<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-18 17:24:16forever_duongvu>
Hoa Ngọc Lan
Dương Vũ
Bên hồi nhà đã cả chục hè qua.
Cánh hoa ấy trong tôi thời bé nhỏ
Thủa ngây thơ trong trắng sống bên bà.
Thủa thơ ấu khi tôi còn bé tí
Thường nhặt hoa đem tặng lại cho bà
Bà lại thưởng cái bánh đa nho nhỏ
Để đến giờ đâm ra nghiện bánh đa
Giờ cứ mỗi độ ngọc lan nở rộ
Lòng lại dâng nỗi nhớ nhà nhớ bà.
Tôi lại nhặt từng bông hoa trắng nhỏ
Nhưng giờ đây chẳng ai đổi bánh đa.
Dương Vũ
Nắng buông vạn sợi trên khắp nẻo
Gió hiu hiu dạo nhạc phím đàn tre.
Ngọc lan nở rộ muôn hoa trắng ngọc
Tỏa hương thơm ngan ngát giữa trưa hè.
Ngọc lan rụng trắng trên nền xanh cỏ Gió hiu hiu dạo nhạc phím đàn tre.
Ngọc lan nở rộ muôn hoa trắng ngọc
Tỏa hương thơm ngan ngát giữa trưa hè.
Bên hồi nhà đã cả chục hè qua.
Cánh hoa ấy trong tôi thời bé nhỏ
Thủa ngây thơ trong trắng sống bên bà.
Thủa thơ ấu khi tôi còn bé tí
Thường nhặt hoa đem tặng lại cho bà
Bà lại thưởng cái bánh đa nho nhỏ
Để đến giờ đâm ra nghiện bánh đa
Giờ cứ mỗi độ ngọc lan nở rộ
Lòng lại dâng nỗi nhớ nhà nhớ bà.
Tôi lại nhặt từng bông hoa trắng nhỏ
Nhưng giờ đây chẳng ai đổi bánh đa.

