📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Đinh Thị Thu

2 trả lời, 1.481 lượt xem — Trang 1 / 1
Đinh Thị Thu


Thế là chị đã đi thật rồi, tôi nghe tin chị đi lặng người không nói nên lời! Cái chết của chị đối với tôi quá đột ngột tôi không biết nghĩ sao? Con người chị ngày xưa tôi biết rất nhiệt tình mọi công tác xã hội và rất giàu lòng thương người. Chị đã từng dấn thân mong được phục vụ người nghèo, xả thân vì xã hội. Tôi mất liên lạc với chị từ lâu rồi, không phải vì tôi không thể biết chị ở đâu, nhưng tôi thú nhận là quá bận với những việc của riêng tôi, cho rằng mọi việc vẫn bình yên ở quê nhà, bạn bè còn đang tuổi thanh niên thì có dễ dàng gì mà chết trong thời bình, khi không còn bom đạn.


Thế mà chị đã đi, đã thực sự ra đi vĩnh viễn, tôi đau buồn không thể dùng ngôn từ bình thường để diễn tả nỗi chấn động trong tôi. Tôi mong chị ở bên kia thế giới được bình yên và sự thanh thản tâm hồn mà thế giới này, mà cha mẹ, anh em, bạn bè quanh chị, mà tôi đã sơ sót không giúp đỡ chị kịp thời. Nghĩ lại thì tôi biết đã có những dấu hiệu kêu cứu mà tôi lãng quên không cho là đáng chú ý! Trời ơi, nếu tôi có thể xoay lại kim đồng hồ để trở về quá khứ, tôi đã chẳng tiếc viết thư, gởi cái này cái kia giúp đỡ chị!


Chị chẳng may lấy một anh nghiện ngập đánh đập chị hằng ngày mà không ai can thiệp vì ai cũng cho là không phải chuyện mình! Bao nhiêu năm trời chị chịu đựng, tại sao chị không thóat ly đi tìm cuộc sống riêng tư mới, lại cứ phải nhẫn nhục chịu đựng những trận đòn vô cớ của con men rượu vô tích sự chỉ biết thượng cẳng tay hạ cẳng chân?


Tôi nghe chị tự tử với bức thư tuyệt mệnh bàng hoàng không biết nói sao với người bạn đã báo cho tôi về cái chết của chị khi tôi hỏi thăm về chị, cứ đinh ninh rằng chị vẫn còn đang sống trên đời. Chị đã vĩnh viễn ra đi từ năm ngóai, mà đến bây giờ tôi mới nghe vì cách xa cả nửa địa cầu. Tôi đau lòng lắm chị ạ! Thường thì tôi có thể làm thơ, viết văn thương vay khóc mướn nhưng trước cái chết quá đột ngột và thương đau của chị mọi ngôn từ dường như là hời hợt, nên tôi viết tất cả những gì xuất phát tự trái tim tôi, không cần chải chuốt, không cần phải sắp đặt cho mạch lạc.


Thơ tuyệt mệnh của chị viết cho cha xứ rằng, "Con không còn lối thóat nữa, sống trong nhẫn nhục chịu đựng đã bao năm mà vẫn bị đánh đập hành hạ chửi rủa ngày này qua tháng nọ, càng ngày càng mất nhân phẩm... thì chỉ có cái chết mới đưa con ra khỏi nỗi ô nhục, là lối thóat cho cuộc đời con, con mong được làm phép xác trong nhà thờ để con được trông nhờ vào lòng thương xót của Chúa nhân từ..."


Tự tử là một trọng tội nhưng linh mục nào, con người nào đã từng quen biết chị lại không nhận ra sự hiền từ thánh thiện của chị mà có thể từ chối một lời xin khẩn khoản thế chứ? Tôi tin chắc Chúa nhân từ đã mở vòng tay đón chị, Mẹ Maria đã đưa tay lau nước mắt cho chị, người con gái mang kiếp hồng nhan bạc phận. Bạn bè các nơi đã đến nhà thờ tham dự thánh lễ tiễn đưa chị đi về nơi an nhàn mà cuộc đời xã hội đã chối từ là minh chứng rõ ràng ảnh hưởng của chị đối với mọi người.


Tôi cầu mong nhà cầm quyền trong nước trừng phạt những kẻ vũ phu, chè chén, nghiện ngập hành hạ vợ con đích đáng và tôi cầu mong mọi người đừng làm ngơ trước những tiếng kêu cứu bi thương. Đôi khi chỉ một lời nói thông cảm, một hành vi cứu giúp kịp thời có thể cứu sống một mạng người. Tôi cầu mong đàn ông thanh niên tránh uống rượu say sưa, tránh đánh đập hành hạ vợ con thân nhân vừa khổ người vừa hại mình.


Vĩnh biệt Đinh Thị Thu, một người con gái hiền từ, thánh thiện thưở nào! Tôi mong cái chết đau thương của chị là hồi chuông cảnh tỉnh mọi người, cho tôi, cho bạn bè....


Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-18 20:29:46Nguyên Đỗ>
Cầu xin cho hương hồn chị Đinh Thị Thu được hưởng nơi anh nhàn!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-22 07:36:33MM_Ngoc>
Đọc những dòng từ gĩa người đã khuất của Nguyên Đỗ ,tôi đã rơi những giọt nước mắt vì người phụ nữ đau khổ kia. Không biết những người thân của chị có tỉnh ra trước cái chết của chị hay không? Những người hàng xóm quanh chị hay chính quyền có can thiệp vào việc gây nên cái chết của chị hay không...? Nhưng một con người cũng đã ra đi rồi ,không thể lấy lại được nữa. Trên đời còn biết bao nhiêu điều bất công như vậy ,còn biết bao nhiêu những việc xảy ra không thể ngờ được về hành động của con người trong xã hội hôm nay. Đó chính là sự giáo dục làm nên nhân phẩm của mỗi thành viên trong xã hội ,tốt đẹp hay xấu xa...
Tôi đã từng cứu một em bé gái chưa đầy 2 tuổi bị chính cha ruột của nó trong khi giận vợ đã định bóp cổ cho chết đứa con xinh xắn vô tội của mình. Khi đó tôi cảm nhận được về người cha đó , lúc hành động như vậy anh ta vẫn chưa hết bản năng của con người , sự thương yêu con mình vẫn có đó ,nhưng cái " người " đang mất dần trước sự tức giận ,để phần " con " lấn át. Như vậy phải chặn họ từ đâu...?
Nếu trong mỗi người không tự dùng lý trí để điều khiển mình ,dùng tình cảm để nhắc nhở mình thì cái gì sẽ xảy đến khi bản thân mình nổi loạn...?
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0