<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.09.2026 14:52:12 bởi Nguyễn Quốc Văn>
TỪ TỪ RUN RẨY
•
Từ từ nhè nhẹ tay anh
Từ từ vuốt lá, lay cành, rung cây
Từ từ chạm cỏ, vén mây
Từ từ in dấu môi này mắt kia
*
Từ từ khép tối mở khuya
Từ từ xui lạnh ra rìa mép chăn
Từ từ chân gác lên chân
Từ từ tóc rối gối làn tóc xanh
*
Từ từ nhắm mắt thôi anh
Cho em tan hết ra thành chính em
Từ từ đêm ở giữa đêm
Miệng hoa mấp máy kêu tên một người
*
Từ từ chút, từ từ thôi
Kẻo giây phút ấy qua rồi tiếc anh
Dại khôn gì chậm với nhanh
Từ từ run rẩy mà tìm thấy nhau...
----
Nguyễn Quốc Văn
•
Từ từ nhè nhẹ tay anh
Từ từ vuốt lá, lay cành, rung cây
Từ từ chạm cỏ, vén mây
Từ từ in dấu môi này mắt kia
*
Từ từ khép tối mở khuya
Từ từ xui lạnh ra rìa mép chăn
Từ từ chân gác lên chân
Từ từ tóc rối gối làn tóc xanh
*
Từ từ nhắm mắt thôi anh
Cho em tan hết ra thành chính em
Từ từ đêm ở giữa đêm
Miệng hoa mấp máy kêu tên một người
*
Từ từ chút, từ từ thôi
Kẻo giây phút ấy qua rồi tiếc anh
Dại khôn gì chậm với nhanh
Từ từ run rẩy mà tìm thấy nhau...
----
Nguyễn Quốc Văn