TRẦN MẠNH HÙNGTiếp theo
Xướng:
- Trần Mạnh Hùng
Hoạ:
- Lá Chờ Rơi
- Như Phương
405. GHÉT
Ghét cay, ghét đắng, ghét đôi môi.
Chẳng điểm cho anh một nụ cười.
Ghét quá môi trề trong nũng nịu.
Ghét hoài mắt ướt giọt buồn rơi.
Ghét nhiều những dấu son trên cổ.
Ghét cả vết răng lúc lả lơi.
Em nhỉ ghét sao, sao ghét thế.
Ghét em anh muốn cắn em thôi.
TRẦN MẠNH HÙNG
405.1 THƯƠNG
Thương đường cắn chỉ đẹp trên môi
Thương lúc bên nhau rộn tiếng cười
Thương đếm sớm trưa em đợi bạn
Thương nhìn song cửa lá chờ rơi
Thương chiều nắng hạ còn vương vấn
Thương mối tình xuân lúc lỏng lơi
Thương gửi cho ai mong đáp lại
Thương nhiều thương ít cũng đành thôi !
Lá Chờ Rơi
405.2 YÊU
Yêu làn son thắm tô bờ môi
Yêu nét tươi vui điểm nụ cuời
Yêu lúc ngất ngây vào cõi mộng
Yêu hồi thổn thức giọt sầu rơi
Yêu tha thiết với cơn hờn dỗi
Yêu đậm đà theo nét lả lơi
Yêu quá anh làm sao dứt được
Yêu hòai chắc đến chết mà thôi
Như Phương
nhuận sắc bởi Lá Chở Rơi
Xướng:
- Trần Mạnh Hùng
Hoạ:
- Lá Chờ Rơi
- Như Phương
405. GHÉT
Ghét cay, ghét đắng, ghét đôi môi.
Chẳng điểm cho anh một nụ cười.
Ghét quá môi trề trong nũng nịu.
Ghét hoài mắt ướt giọt buồn rơi.
Ghét nhiều những dấu son trên cổ.
Ghét cả vết răng lúc lả lơi.
Em nhỉ ghét sao, sao ghét thế.
Ghét em anh muốn cắn em thôi.
TRẦN MẠNH HÙNG
405.1 THƯƠNG
Thương đường cắn chỉ đẹp trên môi
Thương lúc bên nhau rộn tiếng cười
Thương đếm sớm trưa em đợi bạn
Thương nhìn song cửa lá chờ rơi
Thương chiều nắng hạ còn vương vấn
Thương mối tình xuân lúc lỏng lơi
Thương gửi cho ai mong đáp lại
Thương nhiều thương ít cũng đành thôi !
Lá Chờ Rơi
405.2 YÊU
Yêu làn son thắm tô bờ môi
Yêu nét tươi vui điểm nụ cuời
Yêu lúc ngất ngây vào cõi mộng
Yêu hồi thổn thức giọt sầu rơi
Yêu tha thiết với cơn hờn dỗi
Yêu đậm đà theo nét lả lơi
Yêu quá anh làm sao dứt được
Yêu hòai chắc đến chết mà thôi
Như Phương
nhuận sắc bởi Lá Chở Rơi
Xướng
-Trần Mạnh Hùng
Hoạ:
- Hải Tâm.
- Triều Sương.
- Kim Giang
- Lá Chờ Rơi.
- Tulipdenus
413. GỞI
Gởi lại cho em lời ước nguyện
Gởi lòng lo lắng lẫn cho nhau.
Đợi, chờ, mong, nhớ bao say đắm.
Hờn, giận, buồn, thương đậm lệ sầu.
Gởi trả em vòng tay nũng nịu
Gởi về em ánh mắt chìm sâu
Gởi em trọn vẹn tình nồng ấm
Gởi hết trong lòng nỗi khổ đau
TRẦN MẠNH HÙNG
413.1 TRẢ
Trả lại cho người bao ước hẹn
Trả luôn tình ấy thuở còn nhau
Trả tình ngày củ nhiều thương hận
Trả nợ năm xưa lắm lệ sầu
Trả lại thềm hoang làn má thắm
Trả luôn phố vắng gốc đường sâu
Trả rồi chợt hỏi quên hay nhớ?
Trả hết sao lòng vẩn cứ đau?
Hải Tâm
413.2 VẪN NHỚ
Biết nói sao đây lòng vẫn nhớ
Khi mà chia rẻ chẳng còn nhau
Đường anh nẻo đó lòng đà bạc
Chốn cũ lối em dạ khắc sầu
Tình dấy trong tim nào tạc nữa
Nghĩa dày chốn ái chẳng còn sâu
Chỉ lòng vướng hận hoài trông ngóng
Cũng bởi vì thương nên vẫn đau
Triều Sương
413.3 NHẬN-1
Nhận anh gởi lại lời tâm nguyện
Nhận đủ lòng lo lắng lẩn nhau
Nhận đợi, chờ, mong, cùng nỗi nhớ
Nhận hờn, thương, giận, với buồn sầu
Nhận ai trả lại vòng tay nũng
Nhận kẻ trao về ánh mắt sâu
Nhận trọn tình nồng hơi thở ấm
Nhận từng nỗi khổ với lòng đau.
Lá Chờ Rơi
413.4 TA THƯƠNG NHAU
Anh gối tôn thờ lòng khấn nguyện
Xin cho mình mãi được gần nhau
Em ngoan đạo, mắt môi thần thánh
Anh tội đồ, rong rủi kiếp sầu
Ta gặp nhau không sờn sóng gió
Anh và em chẳng ngại bể sâu
Vượt lên trên sát vai cùng bước
Thượng đế thương tình sớt khổ đau
TULIPDENUS
413.5 NHẬN-2
Nhận lại những gì ai lỗi hẹn
Nhận vì vẫn nhớ chẳng quên nhau
Nhận rồi cố dã dần say đắm
Nhận để nhân gian bớt lệ sầu.
Nhận cả thềm hoang tàn lửa lựu
Nhận về đắng chát đã trao nhau
Nhận tất hờn thương người Gởi Trả
Nhận hết băng lòng chắc khỏi đau.
Kim Giang
413.6 MƯỢN
Mượn tình của một người xa lạ
Mượn đóng trọn vai lúc cạnh nhau
Mượn khúc nhạc xưa cho luyến tiếc
Mượn vần thơ cũ để vương sầu
Mượn cầu Ô Thước cho chung lối
Mượn sợi chỉ hồng để có nhau
Mượn giả hoá ra thành sự thật
Mượn rồi để dạ biết buồn đau
Hải Tâm
Xướng:
- Trần Mạnh Hùng.
Hoạ:
- Hải Tâm.
- Lá Chờ Rơi
- KimGiang
508. MƠ
Với cùng hoa bướm đón xuân sang.
Cô gái đương xuân mộng ngập tràn.
Cô ước tung trời vờn sóng biển
Cô mơ lướt gío bắt chim bàng
Cô cười che dấu lòng e thẹn
Cô bỗng ngây say đẹp dịu dàng
Cô nhớ tình quân xuôi vạn lý.
Má hồng hây đỏ , mắt long lanh
TRẦN MẠNH HÙNG
508.1 MANG
Mang theo nỗi nhớ giữa mùa sang
Mang lúc ra đi để lệ tràn
Mang kỷ niệm xưa màu nắng Hạ
Mang tình ái cũ bóng cây bàng
Mang mưa mấy giọt còn hờ hững
Mang gió từng cơn rất dịu dàng
Mang kiếp khổ sầu, câu nguyện ước
Mang vần mắt ấy sáng long lanh
Hải Tâm
508.2 CHỜ DUYÊN
Chim bướm tưng bừng lại rủ sang
Hồn xuân phơi phới mộng dâng tràn
Ước mơ mây nước duyên cầm sắt
E ngại trời trăng nét bẻ bàng
Chẳng học kẻ đi lời đỏng đảnh
Không phiền ai đến bước dềnh dàng
Tình ta treo giữa trời xuân thắm
Nào ngại người đông giữa chợ làng
Lá Chờ Rơi
508.3 TƯỞNG
Tưởng rằng dải yếm bắc cầu sang
Tưởng mùa xuân chín mộng xuân tràn
Tưởng cùng xé gió tung trời biển
Tưởng tựa lưng nhau dưới gốc bàng.
Tưởng nhớ thương thầm mà thấy thẹn
Tưởng như kỷ niệm lúc ra ràng
Tưởng mơ suốt chặng đường thiên lý
Tưởng gần thế phiệt có trâm anh.
Kim Giang
Xướng:
- Trần Mạnh Hùng
Hoạ:
- Sao Mai
- KimGiang
- ViVi02
- LuKy
- Nguyens
604. NỖI BUỒN
Nghiêng Nghiêng suối tóc dáng hoa mơ.
Chảy xoã bờ vai chảy hững hờ.
Vời vợi đông sầu vương khoé mắt.
Mơ màng thu nhuộm dáng hoang sơ.
Em mang ân ái đan thành mộng.
Em dệt tình yêu sợi ngẩn ngơ.
Nước mắt lăn dài theo luyến nhớ
Nỗi buồn còn động chút ngây thơ
Trần Mạnh Hùng
604.1 TÌNH NỒNG
Lim dim mắt ngọc thoáng tình mơ
Nhè nhẹ lâng lâng môi khép hờ
Lá thắm sớm nay duyên biếc biếc
Tình nồng xưa ấy mộng đơn sơ
Ai yêu da diết cho tim nhớ
Ai khổ u hoài khiến dạ ngơ
Ta khóc thương ta trong khắc khoải
Cho ai lưu luyến một đời thơ.
Sao Mai
604.2 CHỈ DÁM MƠ
Ngày ấy nàng trao một tứ thơ
Mang về tôi đọc hóa ngơ ngơ
Nàng gieo tình tứ ôi sao mượt !
Tôi viết hồi âm tựa mướp sơ !
Thanh trắc thanh bằng kho sắc khó
Nghĩa đen nghĩa bóng hơ huyền hờ
Đành thôi không dám làm thơ nữa
Thôi hết yêu nàng chỉ dám mơ !
Sao Mai
604.3 TƯỞNG TƯỢNG
Ta ngồi tưởng tượng mối tình mơ
Khỏa lấp buồn đau, chỗ dựa hờ
Cứ cháy bừng lên theo ánh mắt
Không tàn, lặng dấu vẻ thân sơ.
Âm thầm lắng đáy lòng say mộng
Dậy sóng tung bờ dạ ngẩn ngơ!
Cứ ngỡ dần dần tan nỗi nhớ
Ai ngờ thống thiết dội vào thơ.
Kim Giang
604.4 TÌNH HỜ
Còn gì đâu nữa mộng và mơ
Giã biệt từ đây tình hững hờ
“Yêu” vốn tự nhiên “tính bổn thiện”
Người do tạo hóa “nhân chi sơ”
Nhưng đời vẫn bể dâu oan trái
Nên gặp nhiều gian dối ngất ngơ
Thôi nhé từ đây xin giã biệt
Tro tàn thưong tiếc mộng tình thơ
vivi02
nhuận sắc bởi LÁ CHỜ RƠI
604.5 Họa ngược NỖI BUỒN
Hoa rơi vội nhặt ép trang thơ
Cánh mỏng mong manh thoáng ngẩn ngơ
Còn đậm mùi hương thời mới nở
Chẳng phai màu sắc thủa ban sơ
Khi tươi ong bướm vờn đua lượn
Lúc héo bướm ong lại hững hờ
Ta ép vào thơ mong mãi nhớ
Một thời hoa mộng đẹp như mơ
LuKy
Ý kiến nhuận sắc bởi lá Chờ Rơi
604.6 MƠ MÀNG
Nửa đêm thức dậy tưởng đang mơ
Thoáng mắt ngươì xưa chút hững hờ
Bỡ ngỡ đong đầy tình heó hắt
Thẫn thờ lắng cạn cảnh đơn sơ
Gió đông hờ hững vần thơ mộng
Tuyết lạnh mơ màng ghép chữ ngơ
Caí rét đêm trường dâng nỗi nhớ
Se buồn giá buốt ngập hồn thơ
Nguyễns
Xướng
- Trần Mạnh Hùng
Họa
- Triều Sương
- Nguyens
- Vivi02
- Lá chờ rơi
702. XIN GIỮ CHO TÔI
Xin giữ cho tôi lời hát nhẹ.
Giữ gìn trân quý mảnh tình hồng
Lời ru ngày trước nhiều lưu luyến.
Tiếng hát thuở xưa vẫn nhớ mong.
Giữ hộ cho tôi giòng nhạc cũ
Giữ gùm người ấy tập thơ lòng
Bao nhiêu còn lại... Bao nhiêu nữa.
Xin giữ...Dù cho nước ngược giòng.
Trần Mạnh Hùng
702.1 TÂM SỰ CÙNG THƠ
Lưu luyến trong tim cơn gió nhẹ
Thoảng đưa ngan ngát chút hương hồng
Quơ tay ta nắm hầu lưu giữ
Vụt mất hương nồng cùng ước mong
Thơ thẫn đêm về cùng kỷ niệm
Ưu tư khuya đến trở trăn lòng
Nàng thơ xin giúp giùm ta với
Tâm sự cùng ta thả mấy giòng
Triều Sương
702.2 CHÍ TRẺ
Khí tiết anh hùng sinh tử nhẹ
Giai nhân thục nữ mảnh quần hồng
Trai tài trung hiếu giang sơn vẹn
Gái sắc thủy chung gấm vóc mong
Khuê các loan phòng câu tiết hạnh
Hiên ngang chiến tuyến sắt son lòng
Muôn đời rực rỡ trang thanh sử
Một kiếp vang danh tứ hải giòng
nguyens
702.3 Ủ ẤM LÒNG NHAU
Ai ủ cho ai lòng khỏi lạnh
Trao nhau hơi ấm giữa thư hồng
Chữ nghiêng nguệch ngoạc bao thương nhớ
Lời ngọng mơ màng những ước mong
Mượn chút tình thơ len giữa bóng
Ghi từng nốt nhạc đượm hương lòng
Ngoài kia còn cả rừng xanh biếc
Lá chở tình ai lạc mấy giòng.
Lá Chờ Rơi
702.4 THU
Nghe thu sang tựa giấc mơ nhẹ
Sắc lá phong thu nhuốm ánh hồng
Thu đến dâng tràn ngàn nỗi nhớ
Thu đem xao xuyến những niềm mong
Đất trời nhuộm sắc thu vàng thắm
Thi tứ vương sầu thu não lòng
Thu cứ gieo đi sầu vạn kiếp
Yêu thu tôi vụng tả đôi giòng.
ViVi02
Xướng:
- Trần Mạnh Hùng
Hoạ:
- Vũ Kim Thanh
707. TIẾNG RU
Tiếng võng chiều hôm nhạt nắng hồng.
Tiếng người cô phụ dỗ ru con.
Tiếng ru man mác khơi niềm nhớ.
Tiếng hát sót xa dậy cõi lòng.
Tiếng khóc con thơ bao dấu ái.
Tiếng lòng son trẻ mãi chờ mong.
Tiếng ru nức nở hoà trong gió.
Tiếng vọng tình yêu ấm mặn nồng.
Trần Mạnh Hùng
707.1 SẮC LÒNG
Đầu đông buốt giá tím môi hồng
Cặm cụi bên chồng gái một con
Mắt biếc long lanh trời luyến nhớ
Ngàn hương vạn sắc nở trong lòng
Thơ say hứng khởi đêm ân ái
Rượu tỉnh mơ màng sáng đợi trông
Quấn quyện bên nhau đời nắng gió
Thân nghèo vượt khó có tình nồng
Vũ kim Thanh
XƯỚNG :
- Trần Mạnh Hùng
HỌA :
- Mai Trắng
708 GIỚI THIỆU LÀM MAI CHO BÁC LÁ
Dáng đi yểu điệu nhẹ như bông
Quê quán ở đâu ? – nơi chốn bồng !
Mặt ngọc, lưng thon, cong đít vịt
Người cao, xinh xắn, tuổi trăng tròn
Vì tôi đã hứa - làm mai mối
Mời bác thăm qua- Có thích không?
Cưới vợ liền tay, xin bác tính.
Phần tôi đã hứa kể như xong.
Phần tôi đã hứa kể như xong.
Chúc bác từ nay duyên ấm nồng
Gái sắc trai tài tình cá nước.
Phỉ nguyền sánh phượng đẹp duyên rồng.(*)
Ngày kia, mốt nọ canh không ngọt.
Kẻ mối, người mai chẳng kể công
Sinh gái đầu năm, trai cuối sổ
Liệu cơm gắp mắm gạo chưa đong
Liệu cơm gắp mắm với đo chuồng
Cờ nắm trong tay cứ việc ngông.
Bệnh quỷ chớ lo còn thuốc thánh.
Người tiên há sợ gặp Diêm vương.
Con đàn, cháu đống về tề tựu.
Bà cả, bà hai muốn rớt tròng.
Tủm tỉm miệng cười râu vểnh ngược.
Một nhà vui vẻ thật là đông.
Một nhà vui vẻ thật là đông.
Bạn hữu chung vui chặt cả phòng.
Rượu kính, rượu mời vui hết kể.
Câu mừng, câu chúc hả hê lòng.
Cháu vừa đầy tháng, con tròn tuổi
Con chập chững đi, cháu bế bồng.
Vợ mới cấn thai , dâu cũng vậy.
Chúc mừng bác lá tuổi dương hồng
Chúc mừng bác Lá tuổi dương hồng
Chung đụng làm sao giường chiếu long.
Hết lọ bổ dương , kia mật gấu.
Tam tinh hải cẩu, với gân rồng
Quanh năm lóng ngóng ăn và ngủ
Suốt tháng chăm hăm chén rượu nồng
Bận rộn quên ngày thơ với thẩn.
Thẩn thơ mắt tít với lưng ong
Thẩn thơ mắt tít với lưng ong.
Qúa độ trời cho gối muốn còng
No bụng nhưng mà con mắt đói
Ngán như cơm nhão nát tơi bông.
Cận kề người ngọc như hoa nở
Bên cạnh người yêu mát cõi lòng.
Chăn ấm gối êm bao thắm thiết.
Cuộc đời thoả chí với duyên nồng
Trần Manh Hùng
(*)
Kiều Nguyễn Du
" Trai anh hùng gái thuyền quyên.
Phỉ nguyền sánh phượng đẹp duyên cưỡi rồng"
708.1 Tự làm mối
(Viết hộ cho 1 người con gái )
Đương thì hoa nụ sắp đơm bông,
Em mới đôi mươi chửa bế bồng .
Dáng nọ thướt tha hình bóng liễu,
Duyên kia chưa vướng sợi tơ hồng .
Vườn dâu bãi mía, tay khoan nhặt,
Chợ búa cửa nhà, mắt giắng trông.
Oanh yến xôn xao chừng mấy bận,
Vẫn còn nấn ná, vẫn chưa xong.
Vẫn còn nấn ná, vẫn chưa xong,
Quân tử này ai mặn với nồng ?
Ngày ước kề vai tình cá nước,
Đêm mơ ấp má cưỡi thuyền rồng .
Tiếng lành có kẻ bền tâm sức,
Danh giá ai người đã gắng công .
Cánh nhạn mai về em nhắn gửi,
Bao giờ cá nước hết long đong ?
Bao giờ cá nước hết long đong ?
Thiên hạ thôi đồn chuyện nói ngông ?
Chứ chốn thuyền quyên vừa ngỏ ý,
Mà cho quân tử đã xiêu lòng ?
Trai tài gái sắc duyên kỳ ngộ,
Gái đảm anh hùng nợ núi sông .
Bốn bể năm châu mừng lễ cưới,
Bạn bầy cung chúc một nhà đông .
Bạn bầy cung chúc một nhà đông,
Khấp khởi chàng ơi lúc động phòng !
Một chén chung đôi cồn tấc dạ,
Đôi môi chập một thoả thuê lòng .
Khai hoa mãn nguyệt chăm gìn giữ,
Hết hạ sang xuân đã bế bồng .
Cháu đống con đàn trông trí bố,
Lại xinh với đẹp giống quần hồng .
Lại xinh với đẹp giống quần hồng,
Giường chiếu chưa nằm đã sợ long .
Cá ngựa , tắc kè, hay mật gấu,
Mãng xà, bò cạp hoặc gân rồng .
Trầu cau quấn quện mù tăng tít,
Mai trúc đan xen rực lửa nồng.
Chàng lại bộn bề thơ với thẩn,
Em thời chăm chỉ cái con ong .
Em thời chăm chỉ cái con ong,
Uớc vẫn là mơ, gối chẳng còng .
Từ đó về đây xa quá đỗi,
Hoa này ai hái , để đâm bông ?
Chàng thì hiển hách nhiều công trạng,
Em chỉ vàng son một tấm lòng !
Quân tử không chê thì nhắn lại,
Lòng em đương đợi cái duyên nồng …
Mai Trắng
Khổ thơ thứ ba ,không theo vần của bác Trần Mạnh Hùng, rất mong bác thông cảm !
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
★
★
★
★
★
0