...... Em đang lui cui sau bếp miệng lảm nhảm ...
"Em có chồng cũng như không ! Thấy mà chán ngán !" ..
Em hỏi vói lên :
- Nè, còn chị thì sao ?
Cười :
- Chị hả ? Chị không chồng mà giống như có ... Nhưng :
Lâu lâu hồn nổi gió mưa
Con tim rung động, mắt đưa ... gợi tình .
Thế là, chị chỉ một mình
Tự do thả bóng , bắt hình làm vui .
... Và rồi lầm lẫn nhau thôi
Tưởng ai cũng sống "đơn côi" như mình 
Nào ngờ ........1, 2, 3 hình
Chung quanh cái xác ... tưởng mình đơn côi !!
Sống lẻ loi chị mới
vẽ đủ thứ tuồng như vầy ... Nhớ lại cái "chồng" trước của chị - Hễ chàng thấy chị viết câu nào có chữ "TÌNH" hoặc chữ "YÊU" là chàng giựt quyển tập xé tờ giấy đó .. nhưng cũng may chồng của chị không phải là thứ đàn ông "vũ-phu" mà cũng không là hạng "nhu-nhược"... Sau này càng lúc chị càng "cứng đầu" không còn nghe những gì chàng "dạy" nữa - Chàng cảm thấy chị là "con ngựa bất kham" hết "cầm cương" nổi - Vì thế mà chàng "bỏ" chị theo bà khác là đúng quá
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
!
Còn chồng em thì ... "Thôi Không Nói" .
Mà chị nghĩ, em không thể sống một mình nổi. Có bao giờ em dám ngồi một mình ngoài quán cà phê đâu ? Chị thì hoàn toàn ngược lại. Ngồi cà phê một mình để quan sát "cảnh đời", cách con ngươì đối vơí ngươì qua bộ áo quần bề ngoài ...
Sau này, chị thấy em dường như ganh tỵ - ham muốn sống như chị phải không ?
Thôi nha ! Ông trời cho vậy là phúc lắm rồi, đừng đòi hỏi gì thêm làm cho
người ta khổ vì em ...
Coi vậy ... sống một mình ... lắm lúc chị cũng buồn... Nhưng rồi ... vui liền sau đó..... Bởi chị cho là do tự mình lựa chọn như vầy.
Thôi, ngày mai mình đi chơi em nhé !
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
......