ngày xưa... rất gần...
cái thủa người ta chưa bận rộn
mắt, tay, chưa dính với ai phôn!
khi gặp gỡ hàn huyên không ngớt
cả tấm lòng quyến luyến với nhau
mắt tìm mắt và tay trong tay
lời hỏi han khắc vào tâm khảm
mỗi lời nói được nghe thật kỹ
và trả lời ngay lúc hỏi han
cái lúc đời chưa có i meo
chữ nắn nót trên trang giấy nhẹ
mầu mực tím, xanh, hồng, đẹp lắm
nét như rồng múa ở trong mây
chọn từng cái tem theo mùa đổi
để gởi nhau, nỗi nhớ đến nhau
rồi đi tận đến nhà bưu chính
chỉ mong thư sớm gặp người thương
cái thủa chờ những ngày lễ tết
để gửi nhau cánh thiệp đầu mùa
ép vào cánh hoa khô thương nhớ
tí mùi thơm quyện với tháng năm
đến một nơi thật xa vẫn nhớ
mua cánh bưu thiếp gửi về nhà
cùng tem bản xứ với tháng ngày
sưu tầm kỷ niệm cho chính mình
để có được tin tức của nhau
đôi khi phải cả tuần trông ngóng
ông bưu tá thấy thương, an ủi
"có thư về, tôi đưa tận tay"
chắc bởi vậy tình yêu bền vững
được yêu, người cũng tốn thời gian
vì mọi chuyện dễ đến dễ đi
tình sẽ quý nhờ nhiều ngăn trở
còn đâu ngày xưa rất gần đấy
thủa chất thơ và mộng tràn đầy
Nguyễn Trung