📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Nguyễn Phan Nhật Nam

12 trả lời, 1.830 lượt xem — Trang 1 / 1
Hẹn Hò

Em cười khúc khích xinh ghê,
Dìu nhau như cánh bướm về vườn xưa.
Hôm nay phố nhỏ lại mưa,
Xưởng anh đóng cửa trại cưa không làm.
Thế là anh rảnh ghé thăm,
Em mừng em bảo chớ nhầm nhà nghe.
Trời mưa em chẳng cho về,
Sợ anh ướt áo dù che chẳng vừa.
Thương anh sợ tóc ướt mưa,
Sợ đường lầy lội nên thưa vắng người.
Thương em anh lại sang chơi,
Bên song chim sẻ từng đôi rộn ràng.
Hôm nào anh chẳng ghé sang,
Là dường như cả hai đàng thầm mong.
Má xinh điểm phớt nụ hồng,
Không sang anh lại nhớ mong một người.

3 tháng 9, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Áo Mới

Mẹ may áo mới hôm nào,
Chiều nay em lại mặc vào xinh ghê.
Theo em lối nhỏ anh về,
Trăng vào mùa Hạ tóc thề em bay.
Áo em sắc trắng thơ ngây,
Cho anh dệt mộng lối mây mơ màng.
Hồn anh theo gió đi hoang,
Giữa vườn hoa nở nắng tràn công viên.
Trời sao rọi mắt em hiền,
Ai qua chốn ấy bình yên cuối ngày.
Vành môi vị ngọt anh say,
Men tình thổn thức trong tay em nồng.
Bến tình nơi đó xa không?
Cho thuyền anh đậu bên dòng sông Tương.
Bàn chân em nhỏ quen đường,
Anh nghe ấm lại trùng dương biển sầu.
Bên em về lại đêm sâu,
Tàn cây chim sẻ kéo nhau ngủ rồi.
Chiều mai em nhé sang chơi,
Nhớ mang áo mới cho đời mộng mơ.
Ðể anh gom hết đợi chờ,
Dệt cho em những vần thơ thuở đầu.

11 tháng 10, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Em Làm Cô Giáo * Kỷ niệm thời dạy học

Sao bỗng em thành cô giáo xinh,
Làm anh say đắm mỗi khi nhìn
Hoa rừng ẩn nét sau tà áo,
Lạc lối anh về mộng hiển linh.

Em sẽ đẹp trong chiếc áo dài,
Mây trời nắng biếc đậu trên vai.
Anh xin thiêu đốt hồn lưu lạc,
Trong cỏ rơm khô lửa đá mài.

Bụi phấn rơi vào trong tóc em,
Nằm yên giấc ngủ tựa chăn mềm.
Anh nhìn anh tưởng trời quang đãng,
Mọc những vì sao sáng nửa đêm.

Cô giáo thường hay yêu trẻ thơ,
Anh giờ muốn đến học i-tờ.
Ðể nghe em giảng anh say ngủ,
Mộng đẹp đi vào trong giấc mơ.

Anh muốn trở nên cậu học trò,
Ðược vào lớp học ấày ngây thơ.
Mắt nhìn em lúc cho bài giảng,
Tâm trí để đâu dáng thẫn thờ.

Khi buổi học em dạy đánh vần,
Chữ Yêu em dạy có phân vân.
Còn anh giả bộ rằng không biết,
Ðể bắt em anh đọc vạn lần.

Còn buổi học em dạy viết thư,
Và anh viết chữ giả làm hư.
Bắt em hướng dẫn bày cho biết,
Ðược nắm bàn tay nhỏ thật cừ.

Không biết khi anh phạm lỗi lầm,
Em anh có phạt bắt ngồi câm.
Mặt quay ra cửa nhìn mây trắng,
Không được nhìn em dẫu một lần.

Nếu vậy anh buồn em biết không?
Chiều mưa gió lạnh cuốn qua phòng.
Lòng em có nỡ không tha lỗi,
Mở cửa dòng sông nhập biển đông.

Nếu lỡ mai đây anh trở thành,
Người thầy giáo trẻ gõ đầu xanh.
Còn em cô học trò tinh nghịch,
Muốn phạt lòng anh sao nỡ đành.

21 tháng 8, 1996
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Chờ Mong

Bỗng nhiên tôi lại yêu nàng,
Bỗng nhiên ta lại ngỡ ngàng nhìn nhau.
Từ trong ánh mắt em sâu,
Tôi như thấy cả một màu trời xanh.
Hoàng hôn nắng nhạt trên cành,
Hồ trong nước gợn long lanh trời chiều.
Nghe đời gọi tiếng thương yêu,
Bên nhau ta bước gió chiều lộng bay.
Bàn tay nhỏ nhắn trong tay,
Em về qua phố dáng gầy tôi thương.
Hôm nay ngắn quá đoạn đường,
Ta chia tay vội vấn vương trong lòng.
Ðêm về gom nỗi chờ mong,
Mong trời sáng vội bóng hồng bên tôi.
Mong sao lại thấy em cười,
Mong sao em ngỏ một lời yêu thương.

6 tháng 9, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Ghé Nhà
Hôm qua anh ghé nhà em,
Mẹ em khóa cổng bảo em ngủ rồi.
Ngủ rồi anh chẳng vô chơi,
Nhìn lên cửa sổ buông lơi rèm cài.
Gió đùa lay động có ai,
Ðứng bên cửa sổ tóc dài đó không.
Cả ngày anh mãi chờ mong,
Hôm nay lại đến mẹ không cho vào.
Anh về thơ thẩn cầu ao,
Tay quơ chiếc lá bên rào ngẩn ngơ.
Trông con sóng nhỏ vỗ bờ,
Cánh bèo trên bể bâng quơ anh buồn.
Ngày mai chiều chửa dần buông,
Em đừng ngủ vội để đường anh qua.
Mẹ em chắc chẳng rầy la,
Ngày mai nắng ấm sân nhà tìm em.
Và em chớ vội buông rèm,
Kẻo lòng anh cũng màn đêm xuống dần.

6 tháng 9, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam
Đăng nhập để trả lời
0
Ðan Áo Cho Em

Anh kết mây trôi thành sợi tóc,
Ðan em áo ấm mỗi Ðông về.
Mây trời vô tận trong màu áo,
Như mối tình anh những tối khuya.

Áo em anh dệt nên màu nhớ,
Màu nhớ yêu thương của đợi chờ.
Của những đêm dài anh mất ngủ,
Nghĩ về em mãi đến ngu ngơ.

Anh sẽ kết theo màu của cỏ,
Màu xanh bát ngát của cây rừng.
Như màu mắt biếc trong như ngọc,
Cho mỗi khi nhìn thôi bước chân.

Sợi khói lam chiều anh góp lại,
Tơ khô hong nặng những đêm dài.
Anh thêu những nét đầy thơ mộng,
Cho hợp mây trời trên tóc ai.

Ngồi bên cửa sổ vầng trăng tỏ,
Tay vớt sao sa của đất trời.
Cả dải ngân hà ôm hết trọn,
Áo em lấp lánh ánh sao rơi.

Ðể mỗi lần buồn anh xuống phố,
Hai hàng me rũ lá vàng phai.
Trên trời mây trắng trôi hờ hững,
Anh chợt thấy lòng thương nhớ ai.

Ðể mỗi chiều hôm em lỡ hẹn,
Bên anh còn lại đóa hoa vàng.
Màn đêm lặng lẽ dần lan đến,
Còn lại vầng trăng soi thế gian.

Rồi đến một ngày em lỡ bước,
Thuyền nan tách bến rời sang sông.
Ði theo ai đó người xa lạ,
Bèo bọt như anh lạc nẻo dòng.

Thì anh sẽ có lần thơ thẩn,
Những buổi chiều trông mây trắng bay.
Bên cửa vần thơ ngồi viết vội,
Lầu trang lặng lẽ đóa mai gầy.

Một mai anh chợt thành thi sĩ,
Biết vẩn vơ mơ chuyện gió trời.
Nhìn áo ai bay chiều gió lộng,
Trong lòng cảm xúc thấy niềm vui.

Anh yêu non nước yêu sông suối,
Yêu tiếng lá rơi rụng trước thềm.
Yêu cả tiếng chày vang nhịp gõ,
Yêu trời đất rộng, cả yêu em.

Một mai bên cạnh không còn nữa,
Hình dáng em yêu lọn tóc cài.
Thì mỗi lần buồn anh xuống phố,
Nhìn người qua lại nhớ thương ai.

28 tháng 8, 1995.
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Tính Em Hay Giận Hay Hờn

Thôi mà anh chẳng chọc đâu,
Giỡn chơi có chút mà mau giận hờn.
Giận hờn em lại xinh hơn,
Má hồng tóc xõa mắt tròn ngây thơ.
Giận rồi em lại làm ngơ,
Ðể anh đứng đấy buồn xo đứng nhìn.
Còn em giả bộ bực mình,
Ðể riêng anh dỗ em nhìn cười vang.
Nếu em giận mãi tiếng đàn,
Trở nên lạc lõng muộn màng tình ai.
Một con đường nhỏ sẽ dài,
Anh về vắng bóng áo dài buồn thiu.
Không em anh lại nhớ nhiều,
Nhớ sao ánh mắt những chiều hoàng hôn.
Em anh có tính giận hờn,
Nhìn em khi giận khi hờn anh thương.

3 tháng 12, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Con Chim Sẻ

Nắng lên bên ngọn trúc gầy,
Ngoài hiên chim sẻ về bay đầy vườn.
Tranh giành hạt thóc còn vương,
Cỏ lên kín cả vệ đường hôm qua.
Cuối trời mây trắng còn xa,
Lối em về mộng có là mùa Xuân.
Ta trông ánh nắng ngại ngần,
Xuyên qua kẽ lá xuống dần hàng cây.
Ðùa nhau vỗ cánh chim bay,
Còn đôi nào đậu bên này với ta.
Buổi mai ong bướm tìm hoa,
Còn em lối cũ có hòa niềm vui?
Vườn cây lối gió ngậm ngùi,
Lòng ta trời rộng thoảng mùi hoàng lan.
Khi bầy chim khẽ gọi đàn,
Ta trông nắng nhạt mơ màng chuyện xưa.
Cánh hoa rụng xuống sang mùa,
Âm thầm đợt sóng mãi đùa bên sông.
Em như chim sẻ ngoài song,
Vô tư chi lạ để lòng ta mơ.

5 tháng 5, 1996
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Giã Biệt

Lửa đỏ bập bùng soi bóng đêm,
Hạt sương nào rụng xuống vai mềm.
Tiếng chim còn vọng quanh bờ đá,
Có nỗi buồn vui trong mắt em.

Em mãi nhìn anh chẳng nói gì,
Ngày mai từ giã bước em đi.
Ngổn ngang tư tưởng lòng trăm mối,
Gió động làm lay cánh dã quỳ.

Núi đã bình yên giấc ngủ say,
Suối trong nước ngọt vẫn đêm ngày.
Những lần bãi đá em soi tóc,
Nắng rọi hồn anh nỗi ngất ngây.

Anh vẫn mong sao em vẫn còn,
Bên lòng anh mãi chiếc lưng thon.
Sáng trăng cây cỏ hòa hơi thở,
Nước chảy tình em dạ chẳng mòn.

Thung lũng đêm mù sương xuống che,
Cánh dơi lẻ bạn bóng bay về.
Tới đây chậm bước rừng cây lạ,
Nhịp đập lòng anh em có nghe?

Anh nắm bàn tay mắt khẽ nhìn,
Ngàn sao lay động ánh lung linh.
Mắt em có một vì sao nhỏ,
Ngay giữa trời đêm khẽ chuyển mình.

Anh vẫn ngồi đây đêm đã sâu,
Còn em cũng chẳng nỡ rời nhau.
Hòa chung thể xác lời kinh nguyện,
Yên tĩnh không gian phút nhiệm mầu.

Em sẽ mai về nơi xứ xa,
Có mùa Ðông lạnh lẽo ngân hà.
Có con gấu nhỏ thường say ngủ,
Tuyết trắng mùa Xuân cây nở hoa.

Anh ở Ca-li sẽ nhớ nhiều,
Nhớ về giây phút thuở mình yêu.
Và khi ngõ phố hoàng hôn lặng,
Lại thấy em đi giữa nắng chiều.

Giữ nhé giùm anh những phút giây,
Cùng lời giã biệt lúc chia tay.
Và câu em hiểu anh chưa nói,
Vẫn đó trong anh những tháng ngày.

20 tháng 8, 1996
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ Hẹn

Chiều nay em chẳng đến rồi,
Tình anh không đợi mây trời giăng giăng.
Hôm qua em đã bảo rằng,
Chiều mai em đến nẻo trần em sang.
Chắc rằng lỡ chuyến đò ngang,
Nên em lỡ hẹn chẳng sang bên này.
Bên này ngồi ngắm mây bay,
Ngồi trông chim sẻ về đây đầy vườn.
Dáng ai về đến cuối đường,
Phải em không đấy chiều vương nắng hồng.
Chiều anh lại đến bên sông,
Hỏi ai lỡ hẹn để mong đợi hoài.

3 tháng 9, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Tháng Sáu

Trời lại mưa rồi em biết không?
Mùa mưa lại đến gió qua phòng.
Nhớ chiều nào đó xưa em đến,
Bên cạnh anh ngồi tóc ướt hong.

Tháng Sáu trời mưa, mưa chẳng dứt,
Giá trời quang tạnh chẳng mưa thêm.
Trận mưa sẽ chẳng làm anh nhớ,
Nhớ buổi ngày xưa, nhớ tới em.

Em như từng hạt mưa trên phố,
Phủ kín rong rêu một góc đời.
Kỷ niệm bám hoài trong trí nhớ,
Lại về mỗi bận có mưa rơi.

Tháng Sáu nếu trời không đổ lệ,
Anh đâu phải đứng trước hiên nhà.
Miệng thầm gọi khấn mong em đến,
Trong gió mưa phùn lại ghé qua.

Trời mưa khiến nước trôi trên phố,
Như những dòng sông khúc uốn quanh.
Sẽ chảy trôi về muôn ngã rẽ,
Và em ngã ấy sẽ xa anh.

Chiếc xe cọc cạch ngày xưa ấy,
Buổi chở em về lại sút sên.
Anh phải ghé vào nơi quán nước,
Ngồi chờ mưa tạnh vắng em bên.

Chiếc cặp đựng đầy bao sách vở,
Bài thơ viết tặng vẫn chưa thành.
Vì trời mưa mãi nên phai úa,
Ý tưởng lu mờ thoáng rất nhanh.

Con đường đâu phải thành dơ bẩn,
Mưa lấm áo dài, ướt tóc em.
Em lại giỗi hờn không đến nữa,
Bây giờ kỷ niệm ấy sao quên.

Nếu trời tháng Sáu đừng mưa mãi,
Ðể nhớ nhung theo giọt nước dâng.
Cho tháng ngày dài đêm lặng lẽ,
Và em chẳng đến ngại đôi chân.

14 tháng 3, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Gió Mới

Theo mây về cuối chân trời,
Vài ba chiếc lá nổi trôi giữa dòng.
Chợ chiều chưa vãn người đông,
Quán ai đóng cửa sao không đợi người.
Áo dài thiếu nữ đôi mươi,
Em ngang phố chợ tiếng cười còn vang.
Nắng vương từng lọn tóc vàng,
Ðôi môi đỏ thắm em càng thêm duyên.
Nhìn em có phải nàng tiên,
Ðem theo gió mới từ miền hoang vu.
Về ngang con phố bụi mù,
Ðể lòng ngơ ngẩn bỗng từ hôm nao.

26 tháng 3, 1996
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-20 22:11:58Viet duong nhan>
Gió Mới

Theo mây về cuối chân trời,
Vài ba chiếc lá nổi trôi giữa dòng.
Chợ chiều chưa vãn người đông,
Quán ai đóng cửa sao không đợi người.
Áo dài thiếu nữ đôi mươi,
Em ngang phố chợ tiếng cười còn vang.
Nắng vương từng lọn tóc vàng,
Ðôi môi đỏ thắm em càng thêm duyên.
Nhìn em có phải nàng tiên,
Ðem theo gió mới từ miền hoang vu.
Về ngang con phố bụi mù,
Ðể lòng ngơ ngẩn bỗng từ hôm nao.

26 tháng 3, 1996
Nguyễn Phan Nhật Nam


Ngược dòng

Em chờ nhẫn cỏ anh trao
Mà sao cỏ đã vút cao mất rồi
Anh nhìn xem tít chân trời
Có đôi chim Nhạn ngang trời mắt môi
Chỉ còn em đứng đó thôi
Để gió ướm hỏi lời khơi khơi buồn
Áo dài thả tới tận nguồn
Ngăn giòng vớt lá thu buồn họa thơ
Anh ơi chiều mãi ngu ngơ
Gió qua quãng vắng dệt thơ...mỉm cười
Nói chi những lời chơi vơi
Để em mong đợi tím trời hả anh
Hay là tại gió mong manh
Hay là tại bến đành hanh với thuyền
Hay là... anh mãi cuối nguồn
Nên em chẳng có lời thương thật lòng
Gió hững hờ - Thơ chẳng mong
Sông nào gửi lá ngược dòng đến em...?

Những bài trong trang thơ này đã đưa vào thư viện
- Thanh Thanh Ngọc -
Đăng nhập để trả lời
0