Trích đoạn: Huyền Băng
Chị hết buồn chưa?
Đã hết mùa thu lá rụng vừa,
Trên cành dăm chiếc vẫn đong đưa
Lắc lay trong gió gieo niềm cảm
Gợi nhớ tình ai lúc năng mưa.
Phố nhớ người qua lúc sớm trưa
Bóng ai in dấu ngỡ như chưa
Thềm ai cửa mở luôn chờ ngóng
Một bước ai về vui với xưa...
Cõi tạm rằng đây cõi chẳng dài
Buồn chi cũng bỏ để nguôi ngoai
Chung vui bạn hữu trong thi tứ
Quên đời hỉ nộ với ố, ai.... !
Em gái,
HB
Chúc chị khoẻ mạnh và sớm trở về vui các bạn thơ.

Hai Chị Em
Chị yêu dấu còn nhớ không ngày cũ
Nơi khu vườn hoa nở phủ lối đi
Những rặng cây lá mơn mởn xanh rì
Nhờ đôi tay chị ra công chăm sóc
Nhìn hình hai chị em...lòng muốn khóc
Bởi bây giờ chị đã vắng nhà xa
Chỉ một mình em trông coi vườn hoa
Ngày càng nhảy bụi lớn ra thêm nưã
Thay thế chị hàng ngày vào mở cưả
Tiả, tưới, bắt sâu...dọn dẹp, mệt nhoài
Khách vào nhà trồng thêm cây quả sai
Mình em không xuể ...chị ơi có biết
Nỗi nhớ chị khiến lòng buồn da diết
Biết bao giờ chị mới trở về đây
Vườn mình muôn hoa đang chờ đợi này
Mong đôi tay dịu dàng về ve vuốt
Bàn tay cuả chị dẫu là gầy guộc
Nhưng rất mại mềm khéo léo làm sao
Xem tay em...nhỏ bé đến dường nào
Vắng chị nhớ buồn...vào ra thui thủi...
Sương Anh