MỘT THỜI ĐỂ NHỚ
Ký ức vụn
MƯỜI
Thời gian chỉ làm dịu đi niềm đau chứ với anh thời gian không làm nguôi đi nỗi nhớ em. Mong nhớ cứ cồn cào, cứ gặm nhấm trong anh. Em bảo Ban chỉ huy Tổng công trình đồng ý nhận anh vào phòng Truyền thông của Cơ quan. Đây cũng là điều hay, hai đứa cùng làm thế này thì tốt quá. Ở đâu cũng được, làm gì cũng được miễn hai đứa luôn bên nhau, rồi chúng ta sẽ có những đứa con, chúng ta sẽ nuôi chúng nên người. Mọi chuyện rồi sẽ qua mọi cái rồi sẽ đến. Chúng ta trân quí ngày hôm qua, cố gắng hôm nay và mơ ước cho mai sau, em nhỉ.
Khi nhớ em tôi chỉ biết nhảy tàu ra Huế. Nhìn ngôi nhà, nhìn những người thân yêu, đi trên những con đường mà ta thường đi, ngồi những quán cafe mà ta thường đến. Không gian này cảnh vật kia dù chẳng đổi thay nhưng sao lòng ta buồn hiu hắt. Nhiều lúc nghĩ vô thăm em nhưng cứ ngại ngần, cứ chần chừ dù lòng đang thôi thúc. Cuộc sống này đầy rẫy nỗi lo toan, người dân càng ngày càng khó khăn, đói kém cứ lởn vởn đâu đó trong mỗi người. Những thực tại này vẫn không làm tôi thôi nhớ em và tôi quyết định vào Tây Ninh. Nói là làm, tôi chuẩn bị khăn gói quả mướp vắt vai lên đường. Tiền nhận nhuận bút dành dụm bấy lâu cũng chẳng được bao nhiêu. Thời Bao cấp nghĩ đến thật đau đớn rùng mình, nhưng chúng ta lại không quên được. Nó có gì đó vừa xa vừa gần vừa như cổ tích vừa như hôm qua. Nó đưa đến sự khốn khó thì bên cạnh cũng xuất hiện sự cảm thông, sẻ chia và yêu thương của những người cùng khổ.
Tất cả những điều kiện tôi có thể có được thì chỉ còn phương án duy nhất để thực hiện: Nhảy tàu trốn vé để vào Sài Gòn! Trước hết phải điều tra, xem xét kỹ lưỡng ở khu vực ga đi và ga đến, có lối nào có thể vào ga mà không phải qua cửa soát vé. Tiếp theo khi lên được tàu còn phải tìm chỗ nào ngồi kín đáo mà không làm ngứa mắt những nhân viên tàu. Chỉ cần nhìn không ưa mắt, nó hỏi: “Vé đâu?” Là tiêu tán đường với nó. Tàu chợ thì ga nào cũng dừng lại, người lên kẻ xuống tấp nập, gồng gánh tay xách nách mang, í ới gọi nhau như ong vỡ tổ. Lúc đầu tôi ngồi thu lu một góc vừa trốn soát vé vừa quan sát được chung quanh, nhận thấy đi tàu có một bộ phận người buôn bán, chở nhiều hàng nhưng không muốn xuống ga vì phải trả tiền vận chuyển hàng và thuế vụ. Họ thường xuống dọc đường khi tàu chạy chậm. Tôi tham gia khiêng hộ hàng để quăn xuống cửa sổ tàu, nhận lại công với mấy hào lẻ, cũng có khi được vài đồng, góp nhặt vậy cũng ấm lòng.
Tàu gần tới ga Bồng Sơn tôi đã chuyển được mấy kiện hàng thả xuống đất. Tiền công hai đồng chưa kịp lấy thì chị ấy đã nhảy xuống đất khi tàu chạy chậm để chuẩn bị vào ga, tôi xót của nhảy theo lấy tiền, rồi lại phải đi bộ dọc theo đường ray vào ga. Lúc gần đến nơi thì tàu chạy, nhảy theo không kịp đành ở lại đợi tàu sau.
Ngày ấy, những sân ga tỉnh lẻ nó nhỏ xíu nhưng tấp nập người đi kẻ đến. Ga xép ở huyện còn thảm hơn, nó tối om om chỉ sáng mỗi cái nhà ga bé tẹo. Tôi tìm một góc khuất ngồi chờ chuyến tiếp theo. Móc cái bánh ú mua khi sáng, lá gói khô khốc như được phơi nắng giòn tang. Bánh gói nửa nếp nửa gạo nhân thì dăm ba hột đậu đen, vậy cũng đã quá tốt cho cái bao tử lép xẹp. Đang ngồi ăn lép nhép chợt nghe mé trái ga có tiếng ồn ào, tiếng em bé khóc rồi tiếng cười rồi tiếng phụ nữ, thì cũng bình thường ở nơi đông người. Tôi ăn tiếp miếng bánh cuối cùng thì bỗng nghe tiếng phụ nữ: Các anh không được đùa thế! rồi lại nghe tiếng khóc trẻ con, tôi đứng lên đi lại, thấy hai thanh niên choai choai chọc ghẹo một cô gái đang bồng con đứng đợi tàu. Bọn nó sổ sàng: Chồng bỏ hả, về với anh đi! Nói xong, một thằng tiến tới bẹo má người mẹ trẻ. Cô gái một tay bồng con, tay kia đẩy nó ra, tôi nóng mặt tiến đến: Không được đùa thế, vợ con tôi đấy! Rồi quay qua cô gái: Em có sao không? Bọn kia thấy có người nhà đến nên gầm gừ bỏ đi. Cô gái tròn xoe mắt nhìn tôi, tôi cười: Không nói thế dễ gì bọn nó để em yên. Cô gái cười cám ơn tôi. Nhà em ở Hoài Xuân, em đi thăm chồng làm Công an ở Tây Ninh, tôi thấy cũng tốt, có người đồng hành trên đường thiên lý sẽ bớt đi cô độc, sẽ không là “Độc lai độc vãng” nữa. Phải thừa nhận một điều rằng ngày ấy con người sống với nhau đầy tình nhân ái. Tôi phụ em xách đồ lên xuống khi đổi tàu, hoặc bồng giúp con khi em cần đi đâu đó. Dù làm gì thì tôi vẫn luôn dõi mắt tới nhân viên soát vé, thấy nó xuất hiện là tôi phải lẩn tránh ngay, tránh tuyệt đối không thể để nó bắt. Sẽ rất ê mặt nếu bị tóm ngay trước mặt cô em mới quen. Phải giữ thể diện chứ lị. Cảnh giác cao độ nhưng rồi cũng không qua khỏi nắng, tôi bị tóm khi tàu rời ga Nha Trang. Xế chiều trời khá oi bức, tôi ra chỗ giáp hai toa hóng mát, ở đó cũng có mấy thanh niên trạc cỡ tôi đứng. Bỗng tụi nó bu vào thanh lan can nhoài người ra ngoài. Tôi quay lui thì thấy bóng áo xanh của soát vé, không còn cách nào khác, tôi đi gần như chạy qua toa sau để núp. Sắp ngang qua chỗ hai mẹ con cô em ngồi thì bên kia đi lại cũng có tên áo xanh soát vé. Thôi chết, lần này hết thoát rồi, bị bắt vì tội trốn vé trước mặt cô em, trời ạ. Tên áo xanh tiến tới hỏi một cách cộc lốc: Vé đâu? Hầu như trời sinh ra chúng là để phát ra những âm thanh khô khốc ấy. Tai tôi lùng bùng, nó phát lại: Vé đâu? Mặt tôi xanh như đít nhái chuyển sang đỏ lừ khi sự việc lại diễn ra ngay trước chỗ hai mẹ con cô gái mới quen. Tiếng the thé “Vé đâu” vừa dứt thì một âm thanh trong trẻo ngọt ngào từ chỗ em ngồi phát ra: Dạ, vé đây ạ! Tôi quay nhìn em như nhìn một vị Thiên sứ từ trời cao xuống cứu vớt linh hồn thằng tôi. Em chìa hai vé Nha Trang - Sài Gòn ra. Hóa ra khi tới ga Nha Trang em nhờ tôi bồng con em đi vệ sinh là đây sao? Em thật tinh tế, một cô gái nông thôn mà ý nhị đến lạ thường. Cám ơn em, cám ơn những con người luôn tử tế, đồng cảm với nhau.
MƯỜI MỘT
Vậy là từ Nha Trang đến Sài Gòn tôi đàng hoàng như một hành khách đi tàu, không cần phải né tránh bọn áo xanh soát vé nữa. Tôi còn biết thêm một thông tin thật tuyệt vời là Hương, cô gái đồng hành không chỉ đến Tây Ninh, mà em còn đi tiếp đến Bàu Năng, Phước Minh. Nơi Cơ quan Công trình Thủy lợi Dầu Tiếng đóng. Chồng em công tác ở địa phương Phước Minh. Vì từ Sài Gòn lên Phước Minh, tôi còn phải qua mấy lần đổi xe nữa và đây là điều quá tốt cho tôi.
Tôi và Hương cùng cháu bé xuống ga Bình Triệu chừng hơn bốn giờ chiều. Hương bồng con còn tôi đi bên xách giỏ đồ qua cầu Bình Triệu để đến bến xe Miền Đông. Đi qua hơn nửa cầu tự nhiên nhìn qua lề bên kia cầu thấy có một người vừa đi qua trông rất quen, tự nhiên tôi buột miệng: Cương! Cương! người được gọi quay lại. Trời ơi, không có niềm vui nào hơn thế! Thằng bạn chí cốt ngoài quê. Nó trước bảy lăm học ở trường TSQ Vũng Tàu, sau về quê cũng lang bang như tôi. Cương hát hay đàn giỏi cùng vào đoàn ca nhạc với tôi, sau tôi nghỉ nó cũng nghỉ. Tôi thì làm việc linh tinh còn nó bương chải vào tận Cà Mau làm kinh tế. Hai đứa gặp nhau mừng quá đứng trên cầu nói hết chuyện nọ xọ chuyện kia, đến khi nhớ sực còn hai mẹ con Hương đứng đợi. Ngày tôi cưới vợ, Cương không dự được nên khi tôi nhìn qua Hương đang bồng con nó tưởng vợ tôi nên đến chào đon đả: Chào em, anh là bạn nó. Rồi nói với tôi: Mi làm ăn sao nhanh rứa, có con rồi à? Hương mặt mày đỏ lựng: Dạ em... dạ em... Lúc này nó chưng hửng: Ủa, sao vợ mi không nói giọng Huế? Tôi cười chảy cả nước mắt. Sau đó nói cho nó nghe sự việc. Tôi và mẹ con Hương gặp nhau như thế nào và Hương đi về đâu. Cương nổi máu: Có tao, tao dần tụi nó môt trận cho bỏ thói... dê. Trước khi chia tay, nó trở về quê còn tôi đợi ngày mai bắt xe đi tiếp, nó cầm tay tôi nói: Tao về nhà nên không có gì phải lo lắng, còn mi tiếp tục đi nên cầm lấy cái ni, nó sẽ giúp mi giải quyết phần nào đó dọc đường. Tôi cầm tờ mười đồng trong tay đôi mắt cay cay chỉ biết nói: Tao cám ơn mày!
Chia tay sau cuộc hội ngộ với Cương, tôi và hai mẹ con Hương tới gần bến xe Miền Đông thuê phòng ngủ. Do bến xe bến tàu quá nhiều phức tạp mà Hương là môt cô gái quê ít đi ra, hơn nữa lại có con nhỏ, nên em đề nghị hết sức tha thiết làm tôi thật khó xử: Mình thuê phòng đôi nha anh, anh ngủ với mẹ con em, giúp em với, em rất sợ. Em “rất sợ” còn tôi thì “sợ vô cùng”! Nhưng nhìn khuôn mặt và đôi mắt như cầu khẩn van xin của em, tôi chưa biết phải nói thế nào cho ổn vì sơ ý sẽ làm tổn thương em. Tôi biết thời gian qua em quí tôi như người anh trai và tôi cũng thương em như đứa em gái. Tuy thế, nào ai biết được chữ ngờ, nào ai biết được... Nghĩ đến đây tôi chạnh lòng nhớ về HN. Chỉ còn ngày mai nữa thôi mình sẽ gặp nhau, em yêu ạ! Để Hương yên lòng, bọn tôi đến mướn phòng đôi, khuya đợi hai mẹ con ngủ say, tôi ra ngoài thuê cái ghế xếp nằm ngoài cửa. Chủ trọ ngạc nhiên, tôi nói do tôi ngáy to quá em bé không ngủ được. Sáng dậy thấy trên mình tấm áo khoác Hương hay mặc đắp lên người. Tôi đang lui cui dọn ghế thì em về, đứa con được cột bọc trước ngực. Em bé vẫn còn đang ngủ say, em bảo: Em mua hai vé đi Tây Ninh cho anh với em rồi, bảy rưỡi xe chạy. Tôi cảm động cúi xuống hôn vào trán em bé: Cám ơn em, cám ơn hai mẹ con em.
Vé ghi bảy giờ ba mươi nhưng đến tám giờ rưỡi xe mới chạy. Một trăm cây số với tốc độ bình thường thì hơn hai tiếng đồng hồ là tới Tây Ninh. Xe đã chạy như rùa mà lại còn ngừng đón khách dọc đường, thành ra gần mười hai giờ mới tới Tây Ninh. Chúng tôi bắt tiếp xe đi Bàu Năng. Từ Tây Ninh đi Bàu Năng không xa nhưng xe nhỏ đường xấu nên đến gần hai giờ chiều mới tới Bàu Năng. Từ đây đi Phước Minh đường xa lại khó. mỗi ngày chỉ có ba chuyến xe, sáng hai chuyến chiều một chuyến. Bàu Năng là thị trấn nhỏ còn Phước Minh là xã vùng cao ít dân, nên chuyến xe chiều chạy sớm để bắt khách dọc đường. Điều đáng buồn là chúng tôi vừa đến là nó đã chạy rồi. Chẳng có cái bực mình nào giống bực mình nào, nhưng bực mình lần này là tệ hại nhất. Không lẽ ngồi chờ đến tối rồi qua sáng mai hay sao, chán quá!
Em bé con Hương lại sốt. Nó sốt từ chiều qua nhưng nhẹ, sáng nay không thấy sốt nữa giờ lại sốt, nóng hơn hôm qua. Tôi bảo Hương bồng bé đi trạm xá khám. Nói xong tôi đi vô mấy nhà gần bến xe hỏi đường đến trạm xá, rồi trở lại chỉ Hương bồng con đến đó. Mặt Hương bơ phờ lo lắng trông thật tội. Tôi không nỡ để Hương tự lo, hơn nữa hiện giờ tôi cũng không biết đi đâu về đâu nên dẫn Hương đi. Hương nhìn tôi ái ngại: Anh để em bồng con đi khám cũng được, anh đã giúp em nhiều quá. Tôi an ủi: Em đừng suy nghĩ gì nhiều, ai ở trường hợp của anh cũng làm thế thôi. Trạm xá không xa lắm, chúng tôi đến trong trạm vắng vẻ, có một người vừa ra tôi đến hỏi thăm và nói Hương bồng con vào khám. Chị Ysĩ còn trẻ trạc ba mươi tuổi người Huế đến khám cho em bé. Tôi đi ra sân ngồi xuống ghế đá cạnh gốc cây móc thuốc hút, lát sau Hương bồng con ra, chị Y sĩ cũng theo ra: Chưa có biểu hiện gì khác chỉ sốt thôi, lúc nào vợ chồng em thấy cháu sốt cao thì đắp khăn mát hạ sốt cho cháu. Tôi định nói về mối quan hệ giữa tôi và Hương, nhưng chắc cũng không cần thiết nên thôi. Tôi rời khỏi ghế đá, nắng trên Tây Ninh như phà lửa vào mặt, tôi buồn bực xách giỏ đồ cùng Hương ra cổng trở về bến xe Bàu Năng.
MƯỜI HAI
Hương bồng con quay sang hỏi chị Y sĩ: Chị cho em hỏi gần đây có phòng trọ không ạ? Chị nhìn Hương rồi nhìn sang em bé: Ở thị trấn nhỏ vắng thế này ai mở nhà trọ làm chi. Bọn em chờ xe đi Phước Minh à, em chị cũng làm ở trên đó, tụi nó sáng mai cũng đi. Chị Y sĩ định trở vô Trạn xá nghĩ sao lại quay lui: Ở đây không có phòng trọ nhưng nhà chị có một phòng trống, trước đây xây cho mấy Công nhân máy xúc ở, nếu muốn vợ chồng em có thể ở tạm cũng được. Tôi đứng đợi trước cổng, Hương ra nói lại những lời của chị ấy, tôi thấy chẳng còn cách nào khác nếu không muốn ra ngủ ngoài trời, đành vậy thôi.
Chị Nga là Trưởng trạm Y tế. Vợ chồng chị chuyển vào đây năm một chín bảy bảy, chị cho người dẫn bọn tôi về nhà. Căn phòng chị cho ở tương đối rộng, chẳng có gì ngoài mấy cái giường gỗ. Hương vào phòng cho em bé ngủ, nó còn sốt thỉnh thoảng Hương phải đắp khăn mát cho nó. Đi xa mệt nên hai mẹ con nằm xuống là ngủ luôn. Tôi ra ngoài đi loanh quanh trong vườn. Trời còn nắng, cũng đã hơn ba giờ chiều, cây cối ở đây tương đối nhiều nhưng cái nóng cứ hừng hực trong người rất khó chịu. Định ra cổng đi dạo cho khuây khỏa thì có cô gái từ ngoài đường đi vào, dường như đã gặp ở đâu đó. Khi qua mặt, tôi quay lại nhìn và lục tìm trong trí nhớ xem, bất ngờ cô ấy cũng quay lại. Tự nhiên cô ấy lên tiếng: Hình như em có gặp anh ở Tam Xuân Quảng Nam? Tôi quá bất ngờ với giọng Huế của cô gái: Em là Quyên phải không? Cô gái reo lên: Anh Uyên! Không còn nghi ngờ gì nữa, mừng quá tôi đâm ra quên cả ý tứ chụp lấy tay Quyên lay mạnh, nói không kịp thở: Sao em ở đây, em có làm chung cơ quan với vợ anh không? Quyên chưa trả lời vội, nhìn tôi rồi nhìn vào phòng hai mẹ con Hương đang ngủ, hỏi: Anh đi với ai vậy, nghe chị Nga nói có cặp vợ chồng nhỡ đường xin trọ, là sao? Tôi kể sơ qua cho Quyên nghe, Quyên cho biết vợ tôi có về đây chơi hôm thứ bảy, sáng mai hai đứa về lại cơ quan và hiện giờ vợ tôi đang đi chợ. Tôi hỏi chợ ở đâu rồi phóng đi ngay.
Chợ Bàu Năng nhỏ tí xíu, đứng đầu này nhìn rõ người đầu kia nên tìm em không khó. Tôi nghĩ sẽ chạy bay đến gặp em để bỏ đi những ngày nhung nhớ, nhưng khi thấy rồi tôi lại đứng lặng nhìn em. Thương em quá! Dù công việc bận rộn có thể làm em nguôi ngoai, dù bạn bè có bên em chia sẻ, quan tâm nhưng sao vẫn thấy sự cô đơn, thui thủi một mình trong em. Từ hôm nay anh sẽ mãi mãi bên em, không một lý do gì làm hai đứa mình chia xa nữa. Tôi nhẹ nhàng đi đến bên, đang mua đồ chợt nhiên em ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi, em tròn mắt quá đỗi ngạc nhiên, tôi ôm chầm lấy em bất kể lúc ấy mọi người nhìn hai đứa tôi. Trong tôi lúc này chỉ có em còn tất cả chung quanh mọi thứ đều tan biến.
Em và Hương ngồi dưới tàn cây vú sữa. Cháu bé đã ổn, mọi người chuẩn bị tổ chức liên hoan tối nay, nhân cuộc hội ngộ không hẹn trước và cũng để sáng mai chia tay. Tôi định bụng em ngồi chơi với Hương một tí rồi sẽ rủ em đi dạo thì Quyên đến, nó kéo tôi ra ngoài cổng, Quyên là bạn thân và học cùng lớp với vợ tôi, đợt đi thực tập mùa hè năm trước Quyên ở Tam Xuân nên khi vào thăm có gặp vài lần, nó nói: Lúc nhìn thấy anh ngoài cổng em nhận ra, nhưng vì chị Nga nói có hai vợ chồng xin trọ thành thử em nghĩ rằng sao lại có người giống thế hì, đến khi biết là anh, em định túm cổ trị anh một trận rồi nói nó về xử tội. Tôi cười: Sau đó em vô truy vấn nhỏ Hương phải không? Quyên nhìn tôi: Tất nhiên. Rồi cả hai cùng cười. Hôm sau chúng tôi tạm biệt chị Nga lên đường về Phước Minh. Hương mời vợ chồng tôi và Quyên về nhà chơi, chúng tôi xin hẹn dịp khác. Quyên cùng vợ tôi làm ở phòng kỹ thuật công trình, biết tôi vô chơi cơ quan cho em được nghỉ một tuần.
Quê tôi có hồ thủy lợi Phú Ninh, môt công trình lớn nhất của miền Trung, nhìn sự vĩ đại của nó đã thấy choáng ngợp. Hồ Dầu Tiếng còn dữ dội hơn, Phú Ninh lớn thế mà đứng hàng thứ hai sau Dầu Tiếng. Em đưa tôi đi thăm công trường chính, nơi đây thấy thi công toàn cơ giới. Máy xúc, máy ủi, máy đào, máy đầm đứng từ xa nhìn giống như đồ chơi trẻ con. Nắng chói chang, đất tươi roi rói vừa được xới lên bụi bay mờ mịt, máy xúc máy đào gầm rú suốt ngày như vậy mà thân gái như em làm việc và sống ra sao, chạnh lòng tôi nhìn em mong manh yếu đuối, sao nghị lực, sự chịu đựng làm em lạc quan đến thế, thật sự tôi xót xa đau lòng. Em bảo rằng chỉ có công việc mới làm em nguôi nhớ anh, đêm về em lại khóc. Tôi cầm tay em áp vào ngực mình: “Dù bất cứ hoàn cảnh nào anh cũng không bao giờ xa em nữa”. Em cho biết, nếu anh vào đây cơ quan sẽ cấp đất cho vợ chồng mình định cư, còn anh trước mắt sẽ làm bên tờ Tin tức của công trường. Nhưng theo em, nơi đây cũng chưa phải là “đất lành” để mình chọn làm nơi an cư, vì tương lai chúng ta và các con... Những ngày ở đây tôi được tiếp xúc với nhiều người trong cơ quan em, những người dân trong vùng và cũng có những nhận xét giống em, nên dù đã mang hồ sơ vào nhưng tôi chưa vội nộp, để thêm một thời gian nữa xem sao.
Sau một tuần được nghỉ, em đi làm lại còn tôi rảnh nên đi khắp nơi tham quan, cuối cùng cho rằng ở đây dù nhiều năm sau có thể trở nên trù phú, trở thành nơi du lịch phát triển thì tôi vẫn muốn chọn quê hương xứ Quảng , điều này cũng đồng nhất với ý nghĩ của vợ tôi. Thế là không cần phải đắn đo suy nghĩ, và một quyết định tối quan trọng giữa vợ chồng tôi cho tương lai của chính mình: “Bỏ việc, về quê!” Mặc dù nếu vào đây chúng tôi sẽ có công việc ổn định, được cấp đất làm nhà, một tương lai đảm bảo mà không quá lo lắng về kinh tế, không phải nghĩ ngợi về từng bữa ăn, không phải thiếu trước hụt sau...
Hôm nay là Chúa nhật, tròn hai tuần tôi vào đây và cũng là ngày chúng tôi rời khỏi nơi này. Em vào nhận công tác mang theo một xách tay và một thân một mình giờ từ giã chốn này cùng với hành trang ấy còn có tôi bên cạnh. Em bảo giờ đây em có thể đi bất cứ nơi nào, sống với bất cứ hoàn cảnh nào em cũng vẫn thấy hạnh phúc, vì đã có anh. Tôi cầm tay em siết mạnh: “Chúng ta lên đường!”
MƯỜI BA
“Thượng Đế sẽ không cho bạn tất cả những gì bạn muốn, Ngài chỉ cho bạn một phần mà thôi, bạn phải tự mình nỗ lực để lấy phần còn lại”.
Hai mươi năm sau.
Cuộc đời vật đổi sao dời, dâu bể tang thương, mọi cái đều dịch chuyển đổi thay, mọi vật trong đời không gì ngoại lệ.
“Thôi hãy bình yên ngủ đi em
Trăng thanh gió mát sương buông rèm
Đêm đêm nghe suối reo ngoài bãi
Ru giấc ngàn thu, ngủ đi em.
Rồi có khi nào chợt nhớ quê
Anh xin làm gió đưa em về
Muôn năm chốn cũ đường xưa nhớ
Em ngủ bình yên , sao tái tê.”
Khu du lịch Nhất Tự Sơn đi vào hoạt động, tôi được Cty phân công phụ trách khu du lịch. Vừa quản lý khu du lịch vừa công trình cảng cá Dân Phước, công việc rất mất thời gian, tôi đề nghị Cty điều chuyển đến một thư ký.
Sáng nay về Tuy Hòa có việc chiều ra lại Sông Cầu. Đoạn đường năm mươi cây số do đi lại thường xuyên nên thấy cũng không xa bao nhiêu. Chiều nay không gấp gáp gì nên rong xe ngắm cảnh. Thú thật đi nhiều lần nhưng chưa khi nào có thời gian để ngắm cảnh. Qua khỏi gành Đỏ, tôi cho xe chạy chầm chậm vì vừa rồi đi qua một nhà ai đó trồng rất nhiều hoa hồng. Tôi không phải là người quá yêu thích hoa hồng nhưng một khoảng thời gian dài từ ngày Em đi, rồi vào làm công trình kè đường Qui Nhơn - Sông Cầu, kè chắn sóng Tam Giang - Mỹ Hải, KDL Nhất Tự Sơn, cảng cá Dân Phước đã làm con người tôi trở nên khô khốc, tóc tai râu ria lởm chởm nên đôi khi cũng cần làm một cái gì đó cho tâm hồn dịu nhẹ, thăng bằng trở lại. Chợt nghĩ thế nên vườn hồng nhà ai đó đã gợi cho tôi thoáng chút bâng khuâng. Đi chậm hơn chút nữa để khỏi phải vượt qua như vừa rồi. Cho xe dừng lại dưới chân dốc Quýt một đoạn tôi tấp qua lề trái, vườn này hoa không nhiều nhưng cũng đẹp rực rỡ. Vào chào chủ nhà, mời anh ấy điếu thuốc, khen anh ấy có vườn hoa quá đẹp rồi xin được... Đi quanh ngắm hoa, cuối cùng đề nghị nếu được anh cho tôi một bông hồng. Vâng chỉ một bông hồng! Tôi nhận bông hoa, cám ơn rồi chào anh ra về. Tôi đặt đóa hoa hồng vào giỏ xe, hồn tươi phơi phới lên xe chạy về Nhất Tự Sơn. Suốt mấy năm nay tôi chưa tặng hoa cho ai bao giờ, chừ nghĩ vui rằng: Người gặp đầu tiên sẽ được tôi tặng đóa hồng này. Niềm vui và ý nghĩ vu vơ ấy theo tôi suốt đoạn đường. Cũng có khi người được tặng ấy lại chính là thằng tôi, vì gần tới nơi rồi mà không gặp được ai, chỉ toàn là đực rựa vẫy tay chào hỏi. Tất nhiên chẳng đàn ông nào lại tặng hoa hồng cho đực rựa cả. Về tới phòng tôi để xe ngoài sân, cầm bông hồng định đem cắm vào ly ngắm cho đời thêm tươi cũng được. Vừa bước chân lên hiên: Em chào anh ạ! Tôi ngạc nhiên: Chào T, em tìm anh à, chờ có lâu không? T bước ra hiên: Ái chà chà, cô nào tặng anh hoa hồng thế? Tôi cầm lên: Hoa anh xin dọc đường, định sẽ tặng nó cho người con gái nào anh gặp đầu tiên. Người gặp đầu tiên là em đấy. Nói xong tôi tặng cho T, em cám ơn và cho biết em được điều về đây làm thư ký cho tôi. Một niềm vui nho nhỏ lan tỏa trong tôi và T từ đóa hồng ấy. Chẳng biết em có yêu hoa không nhưng nhìn em chăm sóc, đóa hồng tươi rất lâu trên bàn làm việc của tôi. Từ khi có T căn phòng như rạn rỡ hẳn lên. Thường mỗi bữa ăn tôi hay ra quán, giờ thì cả hai cùng dùng bữa tại phòng.
Một hôm, chiều thứ bảy rảnh rang hai anh em ngồi trong phòng nói chuyện phiếm, T chợt hỏi: Lâu nay anh Uyên đã chọn được cô nào trong Cty chưa? Tôi buột miệng: Khó nói lắm! T cười: Có cả mấy chục nàng xinh như mộng, anh chần chừ gì nữa, nhanh còn cho tụi em ăn bánh chứ. Tôi chưa biết phải trả lời với T như thế nào bởi công việc nhiều và liên tục, các công trình cần hoàn thành nên tôi cứ lao đầu vào. Nay công việc tương đối ổn, để T không đặt ra những câu hỏi khó, tôi nói: Anh có rồi, đã chọn cô nàng cho mình rồi em. Tưởng trả lời thế là yên chuyện, nào ngờ T hỏi dồn: Ai, ở đâu? Cho em biết với. Hỏi dồn thế tôi đâm ra luống cuống. Bởi môt thời gian dài Em đi xa, tôi đã rất buồn, ngoài thời gian lao vào công việc đêm về lại nhớ đến các con. Cứ thế nắng mưa công trình, cứ thế cát trắng biển xanh đã làm tôi khô cứng, như những cây dương liễu chắn gió xác xơ. Cũng vì lẽ đó tôi chẳng để ý gì chung quanh, tôi không quan tâm đến chính mình. Các em trong Cty rất thương và quí tôi nhưng chúng thấy tôi xa xôi quá, thấy gần trong gang tấc mà lại mịt mù xa. Chiều nay, T hỏi thế nên tôi lúng túng, đang tìm cách hoãn binh chợt một ý tưởng thoáng qua: Cho nhỏ T choáng nó sẽ hết bắt bí. Đợi nó dí thêm lần nữa tôi thú nhận: Ừ, trong Cty mình, em có muốn xem hình không? Mắt nhỏ sáng rực: Em không nói cho ai biết đâu, cho em xem đi. Tôi ngồi nghiêm chỉnh để T tin và đề phòng nếu có... phản ứng bạo lực thì tôi còn đường chạy. Tôi nói: Anh treo ảnh trong phòng mà em không thấy đấy thôi T dáo dác nhìn quanh: Đâu nào? Tôi chỉ vào góc phòng: Đấy, em lại đó sẽ thấy. T háo hức chạy lại, ngay trước mặt em, bức tường đối diện có tấm gương soi khá lớn, tôi hỏi: Em thấy chưa? T tròn mắt: Em vẫn chưa thấy. Tôi cười: Đang nhìn em đấy! T hiểu ra tự nhiên mặt đỏ bừng nhìn tôi: Anh hay đùa.
Bắt đầu từ đó, nhỏ T ít nói hơn và trong lòng tôi có cái gì đó cứ bâng khuâng, dịu nhẹ len vào, mỗi lần qua công trình cảng cá cũng muốn quay về sớm hơn, mong từng bữa cơm có không khí gia đình mà tôi và nhỏ T ngồi ăn. Những đêm trăng cùng nhau đi dạo trên bãi biển, nhìn từng con sóng ánh vàng đua nhau xô vào bờ. Tôi nhìn ra khơi xa thăm thẳm, nắm lấy tay em: Trước đây anh thường ra biển một mình, đêm bầu trời đầy sao thật yên lành. Xa xa là ánh đèn chài, đèn trên những lồng tôm hùm thắp sáng thêm cho những vì sao. Anh thường đi một mình như thế. Thật ra không phải chỉ một mình, anh đi với biển, giờ thì bên anh có em và cả biển nữa, hãy cùng anh đi tiếp cuộc hành trình nha em yêu. Gió biển khơi về khuya lồng lộng, em nép sát vào tôi: Mình ngồi ngắm sao đi anh. Chúng tôi tựa lưng nhau nhìn lên bầu trời sao, tôi hỏi: Nếu có điều ước, em ước gì? Em quay lại ghé sát vào tai tôi: “Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, con chúng ta sẽ lớn lên trong tình yêu thương ấy.
Trên mặt biển mênh mông, đường chân trời vừa pha sắc tím, hai đứa nhảy ùm xuống biển bơi về phía những con sóng đang ửng hồng đằng Đông.
Hết
Phạm Tú Uyên