13. Mùa thu buồn trên cánh đồng cỏ
RA TỚI NGOÀI THÀNH, ANH EM Kiến Vàng gặp Kiến Lười trở lại. Kiến Lười hỏi thăm rối rít:
- Các bạn đã gặp được Kiến Chúa chưa, các bạn đã thuyết phục được gì chưa?
Anh em Kiến Vàng chán nản lắc đầu:
- Đường ta đi còn dài, tiếc rằng không thề ở lại bày Kiên Nhẫn để làm tròn được ý định.
Kiến Lười hỏi:
- Các bạn đi đâu?
- Giang hồ vô định
- Thú vị nhỉ, tôi cũng đang có ý định ấy, nay may mắn gặp được các bạn đồng chí hướng, ta cùng lên đường vui biết mấy.
Anh em Kiến Vàng cãi cọ nhau một hồi về cái vụ cho con nhà Kiến Lười theo.
- Em khoái con nhà này.
Nhưng Kiến Anh thì không:
- Đi chung với đứa dở khùng ấy bực cả mình.
Cuối cùng cả hai anh em cũng bằng lòng để Kiến Lười đi theo. Chúng hướng về cánh đồng rộng phía Đông, tiếp tục quãng đường đài vô định.
Cánh đồng vào mùa thu từ lâu, hoa cỏ đua nhau nở và kết hạt. Những con gió lồng lộng soải mình bước những bước dài trên cánh đồng rộng tung tăng. Mùa này là mùa sinh nở của họ hàng nhà Cào Cào, Châu Chấu và Chuồn Chuồn. Cũng là mùa lột mình biến thái của họ hàng nhà Bò Ngựa, Bướm Vàng. Mùa thu, nắng dìu dịu và bầu trời thanh bình, mát mẻ. Mùa lý tưởng cho những kẻ rong chơi và khởi hứng cho siết bao những dòng thơ văn mơ mộng.
Cả ba kẻ nhàn du suốt một tuần lễ trong cánh đồng cỏ rộng, chúng nghêu ngao hát và có khi làm thơ nữa chứ. Ôi chao là mùa thu. Chúng chỉ ăn những hoa cỏ khô rơi rắc khắp đó đây và uống các giọt sương đọng trên những ngọn cây buổi sáng. Cuộc đời của những kẻ nhàn du, rày đây mai đó như thế sao lại không ham, hỡi các công dân tí hon, cớ chi lại ham làm việc tối tăm mặt mũi để kiếm thực phẩm chứa đầy vào kho cho mệt xác?
Kiến Anh: Đường còn dài, ta còn đi, đi cho mòn cụt hết cả các chân, đi cho dài bằng suốt cả đời ta. Đi cho biết đó biết đây, ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn.
Kiến Em: Ta có mộng giang hồ, đi cho tới tận cùng... vũ trụ. Ta đi để hưởng cảnh trời, để chinh phục mọi loài.
Kiến Lười: Cảnh trời đẹp thậtt nhưng ta phải dừng chân đây đánh một giấc ngủ ngon lành đã. Chà, giờ này mà được ngủ một giấc thì tuyệt.
Trong khi Kiến Lười mỏi chân giang hồ dừng lại ngủ thì anh em Kiến Vàng vẫn cứ tiếp tục đi, thỉnh thoảng chúng lại leo lên một ngọn cỏ cao để ngắm cảnh.
Kìa, một chàng chuồn chuồn kim, bốn cánh nhỏ và cái mình bé tí xíu dài ngoằng đang bay là là trên đầu anh em Kiến Vàng
- Hình như anh ta nói gì với mình.
- Đúng thế, anh ta nói tiếng ngoại quốc, tiếng của loài anh ta.
- Lạ quá, sao thày Mối Già không dạy anh em mình mấy thứ tiếng này.
Trong chương trình học của thày Mối Già có ghi những giờ học tiếng ngoại ngữ để giao thiệp với các loài khác đó chứ, nhưng tại anh em Kiến Vàng chưa học hết chương trình đã nổi hứng giang hồ rồi.
- Bực ghê, rõ ràng là anh Chuồn Chuồn Kim báo tin tức gì cho mình mà mình không biết đó thôi. Có thể là tin về thời tiết.
Tin tức về thời tiết, loài Kiến cũng là loài tiên đoán khá tinh tường. Chúng có thể biết trước có mưa có bão hay sắp có ngày nắng to, đại hạn. Đúng ra về khả năng ấy loài nào cũng được trời thương yêu phú cho biết trước, nhưng dòng giống Kiến bé nhỏ được ưu đãi biết tường tận hơn. Chính các nhà cố vấn thiên văn của Kiến Chúa bày Kiên Nhẫn cũng đã tiên đoán là sắp có mưa to, gió lớn và ngập lụt trong vài tuần nữa, nên đã có một cuộc di chuyển thực phẩm vĩ đại xảy ra. Anh em Kiến Vàng mải rong chơi đâu hề biết gì về tin tức ấy. Chuồn Chuồn Kim, một anh chàng có khả năng đi xa và đi nhanh nhờ đôi cánh của anh, nên đã nhận lãnh nhiệm vụ trao đổi tin tức cho các sinh vật nhỏ ở khắp vùng. Chẳng hạn tin ở bờ hồ đằng kia có cuộc cãi vã nhau giữa họ hàng nhà Trê và nhà Cóc về vụ các con của họ đi lạc mất. Hay tin có đại chiến xảy ra giữa loài cào cào và châu chấu ở vườn dứa. (Thuở Dế Mèn phiêu lưu, Chuồn Chuồn Kim cũng có khối chuyện để kể). Anh ta là kẻ mang tin, một ký giả mang nhiều chuyện tới cho mọi loài.
Điều mà Chuồn Chuồn Kim muốn báo cho anh em Kiến Vàng hay là, trời sắp mưa to gió lớn sinh ngập lụt rồi đấy, cứ mải rong chơi mãi vậy, không lo gì chỗ ẩn núp sao. Nhưng anh em Kiến Vàng không hiểu và đã chẳng biết điều gì sắp xảy ra.
Quãng đường phiêu lưu đang đẹp thì bỗng một ngày trời chuyển dông, mưa to gió lớn kéo đến làm u ám mất cả bầu trời của anh em Kiến Vàng.
- Nguy mất rồi anh ơi.
Anh em Kiến Vàng rúc chặt vào một gốc cỏ. Nhưng được vài phút thì gốc cỏ ngập và cả hai lại phải dắt díu nhau lên nép chặt lấy ngọn cỏ. Thằng Kiến Em ôm lấy anh rên hừ hừ.
- Lạnh quá anh ơi!
Cơn mưa kéo dài ba bốn ngày liền khiến nước từ con sông gần cánh đồng tràn ngập và dâng cao, dâng cao lên mãi, ngập mặt đất rồi vượt các ngọn cỏ. Sự thể anh em Kiến Vàng thật tang thương nguy ngập, sau khi ngọn cỏ cũng chẳng còn là điểm cuối cùng để trú thân, cả hai may thay bám được một chiếc lá khô, chúng lênh đênh mất hơn một ngày trên mặt nước. Đến ngày thứ hai chúng trôi dạt tới một thân cây lớn, và anh em đã ẩn náu trên ngọn cây cao ấy trong thời gian mặt đất bị ngập lụt!
- Anh ơi, em chết mất.
Hai anh em ôm cứng lấy nhau rúc vào trong một hốc nứt nẻ của cây. Sang tới ngày thứ ba thì trời mưa bão tạnh, nhưng mặt đất vẫn còn ngập nước, nên cả hai không dời được khỏi thân cây.
- Nơi đâu cũng là đất sống, ta phải cố gắng tìm ra thứ gì ăn ngay ở trên cây này để cố đợi đến ngày nước bỏ mặt đất.
Khi đói ăn cái gì cũng được, dù là vỏ cây ăn chát cả miệng, cồn cào ruột gan, anh em Kiến Vàng cũng phải cố nhét vào bụng cho đỡ đói. Mất hai ngày như vậy, sang đến ngày thứ năm thì con nước kéo nhau rút về sông hồ hết cả, anh em mừng rỡ dắt díu nhau xuống đất.
Thảm thương cho số phận của Kiến Lười, xác hắn trôi dạt ngay bên dưới gốc cây mà anh em Kiến Vàng vừa náu thân.
Kiến Em thương tiếc Kiến Lười:
- Bạn hỡi, vì sao nên nông nỗi này!
Kiến Anh vuốt râu:
- Chắc cũng tại hắn ngủ quên trời đất hay tại hắn lười đến nỗi không thèm đi kiếm lấy chỗ trốn nước.
Anh em Kiến Vàng bùi ngùi khênh xác bạn hữu, dù chỉ trong một thời ngắn ngủi, chúng đào một cái hố và vùi xác Kiến Lười xuống đó. Vĩnh biệt Kiến Lười, đất rộng và thực phẩm luôn còn là kho vô tận, nhưng đâu dành phần nào cho kẻ lười biếng!
Anh em Kiến Vàng tiếp tục quãng đường thênh thang của mình. Gần một tuần lễ đói khát, chúng yếu ớt hẳn đi, làm con đường phiêu lưu tối tăm chả còn thấy gì là đẹp.
- Phải chăng chân ta đã mỏi và đời chẳng còn gì là thú vị?
- Không nhẽ mới chỉ có thế, chưa đầy một tuần lễ đói khát rét mướt mà lòng ta đã nản, chí ta đã tan nát. Lần trước ta đã trải qua một phen tưởng như chết được, nhưng rồi cũng qua đi và đời vẫn tươi đẹp như thường Cánh đồng sau khi con nước bỏ về sông hồ thì các ngọn cỏ ngã bệnh, rầu nát trông buồn thảm vô cùng. Anh em Kiến Vàng vừa đi vừa run rẩy, nép chặt bên nhau trong những cơn gió tàn thu ảm đạm. Hình ảnh một Kiến Lười chết vất vưởng bên đường đã ám ảnh anh em Kiến Vàng không ít.
Bố mẹ ơi, chẳng may chúng con bỏ xác giữa quãng đường phiêu lưu giang hồ này mà chẳng về thăm bố mẹ được như chúng con đã hứa, thì quả thật chúng con đã bất hiếu với bố mẹ nhiều. Chúng con ra đi nào ngờ trên đường đời lại lắm cực khổ đến thế này.
Kiến Anh sụt sịt khóc, chẳng phải nó tủi thân, khổ sở gì, mà nó khóc thương nhớ bố mẹ. Không biết giờ này bố mẹ chúng ở nhà ra sao, có khổ cực, vất vưởng như anh em nó đang dở sống dở chết trên cánh đồng cỏ ướt này.
- Nè, hai chú nhỏ, đi đâu mà ướt át rét mướt thế?
Anh em Kiến Vàng đang đi bỗng giật mình quay lại. Trong một cửa hang gần đó chúng thấy hai cái râu của một vị lão thành đưa ra. Anh em Kiến Vàng lễ phép cúi đầu chào:
- Thưa cụ, cụ gọi chúng con?
- Lại gần đây hai đứa, Kiến Lão trong hang vẫy râu gọi, đi đâu mà trông như đói ăn vậy.
Kiến Anh Kiến Em run lẩy bẩy bước tới gần cửa hang. Kiến Anh nhìn Kiến Em, Kiến Em nhìn Kiến Anh, cả hai gục đầu xuống trước mặt Kiến Lão
- Thưa cụ, Kiến Anh rụt rè thưa, chúng con đang đói lắm.
Nhìn kỹ anh em Kiến Vàng, Kiến Lão gật gù kết luận:
- Trẻ mồ côi không nhà hở? Được rồi, vào đây ta cho ăn và có công việc cho tụi bay.
Anh em Kiến Vàng được ăn một bữa no nê. Ăn xong chúng khỏe hẳn người, tỉnh táo và thấy yêu đời hẳn lại. Kiến Lão gọi hai đứa tới hất hàm hỏi:
- Hai đứa là anh em hả?
- Thưa vâng.
- Trông khỏe mạnh lắm, biết múa võ không?
Kiến Em nhanh nhẩu:
- Gì chứ cái đó thì hai anh em cháu “đề” một cây.
Anh em Kiến Vàng được ăn no đưa nhau ra múa võ, đấm đá nhau rất hăng hái trước mặt Kiến Lão. Kiến Lão xoa hai râu vào nhau:
- Trông cũng tàm tạm. Được rồi, kể từ nay ta nuôi anh em chúng bay ở đây, ăn no chỉ có việc đứng gác cửa. Mùa Đông sắp tới rồi, cái mùa khốn khổ sinh ra nhiều quân cướp bóc. Chúng bay có bổn phận làm võ sĩ canh chừng cái nhà này.
14. Rồi mùa Đông tới
LOÀI DƠI MỎI CÁNH NGÁP DÀI nói chuyện với nhau: Sao ta buồn ngủ quá. Rồi mùa Đông tới. Bày Ong đã đặn dò nhau: Xem lại các kho mật. Rồi mùa Đông tới. Các công dân Kiến trao tin tức cho nhau: Ta làm việc mùa Xuân, mùa Hạ, mùa Thu. Rồi mùa Đông tới.
Mùa Đông là một đám mây đen xấu xí trôi về làm buồn bã bầu trời. Loài Dơi rủ nhau về hang động ngủ một giấc ngủ dài cho hết mùa Đông. Bày Ong đóng các cửa thành và bắt đầu ăn các mật dự trữ.
Loài Kiến thôi kiếm ăn và nghỉ ngơi trong các kho đã đầy ắp thực phẩm.
Đó là mùa Đông. Anh em Kiến Vàng được Kiến Lão nuôi ăn và giao cho công việc làm võ sĩ gác cửa để canh chừng có kẻ trộm tới. Mùa Đông rét mướt, thực phẩm khan hiếm, các Kiến quanh năm lười lĩnh rong chơi không biết dành dụm tích trữ cho mùa Đông thường là kẻ chết đói trước nhất. Mùa Đông sinh ra những cao bồi du đãng, trộm cắp khắp nơi, vì thế nhà nào không có trai tráng khoẻ mạnh thường là phải thuê võ sĩ gác cửa. Anh em Kiến Vàng là võ sĩ không đai, tự nhiên thành. Tuy nhiên chúng cũng tỏ ra rất chiến: Có lần một Kiến ăn trộm tới và bị chúng đánh cho một phen chí tử, lết đi không nổi. Gặp một mùa Đông lầm than nên trộm cướp hơi đông, anh em Kiến Vàng cũng khá vất vả với nhiệm vụ, có lần cả hai bị kẻ trộm đánh cho sưng mặt mày nhưng vẫn cố giữ được cửa khỏi bị phá. Cuộc sống kể là có thể tiếp tục êm trôi được mãi, nhưng xó nhà đâu phải là chí hướng của anh em Kiến Vàng .
Kiến Em không bằng lòng:
- Anh à, chúng mình ở đây đã cả tháng, chẳng nhẽ ta cứ chôn chân mãi trong cái hang chật hẹp thế này ư?
- Anh cũng nghĩ thế, nhưng chưa biết tính sao. Mùa Đông đâu phải mùa dành cho chúng ta.
- Ố là là, thân nam nhi đi đã bạc phớ râu mà còn run sợ bước ra đường. Đường là bạn, đất là nhà. Ta phải đi, dù là mùa Đông, mùa Đông không là cái thá gì mà dám chắn bước đường phiêu lưu của ta.
Giã từ cái hang chật hẹp của Kiến Lão, anh em Kiến Vàng lại tiếp tục quãng đường giang hồ phiêu lưu của mình. Tuổi trẻ còn đầy trong mạch máu, chúng cứ nghĩ chẳng có gì cản nổi bước đi, dù là mùa Đông, một mùa ghê gớm đối với các dân tộc tí hon. Hai anh em hăng hái băng qua cánh đồng:
- Chúng ta băng qua cánh đồng này.
- Rồi tới một con sông.
- Chúng ta vượt con sông.
- Vượt con sông rồi không biết tới đâu nhỉ?
- Ồ, vui thích quá, cái gì sắp tới mà mình không hề biết.
- Có thể nào lại là một thiên đường đầy ắp đồ ăn.
Anh em Kiến Vàng vừa đì vừa chuyện trò với nhau, đó là những ngày đầu, khi chúng vừa dời hang của Kiến Lão bụng còn no. Sang đến những ngày sau thì chúng bắt đầư thấy đói. Như những ngày còn là mùa Hạ hay mùa Thu thì việc kiếm ăn tương đối dễ dàng, anh em Kiến Vàng có thể vừa đi vừa kiếm ăn. Nhưng mùa Đông thực phẩm khan hiếm, thêm nữa trời lạnh cóng buốt, các hoạt động khắp nơi hầu như ngừng lại, anh em Kiến Vàng kiếm ăn quả là chật vật. Cả tuần lễ liền chúng không có lấy một chút gì để ăn.
Tại sao lại là mùa Đông? Mùa Đông có nghĩa là gì hay là một cái bụng đói trống rỗng. Anh em Kiến Vàng bí xị cái mặt nhìn nhau than thở
- Anh ạ, có lẽ nào trái đất này đã cạn hết thực phẩm, sao ta đi hoài mà chả kiếm được gì ăn.
- Chúng ta đến chết đói mất.
- Hay ta trở lại hang Kiến Lão để xin chân gác cửa như trước.
- Muộn rồi vì chúng ta đi đã quá xa, chưa trở lại kịp thì chúng ta đã chết đói giữa đường.
Đi không nổi, anh em Kiến Vàng cũng cố lết đi. Khi vừa lết tới cửa hang của một Kiến Đại Phú thì liền bị đám võ sĩ của nhà này nện cho một trận nhừ tử.
Đại Phú ra lệnh :
- Lôi chúng vào đây cho ta.
Anh em Kiến Vàng bị đám võ sĩ canh cửa đánh bất tỉnh và lôi vào trình diện chủ:
- Thưa Đại Phú, chúng thuộc dòng giống da vàng.
Kiến Đại Phú giận dữ:
- Da Vàng à, thật là nhục nhã cho ta!
Anh em Kiến Vàng được đám gia nhân của Kiến Đại Phủ cho ăn và tĩnh dưỡng khoẻ mạnh trở lại.
Kiến Đại Phú hất hàm hỏi Kiến Anh:
- Chúng bay là quân ăn cắp lành nghề phải không?
Kiến Anh chưa kịp đáp thì Kiến Đại Phú đã đùng đùng nổi giận:
- Quân mất dạy, vô giáo dục, chúng bay không xứng đáng mang dòng máu da vàng.
Rồi ông mở sách sử ký, giáo dục:
- Cha ông chúng ta từ trước tới nay vẫn nổi tiếng là siêng năng, chăm chỉ. Dân chúng ta bao giờ cũng dư thừa thức ăn, không bao giờ đói khát đến nỗi phải đi ăn cắp ăn trộm của ai. Chúng bay quả là những đứa vô giáo đục!
Nói một hơi, Kiến Đại Phú hất hàm hỏi:
- Chúng bay từ đâu tới?
Kiến Anh lễ phép thưa:
- Chúng cháu từ miền Tây.
- Miền Tây, chúng bay có ai dạy dỗ không?
- Dạ có, chúng cháu học thày Mối Già.
- Mối Già thông thái, tiến sĩ giáo khoa của dân tộc tí hon, chúng bay quả là có phúc mới được Mối Già dạy dỗ, cớ sao chúng bay lại nên nông nỗi này?
Anh em Kiến Vàng nhìn nhau luống cuống chưa biết tỏ bày đầu đuôi cớ sự ra sao thì cơn nóng của Kiến Đại Phú từ đâu lại đồ về. Kiến Đại Phú giận đữ:
- Học hành như chúng bay thật phí cơm phí của, tối ngày lêu lổng, lớn lên chỉ là quân ăn cắp không hơn. Làm sao mà ta giận quá đi mất, không ngờ dòng giống da vàng ta lại có kẻ đốn mạt như chúng bay.
Một lát, khi Kiến Đại Phú đã nhớ lại được sách vở, ông lật một trang Quốc văn Giáo khoa thư của loài Kiến ra ôn lại cho anh em Kiến Vàng:
- Ta là dân tộc tí hon, ta mang dòng máu da vàng, ta phải làm việc chăm chi. Sáng ta dậy trước mặt trời và tối ta ngủ sau mặt trời. Ta làm việc không ham nghỉ ngơi, không quản mưa nắng, cực nhọc. Ta làm việc suốt mùa Xuân, suốt mùa Hạ, suốt mùa Thu, để tích trữ thực phẩm trong kho dành dụm cho mùa Đông.
Lời giảng dạy của Kiến Đại Phú và những quãng đường rét mướt đói khát đã là bài học thấm thía cho anh em Kiến Vàng. Hình ảnh các công dân tí hon chăm chỉ làm việc dưới nắng thiêu đốt cực nhọc bây giờ chúng đã thấu hiểu. Đời sống là phải làm việc như thế. Kẻ nào có qua cơn đói khát mới biết ham làm việc, chăm chỉ và không lãng phí thời giờ. Anh em Kiến Vàng ăn năn hối hận và khóc sướt mướt. Bởi ta đã không có phần để dành khi túng thiếu. Suốt những ngày qua ta đã bỏ thời giờ cho công việc giang hồ lãng nhách.
Anh em Kiến Vàng kể lể chuyến phiêu lưu vừa qua của mình cho Kiến Đại Phú nghe, ông ta có vẻ khoái chí:
- Thì ra bọn trẻ bây giờ chỉ ham giang hồ đây đó chứ không thích làm ăn chi cả.
Kiến Đại Phú vuốt râu gật gù:
- Kể ra cũng thú đấy, tiếc một điều là hiện nay ta đã già, chân đã mỏi nên không thể đi xa như bọn trẻ được, Ta chỉ còn một cái thú duy nhất là nằm nhà vuốt râu.
Và suối thời gian còn lại của mùa Đông, anh em Kiến Vàng trú ngụ ở hang Kiến Đại Phú, được nuôi ăn đầy đủ và có bổn phận cung phụng “cái thú duy nhất” nghĩa là anh em Kiến Vàng làm cái công việc vuốt râu cho Kiến Đại Phú, mỗi đứa vuốt một râu. Đó cũng là công việc, vì có làm mới có ăn. Anh em Kiến Vàng không dám tính chuyện bỏ hang mà ra đi như ngày còn làm võ sĩ thuê cho Kiến Lão nữa. Khi mùa Đông hãy còn đầy cơ cực và đầy đe dọa chết chóc ở ngoài cửa hang lạnh lẽo kia, thì hành trang giang hồ, xin lỗi các anh hùng tí hon, hãy xếp lại một xó.
15. Dự hội chợ mùa Xuân
KHI MÙA ĐÔNG ĐÃ TÀN, TÀN theo những ngày tháng buốt giá, anh em Kiến Vàng từ biệt hang Kiến Đại Phú ra đi.
- Chúng cháu cúi đầu cám ơn cụ đã nuôi sống chúng cháu trong những ngày mùa Đông rét mướt vừa qua, ơn sống chết này trong đời chúng cháu không bao giờ dám quên. Bây giờ chúng cháu xin phép cụ phải ra đi, vì Trời đã trót sinh mạng dòng máu phiêu lưu nên chúng cháu còn nặng nợ giang hồ.
Kiến Đại Phú trong những ngày mùa Đông được hai đứa trẻ vuốt râu và kể chuyện phiêu lưu lý thú nên cũng bắt đầu ham đi đó đi đây, nhưng:
- Ta đã quá già nua để còn được đi như các cháu, dù ta vẫn thèm lắm. Có điều ta khuyên các cháu là phải biết sống với tuổi trẻ của mình, đừng để phí phạm thì giờ lãng nhách mà sau hối hận.
Kiến Đại Phú cho các Kiến Hầu mang theo thực phẩm cho anh em Kiến Vàng nhưng chúng từ chối, những kẻ giang hồ đường là bạn, đất là nhà, khắp nơi là họ hàng, không cần mang theo chi cả. Anh em Kiến Vàng hẹn:
- Thỉnh thoảng chúng cháu sẽ dừng bước giang hồ, ghé qua nghỉ chân ở hang cụ và ruốt râu kể chuyện phiêu lưu cho cụ nghe, nếu cụ cho phép.
- Rồi mùa Đông nào đó nếu không có nơi nương tựa, cứ ghé qua đây ta sẽ có dư thừa cho các cháu ăn!
Dời hang Kiến Đại Phú, trời vừa chớm mùa Xuân. Còn một chút lạnh vương lại của bước chân mùa Đông nhưng bầu trời đã trong sáng và ấm áp hơn nhiều. Khắp nơi cây cỏ xanh tươi, nảy lộc non và hoa muôn sắc đua nhau nở. Suốt mùa Đông bó cẳng trong hang Kiến Đại Phú làm công việc vuốt râu lãng nhách để độ nhật, nay mới được ra ngoài, anh em Kiến Vàng thấy trời đất đẹp làm sao. Chúng vừa đi vừa cất tiếng hát vang trời, y như niềm vui mà ngày nào chúng dời khỏi nhà, trong những bước đầu phiêu lưu Trên đường đi, qua một gốc cây, anh anh em Kiến Vàng chợt thấy có một đám đông ồn ào. Hình như có hội chợ. Tò mò anh em Kiến Vàng bước tới, quả thật là có hội chợ.
Hàng năm cứ vào buổi đầu Xuân trời đẹp, bác Cắc Kè trú ngụ trên cây Bằng Lăng già nua, tổ chức Hội Chợ mời tất cả những sinh vật nhỏ bé tới dự. Họ hàng nhà Bộ Muỗm, Bọ Ngựa, Châu Chấu, Cào Cào, Bọ Rầy, Ốc Sên, Nhện Vườn, Cánh Cam, Dế Than, Dế Trũi, Xén Tóc, Kiến Đen, Kiến Bọ Dọt, Kiến Vống lại có cả những họ hàng nhà Bướm Vàng, Chuồn Chuồn, Tò Vò, Ong độc thân, họ hàng nhà Cóc, Ễnh Ương, Ếch, Nhái từ bờ hồ cũng tới tham dự đông đảo.
- Vui quá sá, anh em mình ghé đây chơi.
Cảnh Hội Chợ tưng bừng náo nhiệt, chỗ này tổ chức đấu võ, chỗ kia tổ chức văn nghệ ca hát, chỗ khác lại tổ chức trình diễn thời trang mùa Xuân, thật là hấp dẫn và vui vẻ.
Đây là khu võ đài, hai dũng sĩ Bọ Ngựa với hai cây kiếm dài thượng đài chào khán giả. Tiếng vỗ chân vỗ râu vang dậy. Lão Sên làm trọng tài đứng ra giới thiệu:
- Kính thưa quý vị, sau đây hai dũng sĩ Bọ Ngựa khét tiếng sẽ cống hiến quý vị những đường kiếm tuyệt vời đã làm nghiêng ngả bao nhiêu cây cối.
Hai dũng sĩ Bọ Ngựa bước tới bắt râu nhau trước khi tuốt kiếm giao đấu, và tiếng vỗ chân vỗ râu của khán giả luôn luồn vang dậy cổ võ, Quả là những đường kiếm tuyệt vời, hai dũng sĩ Bọ Ngựa hăng hái biểu diễn làm say sưa cả võ trường nín lặng theo dõi. Lão Sên trọng tài, nhờ có áo giáp kiên cố nên đứng giữa võ đài chấm điểm mà không sợ kiếm của các dũng sĩ có thể làm bị thương. Thỉnh thoảng cũng vì cái áo giáp ấy mà lưỡi kiếm của dũng sĩ đâm sấy, đau điếng. Suốt hiệp đầu bất phân thắng bại, nhưng đến hiệp nhì sôi nổi hơn, Kiếm của một dũng sĩ bị kiếm của dũng sĩ đối thủ chém một cái gẫy tách ra làm đôi. Thế là trận đấu kiếm của hai dũng sĩ Bọ Ngựa chấm dứt. Vì trong đời của một dũng sĩ, gươm chỉ dự đấu một lần, thua một lần là bị loại ra khỏi võ đài trọn đời.
Dứt trận đấu kiếm của các dũng sĩ Bọ Ngựa, võ đài lại tiếp tục đấu đô vật. Hai võ sĩ đô vật là hai chàng Kiến Đen to con khoẻ mạnh được vặt đứt râu đấy vào võ đài. Trọng tài bây giờ là một Kiến Vống. Kiến Vống chưa kịp giới thiệu thì hai võ sĩ đô vật Kiến Đen đã hăng hái nhào tới ôm sấn lấy nhau vật lộn. Khoảng nửa hiệp đầu võ trường có vẻ sôi nổi theo dõi, nhưng sau đó ai nấy đều chán nản bỏ đi, để một mình trọng tài Kiến Vống kiên nhẫn ngồi đợi kết quả kẻ thắng bại. Vì trận đô vật được tổ chức giữa hai võ sĩ Kiến Đen thường là kéo dài tới mấy ngày liền. Các đối thủ đánh nhau không biết mệt và chỉ buông nhau ra khi nào có một kẻ đã chết. Đi dự các trò chơi khác hay đi làm việc gì rồi mấy ngày sau khán giả trở lại nghe tuyên bố kẻ thắng, chứ ngồi xem hai võ sĩ ôm nhau vật lộn suốt ngày thì chả có gì là lý thú cả.
Anh em Kiến Vàng lại theo đám đông tới dự khu Trình Diễn Thời Trang Mùa Xuân.
Tham dự cuộc trình diễn thời trang này phần đông là các nàng Bướm, thôi thì quần áo xanh, vàng, đỏ, tím, hoa màu sặc sỡ đủ loại, các nàng Bướm bay qua bay lại tha thướt khoe các cánh áo độc đáo của mình, nàng nào cũng điệu bộ và nhoẻn miệng cười tình với khán giả. Các chị Chuồn Chuồn và Cào Cào cũng tham dự cuộc trình diễn này, nhưng cốt ý của Ban Giám Khảo là để làm tăng vẻ đẹp cho các cánh áo của những chị Bướm mà thôi. Cuối cùng giải nhất về cuộc thi đua trình diễn thời trang mùa Xuân được chấm cho bộ áo tuyệt vời của nàng Bướm Đuôi Én với lời khen: màu sắc hòa hợp, kiểu cách tân kỳ và nàng kiểu mẫu yểu điệu. Bướm Đuôi Én đtrợc thưởng một hũ mật và một cuộc du lịch dài hạn trong một vườn hoa hương sắc rộng mênh mông mà địa điểm đã được Ban Giám Khảo định trước
Dời khu Trình Diễn Thời Trang Mùa Xuân anh em Kiến Vàng tiếp tục sang khu vực khác của Hội Chợ. Khu Trình Diễn Văn Nghệ. Khu này kể như là phần chính của Hội Chợ. Cuộc trình diễn văn nghệ được chính Trưởng ban Tổ chức Hội chợ Cắc Kè đứng ra chủ tọa.
Cuộc trình diễn văn nghệ bắt đầu. Cắc Kè bước lên bục gỗ đọc diễn văn khai mạc:
- Kính thưa quý vị, hàng năm cứ vào ngày đầu Xuân, khi hoa khắp nơi tưng bừng đua nở thì muôn loài chúng ta lại gác mọi bận rộn, xóa bỏ mọi hận thù dòng giống cùng quây quần nơi đây để tổ chức đón mừng chúa Xuân. Mỗi năm Xuân chỉ đến một lần, cũng là một dịp để chúng ta gần gũi, thông cảm nhau, những kẻ bé nhỏ được trời tạo dựng cho một tâm hồn yêu sống đơn sơ và chuộng thanh bình. Ước gì Trời Đất thương chúng ta mãi để ít thiên tai, hoạn nạn, đời sống của chúng ta kiếm ăn dễ dàng và sung túc hơn.
Sau khi chủ tọa Cắc Kè dứt lời, toàn thể khán giả đều đứng ngay ngắn cùng đồng thanh ca bản chúc tụng Trời Đất Vô biên đáng kính. Dứt bản ca này phần trình diễn văn nghệ mới bắt đầu.
- Mở đầu chương trình văn nghệ mùa Xuân hôm nay, chúng tôi xin giới thiệu ban tam ca Ba Chàng Ểnh Uơng. Kính thưa quí vị, đây tam ca Ba Chàng Ễnh ương.
Ba ca sĩ Ễnh Ương há hốc miệng ra gào thét bản “Mừng Xuân Mới Về” không lấy gì xuất sắc cho lắm, tuy nhiên là bản đầu nên tiếng vỗ chân rỗ râu còn hăng. Sau đó là các màn múa may của vũ đoàn Bướm Vàng, múa lân, đánh trống của chàng Bổ Củi. Riêng chàng Cóc lên ca bản “
Con cóc là cậu ông trời, đứa nào đánh nó thì trời đánh cho” được khán giả hoanh nghênh nhiệt liệt.
- Kính thưa quý vị, đệ tiếp tục chương trình chúng tôi xin giới thiệu nữ ca sĩ Nhện Vàng,..
Nữ ca Nhện Vàng đứng bên xướng ngôn viên Cắc Kè cười toe toét miệng. Nàng ca bản ‘‘
Tò Vò mà nuôi con Nhện,
đến khi nó lớn nó bỏ nó đi, Tò vò ngồi khóc tỉ tì ti.. Nhện ơi Nhện hỡi Nhện đi đàng nào…”
Không ngờ bài hát ấy làm chú Tò Vò ở dưới đám khán giả chạm tự ái, chàng ta liền xung phong lên sân khấu ngâm thơ bài “
Hôm nay ra đứng bờ ao,
Trông cá cá lặn,
trông sao sao mờ,
Buồn trông con Nhện giăng tơ.
Nhện ơi Nhện hỡi Nhện chờ… kít ai...” Thơ nhạc giao duyên giữa chị Nhện và chàng Tò Vò xuýt trở thành ẩu đả, may mắn Cắc Kè can kịp không thì có kẻ văng mạng ngay trên sân khấu. Tiếp theo là các màn ảo thuật của ảo thuật gia Cào Cào biểu diễn bò ngửa và đi bằng hai râu, màn độc tấu miệng của nhạc sĩ Châu Chấu. Riêng anh em Kiến Vàng thấy thiên hạ được vỗ tay cũng bèn trèo lên sân khấu ca bản “
Con Kiến Đen nó nằm trên hòn đá đen,
một đêm tối đen nhưng Trời vẫn nhìn thấy nó.
Vì Ngài trông biết tỏ tường,
Dù trong tâm tư, dù trong đêm tối, trên đời không ai giấu được Ngài”. Khán giả hoan nghênh hô “bít” rền, anh em Kiến Vàng bèn thay phiên nhau kể chuyện phiêu lưu, cũng được toàn thể Hội Chợ tán thưởng nhiệt liệt.
- Để kết thúc chương trình, chúng tôi xin giới thiệu ca sĩ tài danh Dế Mèn. Kính thưa quý vị, đây tài danh Dế Mèn...
Tiếng ca Dế Mèn cất lên chế ngự cả Hội Chợ, toàn thể khán giả lặng thinh để từng hơi thở nhẹ của Dế Mèn rót vào tai, đê mê, ai oán... Sự xuất hiện của Dế Mèn làm tăng thêm phần thích thú của Hội Chợ. Nhưng khi Dế Mèn ca xong bèn lẫn đâu mất, mặc sức cho đám khán giả phê bình, tán tụng:
- Trong đời tôi chưa từng nghe ai ca hay bằng Dế Mèn!
- Nói thế chứ, còn Ve Sầu bỏ đi đâu.
Chỉ riêng có anh em Kiến Vàng đã nhận ra Dế Mèn chính là tác giả của tập hồi ký “
Dế Mèn phiêu lưu” đã làm khối kẻ thích thú. Vốn mến mộ cuộc sống phiêu lưu của Dế Mèn, nên dù Hội Chợ chưa chấm dứt, anh em Kiến Vàng cũng tức tốc lên đường tìm kiếm Dế Mèn. Phải tìm kiếm Dế Mèn cho bằng được.
16. Gặp gỡ Dế Mèn, nói chuyện văn nghệ, anh em Kiến Vàng bỗng nhớ nhà
DẾ MÈN, SAU KHI LÀM NGẨN NGƠ cả đám khán giả Hội Chợ Mùa Xuân, bèn vội vã đi tìm nơi yên tĩnh nằm nghỉ soạn thơ, soạn nhạc và có khi là viết tiếp hồi ký. Chàng ta đã có một thuở đi phiêu lưu khắp đó đây và đã ghi lại rất lý thú trong tập hồi ký của chàng, những trận đụng độ cùng Dế Trũi với đám Châu Chấu Voi, những chuyến mạo hiểm mưu tìm hòa bình trong xứ Kiến. Anh em Kiến Vàng đã đọc hết tập hồi ký ấy và rất khâm phục tác giả Dế Men.
- Đứng lại!
- Anh Dế Mèn, chúng tôi là bạn hữu mà.
- Cứ đứng lại, cách xa ta ba bước.
Anh em Kiến Vàng đứng lại. Kiến Em quay sang hỏi anh:
- Liệu có phải nghinh chiến không anh?
- Chắc là không, nhưng cũng phải đề phòng, vì vốn dòng giống Dế Mèn và dân tộc ta cũng không được thân thiện với nhau lắm.
Kiến Anh ngoài ba bước, ba bước của Dế Mèn, nói với Dế Mèn:
- Nếu không phiền, bạn cho phép chúng tôi tới gần nói chuyện Kiến Em có vẻ không bằng lòng, nói khẽ với anh:
- Sao mình lại chịu lép vế vậy?
Anh nó xuỵt:
- Lịch sự mà. Phải ăn nói cho bảnh nói năng với nhà văn vụng về, họ cười thối mũi ra ấy.
Kiến Em có vẻ bất cần, hai cái râu nó đung đưa và đôi ngàm muốn hoạt động, hậm hực có vẻ không ưa vẻ phách lối đối diện mấy.
Dế Mèn bước tới một bước, nhún giọng:
- Chẳng hay các bạn muốn gì, cứ nói.
Kiến Anh cũng tiến tới:
- Chúng tôi là những kẻ ưa đi đó đây, đã từng đọc cuốn hồi ký “
Dế Mèn phiêu lưu” của anh và rất thích. Tình cờ tôi vừa được nghe anh hát ở Hội Chợ và tìm đến anh, hỏi thăm anh vài chuyện văn nghệ.
Dế Mèn “à” mừng rỡ và bắt râu bắt chân anh em Kiến Vàng rối rít:
- Thì ra chính các bạn hồi nãy đã lên sân khấu kể chuyện phiêu lưu, tôi tới trễ nhưng cũng còn được nghe đoạn các bạn đột nhập xứ Người vĩ đại. Các bạn thật gan dạ!
Kiến Em vênh râu lên khoe:
- Chính tôi đã tấn công một đứa trẻ, nó khóc thét lên sợ hãi!
Kiến Anh gạt lời em đi:
- Cũng chẳng có gì để huênh hoang cả đâu anh ạ. Sau đó chúng tôi đã bị một phen chí tử, tưởng bỏ xác rồi chứ.
Dế Mèn gặp bạn đồng chí hướng có vẻ tương đắc, hỏi thăm, chuyện trò rối rít:
- Trên quãng đường phiêu lưu lắm chuyện nguy hiểm thế đó. Chính tôi và em Dế Trũi cũng xuýt nguy đến tính mạng khi lạc vào xứ Kiến.
- Tôí có đọc đoạn nhật ký anh ghi về xứ Kiến chúng tôi, tiếc là dân tộc chúng tôi đã không đối xử xứng đáng với ý định cao cả mưu tìm hòa bình của các anh. Không biết có phải vì thế mà khi ghi nhật ký, anh có vẻ… chê trách dân tộc chúng tôi sống làm như vô tổ chức, thiếu văn minh..
Dế Mèn vội ngắt lời:
- Nhật ký ghi lại cuối mỗi ngày, không khỏi lầm lẫn được anh ạ. Sau này khi viết hồi ký, tôi nhìn lại tổng quát sự việc đã xảy ra, ngẫm nghĩ lại, tôi nhận ra rằng dù biết khắp nơi, vẫn không thấy dân tộc nào sống tập thể có tổ chức như dân tộc Ong và dân Kiến các anh.
Anh em Kiến Vàng có lẽ đã tạm quên tự ái dân tộc với lời vuốt ve ấy, chúng hỏi thăm Dế Mèn:
- Công việc vận động hòa bình của các anh tới đâu rồi?
Dế Mèn ngửa mặt nhìn lên trời xanh:
- Cũng tạm gọi là hoàn tất. Cái mộng lớn lao của tôi là làm sao tất cả các dân tộc đều sống hòa bình với nhau.
- Đồng ý thế, chúng tôi rất tán đồng với anh, và Hội Chợ Mùa Xuân vừa qua chứng tỏ là các dân tộc có thể sống hòa đồng với nhau dễ đàng.
- Duy có loài người vĩ đại…
Dế Mèn còn đang ngập ngừng, Kiến Em đã nói phăng ra:
- Sao mà ta thù thế không biết nữa.
Dế Mèn nhớ lại một thời:
- Nhất là bọn trẻ con người, nó hay bắt họ hàng chúng tôi đùa nghịch, nhiều bạn bè tôi đã chết tàn nhẫn, què cẳng cụt râu mất xác cũng vì chúng. Chính tôi có lần bị chúng bắt bỏ tù trong cái hộp quẹt tối tăm, may là tôi đã thừa dịp thoát khỏi.
- Dân tộc chúng tôi thường sống chung với người và chả mấy khi được họ đối đãi tử tế. Cái đám trẻ con người ấy cũng hay vô cớ giết chúng tôi tàn nhẫn. Chúng tôi thì không, nhưng các bạn Kiến Đen tôi vẫn thường bị chúng vặt râu và cho đánh lộn với nhau để chúng xem, mà như anh biết đó, Kiến Đen hiếu chiến có chết mới buông nhau ra. Chết thật lãng nhách.
Kiến Em hăng hái đề nghị:
- Chúng tôi đã có lần diễn thuyết hô hào đứng lên chống lại loài người đòi quyền sống. Nay gặp anh khoẻ mạnh hiệp lực, hẳn là sẽ có muôn loài khác theo và chúng ta sẽ lập một đạo quân hùng mạnh tiêu diệt hết sạch loài người.
Dế Mèn lắc đầu:
- Loài người vĩ đại và tinh khôn ta chẳng nên gây sự với họ làm gì, và nếu có nói chuyện hòa bình, có lẽ họ cũng chẳng bao giờ thèm nghe. Tốt hơn hết là ta đừng thèm sống gần họ. Vì số người mà biết thương yêu các sinh vật nhỏ bé như chúng ta rất ít.
Kiến Anh thấy câu chuyện hướng về phê phán loài người kỹ quá, bèn lảng sang chuyện hỏi thăm Dế Mèn:
- Thế còn Dế Trũi, bạn anh, chẳng hay giờ này anh ta ở đâu mà chúng tôi không được gặp?
Dế Mèn vuốt râu:
- Em ta đã từ biệt ta đi lấy vợ từ ít tháng nay.
- Thật hạnh phúc, Kiến Anh hỏi, thế còn anh, anh độ rày có hay đi chu du nữa không?
- Từ ngày mẹ hiền tôi thác đi, Dế Mèn sụt sịt, mẹ tôi thác đi mà tôi không về kịp để được gục bên mẹ khóc thương, tôi buồn quá. Dạo này tôi ít đi đây đó cũng chỉ vì để thời giờ ghi lại thuở thơ ấu sống bên mẹ, tôi đã viết cả ngàn trang sách mà vẫn cảm thấy chưa đủ để ca tụng tình mẫu tử. Ôi, tình mẫu tử bao la, tuyệt vời, chữ nào viết cho cùng, lời nào tả cho siết.
Trong một phút nhớ thương mẹ già, Dế Mèn kể lể, than vãn khiến cho anh em Kiến Vàng bỗng cảm thấy nhớ nhà vô cùng.
Dế Mèn hỏi:
- Chắc các bạn ra đi đã lâu, thế nào cũng đã trở về thăm nhà một lần rồi chứ?
Kiến Anh lắc đầu:
- Chưa anh ạ.
Kiến Em hăng hái:
- Chúng tôi vẫn còn ham đi lắm.
Dế Mèn từng trải, ra vẻ thế, vì dù sao chàng ta cũng đã một thời giang hồ mòn gót chân khắp đây đó trước anh em Kiến Vàng. Dế Mèn khuyên bạn:
- Các anh còn trẻ, đường còn dài, ta đi cho hết tuổi xanh cũng được, nhưng đi lâu rồi ta cũng nên trở về thăm nhà một thời gian ngắn các anh ạ, biết đâu cha mẹ ta đã già yếu và đang mòn mỏi trông đợi ta. Đừng như tôi, đi cho thật xa, rồi khi trở về chẳng còn được nhìn thấy mẹ, tiếc thương sao cho đủ hay chỉ còn để hối hận.
Kiến Em không có vẻ màng gì tới Ịời khuyên của Dế Mèn, nhưng trong mắt Kiến Anh đã đùn đầy thương nhớ, nhớ nhà, nhớ bố mẹ và nhớ thày Mối Già. Nó là đứa trẻ có một trái tim lớn, dễ xúc động và luôn luôn để thương nhớ đủ mọi hình ảnh đã xa. Nỗi nhớ nhà làm nó khờ người hẳn ra, y như buổi sáng đầu tiên giẫm chân trên đất lạnh, mới bỏ xa nhà được mấy bước!
Kiến Anh quay sang nói với em:
- Anh Dế Mèn nói phải đó, chúng ta đi đã lâu, đã gọi là hơi xa, bây giờ chúng ta nên tính chuyện hồi hương thăm nhà. Sao anh cảm thấy nhớ bố mẹ quá. Không biết bố mẹ giờ này ở nhà làm ăn ra sao, không biết mùa lụt lội và mùa Đông qua nhà mình có đủ ăn không. Anh e rằng...
Nói chưa dứt Kiến Anh đã òa khóc nức nở. Thấy thế Kiến Em, dù là đứa bé có trái tim không dễ gì thổn thức và lúc nào cũng nóng bốc lửa đỏ lên với những đấm đá và hơn thua, so tài với ai, bất cứ lúc nào, nhìn anh bỗng dưng chẳng phải đau đớn, khổ sở gì mà cũng khóc, nên nó cũng mủi lòng rơm rớm nước mắt.
- Chúng ta về thăm nhà một thời gian ngắn anh nhé. Em cũng thấy nhớ Kiến Nâu, Kiến Càng và bốn anh em nhà Kiến Gió. Không biết khi bọn mình đi anh em thằng Kiến Đen ở nhà có khỏi trở lại tác yêu tác quái trong lớp như trước nữa không. Nếu còn em sẽ về vặn đầu chúng nó.
Ta có đi tới đâu, đi tới bao giờ, dù là cảnh vật muôn nơi đẹp vô vàn và mỗi bước là mỗi bước thích thú thế nào đi chăng nữa thì cũng chẳng làm sao khiến ta xóa nhòa được những hình ảnh của quê hương, nơi mà cha mẹ đã sinh ra ta và nuôi dưỡng ta lớn khôn. Nhất là nơi đó còn những đôi mắt thân yêu đang mòn mỏi trông chờ. Làm sao không khỏi vương vấn quê hương, vâng, chính quê hương có một sợi chỉ nhỏ cột vào chân chúng ta, nên dù chúng ta có đi xa muôn dặm thì đôi chân cũng có lúc thấy vướng mắc bởi sợi chỉ ấy. Và quê hương nhắc gọi chúng ta trở về, thăm lại hình ảnh thuở thiếu thời.
- Như thế có phải là chân ta đã mỏi rồi sao anh?
- Không, chúng ta còn nhiều dịp, nhiều thời giờ để tiếp tục đi và đi xa hơn nữa. Chúng ta chỉ về thăm nhà và nghỉ chân trong một thời gian ngắn thôi.
Tạm biệt Dế Mèn, anh em Kiến Vàng hẹn trên đường phiêu lưu sẽ còn nhiều dịp để gặp nhau. Dế Mèn dặn:
- Khi nào có chuyện gì hoặc nhớ đến tôi các anh nhờ nhà phóng viên Chuồn Chuồn đưa tin cho tôi biết với nhé. Vắng tin các bạn tôi sẽ mong lắm đấy.
- Vâng, chúng tôi sẽ nhớ. Có thể là sau chuyến đi xa này về, anh em tôi sẽ nghỉ ngơi một thời gian ngắn đủ để chép hồi ký, chẳng dám nào khoe khoang với ai, nhưng cũng để gọi là góp vui với anh một chút. Thằng em tôi đây, tuy thế mà văn chương chữ nghĩa cũng nhiều lắm đấy.
Kiến Em được khen khoái chí, nó nhắm tịt mắt. Kiến Anh đá vào hông nó:
- Sửa soạn lên đường hồi hương thôi.
Trên đường trở về thăm nhà, trong đầu óc hai đứa nở đầy những hình ảnh cũ.
Bố mẹ, thày giáo, bạn bè rủ nhau đông đủ ra đón anh em Kiến Vàng tận đầu làng.
Ai nấy đều mừng rỡ khi thấy bóng dáng kẻ đi xa trở về.
- Và chúng ta sẽ có khối chuyện để kể, anh nhỉ.
HẾT
ĐINH TIẾN LUYỆN
(tháng 7 – 1971)