📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Nguyễn Phan Nhật Nam

11 trả lời, 1.932 lượt xem — Trang 1 / 1
Ngày Sinh Ðầy Mộng
* Viết tặng V.H.Q.H nhân ngày sinh nhật

Anh đốt châm lên cây nến nhỏ,
Trong lòng trong trí tận hồn anh.
Những cây nến nhỏ màu vuông vắn,
Sẽ sớm mang theo ngọn gió lành.

Anh sẽ treo lên ngoài bệ cửa,
Màu xanh rực rỡ ánh đèn hoa.
Tối nay sẽ sáng nhiều đom đóm,
Sinh nhật mừng em một chút quà.

Tháng Mười anh lạy đừng mưa bụi,
Kẻo ướt đèn bông tắt nến màu.
Những ước mơ đầy bao ảo mộng,
Như dòng nước chảy biến trôi mau.

Tháng Mười đã chớm sang mùa gió,
Cây nến lòng anh sẽ ấm dần.
Anh lạy trời Ðông đừng quá vội,
Phương nào nơi ấy hãy dừng chân.

Thoang thoảng ngoài sân mùi dạ thảo,
Bướm vàng đâu đó nhớ quay về.
Cổng vào đang mở còn chưa đóng,
Trăng nhé vào chơi lát nữa khuya.

Tóc xõa buông dài em đã lớn,
Mắt tròn con gái nét thơ ngây.
Ðùa vui tinh nghịch Xuân mười tám,
Trong trắng đơn sơ mộng ước đầy.

Những ngọn nến màu anh thắp sáng,
Giữa đêm bóng tối khẽ lan dần.
Không ai hay biết không ai thấy,
Ngoài mảnh trăng ngà rọi trước sân.

Ngoài nụ quỳnh hương vừa hé nụ,
Con tim thổn thức ở trong lòng.
Nước triều khơi dậy đùa lau sậy,
Sóng vỗ vô bờ nơi bến sông.

Chỉ một mình anh nơi gác nhỏ,
Tay không góp gió gởi lên trời.
Mừng em sinh nhật ươm đầy mộng,
Xin nhận chút quà rất nhỏ nhoi.

4 tháng 9, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-22 11:45:56BĂNG NGUYỆT>
Tháng Bảy Em Về

Em có về đây trời tháng Bảy,
Xua tàn hơi lạnh nét phong ba.
Ðem về đây lại làn hơi ấm,
Anh nhớ mong em đã nhạt nhòa.

Cách trở đôi mình bờ biển rộng,
Lòng anh muốn tự lái con thuyền.
Nhưng ngoài biển rộng đầy giông bão,
Anh biết làm sao vách ván nghiêng.

Anh đành nối mộng chờ năm tháng,
Em trở về đây ta có nhau.
Một phút tưởng dài hơn thế kỷ,
Khi nào biển lặng để dong tàu.

Tháng này đã hết mùa mưa gió,
Hoa nở đường ươm ngọn nắng vàng.
Cây lá đã xanh màu trở lại,
Con đường rộng mở đón em sang.

Căn nhà quét lại màu sơn mới,
Anh sửa sân sau phủi bụi dày.
Mái lợp ngôi nhà lên ngói đỏ,
Ong vàng tìm mật quẩn quanh đây.

Mẹ vẫn thường hay thầm nhắc nhở,
Tháng này con ấy có về không?
Ba năm chẳng thấy về thăm xóm,
Lúa đã lên hương trổ khắp đồng.

Ba năm em vẫn còn rong ruổi,
Vất vả lo toan những chuyện đời.
Anh muốn trở thành con bướm nhỏ,
Bay về bên ấy xóa đơn côi.

Cali phố nhỏ trời xanh mát,
Sáng lạnh tuy nhiên có áo dày.
Buổi sáng trời lên bao nắng ấm,
Thuở nào hai đứa vẫn chung tay.

Em về anh dẫn đi quanh phố,
Thăm suối thiên nhiên cảnh núi đồi.
Anh nhớ ngày xưa em vẫn thích,
Anh làm anh cả dắt đi chơi.

Tiết đã chuyển mùa sang tháng Bảy,
Tháng này em hứa sẽ lên xe.
Về đây với cả niềm mong mỏi,
Anh vẫn chờ em một lối về.

2 tháng 7, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam
 
 
R 
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng Úa

Em ngồi hong tóc bên khe suối,
Giọt nắng nào trong ánh mắt nai.
Hoa nở cánh lìa rơi xuống áo,
Thời gian bụi bám ngã màu phai.

Một ngày anh biết em không nói,
Từ giã chia tay chẳng báo lời.
Một buổi bên thềm em vắng bóng,
Âm thầm giọt đắng ở đầu môi.

Dừng lại trước hiên ngoài phố ngõ,
Hoàng lan nở rộ ngát hương thầm.
Lối xưa giờ đã lên xanh cỏ,
Chim sẻ bên nhà lặn mất tăm.

Anh sẽ như xưa một đứa trẻ,
Chạy chơi giữa bụi bắt cào cào.
Em như bươm bướm ngoài hiên vắng,
Anh chạy bắt hoài ngã xuống ao.

Anh quét lá vàng trên bụi cỏ,
Sương mai còn đọng giữa thân gầy.
Anh trồng xuống đất cành hoa cúc,
Kỷ niệm chôn vùi giữa gió mây.

Anh trói bàn tay thèm gõ cửa,
Bụi ngâu trước cổng trả cho người.
Và trang nhật ký giờ phai úa,
Mực đọng nghiên sầu nét bút bôi.

Và đến một ngày em đã lớn,
Mộng mơ con gái tuổi đôi mươi.
Yêu thương chợt đến như làn gió,
Buổi sáng ra hiên chợt biết cười.

Và em sẽ đến bên khung cửa,
Tự hỏi lòng rằng có nhớ tên.
Ánh nắng qua nhà em lặng lẽ,
Phương trời một kẻ lạ hay quen.

10 tháng 3, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam
Đăng nhập để trả lời
0
Một Lần Em Lỡ Hẹn

Nước chảy phù sa bãi cát bồi,
Về đâu một nhánh lá cây rơi.
Thuyền ai còn đậu bên gờ đá,
Chia nửa chiều hoang ánh mặt trời.

Mở cửa tôi nhìn mây ở xa,
Thái dương dần lặn phố mơ nhòa.
Ai về phơi phới hàng mi biếc,
Em hẹn chiều nay em có qua?

Mái ngói chim về đây hót vang,
Thơm hương từng chậu cúc hoa vàng.
Nghe như nỗi nhớ từ sâu thẳm,
Một nụ hôn nồng mặn chứa chan.

Trông cảnh lòng tôi biết đã chiều,
Em đừng lỡ hẹn để lòng yêu.
Góp mây thành cả trời nhung nhớ,
Thành bão cuộn lên sóng thủy triều.

Gió có phương nào đưa bước em,
Ngoài hiên rất nhẹ đến bên thềm.
Mắt sầu lóng lánh sao trời lạ,
Gõ cửa lòng tôi lúc nửa đêm.

Bước nhẹ ai đi vọng trước nhà,
Lòng tôi thầm tưởng dáng em qua.
Men theo lối nhỏ đầy hoa cỏ,
Hương tóc còn vương trên khóm trà.

Mây chẳng thèm bay núi cũng im,
Vọng đâu tiếng hạc, thái dương chìm.
Sương mù phủ kín hồ Thu lạnh,
Ðồi vắng rừng cây không tiếng chim.

Khép vội vườn hoa yên giấc ngoan,
Nghe trong tĩnh lặng tiếng ai đàn.
Khúc ca tan thấm vào xương thịt,
Nghe chợt hồn tôi hóa bãi hoang.

Có lẽ chiều em chẳng đến rồi,
Sao đành lỡ hẹn để mong tôi.
Nhìn theo cánh hạc bay về phố,
Mơ ước theo ai khuất núi đồi.

Tôi đứng bên đây cửa sổ buồn,
Bên kia sông lặng buổi chiều buông.
Tôi mong em đến chiều không nắng,
Khi khách đường xa lỡ bước đường.

23 tháng 8, 1996
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Bài Ca Tháng Tám

Tháng Tám nếu trời không gọi nắng,
Là mưa lại rớt xuống hiên nhà.
Anh ngồi bên cửa thầm mong đợi,
Trong gió mưa phùn em ghé qua.

Ướt áo mình anh nơi góc nhỏ,
Nghe lòng như đã cũ hơn xưa.
Từng viên gạch vỡ phai màu nhớ,
Lay động rèm the ngọn gió lùa.

Tháng Tám mỗi chiều anh xuống phố,
Mùi hương dạ lý thoảng bên đường.
Gió qua có phải em không đấy,
Quay trở về đây hong khói sương.

Tháng Tám những chiều trông rất nhạt,
Hoàng hôn lòng chợt bỗng bâng khuâng.
Cánh hoa tím rụng cầm vơ vẩn,
Biển ở xa anh tưởng rất gần.

Một mình thơ thẩn đâu trên phố,
Anh hỏi màu hoa cánh dã quỳ.
Sắc trổ sao hoa vàng quá vậy,
Hoa vàng tượng đá khóc chia ly.

Tháng Tám thế là không gặp gỡ,
Lòng anh như nổi mốc rêu phong.
Công viên đã vắng đêm hò hẹn,
Bất chợt bên em ngọn nắng hồng.

Chiều tím lan dần trên sách vở,
Tên em thầm gọi ở bờ môi.
Nỗi buồn sao bỗng nhiên len lỏi,
Quanh quẩn bên anh lạnh chỗ ngồi.

Tháng Tám anh ngồi hong nỗi nhớ,
Quét gom đốt lửa lá cây vàng.
Ngồi trông khói tỏa bờ hiu quạnh,
Ðốm lửa mau tàn hơi ấm tan.

Mái ngói chim về đây trú lạnh,
Ngọn đồi cỏ dại phủ vườn xưa.
Còn em sợi khói chiều tan mất,
Xuống phố lòng anh lạnh gió lùa.

26 tháng 8, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Thư Không Hồi âm

Bức thư tôi gởi cho người,
Mà sao lâu quá không lời hồi âm.
Thư chăng đến được tay cầm,
Ngày qua tôi đợi trăm năm chẳng chừng.
Hỏi thăm ngọn gió ngang rừng,
Gió đi đây đó may từng biết tin.
Phải chăng người nỡ chẳng nhìn,
Ðể tôi gối mộng với tình bơ vơ.
Lòng tôi bao nỗi vực ngờ,
Bấc khêu đốt cả đợi chờ đêm đêm.
Khi nào mới được tin em,
Khi nào mới lại bên thềm tiếng vang.
Ngày ngày tôi đợi tin sang,
Thư người chẳng viết để vàng cả thu.

15 tháng 9, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-22 11:41:36BĂNG NGUYỆT>
Con Chuồn Chuồn

Em như cánh nhỏ chuồn chuồn,
Khi vui nó đậu khi buồn nó bay.
Còn ai gác nhỏ đêm nay,
Một mình ta với cơn say đất trời.
Lối về, ta, bóng chung đôi,
Cửa nhà ngắm ánh sao rơi trước thềm.
Vườn thơ thoảng chút hương em,
Xót xa mùi cỏ động thềm lá bay.
Bứt cành hoa dại nghiêng tay,
Giọt sương đọng lại ngang mày riêng ta.
Em giờ đâu giữa bao la,
Không là hơi thở nhạt nhòa trong nhau.
Chia đôi con nước qua cầu,
Ðò ta lạc bến vọng lâu gió lùa.
Những ngày khí lạnh chiều mưa,
Trong vùng tâm tưởng ta chừa cho em.
Mái nhà tranh nhỏ thân quen,
Một con phố nhỏ tối đèn hoàng hôn.
Em như cánh nhỏ chuồn chuồn,
Bay đi còn đọng nỗi buồn trong ta.

25 tháng 11, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Phượng Vĩ

Tháng nào phượng nở đầy hai lối,
Cả khoảng trời xanh thêm sáng tươi.
Cánh cổng sân trường như khép vội,
Lòng ta ngơ ngẩn tiếng ai cười.

Những chiều ta mãi đi thơ thẩn,
Trên phố bao tà áo trắng bay.
Một nẻo em về hoa rợp lối,
Áo dài tha thướt mắt ai say.

Ðôi lúc vui cười em chợt bảo,
Em yêu màu đỏ của hoa rừng.
Còn anh có thích màu hoa đỏ,
Như máu tim mình ta kết chung.

Tóc hiền ngoan ngoãn bay theo gió,
Anh hái hoa cài lên tóc em.
Phượng nở khung trời soi nắng Hạ,
Hàng cây bóng ngã trước sân thềm.

Yêu em chợt thích màu hoa phượng,
Màu đỏ đơn sơ thắm má hồng.
Cứ mỗi một mùa hoa phượng nở,
Nhớ người em nhỏ đứng bên sông.

Bụi phấn bay vào trong gió thoảng,
Mà hương còn lại thoảng qua lòng.
Quét gom những cánh hoa ngày cũ,
Phượng nở tháng nào bao nhớ mong.

Hoa đỏ có còn như thuở ấy?
Khói tan như chuyện cũ tan đi.
Vài ba chiếc lá còn vương lại,
Ngơ ngẩn cầm lên muốn nói gì.

Tháng nào phượng nở đường em bước,
Xa cách anh rồi hoa đỏ không?
Khi phố đèn lên mờ lối nhỏ,
Anh ngồi nhớ lại xót xa lòng.

Có những bước chân thầm lặng lẽ,
Buổi chiều sông lặng sóng xô lùa.
Nỗi buồn vắng bạn rời xa nước,
Nhắm mắt mơ về đâu thuởû xưa.

5 tháng 8, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Chỗ Trọ Ký Ức

Anh biết mai này rồi chợt đến,
Không chào em khẽ bước ra đi.
Lá vàng rơi rụng thầm đưa lối,
Nhật ký đời anh sẽ viết gì.

Em để lại anh bao kỷ niệm,
Âm thầm giọt đắng giấc canh thâu.
Ðêm dài lặng lẽ ngồi suy nghĩ,
Bụi bám quanh anh chợt ngã màu.

Anh sẽ gọi thầm khi nắng hạn,
Tên em như tụng những câu kinh.
Khi đường phố lặng đường đêm vắng,
Tiếng gió mây ngàn khẽ lặng thinh.

Ðèn vàng soi ánh bên khung cửa,
Hãy đặt anh vào sự lãng quên.
Một góc cho anh dù nhỏ hẹp,
Tận cùng sâu thẳm giữ luôn tên.

Anh xin nhận lấy bao đau khổ,
Quá khứ đau thương giận cũng đành.
Tất cả anh dành trong ký ức,
Nhưng mà xin giữ hộ dùm anh.

Một chỗ trú mưa dù rất nhỏ,
Ngọn đèn ấm áp tỏa đơn côi.
Một bờ sông lặng đùa lau sậy,
Nơi đó em qua giữa cuộc đời.

Ðể một mai này khi vắng bạn,
Lục tìm đâu đó chỗ em dành.
Biết đâu kỷ niệm ngày xưa ấy,
Sẽ lại làm em nhớ đến anh.

Và anh sẽ cất lên bên phố,
Trong tận hồn anh chận gió lùa.
Một góc lâu đài sang tráng lệ,
Khi nào em chợt đến che mưa.

Cửa ngõ không cài anh để sẵn,
Khi nào em rảnh ghé quay về.
Có nơi trú ẩn vừa êm ái,
Chẳng sợ đông hàn gió rét tê.

8 tháng 6, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam

Đăng nhập để trả lời
0
Lang Thang Một Nẻo Về
Thành phố im lìm trong giấc ngủ,
Bên ngoài song cửa tiếng mưa rơi.
Cây khô còn lại đâu ba lá,
Rơi khẽ trong đêm rụng xuống đồi.

Rồi đây tất cả thành hư ảo,
Khi đến một ngày anh vắng em.
Cửa sổ anh chờ vang tiếng gõ,
Gió thầm lay động khẽ qua rèm.

Tất cả bỗng nhiên thành giọt lệ,
Theo làn mưa phủ xuống quanh thành.
Chiều mưa đại nội người thêm vắng,
Nghe lạnh run người anh bước nhanh.

Tách bến thuyền em phồng gió biển,
Phòng anh lành lạnh gió Thu lùa.
Còn chi ràng buộc em anh nữa,
Tháp cổ chuông chiều vọng tiếng xưa.

Trên phố hoàng hôn như đứng lặng,
Nghe đâu nỗi khát vọng vô cùng.
Anh mường tượng lại bờ môi nhỏ,
Như mật ngọt ngào đôi mắt rung.

Sẽ có mùa Hè hoa phượng nở,
Có người con gái khóc chia tay.
Màu hoa như nhạt trong màu áo,
Bởi mắt ai cay lệ ướt đầy.

Rồi có những chiều mây gọi gió,
Anh về đại lộ vắng không người.
Hai hàng me rũ giơ tay vẫy,
Mắt ngóng mây trời trông nắng rơi.

Lối anh về lại cây xanh lá,
Gió lộng trời xanh như mắt em.
Như buổi hôm nào anh nhớ lại,
Bước chân người cũ vọng qua thềm.

Những lần anh mãi đi trong nắng,
Nghe tiếng sầu rơi rụng xuống đàn.
Chỉ thấy cô liêu sầu nét mặt,
Ði hoài vô định bước lang thang.

30 tháng 7, 1995
Nguyễn Phan Nhật Nam
Đăng nhập để trả lời
0
Weo, thơ vuisong hay wá mà cí "vốn" thơ của bn hạn hẹp hôm ni hong có lấy một chữ nào để xếp........"Đọc đi đọc lại đã nhiều lần........Mà thơ hong có mần reng rep nà [8D]"Chúc vuisong vui với dd vntq và post thêm thơ cho bn cùng đọc với nha....[:)]


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-22 11:58:11BĂNG NGUYỆT>
10' vội vàng diễn tả ko được tâm tình tác giả,bài thơ gượng gạo nhiều mong VS đọc rồi bỏ wa......chúc vui với dd thơ....chờ đọc thơ VS mà sao ko thấy[:)]

Ðể một mai này khi vắng bạn,
Lục tìm đâu đó chỗ em dành.
Biết đâu kỷ niệm ngày xưa ấy,
Sẽ lại làm em nhớ đến anh.


Một ngày....kì diệu xảy ra.

Lang thang tìm một nẻo về
Nơi anh đã khác chắc gì như xưa
Dẫu cho ko cài sẵn cửa
Anh ơi, gió bấc và mưa ngăn đưòng

Kí ức vạn nhớ nghìn thương
Run bờ vai nhỏ sao tường chở che
Em về , anh kể em nghe
Những gì đã trải , nhiêu khê thế nào

Mình như một khúc đồng dao
Lỡ mà gãy nhịp, chấp vào rơi ra
Đàn ơi những điệu xót xa
Xin đừng trỗi nữa làm ta nhớ người

Lang thang khắp chốn ngã đời
Vẫn ko về đựoc ở nơi đợi chờ
Âm thầm ta sống hững hờ
Cho ngày tháng hết, tình cờ....xảy ra

Ai người tắt đuợc phong ba
Bẻ dùm định mệnh cho ta gặp mình
Lá và hoa sẽ chuyển mình
Vui cùng hạnh phúc tâm tình đôi ta...!

 
***


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0