Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Con gái cưa sừng làm nghé_Giang Bôn

0 trả lời, 1.277 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-20 22:22:10PCCC>
Con gái cưa sừng làm nghé.
Giang Bôn
Thể loại: Truyện ngắn Trung Quốc

Con gái tôi, Du Du năm nay “17+9” tuổi (đấy là cách diễn đạt của nó) vẫn suốt ngày túm hai mớ tóc vểnh lên trời như hai cái sừng dê, lại còn nhuộm đỏ lên như râu tôm luộc nữa chứ, môi thì tô màu nhũ bạc còn móng tay thì lại nhuộm đen, mặc chiếc áo phông in xẹo xọ ba chữ “NBA”, miệng luôn nghêu ngao những ca khúc thịnh hành, nói năng với ai thì giờ cái giọng ỏn à ỏn ẻn. Bà ngoại ở dưới quê mấy năm chưa lên thăm phố, nhân tết Đoan ngọ lên chơi Du Du vừa thấy mặt, chợt nhảy cẫng lên, hú một tiếng “Oà!” rồi ôm lấy bà, hôn chùn chụt lên hai bên má mấy cái liền.

-Bà ơi! Bà trẻ ghê ấy!

Bà ngoại trước hết giật nẩy mình lên, tái mặt đi, mãi mới định thần lại được và nhận ra cô cháu ngoại của mình, bất giác nghiêm nét mặt:

-Du Du! Sao cháu chứ như trẻ ranh mãi thế?

-Bà ngoại vĩ đại quá! Du Du mừng rỡ đến nỗi khoa chân múa tay. Khẩu hiệu mới nhất của lớp người sành điệu của nhân loại mới như Du Du và những người bạn thân cảu nó đưa ra là “từ chối làm người lớn”. Trời đất ơi! Tôi và cha của Du Du không còn cách nào, chỉ biết lắc đầu. Từ chối làm người lớn? Chẳng lẽ suốt đời uống sữa “Oa ha ha” chuyên bán cho trẻ con với lại ăn “bim bim” hay sao? Con bé này xưa nay chưa thấy nó vội vàng hay sốt ruột, lo lắng cái gì bao giờ, nó chẳng biết trên đời này cái gì là lo buồn cả. Thi đại học trượt vỏ chuối, vẫn nhởn nhơ chen nhau ở quảng trường đuổi theo các ngôi sao; đến lúc đi làm bị gạt ra ngoài biên chế mất việc làm, vẫn nhâng nhâng rủ nhau đi uốn nước ngọt, đến vũ trường. Bà ngoại ở chơi trên thành phố một tuần, thấy Du Du hôm nay thì để một nửa tóc buông, một nửa lại búi lên, đến ngày mai lại khoét quần bò ra thành mấy lỗ rồi cào xơ ra, liền thở dài trách:

-Anh chị chiều chuộng nó thế này thì con bé còn làm sao ra người?

Một lần, trong bữa ăn, cha của Du Du hỏi:

-Du Du, con đã tồng ngồng rồi, không còn nhỏ nữa, ocn có nghĩ gì cho tương lai không? Chẳng hạn như vạch hướng ra cho ngày mai như thế nào….

Du Du chẳn cần suy nghĩ, đáp lại ngay:

-Nghe cha mẹ nói chẳn có gì là hứng thú hết, con mà “tồng ngồng” ư? Cha không thấy có người đã là bà ngoại rồi còn đóng vai Tiểu Phụng Tiên trẻ hơ hớ, ông đạo diễn đoàn nghệ thuật nghiệp dư cảu chúng con, đáng tuổi ông nội rồi mà còn đá cầu với bọn con…

Nghe nói, thời buổi này, cưa sừng làm nghé vờ ngây thơ ông cụ đang là mốt thời thượng. Đàn ông gần 60 tuổi râu ria xồm xoàm nhưng động nói với ai đều tự xưng là “mấy nhóc chúng tôi”, khiến người ta nghe mà lộn cả ruột.

Cho đến một hôm, bà ngoại của Du Du mất, cả nhà chúng tôi về quê chịu tang, khi Du Du chứng kiến em họ của nó bé hơn nó năm tuổi là Liễu Cúc lo liệu đám tang, nó mới thực sự bị xúc động mạnh mẽ. Người đến thăm viếng đông không thể tả được, việc ăn uống và chỗ nghỉ ngơi cho họ đều phải được lo liệu sắp xếp. Trong khi đó cha của Liễu Cúc từ lâu đã bị trúng phong nằm liệt giường, mười sáu tuổi đầu Liễu Cúc đã phải lo liệu kiếm sống. Lúc này đây việc lớn cho tới việc nhỏ đều do nó chỉ huy phân công. Trong mắt Liễu Cúc thì Du Du vừa là chị, vừa từ thành phố về, dứt khoát là phải tháo vát, được việc. Trước hết Liễu Cúc bảo Du Du viết điếu văn. Du Du giật bắn lên như đụng phải lửa:

-Chị đã viết bao giờ đâu?

Liễu Cúc lấy ra một cuốn hướng dẫn cách viết các loại văn bản đưa cho Du Du:

-Chị cứ tra ở trong này ra mà viết! Khách gần khách xa hôm nay, học đến cao trung chỉ có mỗi mình chị thôi đấy!

Từ ánh mắt của cô em bé hơn mình năm tuổi, Du Du nhận ra sự tin tưởng và sở cậy. Nó bỗng hoảng lên, và chắc là lần đầu tiên nếm mùi đỏ mặt là như thế nào. Rồi điếu văn rốt cuộc cũng chẳng viết được ra, nét mặt em gái của nó bỗng trở nên nghiêm nghị, tựa hồ như muốn nói bằng một giọng không còn nghi ngờ gì nữa:

-Thì chị đi may băng tang vậy!

-Chị chưa từng ngồi vào bàn may bao giờ! _ Du Du nói.

Liễu Cúc giương tròn đôi mắt ngạc nhiên, sau lại nói:

-Vậy thì chị xuống bếp giúp vo gạo, rửa rau vậy.

Du Du lại nũng nịu:

-Em ơi, chị xưa nay có biết thái rau bao giờ đâu.

Đến nước này Liễu Cúc không nhịn được nữa:

-Bà chị ơi! 26 tuổi đầu rồi, sao mà lại cứ như con búp bê thế, cái gì cũng không biết làm!

Du Du định nhõng nhẽo, điệu bộ, định bảo mình “còn bé”, nhưng trước mặt cô em họ, rốt cuộc không dám nói ra, bèn nói trệch đi:

-Để sau này chị lớn lên…

Liễu Cúc thấm thía nói:

-Chữ nhân là một nét phảy, một nét mác, phải gác lên đó một cái đòn gánh nằm ngang mới ra chữ đại là lớn.

Sau khi chịu tang trở về thành phố, Du Du thôi không giả ngây giả ngô nữa.
Đường và chân là đôi bạn thân. Chân đi chơi, chân đi học, đường ngang dọc đường dẫn tới nơi.
Đăng nhập để trả lời
0