò. Bà muốn đi dạo và trò chuyện, nhưng mọi chỗ đều đầy bùn và nước. Chúng tôi ngồi xuống gờ toa moóc.
-Bà định chỉ cho cháu cái gì? - Cuối cùng tôi hỏi.
-Ồ, không có gì. Bà chỉ muốn dành ít phút ở một mình. Ngày mai cháu đi rồi. Bà đang cố nhớ xem cháu đã từng trải qua một đêm xa nơi đây khi nào chưa.
-Cháu không nhớ. Tôi nói.
Tôi biết là mình được sinh ra trong căn phòng hiện cha mẹ đang sử dụng. Tôi biết bàn tay Gran đã chạm vào người tôi đầu tiên, bà đã đỡ tôi và chăm sóc mẹ. Không, tôi chưa bao giờ xa nhà, thậm chí chỉ một đêm.
-Gia đình cháu sẽ tới miền Bắc. - Giọng bà buồn buồn. - Nhiều người ở đây tới miền Bắc để tìm việc. Họ luôn làm tốt, và luôn trở về nhà. Cháu sẽ về nhà trước khi cháu biết điều đó.
Tôi yêu quý bà nhiều như mọi đứa trẻ có thể yêu thương bà của mình, tuy nhiên, tôi biết là mình sẽ không sống trong nhà bà và làm việc trên đồng cùng bà nữa.
Chúng tôi nói chuyện về chú Ricky một lúc, sau đó về gia đình Latcher. Bà quàng tay ôm vai và siết chặt tôi vào lòng. Bà bắt tôi phải hứa không chỉ một lần là sẽ viết thư cho bà. Tôi cũng phải hứa học hành chăm chỉ, nghe lời cha mẹ, đi lễ nhà thờ và đọc Kinh Thánh, và cần giữ giọng để không nói giống người Yankee.
Khi bà kết thúc trích dẫn tất cả lời hứa, tôi thấy mệt mỏi. Chúng tôi về nhà, cố tránh những vũng bùn.
Buổi sáng kéo dài nặng nề chán ngắt. Đám trẻ nhà Latcher giải tán sau bữa ăn sáng, rồi quay lại đúng giờ vào bữa trưa. Chúng quan sát cha tôi và cha chúng cố tô đậm ngang qua phía trước nhà.
Chúng tôi cho họ ăn ở hành lang sau. Sau khi ăn uống, Libby lôi tôi ra một góc và đưa lá thư gửi cho chú Ricky. Tôi đã giấu được một phong bì trắng trong nguồn dự trữ chúng tôi để cuối bàn bếp. Tôi đã ghi địa chỉ của chú Ricky, theo hòm thư quân đội ở San Diego, và tôi cũng dán tem lên đó. Libby khá cảm động. Chị cẩn thận nhét thư vào trong, sau đó liếm phong bì tới hai lần.
-Cảm ơn em, Luke! - Chị nói và hôn trán tôi.
Tôi giấu phong bì trong áo để không ai thấy. Tôi đã quyết định nói chuyện này với mẹ nhưng chưa có cơ hội.
Các sự kiện trôi qua nhanh. Mẹ và Gran dành cả buổi chiều giặt giũ và sắp xếp quần áo chúng tôi sẽ mang theo. Cha và ông Latcher cần mẫn sơn cho tới khi hết nhẵn sơn. Tôi muốn thời gian trôi qua chầm chậm, nhưng vì lý do nào đó, ngày dường như ngắn lại.
Chúng tôi trải qua một bữa tối yên ắng, mỗi người đều lo lắng về chuyến đi miền Bắc, vì những lý do khác nhau. Tôi buồn đến nỗi không thấy ngon miệng chút nào.
-Đây sẽ là bữa tối cuối cùng của cháu trong một thời gian ngắn, Luke ạ. - Giọng Pappy khá bụồn.
Tôi không biết tại sao ông lại nói vậy, vì điều này chắc chắn không giải quyết được chuyện gì.
- Người ta cho rằng thức ăn ở miền Bắc khá tệ. - Gran cố làm bầu không khí nhẹ bớt. Điều đó cũng đúng.
Giờ này mà ngồi trên hành lang thì rất lạnh nên chúng tôi tập trung trong phòng khách và cố trò chuyện như thể mọi việc vẫn như cũ. Nhưng dường như không có chủ đề nào thích hợp. Vấn đề nhà thờ cũng chán ngắt. Mùa bóng chày đã qua. Không ai muốn nói về chú Ricky. Thậm chí vấn đề thời tiết cũng không thu hút được sự chú ý.
Cuối cùng chúng tôi đi ngủ. Mẹ hôn chúc tôi ngủ ngon. Gran cũng hôn tôi. Pappy dừng lại nói vài câu, điều mà ông chưa từng làm trước đây.
Khi còn lại một mình, tôi thầm cầu nguyện, cố tin đây là đêm cuối cùng của mình ở trang trại.




Đăng nhập để trả lời
0
- 36 -

Cha tôi bị thương ở Italy vào năm 1944. Cha được chữa trị, sau đó chuyển lên bệnh viện trên tàu và đưa tới Boston, nơi cha đã trải qua thời gian tập luyện thể chất. Khi về đến bến xe ở Memphis, cha có hai balô vải len thô quân đội nhét đầy quần áo và vài món quà tặng. Hai tháng sau, cha lấy mẹ. Mười tháng sau, tôi ra đời.
Tôi chưa bao giờ thấy hai cái balô. Như tôi biết, chúng không được sử dụng tự hồi chiến tranh. Khi tôi bước vào phòng khách sáng sớm hôm sau, cả hai balô đựng vài bộ quần áo và mẹ đang bận sắp xếp những thứ cần thiết khác. Ghế sofa chất đầy váy áo của mẹ, mền bông và áo sơ mi mẹ đã là từ hôm trước. Tôi hỏi mẹ về cái balô, và mẹ nói là suốt tám năm nay chúng nằm trên gác mái nóc kho công cụ.
-Bây giờ con khẩn trương ăn uống đi. - Mẹ tiếp tục gấp khăn bông.
A điểm danh các lời dạy bảo. Tôi vừa nhai vừa gật đầu vào những lúc thích hợp.
Bà giải thích là mẹ sẽ cần sự giúp đỡ khi đứa bé mới ra đời. Chắc sẽ có nhiều dân Arkansas sống ở Flint, những người theo đạo Cơ đốc tốt bụng, chúng tôi có thể nhờ vả, nhưng tôi phải giúp đỡ mẹ những việc vặt trong nhà.
-Kiểu việc gì ạ? - Tôi nhồm nhoàm hỏi.
Đối với tôi, khái niệm về việc vặt được hạn chế trong phạm vi trang trại. Tôi đã nghĩ mình sắp được thoát khỏi chúng.
-Chỉ là những việc nhà thôi. - Bà nói hơi mơ hồ.
Gran chưa bao giờ sống một đêm trong thành phố. Bà không biết chúng tôi sẽ sống ở đâu, ngay cả chúng tôi cũng vậy.
-Cháu chỉ có ích khi đứa bé ở đây.
-Nếu nó khóc suốt như thằng bé nhà Latcher thì sao?
-Không có đứa trẻ nào khóc kinh khủng vậy đâu.
Mẹ đi ngang qua với đống quần áo trên tay. Bước chân nhanh nhẹn. Mẹ đã mơ ước tới ngày này trong bao nhiêu năm qua. Pappy, Gran và có lẽ cả cha nghĩ chuyến đi này chỉ đơn giản là sự ra đi tạm thời. Nhưng đối với mẹ, đây là bước ngoặt quan trọng, là thời điểm thay đổi không chỉ cuộc đời mẹ mà còn đặc biệt trong cuộc đời tôi. Mẹ đã thuyết phục tôi ngay khi tôi còn nhỏ rằng tôi sẽ không trở thành nông dân, và với việc ra đi chúng tôi đang cắt bỏ sự ràng buộc.
Pappy bước vào bếp và rót một tách cà phê. Ông ngồi xuống ghê cuối bàn, gần Gran, và nhìn tôi ăn. Ông không quen chào hỏi và chắc chắn không thể nói ra những lời chia tay bịn rịn. Đối với ông, nói càng ít càng tốt.
Khi tôi đã ăn ngấu nghiến xong, Pappy và tôi bước ra hành lang trước. Cha xách hai balô ra xe tải. Cha mặc quần bò, áo sơ mi trắng hồ cứng. Mẹ mặc cái váy đẹp ngày chủ nhật. Chúng tôi không muốn mình trông giống những kẻ lánh nạn, trốn khỏi đồng bông Arkansas.
Pappy dẫn tôi tới sân trước, và từ chỗ này tôi quay đầu lại nhìn ngôi nhà. Nó bừng sáng trong ánh mặt trời buổi sáng quang đãng.
-Làm tốt đấy, Luke! Cháu đã làm rất tốt.
-Chỉ mong là chúng ta đã hoàn thành xong. - Tôi tiếc rẻ.
Ở xa phía bên phải, chỗ góc Trot đã bắt đầu vạch sơn đầu tiên, còn một khoảng chưa sơn. Chúng tôi đã cố tiết kiệm hết mức bốn thùng sơn cuối cùng và chỉ còn thiếu một khoảng nhỏ.
-Ông nghĩ là phải thêm nửa thùng nữa? - Pappy nói.
-Vâng, chỉ cần vậy thôi ông ạ.
-Mùa đông năm nay, ông sẽ sơn nốt chỗ còn lại.
-Cám ơn ông.
-Khi gia đình cháu trở về, ngôi nhà sẽ sơn xong.
-Cháu thích lắm.
Chúng tôi kéo nhau tới bên xe tải, và mọi người ôm chặt Gran lần cuối. Trong một thoáng, tôi nghĩ bà lại sắp đưa ra bản liệt kê lời hứa. Tôi chen giữa, mẹ ngồi gần cửa còn cha ngồi sau thùng xe với đống balô.
Khi xe lăn bánh, tôi thấy Gran ngồi trên bậc thang trước đang lau nước mắt. Cha đã bảo đừng khóc, nhưng tôi không thể. Tôi túm chặt cánh tay mẹ và giấu mặt đi.
Chúng tôi dừng lại ở Black Oak. Cha có chuyện cần rẽ qua cửa hàng Hợp tác xã. Tôi muốn chia tay bà Pearl. Mẹ nhận lá thư của Libby, mang tới bưu điện và gửi. Hai mẹ con đã tranh luận về chuyện này rất lâu, và mẹ cũng cảm thấy đây không phải chuyện của chúng tôi. Nếu Libby muốn viết thư cho chú Ricky và thông báo về đứa con, chúng tôi không nên ngăn cản.
Bà Pearl, dĩ nhiên, biết chúng tôi sắp ra đi. Bà ôm chặt tôi, sau đó đưa tôi một túi giấy.
- Cháu sẽ cần thứ này trong chuyến đi.
Tôi trố mắt nhìn túi tiếp tế đầy kẹo sôcôla và dâu. Chuyến đi đã là một thành công rồi. Ông Pop bắt tay tôi như thể tôi đã là người lớn và chúc tôi may mắn.
Tôi vội vàng trở lại xe và đưa cho Pappy, vẫn đang ngồi sau tay lái, xem túi kẹo. Cha mẹ cùng quay lại ngay. Chúng tôi không nghĩ đến sự tiễn đưa long trọng. Sự ra đi là do vụ mùa thất bát. Thật sự, chúng tôi không muốn cả thị trấn biết gia đình mình đang chạy trốn đến miền Bắc. Rất may, lúc này mới giữa sáng, và thị trấn vẫn yên ắng.
Tôi nhìn cánh đồng dọc hai bên đường đến Tonesboro. Cũng ướt đẫm như cánh đồng của chúng tôi. Những rãnh đường ngập nước. Các nhánh sông con tràn bờ.
Xe đi qua con đường lát sỏi, nơi Pappy và tôi đã ngồi chờ để thuê nhân công miền núi. Ở đó, chúng tôi đã gặp gia đình Spruill, và tôi đã thấy Hank, Tally và Trot lần đầu tiên. Nếu một nông dân khác có mặt ở đó sớm hơn hoặc nếu chúng tôi đến đó muộn hơn thì bây giờ gia đình Spruill quay trở lại Eureka Springs với đẩy đủ thành viên.
Trong chuyến đi cùng Cowboy, Tally đã ngồi trên chính chiếc xe này vào giữa cơn bão đêm. Bỏ chạy tới một cuộc sống tốt đẹp hơn ở miền Bắc, giống chúng tôi bây giờ. Thật khó tin được là chị cũng bỏ trốn như vậy.
Tôi không thấy bóng người hái bông trên đồng cho tới khi đến Nettleton, một thị trấn nhỏ gần Tonesboro. Rãnh mương không ngập đầy nước, mặt đất không ướt lắm và những người Mexico đang chăm chỉ làm việc.
Xe tải đi chầm chậm. Tôi đứng lên nhìn cửa hàng và những ngôi nhà xinh xắn, xe ôtô đẹp và người người đi bộ qua lại. Tôi không thể nhớ chuyến thăm cuối cùng tới Tonesboro. Khi một đứa trẻ nông dân được đi một chuyến tới thành phố nó sẽ nói về chuyện đó trong suốt một tuần. Nếu được tới Memphis, nó có thế kể lể cả tháng.
Pappy bắt đầu lo ngại về xe cộ qua lại. Ông nắm chặt tay lái, nhấn phanh, lầm bầm nho nhỏ. Chúng tôi rẽ vào bến Greyhound đông đúc với dãy xe sáng bóng đỗ bên trái. Chúng tôi dừng lại bên lề đường gần bảng hiệu NƠI XUẤT PHÁT và khẩn trương xuống xe. Pappy không thích ôm hôn từ giã, nên không mất nhiều thời gian chia tay. Nhưng khi ông bẹo má tôi, tôi thấy hơi nước trong mắt ông. Chúng tôi vẫy theo ông cho tới khi ông khuất khỏi tầm nhìn. Tim tôi đau nhói khi chiếc xe tải cũ kỹ rẽ vào góc phố và biến mất. Nó hướng về phía trang trại, trở lại với lũ lụt, với gia đình Latcher, và một mùa đông dài dằng dặc. Nhưng cũng chính lúc đó, tôi cảm thấy nhẹ lòng vì mình không phải quay về.
Gia đình tôi bước vào bến xe. Bây giờ cuộc phiêu lưu của chúng tôi bắt đầu. Cha dạt đống balô sát hàng ghế chờ, sau đó hai cha con tới quầy vé.
-Tôi cần ba vé đi St. Louis. - Cha đề nghị.
Tôi há hốc mồm và kinh ngạc nhìn cha.
-St.Louis ư?
Cha chỉ cười không nói gì.
-Xe khởi hành vào buổi trưa. - Người bán vé nói.
Cha trả tiền và cùng tôi ngồi xuống ghế cạnh mẹ.
-Mẹ, chúng ta sẽ đi St.Louis!
-Đó chỉ là một điểm dừng thôi, Luke. - Cha nói. - Từ đó chúng ta lên xe tới Chicago, sau đó tới Flint.
-Cha nghĩ, chúng ta sẽ gặp Stan Musial không?
-Cha không rõ.
-Chúng ta có thể thấy sân Sportsman’s Park?
-Không phải chuyến đi này. Có lẽ chuyến sau nhé.
Sau vài phút, tôi được tự do đi chơi rong quanh bến xe và nhìn ngó khắp nơi. Hai chú lính trẻ đang uống cà phê trong quán càphê nhỏ. Tôi nghĩ về Ricky và nhận ra mình sẽ không có nhà khi chú trở về. Tôi thấy một gia đình người da đen, cảnh tượng hiếm khi có tại thị trấn Black Oak. Tay nắm chặt hành lý và trông họ cũng có vẻ thất bại như chúng tôi. Và cả hai gia đình nông dân khác, thêm những kẻ lánh nạn tránh lụt.
Khi tôi quay lại chỗ cha mẹ, hai người đang nắm tay nhau và say sưa nói chuyện. Chờ mãi, đợi mãi rồi cuối cùng họ cũng gọi chúng tôi lên xe. Hai balô được tống vào khoang hành lý và chúng tôi bắt đầu khởi hành.
Khi chán nhìn qua cửa sổ, tôi đưa mắt sang mẹ. Đầu ngả ra sau ghế, hai mắt nhắm nghiền và một nụ cười dần hiện trên khoé môi mẹ.




Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»